Chương 4: Khẩu súng trường laser của lời kết tội
NO.22: "Kusu-san."
0 Bình luận - Độ dài: 1,119 từ - Cập nhật:
Miệng thì hỏi có tiện không, nhưng tay cô bạn đã đóng cửa lại và lách người vào trong lớp. Dù dường như chẳng thèm để mắt đến Kyan, nhưng chuỗi hành động đó lại như thể là để che Kyan khỏi tầm mắt của Hatori.
"Ồ, Kusu-san à, hiếm thấy ghê. Sao thế?"
Giọng nói thản nhiên của Hatori vọng qua cánh cửa giúp Kyan nhớ ra họ của cô bạn ấy là Kusu.
— Phải rồi, Kusu Riruha. Một cô bạn mảnh khảnh, giản dị, nhạt nhòa đến mức có thể hòa lẫn vào bất kỳ không gian nào.
Trái ngược hoàn toàn với ấn tượng đó của Kyan, Kusu tiến đến gần Hatori với một giọng nói dõng dạc, dễ nghe.
"À, nếu được thì tớ muốn nói riêng với cậu... mà thôi, chắc không cần nữa, có vẻ như tớ có nhiều đối thủ quá. Đây ạ! Xin cậu hãy nhận lấy!"
"Ể... không lẽ, là thư tình à?"
"Cũng có thể coi là... vậy ạ... haha..."
Nghe những lời đó, Kyan dán chặt mắt vào ô cửa kính. Vừa cười một cách tự giễu, Kusu vừa thân mật nắm lấy tay Hatori và bắt đầu nói.
"Tại vì Hatori-san ngầu lắm luôn! Cậu không biết sao? Không chỉ con trai đâu, mà cả con gái cũng ngưỡng mộ, hay nói đúng hơn là say như điếu đổ... Tóm lại là Hatori-san bây giờ nổi tiếng lắm đấy. Thế nên ngày càng có nhiều bạn muốn tặng thư tình hay tiếp cận cậu, kiểu như cái cúc áo thứ hai trong lễ tốt nghiệp, hay để tạo kỷ niệm ấy. Tớ cũng là một trong số đó. Tớ muốn trao tận tay cậu niềm đam mê đang trào dâng này, ngay lúc nó còn đang nóng hổi!"
Giọng nói của Hatori, người đang có phần lảng tránh ánh mắt, đã phá vỡ sự im lặng của đám nữ sinh đang há hốc miệng kinh ngạc trước những lời của Kusu.
"Hể, thật á... không ngờ mình lại thành ra thế này lúc nào không hay. Chết thật, cũng không tệ chút nào..."
Tay cầm lá thư tình nồng cháy từ một người hâm mộ cuồng nhiệt, Hatori đưa mu bàn tay lên che đôi má đang ửng đỏ.
Thấy vậy, những cô gái khác cũng lần lượt lên tiếng, với một chút tiếc nuối.
"Hatori ghê thật, cậu là ngôi sao rồi đấy."
"Mà công nhận vở kịch đó ngầu thật. Hatori cũng vậy, nhưng mà mình thì bị ấn tượng bởi phần đạo diễn và kịch bản hơn."
"Fan tăng là phải rồi. Vậy lá thư của Kyan-san lúc nãy cũng là kiểu đó à."
"Kyan-san?"
Hatori vội ngắt lời Kusu đang nghiêng đầu thắc mắc.
"À, không! Không có gì, chuyện của bọn này thôi!"
"Hể... Mà thôi kệ, dù sao thì tớ cũng thỏa mãn vì đã trút được hết lòng mình rồi! Hatori-san, cậu thật sự rất ngầu và xinh đẹp. Cậu hãy nhớ rằng có một người ngưỡng mộ cậu đến mức say đắm, bất kể giới tính nhé. Tớ xin phép!"
Nghe Kusu nói nhanh những lời đó, Kyan thực sự hoảng hốt. "Tớ xin phép", nghĩa là Kusu sắp bước ra khỏi cánh cửa này.
Khi Kusu ra khỏi lớp, mình, kẻ đang đứng đây nghe lén, phải đối diện với cô ấy bằng bộ mặt nào đây?
— Kyan biết. Vào ngày hội văn hóa, trong lúc Hatori và mọi người đang diễn kịch trên sân khấu nhà thi đấu, Kusu đã tỏ ra hoàn toàn không quan tâm. Cô ấy chẳng hề nhìn lên sân khấu, mà lại lặng lẽ cúi đầu đọc một cuốn sách bìa mềm như thể tận dụng ánh đèn sân khấu tù mù.
Nói cách khác, tất cả những gì Kusu vừa nói đều là dối trá. Vậy tại sao cô ấy lại phải dùng những lời lẽ màu mè đến thế để tán dương vở kịch của một người con gái mà cô ấy chẳng hề hứng thú?
Như thể đang nhặt nhạnh từng mảnh vỡ từ thùng rác để tái tạo lại một chiếc ly, hình ảnh của nữ sinh tên Kusu Riruha dần được tái cấu trúc trong ký ức của Kyan.
Chẳng phải Kusu vẫn luôn giúp đỡ ai đó sao?
Một cách thầm lặng, ở những nơi không ai để ý, một cách gián tiếp và kín đáo.
Ví dụ như khi có bạn nữ gặp khó khăn vì quên đồ, cô ấy đã nhẹ nhàng bắt chuyện và mượn giúp sách giáo khoa từ một người bạn ở lớp bên cạnh.
Ví dụ như khi có một nhóm nữ sinh tự tiện ngồi vào chỗ người khác cười đùa, cô ấy đã dùng một câu "Răng cửa cậu dính rau à?" để giải tán họ, giúp một bạn nam đang lúng túng vì không về được chỗ của mình.
Kusu Riruha luôn quan sát mọi người rất kỹ, và luôn đi trước một bước để ngăn ai đó bị tổn thương.
Chắc chắn lần này cũng vậy, cô ấy đã giúp mình!
"Kusu-san."
Kyan cố gắng gọi Kusu lại khi cô ấy định lướt qua trước mặt mình một cách hiên ngang, hệt như lúc đi vào. Kusu quay lại, cố tình chớp chớp mắt và cất lên một giọng ngạc nhiên.
"Ủa? A, là Kyan-san. Cậu làm gì ở đây thế?"
"À này, ừm... Cảm ơn cậu, Kusu-san. Cảm ơn cậu đã giúp mình trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn. Và cũng xin lỗi cậu, vì sự ngông cuồng ngu ngốc của mình mà suýt nữa đã gây ra một tai nạn lớn, để rồi khiến cậu phải nói dối một cách không cần thiết..."
"Ể? Hơi khó hiểu nhỉ, tớ không rõ cậu đang nói gì. ...Mà, thôi thì..."
Kusu vừa nói vừa ra vẻ suy nghĩ, rồi khẽ nở một nụ cười khổ.
"Đúng vậy. Có lẽ cậu nên cẩn thận hơn khi chọn người để yêu."
Nói rồi, Kusu vẫy tay chào và bỏ đi. Kyan dõi theo bóng lưng ấy cho đến khi nó khuất sau khúc quanh cuối hành lang, rồi tự lẩm bẩm một mình, chẳng để cho ai nghe thấy.
"...Ừ. Mình sẽ không bao giờ sai lầm nữa..."
Dù mới vừa thất tình một cách đau đớn, một cảm giác hưng phấn dâng trào đã lấn át tất cả, chiếm trọn tâm trí Kyan. Cô có thể cảm nhận được đôi má mình đang nóng bừng.
— Kusu Riruha. Vị cứu tinh của tôi. Người đẹp nhất trên thế gian này.
Người xứng đáng để tôi dâng hiến tình yêu của mình.


0 Bình luận