Cô Gái Khối Tự Nhiên và C...
Tokuyama Ginjiro Hyuga Azuri
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

DIỄN VIÊN HIROO RYUSEI

0 Bình luận - Độ dài: 11,248 từ - Cập nhật:

Giữa tiết trời ẩm ương khiến người phục vụ phải băn khoăn không biết nên mang ra đồ uống nóng hay lạnh, tôi khẽ khàng đóng cửa sổ phòng mình lại.

Sáu giờ sáng.

Có lẽ vì căng thẳng, tôi đã thức dậy sớm hơn dự định và liếc nhìn ra ngoài, trời trong xanh quang đãng. Một ngày thế này, hẳn người ta sẽ gọi là ngày đẹp trời để hẹn hò.

Tôi, Hiroo Ryusei, hạng nhất khối Xã hội, sẽ hẹn hò với Tofukuji Tamaki, cô nàng hạng nhất khối Tự nhiên, vào ngày hôm nay.

Dĩ nhiên, đây chẳng phải điều tôi mong muốn, và tôi cũng chẳng hề nghĩ nó là một sự kiện đặc biệt gì. Chỉ là một công việc tiêu hóa cho xong, được thực hiện một cách bất đắc dĩ theo yêu cầu của hậu bối mà thôi.

Thế nên, dù nói rằng mình thức giấc từ sáng sớm là do căng thẳng, nhưng nếu nghĩ lại cho kỹ thì chẳng có lý do gì để phải căng thẳng cả.

Chỉ là một buổi hẹn hò cỏn con.

Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi có thể lơ là chuẩn bị.

Nếu đến Dez-Me Land vào ngày nghỉ, khả năng chạm mặt học sinh cùng trường là có, và cũng không loại trừ việc kẻ đầu têu mọi chuyện, Arisaki Shien, sẽ đến do thám. Để không bị bại lộ chuyện tôi và Tofukuji là một cặp đôi giả, tôi đã chuẩn bị sẵn vài kịch bản khác nhau.

Ngoài ra, cũng cần có biện pháp đối phó với chính Tofukuji.

Tôi chưa từng đến Dez-Me Land. Vì vậy, tôi không biết ở đó có những trò chơi hay sự kiện gì. Tuy nhiên, tôi chỉ muốn tránh việc để Tofukuji nhận ra điều đó.

Đúng là tôi và Tofukuji chỉ là một cặp đôi giả, nhưng dù vậy, để con nhỏ đó nghĩ mình kém cỏi là điều mà lòng tự tôn của một nam sinh hạng nhất khối Xã hội không cho phép. Để lộ bộ dạng bối rối khi hẹn hò với con gái là điều không thể chấp nhận được. Tuyệt đối không được phép xảy ra.

Tôi sẽ hộ tống cậu ta một cách lịch lãm, diễn vai một người đàn ông từng trải.

Để làm được điều đó, tôi đã nhờ cô bạn thuở nhỏ Ruri lên kế hoạch tham quan các trò chơi, và đã ghi nhớ kỹ trong đầu.

Công tác chuẩn bị đã hoàn hảo.

Để xua đi cơn buồn ngủ còn sót lại, tôi quyết định đi tắm. Sau khi dùng xong bữa sáng nhẹ, tôi trở về phòng, chọn ra toàn bộ tiểu thuyết tình yêu từ giá sách đầy ắp và chồng chúng lên bàn. Tôi cứ lặp đi lặp lại việc đọc đoạn mở đầu rồi lại gấp sách, đọc đoạn mở đầu của cuốn tiếp theo rồi lại gấp, cho đến khi nhận được tin nhắn LINE từ Ruri, người tôi đã gọi đến để làm tóc. Cậu ấy có vẻ đã đến trước cửa nhà rồi.

Tôi dẫn Ruri lên phòng, chuẩn bị một chiếc gương và ngồi xuống ghế.

"Xin lỗi nhé, sáng sớm đã làm phiền cậu."

"Không sao, dù là Chủ Nhật tớ cũng thường dậy vào giờ này mà. Mà chồng sách kia là sao vậy?"

"À, tớ nghĩ đọc lại phần mở đầu của mấy cuốn tiểu thuyết tình yêu biết đâu lại tham khảo được gì đó."

"Sao lại chỉ đọc mỗi phần mở đầu?"

"Với trình của tớ thì chỉ cần đọc đến cảnh gặp gỡ là có thể nhớ lại chi tiết kết cục sau đó rồi. Tớ không thích chạy theo hiệu suất, nhưng tớ muốn nạp vào đầu càng nhiều kịch bản càng tốt."

"Cậu dồn tâm huyết gớm nhỉ."

"Đ-đâu có..."

Đây là điều cần thiết để vào vai một người đàn ông từng trải trong các buổi hẹn hò. Chẳng phải vì là hẹn hò với Tofukuji mà tôi mới dồn tâm huyết đâu.

"Học hỏi từ sách vở cũng tốt, nhưng đừng có chỉ biết mỗi lý thuyết suông rồi trở thành kẻ rỗng tuếch đấy."

"Hừm... tớ biết rồi."

"Vậy, bắt đầu làm tóc nhé. Cậu sấy khô rồi nhỉ."

"Ừm. Tớ đã làm theo lời cậu, dùng máy sấy tạo kiểu sơ qua rồi."

"Ừm, làm tốt lắm. Ngôi giữa chia đều, phần chân tóc cũng có độ phồng rồi."

Nói rồi, Ruri lướt chiếc máy là tóc mới mua hôm qua từ phần tóc mái của tôi.

Cậu ta làm khéo thật đấy.

"À mà này Ryusei."

Ruri đột nhiên lên tiếng.

"Gì?"

"Cậu thật ra không có hẹn hò với Tofukuji-san, đúng không?"

"Cá-! Oái!"

"Này, đừng có động đậy. Trên đầu cậu là một cái máy nóng 160 độ đấy. Không ngồi yên là bỏng bây giờ."

"Tại tự dưng cậu nói chuyện lạ quá."

"Có gì lạ đâu. Nhìn bộ dạng của cậu hôm qua là tớ biết ngay. Cậu nghĩ chúng ta quen nhau từ bao giờ hả?"

Nếu hỏi là từ bao giờ, thì câu trả lời là từ lúc 0 tuổi.

Nghe nói chúng tôi còn sinh cùng một bệnh viện.

Xem ra, dù có thể lừa được học sinh trong trường, nhưng vẫn không thể qua mắt được cô bạn thuở nhỏ này.

"Thì... cũng có chút lý do."

"Tớ đã nghĩ cậu khắc phục được chứng sợ 3D rồi chứ, thật đáng tiếc."

"Thừa hơi lo chuyện của người khác."

"Nhưng cậu thích Tofukuji-san, đúng không?"

"Hảảả!? Ái, nónggg!"

"Đã bảo là đừng có động đậy mà."

"Việc cậu nhìn thấu chúng tớ chỉ là một cặp đôi giả đang diễn kịch quả không hổ danh là cậu. Nhưng bảo tớ thích một cô nàng cứng nhắc như vậy thì nhầm to rồi. Như cậu nói đấy, tớ không có hứng thú với 3D."

"Cậu nói không có hứng thú với 3D chẳng qua là vì chưa tìm được cô gái lý tưởng thôi, đúng không? Và cô gái lý tưởng đó chẳng phải là Tofukuji-san sao?"

"Ở điểm nào chứ. Một cô nàng dân Tự nhiên tính toán, chỉ biết hành động theo lý trí. Hoàn toàn trái ngược với những nữ chính mà tớ lý tưởng hóa."

"Tớ thấy Tofukuji-san không giống người như vậy đâu. Trông cậu ấy ngầu và 멋있잖아."

"Đó là vì con nhỏ đó đang 'diễn' vai một người phụ nữ như thế thôi. Nếu nói theo nghĩa diễn viên thì có lẽ cậu ta là một cô gái hoàn hảo. Thực tế chỉ là một con người lạnh lùng, dễ nổi nóng, và ăn nói cục cằn."

"Nhưng mà, trong thế giới sáng tạo mà cậu yêu thích, mấy nhân vật tsundere cũng nổi tiếng lắm mà? Trong light novel hay anime ấy."

"Đó là nếu có phần 'dere'. Phải dựa trên tiền đề là bên trong họ rất trong sáng."

"Chẳng phải vì cậu nhận ra được sự trong sáng đó nên mới thích Tofukuji-san sao? Này, cậu cũng đang diễn vai một anh chàng cool ngầu trong khi thực chất bên trong lại là một kẻ nhát gan, nên mới cảm thấy đồng cảm đúng không?"

"Đã bảo là không thích mà."

"Thôi được rồi, cứ mạnh miệng đi..."

Có vẻ đã là tóc xong, Ruri đặt chiếc máy xuống và nhanh chóng thoa một ít sáp dưỡng lên tóc tôi. Một mùi hương cam quýt dễ chịu lan tỏa.

"Ryusei, tớ đã từng thích cậu cho đến năm lớp hai đấy. Cậu cũng thích tớ, phải không?"

"T-tự dưng lôi chuyện xưa ra làm gì."

"Nhưng cậu có biết lý do tớ 'chuyển mục tiêu' sang Kosei không?"

"Cách nói 'chuyển mục tiêu' của cậu tệ thật đấy."

"Là vì cậu chẳng hề tỏ ra thích tớ chút nào cả. Trong khi tớ đã thể hiện rõ như vậy."

"Thì..."

Quả thật, hồi nhỏ, tôi biết Ruri thích mình. Và tôi cũng thích Ruri.

"Trò chơi tình yêu của con nít thì có gì to tát đâu, nhưng mà. Dù còn nhỏ, tớ đã sớm vỡ mộng, nghĩ rằng 'À, thằng này dù có thích mình cũng là một thằng con trai tệ hại không biết dùng lời nói để thể hiện'."

"Mới lớp hai mà cay nghiệt thế. Tớ khóc bây giờ."

"Ahaha. Con gái là những sinh vật già dặn như vậy đấy. Huống chi──"

Ruri hoàn thành việc tạo kiểu, lau tay vào khăn rồi đặt lên hai vai tôi.

"Một nữ sinh cao trung còn người lớn hơn gấp mấy lần những gì con trai nghĩ đấy. Đừng đi vào vết xe đổ. Đây là lời khuyên không phải với tư cách là bạn thuở nhỏ, mà là của một cô gái đã từng thích cậu."

"Hừ. Bị cậu nói dựa trên sự hiểu lầm thì tớ cũng phiền lắm. Và tớ cũng xin đưa ra lời khuyên từ một chàng trai đã từng thích cậu. Con trai không ai đổ một đứa biến thái vui sướng vì mấy tấm ảnh chụp trộm trong bồn tắm của người mình thích đâu."

Nói rồi, tôi chia sẻ tấm ảnh chụp trộm em trai mình tối qua vào điện thoại của Ruri.

"Fuaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Xương quai xanh và cơ ngực thấp thoáng của Kosei-chan, thần thánh quáaaaaaaaaaaaaa!! Anh trai đỉnh nhất!! Ryusei, yêu cậu nhất!!"

Trong khi hơi e dè trước sự phấn khích của cô bạn thuở nhỏ biến thái đang ôm chầm lấy mình từ phía sau, tôi nhìn vào khuôn mặt mình trong gương.

Bản thân mình với kiểu tóc khác lạ, để lộ vầng trán, trông như đang đeo một chiếc mặt nạ.

Rốt cuộc, cái tôi đang diễn là cái tôi nào?

Và cái tôi không diễn, là cái tôi nào?

Nghĩ vậy, tôi lại thấy có lẽ con người ai cũng là diễn viên cả.

Vào một buổi sáng Chủ Nhật, tôi đã có những suy nghĩ không hợp với mình như thế.

Giờ mở cửa của Dez-Me Land là chín giờ.

Hầu hết các cơ sở thương mại thường mở cửa vào lúc chín hoặc mười giờ, nhưng không biết tiêu chuẩn này là do ai đặt ra. Đôi khi tôi cũng có những suy nghĩ vô trách nhiệm rằng có những nơi mở cửa từ sáu giờ sáng cũng tốt chứ sao, nhưng chắc chắn là có nhiều lý do mà tôi không biết đã khiến khung giờ đó bị tránh đi. Ví dụ như vấn đề lao động, hay thu hút khách hàng.

Nếu nói chuyện này với Tofukuji, có lẽ cậu ta sẽ bắt đầu bài ca về thời gian hoạt động của con người từ góc độ sinh học.

Mà thôi, có một điều mà ngay cả một người thuộc khối Xã hội như tôi cũng hiểu, đó là ánh nắng vào thời điểm này hẳn là tốt cho con người. Bởi vì, chẳng cần lý do gì đặc biệt, tôi cũng cảm thấy tràn đầy sức sống và tinh thần phấn chấn lạ thường.

Tôi đang đứng trước cổng soát vé của nhà ga gần Dez-Me Land nhất, tắm mình trong ánh nắng chói chang. Mặc bộ trang phục được Ruri chọn cho hôm qua, đeo chiếc túi sacoche mua cùng với máy là tóc ở Danki Hote, tôi đứng đợi Tofukuji.

Bộ đồ mà tôi đã ngắm nghía trước gương toàn thân trước khi ra khỏi nhà, phải tự khen là trông rất ra dáng.

Quả không hổ danh là đại diện của hội hướng ngoại, Minamiyama Ruri. Nhờ cậu ta tư vấn chưa bao giờ là một quyết định sai lầm.

Không biết Tofukuji sẽ có phản ứng gì khi thấy bộ dạng này của mình.

Trong lúc tôi đang háo hức chờ đợi, một giọng nói vang lên từ phía cổng soát vé.

"Để cậu đợi rồi."

"Ừ."

Tôi quay lại một cách thật ngầu.

Tofukuji đã đến.

Điều khiến tôi ngạc nhiên chính là dáng vẻ của cậu ta.

Tôi đã tự mình tưởng tượng rằng trang phục thường ngày của Tofukuji sẽ là kiểu quần thanh lịch, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Một chiếc váy liền kẻ sọc màu tím, còn kiểu tóc thì... là bím tóc hai bên.

Thật lòng mà nói, nếu hỏi nó trông người lớn hay trẻ con, thì không cần bàn cãi, nó rất trẻ con.

Nhưng không hiểu sao, nó lại cực kỳ hợp với khuôn mặt lạnh lùng của Tofukuji một cách đáng kinh ngạc.

Đây có phải là cái mà người ta gọi là "gap moe" không?

Nói thẳng ra là, dễ thương.

Vốn dĩ tôi chỉ không ưa tính cách của Tofukuji, còn về ngoại hình thì tôi vẫn công nhận. Tôi cũng không hề nghi ngờ việc cậu ta được gọi là mỹ少女 số một của trường.

Chỉ là, không phải gu của tôi.

Đúng vậy, đáng lẽ không phải gu của tôi, thế nhưng. Hôm nay Tofukuji lại đúng gu của tôi một cách trực diện. Đến mức khiến tim tôi hơi xao xuyến.

Thế nhưng, ngay lúc đó tôi đã kịp bừng tỉnh.

Mình mà bị quyến rũ thì làm được gì chứ. Đáng lẽ mình mới là người phô bày sự khác biệt so với thường ngày và thưởng thức phản ứng của đối phương chứ.

Đúng vậy, tôi cũng khác mà, không phải là bộ đồng phục hay kiểu tóc xõa như mọi khi. Đây là phiên bản thức tỉnh của Hiroo Ryusei, nhắm đến việc tạo ra sự khác biệt.

Nào, sao hả Tofukuji. Dù là một gã mặt mũi bình thường, nhưng chỉ cần có bàn tay của một người hướng ngoại nhúng vào là có thể trở nên bảnh bao đến thế này đấy. Nếu muốn thì cậu có thể phải lòng tôi cũng được. Nếu là cậu của bây giờ, tôi cũng không phải là không thể cân nhắc việc hẹn hò.

Tôi tự tin nhìn vào biểu cảm của Tofukuji và...

"Này."

"Gì?"

"Không phải 'gì'. Sao cậu lại quay mặt đi thế?"

"Không có gì. Chỉ là nắng hơi chói thôi."

"Nhưng cậu đang quay mặt về hướng Đông mà. Nắng từ hướng đó chiếu tới đấy."

"Ồn ào quá. Bực mình thật!"

Cái này... Thành công rồi? Không lẽ vì mình quá đẹp trai nên con nhỏ này không dám nhìn thẳng vào mình? Được rồi, thử chọc cậu ta xem.

"Không lẽ cậu đang ngượng à?"

"H-hả? Đừng có tự luyến."

"Vậy thì nhìn這邊 đi chứ. Dù gì đây cũng là một buổi hẹn hò. Có thể sẽ có học sinh trường mình ở đây đấy. Bạn gái mà cứ quay mặt đi thì kỳ cục lắm."

"Tôi biết rồi! Ồn ào quá đi!"

Nói rồi, Tofukuji từ từ quay mặt về phía tôi.

Má cậu ta ửng hồng, và cậu ta nhìn tôi với ánh mắt ngước lên.

"Chỉ là... hơi ngạc nhiên vì sự khác biệt so với mọi khi thôi."

Ngay khoảnh khắc đó, tôi quay mặt đi với một tốc độ mà tôi nghĩ mình có thể bị trẹo cổ.

Chết rồi. Cái vừa rồi nguy hiểm quá. Chết tiệt... tại sao Tofukuji hôm nay lại trông dễ thương đến thế này. Kẻ đi săn mà lại thành con mồi thì làm được gì chứ.

"T-tạm thời, chúng ta đi thôi."

Chính tôi cũng không hiểu "tạm thời" là cái gì, tôi cứ thế bước đi mà không dám nhìn vào mắt Tofukuji.

Nếu để cô bạn thuở nhỏ thấy bộ dạng này của mình, chắc tôi sẽ bị mắng cho một trận.

Khi đến được Dez-Me Land, dù mới mở cửa nhưng nơi đây đã đông nghẹt người.

Quả không hổ danh là công viên giải trí hàng đầu cả nước.

Vừa rẽ dòng người, tôi vừa dẫn Tofukuji đi trước.

"Lối này."

Đầu tiên là trò tàu cướp biển có thể nhìn thấy ngay sau khi qua cổng vào.

Bỏ qua chỗ này. Bởi vì ngay sau khi mở cửa, mọi người đều muốn nhanh chóng được chơi một trò nào đó, nên họ có xu hướng xếp hàng ở trò tàu cướp biển mà họ nhìn thấy đầu tiên. Do đó thời gian chờ sẽ rất lâu. Thay vào đó, đi sâu vào trong chơi trò tàu lượn siêu tốc kiểu thám hiểm dưới lòng đất sẽ hiệu quả hơn vì thời gian chờ ít hơn.

Là Ruri đã nói thế.

Nào, Tofukuji, đi theo tôi. Tôi sẽ hộ tống cậu một cách thật ngầu. Bằng lộ trình hoàn hảo mà cô bạn thuở nhỏ đã vạch ra.

"A, không phải lối đó."

Tay áo tôi bị giật mạnh.

"U oát!"

Lực kéo khá mạnh khiến tôi bất giác kêu lên.

"Cái giọng gì thế. Nghe ghê quá."

"Tại cậu đột nhiên kéo tôi chứ bộ."

"Thì tại không phải lối đó mà."

"Không phải lối đó là sao?"

Không lẽ... con nhỏ này. Còn là cao thủ Dez-Me hơn cả Ruri ư!?

"Hôm qua tôi có nhắn trước qua LINE rồi, hôm nay không cần quay video, chỉ cần chụp ảnh đăng lên Inst là được."

"À, Arisaki bảo thế là được rồi đúng không?"

"Đúng vậy. Cho nên, chúng ta sẽ đi theo lộ trình các điểm chụp ảnh sống ảo nhé."

Đúng là vậy rồi! Con nhỏ này là cao thủ! Ra vậy, đối với nữ sinh cao trung, Dez-Me không còn là nơi để chơi các trò giải trí nữa, mà đã trở thành nơi để đi săn các điểm sống ảo. Tuy nhiên, đây không phải lỗi của kế hoạch mà Ruri đã vạch ra. Là do tôi đã đoán trước rằng dù sao thì Tofukuji cũng chẳng biết gì nhiều về Dez-Me Land, nên đã nhờ cậu ấy lên một kế hoạch cho người mới bắt đầu. Nói cách khác, đây là lỗi dự đoán của tôi.

Cứ đà này, thay vì hộ tống, tôi sẽ trở thành người bị hộ tống mất. Một khi đã đi theo lộ trình của cậu ta, trận đấu sẽ kết thúc ngay tại đó. Sẽ không thể nào kéo lại thế trận về phía mình được nữa. Phải ép cậu ta đi theo kế hoạch của mình bằng mọi giá.

"Chụp ảnh để đến trưa không phải tốt hơn sao. Sáng sớm đã đăng lên Inst thì cũng ít người xem. Đã mất công đến đây rồi, trước hết cứ tận hưởng các trò chơi đã."

"Ể..."

Tofukuji lộ vẻ mặt bối rối.

Xem ra lý lẽ này hơi khiên cưỡng. Thế nhưng, chỗ này không thể nhượng bộ được. Vốn dĩ đã không rành về công viên này rồi. Đột nhiên thay đổi kế hoạch cũng khiến tôi khó xử.

"Nào, đi thôi."

"Ch-chờ một chút."

Nàyyy. Làm ơn đồng ý đi mà. Đừng có lằng nhằng nữa, cao thủ ơi. Tôi không muốn bị lộ mình là người mới đâu.

"Sao thế, đằng kia cũng sắp đông rồi đấy."

"Ơ, ờm... A... xin lỗi, tôi có điện thoại."

Nói rồi Tofukuji lấy điện thoại ra và lùi ra xa tôi một chút.

Giờ này mà ai gọi nhỉ. Dù sao thì, nhân lúc này nhắn LINE cho Ruri để yêu cầu một kế hoạch dự phòng vậy.

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy thì Tofukuji đã quay lại ngay.

Chết tiệt...

Và, ngay khi quay lại, Tofukuji đã thay đổi hoàn toàn so với vẻ bối rối lúc nãy,

"Không được. Chúng ta sẽ đi theo lộ trình này."

Chết tiệtttt!! Cái gì vậy, cô nàng cứng nhắc này! Bướng bỉnh thật chứ! Học cách nhượng bộ một chút đi chứ! Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của mình.

"Đừng có cứng nhắc thế. Tận hưởng một cách thong thả cũng là một cái thú của Dez-Me Land mà."

Thấy sao, nghe ra dáng không? Nghe có vẻ giống người rành Dez-Me Land lắm đúng không!

"Ơ, a, hả? Chờ chút, lại có điện thoại."

Từ nãy đến giờ cậu gọi điện cho ai thế! Đừng có làm gián đoạn câu chuyện mãi thế chứ! Không, đây chẳng phải lại là một cơ hội sao. Nhắn LINE cho Ruri...

"Vẫn là không được. Đi theo lộ trình này cũng đủ thong thả mà."

Cậu quay lại nhanh quá đấy!

"Không, nhưng mà..."

"Không lẽ Hiroo-kun. Lần đầu đến Dez-Me Land à?"

"H-h-h-hả?"

"Thấy cậu cứ chăm chăm vào mấy trò chơi."

"Đâu có? Đi một vòng rồi thì dân sành lại quay về với mấy trò chơi thôi, biết không? Chính cậu mới là người không rành lắm thì có."

"Ể? Không. Hả? Cậu đang nói cái gì vậy. Hả? Cố tỏ ra sành sỏi để ra vẻ thượng đẳng à, xem ra cậu cũng không thong thả cho lắm nhỉ. Hả?"

"Tôi đây đang thong thả lắm luôn nhé?"

"Thật không đây."

"Gì chứ."

"Gì chứ."

"A, cặp đôi CLB Kịch kìa."

Một giọng nói vang lên từ đâu đó.

Quay lại nhìn, đó là một nhóm khoảng bốn cô gái trạc tuổi. Một nhóm có vẻ là gyaru với mái tóc nhuộm sáng. Vì họ mặc thường phục nên không biết là trường nào, nhưng đã thốt ra cụm từ "cặp đôi CLB Kịch" thì chắc chắn là học sinh trường mình, hoặc một trường lân cận.

Tôi lập tức nhìn Tofukuji,

"Kịch bản B-4."

"Rõ."

Đúng như dự đoán, mấy cô gái đó tiến lại gần phía chúng tôi.

"Xin hỏi, có phải là Hiroo-senpai và Tofukuji-senpai không ạ?"

Xem ra là hậu bối.

"Ara, chào các em. Học sinh trường Minefuji à?"

Trước câu nói theo kịch bản của Tofukuji, các cô gái đáp lại,

"Vâng ạ. Tụi em ở CLB Tennis."

"Tofukuji-senpai, xinh đẹp vãi. Hiroo-senpai cũng sành điệu vãi, hơn cả hoa."

"Chuẩn luôn."

"Cặp đôi CLB Kịch đang hot trong CLB Tennis lắm đó. Trên Inst cũng viral nữa."

Ra là CLB Tennis nữ. Bức ảnh viral đó cũng là do một thành viên trong câu lạc bộ của mấy người chụp trộm chúng tôi rồi đăng lên đấy.

"Bọn anh rất vui khi một cặp đôi bình thường như bọn anh lại được các em biết đến."

"Đúng vậy. Nhưng Hiroo-kun không bình thường đâu. Anh ấy rất tốt bụng và ngầu nữa."

"Nếu nói vậy thì Tofukuji thông minh và dễ thương hơn nhiều."

Nhìn màn đối đáp không chút chân thành của chúng tôi, mấy cô gái la hét ầm ĩ.

Có thể nội dung kịch bản trông hơi giả tạo, nhưng tin đồn thì thường hay tam sao thất bản. Đặc biệt là theo chiều hướng tiêu cực. Thay vì bị nghi ngờ là một cặp đôi hợp đồng chỉ vì một chi tiết nhỏ, thì cứ thể hiện một cách thái quá thế này lại truyền tải được thông điệp một cách vừa phải hơn. Rằng cặp đôi đó thật sự rất thân thiết. Nhất là khi đối phương là CLB Tennis, những người được mệnh danh là ban truyền thông của học viện Minefuji.

"Này này, senpai ơi. Tụi em chụp ảnh chung được không ạ?"

Cô bé đã bắt chuyện đầu tiên trong nhóm bốn người lên tiếng.

Dĩ nhiên, kịch bản không lường trước được việc chụp ảnh, nhưng nếu các cô bé này chụp ảnh rồi đăng lên SNS, thì những bài đăng mà chúng tôi dự định sẽ đăng sau này cũng sẽ có thêm sức thuyết phục.

Chúng tôi vui vẻ nhận lời đề nghị của họ, chụp ảnh xong rồi chia tay.

Các cô gái biến mất theo hướng lộ trình các điểm sống ảo mà Tofukuji đã đề xuất.

"Đấy, mấy cô bé đó cũng đi về hướng kia còn gì."

"Thì, cũng đúng..."

Bị đưa ra một lá phiếu đồng thuận từ bên thứ ba, tôi cũng khó mà phản bác.

"Mà hơn nữa, dù là kịch bản, cậu tự viết mình 'ngầu' mà không thấy ngượng à?"

"Không. Vì tôi đâu có đặt cảm xúc của mình vào đó. Xem câu thoại tiếp theo đi. Tôi cũng nói cậu dễ thương còn gì."

"Hừm. Đúng là nếu bị cậu nói 'dễ thương' mà có kèm theo cảm xúc thật thì chắc tôi ngứa ngáy không chịu nổi."

"Đúng là con nhỏ lắm lời."

"Sử dụng ngôn từ chẳng phải là sở trường của dân Xã hội sao?"

"Không dùng lời nói cũng là một trong những đức tính tốt đẹp của văn học đấy. Tôi đã nghĩ tầm quan trọng của sự lược bỏ thì dân Tự nhiên cũng hiểu được chứ. Xem ra vẫn không hợp với một cô nàng dân Tự nhiên rồi."

"Vâng vâng... Nếu thích dân Xã hội đến thế thì đi hẹn hò với cô gái đó đi."

"Cậu vừa nói gì à?"

Tôi hỏi lại Tofukuji đang lẩm bẩm.

"Không có gì. Mau đến điểm sống ảo chụp ảnh cho xong nhiệm vụ đi."

Tofukuji vẫn như thường lệ, bước đi với vẻ mặt cau có.

Ba giờ chiều.

Sau khi chụp xong tấm ảnh thứ ba, chúng tôi đang nghỉ ngơi tại một quán cà phê trong công viên.

Ba tấm ảnh đăng trên Inst cũng đang có lượt thích tăng đều.

Rốt cuộc, quyền chủ đạo trong việc tham quan Dez-Me đã bị Tofukuji nắm giữ, và kế hoạch mà tôi đã dày công nhờ Ruri chỉ dạy và ghi nhớ trong đầu đến giờ vẫn chưa được dùng đến.

Việc Tofukuji lại rành rọt các điểm sống ảo ở Dez-Me đến thế này, quả là ngoài dự tính.

Điều đó càng khiến tôi không muốn bị cậu ta nhận ra mình không quen thuộc nơi này, thế nhưng,

"Sao từ nãy đến giờ cậu cứ bồn chồn thế?"

"Bồn chồn? Tôi á?"

"Ừm. Cứ nhìn ngang ngó dọc xung quanh. Cậu tìm gì à?"

"Không có gì. Chỉ là nghĩ quán cà phê này cũng được trang hoàng đẹp ghê."

"Trang hoàng đẹp...? Chỗ nào vậy?"

Chết rồi, lỡ nói bừa. Không biết gì mà nói dối thì sẽ không thể cứu vãn được. Nhưng một khi đã nói dối thì chỉ còn cách dùng một lời nói dối khác để che đậy. Đây có phải là tâm lý của những người thất bại thảm hại vì một lời nói dối nhỏ không.

"Quầy thu ngân chẳng hạn..."

"...À, đúng là vậy. Đẹp lên thật nhỉ. Lần trước đến đây tôi cũng đã nghĩ thế. Quán cà phê này mà quầy thu ngân đẹp hơn thì sẽ tốt biết mấy."

"Đ-đúng vậy nhỉ. Hiểu được nhu cầu của khách hàng, quả không hổ danh là Dez-Me."

"Ừ ừ. Đúng thế."

An toàn!? Một cách thần kỳ, tôi đã an toàn! Không, đây thực sự chỉ là một phép màu. Phải bỏ ngay thói quen nói dối bừa bãi chỉ để che đậy cho qua chuyện.

Nói đi cũng phải nói lại, lý do tôi nhìn ngang ngó dọc là vì đang tìm nhà vệ sinh. Nếu là nhà vệ sinh ngoài trời thì tôi có thể lén xem tờ rơi để xác định vị trí, nhưng ở trong quán cà phê thì tôi không biết nó ở đâu. Đây là một quán cà phê khá rộng. Nếu cứ đứng dậy đi lang thang một cách thiếu suy nghĩ, có khả năng Tofukuji sẽ nghi ngờ 'Ể, thằng này đến cả vị trí nhà vệ sinh cũng không biết, chẳng lẽ chưa đến Dez-Me bao giờ?'. Nếu được, tôi muốn nắm được vị trí sơ bộ trước, nên đã tìm biển chỉ dẫn nhà vệ sinh, nhưng mãi không thấy, ngược lại còn bị nghi ngờ vì thái độ bồn chồn.

Vốn dĩ, bàng quang của tôi đã đến giới hạn, chỉ ngồi yên thôi cũng đã thấy bồn chồn rồi.

Chết tiệt... phải làm sao đây. Thôi, đành liều một phen đứng dậy vậy.

"Tôi đi vệ sinh một chút."

Tofukuji đặt ly cà phê latte đang uống xuống bàn và nói.

May quá... Nếu Tofukuji đi vệ sinh trước, tôi chỉ cần dõi theo bóng lưng cậu ta là sẽ biết được vị trí gần đúng. Dù lo không biết bàng quang của mình có chịu nổi cho đến khi Tofukuji quay lại không, nhưng đành phải cố nhịn thôi.

"Ừ. Tôi sẽ trông đồ cho, cậu đi đi."

"Ừm."

Thoát rồi..., ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.

"A, không lẽ, Hiroo-kun cũng muốn đi vệ sinh phải không?"

"Ể?"

"Nếu lo về đồ đạc thì tôi có thể trông giúp, cậu đi trước đi."

Hảả!? Sao lại thành ra thế này! Không, cậu đi đi! Cứ mặc kệ tôi, cậu đi trước đi!

Vừa che giấu tâm trạng giống như một người đồng đội đang tự cắm cờ tử cho mình, tôi vừa bình tĩnh trả lời.

"Không sao, Tofukuji đi trước đi."

"Không sao đâu. Hiroo-kun đi trước đi."

"Không, không sao đâu. Tofukuji đi trước đi."

"Đã bảo là Hiroo-kun đi đi mà."

"Tofukuji đi đi."

"Hiroo-kun đi đi."

Cái gì thế này! Sao con nhỏ này lại dai dẳng thế! A, không được rồi. Đến giới hạn rồi. Không thể nói nhiều được nữa.

"Được rồi. Tôi sẽ đi trước."

Tôi đứng dậy khỏi ghế, và cứ thế đi theo cảm tính dọc theo lối đi.

Cứ đi về phía trông có vẻ giống là được...

Tuyệt vời!

Cái biển chỉ dẫn đây rồi!

Nguy hiểm thật. Đúng vào lúc cần kíp thì trực giác của tôi lại trở nên nhạy bén.

Tôi rảo bước theo hướng mũi tên và đến được nhà vệ sinh một cách an toàn.

Giải quyết xong xuôi, tôi trở lại chỗ ngồi với vẻ mặt nhẹ nhõm.

Thế nhưng, bóng dáng Tofukuji đã không còn ở đó.

Chắc là cậu ấy không nhịn được nữa nên đã đi vệ sinh rồi.

Nếu vậy thì đã đi trước cho xong chuyện đi chứ.

Mà thôi, đồ đạc vẫn còn nguyên, trách móc một cô gái về chuyện này nữa thì thật thiếu tế nhị.

Cảm giác nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã ổn thỏa khiến tôi trở nên khoan dung hơn, tôi cứ thế ngồi xuống và lơ đãng nhìn về phía trước.

Ở bàn phía trước, một cô gái xinh đẹp với mái tóc buộc hai bên đang ngồi ăn đồ ngọt một mình. Cái phong cách thời trang đó có phải là Gothic Lolita không nhỉ.

Trái với phần tóc mái dễ thương, cô ấy lại có một gương mặt lạnh lùng.

Ừm, khoan đã.

Tôi lại đứng dậy, bước đến chiếc bàn phía trước và ngồi xuống đối diện cô gái đó.

“Em đang làm gì ở đây vậy Arisaki?”

“Ồ chà. Đây chẳng phải là Hội trưởng Hiroo sao. Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”

“Trùng hợp cái gì mà trùng hợp. Quả nhiên là em đến đây để do thám à.”

“Quả không hổ danh Hội trưởng. Anh đã đọc được cả hành động của em sao?”

“Anh đã đoán trước được, nhưng không ngờ em lại thực sự làm thế nên cũng hơi sốc đấy.”

“Anh lại nói những lời cay nghiệt với hậu bối của mình rồi.”

“Vậy, em đã theo dõi từ lúc nào?”

“Nếu hỏi từ lúc nào thì em cũng khó trả lời. Em không nhớ thời gian cụ thể.”

“Vậy thì nói bằng hành động cụ thể đi. Từ lúc bọn anh đang làm gì?”

“À, nếu vậy thì. Từ lúc Hội trưởng Hiroo nhìn chằm chằm vào bộ thường phục của chị Tamaki rồi phấn khích trong khi cười nhăn nhở đấy ạ.”

“Được rồi, nói chuyện một lát nào.”

“Thôi nào, thôi nào, anh đừng ngại ngùng như thế chứ. Chị Tamaki cũng tương tự như vậy thôi mà.”

“Tương tự?”

Tôi vừa liếc nhìn xem Tofukuji đã từ nhà vệ sinh quay lại chưa, vừa hỏi Arisaki.

“Vâng. Chị Tamaki cũng đã ngất ngây khi nhìn thấy vẻ ngoài đầy quyết tâm của Hội trưởng Hiroo, một vẻ ngoài đã được chuẩn bị kỹ lưỡng và nhắm thẳng cho buổi hẹn hò này.”

“Em thỉnh thoảng lại coi thường anh đấy nhỉ?”

“Không hề ạ. Thấy dáng vẻ bảnh bao như vậy, chị Tamaki đương nhiên là phải đỏ mặt rồi.”

Đúng là, lúc đó trông Tofukuji có vẻ đỏ mặt và thực sự ngượng ngùng. Vậy thì, kế hoạch của tôi đã thành công rồi.

“V-Vậy sao…”

“Anh cười nhăn nhở cái gì thế, ghê quá đi.”

“Hả, Arisaki?”

“Ấy chết. Em lỡ buột miệng nói ra điều trong lòng mất rồi.”

“Vậy thì ít nhất cũng hãy buột miệng nói những điều không có trong lòng đi.”

“Nhân tiện, chị Tamaki cũng đã cày nát các tạp chí thời trang và Insta của người mẫu để chuẩn bị cho hôm nay đấy ạ.”

Cái con người cứng nhắc đó mà lại làm những chuyện như vậy sao…? Thật khó tin, nhưng việc Arisaki nói dối về chuyện này còn khó xảy ra hơn.

“Với lại…”

Arisaki nói tiếp.

“Hội trưởng Hiroo, đây là lần đầu anh đến Dez-Me đúng không?”

“H-Hả? Em nói gì vậy. Dez-Me thì anh đã đến bao nhiêu lần rồi.”

“À, với em thì anh không cần phải làm vậy đâu. Em không phải chị Tamaki nên không bị lừa đâu ạ.”

“Tuyệt thật. Chỉ bằng một câu đáp lại mà em đã hạ bệ cả hai người senpai của mình.”

“Chắc là anh đã nhờ người phụ nữ đi mua sắm cùng mình lên kế hoạch giúp rồi phải không?”

“Em… Anh hỏi lại lần nữa, em đã theo dõi từ lúc nào?”

“Cái này thì em thực sự buột miệng nói ra thôi ạ.”

“Chắc là vậy rồi.”

“Thôi nào, thôi nào, tạm gác chuyện đó qua một bên đi ạ.”

“Gác qua được chắc!”

“Vì em sẽ cho Hội trưởng một thông tin hữu ích.”

“Thông tin hữu ích?”

Cái này thì tôi hơi tò mò.

“Lúc nãy, em có nói là chị Tamaki cũng tương tự như vậy, đúng không ạ?”

“À, có nói.”

“Đây là gợi ý ạ.”

“Hả, cái gì? Bộ anh đang bị bắt chơi trò giải đố à? Em đã nói là sẽ cho anh thông tin thì đừng có úp mở nữa, nói thẳng ra đi.”

“Chậc. Dân Xã hội là thế này đây. Chắc là vứt bộ não dùng để tự suy nghĩ xuống cống rồi cũng nên.”

“Này em, em đang gây sự với anh đấy à?”

“Câu vừa rồi là em bắt chước chị Tamaki đấy ạ.”

“Thế nên mới bảo là đừng có cùng lúc hạ bệ cả hai senpai như thế.”

“Ý em là, chị Tamaki cũng là người mới đến Dez-Me lần đầu thôi ạ.”

“...Hả?”

“‘Hả’ trong ‘hăng hái’ ạ.”

“Không, anh đâu có định chơi trò nối chữ. Tofukuji là người mới đến Dez-Me lần đầu? Cậu ấy biết nhiều điểm chụp ảnh sống ảo như thế cơ mà?”

“Tất cả những cái đó đều là chỉ thị của em cả. Lúc Hội trưởng Hiroo cố ép mọi người theo kế hoạch của mình, chị Tamaki đang gọi điện cho ai đó, đúng không?”

“À, đúng là có gọi! Lẽ nào…”

“Là em ạ.”

“Cái gì cơ!”

“Chị ấy gọi cho em với vẻ vô cùng hoảng hốt đấy ạ. ‘Shien ơi~ làm sao đây~. Hiroo-kun lại đề xuất một kế hoạch khác rồi, có nên theo cái đó không nhỉ~, ư ư~’.”

“Em thực ra chẳng kính trọng Tofukuji chút nào đúng không?”

“Không, cái này là thật đấy ạ. Chị ấy đã gọi cho em với cái giọng điệu y như thế đấy ạ.”

Arisaki, người luôn giữ bộ mặt poker, hiếm khi mở to mắt để quả quyết như vậy, nên chắc là thật.

“Khoan đã. Nếu vậy thì việc kế hoạch của anh bị từ chối là do…”

“Vâng, là do em. Em đã nói không một lời giải thích là không được.”

“Em…”

“Em đã ra lệnh cho chị ấy rằng: ‘Hãy tuân theo chỉ thị của em. Người tổ chức sự kiện này, là em đây’.”

“Em từng làm quản lý trò chơi sinh tử bao giờ chưa?”

“Em cũng bực mình với Hội trưởng Hiroo, người đề xuất kế hoạch của người khác cứ như là của mình nghĩ ra, nên em đã ép chị ấy phải tuân theo kế hoạch của bên này.”

“Anh không thèm bắt bẻ nữa đâu. Vậy thì, sao cơ. Con nhỏ Tofukuji đó, bản thân cũng là người mới mà lại ra vẻ thượng đẳng để lên mặt với mình à.”

“Không, cả anh cũng thế mà. Ấy chết. Em lỡ buột miệng nói ra điều trong lòng mất rồi.”

“Nhanh quá, nhanh quá. Đừng có tua nhanh cái màn đối đáp quen thuộc này.”

“Thế là bí ẩn về cuộc tranh cãi nhà vệ sinh lúc nãy đã được giải đáp rồi chứ?”

“Tức là Tofukuji cũng không muốn bị phát hiện là không biết vị trí của nhà vệ sinh à.”

Thật sự giống như một trò chơi giải đố.

Chuỗi hành động và lời nói của Tofukuji ngày hôm nay bỗng được giải thích một cách hoàn toàn mới mẻ.

“Hai anh chị đừng có gồng mình với nhau như thế, cứ tự nhiên tận hưởng buổi hẹn hò đi ạ.”

“Em là người nói câu đó đấy à?”

“Là một hậu bối, em chỉ muốn hai anh chị hòa thuận với nhau thôi. Cứ diễn mãi thì sẽ đánh mất bản chất đấy ạ.”

“…………”

“A, chị Tamaki về rồi kìa.”

“Chết rồi.”

Tôi lập tức quay trở lại chỗ ngồi cũ.

Theo như ánh mắt của Tofukuji thì có vẻ như chuyện tôi nói chuyện với Arisaki vẫn chưa bị bại lộ.

Vừa ngồi xuống ghế, Tofukuji vừa nói với tôi.

“Xin lỗi nhé. Tôi không đợi được nên đã đi vệ sinh trước mất rồi.”

“Không, không sao đâu.”

“Chúng ta đến điểm tiếp theo thôi nhỉ.”

“À, ừ. Nhưng trước đó, có một chuyện tôi phải nói.”

“Sao tự nhiên lại nghiêm túc vậy.”

“Xin lỗi. Thật ra, đây là lần đầu tiên tôi đến Dez-Me. Tôi đã nghĩ nếu bị biết thì sẽ bị cho là quê mùa, nên đã giả vờ như mình biết rõ.”

Tôi cúi đầu trước Tofukuji.

Lần này không phải là diễn xuất, mà là lời thật lòng.

Tôi có cảm giác rằng việc chỉ một mình tôi biết Tofukuji cũng là người mới đến Dez-Me là không công bằng.

“A, ờ…? Vậy sao? Thế à… Thực ra tôi cũng vậy. Chuyện đó… xin lỗi vì đã giấu cậu. Ngược lại còn làm cậu phải bận tâm rồi.”

Và rồi, Tofukuji cũng thẳng thắn trả lời.

Tôi không ghét cái tính thẳng thắn này của cậu ấy.

Tofukuji Tamaki là người có thể bình tĩnh phán đoán tình huống nào nên đáp lại bằng sự châm biếm, tình huống nào cần phải đối mặt một cách nghiêm túc.

“Vậy à, tôi không nhận ra đấy.”

“Tôi cũng không nhận ra. Mà, quả đúng là người của câu lạc bộ Kịch có khác nhỉ.”

“A ha ha. Ừ nhỉ.”

Hai người chúng tôi từ trước đến nay vẫn luôn diễn kịch với nhau, nhưng đó là để che giấu bí mật chung rằng chúng tôi là một cặp đôi giả.

Việc diễn kịch để che giấu những bí mật riêng của mỗi người như hôm nay thật không thoải mái chút nào.

Dù cho đối phương có là Tofukuji đi chăng nữa.

Không, có lẽ chính vì đối phương là Tofukuji, người mà tôi công nhận là đối thủ, nên mới vậy.

“Nhưng kế hoạch của Hiroo-kun cũng thuyết phục thật đấy. Tôi chỉ đi theo đúng lộ trình mà Shien đã chỉ thôi.”

“À, tôi cũng là do Ruri mách nước cả đấy. Đấy, bạn cùng lớp của tôi.”

Rầm──.

Tofukuji đột ngột đứng dậy.

“Đi thôi. Không còn nhiều thời gian đâu.”

“À… Cậu đang giận chuyện gì à?”

Gương mặt cậu ấy trông đáng sợ quá.

“Hả? Không có gì.”

Vẫn đáng sợ như thường.

“Nếu vậy thì tốt.”

“Cậu cũng mau đứng dậy đi chứ? Tôi đã nói là không còn thời gian rồi mà. Dân Xã hội đến cả tính toán thời gian cũng không làm được à?”

“Nhưng chỉ tiêu ảnh chỉ còn hai tấm nữa thôi đúng không? Nếu đã được Arisaki chỉ điểm các vị trí rồi thì tôi nghĩ chúng ta vẫn dư sức kịp trước giờ đóng cửa mà.”

“Ồn ào quá đi! Tôi đã bảo là không còn thời gian cơ mà! Bực mình thật!”

Thật là vô lý.

Nhưng nếu cãi lại ở đây, tôi có cảm giác mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối hơn nên thôi vậy.

Mới lúc nãy còn hiền hòa là thế, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Thành thật mà nói, chỉ với kiến thức rom-com của tôi thì không thể nào đoán được.

Thiệt tình, con gái ba chiều đúng là phiền phức.

Chuyện gì đã không ổn nhỉ, lát nữa phải canh lúc hỏi Arisaki mới được.

Năm giờ rưỡi chiều.

Chúng tôi đã đăng xong tấm ảnh cuối cùng.

Đó là một bức ảnh được chụp trước đài phun nước lớn ở trung tâm công viên.

Hiện tại, phản hồi rất tốt, với đà này thì số người muốn gia nhập câu lạc bộ vào năm sau chắc chắn sẽ tăng lên đáng kể.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài đặt quanh đài phun nước và thở phào nhẹ nhõm.

Tofukuji trông vẫn không vui như thường lệ.

Tôi ngước nhìn lên bầu trời như để trốn tránh không khí khó xử.

Mặt trời đã lặn, và những ngôi sao bắt đầu lấp ló hiện ra.

“Chỉ tiêu cũng đã hoàn thành rồi, về thôi nhỉ.”

Thành thật mà nói, chúng tôi chẳng có một buổi hẹn hò đúng nghĩa.

Rốt cuộc cũng không chơi trò cảm giác mạnh nào, cũng chẳng làm những việc đậm chất học sinh trung học như mua churros ở quầy hàng rồi vừa đi vừa ăn.

Nếu thế này thì đúng là chỉ như một hoạt động quảng bá, nhưng vì chúng tôi chẳng là gì khác ngoài một cặp đôi công việc, nên thực tế đó cũng có thể coi là đúng.

Nếu vậy, bây giờ khi mục đích đã hoàn thành, việc còn lại chỉ là đi về nhà.

Dù sao thì, nghe nói sáu giờ sẽ có diễu hành, nhưng có đề nghị với Tofukuji thì chắc cũng bị từ chối thôi.

Cậu ấy có vẻ không thích những nơi ồn ào.

Tuy nhiên, cứ để Tofukuji không vui như thế này và thực sự chọn về nhà thì có ổn không?

Dù việc cậu ấy không vui là chuyện thường ngày, nhưng tôi và Tofukuji cũng đã quen biết nhau gần một năm rưỡi kể từ khi vào câu lạc bộ Kịch.

Tôi cũng phần nào phân biệt được sự khác biệt giữa cơn giận có thể mặc kệ và cơn giận không nên làm lơ.

Hôm nay là vế sau.

“Hay là xem diễu hành rồi về?”

Tôi hỏi thử, dù biết có thể không được.

“Xem diễu hành thì có gì vui chứ?”

Đúng là cậu thuộc tuýp người đó mà. Tôi cũng vậy.

“Cũng đúng. Đông người sẽ mệt. Vậy ghé qua khu bán đồ lưu niệm rồi về thôi nhỉ.”

“Vẫn chưa.”

“Hử?”

“Vẫn chưa… cái đó…”

Ngay lúc Tofukuji định nói điều gì đó cuối cùng, một giọng nói lớn vang lên khắp nơi.

“A! Chị Ruri!”

Tôi và Tofukuji quay về hướng có tiếng nói.

Đó là nhóm bốn người của câu lạc bộ Tennis đã chụp ảnh cho chúng tôi hồi sáng.

Chủ nhân của giọng nói đang chỉ tay và vui vẻ nhảy cẫng tại chỗ.

Nhìn về hướng ngón tay đó,

“Suỵt! Đồ ngốc! Ồn ào quá!”

Là Ruri đang đeo một chiếc bờm hình nhân vật.

Bốn cô gái của câu lạc bộ Tennis chạy lại phía Ruri.

“Chị Ruri đang làm gì ở đây thế? Lẽ nào đi Dez-Me một mình!?”

“Không phải! Mà sao mấy đứa lại ở đây!”

“Không, bọn em chỉ đến đây chơi bình thường thôi. Nếu chị Ruri không đi một mình thì là đi với bạn trai à?”

“Ờ, thì… bạn trai? Kiểu vậy? Chị đang đi cùng.”

“Nghe đáng ngờ quá đi.”

“Ồn ào quá. Thôi giải tán đi. Này, không đi giữ chỗ xem diễu hành à?”

“A, đúng rồi! Vậy, hẹn gặp lại chị Ruri nhé!”

“…Thiệt tình. Dân câu lạc bộ Tennis là thế đấy.”

Ruri thở dài như thể một trận ồn ào vừa kết thúc, rồi nhận ra ánh mắt của chúng tôi và quay lại.

“A… Chết rồi.”

Quen biết cả với câu lạc bộ Tennis, đúng là Ruri có mạng lưới quan hệ rộng thật, tôi muốn khen cậu ấy như vậy.

Nhưng trước đó, tôi muốn trả lại cho Ruri câu nói mà cậu ấy vừa nói với mấy cô gái Tennis. Sao cậu lại ở đây chứ.

Cũng đến để do thám giống Arisaki à?

Trong lúc tôi đang suy nghĩ như vậy, Tofukuji đứng dậy. Rồi cô ấy bước về phía Ruri.

Với dáng đi hùng hục như thường lệ, như thể mặt đất đang rung chuyển theo mỗi bước chân, cô ấy đã nhanh chóng đến trước mặt Ruri.

Trước sự việc bất ngờ, Ruri cũng chết sững.

“Bạn là Ruri-san cùng lớp với Hiroo-kun, phải không?”

“Ơ, à, ừ. Đúng vậy.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ruri bối rối đến thế.

Quả nhiên, dù là Ruri đi nữa nhưng khi đối mặt với Tofukuji thì cũng trở nên co rúm lại sao.

“Bạn đến đây vì tò mò về tình hình của chúng tôi à?”

“Ừm… Chuyện đó thì…”

Không khí trở nên nặng nề rồi đây.

Tại sao Tofukuji lại cao áp với Ruri đến vậy.

Và, tôi nên làm gì bây giờ.

Dù đã đứng dậy khỏi ghế, nhưng tôi không biết có nên di chuyển hay không, đành đứng như trời trồng.

“Tôi sẽ nói thẳng cho chỉ riêng bạn biết. Chúng tôi thực ra không hẹn hò. Nên cứ yên tâm đi.”

Cuối cùng, tôi cũng đã có thể di chuyển đôi chân đang do dự và đông cứng một cách đáng thương của mình.

Tôi nhanh chóng chạy đến chỗ hai người và xen vào giữa.

“A, Ryusei.”

“Ruri, tạm thời có cả núi chuyện muốn nói nhưng cậu để sau đi.”

Rồi tôi kéo tay Tofukuji và nói nhỏ,

“Sao thế, Tofukuji. Tại sao lại nói cho Ruri biết chuyện cặp đôi giả?”

“Bởi vì.”

“Bởi vì sao?”

“Bởi vì, cậu không muốn bị cô ấy nghĩ rằng chúng ta đang hẹn hò, đúng không? Cùng là dân Xã hội với nhau nên rất hợp tính, nếu có sự tồn tại của tôi thì sẽ trở thành vật cản. Nếu vậy thì thà nói sự thật cho chỉ riêng cô ấy biết còn hơn.”

“Trở thành vật cản, tại sao lại nói những chuyện như vậy…”

Lẽ nào… việc cậu ấy không vui từ nãy đến giờ cũng là do tôi đã nhắc đến tên Ruri sao?

Thật sự──. Thật sự là đang ghen sao?

Không, không thể nào được…

“A, không sao đâu, tớ biết hai người không hẹn hò rồi.”

Ruri ló mặt ra và nói.

“Hả…?”

Vẻ mặt của Tofukuji trông như tái đi. Và rồi,

“Đ-Đúng vậy nhỉ. Hiroo-kun đã nói cho cậu từ lâu rồi nhỉ. Vậy thì, phần còn lại của Dez-Me hai người cứ tận hưởng đi nhé. Tôi phải về nhà học bài đây. Tạm biệt nhé…!”

Tofukuji bắt đầu chạy đi.

“A, này! Tofukuji!”

“Hình như, tớ vừa lỡ lời thì phải…”

“Cậu thì… đúng là vô duyên hoặc gì đó đại loại vậy.”

“Tạm thời đuổi theo đi đã, Ryusei.”

“Tớ biết rồi!”

Tôi bắt đầu chạy bộ mỗi sáng là để chuẩn bị cho những lúc phải đuổi theo ai đó mà.

Tôi lập tức đuổi theo bóng lưng Tofukuji.

Tuy nhiên, khác với con đường vắng người vào sáng sớm, đây là trung tâm của một công viên nổi tiếng. Hơn nữa lại còn ngay trước giờ diễu hành. Người đông đến mức tôi suýt mất dấu Tofukuji.

“Này, Tofukuji! Đợi đã!”

“Ồn ào!”

Thiệt tình, con gái ba chiều đúng là phiền phức.

Thế nhưng, một chút thôi, tim tôi đã đập thình thịch.

Đuổi theo một cô gái đang chạy đi.

Cảm giác này, cứ như trong một bộ rom-com vậy.

Dù đối phương là Tofukuji thì cũng có chút không phục.

Khi tôi nắm được tay Tofukuji, có lẽ thế giới thực tại này cũng đang chờ đợi một thế giới giống như trong rom-com mà tôi vẫn tưởng tượng.

Như vậy thì cũng không tệ.

Đúng lúc tôi nghĩ vậy.

Tofukuji bị túm gáy như một con mèo từ phía trước, xuất hiện với vẻ mặt hờn dỗi và cam chịu tất cả.

Và, người đã bắt giữ Tofukuji không ai khác chính là.

“Thiệt tình… đúng là những senpai phiền phức mà.”

Arisaki Shien nói với vẻ mặt poker như thường lệ.

Quả nhiên, những diễn biến như trong rom-com không dễ gì xảy ra ở thế giới ba chiều.

Vài phút sau khi Tofukuji chạy đi… không, có lẽ chưa đến vài chục giây, chúng tôi lại đối mặt nhau trước đài phun nước.

Tôi, Tofukuji, Ruri và Arisaki. Một bộ tứ kỳ lạ.

Arisaki nhìn lướt qua mặt từng người một rồi nói bằng giọng đều đều,

“Em không có ý định tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, và nếu mọi chuyện trở nên thú vị thì em thường sẽ bỏ qua, nhưng xin các anh chị đừng bất hòa với nhau.”

Vậy đây có phải là lời quan tâm của một hậu bối dành cho các senpai không nhỉ. Nếu vậy thì tại sao tôi lại cảm thấy một áp lực kỳ lạ, hay là do tôi tưởng tượng.

“Vậy thì, Hội trưởng Hiroo, phần xử lý hậu quả xin nhờ cả vào anh. Dù sao thì việc giám sát chỉ tiêu cũng đã xong, từ giờ trở đi nếu có em ở đây thì mọi người sẽ khó nói chuyện, nên hãy để những người trong cuộc tự giải quyết. Em xin phép về trước.”

“À… ừ.”

Arisaki bỏ lại ba người chúng tôi đúng theo nghĩa đen và rời đi.

Rốt cuộc em ấy đã nắm được tình hình đến đâu.

“Ryusei, cô bé đó là học sinh năm nhất của câu lạc bộ Kịch à? Trông đáng sợ thế nào ấy.”

“Đúng vậy. Tớ cũng thấy đáng sợ.”

Ngay khoảnh khắc tôi nói với Ruri, chiếc điện thoại trong túi tôi rung lên.

Là tin nhắn LINE từ Arisaki. Canh thời gian chuẩn đến mức đáng sợ.

Nội dung là,

“Gợi ý”

“Tình hình mua sắm ngày hôm qua”

“Em đã xem cùng với chị Tamaki”

Có vẻ như trò chơi giải đố vẫn chưa kết thúc.

Tuy nhiên, gợi ý lần này khá dễ.

Ngay cả một người dở giải đố như tôi cũng có thể hiểu được.

“Này, Tofukuji.”

“Gì chứ.”

“Cậu đang hiểu lầm một chuyện đấy.”

“…Hiểu lầm? Không sao, tôi biết mà. Trang phục hôm nay cũng là do Ruri-san chọn đúng không? Phải nói thẳng là rất bảnh. Đúng là dân Xã hội với nhau nên giá trị quan cũng hợp, hiểu rõ thứ gì hợp với Hiroo-kun. Giữa hai người hợp nhau như vậy mà có một đứa dân Tự nhiên như tôi xen vào thì sẽ thành vật cản đúng không.”

Tofukuji nhìn tôi với ánh mắt sắc lẻm.

“Đúng là hôm nay tôi đã nhờ Ruri phối đồ từ quần áo cho đến mọi thứ khác. Dù không muốn nói, nhưng tôi không muốn xấu hổ trong buổi hẹn hò với cậu. Nên tôi đã nhờ Ruri, người bạn thuở nhỏ mà tôi tin tưởng nhất.”

“Hả? …Bạn thuở nhỏ?”

“Đúng vậy. Tôi và Ruri chỉ là bạn thuở nhỏ. Việc cậu ấy hiểu rõ thứ gì hợp với tôi không phải vì là dân Xã hội. Mà chỉ vì chúng tôi là một cặp bạn nối khố thôi.”

“N-Nhưng mà. So với bạn thuở nhỏ thì hai người trông rất thân thiết.”

Đến đây thì có vẻ Ruri cũng đã đoán ra được tại sao Tofukuji lại có thái độ như vậy.

“Tofukuji-san, ngược lại, không phải vì là bạn thuở nhỏ nên mới thân thiết sao?”

“Tôi cũng có một người bạn thuở nhỏ ở học viện Minefuji, nhưng quan hệ lại rất tệ.”

Tôi muốn nói là trường hợp của các cậu đặc biệt thôi.

Thấy Tofukuji vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, tôi nói thêm.

“Việc Ruri biết chúng ta là cặp đôi giả cũng không phải do tôi nói, mà là do cậu ấy tự nhận ra. Việc quá nhạy bén cũng phiền phức thật.”

“Đúng đúng. Ryusei dễ đoán lắm. Yên tâm đi, tớ cũng biết là có nhiều chuyện phức tạp nên sẽ không nói cho ai đâu.”

Tofukuji liếc nhìn qua lại giữa tôi và Ruri. Vẫn chưa được à.

“Nhưng mà, nhưng mà, dù vậy, tại sao Ruri-san lại ở đây? Chẳng phải vẫn là vì tò mò về tình hình của Hiroo-kun nên mới đến do thám sao? Giống như Shien.”

“Chuyện đó… thì…”

Đến lượt Ruri, khi nói về chủ đề này, cậu ấy lại trở nên ấp úng một cách kỳ lạ.

“Tớ cũng muốn hỏi chuyện đó. Không lẽ cậu thật sự đến đây do thám một mình à?”

“Không… cái việc do thám đó, nói đúng cũng không đúng mà nói sai cũng không sai.”

“Nói thẳng ra đi.”

“……Tớ đến cùng với Kosei.”

“Hả?”

“Tớ muốn đi Dez-Me với Kosei, nên đã lấy cớ là ‘Ryusei và mọi người đang hẹn hò nên chúng ta đi do thám đi’ để lôi kéo cậu ấy đi cùng!”

“Cậu đúng là… Vậy nghĩa là Kosei cũng ở đây à?”

“Ừm, nhưng bây giờ thì không có ở đây.”

“Bây giờ không có ở đây là sao, em ấy đang ở đâu?”

“Trước lúc diễu hành, em ấy nói đi vệ sinh, trong lúc em ấy chưa quay lại thì tớ bị Ryusei và mọi người phát hiện, tớ liền báo cáo ngay qua LINE là đã bị bại lộ, thì vừa nãy nhận được tin nhắn trả lời là ‘em không muốn bị dính vào chuyện rắc rối nên về trước đây’.”

“Kosei cũng thật là, bỏ một cô gái lại rồi về một mình, đúng là thằng tồi!”

“Điểm đó cũng đáng yêu mà! Đừng có nói xấu Kosei!”

“Im đi cái đồ cuồng Kosei này! Người bị hại mà còn dung túng!”

Tofukuji hốt hoảng xen vào cuộc nói chuyện của chúng tôi.

“Chờ đã, chờ đã! …Kosei là ai?”

“Là em trai tôi.”

“Em trai…? Tại sao em trai của Hiroo-kun lại xuất hiện trong câu chuyện này?”

“Vì Ruri là một kẻ biến thái si mê Kosei.”

“Này, cái từ biến thái là thừa đấy Ryusei.”

Tofukuji ôm đầu như đang cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong đầu, và cuối cùng có vẻ đã đi đến kết luận.

“Tức là Hiroo-kun và Ruri-san chỉ là bạn thuở nhỏ, và Ruri-san không phải để ý Hiroo-kun mà là em trai cậu ấy… và đã lợi dụng Hiroo-kun để có một buổi hẹn hò Dez-Me với em trai cậu ấy.”

“Đúng vậy. Nhưng cậu có thể đừng giải thích hành động của tớ một cách rõ ràng như vậy được không, Tofukuji-san. Xấu hổ lắm. Với lại, rốt cuộc thì đối với Kosei, đây chỉ là đi do thám nên cũng chẳng phải hẹn hò gì.”

“…Thật không? Cậu không phải vì lo cho tôi mà đang bịa chuyện đấy chứ?”

“Tofukuji-san, cậu đa nghi hơn tớ tưởng đấy. Nếu không thì cậu có muốn xem thư mục Kosei trong điện thoại của tớ không?”

“Cũng có cả cái đó nữa à…?”

“Chứa đầy 2 giga rồi.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi đã hiểu tình yêu của cậu dành cho em trai cậu ấy rồi.”

Quả nhiên, ngay cả Tofukuji cũng phải chấp nhận trước tình yêu Kosei đầy biến thái của Ruri.

“Thế nên cậu không cần phải lo lắng về tớ đâu, Tofukuji-san.”

“Lo… Lo lắng gì chứ. Tôi chỉ nghĩ là mình có phải là người thừa không thôi…”

“Thôi thôi, cứ cho là vậy đi. Mà nói đi nói lại, hình tượng của cậu thay đổi thật đấy. Tớ cứ nghĩ cậu lạnh lùng hơn cơ, nhưng hóa ra cũng có lúc đáng yêu nhỉ, Tofukuji-chan♪”

“Tôi… chẳng có gì đáng yêu cả.”

“Chính là điểm đó, điểm đó đấy… A, Kosei nhắn tin LINE! …Em ấy bảo hết tiền tàu về rồi. Kosei-chan đúng là không có tớ thì chẳng làm được gì cả, đáng yêu quá đi. Vậy nhé, tớ đi đây! Ryusei, cậu cũng ra dáng đàn ông một chút mà trông chừng Tofukuji-chan cho cẩn thận vào!”

Ruri vừa buông lời sau cuối vừa lao đi với nụ cười hớn hở. Là một người anh, tôi nên mắng Kosei, hay nên mắng cô bạn thuở nhỏ đang biến Kosei thành một gã trai vô dụng đây.

Chuyện đó về nhà rồi từ từ nghĩ sau.

Thôi thì, lại chỉ còn hai chúng tôi… thật khó xử.

Tạm thời,

“Hiểu lầm đã được giải quyết rồi chứ?”

“…Coi như là vậy.”

“Vậy à.”

Có vẻ như đối phương cũng cảm thấy khó xử không kém, cậu ấy cứ cúi gằm mặt.

Tuy nhiên, vẻ nghi ngờ lúc nãy đã biến mất khỏi gương mặt cậu ấy.

Những lúc thế này, nhân vật chính trong các tiểu thuyết tình yêu mà tôi đã đọc thường hành động như thế nào nhỉ.

Đến lúc cần thì lại chẳng thể nhớ ra.

Xem ra, khi đi cùng một cô gái, nếu không chuẩn bị kịch bản thì một kẻ như tôi chẳng làm được gì cả.

“Này…”

Tofukuji phá vỡ sự im lặng đã kéo dài một lúc.

Tuy nhiên, sau hai âm tiết đó, sự im lặng lại bao trùm lấy chúng tôi.

Chỉ có tiếng nhạc diễu hành bắt đầu vang lên, như thể đi qua một lớp màng lọc, lọt vào tai tôi, và ánh sáng rực rỡ chiếu rọi lên hình dáng Tofukuji.

Trông thật nhỏ bé.

Tofukuji, người luôn đường hoàng và mạnh mẽ đến mức đáng ghét, khi nhìn thế này lại trông thật nhỏ bé.

Cứ như một nữ chính trong truyện rom-com vậy.

“Cậu có nơi muốn đến, phải không?”

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy những ngón tay thon dài, trắng muốt của Tofukuji.

“Hả?”

“Lúc nãy, khi tôi định về, cậu đã nói là vẫn chưa. Tofukuji vẫn còn nơi muốn đến, phải không?”

“…Ừm.”

“Vậy thì, đi thôi.”

“A, này… tay…”

“A, xin lỗi!”

Tôi vội buông tay ra.

Tôi đã nắm lấy tay cậu ấy gần như vô thức.

Xấu hổ quá…

“Bên này.”

Tofukuji bắt đầu bước đi.

“Ờ…”

Bàn tay tôi, khi đang dõi theo bóng lưng cậu ấy, lại một lần nữa được bao bọc bởi một hơi ấm.

Một lượng lớn máu nóng đến mức có thể làm nóng cả cơ thể đang chảy rần rật.

“Đông người quá… lỡ như lạc nhau thì sẽ mất thời gian tập hợp lại… làm thế này sẽ hiệu quả hơn, đúng không?”

“À, ừ…”

Bàn tay cậu ấy đặt lên tay tôi với một lực nhẹ đến mức không rõ là đang nắm hay không, tôi để mặc cho cậu ấy dẫn đường, tiến bước trong công viên được chiếu sáng bởi bầu trời đầy sao.

Chúng tôi đi ngược lại dòng người đang tụ tập để xem diễu hành, và số người xung quanh dần giảm đi.

Và nơi chúng tôi đến là một quảng trường với những cây điều ước cao khoảng hai mét.

Vô số dải ruy băng được treo trên rất nhiều cây.

Có vẻ đây là một sự kiện của công viên cho dịp Giáng sinh.

“Tuyệt quá… đẹp thật…”

Tofukuji nhìn những hàng cây và nói.

“Hiếm khi thấy cậu có những lời nhận xét như vậy đấy.”

“Thì cậu nhìn xem Hiroo-kun! Số lượng cây, là mười một cây đó!”

“Không, thì sao chứ.”

“Là số nguyên tố, số nguyên tố đó! Hơn nữa, số nguyên tố có các chữ số giống nhau cho đến một trăm triệu tỷ chỉ có duy nhất số mười một thôi! Nó vừa cô độc vừa ngầu, lại còn là số nguyên tố mà trông có vẻ như chia hết được cho số nào đó, trông đáng yêu quá chứ còn gì!”

Không phải phản ứng với cái cây mà là với con số à. Quả không hổ là người mà một kẻ lập dị như Arisaki lại kính trọng.

“Mà thôi, đây là sự kiện gì vậy?”

Có lẽ đã hoàn hồn, Tofukuji nói với vẻ hơi ngượng ngùng,

“À, đúng nhỉ. Nếu viết điều ước lên ruy băng rồi buộc lại thì điều ước đó sẽ thành hiện thực đó.”

Tôi không hiểu rõ điểm ngượng ngùng của cậu ấy, nhưng mà thôi.

“Cậu, chắc chắn là Tofukuji giả mạo rồi.”

“Ý cậu là sao.”

“Tin vào một sự kiện phi thực tế như thế này, một người cứng nhắc thuộc khối Tự nhiên như Tofukuji, người mà còn vui mừng vì số nguyên tố, thì không thể nào có chuyện đó.”

“Bực mình thật. Tôi sẽ giết cậu.”

“À, đúng là Tofukuji rồi.”

“Tôi thú nhận trước, đây cũng là một chỉ thị từ Shien.”

“Ra là vậy… Thế, cũng phải chụp ảnh à?”

“Ừm, không chụp ở đây.”

“Ể, vậy sao.”

Nếu không chụp ảnh thì tại sao lại làm việc này.

Xung quanh toàn là các cặp đôi, chúng tôi chẳng phải là lạc lõng sao.

Không… cũng không phải lạc lõng. Mà ngược lại──.

Ra là vậy, tôi đã nhìn ra ý đồ của Arisaki.

Đây chắc là sự hỗ trợ từ hậu bối dành cho cặp đôi senpai mù tịt về các xu hướng và sự kiện.

Nếu đây là sự quan tâm theo kiểu của Arisaki, thì thôi cũng chiều theo vậy.

“Đây, cái này. Ruy băng điều ước. Ở công viên cũng có bán loại chuyên dụng, nhưng việc tự chuẩn bị và buộc những dải ruy băng độc đáo của riêng mình mới là đẳng cấp cao của các cặp đôi đấy. Hôm qua Shien đã tặng cho chúng ta những dải ruy băng đôi này.”

“Hừm. Arisaki trông vậy mà cũng thích những thứ lãng mạn nhỉ.”

“Con gái về cơ bản là đều thích những thứ như thế này. Có lẽ một người thiếu kinh nghiệm tình trường như cậu sẽ không hiểu đâu.”

“Vậy thì sao. Cậu cũng nói là chỉ thị của Arisaki, nhưng thực ra cũng có hứng thú à?”

“Cũng không hẳn… Nhưng, tôi thích những thứ đẹp đẽ. Những cái cây được trang trí bằng ruy băng, dù không phải là số nguyên tố thì cũng rất đẹp.”

“Ừ, cũng đúng.”

“Này, ở kia có chuẩn bị bút kìa, nhanh viết đi. Bình thường ở đây phải xếp hàng dài đấy. Cho nên đến lúc đang có diễu hành là hiệu quả nhất.”

“Cái đó cũng là nghe từ Arisaki đúng không.”

“Ồn ào quá. Đi thôi.”

Nói rồi, Tofukuji hướng đến không gian có những chiếc bàn để viết được đặt cạnh các cây điều ước.

Không biết từ lúc nào, bàn tay đang được nắm đã bị buông ra.

“Điều ước à…”

Tôi cầm bút và suy nghĩ.

“Cậu định viết gì thế?”

“Không, nói cho người khác thì còn gì là ý nghĩa của điều ước nữa.”

“Nhưng buộc lên rồi thì cuối cùng cũng bị người khác nhìn thấy, chẳng phải là như nhau sao.”

“Mình viết ẩn danh mà, sau khi buộc lên dù có bị nhìn thấy cũng không ai biết là điều ước của ai đâu.”

Dù là ruy băng tự mua riêng, nhưng cũng có rất nhiều cái tương tự. Một khi đã buộc và treo lên thì sẽ không ai nhận ra.

“Hiệu lực của điều ước bị ảnh hưởng bởi tính ẩn danh thì có lạ không? Dải ruy băng mà cậu đang viết ở đây và dải ruy băng sau khi đã buộc lên về mặt vật chất không có gì thay đổi cả.”

“Này, người dẫn tôi đến đây là cậu đấy nhé. Không có ai lại đi phá hỏng không gian cổ tích này bằng lý sự cùn của dân Tự nhiên đâu.”

“Tôi chỉ muốn nói rằng nếu hiệu lực của điều ước thay đổi dựa trên mức độ nhận biết của người quan sát, giống như trong thí nghiệm hai khe, thì thật kỳ lạ. Còn bản thân hiện tượng siêu nhiên là điều ước sẽ thành hiện thực thì tôi đã đọc không khí và chấp nhận rồi.”

“Cái phần ‘đọc không khí’ đó đã phá hỏng tất cả rồi.”

“Tóm lại, ý là cậu hãy cho tôi biết cậu sẽ viết gì đi.”

“Chẳng phải chỉ là cậu muốn biết điều ước của tôi thôi sao.”

“Tôi chỉ tham khảo thôi. Không có ý gì sâu xa cả.”

“Điều ước không phải là thứ để tham khảo của người khác đâu.”

“Thiệt tình… toàn lý sự cùn.”

“Ai đang nói vậy chứ.”

Có một điều ước hiện lên trong đầu tôi.

Nhưng, chỉ điều này thôi thì tôi tuyệt đối không muốn Tofukuji biết.

Dù có lẽ việc nghĩ như vậy đã là một điều ước mâu thuẫn rồi.

“Tôi biết rồi. Tôi sẽ không tìm hiểu điều ước của cậu nữa, nên cậu cũng đừng nhìn của tôi nhé.”

“Ngay từ đầu tôi đã không có ý định nhìn.”

“Vậy nên… chúng ta hãy buộc vào cùng một chỗ.”

“Cùng một chỗ?”

“Ừm… c-cái này cũng là chỉ thị từ Shien.”

“Cậu ta cũng ra những chỉ thị chi tiết thật đấy.”

“Là hình phạt nên đành chịu thôi. Nếu không làm thì sau này sẽ đáng sợ lắm đó, con bé ấy.”

“Đúng là vậy. Được rồi. Thế, cậu đã nghĩ ra chưa?”

“Ừm, coi như là rồi.”

Chúng tôi viết điều ước ở vị trí mà đối phương không thể nhìn thấy chữ, rồi cùng nhau hướng đến một cái cây.

Có một cành cây duy nhất chưa có dải ruy băng nào được buộc vào.

Chúng tôi quyết định chọn chỗ đó và cùng nhau buộc lại.

“Mong là điều ước sẽ thành hiện thực nhỉ.”

Bỗng nhiên, Tofukuji nói một câu không giống cậu ấy chút nào.

“Ừ nhỉ.”

Thế nên, tôi cũng đáp lại một cách không giống mình.

Đêm cuối tháng Chín có chút se lạnh.

Bù lại, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời trong xanh thật đẹp.

Có vẻ như mùa đông đang bắt đầu chuẩn bị.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận