Chúng con nhổ neo từ quần đảo phía bắc để đến thành phố cảng lớn thứ hai của Vương quốc Winfiel, Rausbourne. Trên đường đi, chúng con gặp bão và trôi dạt đến một thành phố cảng tên là Desarev, nơi chúng con đã khám phá ra những tội ác liên quan đến kho báu của nhà thờ. Mọi chuyện khá phức tạp, nhưng chúng con đã hợp tác với cô Ilenia, hóa thân của một con cừu mà chúng con gặp trong thị trấn, và xoay xở giải quyết vụ việc một cách êm đẹp... Hành trình của chúng con vẫn đang diễn ra suôn sẻ. Mọi thứ đều ổn ạ. Tote Col.
"Phù..."
Ngồi tại bàn, Col đặt bút xuống và thở dài. Bên ngoài khung cửa sổ mở toang, cảnh sắc thị trấn đắm chìm trong ráng đỏ của buổi hoàng hôn. Vùng đất này đã tràn ngập những dấu hiệu cho thấy mùa xuân đã về. Không khí ban đêm dạo gần đây đã trở nên ấm áp hơn, có lẽ đó cũng là lý do khiến thị trấn nhộn nhịp đến vậy.
Cậu xem lại bức thư của mình một lần nữa và nhận thấy giọng văn có phần hơi cộc lốc. Dù đã cân nhắc đến việc thêm thắt vài chi tiết, cậu vẫn không hề có ý định cầm bút lên lại.
Bức thư được gửi cho Lawrence và vợ anh, Holo, những người đã cưu mang Col suốt thời thơ ấu khi cậu lâm vào đường cùng, cạn sạch tiền bạc trong lúc sống kiếp học giả lang thang. Lawrence từng là một thương nhân lưu động và giờ đang điều hành một nhà tắm tên là Sói và Gia vị ở ngôi làng suối nước nóng Nyohhira phía bắc. Col đã dành trọn mười năm trời làm việc cùng họ ở đó, nhưng cậu chưa bao giờ từ bỏ được ước mơ trở thành một linh mục, điều cuối cùng đã dẫn dắt cậu bước ra một thế giới đang nằm trong vòng xoáy cải cách của Giáo hội. Kể từ đó, cậu luôn viết thư cập nhật tình hình cho họ mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, nhưng mỗi lần như thế, cậu lại cảm thấy cắn rứt lương tâm một chút—không, là vô cùng cắn rứt.
Và có một lý do chính đáng cho việc đó.
"Anh trai ơiii!"
Cánh cửa bật tung ra mà không hề có lấy một tiếng gõ báo trước, kéo theo giọng nói của một cô gái trẻ đầy năng lượng vang vọng khắp căn phòng.
Lúc Col nhận ra những tiếng bước chân nhẹ nhàng, vội vã đang tiến về phía mình, hai cánh tay đã vòng qua ôm chầm lấy cậu từ phía sau trong khi cậu vẫn đang ngồi trên ghế.
"Lễ hội đang náo nhiệt lắm rồi! Đi thôi nào!"
Cô gái quàng tay qua cổ cậu và khúc khích cười khi đung đưa người qua lại.
"Nhanh lên nàooo, Anh trai!"
Nguồn cơn cho nỗi phiền muộn của Col mỗi khi viết thư không ai khác chính là cô gái này, Myuri, đứa con gái độc nhất của Lawrence và Holo, cũng là người luôn ngưỡng mộ Col và gọi cậu là "Anh trai" suốt cả cuộc đời em.
Mái tóc của cô bé, một sự pha trộn kỳ lạ giữa màu bạc và màu tro, được thừa hưởng từ cha mình, cùng với đôi mắt hơi đỏ và những đường nét đáng yêu mang đậm hình bóng của mẹ. Cô bé có thể dễ dàng bị nhầm là một tiểu thư quý tộc nếu hành xử một cách đoan trang, nhưng có lẽ do tuổi còn nhỏ hoặc do bản tính tomboy thiên bẩm, những bộ quần áo nam giới lại cực kỳ hợp với cô bé. Ngay cả lúc này, trông cô bé vẫn rất thoải mái trong bộ trang phục của một thợ học việc xưởng may bình thường, với mái tóc buộc hờ hững... và chính vào khoảnh khắc đó, Col chợt nhận ra một điều.
"Myuri, sao em lại mặc bộ đồ đó?"
Thường thì Myuri chẳng bao giờ mặc những bộ đồ giản dị như vậy. Cô né thích những trang phục sặc sỡ hơn, những thứ mà Col cho là hơi thiếu đứng đắn, cả trên cương vị một tu sĩ tập sự lẫn một người anh trai trên danh nghĩa của cô bé.
"Rõ ràng là vì họ nói con gái không được phép tham gia lễ hội từ đầu đến cuối rồi."
Từ lễ hội đã giải thích cho sự huyên náo nhộn nhịp bên ngoài cửa sổ.
Nhưng câu trả lời của cô bé chỉ khiến cậu có thêm nhiều thắc mắc.
"...Vậy, em định làm gì ở lễ hội trong bộ dạng con trai thế?"
"Hả? Anh không nhận ra sao? Em sẽ phụ khiêng bức tượng cá lên con đường lửa để đến mỏm đá. Ồ, và em cũng bảo với họ là anh sẽ đến rồi đó."
"Em đã nói vậy sao...?" Khi cậu theo phản xạ hỏi lại bằng câu hỏi đó, Myuri tròn xoe mắt.
"Vâng, đúng thế! Người dân thị trấn nghĩ rằng tất cả là nhờ có anh mà họ mới có thể tổ chức lễ hội lần đầu tiên sau ngần ấy năm! Sẽ thật thô lỗ nếu anh không xuất hiện đấy!"
Col và Myuri hiện đang nán lại ở thành phố cảng Desarev, nơi nổi tiếng với một lễ hội bao gồm việc chuẩn bị một con đường củi rực lửa dẫn lên mũi đất nhìn bao quát thị trấn, rước hình nộm một con cá lên tận đỉnh, và cuối cùng tiến hành một nghi thức tại nhà thờ trên đó để tiễn con cá lên thiên đường. Lễ hội này là tàn dư của một thời cổ đại, vẫn tồn tại ngay cả sau khi ngành công nghiệp đánh bắt cá trở nên hưng thịnh hơn nhiều và những lời răn của Giáo hội đã lan rộng.
Trong vài năm qua, tất cả những hoạt động đó đã bị hoãn lại khi tình trạng căng thẳng giữa Vương quốc và Giáo hội ngày càng trở nên tồi tệ.
Nhà thờ chính tòa, đơn vị tổ chức chính thức của lễ hội, đã đóng cửa suốt ba năm ròng rã, và vị tổng giám mục chứ không ai cả lại cả gan từ bỏ vị trí của mình để bỏ trốn. Người duy nhất ở lại thay thế ông ta là một cựu mục đồng, người có ngoại hình giống hệt tổng giám mục và thỉnh thoảng đóng thế ông ta trong các buổi lễ. Mọi chuyện còn phức tạp hơn khi một sự cố sớm nổ ra xoay quanh việc buôn lậu kho báu của nhà thờ lớn... đó cũng là lúc Col và Myuri bị kéo vào.
Chỉ mới khoảng mười ngày trước, họ cuối cùng đã khám phá ra kẻ đang đánh cắp và bán tống bán tháo các kho báu. Sau khi họ giải quyết xong vấn đề, vị cựu-mục-đồng-biến-thành-giáo-sĩ-giả mạo đã thức tỉnh đức tin mới tìm thấy của mình, tuyên bố chính mình là tổng giám mục và đề xuất một thỏa thuận hòa giải êm đẹp với thị trấn.
Dù việc hòa giải giữa nhà thờ và thị trấn có tuyệt vời đến đâu, Vương quốc và Giáo hội vẫn hoàn toàn đối lập với nhau, vì vậy vẫn có chút không chắc chắn về việc mọi thứ sẽ diễn biến ra sao. Tệ hơn nữa, người đàn ông tự xưng là tổng giám mục không chỉ là đồ giả, mà ông ta còn công khai sự thật đó cho tất cả người dân thị trấn biết.
Những hoàn cảnh này làm cho kết quả càng trở nên đáng ngạc nhiên hơn.
Người dân thị trấn từ lâu đã biết một kẻ mạo danh đã thay thế tổng giám mục thực sự, và họ khá thích sự chân thành của vị giáo sĩ giả này—đúng hơn là của vị cựu mục đồng này. Cuối cùng, các cuộc đàm phán lại diễn ra vô cùng suôn sẻ. Col đã không cần phải nói đỡ lời nào cho ông ta. Rốt cuộc, nhân cách của vị cựu mục đồng rất được người dân tôn trọng và họ không mang bất kỳ ác cảm vô nghĩa nào với giới tu sĩ nói chung.
Khi các linh mục cấp thấp trong thị trấn nhận ra điều này, họ cũng bắt đầu mở cửa lại các nhà nguyện và chào đón người dân một lần nữa. Những phước lành của Chúa đã trở lại một thị trấn ở Vương quốc Winfiel lần đầu tiên sau nhiều năm. Đó là một ví dụ điển hình về việc đôi khi ngay cả những xung đột tưởng chừng không thể hàn gắn cũng có thể được giải quyết nếu một bên chịu chìa tay ra.
Nhưng tất nhiên, ngay cả khi thị trấn và nhà thờ lớn làm hòa, vẫn còn cả núi chuyện phải bàn. Có một khả năng rõ rệt là nhánh chính Giáo hội có thể sẽ không thừa nhận sự hòa giải này. Trong khi chờ đợi, điều đầu tiên người dân thị trấn thảo luận là tổ chức lại lễ hội vốn đã bị hủy bỏ trong vài năm qua, qua đó thấy rõ cuộc sống của mọi người gần đây đã ngột ngạt đến nhường nào. Chỉ mới bốn ngày trôi qua kể từ khi Col nhận được báo cáo về đề xuất tổ chức lại lễ hội và việc nó được chấp thuận ngay lập tức.
Không thể tìm thấy bất kỳ công lao nào của Col trong chuỗi sự kiện này, và có thể nói, chính nhờ hành động của những người dân thị trấn mà đức tin và các lễ hội cuối cùng cũng đã quay trở lại.
Cậu đã giải thích hết thảy những điều đó cho Myuri một cách đầy hùng hồn, nhưng cô bé có vẻ chẳng hề mấy ấn tượng khi cậu nói xong—thực tế là cô bé đang bĩu môi.
"Lúc nào anh cũng nói thế! Anh cần phải học cách chấp nhận lời cảm ơn của người khác chứ! Chờ đã—Này!"
Myuri hét thẳng vào tai cậu và với lấy bức thư trên bàn.
"Anh lại đang viết dối cho Cha và Mẹ nữa rồi!"
Tim cậu trật nhịp.
"A-Anh không hề viết dối nhé."
Câu nói ấy vuột ra nhanh hơn cậu muốn. Myuri nheo mắt lại và chằm chằm nhìn cậu.
"Anh viết về chị Ilenia, nhưng lại chẳng đá động nửa lời về cuộc phiêu lưu vĩ đại của chúng ta. Viết thêm đi! Tại sao anh không kể gì về tất cả những chuyện tuyệt vời chúng ta đã làm kể cả sau khi chúng ta đã cày bục mặt ra cơ chứ?!"
"Cuộc phiêu lưu vĩ đại sao? Làm sao anh có thể viết về chuyện đó được...?"
Myuri là con gái độc nhất của hai người mà cậu mang ơn sâu nặng nhất đời. Cô bé đã vô số lần bị cuốn vào những sự cố đe dọa trực tiếp đến mạng sống, tất cả chỉ vì Myuri đã bám theo hành trình của Col. Cậu thậm chí không dám tưởng tượng Lawrence, cha cô bé, sẽ lo lắng đến mức nào nếu cậu viết thành thật về mọi chuyện đã xảy ra. Đó là lý do cậu luôn lược bỏ tối đa sự thật để khiến các sự kiện nghe có vẻ vô hại nhất có thể.
Đúng là cậu có băn khoăn liệu điều đó có được tính là nói dối hay không, giống hệt như những gì Myuri đã khẳng định. Nếu cậu thực sự nghĩ cho Lawrence và Holo, thì có lẽ điều đúng đắn cần làm là kể cho họ nghe mọi chuyện và để cho những bậc phụ huynh đang lo lắng kia biết được chuyện gì thực sự đã diễn ra.
Dù suy nghĩ đó chắc chắn đã xẹt qua đầu, Col vẫn không thể hạ quyết tâm làm theo.
Một lý do là vì cậu vẫn luôn giữ vững niềm tin rằng làm Lawrence và Holo lo lắng một cách không cần thiết là một việc làm sai trái.
Và lý do thứ hai là…
Nguyên nhân của lý do thứ hai đang nhìn thẳng vào cậu bằng đôi mắt đỏ lựng.
"Và anh cũng chẳng viết gì về hai chúng ta cả."
"Hả?"
Ngay khoảnh khắc cậu phản ứng lại, Col nghe thấy âm thanh giống như tiếng cánh bướm vỗ phát ra từ trên đầu Myuri cùng với tiếng sột soạt của bộ lông từ phía sau cô bé.
Khi nhìn lại, cậu thấy đôi tai sói và chiếc đuôi của cô bé đã lộ ra.
"Anh chẳng viết gì về việc anh đã nói rằng nếu em muốn có quan hệ tình cảm với anh, thì em phải gọi anh bằng một cái tên khác ngoài 'Anh trai'."
"Ư—"
Hơi thở nghẹn lại ở cổ họng, và cậu nhanh chóng thấy mình sặc sụa và ho khù khụ vài giây. Chỉ có mình Col mới coi hành trình của họ là hành trình của anh trai và em gái, bất chấp việc không có chung huyết thống. Mặt khác, Myuri đã không tham gia cùng cậu trong chuyến đi vì những lý do mơ hồ như vậy. Cho dù đó là do bản chất loài sói của cô bé hay chỉ đơn giản là niềm tin đặc trưng của những cô gái ở độ tuổi này, Myuri vẫn theo đuổi cậu bằng tất cả những gì cô bé có.
Không đời nào Col có thể thành thật viết ra những chi tiết về hành trình của họ và gửi chúng cho cha cô bé là Lawrence, ở Nyohhira, người chắc chắn đang rất lo âu cho sự an nguy của con gái mình.
"M-Myuri!"
"Nhưng anh đã nói vậy mà, đúng không? Mặc dù... em đoán là... em vẫn chưa thực sự gọi anh bằng cái tên nào khác nhỉ?"
Myuri bĩu môi và gác cằm lên vai cậu.
Cô bé đã nói rằng mình ấp ủ những tình cảm chân thành dành cho cậu, nhưng Col thậm chí chưa bao giờ dám nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ lãng mạn với cô bé. Rõ ràng là ngay từ đầu, việc gọi người mình thích là "Anh trai" đã rất kỳ quặc rồi, và cậu khó mà tưởng tượng được cô bé sẽ gọi mình bằng bất cứ từ gì khác.
Và vì vậy, khi cậu hỏi cô bé, "Em định gọi anh là gì nếu chúng ta thực sự bước vào một mối quan hệ?", cô bé đã ấp úng mãi nhưng rốt cuộc vẫn chỉ có thể gọi cậu là "Anh trai". Thói quen cũ thật khó bỏ. Thật không tưởng khi cậu đột nhiên bắt đầu coi cô bé—một người mà cậu đã chăm bẵm từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh, coi sóc như em gái ruột của mình suốt bấy lâu nay—như một người phụ nữ.
Nhưng tất nhiên, điều đó chẳng làm Myuri nản lòng chút nào.
"Chắc là không quan trọng đâu. Ồ, và nhớ kể là chúng ta đã trải qua một đêm nóng bỏng dưới cùng một tấm chăn nhé."
Cô bé ngọ nguậy, có lẽ vì nghĩ mình đang nói điều gì đó đầy quyến rũ. Myuri vô đối trong sự dễ thương ngây thơ, trẻ con của mình, nhưng cô bé vẫn còn phải nỗ lực rất nhiều nếu muốn trở nên gợi cảm.
Col đáp lại một cách điềm tĩnh và lạnh lùng.
"Anh đồng ý là nó khá nóng, nhưng đó là do chúng ta bị nhốt trong một căn phòng nhỏ đang bốc cháy mà."
"'Rực cháy vì đam mê' là câu người ta hay nói mà, phải không?"
Col thở dài khi Myuri khúc khích cười, rồi đáp, "Dù sao đi nữa, anh không thể viết thế được."
"Trời ạ, anh nhát quá đi, anh trai!"
Myuri thậm chí còn chẳng buồn giả vờ là mình đang trêu chọc cậu, thay vào đó cô bé cọ má vào má cậu và vẫy vẫy đuôi. Cô bé là hiện thân của sự trong sáng, là cô em gái dễ thương nhất thế gian... và khi cậu day day giữa hai hàng lông mày để làm dịu lại dòng suy nghĩ, cậu nghe thấy một tiếng rên rỉ đầy bối rối phát ra từ Myuri.
"Này, anh? Sao anh không viết gì về rìa phía tây của đại dương vậy?"
Giọng cô bé nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn hay tinh nghịch.
Họ đã nghe về rìa biển phía tây từ Ilenia, hóa thân của cừu đã cùng Col và Myuri đuổi theo thủ phạm đứng sau vụ buôn lậu kho báu nhà thờ chỉ vài ngày trước.
Có những truyền thuyết kể rằng bằng cách giong buồm đi thẳng về phía tây băng qua vùng biển từ đây, người ta có thể tìm thấy cả một lục địa hoàn toàn mới. Giấc mơ lớn lao của Ilenia là tạo ra một quốc gia dành riêng cho á nhân ở đó.
"Chẳng phải chúng ta nên nói với Mẹ về vùng đất bên kia bờ biển sao?"
"Anh không biết nữa..."
Mẹ của Myuri, Holo, được xưng tụng là Hiền giả Sói, một thực thể có tuổi thọ hàng thế kỷ. Cô luôn mang vẻ ngoài trẻ trung, điều này khiến cô khó có thể sống ở bất kỳ khu vực nào trong một thời gian dài. Ngay cả Myuri, người có thể giấu đi đôi tai và chiếc đuôi sói của mình, cũng gặp khó khăn khi sống trong thế giới loài người. Câu chuyện về vùng đất mới này có lẽ là thứ nên được chia sẻ với Holo, người rất giống với những tinh linh thời xưa.
Nhưng Col nghĩ tốt hơn là không nên nói gì.
"Nếu chúng ta không cẩn thận khi kể cho cô ấy nghe về những gì nằm bên kia vùng biển phía tây và thầy Lawrence nghe được, em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
Myuri nhìn cậu chằm chằm và nghiêng đầu.
"Là sao cơ?"
"Chúng ta đang nói về thầy Lawrence đấy. Không còn nghi ngờ gì nữa, thầy ấy sẽ từ bỏ bất cứ thứ gì và mọi thứ vì cô Holo—thầy ấy hoàn toàn có thể làm những chuyện như tổ chức một hạm đội tàu để đưa cô ấy đến vùng đất ở phía tây, phải không?"
"Vâng..."
Lawrence và Holo nổi tiếng ở Nyohhira là một cặp uyên ương, nhưng sự thân mật của họ có lẽ khá ngột ngạt từ góc nhìn của cô con gái.
"Ngoài ra, cô Holo thích một lối sống yên tĩnh hơn, trong khi thầy Lawrence luôn đẩy bản thân vào những tình huống nguy hiểm khi dính đến phiêu lưu. Đúng không nào?"
Cậu không nghĩ mình có tư cách để phán xét, nhưng rồi đôi tai của Myuri bắt đầu giật giật.
"Anh nói đúng. Đó là lý do tại sao Mẹ nói với em rằng việc giữ chặt dây cương của lũ đàn ông ngốc nghếch là rất quan trọng," cô bé nói và siết chặt vòng tay qua cổ cậu hơn nữa.
Cậu sẽ không cất công suy đoán xem câu đó có nghĩa là gì.
"Đó là lý do tại sao viết về vùng đất bên kia bờ biển sẽ chỉ khiến cô ấy nổi giận với chúng ta một cách không cần thiết. Em không tưởng tượng được cảnh cô ấy lườm chúng ta và nói, Sao các con dám nhồi nhét vào đầu chồng ta những thông tin thừa thãi như vậy... sao?"
Myuri cau mày.
"Em làm được chứ. Thật sự tưởng tượng được luôn."
"Nên chúng ta sẽ giữ bí mật chuyện này ở thời điểm hiện tại. Chúng ta sẽ nói cho cô ấy biết khi thời điểm thích hợp đến nhé."
So với tuổi thọ của cô, khoảng thời gian Holo có thể ở bên Lawrence sẽ trôi qua trong nháy mắt. Điều cuối cùng Col muốn là làm gián đoạn khoảng thời gian ở cạnh nhau tương đối ngắn ngủi của họ.
"Hehe, và điều đó có nghĩa là chúng ta lại có thêm một bí mật giữ với nhau rồi, anh trai."
"Sao cơ?"
"Chúng ta chỉ đang tiếp tục kéo dài danh sách những điều không thể kể cho Cha thôi, đúng không?"
Cách chọn từ của Myuri nghe có vẻ khá vô đạo đức, điều này dường như khiến em vui thích hơn bất cứ thứ gì khác.
Với một nụ cười và tiếng thở dài cam chịu, Col nắm lấy cánh tay của Myuri và lắc nhẹ nó, như thể nó là một vòng tay gõ cửa.
"Sao em không ngưng nói về mấy chuyện ngớ ngẩn đi để chúng ta bắt đầu khởi hành nhỉ?"
"Hừm? Đi đâu cơ?"
"Ý em là sao, đi đâu cơ chứ?"
Cậu mỉm cười khi nhìn thấy khuôn mặt ngạc nhiên của em và đứng dậy khỏi ghế.
"Đương nhiên là lễ hội rồi. Mặt trời vừa lặn kìa. Anh nghe nói mọi thứ sẽ thực sự náo nhiệt một khi mặt trời xuống núi. Phải không nào?"
"Ồ! Em quên mất! Đúng rồi, chúng ta phải đi thôi!"
"Rồi, rồi, anh biết rồi."
Khi Myuri kéo tay cậu, cậu ngoan ngoãn đi theo, mặc cho cô bé lôi đi.
Bức thư gửi cho Holo và Lawrence vẫn nằm mở trên bàn.
Dù rốt cuộc cậu không thể ép bản thân hoàn toàn thành thật với họ về những sự kiện gần đây, bức thư vẫn được viết với sự thấu hiểu và quan tâm sâu sắc nhất dành cho họ.
Tất cả những gì cậu có thể làm bây giờ là tin rằng đó là việc làm đúng đắn nhất.
"Anh trai?"
"Ồ, xin lỗi. Quan trọng hơn, chúng ta sẽ cần rất nhiều năng lượng cho lễ hội, đúng không? Sao chúng ta không tìm thứ gì đó để ăn ở mấy quầy hàng nhỉ?"
"Gì cơ?! Thịt ư? Em ăn thịt được không?!"
Thứ duy nhất dễ bị cám dỗ chính là sự thèm ăn của Myuri.
Một phần trong Col hy vọng cô bé sẽ mau chóng lớn lên và hành xử đúng với tuổi của mình, trong khi một phần khác lại ước cô bé sẽ cứ mãi như vậy.
"Cẩn thận đừng ăn nhiều quá nhé."
"Vâng ạaaa!"
Cậu mỉm cười—có cố kìm hãm sự phấn khích của cô bé lại cũng vô ích khi đôi mắt cô bé sáng rực lên như thế.
Hơn nữa, cậu không nghĩ mắng mỏ cô bé là việc nên làm.
"Nhìn kìa, nhìn kìa!"
Cô bé kéo tay cậu, nhưng dường như thế vẫn chưa đủ, vì ngay sau đó, cô bé đu bám lấy cánh tay cậu và kéo cậu về phía trước.
Càng có nhiều người đổ ra thị trấn hơn khi mặt trời lặn—thật nhộn nhịp.
"Lối này, anh trai!"
Col để Myuri kéo mình đi, cất tiếng đồng ý.
Điều này chỉ củng cố thêm hy vọng của cậu rằng thay vì mạo hiểm bước vào lãnh địa của sự lãng mạn, mối quan hệ của họ sẽ cứ giữ nguyên như vậy, như anh trai và em gái.
Họ dạo một vòng qua các quầy hàng, và khi cậu nhìn thấy Myuri rạng rỡ cười với mình trong lúc tay đang nắm chặt ba xiên thịt, cậu không thể không bật cười.
"Vui quá anh nhỉ?!"
Nheo mắt lại tận hưởng nét hồn nhiên rực rỡ của cô bé, cậu chỉ khẽ gật đầu.
0 Bình luận