
『Nghe nói là từ hôm nay, các bạn sẽ bắt đầu tour quảng bá tại các cửa hàng đĩa trên toàn quốc, phải không ạ?』
『Vâng ạ! Vì đây là màn tái xuất nên chúng em muốn trở về với những gì sơ khai nhất. Bọn em sẽ tái hiện lại tất cả những gì mình đã làm khi ra mắt đĩa đơn đầu tay ạ!』
Sau câu hỏi của người dẫn chương trình, một giọng nói quen đến nao lòng vang lên từ chiếc điện thoại.
Thôi rồi.
Tôi vốn chỉ định bật bừa một kênh online nào đó trong lúc sửa soạn, chẳng hiểu sao chương trình mình đang xem đã hết từ lúc nào, nhường chỗ cho một chương trình ca nhạc mà tôi chẳng muốn thấy nhất lúc này.
『Toàn mấy ông lớn ép làm chứ gì.』
『Này!』
Trong tiếng cười nhão nhoét phát ra từ loa điện thoại, tôi nghe thấy giọng của cả ba người. Melo, Momoko, và Akari – những thành viên của Sunflower Dolls, nhóm nhạc mà tôi từng là một phần của nó.
Tôi đã tự nhủ sẽ không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, vậy mà chỉ cần một phút lơ là, nó lại đột ngột ùa về, cào xé tâm trí tôi. Thật trớ trêu, mới hôm qua thôi, mỗi ngày trôi qua còn vui vẻ biết bao, mà giờ đây, một cảm giác tội lỗi nặng trĩu lại cuộn lên, nhấn chìm tôi trong sự ảm đạm.
『Và bây giờ, đến với phần thông báo quan trọng, xin mời Melo-chan!』
Vai tôi bất giác giật nảy lên.
『Vâng ạ! Sunflower Dolls đã trở lại! Thứ Tư tuần sau, chúng em sẽ chính thức phát hành một đĩa đơn hai mặt A! Đây là ca khúc sau hai năm vắng bóng của Sunflower Dolls──』[note78211]
“!”
Mình không muốn nghe thêm một lời nào nữa.
Tôi bực bội dập ứng dụng, rồi như để gột rửa thứ cảm xúc nhơ nhuốc ấy, tôi lao thẳng ra khỏi nhà.

Tan ca ở quán cà phê. Chúng tôi vừa sắp xếp lại nội thất để chuẩn bị cho giờ mở cửa quán bar, vừa lướt mạng xem phản ứng của mọi người về 『Cô gái mạnh nhất』.
“A! Mười nghìn view rồi kìa! Đỉnh thật!”
Vừa đăng tải được vài ngày, đứa con tinh thần đầu tiên của chúng tôi đã chính thức vượt mốc mười nghìn lượt xem.
“…Ừm────.”
Trong lúc tôi đang mừng rỡ, thì Kanon ở bên cạnh lại tỏ vẻ chẳng mấy hài lòng.
“…Sao thế?”
“Không, chỉ là… đáng lẽ nó phải hot hơn nữa chứ!”
Đúng là Kanon, lúc nào cũng tham vọng. Tôi bất giác bật cười gượng.
“Video đầu tay mà được mười nghìn là quá ổn rồi còn gì? …So với hồi trước.”
“Hự…”
Khi tôi giơ màn hình điện thoại có mấy video cũ trên tài khoản JELEE ra, Kanon liền cứng họng. Nơi đó chỉ có những con số lèo tèo vài trăm, thậm chí là vài chục lượt xem.
“Nhưng mà, thế này thì…”
Vẻ mặt Kanon vẫn chưa cam lòng. Mà kể cũng phải, mục tiêu của cậu ấy là một trăm nghìn người theo dõi cơ mà. So với con số đó thì thế này vẫn còn xa lắm. Hoài bão lớn cũng là chuyện tốt thôi.
Trong lúc tôi đang miên man suy nghĩ, cánh cửa quán cà phê-bar bật mở.
“Hửm?──A, Mei-chan.”
Người bước vào là Mei. Chúng tôi có hẹn sẽ họp nhóm sau giờ làm──nhưng mà.
“C-cái hộp cậu vác trên lưng… to quá vậy?”
Trên lưng cô bạn là một vật thể trông như chiếc hộp vải khổng lồ.
“Tớ đang tập làm DTM [note78212], nhưng mà thao tác… Cho tớ để nhờ ở đây nhé?”
“À, ừm.”
Mei thở hắt ra một tiếng, đặt cái hộp lên bàn, kéo khóa rồi lôi ra một chiếc keyboard điện tử và một cái máy tính bảng.
“Ừm… tớ thử làm một bản ‘track’ rồi, nhưng nó cứ bị ghi thành file audio, không hiện được ‘piano roll’ lên…”
Trong lúc Mei lầm bầm những thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu, tôi và Kanon chỉ biết đưa mắt nhìn nhau.
“…Yoru, hiểu không?”
“Tớ vừa nghe tiếng sao Hỏa.”
“Công nhận.”
“T-thật á…”
Mei trông như sắp khóc đến nơi.
Và ngay lúc đó, hình bóng của một vị cứu tinh vụt qua tâm trí tôi.
“Haizz… đành vậy, phải nhờ ‘phiên dịch viên’ thôi…”
Người duy nhất có thể trông cậy vào những lúc thế này, chắc chắn chỉ có… siêu anh hùng công nghệ của chúng tôi mà thôi.
---
Vài chục phút sau.
『À, ra thế. Giờ nó có phát ra tiếng không?』
Kiwi và Mei đang gọi cho nhau qua Discord.
“…Không. Lỗi rồi.”
『Nó báo lỗi gì?』
“Ừm… cái gì mà sound driver ấy… chắc là lỏng con ốc nào rồi?”
『Không phải cái ‘driver’ đó đâu má…』
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài não nề qua điện thoại. Cùng với Kanon, tôi đứng sau quầy bar hóng chuyện, nhưng tình hình có vẻ chẳng khả quan lắm.
“Này, Kiwi-chan!”
Kanon đột nhiên gọi lớn.
『Hửm?』
“Nếu được… cậu đến thẳng đây luôn được không? Tớ còn chưa được cảm ơn cậu trực tiếp lần nào mà!”
『À… cái đó thì…』
Kiwi rõ ràng đang ngập ngừng. Tôi chưa kể cho hai người họ nghe về bí mật của Kiwi, nên trong mắt họ, cô bạn ấy vẫn là hội trưởng hội học sinh gương mẫu của trường Rihoku, một siêu VTuber. Chắc Kiwi đang cảm thấy khó xử và có chút sợ hãi khi phải đối mặt trực tiếp.
“À, ừm! Kiwi-chan bận lắm, mình làm phiền cậu ấy không hay đâu!”
“Yoru lúc nào cũng khách sáo thế đấy!”
Kanon bá vai tôi một cái rầm.
“Là do Kanon quá suồng sã thì có. Mà này, mặt cậu gần quá rồi đấy.”
Tôi bình tĩnh đẩy mặt cô bạn ra.
“Giữa tớ với Yoru mà còn ngại ngùng gì nữa~!”
“Bọn mình thì có quan hệ gì chứ.”
“Thì là──”
『…Vậy thì.』
Giọng nói của Kiwi vang lên, cắt ngang màn chí chóe vớ vẩn của tôi và Kanon.
“Hửm?”
Tôi ngơ ngác hỏi lại.
『…Nếu hẹn ở nhà của Yamanouchi Kanon thì tớ sẽ đến.』
“…Hả?”
Trước lời đề nghị bất ngờ, tôi và Kanon tròn mắt nhìn nhau.

Cửa hàng Power Records ở Shinjuku.
A~, phiền chết đi được. Tại sao center không thể thay thế của Sunflower Dolls là Melo này lại phải làm mấy cái việc chân tay này chứ. Trong phòng nghỉ của tiệm đĩa, tôi vừa cắm ống hút vào lon Pink Monster vừa bực bội nghĩ thầm.
“Mà này~, thời buổi nào rồi mà còn phải chạy tour quảng bá ở các tiệm đĩa thế này, có quê mùa quá không ạ? Giờ là thời của remote với online rồi mà!”
Vì trong phòng chỉ có các thành viên và anh quản lý, nên tôi cứ thế nói thẳng toẹt ra. Nghe vậy, anh quản lý liền nhíu mày.
“Ừm. Nhưng mà kế hoạch này… là do chính Producer Yukine đề xuất đấy?”
“Ểể~, thật luôn ạ!?”
Chết, Melo này lỡ lời rồi!
“Vậy thì chắc chắn phải có một chiến lược sâu xa nào đó mà em không tài nào hiểu nổi rồi! Yukine-Pi đúng là đỉnh quá!”
Momoko và Akari đứng bên cạnh ngán ngẩm thở dài, nhưng Melo này đếch quan tâm. Được tiếp thêm động lực từ cái tên Yukine-Pi, tôi lại hăng hái ký tặng. Chờ em nhé Yukine-Pi, em sẽ cố hết sức mình!
Sau khi tôi ký loáng một cái xong mấy chục tấm áp phích, ông chủ tiệm của Power Records quay lại phòng nghỉ.
“Ồ~! Chữ ký còn tươi roi rói của Sunflower Dolls đây rồi!”
“Yanagiya-san vất vả rồi ạ~! Cháu đã ký bằng cả tấm lòng đó ạ♡”
Bật công tắc. Tôi ngay lập tức chuyển sang chất giọng cao hơn ba tông, nũng nịu. Ông chủ tiệm này có vẻ mê idol, cứ nịnh nọt một chút là thái độ của ổng sẽ khác hẳn, nên đối xử như với mấy gã fan cuồng ở buổi bắt tay là chuẩn bài nhất. Hì, Melo này đúng là siêu thật!
“Cảm động quá đi mất~! Vào ngày phát hành, chú sẽ dùng quyền lực của chủ tiệm để chạy quảng cáo hết nấc cho các cháu!”
“Cháu cảm ơn ạ♡”
Cái giọng mũi giả trân này, với mấy đứa trẻ sành sỏi thì nghe sến súa và giả tạo, nhưng với mấy ông chú thế này thì lại hiệu quả đến bất ngờ. Thế nên Melo này mới cố tình làm cho nó nhão nhẹt gấp năm lần bình thường.
“Và… nếu được, phiền anh xem giúp cả cái đó nữa.”
Anh quản lý vừa liếc mắt ra hiệu với chủ tiệm, vừa chỉ về phía cửa ra vào. Nhân viên kinh doanh của công ty đã mang đến tấm standee kích thước thật siêu cấp đáng yêu của chúng tôi.
“Ồ… cũng to phết nhỉ. Chẳng biết có chỗ nào để vừa không…”
“Chắc là hơi khó ạ?”
Ngay khi nhân viên kinh doanh vừa nói với vẻ mặt lo lắng, điện thoại của anh quản lý chợt reo lên.
“…A, xin lỗi… là Yukine-san gọi.”
Chỉ một cái tên thôi mà không khí trong phòng bỗng đặc quánh lại, tim tôi cũng nảy lên một cái.
“Vâng… vâng. Không ạ, có lẽ là không có chỗ để ạ…”
“A~! Đúng rồi! Hình như cái chỗ bên cạnh màn hình chính vẫn còn trống thì phải!”
Ông chủ tiệm bỗng cố tình nói lớn, hướng về phía điện thoại. Ha ha, đúng là trò vui. Nhưng Melo này thừa hiểu, chẳng có ai dại dột đi chọc giận Yukine-Pi cả. Có vẻ như giọng của ông chủ đã lọt vào tai Yukine-Pi, anh quản lý im lặng lắng nghe rồi truyền đạt lại.
“…『Ý ông là cái chỗ đắc địa ngay cạnh màn hình chính diện ấy à?』…cô ấy hỏi vậy ạ.”
“K-không, cái đó thì…” Ông chủ tiệm toát mồ hôi, lập tức đầu hàng. “…Tôi sẽ chừa trống chỗ đó.”
Quả là Yukine-Pi! Ra oai ghê thật~! Vị trí cạnh màn hình chính là nơi đắc địa nhất, ai đi thang máy lên cũng thấy đầu tiên. Vui quá, tôi bất giác vỗ tay một cái, liền bị anh quản lý lườm cho một phát vì tội “lộ liễu quá đấy”. Vâng, em xin lỗi. Nhưng trong lòng thì tôi chẳng thấy có lỗi tẹo nào hết.
******

Tôi cùng Kanon và Mei đứng chờ Kiwi ở quảng trường phía đông ga Shinjuku. Chỉ sắp đến nhà Kanon thôi mà Mei đã run lên bần bật, đúng như tôi dự đoán.
“Nhà của thần tượng… Thần, thần, thần tượng, nhà của…”
“Cũng không có gì ghê gớm đâu… chỉ là một căn hộ cũ thôi, tớ sống chung với chị gái.”
“C-có cả chị gái nữa ạ!? Oa oa oa…”
Lời trấn an của Kanon dường như còn phản tác dụng, khiến Mei càng thêm hoảng loạn. Tôi liếc nhìn cô bạn đang rối bời, rồi quay sang xác nhận lại với Kanon.
“Mình đến có làm phiền chị cậu không?”
“À thì, chị ấy đi làm suốt, gần như không mấy khi về nhà đâu…”
“Vậy à. A, Kiwi-chan kìa.”
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, tôi thoáng thấy bóng dáng Kiwi bước ra từ cửa soát vé. Lùm xùm trong chiếc hoodie, mặt giấu sau lớp khẩu trang đen, đầu hơi cúi gằm, trông cậu ấy đúng là không muốn ai chú ý đến mình. Tiện thể thì sau vụ việc lần trước, tôi và Kiwi đã gọi video cho nhau lần đầu tiên sau hơn hai năm, nên tôi biết ngoại hình cậu ấy đã thay đổi rất nhiều, đặc biệt là màu tóc.
Khi cô bạn vừa tới nơi, Kanon đã hồ hởi chào hỏi trước tiên.
“Chào cậu! Tớ là Yamanouchi Kanon!”
“Ừm, tớ là Takanashi・Kim・Anouk・Mei!”
“…Chào. Tớ là Watase Kiwi.”
Giọng cậu ấy lí nhí, đầy vẻ ngần ngại. Dù đã trò chuyện với Kanon và Mei vài lần trên Discord, nhưng đối mặt trực tiếp thế này có lẽ vẫn khiến cậu ấy căng thẳng. Nếu đã ru rú ở nhà không đến trường, thì đây khéo lại là lần đầu tiên cậu ấy gặp người lạ sau nhiều năm.
Có lẽ vì thoáng thấy mái tóc hồng rực lấp ló qua kẽ hở của chiếc hoodie, Kanon và Mei đồng thanh kêu lên một tiếng “A!”, khiến Kiwi khẽ cau mày khó chịu.
Nhưng, tôi không quá lo lắng.
“──Màu tóc đó, dễ thương ghê!”
Kanon nói bằng một giọng vui vẻ và thẳng thắn.
Đấy, thấy chưa, tôi thầm nghĩ. Cái tính này của Kanon đúng là không lẫn vào đâu được.
“Đẹp lắm! Dạo này cũng có nhiều idol để tóc thế này mà!”
Và lời khen của Mei chắc chắn cũng là thật lòng.
“…Tâng bốc cũng chẳng được gì đâu.”
Kiwi quay mặt đi, lẩm bẩm. Dù giọng điệu có cộc lốc, nhưng tôi hiểu. Ít nhất thì, có vẻ như cậu ấy không ghét hai người họ. Kiwi kéo mũ hoodie xuống, để lộ mái tóc hồng rối bù khẽ lay động trong gió.
“A ha ha. Gì chứ. Rất vui được gặp cậu.”
“Ừ. …Rất vui.”
Khi Kanon nhắc lại lần nữa, Kiwi đáp lại một cách ngượng nghịu, còn Mei thì đang dán chặt mắt vào mái tóc của cô bạn với vẻ hiếu kỳ.
“Nhưng mà… trường Rihoku nội quy thoáng đến vậy ạ? Em cứ nghĩ hình tượng của trường phải là tóc đen thuần khiết cơ!”
Trước câu hỏi hết sức hợp lý của Mei, tôi lại là người giật mình hoảng hốt.
“A! Ừm thì cái đó──”
“Xin lỗi. Tớ đã nói dối.”
Kiwi thản nhiên thừa nhận, cắt ngang lời bao biện của tôi. Tôi sững người, quay sang nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cậu ấy.
“…Nói dối?”
Kanon ngơ ngác nghiêng đầu.
“…Nổi tiếng hay hội trưởng hội học sinh, tất cả chỉ là tớ chém gió thôi. Tớ của bây giờ, không đến trường.”
“Ể. Vậy câu chuyện nghe từ Mahiru-san…”
“Tất cả, đều là bịa đặt. …Xin lỗi.”
Một khoảng lặng ngượng ngùng bao trùm lấy chúng tôi.
Đúng lúc đó, Kanon bỗng bật cười phá lên, như thể vừa trút được cả tảng đá trong lòng.
“── Ra vậy.”
Rồi, cô ấy cười toe toét và nói tiếp.
“Thế thì, giống nhau rồi nhỉ.”
“Ể?”
Trước những lời nói bất ngờ, Kiwi có vẻ bối rối. Cả tôi cũng không hiểu Kanon định nói gì.
“Tớ cũng có đến trường mấy đâu. Mà, trường của tớ toàn dân hoạt động nghệ thuật nên chuyện đó cũng không hiếm!”
Những lời nói được thốt ra một cách tự nhiên, mang một sự thân mật như đang chia sẻ bí mật.
“Vậy… à.”
Kiwi nhìn thẳng vào mặt Kanon, như bị cuốn theo.
“Nói cách khác! JELEE là một nhóm cân bằng đến hoàn hảo, với hai nữ sinh bình thường và hai nữ sinh trốn học!”
Cái quái gì thế này. Cậu ta đang nói một điều ngớ ngẩn đến mức không tưởng.
Nhưng──chẳng hiểu sao, nó lại rất, rất giống Kanon.
Kiwi ngẩn người ra một lúc, rồi phì cười như thể bất lực.
“…Thế mà cũng gọi là cân bằng à?”
---
Vài phút sau, cả bốn đứa đang đi bộ ở Kabukicho. Mei và Kanon đi trước, tôi và Kiwi theo sau.
“Em gái ơi, có hứng thú với công việc lương cao không…”
“Nonotan không làm mấy chuyện đó đâu! Mất hình tượng lắm!”
“A ha ha! Hay lắm Mei!”
Ở phía trước, đám chèo kéo khách đã bị “vệ sĩ” nhiệt tình nhất của chúng tôi xua đi, còn Kiwi thì đang nhìn hai người họ với ánh mắt kiểu “cái quái gì đang diễn ra vậy…”.
“Hai người họ, không phải người xấu đâu nhỉ?”
“Ểể?”
Khi tôi bất ngờ lên tiếng với vẻ mặt đắc ý, Kiwi chỉ thở dài một tiếng.
“…Thì, cũng đỡ hơn là bị lôi kéo hay tán tỉnh.”
Kiwi cười như thể “đành chịu thôi”, nhưng đối với cậu ấy, đây chắc chắn là một tốc độ hạ phòng bị nhanh đến mức đáng kinh ngạc.
“A.”
Đang đi, một cửa hàng tiramisu cốc bỗng lọt vào mắt tôi.
Lý do rất đơn giản. Đó là quán mà dạo này tôi đang để ý.
“Này, mình ghé vào đó đi?”
“…Tiramisu cốc?”
Kanon đáp lời.
“Trông ngon quá! Xếp hàng cũng đông ghê?”
Mei chắp hai tay trước ngực, đôi mắt sáng rực lên.
“Dạo này vừa được Yukochi review mà. Quả là người có ba trăm năm mươi nghìn follower có khác…”
“Mahiru đúng là chúa đu trend nhỉ.”
Kanon cười như thể bó tay.
“Hự… tại trông ngon mà.”
Từ khi bắt đầu JELEE, tôi có cảm giác mình đã thay đổi đôi chút, nhưng mấy cái tính này thì vẫn y nguyên. Số người theo dõi của Yukochi vẫn đang tăng đều đều.
“Được mà. Đồ ngọt thì tớ luôn chào đón.”
Kiwi thì đồng tình, nhưng Kanon lại nói như đang dỗ trẻ con.
“Không được. Hôm nay chúng ta không đến đây để đi chơi.”
“Cũng đúng… trông ngon thật nhưng mà…”
Kanon điềm nhiên dẫn đầu, và chúng tôi lướt qua trước cửa hàng.
“Vậy à…”
Trong lúc tôi đang tiếc hùi hụi, Kanon đã kéo tay tôi đi như thể “đi thôi nào~”.

“Ya~! Quả nhiên Yukine-Pi là nhất!”
Ngồi trên xe của công ty cùng các thành viên và anh quản lý, Melo này đang cảm thấy cực kỳ phấn khích. Chỉ cần nhắc đến tên của Yukine-Pi mà đã khiến ông chủ tiệm kia xanh mặt, cảm giác hả hê thật.
“Melo-chan này, em đừng gọi Producer là ‘Pi’ nữa được không?” [note83506]
“Ể~ tại sao ạ? Producer thì là P đúng không? Vậy thì là Pi chứ gì!”
Melo này phản bác lại lời nhắc nhở khó hiểu của anh quản lý. Melo này có nói sai chữ nào đâu.
“Người gọi Producer là ‘Pi’, chắc chỉ có mình Melo thôi đó?”
Momoko cười gượng.
“Nhưng mà chỉ cần nhắc đến tên thôi mà đã được như vậy, ghê thật. Cửa hàng Power Records ở Shinjuku cơ mà?”
Akari cũng gật đầu, và nhìn ra ngoài cửa sổ sau xe về phía nơi chúng tôi vừa mới rời đi.
Để không làm phật lòng Yukine-Pi, ông chủ tiệm không chỉ đặt standee kích thước thật mà còn cho treo đầy áp phích quảng cáo của Sunflower Dolls trong cửa hàng. Có lẽ sẽ có người nghĩ đó là một màn dọa dẫm, nhưng Melo này biết rằng trong thế giới của người lớn, những cuộc đấu trí như thế này là chuyện thường ngày. Dù đã bị tiễn đi bằng một nụ cười gượng gạo, nhưng thế là Melo này đã hài lòng lắm rồi.
“Ừm ừm. Cho nên cứ theo Yukine-Pi là không sai đâu!”
“…Ừ nhỉ. …Nếu đợt này mà không bán được thì chúng ta… coi như toang thật.”
Momoko nói. Đúng lúc đó, một chiếc xe quảng cáo tuyển dụng việc làm lương cao đi ngang qua, nên dù có hơi bất lịch sự nhưng Melo đã bật cười.
“…Hai năm qua, vất vả thật nhỉ.”
“Ừm. Tớ thì… đã hai mươi tuổi rồi.”
Trước lời nói của Akari, Momoko gật đầu với một sự đồng cảm nặng trĩu. Melo này mới mười bảy tuổi thôi nên không sao, nhưng tôi nghĩ mười sáu và mười bảy tuổi hoàn toàn khác nhau, và mười bảy và mười tám tuổi thì khác nhau một trời một vực. Nếu nghĩ vậy, có lẽ Melo này cũng sẽ nhanh chóng trở thành một idol ba mươi mốt tuổi, đang cố gắng níu kéo thanh xuân. Ể, sợ quá, thời gian ơi hãy dừng lại!
“…Này. Đừng nói chuyện buồn nữa. …Đây là một vụ việc có cả nạn nhân mà.”
Sự quan tâm của anh quản lý chắc chắn là đang hướng về tôi, người đã bị Nonoka đánh.
Thì, cũng hiểu. Nhưng tôi vừa nghĩ “chuyện nhạt phèo,” vừa nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
“Nạn nhân… à.”

“Mời vào~”
Cuối cùng chúng tôi cũng đến nhà của Kanon.
“Xin làm phiền ạ.”
“X-xin làm phiền ạ!”
“Huhu… tiramisu… xin làm phiền.”
Theo sau Kiwi và Mei, tôi vừa luyến tiếc món tiramisu vừa bước vào phòng. Khi cởi giày ra, đôi tất hình sứa của tôi lộ ra, và Kanon nhận ra rồi cười nhếch mép.
“Ồ… cảm giác chật vật ghê nhỉ…”
Kiwi, người đi vào đầu tiên, lẩm bẩm. Từ cửa ra vào đi vào trong… quả thực, căn phòng khá bừa bộn, và từ “chật vật” rất hợp.
Trông như một căn hộ cho một người ở, với hai phòng nhỏ và một gác xép. Nghe nói cậu ấy sống cùng chị gái, nên chắc là khá chật chội. Có vẻ như bình thường Kanon sống trên gác xép. Trên đó có micro và audio interface mà cậu ấy vừa mới mua được bằng tiền làm thêm, cùng với các tấm cách âm được đặt cạnh máy tính, và ngay gần đó là một tấm nệm. Trông như một căn cứ bí mật.
Ở tầng dưới thì vương vãi các hộp mì ly, vỏ bánh mì ngọt, và hộp cơm tiện lợi đã ăn hết. Nhìn những bộ quần áo vứt bừa bãi, cùng những lon chuhai đã uống dở, có thể tưởng tượng ra một cuộc sống khá là bê tha. Rượu có lẽ là của người chị gái sống cùng.
“…Cậu sẽ đổ bệnh đó?”
Khi tôi nói thật lòng, Kanon có vẻ chẳng quan tâm.
“Chịu thôi, tớ không giỏi nấu ăn.”
Mei có vẻ bối rối không biết phải nhìn nhận tình hình căn phòng thế nào, nhưng rồi không hiểu sao lại lôi ra một chiếc túi ni lông, và đang hứng không khí vào trong.
“T-tạm thời phải lưu lại không khí trong phòng của thần tượng…”
“Đừng có thu thập không khí nữa.”
Kanon trêu lại. Không biết căn phòng này có phá vỡ hình tượng của cậu ấy không nhỉ.
Trong khi đó, Kiwi đang quan sát xung quanh một cách rất kỹ lưỡng. Một ánh mắt sắc bén.
“Đừng có nhìn chằm chằm như vậy chứ?”
Khi bị Kanon lên tiếng, Kiwi có vẻ như bị nói trúng tim đen.
“…Xin lỗi, không có gì. Ừm, là DTM đúng không?”
“Thần tượng…! Phòng của thần tượng…!”
Mei vẫn đang trong cơn hoảng loạn, còn Kiwi thì vẫn chưa thân thiết với hai người họ.
Nói sao nhỉ, thành thật mà nói… đây không phải là một không khí có thể họp hành một cách suôn sẻ.
“…Hừm.”
Vừa quan sát tình hình, tôi vừa nghĩ.
Có lẽ đây, là lúc một nữ sinh bình thường như tôi ra tay.
Bộp, tôi vỗ tay một tiếng, thu hút sự chú ý của ba người họ.
“Này. Trước hết thì──”
---
Khoảng một tiếng sau.
Trên bàn trong phòng Kanon là hai chiếc pizza, cùng rất nhiều bánh kẹo, nước ngọt và trà. Đó là đề xuất của tôi, cả bốn đứa đã cùng nhau đi mua sắm.
“Để thắt chặt tình cảm chứ~!”
“Đã nói là không phải đến đây để chơi mà…”
Kanon có vẻ hơi không hài lòng, nhưng tôi cười toe toét.
“Không sao đâu. Làm việc nhóm thì mấy chuyện thế này quan trọng lắm.”
Tôi hiếm khi khẳng định ý kiến của mình một cách mạnh mẽ. Chính vì tôi đã luôn sống như một con sứa lững lờ, nên tôi mới có một niềm tin chắc chắn vào những chuyện liên quan đến không khí như thế này.
“Và-rồi~, xem này.”
Tôi vừa cố tạo ra một giọng điệu vui vẻ để làm ấm không khí, vừa lấy ra bốn hộp có ghi 『Trứng sô cô la Thủy cung』 từ chiếc túi ni lông bên cạnh. Mở ra sẽ có một mô hình mini ngẫu nhiên của các sinh vật biển, đây chính là bảo bối của tôi.
“Đây, mỗi người một cái nhé.”
“Oa! Trứng sô cô la!”
“Cậu, đúng là thích sinh vật biển thật đấy.”
“Thì, tớ mà.”
Mei và Kiwi cũng có vẻ vui mừng.
“Này, mở xong là làm việc đó nhé?”
Kanon vừa dứt lời thì Mei đã bắt đầu mở hộp rồi.
“A~!”
Cô bạn reo lên, lấy ra mô hình từ trong viên sô cô la. Trên đầu ngón tay của Mei, là một khối mờ ảo, trông như một mớ lộn xộn.
“Cái này… là hải quỳ ạ?”
“A~ hải quỳ à… xui rồi.”
Khi tôi nói, Mei đặt tay lên miệng với vẻ “ồ”.
“Cái này có hên xui nữa à?”
“Thì, hải quỳ là xui rồi còn gì.”
“Mà… vậy à?”
Vừa nghiêng đầu, Kiwi cũng mở hộp của mình.
“Ồ… của tớ là cái này, bạch tuộc à?”
“Bạch tuộc!? Hên thế!”
“Không, tiêu chuẩn gì vậy?”
Kiwi có vẻ ngơ ngác. Không biết cậu ấy có hiểu không. Vừa tròn, vừa đỏ, lại có cả giác mút nữa, thì đương nhiên là hên rồi.
“Ghen tị ghê. Này! Kanon thì sao?”
“Thiệt tình…”
Vừa lẩm bẩm, Kanon cũng bị tôi lôi kéo, và bắt đầu mở hộp trứng sô cô la của mình.
“Tớ thì… ồ? Cá ngựa này! Yeah!”
“Xui rồi…”
“Trông cũng hên mà!?”
Đúng là trông nó cũng mạnh mẽ, giống rồng và ngầu thật. Nhưng, không phải cứ vậy là hên, đó mới là điểm sâu sắc của thế giới sinh vật biển.
“Không, rốt cuộc thì tiêu chuẩn là gì?”
“Không hiểu à…”
Chắc là nếu không thường xuyên đến thủy cung thì sẽ không thể nào nắm bắt được cảm giác này. Tôi vừa nhíu mày, vừa mở hộp trứng sô cô la cuối cùng của mình.
“Vậy thì tớ… A~!!”
“Sao vậy?”
Kanon liếc nhìn vào tay tôi.
“Cái này! Nhìn này!”
“Ể!”
Tôi bất giác trở nên phấn khích, và có vẻ như lý do cũng đã được truyền đến Kanon.
“…Sứa này!”
Thứ mà tôi đang cầm trong tay, là một mô hình sứa mờ ảo làm bằng nhựa. Tuy chỉ là đồ chơi khuyến mãi rẻ tiền, nhưng khi đưa ra ánh sáng, nó phản chiếu và lấp lánh một cách ngẫu nhiên, trông như một con sứa thật.
“Ha ha ha. Quả là người phụ trách minh họa của JELEE có khác.”
“Tuyệt vời! Là định mệnh đấy!”
Kiwi và Mei cũng vui vẻ chúc mừng.
“Mahiru hên thật đấy nhỉ. Phải giữ gìn cẩn thận đó?”
Nhưng, lúc đó tôi đã có một suy nghĩ.
Tôi đưa mô hình sứa cho Kanon.
“Ể?”
“Vui thì vui thật, nhưng đây là một buổi gặp mặt để thắt chặt tình cảm mà. …Coi như là vật chứng của leader JELEE nhé.”
Và rồi bộp, tôi đặt nó lên lòng bàn tay đang mở ra của Kanon.
“…Tớ gửi cậu.”
“!”
Kanon có vẻ hơi ngượng ngùng, quay đi chỗ khác và nói nhỏ “a, cảm ơn”. Ồ, có vẻ khá hiệu quả?
“…Ể? Kanon, đỏ mặt à?”
“Gì cơ, Mahiru-san đang rắc thính à! Tớ là kiểu fan không chấp nhận ‘chung thuyền’ đâu nhé!”
“K-không phải!”
Nhìn ba người họ đang ồn ào, tôi nghĩ thế này thì không khí cũng đã tốt hơn một chút rồi, và cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng mà Mei, là loại otaku không chấp nhận ‘chung thuyền’ à…
---
Vài giờ sau.
“DTM, tớ đã hoàn toàn thông suốt rồi…!”
“Thật không đó…”
Khi tôi đang làm việc cùng Kanon trên gác xép, một câu nói rất ghê gớm vọng lên từ bên dưới. Tôi không rành lắm, nhưng chắc là DTM không phải thứ có thể thông suốt một cách dễ dàng như vậy đâu. Kanon có vẻ đã tin lời nói đó một cách thật thà, và thò đầu xuống từ gác xép.
“Xong chưa~?”
“Ồ, bên này chắc là ổn rồi.”
“OK~!”
Nếu Kiwi nói được thì chắc là được thôi. Thế là tôi cũng cùng xuống dưới. Bốn chúng tôi lại ngồi quanh bàn, và Kanon mở cuốn sổ tay quen thuộc của mình.
“Rồi, quyết định kế hoạch sắp tới nhé!”
Và Kanon, như một điều hiển nhiên, đã nói những lời này.
“Mục tiêu là một trăm nghìn người theo dõi! Cho nên bài hát tiếp theo, tớ muốn ra mắt vào thứ Tư tuần sau!”
““Ể?””
“…Haizz?”
Giọng của tôi và Mei đồng thanh, còn Kiwi thì đáp lại với một vẻ chán nản, nhíu mày, hơn cả hai chúng tôi.
“Cho nên… để kịp kế hoạch, tớ muốn chúng ta tập trung mỗi ngày trong vài ngày tới!”
Dù nói một cách thẳng thắn, với một giọng điệu quen thuộc, nhưng nội dung thì khá là điên rồ.
“M-mỗi ngày, à?”
Ngay cả Mei, người vốn luôn đồng tình, cũng có vẻ hơi bối rối.
“Ừm, Kanon. Tớ… ngày mốt là phải đi học bình thường rồi…”
“Biết rồi! Chúng ta tập trung vào những lúc rảnh rỗi đi!”
“Không… ừm…”
Khi tôi đang ngập ngừng, có lẽ đã nhận ra vẻ mặt của tôi, Kiwi nhìn Kanon với một vẻ mặt nghiêm túc.
“Này. …Chuyện đó rõ ràng là không thể, ngay cả tớ cũng biết.”
Không chút vòng vo, nói thẳng.
Nhưng quả thực, tôi cũng nghĩ đó là một yêu cầu vô lý.
“Hự… M-Mei!?”
“Nonotan, xin lỗi… tớ cũng có ba buổi học một tuần nên… mỗi ngày thì…”
Có lẽ, những gì ba chúng tôi đang nói là những lời nói chính đáng và hợp lý. Nhưng vẻ mặt của Kanon dần dần trở nên lo lắng, và thậm chí còn có chút không vui.
“Nhưng, nếu vậy thì sẽ không kịp kế hoạch──”
“Không, cứ kế hoạch, kế hoạch mãi.”
Giọng của Kiwi cũng bắt đầu có sự bực bội.
“Cái đó là do cậu tự đặt ra đúng không? Mà tại sao lại là thứ Tư?”
“Cái đó…”
Kanon đảo mắt. Ánh mắt đó không có sức mạnh.
“T-thì càng sớm càng tốt chứ gì! Trong lúc chúng ta đang nói chuyện thế này thì thời gian vẫn đang trôi đi đó!?”
“Này… tớ cũng, vừa livestream vừa chỉnh sửa video của mình, có rất nhiều việc phải làm. Mahiru và Mei còn phải đi học thì càng không thể.”
Kiwi không giấu được sự bực bội, và nói thẳng ra những lời lẽ chính đáng. Tất nhiên là không khí không hề tốt.
“Ừm… cuối tháng sau thì không được à?”
Tôi cố gắng đưa ra một đề xuất thực tế từ bên cạnh, như để hòa giải.
“Nhưng, phải kịp…”
Giọng nói yếu ớt dần, và ánh mắt cũng cúi xuống sàn. Nhưng ý kiến thì lại không hề nhượng bộ chút nào, trông có vẻ rất mâu thuẫn.
“Cậu nói câu đó bao nhiêu lần rồi. Kịp cái gì?”
Kiwi nói như đang thuyết phục.
“Kế hoạch do một mình cậu đặt ra à? Lý do tại sao cuối tháng sau lại không được là gì? Căn cứ đâu? Nguồn ở đâu?”
“Cái đó…”
"Nếu không có lý do gì đặc biệt thì phải chiều theo ý mọi người chứ. Cãi lý với tôi, người được mệnh danh là ‘bất khả chiến bại’ trong mọi kèo combat trên mạng này, chỉ có phí lời thôi. Vụ này, Yamanouchi Kanon sai rành rành ra rồi."
Kiwi nói dồn dập với một khí thế như đang rất hứng thú, và những lời nói của cậu ấy, quả thực là chính đáng. Dù vậy, tại sao Kanon lại cố chấp như vậy, tôi có chút tò mò.
“Kanon. Tớ hiểu cảm giác của cậu, nhưng… phải cùng nhau bước đi chứ. Mọi người ngoài JELEE ra, còn có những việc phải làm nữa mà…”
“!”
Khi tôi nói, mặt Kanon sa sầm lại, cô ấy đứng bật dậy.
“…Biết rồi. Tớ… đi cửa hàng tiện lợi một chút.”
“Ể, này──”
Mặc cho tôi ngăn lại, Kanon đã ra khỏi phòng.
“Nonotan!”
“Cái gì vậy…”
“T-tớ nói quá à…?”
Khi tôi lo lắng nói, Kiwi vừa rung chân vừa đáp.
“Không đâu. Vốn dĩ là người như vậy rồi còn gì? Đến mức gây ra vụ việc đó cơ mà.”
“Kiwi-chan, cái đó…”
Tôi nói với giọng khiển trách. Dù vốn là tuýp người nói thẳng, nhưng vì tôi cũng thích Kanon, nên tôi không muốn nghe những lời nói đâm vào những phần nhạy cảm.
“…Xin lỗi.”
Có lẽ nhận ra mình đã nói quá, Kiwi thật thà xin lỗi.
“…A!”
Bất chợt lên tiếng là Mei. Chúng tôi, nhìn về phía Mei.
“Thứ Tư tuần sau… đúng không?”
『Sunflower Dolls tái xuất! Và vào thứ Tư tuần sau, một đĩa đơn hai mặt A sẽ được phát hành!』
Thứ mà Mei cho chúng tôi xem, là một đoạn lưu trữ của một chương trình ca nhạc trên truyền hình mạng, được phát sóng vài ngày trước.
“Ra là vậy… à. …Thì, khi cậu ấy về thì nói chuyện từ từ thôi. Nếu là vì tính cạnh tranh thì tớ cũng không phải là không hiểu──”
Khi Kiwi nói với vẻ đã hiểu ra, bất chợt.
Từ phía cửa ra vào, có tiếng cửa mở.
“Nonotan!?”
Mei lên tiếng, và đứng dậy hướng về phía cửa ra vào.
Nhưng, tiếng bước chân lạch bạch đang đến gần, lại mang đến một giọng nói khác với Kanon đến tai chúng tôi.
"Kanon ơi~! Anh chàng 'tủ' của chị vừa đăng story có con bé kia làm móng 'cheap moment' với chị... này, mà khoan?"
Người bước vào, là một chị gái có vẻ ngoài sành điệu với mái tóc màu hạt dẻ, mà chúng tôi không hề quen biết.
******
Vài phút sau. Chị gái sành điệu bí ẩn đó, chẳng buồn hỏi chúng tôi là ai, cũng chẳng thèm tự giới thiệu, đã vồ lấy Kiwi mà khóc lóc thảm thiết.
"Cái phông nền đó, chắc chắn là ở Izu rồi… Thế mà với mình, anh ta chỉ đi mỗi Kabuki thôi!"
“Không sao đâu ạ. Chắc là anh ấy không phản bội chị đâu.”
“Cứu tôi… khỏi cái vũng lầy này…”
Nghe loáng thoáng thì có vẻ như gã host mà chị ta đang “cắm đầu cắm cổ” vừa đăng story đi du lịch với một khách hàng khác trên Instagram. Tôi có cảm giác như đang được xem trực tiếp màn than thở của một “host kyo” mà mình đã thấy cả ngàn lần trên TikTok. Đúng là một khoảng thời gian vô bổ.
Chị gái đó nắm chặt lấy tay Kiwi bằng cả hai tay với một vẻ mặt vô cùng cảm động.
“Cô bé tóc hồng… em đúng là một người phụ nữ tuyệt vời…”
“…Haizz.”
Kiwi chỉ biết cười gượng.
“…Mà. Mấy đứa… là ai?”
“Thứ tự có bị ngược không ạ!?”
Tôi bất giác buột miệng đáp trả. Vai trò của tôi trong nhóm này là cây hài sao?
"Chuyện là... chúng em đang cùng nhau thành lập một nhóm nhạc ạ."
Khi chúng tôi tiết lộ thân phận, chị gái đó vui vẻ reo lên.
“Tức là, bạn của Kanon!?”
Chị ta vừa nói với giọng vui vẻ, vừa dùng ngón tay miết trên vành lon Strong Zero mà chị ta đã lôi ra từ tủ lạnh. Móng tay sơn đen theo phong cách gothic lọt vào mắt tôi, và hình ảnh Kabukicho mà tôi hay thấy trên TikTok như đang hiện ra ngay trước mắt. Rồi chị ta cười toe toét, và nốc một hơi.
“Phà! Vậy à~, cuối cùng con bé đó cũng…. À, chị là Mion. Chị của nó, giờ đang ở chung. Mà… Kanon đâu rồi, đi vệ sinh à?”
“K-không ạ… thật ra có nhiều chuyện…”
Tôi trả lời một cách mập mờ.
“Nhiều chuyện?”
“…Thật ra lúc nãy, chúng em đã cãi nhau.”
Kiwi lên tiếng.
“Hê! Con bé đó cãi nhau!”
Sao người này lúc nào cũng vui vẻ vậy…
“…A, ừm! Chị Mion ạ!”
“Chị?”
Trước giọng nói căng thẳng của Mei, Mion uốn éo chất giọng vốn đã mềm nhũn của mình thành một câu hỏi.
“Em có rất nhiều điều không hiểu… chị có thể cho em biết được không? Về Nonotan, những điều mà em không biết.”
Trước lời nói của Mei, tôi cũng giật mình.
“…Em cũng! …Em cũng muốn biết, về Kanon.”
Nghe vậy, Mion mỉm cười một cách dịu dàng.
“A~… ra vậy. …Là mấy đứa à.”
“Ể?”
Và rồi chị ta lại tuôn rượu vào dạ dày một cách mạnh bạo. Có vẻ như đã say lắm rồi, không biết có sao không.
“Phà. Không, chị tự nói chuyện thôi. Bình thường thì là bí mật, nhưng thôi được. Chị cũng mang ơn cô bé tóc hồng này mà.”
Chị ta vừa nói vừa liếc nhìn Kiwi với vẻ mặt đắc ý, nhưng Kiwi chỉ đáp lại “haizz” một cách qua loa. Mion-san có vẻ đang ngày càng say hơn, nhưng nhờ vậy mà chúng tôi có thể nghe được chuyện quá khứ, nên thôi cứ coi như là được.
“Con bé đó, vốn không phải tự mình muốn làm idol đâu.”
“Vậy… ạ?”
Tôi hỏi lại, thúc giục chị ấy kể tiếp.
“Nhà chị hồi Kanon còn học tiểu học, bố mẹ đã ly hôn. Kanon từ đó cứ bám riết lấy mẹ. Luôn muốn làm những gì mẹ vui, luôn muốn nghe lời mẹ~. Hoàn toàn ngược lại với chị.”
“…Trông không giống vậy nhỉ.”
Kiwi nói với vẻ bất ngờ. Tôi cũng nghĩ vậy. Bị scandal rồi giải nghệ, nhuộm tóc vàng và lang thang ở Shibuya. Kanon cho tôi ấn tượng của một đứa trẻ nổi loạn bẩm sinh, chứ không phải kiểu người quan tâm đến lời nói của bố mẹ.
“Ừm. Tức là, người đăng ký cho cậu ấy làm idol là mẹ cậu ấy, hay sao ạ?”
Khi tôi hỏi.
“Ừm, cái đó cũng hơi khác một chút.”
Chỉ có Mei là im lặng lắng nghe câu chuyện đó.
“Nhà sản xuất của Sunflower Dolls・Hayakawa Yukine. Người đó chính là, mẹ của chị.”
“Nhà sản xuất…”
Vừa nói, tôi vừa nhìn Kiwi, nhưng Mei thì chỉ cúi đầu, nhìn chằm chằm xuống sàn. Chắc cậu ấy cũng biết chuyện này.
“Cho nên con bé đó đã rất nghiêm khắc với bản thân, và thực tế cũng đã đạt được kết quả. Nhưng, có lẽ vì vậy mà trong nhóm có hơi, bị cô lập.”
Tôi nhớ lại dáng vẻ của Kanon khi đã cãi nhau với chúng tôi lúc nãy.
“Và rồi… có vụ việc đó đúng không.”
“Vụ việc… là đánh thành viên trong nhóm, à…”
Trước lời nói của tôi, Mion gật đầu, và lại nốc cạn lon Strong Zero.
“Tại sao con bé đó lại làm vậy thì chị không biết, cũng không hỏi. Nhưng, sau khi giải nghệ, Kanon không còn nói chuyện với mẹ nữa, và đến ở nhờ nhà chị. Suốt ngày buồn bã. Mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng, ra ngoài thì cũng chỉ mua thanh năng lượng và nước ngọt có ga. Chị đã nói 'Mày cứ thế này thì có ngày chết thật đó.'”
Mion-san có lẽ đã nhớ lại ký ức u ám lúc đó, và thở dài một tiếng.
Và rồi, như nhớ ra một điều gì đó khác, chị ấy bật cười khúc khích.
“Nhưng, dạo gần đây thì ngày càng trở nên hoạt bát hơn, hay nói đúng hơn là, lạc quan hơn──”
“Lạc quan hơn?”
Khi Mei hỏi, Mion nhìn lên mặt trăng qua cửa sổ.
“Chị say rượu rồi ngủ ở đây nhé. Con bé đó thì cứ đứng ngây người nhìn ra ngoài, và được ánh trăng chiếu vào. Trông nó có một vẻ mặt rất, rất hồi hộp. Chị hỏi 'Sao thế, yêu à?', thì nó nói. ‘Chị ơi, làm sao đây…!’”
Đó cũng chắc chắn, là một vẻ mặt của Kanon mà chúng tôi không hề biết.
“Rồi chị hỏi 'Làm sao là sao?' Thì nó nói.”
Mion gãi má một cách ngượng ngùng, và cười với một sự ấm áp ra dáng một người chị.
“‘Em dạo này… mỗi ngày đều vui quá!’…nó nói vậy đó.”
Tôi đã bị cuốn hút, vào những lời nói của Mion-san.
“…Chị cũng toàn là công việc, nên đã để nó phải cô đơn. Ra vậy, Kanon cuối cùng cũng đã có người bầu bạn rồi, chị đã nghĩ vậy. Mà… không ngờ lại không phải là con trai.”
Trên đôi má ửng hồng vì men rượu, lại rỉ ra một sự dịu dàng của một người đang cầu chúc cho hạnh phúc của người thân yêu.
“…Chết rồi, nói nhiều quá đau đầu ghê…”
“K-không, chỉ đơn giản là chị uống quá nhiều thôi ạ?”
Kiwi nói một cách bình tĩnh.
“Xin lỗi, bạn của Kanon, lấy hộ chị lon đó được không?”
Tôi bị nhìn và nhờ vả, nhưng.
“Không nên uống nữa đâu ạ!”
“Ồn ào! Chỉ có rượu mới trị được rượu!”
Và rồi chị ấy tự lấy lon Strong Zero và uống cạn, rồi lao vào tấm nệm ở phòng bên cạnh và ngủ thiếp đi. Đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.
“Chị nào em nấy, nhỉ…”
Kiwi cầm lấy lon Strong Zero đã cạn, lắc nhẹ và nói.
“Ừm. …Nhưng.”
Tôi nhìn ra ngoài, nơi Kanon đã đi ra.
Nghe câu chuyện vừa rồi, tôi cuối cùng đã hiểu.
Có lẽ cũng có tính cạnh tranh, hay lòng cầu tiến.
Nhưng Kanon chắc chắn là──
Vừa vui mừng, lại vừa cô đơn.

Lại, lại nữa rồi.
Vừa lang thang một mình trong thành phố Shinjuku, tôi vừa nghĩ vậy.
Mua vội một cái bánh mì ngọt và một chai trà từ cửa hàng tiện lợi, tôi nhìn dòng người qua lại. À, hôm nay có lễ hội Tori no Ichi, đáng lẽ nên mua đồ ăn ở mấy quầy hàng đó thì hơn, tôi nghĩ thầm, rồi cắn một miếng bánh mì phô mai hình con gấu Hokkaido. Vị ngọt mềm tan trong miệng, nhưng tôi biết, một mình ăn bánh mì ngọt thì thật cô đơn và lạnh lẽo.
Tôi dùng chai trà đã mua, làm ẩm lại cổ họng khô khốc vì bánh. Không khí Shinjuku tháng mười một thật lạnh, bánh mì ngọt cũng lạnh, và trà cũng lạnh. Biết thế này, đáng lẽ tôi nên mua một thứ gì đó ấm áp hơn nhưng đã muộn rồi.
Tôi luôn như vậy, có xu hướng bốc đồng khi đã quyết tâm làm gì đó. Có lẽ người khác sẽ thấy đó là sự ích kỷ, nhưng đối với tôi, tất cả đều có lý do chính đáng: để làm ra những thứ tốt hơn, để tiến về phía mục tiêu. Nhưng việc chia sẻ tất cả những cảm xúc đó thì thật khó. Để rồi khi nhận ra, chỉ còn lại một mình tôi hăng hái, khiến việc thu âm bị đình trệ, chuyện đó cũng không phải là hiếm.
Dù vậy, tôi vẫn có lý do để hát, nên tôi đã có thể bước về phía trước. Không, có lẽ, tôi chỉ đang tự nhủ với bản thân như vậy thôi.
“…Lạnh quá.”
Vừa đi lang thang vô định, tôi vừa nhớ lại.
Tôi đã để cho những thành viên của JELEE, những người mà tôi đã nghĩ có lẽ là những người bạn có thể hiểu được mình, thấy được mặt trẻ con của mình. Phải ra video trước thời hạn, phải hát như thế này. Khi những suy nghĩ ám ảnh đó hiện lên, tôi có cảm giác như mình phải hoàn thành nó bằng được. Nếu không, tôi sẽ bị ai đó thất vọng, bị bỏ rơi, và tôi trở nên bất an, không thể ngồi yên. Cho nên để thực hiện mục tiêu, tôi đã nói những lời vô lý, và cuối cùng lại chỉ là công cốc. Chuyện đó xảy ra như cơm bữa.
Tôi đã luôn, lặp đi lặp lại những chuyện như vậy.
Một khu phố đèn đỏ nơi những gã host, những cô gái “pien”, những nhân viên văn phòng mặc vest, và những chị gái làm nghề đêm sành điệu trộn lẫn vào nhau. Đêm Shinjuku, tôi nhuộm một màu tóc khác với Tachibana Nonoka, mặc một bộ trang phục hoàn toàn trái ngược với hình tượng idol, và vừa đi với suy nghĩ rằng mình đã trở thành một người khác, vừa có cảm giác như mình đã trở thành một phần của thành phố hỗn tạp này, và sự cô đơn đã bị tê liệt.
Đúng lúc đó.
『Tuyệt vời~! Nóng hổi!』
── Trên màn hình quảng cáo khổng lồ của Shinjuku, một giọng nói mà tôi rất quen thuộc, bắt đầu vang lên.
“…Ể.”
Thứ đang được chiếu, là một quảng cáo bánh bao Trung Quốc có sự tham gia của Sunflower Dolls, và ba người quen thuộc đang mỉm cười một cách thân thiết. Bánh bao thịt, bánh bao đậu đỏ, bánh bao pizza được bẻ đôi, hướng về phía máy quay.
Những chiếc bánh bao đang bốc hơi đó, trông rất ấm áp, và ngon miệng.
── Và, có vẻ không cô đơn.
Những người bạn cũ của tôi cùng nhau cắn một miếng bánh bao.
『Ngon quá~!』
Họ cùng nhau nói, và nở một nụ cười hạnh phúc.
Trong khi đó, trong tay tôi chỉ là một cái bánh mì ngọt đã lạnh ngắt, và một chai trà xanh vô vị.
“!”
Nhìn vào vẻ mặt của ba người họ, tôi lại nhớ lại.
『Ừm──em có thể hát lại một lần nữa được không ạ?』
Khi tôi không hài lòng với bài hát của mình, tôi đã tự ý yêu cầu thu âm lại, mà không cần ai nói.
『Này, chỗ đó, là bài hát chèn vào game, mà còn là đoạn thứ hai đúng không?』
『Gần như chẳng có ai nghe đâu nhỉ.』
『C-có vẻ như, chỉ có Nonoka là hơi khác biệt về nhiệt huyết nhỉ~』
Tôi biết, mình đã bị các thành viên nói xấu.
Nhưng tôi đã không thể ngừng cố chấp.
Bởi vì tôi, có lý do để hát.
Vì có một lý do để bước về phía trước, đó là hát vì ai đó.
Quảng cáo kết thúc bằng hình ảnh của Sunflower Dolls với mái tóc đen trong sáng. Màn hình tối đi, và hình ảnh của tôi hiện tại hiện ra. Tóc vàng, trang phục sành điệu, và một ánh mắt như đang phản kháng lại tất cả. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, và dù không hề giống với idol tóc đen trong sáng ngay trước đó, hay là tôi của quá khứ──
Thì có lẽ, thật ra không phải vậy.
“Mình──chẳng thay đổi chút nào nhỉ.”
Tôi chắc chắn, vẫn như ngày xưa.
Nói những lời ích kỷ và làm phiền mọi người. Có lẽ nếu xét đến cùng, thì đó là vì bản thân mình. Muốn được mọi người đánh giá, muốn được ai đó cần đến, cho nên tôi sợ hãi và bất an khi một con người sai lầm của mình bị ghi lại, và đã liên tục xung đột với mọi người.
Vừa nói là vì bài hát, vì nhóm.
Nhưng cuối cùng tất cả, đều là vì ham muốn của tôi.
“…A~. Không quay lại được nữa rồi.”
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa nhận ra.
Ra vậy.
Tôi bây giờ──không có nơi nào để về.
Tôi cho tay vào túi và bắt đầu đi, và đầu ngón tay chạm vào một thứ gì đó cứng.
Thứ lôi ra từ đó, là một món đồ chơi hình sứa.
“A…”
──『Coi như là vật chứng của leader JELEE nhé.』

Nụ cười ngượng ngùng, e thẹn của Mahiru hiện lên trong đầu tôi.
Khung cảnh của ngày tôi lần đầu tiên tiếp xúc với ‘Yoru Umitsuki’, lại hiện về trong đầu.
Khi tôi hoàn toàn lạc lối, chúng tôi đã gặp nhau như một sự kiện định mệnh.
Bức tranh tường hình sứa đầy màu sắc, khẳng định bản thân một cách mạnh mẽ trong thành phố Shibuya, đã không thể nào rời khỏi tâm trí tôi.
Sự lấp lánh của những con sứa lững lờ trôi mà không cần để tâm đến ánh mắt của người khác, đã cho tôi một lý do để bước về phía trước.
Tôi đang cùng làm nhạc với tác giả của bức tranh tường đó, và có thể cùng nhau cười đùa.
Đây chắc chắn, là một điều kỳ diệu.
Tôi không muốn, mất đi nó nữa.
Tôi đã nghĩ vậy.

“N-nhưng! Tự tiện gọi điện thoại cho cậu ấy có được không!?”
Tôi vừa đi bộ cùng Kiwi-san trên những con phố của Shinjuku, vừa do dự không biết có nên gọi điện thoại cho Nonotan không. Quá là vinh hạnh──
“Nhanh lên đi.”
“V-vâng!”
Bị Kiwi-san nói thẳng một câu, nên tôi đã quyết định gọi. Lúc học DTM cũng vậy, Kiwi-san về cơ bản chỉ nói những điều đúng đắn, nên nghe theo chắc chắn sẽ có kết quả tốt hơn.
“…Không bắt máy.”
“Vậy à…”
Thành phố về đêm đã hoàn toàn mang không khí của mùa đông, nghĩ đến việc Nonotan đang đi một mình trong cái lạnh này, tôi không khỏi lo lắng. Mong rằng trái tim cậu ấy sẽ không bị đóng băng.
“Mei, có manh mối gì không?”
Bị Kiwi-san hỏi, tôi đã nghĩ ra một điều.
“Buổi live mini…”
“Ể?”
“Hôm nay, sau đây Sunflower Dolls sẽ có một buổi live mini ở lễ hội Tori no Ichi của đền Hanazono!”
Nếu Nonotan đang để ý đến Sunflower Dolls, và vì vậy mà đã nói những lời vô lý, thì có lẽ cậu ấy sẽ tò mò và đến đó.
Nhưng tại sao nhỉ. Nghe vậy, Kiwi-san lại đứng khựng lại.
“…? Sao vậy! Địa điểm live ở đằng kia mà!”
Kiwi-san với một vẻ mặt đăm chiêu, nhìn qua lại giữa con hẻm nhỏ bên lề đường, và con đường rực rỡ với những quầy hàng của lễ hội Tori no Ichi đang có rất nhiều người qua lại.
Sáng và tối. Dù ở cạnh nhau nhưng lại có một sự tương phản rõ rệt, như thể chính thành phố này đang vạch ra một ranh giới giữa bình thường và khác biệt.
“Người cô đơn… sẽ cảm thấy ngột ngạt ở những nơi náo nhiệt như vậy nhỉ.”
Lời nói của Kiwi-san có một âm hưởng như đang thương cảm cho một sự tồn tại gần gũi với mình.
Nó làm tôi nhớ lại, Nonotan khi đã nói với tôi rằng chúng ta là ‘những người giống nhau’.
“…Tớ nghĩ không phải ở đó đâu. Kanon có lẽ đang ở, một nơi──”
Tôi nhìn theo ánh mắt của Kiwi-san. Và rồi, tôi thấy những cô gái học sinh trung học đang vừa cầm tiramisu cốc vừa chụp ảnh. …Tiramisu cốc.
“Kiwi-san!”
Lúc đó tôi đã, nhớ lại điểm đáng kính nhất của Nonotan với tư cách là một idol.
---
“Nonotan là một idol sẽ nhớ những gì đã nói, những lời hứa,… và những gì mình thích! Có lẽ nào──”
Chỉ cần biết tôi là người có mái tóc đỏ, mà đã nhớ lại Kimura-chan, người đã hứa sẽ đến nghe chơi piano. Dù chỉ mới nhờ một lần, mà đã nhớ được đồ uống yêu thích của tôi.
Nonotan là, một idol như vậy.
Tôi dẫn đầu Kiwi-san và chạy đi, hướng đến đó.
Nơi chúng tôi đến, là cửa hàng tiramisu cốc mà chúng tôi đã đi ngang qua vào buổi trưa hôm nay. Cửa hàng mà Mahiru-san đã muốn ăn, và Nonotan đã từ chối. Tuy nhiên, nhân viên đã tắt đèn trong cửa hàng, và đang dọn dẹp để đóng cửa.
Một người đàn ông da đen cao lớn, tóc ngắn, đang chuẩn bị tắt đèn của tấm biển đặt trên đất.
“Ừm, xin lỗi!”
Khi Kiwi-san lên tiếng, người nhân viên đó quay lại nhìn chúng tôi.
“Có một cô gái, đến đây không ạ?”
“Cô gái?”
“Ừm, tóc vàng và…”
Kiwi-san cố gắng miêu tả đặc điểm, nhưng có vẻ như tiếng Nhật không được hiểu.
“Sorry, my job is only to close the store. I don’t speak Japanese.”
“A, à… ừm.”
Kiwi-san đang cố gắng nghe hiểu tiếng Anh của người nhân viên. Nhưng, người nhân viên lại làm một cử chỉ như đang xua đuổi chúng tôi. Thật là quá đáng, đó là thái độ đối với khách hàng sao.
Và, nghĩ đến việc Kiwi-san, người có thể làm được mọi thứ, cũng có điều không thể làm được, tôi cảm thấy có chút nhẹ nhõm.
Có lẽ đây, là lúc tôi ra tay.
“──May I ask you something?”
Tôi đã, bắt chuyện với người nhân viên. Kiwi-san ngạc nhiên, và nhìn tôi ngơ ngác.
Nhân tiện thì câu vừa rồi có nghĩa là ‘Tôi có thể hỏi một điều được không?’, và người nhân viên lúc nãy đã nói “Xin lỗi, công việc của tôi chỉ là đóng cửa hàng, và tôi không biết tiếng Nhật”. Tôi quay lại nhìn người nhân viên đã nhìn về phía tôi, và lịch sự nói.
“──Did you see a girl with blond hair and has a super pretty face who’s like sunshine, somewhere? (Anh có thấy một cô gái tóc vàng, mặt cực kỳ dễ thương, và rạng rỡ như ánh mặt trời, ở đâu không ạ?)”
Nghe vậy, người nhân viên, Oh! một tiếng và vẻ mặt giãn ra như đã hiểu ra.
“That girl went that way! (Cô gái đó thì đi đằng kia rồi!)”
Anh ấy chỉ tay, và cho chúng tôi biết hướng mà Nonotan đã đi. Khả năng nhầm người cũng không phải là không có, nhưng một cô gái tóc vàng, mặt siêu xinh, và rạng rỡ như ánh mặt trời thì ở Shinjuku chắc chắn chỉ có Nonotan thôi.
“Thanks a lot! (Cảm ơn nhiều ạ!)”
“T-thank you very much!”
Chúng tôi cảm ơn, và chạy về hướng đó.
“…Cậu, nói được tiếng Anh à?”
“Tớ học từ mẹ. …Lạ lắm à?”
Kiwi-san nhìn tôi với một vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên. Tôi có không hợp với tiếng Anh đến vậy sao? Có phải vì tôi đã nhuộm tóc từ màu đỏ tự nhiên sang màu đen không?
Sau khi chạy một lúc theo hướng mà người nhân viên đã chỉ, cuối cùng, chúng tôi đã thấy bóng hình của một cô gái tóc vàng. Là người mà tôi, đang tìm kiếm.
“Nonotan!”
Do ảnh hưởng từ lúc nãy, tôi đã nói ra một câu như trong một bộ phim lãng mạn, nhưng người ở đó chắc chắn là Nonotan. Cậu ấy đang cầm sáu hộp tiramisu mà Mahiru-san đã muốn ăn, nhưng lại không ôm hết được và đang loay hoay. Quả là thuộc tính hậu đậu.
“…Làm gì vậy.”
“K-không, cái này…”
Mặt đỏ bừng, và quay lưng lại như để giấu đi những hộp tiramisu. Tại sao lại phải giấu nhỉ. Hay là cậu ấy đã thay đổi ý định, và định ăn một mình. Thôi thì, dù Nonotan có thêm thuộc tính “ham ăn” đi nữa, mình vẫn xin hết lòng ủng hộ.
“Haizz… xin lỗi nhé.”
“Ể?”
Trước lời nói của Kiwi-san, Nonotan quay lại, và ngơ ngác mở miệng.
“Này, đưa đây. Mà, tại sao lại là sáu hộp? Của ai vậy.”
Vừa nói một cách cộc lốc, vừa cầm giúp đồ cho Nonotan, đó là điểm dịu dàng của Kiwi-san, tôi nghĩ vậy.
“…Có sáu vị, nên… không biết ai thích vị nào…”
“Ngốc à, cậu.”
“Ồ-ồn ào.”
Nonotan lúng túng cũng thật là đáng yêu, và trong danh sách các biểu cảm đáng yêu của Nonotan mà tôi đang sưu tầm, có lẽ sẽ có thêm một cái mới.
“Này, đi thôi?”
Nonotan gật đầu, nhưng rồi lại nhìn chúng tôi hai người, với một vẻ mặt bất an.
“…Mahiru đâu?”
Tôi và Kiwi-san nhìn nhau, và cười nhếch mép.
******

Thôi rồi, xấu hổ chết đi được.
Nói ra mấy lời vô lý rồi bị từ chối, tự mình nổi giận rồi bỏ đi, xong lại bị bắt gặp ngay lúc đang lén lút mua đồ xin lỗi, đúng là nhục không để đâu cho hết.
Nhưng, họ đã cố tình đuổi theo, và còn hiểu được cả những gì mình định làm nữa. Từ trước đến nay mình luôn một mình, nên chỉ một chút chuyện nhỏ như vậy thôi, cũng đã khiến mình rất, rất vui rồi. Dù đã gây phiền phức mà lại vui mừng vì chuyện đó, có lẽ mình đúng là một đứa trẻ phiền phức thích được quan tâm.
Mình hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, cứ thế bị Kiwi nói “được rồi, được rồi”, và cả Mei cũng hùa theo “đúng vậy, đúng vậy”, rồi theo sau hai người đang cười một cách bí hiểm. Về việc tại sao Mahiru lại không có ở đây thì họ không cho mình biết. Có lẽ vì mình đã nói những lời cay độc nên cậu ấy vẫn còn giận, mình đã bất an nghĩ vậy.
Về đến căn hộ, và lên cầu thang. Kiwi mở cửa, rồi quay lại nhìn mình.
“Này Kanon, vào đi.”
“K-không, đây là nhà của tớ mà?”
Vừa nói những lời như vậy, vừa chui qua cửa──
“Tớ về… rồi?”
Một luồng không khí ấm áp, khác hẳn mọi khi, bao trùm lấy mặt tôi, và một mùi thơm của súp kem lan tỏa.
“…Ể.”
Không chỉ có vậy. Căn phòng vốn bừa bộn đến thảm hại đã được dọn dẹp ngăn nắp, và trong bếp, là Mahiru đang đứng trước nồi, tự tiện mặc chiếc tạp dề màu xanh của mình.
“A. Mọi người về rồi à. Sắp xong rồi nên chờ một chút nhé.”
R-rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra? Tại sao Mahiru lại dọn dẹp phòng của mình sạch sẽ như một điều hiển nhiên, rồi còn nấu súp kem trong bếp nhà mình? Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, và trong lúc tôi đang ngây người nhìn quanh phòng, Mahiru chỉ quay mặt về phía này, vừa cười vừa giơ chiếc muôi lên đầy tự hào.
“A, phòng à? Trong lúc hầm súp, tớ có chút thời gian nên…”
Không, không phải là “có chút thời gian nên” được đâu. Mà thôi kệ.
Kiwi và Mei đã cố tình đuổi theo, và Mahiru lại chăm sóc mình như thế này. Sao ba người này, tốt bụng quá vậy? Bởi vì người sai, rõ ràng là mình mà.
Cảm giác như nếu nói ra thì rất nhiều thứ sẽ vỡ òa, nên tôi chỉ im lặng, mím chặt môi nhìn theo bóng lưng của Mahiru đang nêm nếm món súp kem với dáng vẻ của một người vợ hiền.
Mười mấy phút sau, món súp kem đặc chế của Mahiru đã được dọn lên bàn ăn.
Tôi vẫn còn có chút cảm giác không thực, và ngồi xuống trước đĩa súp đã được múc ra.
“Mời mọi người.”
Lại một lần nữa, Mahiru nói những lời như một người vợ hiền một cách thản nhiên. Tôi vừa cười gượng, vừa bị cuốn hút vào món súp kem đó.
“Ồ~! Trông ngon quá. Mời cả nhà ăn cơm!”
“Mahiru-san, cảm ơn ạ. Tớ xin phép nhé.”
Theo sau Kiwi đang ăn súp một cách hăng hái, và Mei đang từ tốn đưa từng miếng vào miệng, tôi cũng ngần ngại cầm lấy thìa.
“…Mời cả nhà.”
Tôi múc một thìa súp, và đưa vào miệng. Khoai tây mềm tan, và một vị ngọt dịu lan tỏa khắp khoang miệng.
Chỉ vậy thôi mà.
Tôi suýt nữa thì bật khóc, và bất giác dừng tay lại.
“Sao vậy?”
“…Súp kem.”
“Ừm?”
Tôi chỉ định nói nhỏ thôi, nhưng Mahiru lại dí sát mặt vào nhìn tôi. Để không bị nhìn thấy mặt, tôi hơi cúi đầu xuống.
“…Súp kem, lại ấm đến vậy sao…”
Hi hi, tôi nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Mahiru.
Những giọt nước mắt mà tôi đã nghĩ sẽ trào ra nếu nói chuyện. Tôi có cảm giác như chúng sẽ dễ dàng vỡ òa, nên để che giấu, tôi bắt đầu ăn một cách ngấu nghiến, không dừng lại.
“Này này Kanon, đói đến mức nào vậy.”
“Nonotan tham ăn, cũng rất đáng yêu đấy!!”
“Vẫn còn nhiều lắm đó~?”
Phía bên kia tầm nhìn mờ ảo vì hơi nóng, ba người họ nhìn nhau và cười. Hình ảnh ấy, trông có hơi nhòe đi.

Sau khi Kanon và những người khác ăn hết món súp kem do tôi nấu, chúng tôi chuyển sang làm video.
“Nè, cái này dùng cho video được không?”
“A~… chỗ này, có thể làm nền trong suốt được không?”
“A, được thôi, hiểu rồi.”
Tôi vừa nói chuyện với Kiwi, vừa hoàn thành video. Với tốc độ này, có lẽ chỉ trong hôm nay là có thể hoàn thành gần hết.
Bên cạnh chúng tôi, Mei đang đeo tai nghe, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với một vẻ mặt cau có. Nhìn biểu cảm thì rõ ràng là đang gặp khó khăn, nhưng không phải Mei-chan đã hoàn toàn hiểu về DTM rồi sao?
“Này…”
Đúng lúc đó, Kanon cất lên một giọng nói đầy bất an, như thể không thể tập trung vào công việc.
“…Ba người, sắp về chưa?”
Vẻ mặt đó, giống như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.
Tôi lại một lần nữa nhận ra, Kanon chắc chắn vừa mạnh mẽ lại vừa yếu đuối.
“Nói gì vậy.”
Kiwi cười he he, một nụ cười rất đặc trưng.
“Có lẽ sẽ khó để gặp nhau nhiều lần một tuần, nhưng…”
Mei mỉm cười một cách dịu dàng, một nụ cười rất đặc trưng của cô ấy.
“Hôm nay, thì cứ quẩy tới bến đi.”
Thế nên, tôi cũng nở một nụ cười rất “tôi”, và đáp lại Kanon.
“Mọi người…”
Bởi vì, chúng tôi đã quyết định. Sau khi nghe câu chuyện từ Mion-san, và hiểu được một chút, có lẽ chỉ là một chút thôi, về cảm xúc của Kanon.
Vậy thì trong phạm vi không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để ở bên cạnh cậu ấy.
“Nhưng, tại sao lại đột ngột…?”
Bị hỏi như vậy, thì khá là khó trả lời. Bởi vì lý do mà chúng tôi thay đổi ý kiến là──
“Ừm. Thật ra, chúng tớ đã nghe chuyện ngày xưa từ Mion-san…”
Khi tôi lúng túng thú nhận, vẻ mặt của Kanon “Ể” một tiếng và nhuốm màu bất an. Nhân tiện thì Mion-san đó vẫn đang, ngủ say ở phòng bên kia.
“Xin lỗi, người nghe là tớ, nên người có lỗi là──”
Khi Mei nói với vẻ áy náy.
“── Tớ thì, thế này.”
Giọng của Kiwi đã ngắt lời.
Ánh mắt của ba chúng tôi tập trung vào Kiwi. Tôi không thể nào tưởng tượng được, Kiwi sắp nói gì.
“Hồi tiểu học thì tớ là siêu sao của lớp. Nhưng mà sau đó thì tụt dốc không phanh.”
Với một giọng điệu hoạt ngôn như một câu chuyện cười của một diễn viên hài, Kiwi bắt đầu kể về quá khứ xấu hổ của mình.
“Tớ đã nói là sau khi chia tay Mahiru thì tớ vào một trường dự bị học liền từ cấp hai lên cấp ba ở trong thành phố đúng không? Sau lễ khai giảng ngày đầu tiên đó, có một buổi tự giới thiệu, nhưng──”
Với sự nhấn nhá, và sử dụng hết các kỹ năng đã trau dồi được trên livestream, cách nói chuyện hài hước, tự hạ thấp mình như một kẻ thảm hại, quả là phong thái của một VTuber nổi tiếng.
“── Và thế là thất bại thảm hại! Khoảnh khắc đó, tớ đã chắc chắn rằng cuộc sống học đường của mình đã kết thúc.”
“Đó là khởi đầu à!?”
Vì là một câu chuyện mà tôi không hề biết, nên tôi cũng ngạc nhiên theo một nghĩa khác. Không ngờ cuộc điện thoại với tôi hồi năm nhất trung học đó, lại là sự khởi đầu của Nokusu.
“Kiwi-san, thú vị quá!”
Mei cười lớn, còn Kanon thì đang nhìn Kiwi chằm chằm với miệng há hốc. Nhưng, đúng vậy nhỉ.
Vì đã vô tình nghe phải chuyện quá khứ mà người ta không muốn kể, nên cậu ấy cũng tự mình phơi bày một câu chuyện xấu hổ của bản thân. Đúng là một cách động viên rất “Kiwi”, rất Amanojaku [note83509] – một kẻ thích làm ngược lại.
“A ha ha. …Cảm ơn.”
Có lẽ đã nhận ra được ý đồ đó, Kanon vừa cúi đầu vừa mỉm cười một cách thấm thía, và nói với một giọng nói dịu dàng.
“── Chuyện gì vậy?”
Kiwi cười khẩy, mặt vênh lên đầy đắc ý.
Thiệt tình. Vậy thì đừng có làm mặt đắc ý như vậy chứ. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng điều đó cũng thật buồn cười và ngầu.
Kanon và Kiwi nhìn nhau một lúc. Rồi Kiwi trêu “nhìn nhiều quá,” và Kanon đỏ mặt, lúng túng nói “có gì đâu!”. Mới lúc nãy còn cãi nhau như vậy, nhưng ừm ừm. Sau cơn mưa trời lại sáng nhỉ. Lẽ ra nên mua tiramisu cốc chứ không phải trứng sô cô la.
“V-vậy thì, tiếp theo là, lượt của tớ!”
Mei cũng có vẻ đã hiểu được ý đồ của Kiwi, và nói với một giọng điệu căng thẳng. Dù có hơi điên rồ, nhưng cậu ấy là một cô gái tốt bụng, có thể nhận ra được sự tử tế của người khác.
“Thật ra tớ… rất ghét hát…”
“Ể. Piano thì giỏi như vậy mà?”
Khi tôi hỏi lại, Mei gật đầu, và bắt đầu kể chuyện một cách ngượng ngùng. Mei nói rằng──hồi trung học, trong bài kiểm tra hát, vì xấu hổ mà giọng cô bạn run lên, và bị cả lớp cười khúc khích. Càng hát, giọng càng run. Dù đau khổ và sắp khóc, nhưng Mei vẫn cố gắng hát. Nhưng…
“──『Takanashi-san. Đủ rồi』, đến cả cô giáo cũng ngăn tớ lại…. Và rồi, tớ lại càng bị cười hơn.”
Mei nói với một vẻ mặt buồn bã và cô đơn.
“Bị cả cô giáo ngăn lại, tớ đã rất sốc… như thể tớ là một đứa kỳ lạ, đã bị cả thế giới quyết định như vậy…”
“Hơi, hiểu.”
Kiwi buột miệng nói một câu.
“Bị cả cô giáo nói thì… không còn tin vào bản thân mình được nữa nhỉ.”
“Đúng vậy!!”
Mei đồng tình một cách kịch liệt, và cả hai cùng gật đầu. Sao mà hai người này cũng có vẻ là một cặp đôi lồi lõm nhỉ, nhưng có vẻ đã thân nhau hơn rồi, tốt quá.
“Mei cũng… cảm ơn nhé.”
“Không có gì. Hi hi. …………Hi hi hi.”
Lúc đầu thì có vẻ sẽ kết thúc một cách đẹp đẽ với một nụ cười dịu dàng, nhưng Mei đã không thể nhịn được và chuyển sang nụ cười otaku quen thuộc. Nhưng, đó mới là Mei, và tôi thì, đã cảm thấy thoải mái hơn với điều đó.
Tuy nhiên. Lúc đó tôi đã nhận ra.
── Vậy thì, tiếp theo là.
“Ừm! Tớ thì… tớ.”
Cứ thế này, sau khi hai người họ đã kể những câu chuyện xấu hổ, tôi có cảm giác như mình cũng phải nói gì đó. Suy nghĩ đó có lẽ là một thói quen xấu của tôi, người quá để ý đến không khí.
“A ha ha. Không phải là nghĩa vụ đâu.”
Kiwi nói vậy, nhưng có lẽ tôi, người sẽ trở thành bộ trưởng bộ quan hệ ngoại giao của JELEE, không thể nào không nói gì ở đây được.
Nhưng tôi thì, quả thực là một nữ sinh bình thường, nên không có những câu chuyện quá khứ đặc sắc như ba người họ.
“…A!”
Sau một lúc suy nghĩ, thứ hiện ra trong đầu tôi, quả thực là một lời tỏ tình rất giống một nữ sinh bình thường, mà các nữ sinh hay nói trong đêm đi du lịch.
“Cái gì, cái gì?”
“Ừm.”
Và tôi, hơi ngượng ngùng, nói ra điều mình đã nghĩ ra.
“Thật ra bây giờ… tớ đang có một người mà tớ hơi để ý.”
““Ểể!?””
Kanon và Kiwi, nhoài người về phía trước, và hét lớn.
“…Hả?”
Trước phản ứng mạnh hơn tôi tưởng, tôi bắt đầu bối rối.
---
Vài giờ sau khi chúng tôi đã chia sẻ những suy nghĩ của mình, việc làm MV của chúng tôi đã đến giai đoạn cao trào.
“Nè! Chỗ này, đổi lời một chút được không?”
“Với lời ca này, thì giai điệu ở đây, tớ muốn làm nó sáng hơn một chút!”
Khi Kanon nói, Mei đáp lại.
“Tớ thích câu này…………vẽ thêm một tấm khác đi!”
“Tạm thời cứ gửi những gì đã thu âm được đi. Tớ sẽ mix theo thời gian thực.”
Nhiệt huyết của tôi cũng đã được Kiwi tổng hợp lại.
“…Muốn uống thêm một lon nữa…”
Tiếng rên rỉ của Mion-san từ phòng bên cạnh… thì, chắc là không liên quan lắm.
Từ khe hở của rèm cửa, ánh nắng ban mai chiếu vào.
Cuối cùng cả bốn chúng tôi đã thức trắng đêm, và trên chiếc máy tính bảng trước mặt, là màn hình tải lên video của YouTube. Người đang điều khiển chuột với đôi mắt ngái ngủ, là Kanon.
“Tiêu đề, mô tả, thumbnail… thế này, không có vấn đề gì đúng không…?”
“Ừ… đúng rồi.”
Kanon vừa dụi đôi mắt buồn ngủ, vừa xác nhận lại lần cuối với Kiwi.
“Và… ở đây đúng không?”
“À… ở đó đó…”
Kiwi, người có lẽ sẽ đảm nhiệm vai trò bộ trưởng bộ internet trong tương lai, trả lời một cách buồn ngủ. Khi Kanon bấm vào chỗ được chỉ, màn hình chuyển đổi và video bắt đầu được tải lên.
“V-vậy là…?”
“Còn lại… chỉ là chờ thôi.”
“X-xong rồi!”
Khi Kanon lên tiếng, chúng tôi ba người cũng nhìn nhau và chia sẻ niềm vui.
“““Yeah~! …!”””
Cùng nhau chia sẻ niềm vui, chúng tôi bịch, bịch, lần lượt ngã xuống, và chìm vào giấc ngủ. Chưa tẩy trang, và ngủ ở đây chắc cơ thể sẽ đau ê ẩm, nhưng mà, thôi, hôm nay thì được.
Trong khe hở của ý thức đang mờ dần, vừa nhìn thấy MV của bài hát thứ hai của chúng tôi, 『Nhiệt độ của mặt trăng』, được thêm vào danh sách video của kênh JELEE, tôi vừa nghĩ thế này.
Không hiểu sao vào khoảnh khắc này, tôi có cảm giác như lần đầu tiên──JELEE đã trở thành JELEE.

Nonotan… thật nhiều….……
Đất nước… do Nonotan cai trị….…
Hự.
Khi tôi tỉnh dậy từ một giấc mơ hạnh phúc, ở đó là một khung cảnh khác với mọi khi. Đúng rồi, tôi đang ở nhà của Nonotan, và đã cùng mọi người thức trắng đêm để làm video.
Có vẻ như người đầu tiên tỉnh dậy trong bốn người là tôi. Nonotan và hai người còn lại vẫn đang ngủ say.
“Hửm…?──Ể!?”
Tôi đã hoàn toàn hiểu về DTM, nhưng tôi không rành về X hay các mạng xã hội khác. Nhưng, tôi nhớ rằng Kiwi-san đã nói rằng nếu con số ở đây tăng lên thì rất ghê gớm.
“…Mọi người ơi! RP! RP!” [note83510]
Tôi lay người, và đánh thức ba người họ dậy. Nonotan là một công chúa nên có lẽ cần phải hôn để đánh thức, nhưng nếu làm vậy thì lần này đến lượt tôi sẽ bất tỉnh mất, nên tôi đã đánh thức cậu ấy một cách bình thường.
“…Hửm?”
Khi ba người họ dụi mắt và tỉnh dậy, tôi đưa cho họ xem màn hình máy tính bảng.
“C-cái này!”
“…Ể?”
Và ba người họ nhìn vào đó, rồi mở to mắt.
“““Ểểểểể!?”””
Trên màn hình đó, số lượt Repost bài đăng thông báo của chúng tôi đã vượt qua tám nghìn.
Ba người họ cùng hét lên.
“““Viral rồi kìa!?”””
1 Bình luận