Volume 1

Chương 1. Sứa Đêm

Chương 1. Sứa Đêm

ed07b6cd-7cbc-4323-9448-5df866bf1fa3.jpg

Buổi sáng hôm nay có lẽ là màn chào hỏi tồi tệ nhất trong lịch sử cuộc đời tôi.

Vừa hé mắt ra, thứ đầu tiên đập vào là ống kính smartphone đang chĩa thẳng vào mặt.

“Ơ, cái gì vậy?”

“A, em làm chị dậy rồi à?”

Chứ còn định để tôi ngủ tiếp chắc.

“Bốp!” – tôi tặng cho con bé một cú chặt karate vào trán rồi nhanh như cắt giật lấy chiếc điện thoại.

“Này, chị kia!”

“Em quay cái này để làm cái gì?”

“Thế mà còn phải hỏi à!”

Chẳng hiểu sao Kaho lại vừa nói vừa ngân nga như hát, vẻ mặt phấn khích tột độ.

“Mặt mộc lúc ngủ của một nữ sinh real-life chính là thứ content có nhu cầu cao nhất vũ trụ đó, chị biết không? Clip này mà viral thì chỉ có tới công chuyện thôi ♪”

Học sinh lớp năm thì đừng có mở mồm ra là viral với content.

Thôi xong, con bé này lớn lên thể nào cũng “toang”. Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ. Tôi ngồi dậy, kiểm tra màn hình chiếc điện thoại vừa tịch thu. Trước mắt tôi là giao diện chỉnh sửa video. Trên đó, khuôn mặt ngái ngủ không chút phòng bị, miệng còn hơi hé ra của tôi đang được lặp đi lặp lại như một trò đùa dai. Khoan đã, tôi ngủ với cái bộ dạng này thật á?

Tuyệt đối không thể để thứ này tồn tại trên cõi đời này được…

Tôi vội vàng nhấn vào dấu X ở góc màn hình, vĩnh viễn tiễn biệt gương mặt ngớ ngẩn của mình khỏi thế giới ảo. Nếu được, tôi còn ước mình có thể xóa luôn ký ức này khỏi não bộ. Cứ nghĩ đến việc mình đã ngủ với bộ dạng đó, chắc từ giờ tôi chẳng còn mặt mũi nào mà ngủ ngon nữa.

“Chị làm cái trò gì vậy!”

“Trên TikTok có cả tấn chị gái như chị, đầy ra. Lại còn là mặt mộc nữa chứ. Không có miếng nhu cầu nào hết.”

“Chị quá đáng! Chị phạm tội phá hoại tài sản! Còn là truy cập trái phép nữa!”

“Thế tội quay lén của em thì tính sao đây?”

“Đây là lạm dụng quyền lực!”

“Chỗ nào?”

Tôi thở dài ngao ngán trước con bé Kaho đang xổ ra một tràng các tội danh như đọc rap, rồi đặt chân xuống giường.

“Lo chuẩn bị đi học đi, hơi đâu mà làm mấy chuyện đó.”

“Chị chẳng hiểu gì cả. Thời buổi này rồi, nổi tiếng trên mạng còn hái ra tiền hơn cả học hành đó, hiểu chưa? Mục tiêu: Trở thành influencer!”

“Hết cứu…”

Em gái tôi hỏng thật rồi. Người ta vẫn bảo rằng một khi đứa nhóc lớp năm bắt đầu lảm nhảm về influencer, salon online hay “tư duy thành công” thì coi như vô phương cứu chữa.

“Kaho này… Em đừng có mà đăng video liếm chai nước tương lên mạng đấy nhé…”

“Cái gì cơ, em có điên đâu!”

Mong là vậy. Tôi vừa nghĩ vừa đứng dậy thì nhận ra ánh mắt Kaho đang dán chặt vào chân mình.

“…Chị hai, hóa ra cũng có lúc trẻ con phết nhỉ.”

“Hả?”

Tôi nhìn theo hướng mắt của con bé――à, hiểu rồi.

Con bé đang nói đến đôi tất tôi đang đi.

“…Kệ chị đi. Có ai nhìn thấy đâu mà lo.”

Đó là đôi tất của tôi. Nền vải xanh biếc như đại dương, điểm xuyết mấy hình con sứa với thiết kế ngô nghê vừa đủ để gọi là “dễ thương suýt soát”. Cái sự dễ thương “suýt soát” ấy đúng gu của tôi, nhưng trước giờ chưa một ai đồng tình với tôi cả. “Gì thế, trẻ con vậy,” hay “Thích thì thích thật nhưng không hợp với cậu tí nào.”

Ấy thế mà, ngay cả cách trang điểm của tôi cũng luôn theo phong cách người lớn an toàn cơ mà…

“Lớp năm thì đừng có lên giọng người lớn.”

“Nhưng mà… này.”

Ánh mắt Kaho đảo một vòng khắp phòng tôi. Quần áo vứt lung tung trên giường và trong tủ đồ chỉ toàn một màu: trắng, đen, xanh navy, xanh olive, nâu. Toàn những màu đơn sắc hoặc màu đất – những gam màu an toàn đến độ có thể làm thành cái thumbnail YouTube với tiêu đề: “Top 5 item cho người mới bắt đầu, mua là không hối hận!”. Mọi thứ đã quá rõ ràng, chẳng cần phải nói thêm gì nữa.

“…Cả bộ đồ này và cây son này đều do Yukochi-san, người có 300 nghìn follow review trên Insta đó. Chắc chắn là xinh rồi.”

Để lật ngược tình thế, tôi mượn oai hùm của một “KOL” thời hiện đại rồi vênh mặt lên. Cảm ơn Yukochi-san, may mà chị có nhiều follower.

Thế nhưng Kaho còn vênh mặt hơn cả tôi. Con bé giơ ngón trỏ lên ngoe nguẩy.

“Chậc, chậc, chậc, chị có biết không?”

Rồi con bé giơ lòng bàn tay phải lên phía bóng đèn, xoay một vòng như diễn viên nhạc kịch, rồi chỉ thẳng vào giữa mặt tôi.

“Mấy thứ đó chỉ hợp với người nào da trắng, mặt nhỏ, sống mũi thẳng như Cleopatra thôi, hiểu chưa?”

“Ựa… Cleopatra.”

Một đòn chí mạng.

Tôi vừa nhìn vào chiếc gương soi toàn thân cạnh giường vừa sờ lên sống mũi. Sống mũi của tôi, ừm thì, thuộc dạng “The Bình Thường”, chắc chắn chẳng có tí khí chất nào của một trong ba đại mỹ nhân thế giới. Mấy tài khoản làm đẹp hay bảo “mũi ẩn” [note77812] là tiêu chuẩn của mỹ nhân, nhưng sâu trong lòng tôi vẫn luôn ngưỡng mộ những vẻ đẹp áp đảo đi vào lịch sử như Cleopatra. Và tôi nghĩ, chính cái điểm đó cũng lại rất “bình thường”.

“Người thường mà bắt chước mấy cái đó thì…”

“Thì sao?”

Kaho dí sát mặt lại gần, rồi dùng ngón tay ấn nhẹ vào cái đầu mũi vừa thường, vừa tròn, vừa chẳng có gì đáng nhớ của tôi.

“Thì thành… hàng sản xuất hàng loạt♡”

“Hàng sản xuất hàng loạt, à.”

Quả thực, có lẽ con bé nói không sai.

Bản thân tôi cũng tự biết điều đó nên chẳng thể cãi lại lời nào.

“…Á!?”

Vì vậy, thay cho lời nói, tôi tặng con bé thêm một cú chém karate nữa. Chị gái thì luôn là người chiến thắng.

******

Phòng học của trường Cao trung Omiya. Những cuộc tán gẫu bất tận sau giờ học là một phần không thể thiếu trong cái “hệ sinh thái” của đám nữ sinh. Bằng cách đồng thanh hưởng ứng những ý kiến vu vơ qua câu cửa miệng “Công nhận!”, chúng tôi ngầm ký kết một hiệp ước quan trọng rằng “chúng ta là đồng minh”. Dĩ nhiên nó cũng có mục đích là làm thân hay giết thời gian, nhưng trên hết, đó là một chiến lược phân chia lãnh địa để tồn tại trong cái thực tại khắc nghiệt này.

“Hả!? Halloween cả năm có một lần đó!? Hóa trang đi, đi mà!”

“Hể?”

Nghe Chebi nói, Emi nghiêng đầu. Emi là trung tâm của nhóm và cũng là đứa lười có tiếng. Có lẽ vì vậy mà “nhiệt” của chúng tôi cho dịp Halloween sắp tới có vẻ không đồng đều cho lắm.

“Ừ thì, đi chơi cũng được, nhưng có cần phải hóa trang lồng lộn đến thế không?”

“Đúng đó. Cứ mặc đồng phục rồi gắn thêm cái gì đó làm màu là được rồi.”

Saori, người luôn điềm tĩnh và ra dáng người lớn, cũng gật đầu. Trong nhóm bốn đứa chúng tôi, dường như chỉ có Chebi là đang cố tìm kiếm một điều gì đó khác biệt.

“Cũng đúng, nhưng tớ muốn để lại một dấu ấn chứng tỏ mình là ai đó trước khi ‘bay màu’ khỏi cõi đời này!”

Lời của Chebi, dù được nói ra bằng một giọng non nớt lại có điều gì đó chạm đến lòng tôi.

“A, cái đó thì tớ hơi hiểu một chút.”

Tôi dè dặt lên tiếng ủng hộ, nhưng cố điều chỉnh giọng điệu để không ai nhận ra sự ngập ngừng đó.

“Này, cậu nghĩ xa quá rồi đấy.”

“V-vậy à?”

Rắc.

Chỉ một lời phủ định nhẹ nhàng của Saori, khát khao trở thành ‘ai đó’ của tôi đã bị bẻ gãy một cách dễ dàng. Tôi chỉ biết cười trừ một cách yếu ớt rồi rụt người lại như đang tự hạ thấp mình. Đây chính là thực tế. Việc sống đúng với bản thân nó gian nan đến thế đấy.

Emi, một người cực kỳ nhạy bén, liền nhận ra Chebi đang nhắm vào việc tôi đang hí hoáy trên điện thoại, nên đã nhanh chóng lên tiếng.

“A, nếu là chuyện đó thì không sao đâu. Nhỉ? Mahiru.”

“Hửm? À, cái này á?”

Là một người giỏi đọc vị, tôi lập tức hiểu ý Emi.

“Đây.”

“Đấy thấy chưa, biến hình thành một người khác xinh đẹp lồng lộn!”

Emi chỉ vào màn hình điện thoại tôi vừa đưa ra và nói một cách tinh nghịch. Trên đó là bức ảnh đã qua bảy bảy bốn chín lớp filter của bốn chúng tôi.

“Họa sĩ Mahiru-sensei.”

Mahiru-sensei.

Câu nói đó, có lẽ chỉ là một lời trêu đùa, một chút ác ý nho nhỏ, nhưng nó lại khơi dậy những ký ức tồi tệ trong tôi.

Tôi đã thực sự bị tổn thương bởi sự chế giễu ngầm trong câu nói ấy nhưng vẫn giả vờ như mình là một kẻ vô tri.

“…Này, không phải sensei.”

Một nụ cười toe toét tự động hiện lên trên mặt tôi, cực kỳ hữu hiệu trong việc không phá vỡ bầu không khí.

“Tớ bỏ vẽ mấy năm rồi mà.”

Tôi nói bằng một giọng như đang tự dìm hàng, thậm chí còn cố pha trò. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được bản thân đang dần bị bào mòn. Có lẽ tôi thực sự không chịu nổi sự rực rỡ của tuổi mười bảy này.

“Hiểu chưa Chebi? Nữ sinh tuổi hoa chỉ đủ sức làm những việc trước mắt thôi. Mà thế là đủ rồi.”

Chẳng hề hay biết đến sự bối rối trong tôi, Emi quay sang Chebi với vẻ mặt đắc ý.

“Đúng không, Mahiru!”

Đó――chính là sự “bình thường”.

Câu hỏi đó như đang nhẹ nhàng ép buộc tôi phải đồng tình.

“…Ừm.”

Cảm giác ngưỡng mộ những thứ lấp lánh, khao khát muốn trở thành một ai đó thật đặc biệt, tất cả đều bị tôi đẩy trôi đi lững lờ như một con sứa.

Và rồi, tôi lại thốt ra câu nói mà tôi ghét nhất. Chắc hẳn đây đã là câu cửa miệng của tôi rồi.

“――Đúng là vậy thật!”

******

Con người sứa với ý chí mềm như bún tên Kozuki Mahiru lại quay về đây một lần nữa.

“Đấy, cậu xem, tự dưng lại gọi tớ là Mahiru-sensei mới tức chứ.”

Trên con phố Shibuya quen thuộc, tôi tựa người vào tượng chú chó Hachiko, trút bầu tâm sự qua điện thoại.

Qua đầu dây bên kia, giọng của cô bạn thời thơ ấu Kiwi-chan vang lên.

“Thì đấy, nên giờ mới đang xả đây này…”

“Nghe phiền phức ra phết, cậu vẫn ổn chứ?”

“Thiệt tình, cậu lúc nào cũng thẳng như ruột ngựa.”

Dù có hơi lúng túng nhưng tôi không hề thấy khó chịu, ngược lại còn thấy rất thoải mái. Kiwi-chan, cô bạn thân từ hồi mẫu giáo, là một cô gái cực ngầu, luôn thẳng thừng chỉ ra những điểm yếu của tôi.

“Chứ sao. Đó chính là bí quyết làm nên thương hiệu của Ryuugasaki Noksu-sama đấy.”

“…Ừ nhỉ, đúng là Kiwi-chan có khác.”

Một cái tên vừa được nhắc đến. Kiwi-chan, người cũng đang hoạt động với tư cách một V-Tuber độc lập, có đến hai cái tên. Watase Kiwi, hội trưởng hội học sinh nổi tiếng của trường dự bị hàng đầu Tokyo - Rihoku. Và Ryuugasaki Noksu, V-Tuber hệ siêu anh hùng mạnh nhất thế giới. Cả hai thân phận đều nổi tiếng, đúng là Kiwi-chan của tôi, sức hút đó từ xưa đến nay vẫn không hề thay đổi. Tên Discord của cậu ấy cũng ghi là “Ryuugasaki Noksu”.

“…Nhưng mà này. Tớ cũng có suy nghĩ giống cô bạn kia.”

“Suy nghĩ giống á?”

“Không phải là tớ muốn hóa trang lồng lộn. Nhưng mà cái cảm giác muốn thay đổi một điều gì đó, tớ hiểu được.”

“Thế thì cứ nói thẳng ra là được chứ gì.”

“Chính vì không nói được nên mới khổ đây này!”

Cái cách nói chuyện không kiêng nể của cậu ấy cứ như đang thay tôi diễn thuyết với cả thế giới, cảm giác thật dễ chịu. Cái khoảng cách tưởng như đang bị mắng ấy lại cho tôi cảm nhận được sự bao dung của Kiwi-chan. Và trên hết, một Kiwi-chan như vậy lại đang công nhận tôi.

“…Mahiru từ xưa đến giờ vẫn không thay đổi gì cả.”

Những nhân viên văn phòng mệt mỏi đang hướng về nhà ga và những người trẻ tuổi từ nhà ga đổ ra các con phố, họ lướt qua nhau. Tôi rời mắt khỏi chú chó Hachiko, rồi bắt đầu bước đi lững lờ.

“Cứ thế này rồi thời gian sẽ trôi đi lúc nào không hay, rồi mình sẽ trở thành người lớn mà chẳng là ai cả, cậu hiểu không?”

“Ừm?”

“Tôi, một nữ nhân viên văn phòng, đã trở thành một người có thể ghi nhớ sở thích đồ uống của tất cả đồng nghiệp, một người thật tinh tế và chu đáo. Hết chuyện. Và rồi――”

“Cái, cái gì bắt đầu thế…”

“OL Mahiru trở về nhà trong trạng thái kiệt sức. Cô ấy ngã gục ngay trước cửa căn phòng bừa bộn, chẳng buồn cởi giày, rồi một mình nốc cạn lon chuhai.”

“Rồi người ta sẽ nói. ‘Kozuki-kun tinh ý ghê nhỉ’.”

“Ồ, ra vậy.”

“Nhưng mà…”

“Hựựự! Rượu là nước tiên! …Và thế là xong một ngày. Đời thật cay đắng.”

“Cụ thể đến mức này thì tôi cũng ạ cậu luôn.”

“Cậu không muốn trở thành như thế đúng không!?”

Chúng tôi cùng bật cười khúc khích qua điện thoại, rồi Kiwi-chan như muốn chuyển chủ đề.

“Vậy thì… Mahiru, cậu muốn trở thành cái gì?”

“Cái đó thì… cũng không có gì đặc biệt.”

“Ủa không có hả!?”

Nhịp bắt bài của một streamer nổi tiếng có khác, nó biến lời nói vu vơ của tôi thành một câu chuyện cười. Dù có độ trễ của Discord mà tốc độ vẫn thế này, chắc nói chuyện trực tiếp còn sướng hơn nữa. …Mà cũng ba năm rồi chúng tôi chưa gặp nhau.

“Nếu phải nói thì… chắc là, tớ muốn trở thành người có thứ mình muốn trở thành, hoặc có thứ mình thích, đại loại vậy?”

“Phức tạp ghê? Tớ thì có cả đống việc muốn làm, nào là livestream, thu âm, rồi dựng video.”

Sức mạnh của Kiwi-chan nằm ở chỗ cậu ấy có thể kể vanh vách những điều mình muốn làm. Cậu ấy luôn sống thật với những khao khát của bản thân và chính sự thẳng thắn đó là điều tôi ngưỡng mộ không thôi. “Một đứa con gái tầm thường như tớ… vốn chỉ có phận được chọn, chứ nào có quyền lựa chọn. Bấy nhiêu thôi đã đủ mệt rồi.”

“Phận được chọn… à.”

Kiwi-chan lặp lại lời tôi. Tôi đoán cậu ấy cũng đang nhớ lại chuyện quá khứ giống như tôi.

Sáu năm trước. Đó là một ngày khi tôi còn học lớp năm và đang theo học lớp vẽ của mẹ Kiwi-chan.

Mẹ của Kiwi-chan, cũng là giáo viên lớp vẽ, đã có một thông báo quan trọng trước mặt mọi người.

“Về dự án nghệ thuật chống vẽ bậy ở Shibuya…”

Những bức tường trống sẽ bị vẽ bậy, nhưng nếu vốn dĩ nó đã có tranh thì sẽ ít bị hơn. Các học sinh trong lớp, những người sẽ hợp tác với dự án do quận Shibuya tổ chức, đều trở nên phấn khích. Mỗi người sẽ nộp một bản phác thảo, và một trong số đó sẽ được chọn để vẽ lên bức tường gần đường hầm ga Shibuya. Một bức tường ở vị trí đắc địa của Shibuya có thể sẽ được bao phủ bởi bức tranh do chính mình vẽ.

Ai nấy đều xôn xao, thậm chí có người còn đang chắp tay cầu nguyện.

“Lần này――chúng ta sẽ thực hiện dựa trên bản phác thảo của Kozuki-san!”

“Ể!? Em được ạ!?”

Tôi vừa vui mừng, vừa không thể tin được.

“Hê, Mahiru, khá lắm.”

Kiwi-chan ngồi cạnh đã huých tay vào tôi, khiến tôi có cảm giác như vừa được thần tượng của mình công nhận.

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lâng lâng hạnh phúc khi đó.

――Nhưng bây giờ. Ngay trước mắt tôi.

Bức tranh tường ở Shibuya được mọi người cùng nhau vẽ dựa trên bản phác thảo của tôi giờ đã bị bao phủ bởi những nét vẽ bậy.

Có lẽ bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện tồi tệ――

Nhưng nếu nhìn xuống góc dưới bên trái, dòng chữ trên tấm bảng kim loại 『Lớp vẽ Watase quyên tặng』『Bản phác thảo・Kozuki Mahiru』 đã bị ai đó dùng vật gì đó như đá cào xước đến nỗi có lẽ chỉ người biết trước mới có thể đọc được.

Và người làm điều đó, chính là tôi.

Đó là chuyện xảy ra vài tuần sau khi bức tranh tường được hoàn thành.

Khi tôi cùng hai người bạn cùng lớp lần đầu tiên đến Shibuya.

Cả ba chúng tôi tay xách nách mang, tung tăng dạo bước trên những con phố đô thị. Hai tay tôi không chỉ đầy những túi quần áo và đồ lặt vặt mà còn có cả túi đựng họa cụ đầy ắp những thứ tôi yêu thích.

“Nhiều người sành điệu và cửa hàng quá! Cảm giác như mình đã thành người lớn vậy!”

Tôi vừa đáp lại lời của một người bạn “Công nhận!”, vừa vui vẻ bước đi.

“A…”

Chúng tôi đi ngang qua trước đường hầm. Ở đó là bức tranh tường hình con sứa.

“Nhìn kìa, cái này nhé――”

Ngay khi tôi định khoe, một giọng nói vang lên.

“Hừm, cái gì đây? Con sứa kỳ cục ghê.”

“Ơ…”

Lời nói được thốt ra một cách vô tư không hề có ác ý. Vì họ đâu biết đó là do tôi vẽ.

Nhưng, chính vì vậy mà tôi biết đó là lời nói thật lòng.

“Đúng đó. Nào, để kỷ niệm chúng ta thành người lớn! Mahiru, cho tớ mượn cái đó đi!”

“Hả?”

Người bạn còn lại cũng đồng tình, thậm chí còn hơn thế, cô ấy lấy họa cụ từ trong túi của tôi ra và muốn vẽ thêm vào bức tranh.

“Aha ha, sẽ bị mắng đó?”

“Kệ đi, đằng nào cũng chỉ là một bức vẽ bậy kỳ quặc thôi mà! Đúng không! Mahiru!”

Hai người họ nhìn tôi chằm chằm.

Thật ra, tôi đã rất muốn hét lên rằng bức tranh này không hề kỳ quặc.

Rằng đó là bức tranh tôi yêu thích, là bức tranh của tôi, và tôi đã muốn mắng cho hai người họ một trận.

Nhưng.

Thứ tuôn ra từ miệng tôi.

Lại chính là câu cửa miệng mà tôi ghét nhất.

“Ừm. ――Đúng là vậy mà.”

Lồng ngực tôi đau nhói, khóe miệng co giật. Nhưng trên hết, tôi sợ bị phát hiện.

Tôi dùng bàn tay phải, bàn tay thường ngày vẫn cầm cọ vẽ để che đi tấm bảng có ghi tên mình.

Để không ai nhận ra đó là của mình, tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo, mồ hôi lạnh túa ra.

Có lẽ chính lúc đó, tôi đã từ bỏ việc vẽ.

ab31f0de-94d1-4735-887a-2126ba7ab871.jpg

******

“Bức tranh kỳ cục ghê, cái này.”

“…Cậu không vẽ nữa à?”

Giọng nói của Kiwi-chan qua điện thoại xen vào dòng suy nghĩ kéo tôi trở về thực tại.

Những ký ức vừa ùa về này, chắc chắn Kiwi-chan không hề biết. Vết xước trên tấm bảng, có lẽ cậu ấy chỉ nghĩ là trò nghịch ngợm của ai đó.

“Vẽ… à.”

Thành thật mà nói, bảo không muốn vẽ nữa là nói dối. Nhưng.

“Không có lý do để vẽ, hay nói đúng hơn là… tớ không biết mình vẽ vì điều gì nữa.”

“Dù là vì chính mình hay vì bất cứ điều gì cũng được mà.”

Bức tranh tường trước mắt. Tôi dùng ngón tay miết nhẹ lên tên mình đã bị cào xước.

“Tớ, đến cả là một người cũng không làm được.”

“Đâu hẳn là vậy…”

“…Sứa không biết bơi, đúng không? Cậu có biết một con sứa như thế khi bị bỏ vào bể nước không có dòng chảy sẽ ra sao không?”

“…Không.”

Hồi bé. Khi tôi biết được tập tính đó của loài sứa trong một cuốn sách về sinh vật biển, tôi đã cảm thấy vô cùng buồn bã.

“Vì không biết bơi nên nó sẽ chìm xuống đáy. Nhưng như thế thì không sống được nên nó sẽ cố gắng bơi một chút để nổi lên. Nhưng nó không đủ sức để bơi lên tận trên nên lại chìm xuống. …Cứ lặp đi lặp lại như thế, rồi…”

“Nó sẽ kiệt sức và chết đi.”

******

Lang thang một vòng Shibuya, tôi dừng chân trước một cửa hàng giảm giá.

“...A.”

Ở đó có bán loại tất hình sứa giống hệt đôi mà tôi vẫn hay lén lút đi.

Đang được sale sập sàn sáu mươi phần trăm. Vốn dĩ đã rẻ bèo rồi, tại sao lại không được ưa chuộng đến mức phải bán tháo như vậy chứ?

Mình chính là đồng minh của mình mà.

Cảm thấy vừa đáng thương, vừa bất lực, tôi chỉ biết thở dài.

Vài phút sau. Vẫn cầm theo chiếc túi ni lông của cửa hàng, tôi đi xuống thang cuốn ở công viên Miyashita. Bức tranh tường lúc nãy lại hiện ra. Tôi không định dừng lại lần nữa, nhưng khung cảnh đã khác đi nhiều. Một cô gái tóc bob mặc đồ màu cam đang đứng nhìn chằm chằm vào bức tranh.

Một cô gái được vây quanh bởi vài người hâm mộ đang hát ngay trước bức tranh tường của tôi.

“Cảm ơn mọi người nhiều☆ Nhớ nhấn theo dõi kênh nhé!”

“...Hát rong à?”

Tôi vừa thắc mắc vừa đi xuống thang cuốn lại gần, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.

Trên bức tranh vốn đã chi chít hình vẽ bậy của tôi giờ đây người ta còn dán chi chít mấy tấm áp phích in hình mặt cô gái đang hát cùng dòng chữ 『NHỚ ĐĂNG KÝ KÊNH NHÉ!』. Dòng chữ được trang trí màu hồng 『Mi-ko (17)』 có lẽ là nghệ danh và tuổi của cô ấy. Ở chính giữa là một tấm áp phích to nhất, vết keo dính nham nhở của băng keo chắc chắn sẽ để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trên bức tranh của tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Tôi muốn bùng nổ.

“――Dừng lại! Đừng có làm bẩn bức tranh của tôi nữa!”

...Giá mà tôi có thể hét lên như vậy thì tốt biết mấy.

Nhưng tôi đâu phải kiểu con gái nhiệt huyết máu lửa, ngược lại tôi thuộc tuýp “hệ tâm linh” thì đúng hơn. Hơi thở tôi vừa hít vào chỉ dùng để chuẩn bị cho một tiếng hét trong tưởng tượng, rồi lại nhẹ nhàng bị đẩy ra khỏi lồng ngực và tan vào không khí Shibuya.

Hơn nữa, dù tôi có đủ can đảm để nói.

Chính tôi đã gọi bức tranh của mình là kỳ cục.

Chính tôi đã cười hùa theo mọi người và nói “Chuẩn luôn”.

Tôi làm gì có quyền phàn nàn chứ.

“――Này!”

Một giọng nói con gái mạnh mẽ, thẳng thắn và đầy quyết đoán xuyên qua đám đông.

“Đừng có mà làm bẩn bức tranh mà tôi thích!”

f775b840-8a1e-48cf-8feb-e3ae3ae0bf28.jpg

Tôi nghe rất rõ, lần này là giọng nói thật.

Cả tôi, cô idol đang hát và đám đông khán giả đều đồng loạt quay về phía giọng nói. Ở đó, một cô gái tóc vàng hoe đậm chất thời Reiwa đang đứng, đội mũ len, đeo khẩu trang trắng và mặc áo khoác thể thao màu xanh. Cô idol nhìn cô gái tóc vàng với vẻ mặt hoang mang.

“C-cái gì, đang live mà... Mà đây chỉ là hình vẽ bậy thôi mà...”

Khán giả cũng bắt đầu xì xào bối rối. Chỉ có tiếng nhạc nền vẫn vang lên, không gian tràn ngập một cảm giác khó chịu, lạc quẻ. Bình thường, tôi sẽ cảm thấy không thoải mái trong cái ‘không khí kỳ cục’ này, sẽ cúi đầu xuống, rời khỏi đó, hay nói chung là tìm cách tẩu thoát.

Nhưng lúc này, tôi chỉ chăm chú nhìn vào cô gái ấy.

Cô ấy không gọi đó là “vẽ bậy” mà thẳng thừng nói lên suy nghĩ của mình. Đứng hiên ngang như một vị thần, cô gái xa lạ đó như đang hiện thực hóa những gì tôi muốn làm.

“Ở đây có vẽ bức tranh sứa mà tôi thích!”

“Hả?”

“Không, không chỉ là thích những gì mình thích, mà là ở đây có vẽ bức tranh sứa, mà tôi thích!”

“Ơ, hình như, bạn này ở đâu...”

Nghe lời nói của cô idol tên Mi-ko như vừa nhận ra điều gì, cô gái tóc vàng bỗng mất đi vẻ hùng hổ ban nãy, quay người lại với vẻ mặt khó xử rồi bỏ đi.

Dáng vẻ từ phía sau của cô ấy vẫn tràn đầy sự mạnh mẽ, bước chân hiên ngang và ngẩng cao đầu. Nếu ở trường, chắc chắn tôi sẽ không thể làm bạn với một người như vậy, một người hoàn toàn khác “hệ” với tôi.

Cô gái ấy chính là người đã nói rằng thích bức tranh của tôi.

“...!”

Tim tôi xao động.

Một sự nôn nao không rõ nguyên nhân đang thôi thúc tôi.

Giọng hát nịnh nọt của cô idol, sự ồn ào của đám đông ở Shibuya, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại tiếng bước chân của cô ấy vang vọng trong tai tôi.

Nếu không bước đi ngay lúc này――tôi có cảm giác mình sẽ phải hối hận.

Mình muốn làm gì? Mình định nói gì?

Ngay cả những điều đó tôi cũng hoàn toàn không biết, nhưng――

******

Khi tôi nhận ra thì mình đã đuổi theo cô gái ấy.

Cái này gần như là stalker rồi còn gì.

Lén lút đi theo một cô gái lạ cũng đã gần mười phút. Tôi biết là nếu muốn bắt chuyện thì nên làm ngay, nhưng dĩ nhiên tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm đột ngột bắt chuyện với người lạ nên chỉ biết lúng túng bám đuôi.

Chính mình đã nói đó là bức tranh kỳ cục, thậm chí còn cào xước cả tên trên tấm bảng để không ai đọc được, vậy mà giờ lại đi phản bác.

Dù vậy, khi nghe người ta nói thích bức tranh của mình, trái tim tôi đã vô thức mà rung động. Không... nhưng mà, đó có phải là lý do để đi làm stalker không?

“...Góc đường tiếp theo, rẽ ở góc đường tiếp theo.”

Phải bắt chuyện thôi. Tôi tự nhủ thầm để sốc lại tinh thần, thì đúng lúc đó, cô gái tóc vàng rẽ vào một con hẻm gần công viên Miyashita.

“Ch-...”

Chính là lúc này.

Tôi không muốn để mất dấu. Tôi có cảm giác đây là cơ hội cuối cùng để tôi thay đổi điều gì đó. Cùng với cảm xúc không hề có căn cứ đó, tôi nhắm chặt mắt lại, rồi dứt khoát ngẩng mặt lên.

Mỗi bước chân, góc đường lại càng gần hơn.

Và rồi, tầm nhìn đột ngột mở ra ở phía bên kia góc cua.

Ở đó, không một bóng người.

“...Haizz.”

Toang rồi.

Khó khăn lắm mới nắm được một cơ hội để chủ động hành động, cuối cùng lại đánh mất nó như thế này.

“Haizz... Về thôi.”

Tâm trí tôi bỗng trở nên mệt mỏi rã rời.

Chỉ là tự ý đi theo rồi tự ý mất dấu thôi mà, tính ra thì chẳng có gì thay đổi so với lúc đầu, nhưng sao tôi lại cảm thấy mình đã mất mát một thứ gì đó rất lớn. Thật là tự mình đa cảm.

“Mà thôi, cũng đành vậy. Vốn dĩ gặp được thì định nói gì cơ chứ...”

Tôi tự trấn an bản thân, rồi quay người lại con đường mình vừa đi qua.

Ngay khoảnh khắc đó.

Ở cự ly cực gần. Gần đến mức có thể nói là ngay trước mắt, một cô gái trông có vẻ rất đầu gấu với vẻ mặt cau có hết sức đang đứng sừng sững.

“Oaaaaaaaaaaaa!?”

Tôi hét lên một tiếng thật to rồi loạng choạng lùi về phía sau. Thật xấu hổ vì đã có phản ứng ngớ ngẩn như vậy.

Cố gắng để không bị ngã, tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

“...Ơ, khoan đã?”

Nhìn kỹ lại thì cô gái đó――chính là cô gái tóc vàng lúc nãy. Đội mũ len, đeo khẩu trang, chỉ cần nhìn ánh mắt lộ ra cũng đủ biết cô ấy đang cực kỳ không vui.

Cô ấy vẫn đang lườm tôi với ánh mắt nghi ngờ――

Nhưng, cảm giác rung động trong tim tôi đã quay trở lại.

“Này, nãy giờ cậu cứ đi theo tôi đúng không? Stalker hả? Hay là loại otaku phiền phức chuyên đi soi mói đời tư?”

Cô ấy vừa lườm tôi không chút nể nang vừa tuôn ra những lời nghi ngờ. Mà thôi, ban đầu người làm chuyện khó hiểu là tôi nên cũng đành chịu, nhưng tại sao lại đột ngột biến thành otaku được nhỉ.

“S-soi mói... phiền phức? H-không phải...!”

Vừa nói, tôi vừa nghĩ mình cũng không thể hoàn toàn phủ nhận được.

“Ừm, đúng là gần như stalker thì tôi đồng ý...”

“Chính chủ thừa nhận thì chắc kèo rồi còn gì. Mời anh cảnh sát vào việc thôi.”

Thôi rồi, câu chuyện đã đi theo một hướng kỳ quặc.

“À không phải thế!”

“Vậy thì là gì?”

Cô gái tóc vàng dí sát mặt lại gần.

“Ực...”

Bị áp lực đè nén, tôi cố gắng lấy lại tư thế.

“Lúc nãy...! Cậu đã hét lên trước buổi biểu diễn đường phố đúng không?”

“Có hét, thì sao?”

Vụt. Lần nữa, mặt cô ấy lại dí sát vào. Tôi bị đẩy lùi lại một, hai bước.

“Cậu nói thích bức tranh đó...”

“Có nói, rồi sao?”

Lần nữa, mặt cô ấy lại dí sát hơn.

Thua trước áp lực, tôi lùi lại phía sau. Rầm. Lưng tôi đập vào tường.

“Ư...”

Đối mặt với vẻ mặt nghiêm nghị như đang truy tìm sự thật, tôi đã hạ quyết tâm.

Người ta đã hỏi thì đành phải trả lời thôi, tôi tự bào chữa cho mình rồi hít một hơi thật sâu.

“Thật ra thì...”

“...”

Sự im lặng thật khó xử.

“Khoan, đợi đã, bằng chứng...!”

Như để lấp đầy sự khó xử bằng một lý do, tôi lấy điện thoại ra, khởi động ứng dụng X. Tôi chuyển từ tài khoản thật sang tài khoản đã “mốc meo” từ nhiều năm, tài khoản của họa sĩ minh họa ‘Yoru Umitsuki’.

“Đ-đây! Tài khoản của tôi!”

Dù nó là lịch sử đen tối.

Nếu cô gái này chịu khó lướt lại sẽ thấy tôi từng đăng bài khoe bức tường là tranh của mình.

“Đây, đây này!”

Cô gái tóc vàng vẫn im lặng, chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

“Ừm, c-cả cái này nữa!”

Như để chứng minh bằng chứng ngoại phạm, tôi vuốt màn hình ứng dụng X từ trái sang phải, menu quản lý chỉ hiện ra khi đã đăng nhập vào tài khoản được kéo ra. Việc này chứng tỏ tôi là chủ sở hữu của tài khoản――hoặc ít nhất, là người có thể đăng nhập vào đó.

Nhưng cô gái tóc vàng vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, không hề thay đổi sắc mặt.

“À... ờ, ừm đúng rồi nhỉ, dù có là thật đi nữa thì đó cũng không phải lý do để stalker――”

Khi tôi đang lúng túng nói ra những lời lẽ nhẹ nhàng quen thuộc, cô gái tóc vàng không hiểu sao bỗng nhiên mắt sáng rực lên rồi giật lấy điện thoại của tôi.

“――Tớ là fan CỨNG của cậu!”

...Hả?

Cô gái này, vừa nói gì vậy?

******

“Từ... từ lâu rồi, tớ đã rất thích tranh của cậu?”

“À, cho em một soy latte size lớn, thêm đá nữa ạ.”

“A! Vậy em cũng lấy món đó...”

“Hê! Hợp nhau ghê!”

“Ừm, a ha ha...”

Bị lôi kéo, tôi và cô gái tóc vàng cùng nhau đến Starbucks ở công viên Miyashita, rồi lại bị cuốn theo dòng chảy mà gọi món giống hệt cô ấy, rồi ngồi nghe cô ấy nói chuyện. Đúng là một nữ sinh trung học lững lờ trôi theo dòng nước.

“Hồi cấp hai lần đầu tiên tớ đến Shibuya, tớ đã đổ đứ đừ bức tranh đó ngay từ cái nhìn đầu tiên! Gần đây tớ cũng thỉnh thoảng đến trước bức tranh đó và――”

Blah blah blah, có lẽ đây chính là cái gọi là “khi otaku kể chuyện”, cô ấy kể cho tôi nghe mình thích bức tranh của tôi đến nhường nào, đã nhìn nó với tâm trạng ra sao, khiến tôi cảm thấy xấu hổ theo một nghĩa khác hẳn lúc nãy. Nhưng mà, được nghe người khác vui vẻ kể về việc bức tranh mình vẽ tuyệt vời đến đâu, tôi lại thấy có chút vui vui. Chết rồi, đây có phải là khao khát được công nhận không?

“――Đến mức đó đó, tớ cực kỳ thích bức tranh đó!”

Tôi, một đứa dễ dãi, đã cảm thấy không hề khó chịu chút nào.

“H-hừm, ra là vậy...”

Cảm nhận được mặt mình đang nóng lên, tôi vội quay đi chỗ khác. Không, nếu mặt đang đỏ mà quay đi thì càng tệ. Chỉ vì chuyện này mà đã sắp mở lòng, tôi đúng là thiếu những thứ mà cô ấy có.

Cả hai chúng tôi nhận đồ uống rồi ra khỏi quán, ngồi xuống một băng ghế ở công viên Miyashita.

Không gian này được chiếu sáng bởi những ánh đèn dịu nhẹ tạo cảm giác siêu thực, và tôi nghĩ nó thật hoàn hảo cho một tình huống phi thường như thế này, ngồi uống soy latte cùng một cô gái tóc vàng mới gặp lần đầu, lại còn bằng tuổi mình.

Được ngồi uống soy latte cùng cô gái nói rằng thích tranh của mình, thật đúng là một tình huống phi thường.

“Nhưng mà này.”

“Hửm?”

“Sao cậu lại đi theo tớ?”

“Ực...”

Một câu hỏi chí mạng. Đương nhiên là sẽ bị hỏi câu đó rồi.

“Cái đó...”

Tôi không nghĩ ra được lời bào chữa nào, cũng không có thời gian để suy nghĩ.

Nếu vậy thì, có lẽ chỉ còn cách nói thật lòng.

“Lúc nãy... cậu đã bảo vệ bức tranh của tớ, đúng không?”

Nhưng, nếu phải nói ra sự thật tận đáy lòng, có lẽ chính tôi cũng không biết.

Tôi thậm chí còn không biết mình muốn làm gì, chỉ bị một cơn bốc đồng thôi thúc mà đi theo sau cô gái này mà thôi.

“Rồi... ừm...”

Rốt cuộc thì tôi muốn làm gì với cô gái này đây?

Chắc không phải là muốn làm bạn, cũng không phải là chỉ muốn nhìn mặt một lần.

Câu trả lời, ngay cả đối với tôi cũng thật bất ngờ.

“...c-cảm ơn...”

Tôi ngập ngừng một lúc――và lúc đó, tôi mới nhận ra điều mình muốn làm.

Có lẽ, tôi đã cảm thấy như thể đứa trẻ non nớt ngày xưa, đứa trẻ đã tự mình gọi bức tranh là kỳ cục và không thể nói lại lời nào, đã được cứu rỗi.

“...Cảm ơn cậu đã bảo vệ bức tranh của tớ...! Tớ nghĩ mình đã muốn nói điều đó!”

Mặt tôi nóng bừng. Chắc chắn là tôi đang đỏ mặt một cách rõ ràng rồi!

“Ừm, chắc vậy! ...Ừm!”

Nói ra một điều không hợp với mình, tôi lại càng luống cuống. Tôi vội tránh ánh mắt của cô đang nhìn mình chằm chằm.

“...À, không có gì đâu!”

Sau khi trút bỏ được gánh nặng, tôi dần bình tĩnh lại, con người Kozuki Mahiru luôn nhìn mọi việc từ xa, lạnh lùng của mọi khi đang quay trở lại. Thôi rồi, mình vừa nói một điều sến sẩm gì thế này... Nói ra một điều trẻ con như vậy, chắc bị coi là một đứa đáng xấu hổ lắm.

Nhưng cô lại nở một nụ cười hồn nhiên.

“Tớ vui lắm! Tớ cũng cảm ơn cậu!”

“Hự!”

C-cái sự thẳng thắn này là sao đây. Tôi lại có cảm giác được công nhận và bất giác ngẩng mặt lên.

“Cậu... Yoru?”

“Ừm thì...”

“Ừm... cũng được, ở đây cứ gọi tớ là Yoru.”

Một trong những dấu chân không thể quên. Để che giấu sự ngượng ngùng, tôi hút một ngụm soy latte đã hơi nguội đi.

“Yoru Umitsuki ghi trên X lúc nãy, là tên thật của cậu à?”

“Không phải. Tại lúc nãy tớ thấy trên X nên! Hay là gọi bằng tên thật thì tốt hơn?”

Tôi nhớ lại những bức tranh đã đăng. Những tác phẩm được vẽ cẩn thận. Dù nói là lịch sử đen tối nhưng chúng vẫn là những thứ không thể thay thế đối với tôi... Tôi lắc đầu.

“Tớ là Yamanouchi Kanon! Lớp 10! Rất vui được gặp cậu!”

“Yamanouchi Kanon.”

Không hiểu sao, tôi lại thấy cái tên này rất hợp với cô ấy.

“Kanon-chan, nhỉ. Rất vui được gặp cậu. Mà khoan, bằng tuổi mà.”

Tôi ngượng ngùng cười đáp lại, và ánh mắt tôi dõi theo hành động của Kanon-chan khi cô tháo khẩu trang để uống ly nước mà nãy giờ mải nói chuyện vẫn chưa động đến.

“A...”

Chỉ là tháo khẩu trang thôi mà sao lại có cảm giác một luồng không khí lấp lánh bay lượn xung quanh. Sợi dây chun được tháo ra làm lay động mái tóc vướng trên tai, từng sợi tóc vàng óng ánh lên dưới ánh đèn của công viên Miyashita.

Bất giác, tôi đã ngẩn người nhìn.

Da trắng. Mặt nhỏ.

Và――

“...Cleopatra.”

“...Hểể ô a ô a?”

Vẫn ngậm ống hút trong miệng, Kanon-chan nghiêng đầu ngơ ngác.

******

Uống xong ly nước, chúng tôi lại đi dạo quanh Shibuya mà không có mục đích gì.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi dành thời gian không mục đích với một cô gái mới gặp, nhưng vì đó là cô gái đã nói rằng rất thích tranh của tôi, nên tôi có cảm giác mình đang được là chính mình hơn cả khi ở trường.

“Cựu idol á?”

“Ừm. Chuyện cũ rồi~”

Chủ đề câu chuyện là về thân thế của nhau. Mà tôi thì cũng chỉ là một nữ sinh bình thường ngày xưa có vẽ tranh thôi, nên chủ đề tự nhiên xoay quanh Kanon-chan.

“Idol...”

Tôi đã nghĩ cô gái này có vẻ không hoạt ngôn cho lắm, nhưng lại có một quá khứ làm người của công chúng hẳn hoi. Tôi cảm thấy có phần hợp lý.

“...Vào vai yankee [note83504] à? ...Đau đau!”

Tôi vừa nói ra suy nghĩ thật lòng thì đã bị véo mũi không thương tiếc.

“Thiệt tình... Hồi còn hoạt động tớ làm việc nghiêm túc lắm đó.”

Kanon-chan bỏ tay khỏi mũi tôi, rồi nhẹ nhàng xoay một vòng điệu nghệ dưới ánh đèn của công viên Miyashita.

“Tóc đen trong sáng, fanservice cũng cực đỉnh♡”

Kanon-chan đặt hai ngón trỏ lên má, nở một nụ cười idol chuẩn không cần chỉnh.

“Đấy nhé♡”

“...Đúng là mặt xinh có khác.”

“Hả?”

Lời nhận xét thẳng thừng về ngoại hình của tôi được nói ra với giọng nhỏ, và Kanon-chan không nghe thấy, nhưng tôi thấy lạ vì mình lại có thể nói toạc ra những điều thật lòng như vậy.

Tôi thấy lạ, nhưng cũng lờ mờ đoán được lý do.

Có lẽ lúc này tôi không phải là Kozuki Mahiru――mà đang có thể tiếp xúc với tư cách là Yoru Umitsuki.

“À~. Thì, cũng có nhiều chuyện...”

Kanon-chan gãi gãi tai, tránh ánh mắt của tôi, trông có vẻ khó nói. Đó là lần đầu tiên tôi thấy được sự yếu đuối của cô.

“Hừ!”

Lông mày của Kanon-chan nhíu lại.

Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với Kaho hồi sáng.

“...Cậu liếm chai nước tương ở tiệm sushi à?”

“A ha ha. Làm gì có chuyện đó!”

Kanon-chan cũng bật cười trước câu đùa đen tối trên mạng của giới trẻ.

“Thì, nói sao nhỉ? Có nhiều chuyện, hay nói đúng hơn là bị phốt một chút...”

Giọng điệu đùa cợt dần chuyển sang nghiêm túc.

“Phốt á... trên mạng à?”

“Ừm... đại loại vậy!”

Cô ấy gật đầu với giọng điệu vui vẻ trở lại, nhưng trong đó có một màu sắc gượng gạo.

Tức là, bị dính scandal.

Kiểu như, mình vừa dẫm phải mìn rồi thì phải.

“Vậy à... ừm, xin lỗi...”

Kanon-chan cười tươi và nói, vẻ mặt trông như không hề để tâm, nhưng chắc chắn không phải là không có gì.

Vừa cảm nhận được bầu không khí có phần khó xử, tôi, trong trạng thái Yoru Umitsuki có thể nói thật lòng hơn bình thường, lại đang nghĩ đến một điều thừa thãi.

Vụ chai nước tương, kể cũng suýt soát nhỉ...

******

Chúng tôi vẫn cứ thế đi lang thang không mục đích. Việc dành thời gian với ai đó mà chẳng có một điểm đến cụ thể nào là chuyện hiếm có, nhưng tôi chợt nghĩ, có lẽ mục đích đơn giản chỉ là để được trò chuyện cùng nhau. Ừ, cũng có thể hiểu được.

Giữa cầu vượt, tôi lẩm bẩm.

“Tớ hiểu mà…”

Tôi đã tự ý liên hệ câu chuyện của Kanon với chính bản thân mình.

Ký ức về ‘bức tranh kỳ cục’ lại ùa về.

“Cái cảm giác muốn từ bỏ ấy. Bị người xung quanh nói này nói nọ... đau lòng lắm.”

Scandal của tôi chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là bị đám đông cuốn đi, tự mình phản bội chính mình. Tôi đã quá để tâm đến ánh mắt của mọi người, để rồi nhận ra mình đã ghét cả những việc mình từng yêu thích và theo đuổi.

Có lẽ, tôi và cô gái này có một điểm chung nào đó.

“Tớ cũng từng trải qua chuyện tương tự, nên tớ hiểu phần nào.”

Nếu kể cho cô ấy nghe những gì mình đang mang trong lòng, liệu cô ấy có hiểu không? Liệu đây có phải là lần đầu tiên, mình có thể sẻ chia nỗi cay đắng và tủi hổ này không?

Tôi đã nghĩ như vậy.

“Hả, cậu từng là idol mà… không phải à?”

“Hì hì hì, xem này!”

Kanon cười đầy tự tin.

“Ai nói, là tớ từ bỏ?”

“Hả? Nhưng cậu nói là cựu idol… không phải sao?”

“Hì hì hì, xem đây!”

Cười một cách bí ẩn, Kanon chìa màn hình điện thoại ra trước mặt tôi.

“Đây là ca sĩ ẩn danh Kanon!”

Tôi nhận lấy, trên màn hình là một kênh YouTube với hàng loạt video cover. Những thumbnail cực kỳ tối giản, chỉ có tên bài hát bằng chữ trắng trên nền đen, xếp thành một hàng dài.

“A, ra là vậy. Kiểu như ‘singing cover’….”

“Đây, là tớ của hiện tại!”

Với vẻ mặt như một đứa trẻ đang khoe món đồ chơi quý giá, cô ấy nhìn thẳng vào mặt tôi. Vẻ mặt đó tràn đầy sự trong sáng của một người đang hết mình với đam mê.

Tôi không hiểu sao lại có cảm giác như bị phản bội.

Xem ra, cô gái này, khác xa tôi.

Trong lúc tôi đang lơ đãng nhìn vào màn hình, tôi để ý thấy trên banner và avatar của kênh có vẽ một sinh vật nhiều chân bí ẩn.

“Cái gì đây… bạch tuộc? Mực?”

“Không phải! Sứa!”

“A, xin lỗi――mà khoan đã.”

Tôi hỏi lại với một linh cảm,

“Đúng vậy! Bị ảnh hưởng bởi Yoru đó!”

Bị nói thẳng một cách vô tư, mặt tôi lại nóng bừng lên.

“Ừm... cái đó thì…”

“Sao nào?”

“…Cậu đúng là có gu lạ thật đấy…”

“Ừm, tớ thích mà!”

“Hừừừ! Cho nên mới nói, sao cậu có thể nói ra những điều đó một cách tỉnh bơ như vậy chứ!”

Đúng là một người khó đỡ. Nhưng, hiếm khi được người khác bày tỏ tình cảm một cách thẳng thắn như vậy, nên dù có bối rối tôi vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Mình đang bị thả thính à?

“…Nghe thử không?”

Giọng nói của Kanon khi bất ngờ đề nghị có một chút ngập ngừng.

“Hả, được không?”

Tôi đáp lại, Kanon ngượng ngùng cúi đầu, rồi đưa cho tôi một bên tai nghe.

“…Nè.”

Tôi nhận lấy đầu tai nghe. Chúng tôi kết nối với nhau bằng sợi dây, mỗi người đeo một bên. Thời đại này ai cũng dùng tai nghe không dây hết rồi mà vẫn còn dùng tai nghe có dây, nhưng cái điểm đó lại có vẻ giống Kanon thế nhỉ, tôi vừa nghĩ những điều như thể mình đã hiểu rõ về cô ấy, vừa tận hưởng khoảnh khắc này.

Tôi đeo nó vào tai.

Chúng tôi cùng nhau lắng nghe bản nhạc đang vang lên.

Đêm Shibuya, ánh đèn của công viên Miyashita. Ánh đèn neon, đèn đường, mặt trăng và các vì sao, tất cả đều nhảy múa trong mắt tôi như những tia sáng đầy màu sắc. Chúng tôi chỉ là hai cô gái mới biết tên nhau, đang lắng nghe một bài hát và tận hưởng cơn gió mát lành.

Tiếng guitar vụng về, chất lượng âm thanh thô ráp. Video thì chỉ một màu đen kịt, có lẽ chỉ là file âm thanh đã thu được chuyển đổi trực tiếp thành video rồi đăng lên.

Nhưng chỉ riêng giọng hát và bài hát đó――tôi cảm nhận được một sự khẳng định của tâm hồn rằng “tôi đang ở đây”.

“…Thế nào?”

“…Ừm.”

“Ngầu…”

“Thật á!?”

“…phết.”

Lời nói bị gãy làm đôi, nhưng đó là minh chứng cho việc tôi muốn truyền tải cảm xúc thật lòng của mình.

“A ha ha, cái gì thế.”

“Hừ... tớ không rành về âm nhạc cho lắm.”

Vừa nói, tôi vừa nghĩ.

Mình đã nhận được bao nhiêu lời nói như vậy từ Kanon rồi.

Chỉ là, mình không có can đảm để đáp lại mà thôi.

“...Này.”

Mình cũng thử học theo xem sao.

Tôi đã nghĩ như vậy.

“Tớ, thích bài hát này.”

Vẻ mặt lo lắng của Kanon dần chuyển sang nụ cười rạng rỡ.

“Thật á!”

Vẻ mặt như trút được gánh nặng. Một cô gái trông mạnh mẽ như vậy mà cũng có lúc lo lắng và nhẹ nhõm, tôi nhận ra một điều hiển nhiên. Nhưng tôi có thể nhận ra điều đó, chắc là vì trước đây tôi đã quá bận tâm đến chuyện của mình.

“Bài hát này là ‘Colorful Moonlight’. Là bài tớ tự viết lời hồi còn làm idol, đây là bản phối guitar. …Guitar thì vẫn còn gà lắm... nhưng mà hát thì... tớ vẫn luôn, thích lắm.”

Vui vẻ cười, Kanon chỉ vào avatar hình con sứa trên kênh YouTube, rồi từ từ bắt đầu kể.

“Con sứa này ấy. Là một con người khác của tớ, để tớ có thể thể hiện con người thật của mình.”

Những lời nói đó không hề xa lạ.

Bởi vì bây giờ, tôi đang tiếp xúc với Kanon với tư cách là ‘một con người khác của mình’.

“Cho nên... ẩn danh?”

Kanon im lặng gật đầu.

Chúng tôi cùng nhau ngước nhìn bầu trời đêm. Nhưng tôi chỉ đang ngưỡng mộ sự lấp lánh đó, còn Kanon thì đang cố gắng nắm lấy nó.

“Tớ đã quyết định rồi, dù ai nói gì đi nữa, tớ cũng sẽ sống đúng với bản thân mình.”

Dù mới gặp, dù gần như không biết gì về cô gái này.

Cô ấy sẽ bỏ lại mình, và nhanh chóng đi đến một nơi nào đó thật xa.

Sao mà, buồn thế nhỉ.

Một cảm xúc như vậy đã nảy mầm.

“Đó, là cách trả thù của tớ.”

Nụ cười rạng rỡ của Kanon hướng thẳng về phía trước, một cách mà dù tôi có huy động hết tất cả những phần tích cực trong mình cũng không thể bì được.

“A ha ha. …Cái gì thế, trẻ con à?”

Tôi ra vẻ người lớn, đáp lại bằng một lời nói có chút ghen tị.

“――Nghĩ ra rồi!”

Kanon dang rộng hai tay, nói một cách đầy hứng khởi.

“Cậu có nghĩ nếu có tranh của Yoru ở đây thì sẽ đỉnh của chóp không!? Một con sứa dễ thương, đang fanservice như thế này này.”

Như đang mời gọi tôi, cô ấy nháy mắt, giơ tay làm dấu hòa bình, và cười rạng rỡ như mặt trời.

“Hả, ý cậu là...!”

Đó là.

Chắc chắn, là những lời mà tôi đã mong muốn.

“Là màn collab của tớ và Yoru đó! …Hay nói sao nhỉ, ở đây cần một sinh vật trông ra dáng con sứa, chứ không phải bạch tuộc hay mực~”

“A~ thôi đi mà, tớ đã xin lỗi rồi mà!”

Tôi vội vàng phản bác lại lời nói trêu chọc của Kanon, và cả hai chúng tôi cùng bật cười khúc khích.

Phần sâu thẳm nhất trong cơ thể tôi, đang nóng lên.

“Nhưng mà này Yoru. ‘Tớ không nói đùa đâu nhé.’”

Đôi mắt nhìn tôi, đã chuyển sang một vẻ nghiêm túc đầy nhiệt huyết.

“Tớ không tin vào bói toán, nhưng tớ tin vào định mệnh.”

Nghĩ lại thì, có lẽ lúc đó tôi đã――bị cô gái như mặt trời này, quyến rũ mất rồi.

“Cuộc gặp gỡ này, tớ nghĩ là định mệnh. …Cùng nhau, thử không?”

******

Đường về.

Trên con tàu đang lắc lư, tôi ngoái mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khẽ cắn môi như hối hận, tôi đưa ý thức của mình ra xa khỏi quá khứ.

Khi con tàu chạy trong đêm vào đường hầm, màu đen của cửa sổ kính phản chiếu lại khuôn mặt tôi.

Vẻ mặt đó trống rỗng, trái ngược với con tàu đang lao thẳng về phía trước, nó toát lên một sự yếu đuối, mơ hồ không biết mình muốn đi về đâu.

“…Haizz.”

Tôi thở dài một tiếng thật lớn, rồi nhớ lại chuyện ngay sau khi được Kanon mời.

******

“…Không được, tại sao?”

Tôi không thể nhìn vào vẻ mặt của Kanon khi cô ấy hỏi lại.

Từ miệng tôi lại tuôn ra những lời mà chính tôi cũng không muốn nói.

Tôi luôn luôn, vào những lúc quan trọng, lại nói ra những điều mình không muốn nói.

“Bởi vì... khác với Kanon, tớ chỉ là một nữ sinh bình thường thôi...”

Tôi nói một cách lúng túng, như đang bào chữa.

Toàn là những lời nhàm chán mà gần đây tôi đã nghe ở đâu đó.

“Chỉ cần không để tâm đến chuyện đó là được――”

Kanon nói như đang chìa tay ra cho tôi, nhưng,

Tôi đã không thể thoát khỏi lời nguyền nhàm chán đó.

“Đối với tớ!”

Tôi buột miệng nói ra một giọng gay gắt.

Sự ngưỡng mộ, sự ghen tị, sự tự ti.

Đã khiến Kozuki Mahiru trở nên hèn mọn.

“Không thể nghĩ như vậy được.”

Móng tay được sơn màu hồng nhạt an toàn, để không bị bức tường ghét bỏ. Đầu móng tay chạm vào lan can cầu vượt, phát ra một tiếng kêu lanh lảnh.

“Tớ chỉ là một nữ sinh bình thường... những thứ muốn trở thành, những thứ yêu thích cũng mơ hồ....”

Tôi không thể nhìn vào mặt Kanon.

“Với lại sắp đến kỳ thi rồi đúng không? Thực tế thì khó lắm, hay nói đúng hơn là học theo mọi người mới là hình ảnh đúng đắn của một nữ sinh chứ...”

“――Ra vậy.”

Tôi có cảm giác gần đây đã nghe những lời tương tự từ người khác.

Lẽ ra tôi đã không đồng tình với nó.

Vậy mà, bây giờ không ai khác, chính tôi lại đang viện ra những lời bào chữa tương tự.

“N-này, những người không là ai cả như tớ ấy, chỉ lo chuyện trước mắt đã đủ mệt rồi, mà như vậy là đủ rồi――”

Chỉ một giọng nói nhỏ lẩm bẩm, đã dễ dàng chặn đứng những lời bào chữa hèn nhát của tôi.

Như bị hút vào, tôi ngước nhìn về phía trước.

“――Nhìn tranh của cậu, tớ đã tự ý nghĩ rằng chúng ta có thể hợp nhau, nhưng――”

Đôi mắt của Kanon nhìn tôi, trong mắt tôi, nó như thể đang nhìn một thứ gì đó đáng thất vọng.

“――Yoru à, cậu cũng... bình thường ghê nhỉ.”

Điều đó, chắc chắn tôi là người hiểu rõ nhất.

Thậm chí tôi còn tự nhận thức được rằng mình đã bẻ gãy bản thân để trở nên bình thường, để không bị lạc lõng với mọi người xung quanh.

Nhưng ở đây.

Với tư cách là Yoru Umitsuki có thể thể hiện những gì mình thích――chứ không phải là Kozuki Mahiru không thể yêu quý bản thân, tôi chỉ không muốn bị nói như vậy.

Ở nơi này, nơi tôi nghĩ mình có thể chia sẻ con người thật của mình, việc bị nhìn thấu con người yếu đuối, hèn nhát, đáng ghét của mình, thật vô cùng đau đớn.

Tôi có cảm giác như một nơi ở mới mà mình có thể sẽ yêu thích, đang dần biến mất.

“...Kanon thì không hiểu được đâu...!”

Thế nên từ miệng tôi, lại tuôn ra những lời lẽ không nên nói.

Bức tranh bị chế giễu trước mắt. Nụ cười gượng gạo của bản thân.

Khoảnh khắc tồi tệ nhất, khi tôi đã hùa theo mọi người để phủ nhận bức tranh mà mình yêu thích.

Chắc chắn cảm giác tội lỗi này, cảm giác ghê tởm này.

Chỉ có những người yếu đuối, không thể trở nên đặc biệt mới hiểu được――

“Kanon thì, đặc biệt mà...”

――Cô gái rạng rỡ này, tuyệt đối sẽ không hiểu được.

“Kanon...! Kanon chưa bao giờ nghĩ rằng mình ghét bản thân mình, đúng không!?”

Những lời nói thật lòng đầy cay đắng đó, chắc chắn không phải của Yoru, mà là của Mahiru.

“Kanon không hiểu được... cảm xúc của một người không đặc biệt đâu...!”

“...Ra vậy.”

Tôi nói lí nhí.

Vừa nói xong, tôi đã hối hận.

Nhưng, lời đã nói ra thì không thể nào rút lại được nữa.

Kanon quay mặt đi như để kìm nén sự tức giận, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

Vẻ mặt mà cô ấy đã cho tôi thấy lúc đó, một vẻ mặt đau buồn. Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên được.

“――Tớ trông có vẻ tự tin đến vậy sao?”

******

Vài giờ sau.

“...Oà,――!”

Tôi úp mặt vào bồn tắm ở nhà, cùng với những bọt khí, tôi trút bỏ cảm xúc của mình.

Chỉ vì quá nóng nảy mà đã nói ra những điều không nên nói. Cuối cùng, chúng tôi đã chia tay trong sự khó xử, nhưng khi tôi hít một hơi thật sâu, tôi đã bình tĩnh lại một chút.

“...Mà, đúng là mình cũng đã có chút áp đặt...”

Trong đầu tôi, hình ảnh Kanon nhìn tôi với vẻ mặt thất vọng khi tôi cứ khăng khăng mình bình thường lại hiện về. Rồi một cảm xúc không rõ là tức giận hay buồn bã lại dâng lên, tôi lại úp mặt xuống nước.

“Tôi bình thường thì sao chứ, tôi là người hiểu rõ nhất mà!”

“Chị hai ồn ào quá! Tuổi dậy thì à!?”

“Em mới là đứa mới vào tuổi dậy thì đó Kaho!”

Tôi đáp trả lại lời chế giễu của Kaho từ bên ngoài phòng tắm bằng một lý lẽ không thể chối cãi, rồi đưa tay lên giá đỡ nam châm dán trên tường và lấy điện thoại.

“Colorful Moonlight... đúng không nhỉ.”

Bài hát được nghe trên cầu vượt. Bài hát mà hai chúng tôi đã cùng nhau nghe.

Kanon đã nói bài hát đó là bản phối lại của một bài hát hồi còn làm idol.

Tôi nhập từ khóa không mấy lịch sự ‘Colorful Moonlight Scandal’ vào ô tìm kiếm rồi nhấn tìm, và bấm vào một tin tức hiện ra.

“A... hành hung.”

Tin tức hiện ra là một thành viên của nhóm idol Sunflower Dolls đã đánh một thành viên khác cùng nhóm rồi giải nghệ, nhóm cũng tạm dừng hoạt động, một tin tức cực kỳ đơn giản. Quả thực, nó khớp với những gì Kanon đã nói.

“...Tachibana Nonoka.”

Đó là tên của thành viên được cho là đã hành hung. Nếu nhóm này là nhóm của Kanon, thì cô gái này chính là Kanon.

Tuy nhiên, bức ảnh của Tachibana Nonoka trong tin tức là một idol tóc đen trong sáng chuẩn mực, hoàn toàn không giống với người mà tôi mới gặp một lần.

“Nhầm người à...? Nhưng mà hình như...”

Hình như cô ấy có nói hồi làm idol để tóc đen trong sáng thì phải. Fanservice cũng cực đỉnh nữa. Không thể tưởng tượng nổi.

“Hửm...?”

Một trong những bức ảnh xếp hàng, đã thu hút sự chú ý của tôi.

Đó chỉ là một bức ảnh chụp Tachibana Nonoka từ bên cạnh, không có gì đặc biệt.

Tôi bật dậy, hét lên.

“Cleopatra!”

Khoảnh khắc Kanon tháo khẩu trang lại hiện về.

Da trắng, mặt nhỏ, Cleopatra. Gương mặt nghiêng đó hoàn toàn trùng khớp với bức ảnh.

“Cái gì đây, thay đổi không khí quá trời.”

Trong PV được đăng trên YouTube, Tachibana Nonoka với mái tóc đen trong sáng đang mỉm cười hát――sự thay đổi kiểu tóc, thật đáng sợ.

Trong video, Kanon đang nhảy hết mình và làm dấu hòa bình với nụ cười idol, nói một cách không lựa lời thì đó là sự nịnh nọt. Hoàn toàn khác với hình ảnh Kanon nói năng thẳng thắn. Càng thêm tò mò, tôi nhập ‘Tachibana Nonoka’ vào ô tìm kiếm trên màn hình.

Gợi ý tìm kiếm tự động hiện ra――

Bên cạnh cái tên ‘Tachibana Nonoka’ trong ô tìm kiếm, là hàng loạt các gợi ý tìm kiếm khác.

Hiển thị ở đó là――những từ ngữ đáng lo ngại như ‘Hành hung’, ‘Scandal’, ‘Giải nghệ’.

“...!”

Tôi tắt màn hình điện thoại một lần, rồi từ từ đứng dậy khỏi bồn tắm.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, tôi mặc đồ lót và đồ ngủ, rồi vừa nhìn chằm chằm vào điện thoại vừa đi nhanh trên hành lang.

“Này, tắm lâu quá đấy. Chị làm gì trong đó thế?”

“Không có gì.”

Tôi đi nhanh qua Kaho đang đứng chống nạnh.

Haizz, tuổi dậy thì là thế đấy... Tôi nghe thấy tiếng thở dài của Kaho, nhưng bây giờ tôi không quan tâm đến chuyện đó.

******

“――Hồi đó cũng khá ồn ào đấy chứ.”

Giọng nói của Kiwi-chan qua điện thoại nghe có vẻ thản nhiên.

Tôi mở địa chỉ được gửi qua Discord, ở đó đang phát một đoạn video Kanon đang được phỏng vấn bởi một phóng viên có vẻ là của một tạp chí tuần san.

“Việc cô hành hung có phải là sự thật không?”

Kanon bị chĩa máy quay vào mặt, vẫn im lặng, đội mũ áo hoodie lên che mặt, rồi đi nhanh.

“Cô có mâu thuẫn với thành viên Seto-san từ trước không?”

“...Cái gì đây, quá đáng.”

Một mình Kanon đang đi, bị máy quay đột kích, bị người lớn vây quanh và chĩa máy ghi âm vào.

Kanon rõ ràng đang từ chối phỏng vấn, nhưng vẫn bị bám riết.

“Lúc này vẫn còn... là học sinh cấp hai đúng không?”

“Ừm, bằng tuổi mình mà, chắc vậy.”

Nếu tôi ở tuổi cấp hai mà phải chịu đựng cảnh tương tự.

Chỉ tưởng tượng thôi, lồng ngực tôi đã đau nhói.

“Vậy thì Tachibana-san, nhà sản xuất Yukine nghĩ sao về chuyện này?”

“...!”

Kanon thay đổi sắc mặt, bước chân đang chậm lại dần dần dừng hẳn.

“Tachibana Nonoka-san, cô không thể trả lời được à?”

Và tôi, đã rất ngạc nhiên, Kanon đó. Cô gái đã nói thích tranh của tôi.

Mạnh mẽ và rạng rỡ, Kanon đó. Cô gái đã nói thích tranh của tôi.

Đã bắt đầu rơi nước mắt lã chã.

“Khóc thì cũng không ai hiểu đâu, một lời nói của cô sẽ quyết định cuộc đời của Kanon đấy. ...Thế nào?”

“...Cái này...”

“Ừm... ồn ào đến mức này thì, không chịu nổi mà nghỉ cũng phải thôi.”

Kiwi-chan nói đúng.

Một cô gái cấp hai, bị người lớn dồn ép như vậy.

Tôi lướt xuống phần bình luận, tràn ngập những lời chỉ trích.

Bị đặt vào hoàn cảnh như vậy, việc từ bỏ ca hát là điều hiển nhiên.

Tôi cũng nghĩ vậy. Thực tế, tôi đã từ bỏ.

Tôi mở kênh ‘JELEE’ mà Kanon đã cho tôi xem.

“Ừm. ...Đúng vậy nhỉ.”

Đó chắc chắn là hành trình đầy gian truân và thẳng thắn của Kanon.

“...Bình thường, là vậy nhỉ.”

******

Khoảng một tiếng sau.

Tôi đang xem lại bài đăng giới thiệu bức tranh tường ở Shibuya trên tài khoản của Yoru Umitsuki.

Kanon, người đã nói thích tranh của tôi.

Tôi, người đã nói những lời lẽ cay độc với Kanon.

Kanon, người đã khóc――trong lúc bị phỏng vấn.

Vừa nghe lại ‘Colorful Moonlight’ mà chúng tôi đã cùng nhau nghe trên cầu vượt, tôi vừa nghĩ về chuyện lúc đó.

Tôi chắc chắn đã hiểu lầm.

Khi nói chuyện với tôi, Kanon đã nói về ước mơ của mình một cách thẳng thắn và trong sáng.

Thế nên, vì ghen tị, vì sốc khi bị nói là bình thường, tôi đã nói rằng Kanon chưa bao giờ ghét bản thân mình.

Nhưng, nếu suy nghĩ kỹ thì sẽ hiểu.

Làm gì có chuyện đó.

Bị người lớn, bị vô số người lạ, bị những kẻ nặc danh, hướng những ác ý như vậy.

Một cô gái chỉ bằng tuổi tôi, làm sao có thể đứng vững mà không hề bận tâm.

Làm sao có thể tiếp tục hát mà không một lần gục ngã, không một lần tự trách mình.

Tôi chuyển màn hình điện thoại sang ‘JELEE’.

Trên kênh ‘JELEE’ vừa mở ra――

Chỉ mới vài chục phút trước, lại có một bài hát mới được đăng lên.“...!”

Nếu trong mắt tôi, Kanon trông như một bông hoa đang nở rộ mạnh mẽ, thẳng thắn.

Không phải vì cô ấy là một sự tồn tại đặc biệt không bao giờ gục ngã, mà đơn giản là――

Sau khi gục ngã, cô ấy đã đứng dậy một lần nữa.

Có lẽ chỉ là vậy thôi. Tôi đã nghĩ vậy.

******

Đối với con gái, trang điểm là vũ khí.

Không tự tin với con người thật của mình, nhưng bằng cách dán lên đó một lớp mặt nạ mỏng manh, họ đối mặt với thế giới đầy rẫy những cuộc tranh giành vị thế và những lời dán nhãn.

Trong chiếc gương soi toàn thân đặt cạnh giường, là một con người khác không phải tôi.

Mặc trang phục thiên thần, lưng còn gắn cả cánh, đầu đội một chiếc vòng làm bằng thứ gì đó như dây kẽm rẻ tiền, tôi, với tư cách là một họa sĩ, đã tự vẽ lên mặt mình. Từ đầu đến chân, toàn thân được trang trí bằng những thứ phi thường, tôi trông như một người được vũ trang toàn thân.

“Ể, chị hai đi như vậy á?”

Nhìn tôi đi lại trong hành lang nhà trong bộ dạng vũ trang, Kaho tỏ ra kinh ngạc. Tôi thuộc tuýp người luôn bình tĩnh nhìn những sự kiện như thế này hàng năm, nên có lẽ con bé ngạc nhiên trước sự đầu tư này của tôi.

“Ừm, Halloween mà. ...Chị đi đây.”

Thật ra tôi muốn nói “Có gì sai à?” lắm, nhưng tôi vẫn chưa phải là một con người mạnh mẽ như vậy. Tôi tạo dáng trước gương ở cửa ra vào, việc tôi vẫn phải tô lại son như mọi khi, có lẽ là bằng chứng cho việc tôi vẫn còn nửa vời.

Ga Omiya, nơi người hóa trang và người mặc đồ bình thường xen lẫn, quả thực là một cảnh tượng phi thường, nhưng cũng có thể nói là bình thường. Nhưng tôi, lại trân trọng khoảnh khắc này, khoảnh khắc được trở thành một người không phải là chính mình.

Trên chuyến tàu Shonan-Shinjuku đến Shibuya, tôi đang nghe nhạc.

Lời bài hát vang lên trong tai là do Kanon viết, cô ấy nói đó là bài hát được ra mắt hồi còn làm idol.

Thế nên, đây chỉ là hiểu lầm, và tôi chỉ đang tự mình cảm thấy đây là định mệnh thôi.

『Biển đêm nơi ta gặp được người, ta đã yêu sự rạng rỡ ấy

Xin đừng bị nhuốm màu bởi ánh đèn neon của thành phố

Hãy cứ lấp lánh bằng màu sắc mà người đã vẽ nên, và chiếu sáng bầu trời đêm』

Lời bài hát đó như đang hát về hình ảnh của Kanon trong mắt tôi.

Và nó liên kết một cách lạ thường với trái tim của tôi, người đã gặp được một sự tồn tại rạng rỡ trong đêm Shibuya cô đơn.

Nếu vậy thì, ít nhất, tôi sẽ thử bước một bước về phía một con người khác với con người từ trước đến nay của mình.

Tôi đã nghĩ như vậy.

******

Khi đến Shibuya, Emi, Saori và Chebi đều đã có mặt.

“…Xin lỗi đã để các cậu chờ.”

“Ồ. Mahiru nhập hội rồi này!”

Emi ngạc nhiên, còn Chebi thì vui vẻ khoác vai tôi.

Saori chỉ biến tấu một chút bộ đồng phục, trong khi Chebi đã hóa thân thành một cương thi thứ thiệt. Cậu ấy còn dán cả lá bùa lên trán một cách cực kỳ chỉn chu, nghĩ đến việc nó không bị rơi ra dù di chuyển mạnh, tôi thấy cậu ấy đầu tư ra phết. Mong là da nó sẽ không bị dị ứng.

“Thiên thần và cương thi, đúng là một cặp bài trùng ánh sáng và bóng tối nhỉ.”

Chebi vui vẻ nói, Saori cũng cười theo.

“A ha ha. Đúng là họa sĩ Mahiru-sensei có khác.”

“Tớ đã nói là không vẽ nữa mà――”

Ngay khi tôi định phản bác.

Trong tầm mắt của tôi, có cảm giác như bóng hình mà tôi vẫn luôn tìm kiếm, đã xuất hiện.

Một cô gái tóc vàng, mặc đồ cosplay ác quỷ, da trắng, mặt nhỏ――

Với sống mũi như Cleopatra.

“…Xin lỗi một chút, tớ đi đây.”

“Ể, Mahiru?”

Là nhìn nhầm, hay là thật? Tôi bị thu hút và bước lại gần, nhưng trong biển người Halloween, tôi đã nhanh chóng đánh mất bóng hình đó.

“A~, ...thiệt tình.”

Đúng lúc đó.

Một bóng hình cô gái tóc vàng lướt qua ngay gần tôi.

“!? Kanon!?”

“…Vâng?”

“À, ừm, nhầm người rồi ạ... xin lỗi.”

“…Vâng.”

Khi tôi đang cúi đầu xin lỗi một người lạ.

“Mọi người ơi~, cảm ơn đã ủng hộ đến tận đây~~~!”

Tôi quay lại theo giọng nói, ở đó là cô idol Mi-ko mà tôi đã gặp lần trước. Lại đang biểu diễn trước bức tranh tường của tôi. Có vẻ là một buổi live Halloween, nhưng không biết có xin phép không nữa.

“Vậy thì, bài hát cuối cùng đây! Đây là một bài hát mà tôi rất thích, một bài hát mà một idol đã không còn hoạt động nữa cũng từng hát.”

Vẫn là ở trước bức tranh tường đó, lần này cô ta còn dán một tấm áp phích đã được “nâng cấp” hơn trước, ghi là ‘Phòng của Mi-ko, nhớ đăng ký kênh nhé!’.

“Xin mời nghe, Sunflower Dolls với ‘Colorful Moonlight’!”

“!”

Một bài hát quen thuộc.

Bài hát yêu thích của tôi, bài hát mà sau đó tôi đã nghe đi nghe lại một mình không biết bao nhiêu lần.

“Tóc mái che khuất~ Mi-ko của tôi~♪”

Mi-ko đã tự ý đổi phần ‘tôi’ trong lời bài hát thành tên mình. Có vẻ như đang livestream, những dòng bình luận đang trôi như thác đổ trên màn hình.

Không hiểu sao, tôi lại thấy vô cùng bực bội.

“Này…”

Tôi lẩm bẩm với một giọng nói không thể nào nghe thấy được.

“Đừng có mà làm bẩn… bài hát yêu thích của tôi.”

Tôi không thể nào nói to được, nhưng cũng không muốn trở thành một người im lặng.

Một giọng nói trong trẻo, như đang nói thay cho những suy nghĩ của tôi, lại một lần nữa vang vọng ở Shibuya.

Mi-ko dừng hát một lúc, rồi nhìn quanh khán giả “Ai đó?”. Một phần khán giả cũng nhanh chóng quay lại, ở đó, một cô gái tóc vàng mặc đồ cosplay ác quỷ, đội một chiếc mặt nạ bí ngô lệch một bên, đang cười một cách tinh nghịch.

“Happy Halloween! Bài hát yêu thích của ai cơ?”

Đó, chính là cô gái mà tôi đang tìm kiếm.

“――Khoan đã, Kanon!”

Nhưng lại bị nghe thấy ở một chỗ không thể nào tệ hơn.

“Ừm, c-cái đó, cái đó là…”

Xấu hổ quá, tôi hoảng loạn đến chết mất. Mặc kệ tôi, Mi-ko lại tiếp tục hát. Kanon cười nói:

“Cái đó, hợp với cậu đấy chứ.”

“Không, Kanon cũng... rất hợp.”

“A ha ha, cảm ơn.”

Vừa nhìn vào nụ cười nhẹ như lông hồng của Kanon, tôi vừa suy nghĩ.

Bây giờ, tại sao mình lại tìm kiếm Kanon nhỉ?

Khi gặp nhau, khi tôi đuổi theo cô ấy, là vì tôi muốn cảm ơn cô ấy đã bảo vệ bức tranh của mình. Tôi đã bước đi.

Nhưng, bây giờ thì sao?

Bây giờ chắc chắn, là ngược lại.

Suy nghĩ một chút――tôi đã tìm ra câu trả lời một cách khá dễ dàng.

“――Tớ xin lỗi!”

“Hả…”

Kanon có vẻ ngạc nhiên.

“À, thật ra thì tớ cũng không nhận ra lắm, nhưng chắc là tớ đã nói gì đó làm cậu khó chịu…”

Lại một lần nữa, tôi bật cười khúc khích.

Con người này thật là, ranh mãnh.

“Ừm, tớ cũng xin lỗi. Kiểu như, nghe chói tai quá, nên đã nổi nóng.”

“…Đau?”

“Ừm.”

Kanon ngơ ngác.

Tôi vừa nhìn Mi-ko đang hết mình làm một idol “hàng loạt” từ xa, vừa nhìn vào quá khứ mà mình muốn tránh né.

“Tớ, đã từng bị mọi người chế giễu về bức tranh tường đó. Lúc đó, tớ cũng đã tự mình phủ nhận nó. Rằng đó là một bức tranh kỳ cục.”

“…Ra vậy.”

“Chuyện đó... có lẽ tớ vẫn còn day dứt. Nhưng Kanon dù bị nói như vậy, vẫn tiếp tục hát cho đến hôm nay. Này... tại sao cậu lại có thể mạnh mẽ như vậy?”

Khi tôi hỏi, Kanon có hơi tròn mắt.

“Cậu đã xem rồi à?”

Cô ấy nhìn tôi với một vẻ mặt tĩnh lặng.

“…Ừm.”

“…Ra vậy.”

Chắc chắn là một quá khứ scandal mà cô ấy không muốn ai biết. Nhưng, cô ấy đã cho tôi biết tên bài hát, đã nói mình là cựu idol. Chắc chắn không phải là cô ấy hoàn toàn muốn che giấu.

“…Tớ, không muốn thua. Tớ không muốn thua ai đó, rồi trở thành một người không phải là chính mình.”

Ở xa, Mi-ko đang nhảy múa một cách nịnh nọt.

Với một nụ cười quen thuộc ở đâu đó, một giọng nói quen thuộc ở đâu đó, được dán lên như một lớp vũ trang.

“――Tớ không muốn trở thành hàng sản xuất hàng loạt.”

Tôi hiểu cảm giác đó, đau đến nhói lòng.

Chính vì vậy, hình ảnh mạnh mẽ trái ngược hoàn toàn với mình lại khiến lồng ngực tôi đau nhói.

“! T-tớ cũng... tớ cũng...!”

Tôi nhớ lại những gì Kanon đã nói.

“Cùng nhau, thử không?”

“Cho nên…!”

Tôi nắm chặt tay, dồn sức vào giọng nói.

“Cảm giác đó, tớ hiểu rất rõ…!”

Tôi nắm chặt tay, dồn sức vào giọng nói.

Những lời không thể nói ra lúc đó. Bước chân không thể bước đi.

Bây giờ, ở đây.

“Cho nên…!”

Nhưng, tôi đã không đủ can đảm.

Những điều muốn nói đã được sắp xếp trong đầu, nhưng lại không có đủ can đảm để nói ra.

“…CD hay gì đó mà ra thì, …tớ sẽ mua, chắc chắn…”

Bước chân định bước tới, lại lùi lại một bước.

Chắc chắn bây giờ, tôi lại đã bỏ lỡ một cơ hội.

Chính vì không thể làm được điều đó mà tôi đã luôn luôn hùa theo mọi người.

Đã không thể trở thành con người mà mình muốn trở thành.

Kanon nhìn tôi chằm chằm. Có lẽ ý đồ của tôi đã bị nhìn thấu rồi.

Nhưng, tại sao nhỉ.

Kanon cười một cách ranh mãnh, rồi đeo lại chiếc mặt nạ đang đội lệch, cho ngay ngắn.

“Yoru.”

Cô ấy ghé sát miệng vào tai tôi,

Và nhẹ nhàng thì thầm một câu.

“…!”

“Cho tớ mượn một chút nhé.”

Kanon rời khỏi tai tôi, rồi đi thẳng đến trước mặt Mi-ko.

Và Kanon, đã giật lấy micro từ tay Mi-ko.

“Ể? Này――”

――Giọng hát của Kanon, đã át đi giọng của Mi-ko.

Đó chắc chắn không phải là giọng hát của Tachibana Nonoka, mà là giọng hát của ‘JELEE’. Kanon bắt đầu hát bài hát mà cô ấy tự viết lời, với một giọng hát như đang muốn át đi cả Shibuya.

“!”

Tôi đứng ngây người nhìn. Giọng hát của Kanon tràn đầy sự tự tin, sự tức giận, sự phản kháng.

Nhưng trong đó, tôi cảm nhận được sự vụng về, sự tinh tế, và cả sự yếu đuối.

Tôi nhận ra mình đã bị cuốn hút vào ‘hiện tại’ của giọng hát mà tôi đã nghe đi nghe lại ở nhà.

“Nghe cũng hay phết nhỉ?” “Cướp sân khấu à?” “Không, chắc là chiêu trò thôi.” “Nhưng mà ngầu.” “Vậy thì tốt rồi.”

Tôi có thể thấy khán giả đang dần bị cuốn hút bởi giọng hát đó.

Khán giả ngày càng đông. Mi-ko thì đang tức giận, nhưng không gian lại ngày càng sôi động.

Là một người chỉ giỏi đọc tình huống, tôi cảm nhận được điều đó một cách đau đớn.

“Trông có vẻ thú vị nhỉ?” “Người nổi tiếng à?”

Tôi có cảm giác như mình đã bị bỏ lại một mình.

Lúc đầu rõ ràng là ở gần hơn, nhưng mỗi khi có người tụ tập lại, tôi lại bị đẩy ra xa khỏi Kanon.

Bị dòng người cuốn đi, tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong vài ngày qua.

Không thể tự bơi, bị cả dòng người cuốn đi, tôi đúng là giống một con sứa.

Vô số lời nói, đang chạy đua trong đầu tôi.

『Thời gian còn lại không nhiều đâu!』

Đó là lời của Chebi. Tôi vừa nghe vừa đồng tình trong lòng, nhưng lại không thể nói ra được điều gì.

Như đang tẩy chay những người không biết đọc tình huống, tôi đã luôn hùa theo mọi người.

Tôi, bị đẩy lùi về phía sau.

Xa dần, khỏi Kanon đang hát.

“Vậy thì... Mahiru, cậu muốn trở thành cái gì?”

Đó là lời của Kiwi-chan. Tôi đã cười trừ và nói rằng tôi chỉ có phận được chọn, chứ nào có quyền lựa chọn, và đã trốn tránh việc chọn lựa một điều gì đó.

Thật ra tôi biết. Tôi chỉ đơn giản là sợ hãi mà thôi.

Tôi lại, bị đẩy lùi về phía sau.

Hình ảnh của Kanon, đã bị che khuất bởi đầu của một người lạ nào đó.

“Cảm giác đó tớ hiểu rất rõ...! Cho nên...!”

Đây――là lời nói mà tôi vừa mới thốt ra.

Đã gặp lại được người mà mình muốn gặp lại. Đã được mời lại một lần nữa dù đã từ chối một lần. Thậm chí cả quan điểm không muốn trở thành bình thường, không muốn trở thành hàng sản xuất hàng loạt, chắc chắn cũng đã có thể chia sẻ được.

Nếu tôi bước đi một bước, tất cả đã có thể thay đổi.

Nhưng tôi, lại đã nói ra những lời như thể đang cổ vũ cho Kanon, những lời của một người ngoài cuộc.

“…CD hay gì đó mà ra thì, …tớ sẽ mua, chắc chắn…”

Trong đầu tôi, lời nói mà Kanon đã thì thầm bên tai, lại hiện về.

“――Tớ muốn được hát trước bức tranh sứa của Yoru.”

Không phải.

Thật ra tôi.

Lẽ ra tôi đã muốn làm điều đó.

“!”

Tôi ngẩng mặt lên. Nhìn chằm chằm vào đám đông đang đứng chắn như một bức tường.

Tôi dùng chân, đạp mạnh xuống đất.

Len lỏi qua đám đông. Tiến về phía trước.

Đầu tôi nóng như lửa đốt. Tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, mùi ẩm ướt của đám đông một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi chỉ đơn giản là, đang tập trung vào hiện tại.

“Oa!?”

“Xin lỗi!”

Như đang ngược dòng.

Như đang bơi qua dòng chảy.

Như đang chạy ngược lại đêm thành phố, tôi đang bơi.

Sứa――lẽ ra không thể bơi được.

Cuối cùng, tôi lướt qua khán giả ở hàng đầu tiên, và đã đến được rất gần Kanon đang hát. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên đà, chạy qua bên cạnh cô ấy, và đến gần bức tranh tường.

Và rồi――

Tấm áp phích được dán một cách tùy tiện lên bức tranh quý giá của tôi.

Tôi đã dùng hết sức, xé nó ra.

“Tại sao――!?”

Mi-ko, người vẫn bị Kanon cướp micro, trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Em nghĩ là không nên dán áp phích lên tranh đâu ạ.”

Tôi rõ ràng đang làm một việc vô cùng điên rồ, như thể không phải là chính mình. Nhưng không hiểu sao, tôi lại thấy thật thoải mái.

Tấm áp phích bị lật ra, và bức tranh tường của tôi hiện ra từ phía sau.

Không phải là lịch sử đen tối, mà là bức tranh quý giá của tôi.

Việc Kanon đang hát trước nó, không hiểu sao lại khiến tôi vô cùng vui sướng.

Bất chợt, tôi và Kanon nhìn nhau. Kanon cười nhếch mép trước sự nổi loạn của tôi, rồi lại tăng tốc độ và hát. Và rồi――

Cô ấy lén lút tháo mặt nạ ra để máy quay không thấy, rồi nháy mắt với tôi.

Lúc đó tôi nhớ lại.

“Một con sứa dễ thương, đang fanservice như thế này.”

Ra là vậy, đúng là một ý tưởng hay.

Bởi vì bức tranh này là do Kozuki Mahiru vẽ, và Kanon đã nói muốn hát trước bức tranh sứa của Yoru.

Vậy thì, thế này thì sao.

Tôi lấy ra cây son “hàng loạt” được Yukochi giới thiệu từ trong chiếc túi nhỏ của mình.

Rồi tháo nắp, và ném đi.

Làm gì ư? Đơn giản thôi.

Tôi vặn cây son ra hết cỡ, để lộ hoàn toàn phần ruột bên trong――

Rồi dùng hết sức, tô màu đỏ lên con sứa trên tường.

“C-c-c-cái gì!?”

Cô idol Mi-ko đang xem, kinh ngạc thốt lên. Nhưng tôi không dừng vẽ.

Đây chắc chắn, là câu trả lời một lần nữa cho lời mời “Cùng nhau thử không?” lúc đó.

Nếu Kanon hát trước bức tranh của tôi.

Thì con sứa đó không phải là một con sứa bình thường――mà phải là một con sứa dễ thương, đang fanservice.

Trên bề mặt tường xù xì, cây son đang lướt đi một cách mạnh mẽ. Màu hồng Rose Edel Pink được Yukochi giới thiệu, được dùng một cách tinh nghịch, trẻ con nhất có thể――để trông giống với nụ cười của Kanon nhất có thể.

Chắc chắn cây son này, dùng như thế này là thích nhất.

Không giữ được lâu à? Vớ vẩn. Chắc chắn cây son này, dùng như thế này là thích nhất.

Và thế là xong, một con sứa dễ thương đang nháy mắt tinh nghịch.

Không thể nhầm lẫn được――đó là con sứa của Yoru Umitsuki.

“...!”

Cảm nhận được sự chú ý của khán giả, tôi lại chợt tỉnh lại.

“Chết rồi...! Chết rồi...!”

Tôi rời khỏi đó, và đứng nhìn Kanon từ một khoảng cách xa.

Trong một không gian phi thường đến mức không thể phi thường hơn, có một cảnh tượng mà tôi đã muốn thấy.

Đêm thành phố.

Kanon đang hát trước con sứa của Yoru, đã hoàn thành trong đêm Shibuya.

“Mãi mãi―――”

Kanon hát hết câu cuối cùng của đoạn điệp khúc cao trào, và bài hát kết thúc. 

Tiếng reo hò và vỗ tay dần dần vang lên.

“Tuyệt vời!” “Thêm bài nữa đi~!” “Cho xem mặt đi~!”

Khi tiếng vỗ tay và tiếng reo hò lắng xuống, Kanon cười một cách sảng khoái, và nhìn quanh khán giả.

“Mọi người!”

Kanon đứng hiên ngang, vẫn đeo mặt nạ, rồi hắng giọng.

“Ừm, tôi là... không.”

“Chúng tôi.”

Tôi, một người tiêu cực, cũng hiểu được lời nói đó đang ám chỉ điều gì.

“Là nghệ sĩ ẩn danh ‘JELEE’! Biểu tượng là một con sứa, không phải mực hay bạch tuộc, nên mọi người nhớ nhé!”

Tiếng reo hò lại vang lên. Ánh mắt căm hận của Mi-ko và fan của cô ta hướng về phía Kanon.

Chắc chắn, cô ấy không hề để tâm.

“Xin lỗi đã làm phiền!”

Vừa nói, cô ấy vừa trả lại micro cho Mi-ko, rồi vẫy tay chào khán giả và chạy đi. Có lẽ cô ấy định đi qua đường hầm gần bức tranh tường. Tôi, đang đứng gần đó.

“Jelly? Tìm thử xem.”

“Cái nào, cái này à?”

Giọng nói của những khán giả tò mò, đang khẳng định cho màn trình diễn của Kanon.

Không gian đầy người lạ này, đã nhanh chóng biến thành nơi của riêng cô ấy.

Thật là, tuyệt vời.

Đêm Shibuya.

Kanon, dù ở một thành phố hoa lệ như vậy, cũng đã trở thành nhân vật chính trong chốc lát.

Nhưng, tôi thì――.

Trong sự ồn ào, Kanon đã, đang chạy đi.

Trong sự ồn ào, tôi bây giờ, vẫn đang đứng yên.

Vài giây nữa, tôi và Kanon sẽ lướt qua nhau.

Một khoảnh khắc như đang chạy trong chuyển động chậm, đã chiếm lĩnh tâm trí tôi.

“――Yoru, sẽ làm gì?”

“A~! Mahiru đi đâu thế――”

Đồng thời, giọng nói của Emi, người đã tìm thấy tôi trong đám đông ồn ào, vang lên.

Tôi suýt nữa thì tỉnh lại, nhưng không.

Chắc chắn khi tôi xé tấm áp phích đó, câu trả lời đã được quyết định rồi.

“Mahiru!?”

Gạt đi giọng nói của cuộc sống thường ngày, tôi chạy đi.

Nắm lấy bàn tay được Kanon đang cười tươi chìa ra.

Hai chúng tôi chạy trong đường hầm của công viên Miyashita, như những kẻ đồng phạm.

“Này~! In cái áp phích to tốn công lắm đó~!”

Gạt đi giọng nói của Mi-ko từ phía sau, chúng tôi cứ thế tiến về phía trước.

Thủy cung hồi tiểu học. Giọng nói của người hướng dẫn viên trước bể sứa.

Lời giải thích ngày đó, giống như một mũi kim châm thẳng vào những điểm yếu mà tôi luôn che giấu, một khoảnh khắc xám xịt và tủi hổ.

Vậy mà ngày hôm đó, tôi đã trở nên vô cùng yêu thích loài sứa.

Tôi vừa im lặng vừa phấn khích.

Tôi có cảm giác bây giờ mình có thể làm bất cứ điều gì, nói bất cứ điều gì.

Tôi có cảm giác mình đã luôn muốn làm những điều như thế này.

“Kanon! Sứa ấy!”

Tôi đã hét lên――một điều không hề giống với mình.

『Loài sứa có một đặc điểm rất tuyệt vời. Đó là――!』

Thủy cung tắt đèn.

Trong bóng tối, những con sứa bắt đầu tỏa sáng với những màu sắc riêng của chúng.

Trong tim tôi, cảnh tượng đó, cho đến tận bây giờ, vẫn được khắc sâu.

Chắc chắn, đó là khởi nguồn của tôi.

“Không thể tự bơi, cũng không thể tự tỏa sáng, nhưng――”

Đó, đối với tôi, là hy vọng.

“――Nếu hấp thụ ánh sáng từ bên ngoài, nó cũng có thể tự mình tỏa sáng!”

Vẫn nắm tay nhau chạy, chúng tôi ra khỏi đường hầm.

Tầm nhìn chợt mở rộng, và ánh đèn neon lấp lánh của Shibuya, đang chào đón chúng tôi.

Những tia sáng đầy màu sắc từ không khí trong lành của đêm――

Giống như sự lấp lánh của những con sứa đang lững lờ trôi, nhuộm màu bóng tối của bể nước.

“Cho nên tớ cũng...!”

Cảm giác phấn khích lúc đó.

Cảnh tượng đã cứu rỗi tôi.

“Tớ cũng!!”

Đã chồng lên, với khoảnh khắc này.

“――Nếu ở bên cạnh Kanon, tớ có thể tỏa sáng không!?”

Tôi nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Kanon.

“Tấấấất nhiên rồi!”

Và trước mặt tôi, cô ấy đã hét lên như để khẳng định tôi.

Kanon buông tay tôi ra, rồi tăng tốc.

Dang rộng hai tay như muốn ôm chầm lấy, cô ấy quay người lại.

“Cho nên Yoru! ――Hãy vẽ vì tớ đi~”

Bị quay lại đột ngột, tôi bị vấp chân, và suýt ngã.

“Oaaaaa!?”

f16563f1-9ea7-47ab-ae76-7a89ed6b1f8a.jpg

Kanon nhận ra, và cố gắng đỡ tôi. Tôi cố gắng giữ thăng bằng để không ngã. Cuối cùng tuy không ngã, nhưng tôi lại loạng choạng, rồi được Kanon đỡ lấy.

“X-xin lỗi... cảm ơn.”

“Ừm?”

Tại sao nhỉ, mặc kệ lời cảm ơn của tôi, ánh mắt của Kanon vẫn im lặng nhìn tôi. Tôi nhìn theo ánh mắt ngơ ngác đó――và tôi đã hiểu ngay lập tức.

Dây giày bị tuột, và giày cũng tuột ra.

――Đôi tất hình sứa của tôi, đã bị lộ ra.

“Oaaaaa!”

“K-không phải đâu!”

Tôi nhảy lùi lại, theo phản xạ dùng tay che đôi tất đi.

“K-không phải đâu!”

Đôi tất đã bị mọi người nói là ‘kỳ cục’, ‘không dễ thương’. Món hàng không được ưa chuộng, bị bỏ rơi ở cửa hàng giảm giá sáu mươi phần trăm. Từ miệng tôi, lại tuôn ra những lời bào chữa như một thói quen.

“Cái này... đúng vậy! Vì nó rẻ! Vì nó rẻ nên tớ mới mua thôi... tớ...”

Nhưng tại sao nhỉ.

Kanon, lại đang mắt sáng rực như một đứa trẻ.

Rồi Kanon ngồi xổm xuống trước mặt tôi, dùng cả hai tay véo má tôi một cách mạnh bạo――

Rồi cười một cách rạng rỡ, như để khẳng định tất cả.

“Được mà! Siêu dễ thương!”

Tại sao người này, bây giờ lại có thể hiểu được những lời mà tôi muốn nghe nhất, một cách dễ dàng như vậy?

Tôi đã luôn muốn nói ra. Che giấu, nhưng thật ra lại thích, cho nên mới đau khổ và tức giận.

Nhưng mà, thôi, không che giấu nữa.

Tôi chỉ cần, nói ra sự thật lòng mình là được.

“――Chuẩn không cần chỉnh!”

Câu nói mà tôi đã từng ghét, chỉ riêng hôm nay, tôi đã dùng hết sức, với tất cả sự thật lòng, để hét lên như trút bỏ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
忘れ鼻 (Wasurebana - Mũi ẩn/Mũi bị lãng quên) là một thuật ngữ làm đẹp ở Nhật, chỉ chiếc mũi hài hòa đến mức người đối diện không đặc biệt chú ý đến nó, giúp tôn lên các đường nét khác trên khuôn mặt.
忘れ鼻 (Wasurebana - Mũi ẩn/Mũi bị lãng quên) là một thuật ngữ làm đẹp ở Nhật, chỉ chiếc mũi hài hòa đến mức người đối diện không đặc biệt chú ý đến nó, giúp tôn lên các đường nét khác trên khuôn mặt.
[Lên trên]
Yankee (ヤンキー): Là từ lóng Nhật Bản chỉ các thanh thiếu niên nổi loạn, bất hảo. Hình tượng điển hình thường gắn với mái tóc nhuộm màu sặc sỡ hoặc kiểu pompadour, đồng phục học sinh được biến tấu (váy dài cho nữ, quần thụng cho nam), và thái độ bất cần, ngổ ngáo. Có thể hiểu nôm na là "anh chị học đường" trong văn hóa Nhật.
Yankee (ヤンキー): Là từ lóng Nhật Bản chỉ các thanh thiếu niên nổi loạn, bất hảo. Hình tượng điển hình thường gắn với mái tóc nhuộm màu sặc sỡ hoặc kiểu pompadour, đồng phục học sinh được biến tấu (váy dài cho nữ, quần thụng cho nam), và thái độ bất cần, ngổ ngáo. Có thể hiểu nôm na là "anh chị học đường" trong văn hóa Nhật.