I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- Chương 500
- Chương 501
- Chương 502
- Chương 503
- Chương 504
- Chương 505
- Chương 506
- Chương 507
- Chương 508
- Chương 509
- Chương 510
- Chương 511
- Chương 512
- Chương 513
- Chương 514
- Chương 515
- Chương 516
- Chương 517
- Chương 518
- Chương 519
- Chương 520
- Chương 521
- Chương 522
- Chương 523
- Chương 524
- Chương 525
- Chương 526
- Chương 527
- Chương 528
- Chương 529
- Chương 530
- Chương 531
- Chương 532
- Chương 533
- Chương 534
- Chương 535
- Chương 536
- Chương 537
- Chương 538
- Chương 539
- Chương 540
- Chương 541
- Chương 542
- Chương 543
- Chương 544
- Chương 545
- Chương 546
- Chương 547
- Chương 548
- Chương 549
- Chương 550
- Chương 551
- Chương 552
- Chương 553
- Chương 554
- Chương 555
- Chương 556
- Chương 557
- Chương 558
- Chương 559
- Chương 560
- Chương 561
- Chương 562
- Chương 563
- Chương 564
- Chương 565
- Chương 566
- Chương 567
- Chương 568
- Chương 569
- Chương 570
- Chương 571
- Chương 572
- Chương 573
- Chương 574
- Chương 575
- Chương 576
- Chương 577
- Chương 578
- Chương 579
- Chương 580
- Chương 581
- Chương 582
- Chương 583
- Chương 584
- Chương 585
- Chương 586
- Chương 587
- Chương 588
- Chương 589
- Chương 590
- Chương 591
- Chương 592
- Chương 593
- Chương 594
- Chương 595
- Chương 596
- Chương 597
- Chương 598
- Chương 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 538
Đi Ravaal! Đó chính là hành động tiếp theo của tôi. Lần đầu bị trục xuất khỏi đất nước thì thôi rồi… Lần này, tôi cứ nghĩ mình sẽ được chào đón ở Ravaal với tư cách trưởng nữ của gia tộc Williams – một trong năm gia tộc quý tộc lớn của vương quốc Durkis, ai dè lại mất trắng địa vị rồi!
Kế hoạch thì cứ phải thay đổi thôi! Càng có sự cố bất ngờ lại càng thú vị!
Tôi đứng trong phòng, vừa nắm chặt tay ăn mừng vừa nhìn ra ngoài cửa sổ.
…………Anh Henri.
Dáng hình anh Henri đang luyện kiếm trong vườn dinh thự lọt vào mắt tôi. Dù anh ấy bảo tôi cứ ở trong phòng nghỉ ngơi đi…
Có lẽ tôi sẽ không được nói chuyện với anh Henri trong một thời gian nữa.
Giờ mà tôi bước ra khỏi phòng, tôi có thể thấy ngay tương lai Rose sẽ kêu lên: “Tiểu thư ơi! Người phải nghỉ ngơi cho tử tế chứ ạ!”
Dùng ma pháp dịch chuyển… ư? Không, nhưng tôi mệt hơn mình nghĩ nhiều.
Chắc chỉ còn cách tôi nhảy thẳng ra khỏi cửa sổ thôi.
Nhảy từ tầng hai thì có gì đáng kể đâu, nhưng với thân phận tiểu thư thì không được phép… À mà thôi, tôi đâu còn là tiểu thư nữa, muốn làm gì thì làm vậy.
Tôi đặt chân lên bậu cửa sổ, gọi lớn: “Anh Henri!” rồi nhảy xuống.
“Hả!? Alicia!?”
Ngay khi anh ấy nhìn thấy tôi, tôi đã tiếp đất an toàn. Tôi đã kịp thi triển ma pháp để giảm lực tác động lên chân khi tiếp đất. Cách này tốn ít ma lực hơn hẳn so với ma pháp dịch chuyển, nên chẳng ảnh hưởng gì đến ma lực hay thể lực cả.
Sức nặng của tôi khi chạm đất làm cây cỏ xung quanh rung lên bần bật.
Chắc là anh Henri không thể ngờ em gái mình lại bay từ trên trời xuống, nên anh ấy cứ đứng sững sờ, một tay cầm kiếm, miệng há hốc nhìn tôi chằm chằm.
Anh ấy vẫn còn bối rối vì cái kiểu xuất hiện có phần "man rợ" của tôi.
“Ể!?”
Anh ấy lại kêu lên một tiếng lớn nữa.
Thấy anh Henri vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi mỉm cười bình tĩnh và lên tiếng.
“Anh vất vả rồi ạ. Hiếm khi thấy anh Henri luyện kiếm đấy.”
“À, ừm. Anh định vận động một chút ấy mà.”
Dù còn ngơ ngác, anh ấy vẫn lau mồ hôi và trò chuyện với tôi. Tôi xông đến đây theo bản năng, nhưng thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt để nói cả.
Chỉ là nếu đây là những khoảnh khắc cuối cùng tôi được ở dinh thự gia tộc Williams, tôi muốn được nói chuyện với anh ấy…
Lạ thật, tự nhiên chẳng thốt ra được lời nào. Alicia này, đã tự lao vào rồi thì phải kiếm chuyện mà nói chứ!
Khi tôi đang tự càm ràm trong đầu, anh Henri tiếp lời.
“Người ta nói ai cũng có địa ngục của riêng mình… Vậy địa ngục của Alicia là gì?”
“Địa ngục của em ạ?”
“Kẻ bị ghét bỏ ở học viện, tội nhân bị trục xuất khỏi đất nước, vĩnh viễn chia lìa với ân sư, bị tước bỏ tước vị… Anh chưa từng thấy ai có cuộc đời như em cả.”
“Nếu có người thứ hai thì rắc rối lắm ạ.”
Anh Henri cười nhẹ trước câu trả lời của tôi, “Đúng là vậy.”
“Alicia là cô bé chẳng hề biết đến tuyệt vọng mà.”
“Không hẳn thế đâu ạ.”
Tôi nhẹ nhàng đính chính lời anh ấy. Rồi, tôi mơ màng nhìn xa xăm và nói thêm.
“Khi em từ bỏ ‘hình tượng ác nữ mà em muốn trở thành’…”
Nói đến đó, tôi thấy một con bướm nhỏ bay về phía bầu trời trong xanh.
Bướm không thể bay cao như chim. Nhưng nhìn con bướm ấy vỗ cánh bay lên bầu trời không một gợn mây, tôi thấy thật đẹp làm sao.
Tôi nhìn theo cánh bướm, khẽ thì thầm với giọng đầy kiên định.
“Khi đó, em sẽ tuyệt vọng với chính ý chí của mình.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận