I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- 500 - 599
- Chương 500
- Chương 501
- Chương 502
- Chương 503
- Chương 504
- Chương 505
- Chương 506
- Chương 507
- Chương 508
- Chương 509
- Chương 510
- Chương 511
- Chương 512
- Chương 513
- Chương 514
- Chương 515
- Chương 516
- Chương 517
- Chương 518
- Chương 519
- Chương 520
- Chương 521
- Chương 522
- Chương 523
- Chương 524
- Chương 525
- Chương 526
- Chương 527
- Chương 528
- Chương 529
- Chương 530
- Chương 531
- Chương 532
- Chương 533
- Chương 534
- Chương 535
- Chương 536
- Chương 537
- Chương 538
- Chương 539
- Chương 540
- Chương 541
- Chương 542
- Chương 543
- Chương 544
- Chương 545
- Chương 546
- Chương 547
- Chương 548
- Chương 549
- Chương 550
- Chương 551
- Chương 552
- Chương 553
- Chương 554
- Chương 555
- Chương 556
- Chương 557
- Chương 558
- Chương 559
- Chương 560
- Chương 561
- Chương 562
- Chương 563
- Chương 564
- Chương 565
- Chương 566
- Chương 567
- Chương 568
- Chương 569
- Chương 570
- Chương 571
- Chương 572
- Chương 573
- Chương 574
- Chương 575
- Chương 576
- Chương 577
- Chương 578
- Chương 579
- Chương 580
- Chương 581
- Chương 582
- Chương 583
- Chương 584
- Chương 585
- Chương 586
- Chương 587
- Chương 588
- Chương 589
- Chương 590
- Chương 591
- Chương 592
- Chương 593
- Chương 594
- Chương 595
- Chương 596
- Chương 597
- Chương 598
- Chương 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 525
Chết hay địa ngục?
Tôi cứ lặp đi lặp lại lời cô ấy trong đầu.
...Địa ngục thì hơn. Đã sinh ra đời, tôi sẽ sống sót cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Nếu chưa sống trọn vẹn kiếp này, dù có chết cũng không thể nhắm mắt xuôi tay được.
Cuộc đời tôi là do chính tôi tạo nên mà.
“Tôi chọn địa ngục. ...Chắc Julie tiểu thư cũng vậy phải không ạ?”
“Phải, đúng vậy. Tôi không nghĩ những điều ngớ ngẩn như ‘cứ sống rồi sẽ có ngày tốt đẹp’... Thế gian này vốn dĩ là địa ngục. Ai ai cũng bò lết trong địa ngục mà sống. Cô có địa ngục của cô, tôi có địa ngục của tôi. ...Chính tôi đã khiến địa ngục của ông ta càng thêm sâu thẳm. Tôi đã nhấn chìm ông ta vào nỗi đau đến mức chỉ muốn chết đi cho rồi.”
“Có dễ chịu không ạ?”
Tôi buột miệng hỏi một câu khó nghe.
Nếu cô ấy thực sự hài lòng khi đẩy ông Will xuống địa ngục, hẳn cô ấy đã nói với vẻ mặt vui vẻ hơn nhiều.
Cô ấy cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, gật đầu và đáp: “Ừ, dễ chịu lắm.”
...Trời ơi! Người này rốt cuộc còn định đóng vai ác đến bao giờ nữa? Tôi không thích đóng vai nạn nhân cho lắm, nhưng đóng vai kẻ gây hại cũng thật phiền phức.
Đúng lúc tôi định mở miệng, một tiếng "két" vang lên, và tôi cảm thấy lạnh buốt cả người.
...Công tước.
Chỉ trong tích tắc, tôi đã biết ai đang đến gần. Một luồng ma lực khủng khiếp ập đến, tôi cảm nhận rõ ràng bằng cơ thể mình.
Thế này thì... Công tước sắp làm sụp đổ cả Vương cung mất thôi. Tôi lập tức dùng ma lực của mình để làm tan biến lớp băng đang cố bao phủ căn phòng.
Tôi dốc toàn bộ ma lực còn lại để ngăn Công tước bước vào đây.
Tôi ngạc nhiên khi bản thân vẫn còn nhiều ma lực đến vậy. Luồng ma lực pha trộn giữa sắc tím và đen của tôi vươn tới chỗ Công tước, giúp anh ấy bình tĩnh lại.
“...Có lẽ chỉ có cô mới dám từ chối sự giúp đỡ của Công tước thôi nhỉ.”
“Vì bây giờ tôi đang nói chuyện với Julie tiểu thư.”
“Cô đúng là một đứa trẻ kỳ lạ. Chẳng có kẻ điên nào muốn nói chuyện với tôi cả. Hơn nữa, lại còn phạm trọng tội... Cô thật sự nghĩ rằng tôi đáng để cô đánh cược cả mạng sống sao?”
Nghe cô ấy nói như thể không cần phải đánh cược mạng sống vì mình vậy.
Việc nắm bắt hàm ý trong lời nói của cô ấy không quá khó. Cô ấy là một người khá dễ hiểu.
Chắc cô ấy đã tự bảo vệ mình bằng cách đẩy mọi người ra xa.
“Đừng có nói là cô không có ý chí để chết nhé.”
“Không phải vậy.”
Tôi không phải đang thử thách với một sự chuẩn bị hời hợt. Nhưng tôi là một ác nữ mà. Là một kẻ ích kỷ bậc nhất!
Và Julie tiểu thư cũng là một kẻ ích kỷ.
Đã đến lúc kết thúc việc giữ im lặng rồi. Từ đây sẽ là lượt của tôi.
“Thật ra, cô không muốn ông Will chết đúng không?”
“Tôi muốn ông ta phải chịu đựng suốt quãng đời còn lại.”
“Vậy thì tại sao lại ở trong căn phòng này? Cô đâu có thể nhìn thấy cảnh ông Will đau khổ. Chi bằng móc mắt ông ta ra rồi nhốt vào ngục cho đến chết thì hơn chứ?”
Tôi nói chen vào lời của Julie tiểu thư.
“Một cô gái thông minh, gan dạ như cô, thật sự chướng mắt.”
“Cảm ơn vì lời khen ạ.”
Tôi mỉm cười rạng rỡ nhìn về phía lưng Julie tiểu thư.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận