Life 6: Cửa Hàng Lưu Niệm Toạ Vị Cô Nhi Viện Đoạt Lại Vương Đô [ĐANG TIẾN HÀNH]

NGÀY 64 - BUỔI SÁNG: Bắt tôi phải đối thoại trong một cuộc hội thoại trong khi bịt miệng tui lại khiến tôi chẳng thể đối thoại thì đâu gọi là hội thoại chứ.

NGÀY 64 - BUỔI SÁNG: Bắt tôi phải đối thoại trong một cuộc hội thoại trong khi bịt miệng tui lại khiến tôi chẳng thể đối thoại thì đâu gọi là hội thoại chứ.

NGÀY 64

BUỔI SÁNG

Bắt tôi phải đối thoại trong một cuộc hội thoại trong khi bịt miệng tui lại khiến tôi chẳng thể đối thoại thì đâu gọi là hội thoại chứ.

LÂU ĐÀI MURIMURI

 

CHÚNG TÔI ĐÃ có một cuộc thảo luận nhóm. Các đại diện khác nhau đã tập hợp lại để thảo luận về phương hướng hành động, một cuộc họp để phối hợp di chuyển và tránh cản đường nhau. Có một cá nhân nọ không những không định tránh đường, mà còn ích kỷ định đâm sầm qua đường của tất cả những người khác. Nếu bọn tôi yêu cầu cậu tham gia thì cậu sẽ dẫn cả cuộc họp vào hỗn loạn, nên Angelica-san đã lấy tay bịt miệng cậu lại. Bất cứ khi nào cậu mở miệng, cậu sẽ ngay lập tức phá tan cuộc trò chuyện và đâm sầm qua mọi logic. Cảm ơn sự hỗ trợ nhé, Angelica-san!

Các bên đã đệ trình đề xuất của mình và chúng tôi bắt đầu tranh luận. Cuộc họp nóng lên, Haruka-kun lăn ra ngủ... Cậu thậm chí còn chẳng có ý định lắng nghe, nên tôi cho rằng ngay từ đầu việc bịt miệng cậu cũng chẳng có ý nghĩa gì. Yup, cứ để cậu ấy ngủ đi. Cậu ấy mà dậy thì chẳng có chuyện gì tốt lành đâu!

Kế hoạch A: Đánh bại sư đoàn đệ nhất của kẻ địch bằng quân đội biên giới và tiến về vương đô. Đề xuất bởi Công tước Omui. Chúng tôi sẽ ở lại Lâu đài Murimuri để bảo vệ lãnh địa. Ba ngàn binh sĩ sẽ huy động để đánh bại quân đoàn địch gồm ba mươi ngàn tên. Thêm vào đó, vây hãm vương đô, nơi được canh giữ bởi hai mươi ngàn quân. Kế hoạch này vô vọng quá nhỉ?

Kế hoạch B: Đàm phán với quân đội của Đệ nhất Hoàng tử và tiến về vương đô. Đề xuất bởi quan nhiếp chính. Giao nộp Haruka-kun làm đòn bẩy để đạt được thỏa thuận tạm thời. Thật không may, cơ hội đạt được thỏa thuận vẫn vô cùng nhỏ nhoi và người trong cuộc sẽ chẳng có động lực nào để hợp tác với một chiến lược như vậy. Cố gắng ép buộc ba người họ đi đến một thỏa thuận còn nguy hiểm hơn cả Kế hoạch A.

Kế hoạch C: Gia nhập quân đội của Đệ nhất Hoàng tử và cùng nhau đến vương đô để đàm phán với Đệ nhị Hoàng tử. Nếu đàm phán thất bại, tái chiếm vương đô và sau đó đàm phán với Đệ nhất Hoàng tử. Đây là kế hoạch dự phòng của quan nhiếp chính, nhưng bất cứ điều gì liên quan đến việc giao nộp Haruka-kun sẽ chỉ kết thúc trong biển máu. Việc đó giống như mang vũ khí hạt nhân đi đàm phán vậy. Một ý tưởng hoàn toàn tồi tệ.

Kế hoạch D: Chờ đợi tại Lâu đài Murimuri và đánh bại quân đội của Đệ nhất Hoàng tử tại đây. Đó là kế hoạch của chúng tôi. Nó an toàn và chắc chắn nhất... nhưng nó hy sinh người dân của vương quốc ở khu vực giữa nơi này và vương đô. Bọn tôi chỉ biết những người ở Omui này thôi. Nhưng những người khác, đặc biệt là binh lính của hoàng tử, có gia đình, bạn bè và người yêu ở đó mà họ muốn cứu.

Kế hoạch E: Hợp lực và giải phóng vương đô. Để việc phòng thủ cho một mình Haruka-kun. Đề xuất bởi Haruka-kun. Cả bàn họp bùng nổ sự phản đối với ý kiến này. Đó cũng là một kế hoạch rủi ro đến mức nực cười. Nhưng Angelica-san gật đầu, và Slimey rung rinh.

Kế hoạch duy nhất bị nhất trí bác bỏ là Kế hoạch F. Đó là kế hoạch của Shalliceres, trong đó một mình cô ấy, chỉ đi cùng cô hầu gái, sẽ chặn đứng quân đội của Đệ nhất Hoàng tử trong khi phần còn lại của chúng tôi bảo vệ biên giới. Tất nhiên, đó là một đề xuất phi lý khi để hai người họ chặn đứng cả một đội quân, nên không đời nào bọn tôi để chuyện đó xảy ra.

Không ai có thể thống nhất được một kế hoạch. Không ai thuyết phục được ai. Kế hoạch A liều lĩnh và khó thành công, nhưng nếu lớp chúng tôi đi cùng quân đội biên giới, thì không phải là không thể. Nhưng điều đó sẽ để Omui không được bảo vệ. Kế hoạch F là một nhiệm vụ tự sát. Rõ ràng công chúa sẽ chết, nên điều đó nằm ngoài khả năng xem xét. Nhưng nếu Haruka-kun đi cùng cô ấy và sử dụng chiến thuật du kích, nó thực sự có thể hiệu quả. Cậu có lẽ có thể chặn đứng cả đội quân ngay trên đường đi. Cậu thậm chí có thể quét sạch bọn chúng.

Kế hoạch B và C... Tôi có cảm giác những kế hoạch đó sẽ điên rồ theo một cách khác. Chúng tôi không thể giao nộp Haruka-kun cho kẻ thù, và nếu họ chấp nhận cậu, họ sẽ nhận được một món quà khiến họ khốn khổ vượt ngoài mọi sự hiểu biết.

Những người khác không thể chấp nhận Kế hoạch D. Tôi hiểu tại sao. Nó an toàn nhất ở chỗ đảm bảo sự an toàn cho Omui, nhưng tất cả những ai có gia đình và bạn bè ở vương quốc đương nhiên đều từ chối nó. Chúng tôi cũng sẽ cảm thấy như vậy nếu ở trong hoàn cảnh của họ.

Vậy chỉ còn lại... Kế hoạch E.

"Ý là, kiểu như là, biết không? Nếu mình cứ mặc kệ quân Đệ nhất Hoàng tử, đằng nào bọn hắn cũng tới đây, nên mình cứ đợi thôi? Với lại bọn hắn chậm rì, nên mấy cậu cứ tới Vương đô, đập bọn kia, rồi quay lại đây. Chắc chắn là đủ thời gian mà, hiểu hông? Có khi tụi mình không phải kèo trên, nhưng có đám mọt sách với Slimey tham gia, tui khá chắc mấy cậu làm được mà, đúng chứ? Hiểu chứ, tú comprendes, bắt được nhịp tui đang rap không hả? Thề luôn á!"

Đúng như dự đoán, không ai hiểu cậu đang nói cái gì. Quân đội của Đệ nhất Hoàng tử "đằng nào cũng tới đây". Vì vậy, chúng tôi sẽ đánh bại Đệ nhị Hoàng tử trong thời gian đó, và sau đó quay lại đây kịp lúc để xử lý quân đội của Đệ nhất Hoàng tử. Bởi vì "chắc chắn là đủ thời gian mà, hiểu hông?". Và thậm chí còn "có khi tụi mình không phải kèo trên".

Phải rồi. Rối như canh hẹ.

Xem nào... Cậu đang nói rằng chúng tôi nên đi chiếm lại vương đô, và sau đó quay lại đây để chờ đợi. Điều này sẽ dẫn đến một cuộc chiến tiêu hao... Liệu Haruka-kun có định dẫn dắt bọn tôi đến chiến thắng chỉ bằng ý chí sắt đá không vậy?

Và Haruka-kun bảo vệ Lâu đài Murimuri một mình... thậm chí không có Angelica-san, hay Gái Bám Đuôi, hay Slimey, hay nhóm của Oda-kun, hay bất kỳ ai khác—thực sự chỉ có mình cậu. Cậu muốn tự mình xử lý trận chiến ở đây.

Nhiếp chính cứ hét lên "bắt lấy hắn" và tuyên bố, "Ta mà thèm chạy à!" nhưng tất cả những người khác đều im lặng. Không đời nào Kế hoạch E hoạt động được. Nhưng đồng thời, Kế hoạch E là kế hoạch duy nhất giải quyết được nguyên nhân gốc rễ của cuộc chiến. Và Angelica-san, người ghét phải xa Haruka-kun hơn bất cứ điều gì, đang gật đầu. Ngay cả Slimey cũng đang rung rinh đồng ý.

"Nếu tui ở một mình, mọi việc sẽ nhanh hơn thôi. Vì tui kiểu như có cái kế hoạch bí-mật-nhưng-cũng-không-bí-mật-lắm này. Dụ bọn hắn vào, ném ra, rồi nghiền nát hết. Mà, kể cả tui không làm thế, bọn hắn cũng sẽ bị nghiền nát, và nếu có vụ nghiền nát diễn ra thì tốt nhất là không có ai khác ở quanh đó? Ồ, và sẽ có vụ mọc lên nữa, nên mọi người sẽ cản trở vụ đó đấy. Hiểu hông?"

Cậu nói rằng cậu có một kế hoạch. Đương nhiên, không thể nào hiểu nổi. Tất cả những gì tôi nghe thấy là sự hỗn loạn. Tôi cũng hiểu rằng cậu không lo lắng về quân đội ba mươi ngàn lính của Đệ nhất Hoàng tử. Cậu dường như coi việc bọn chúng bị quét sạch là điều hiển nhiên. Đó là điều cậu đang cố ám chỉ.

Chúng tôi không đạt được thỏa thuận. Không tìm thấy sự nhượng bộ nào. Haruka-kun đã lôi kéo nhóm của Oda-kun vào kế hoạch của mình. Cả nhóm của Kakizaki-kun nữa, nhưng họ đang giữ im lặng. Đừng nói với tôi là họ cũng bị ép buộc Phục Tùng luôn rồi nhé?! Về phần Oda-kun và bạn bè cậu ấy, họ trông có vẻ kiên định và quyết tâm một cách bất thường.

"Lớp trưởng, sao cậu không tách ra thành nhóm nữ và tự quyết định với nhau đi?"

"Bọn tớ sẽ không chuẩn bị kịp trong trường hợp bị tấn công bất ngờ, nên cần phải đưa ra quyết định sớm."

"Đồng ý. Có vẻ như mọi người sắp chia rẽ rồi!"

Mọi người di chuyển độc lập sẽ là một thảm họa. Chúng tôi đã thiếu quân số rồi; bất kỳ sự chia rẽ nào nữa cũng sẽ giết chết cơ hội của bọn tôi. Công tước Omui đang cố gắng thuyết phục nhiếp chính, điều đó có nghĩa là công việc của tụi tôi là lôi kéo công chúa. Công chúa là người hấp tấp nhất và đang gặp nguy hiểm lớn nhất, tiếp theo là nhiếp chính.

"Công chúa Shalliceres, bọn tớ chuẩn bị tổ chức hội nghị thiếu nữ," tôi gọi cô ấy. "Cậu có muốn tham gia không?"

"Bọn tớ có cả trà và đồ ngọt nữa!"

Điều đó hy vọng sẽ đưa cô ấy vào nhóm. Hai từ "đồ ngọt" đã khiến cô ấy chuyển sang tâm trạng vui vẻ. Haruka-kun thậm chí đã tính đến điều này—cậu bảo cô ấy nếu chết thì sẽ không được ăn đồ ngọt nữa. Theo một cách nào đó, đó là một câu nói rất khôn ngoan.

Bình thường những lời lảm nhảm của Haruka-kun còn lâu mới khôn ngoan—hoang dại hơn là khôn ngoan—nhưng dù sao thì cũng chẳng ai nghĩ ra cách đáp lại chúng cả.

"Gái Bám Đuôi, lệnh đặc biệt từ Haruka-kun—bọn tớ sẽ trả công cho cậu bằng mười món đồ ngọt."

"Cứ để đó cho tớ! Tớ sẽ mở rộng hàm chờ đợi mấy món đó!"

Tuyệt vời! Ai đó đã có ý tưởng sáng suốt là đeo chuông vào cổ Haruka-kun. Tính đến lúc này, ngay cả Angelica-san và Slimey cũng đã đồng tình với kế hoạch của Haruka-kun. Ai biết được cậu sẽ làm gì tiếp theo? Việc nắm bắt được cậu đang ở đâu và liệu cậu có đang đến gần hay không là rất quan trọng. Trong lúc đó, chúng tôi di chuyển đến phòng ngủ lớn nhất để tổ chức hội nghị thiếu nữ với trà và đồ ngọt.

"Nếu Haruka-kun nghĩ cậu ấy có thể tự mình làm được, thì cậu ấy có kế hoạch đấy."

"Ừm, nếu Haruka-kun chỉ định đợi kẻ thù ở đây... cậu ấy chắc chắn sẽ quét sạch bọn chúng. Tớ nghĩ thế?"

"Tớ hơi lo về việc cậu ấy hoàn toàn đơn độc, nhưng cậu ấy có Mê Cung Giả lẫn Lâu đài Murimuri ở phe mình. Cậu ấy đã thiết kế cả hai thứ đó."

"Và cậu ấy có chính mình nữa..."

"Cậu ấy đang đón lõng bọn chúng tại cổng địa ngục của riêng chúng!"

Nhưng nghe có vẻ như có cái gì đó xảy ra sau Mê Cung Giả và Lâu đài Murimuri. Thực tế, nghe như cậu đang cố gắng tiến đến vương đô, và sau đó quay lại để kết liễu kẻ thù. Nhưng liệu những người còn lại trong chúng tôi có theo kịp không? Làm sao bọn tôi có thể chinh phục vương đô nhanh như vậy? Kế hoạch ở đây là gì? Cậu làm như thể mọi thứ sẽ tự nhiên đâu vào đấy vậy.

"Nghe như phần chính là sau khi vương đô thất thủ đúng không?"

"Và vai trò của tổ đội Oda-kun có vẻ quan trọng."

"Ừ, trông họ nghiêm túc lắm."

"Tớ chỉ lo lắng việc Angelica-san và Gái Bám Đuôi ở tách biệt với cậu ấy."

"Haruka-kun, hoàn toàn đơn độc..."

“Tụi mình không nên để ai đó lại bảo vệ cậu ấy sao? Như Lớp trưởng, hay có thể là Gái Thể Dục..."

Tôi sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều nếu có ai đó ở quanh bảo vệ cậu. Đối với những đòn tấn công không thể tránh khỏi, Gái Khiên sẽ đóng vai trò là lớp phòng thủ tốt nhất, trong khi Gái Thể Dục sẽ cung cấp sự bảo vệ tốt nhất khỏi sát thủ. Tôi nghi ngờ quân đoàn địch có đủ nguồn lực để gửi một mối đe dọa thực sự đến chỗ cậu ấy. Bất kể chuyện gì xảy ra, Gái Khiên và Gái Thể Dục sẽ gặp rủi ro lớn hơn nhiều so với Haruka-kun.

Tổ đội của Shimazaki-san có lẽ muốn ở lại với cậu nhất, nhưng họ không nói gì cả. Họ cũng muốn bám theo những người còn lại trong nhóm, đặc biệt là tổ đội của Oda-kun. Vì vậy, trong trường hợp không thể có cả hai này, họ quyết định nghiến răng và giữ im lặng.

"Nếu không có tổ đội của Oda-kun và Kakizaki-kun, bọn mình không có cơ hội đánh bại kẻ thù. Với tất cả hai mươi người chúng ta, chỉ vừa đủ. Có lẽ vậy."

"Ừm, sự bất lợi về quân số là quá áp đảo."

Lời giải thích của Haruka-kun về kế hoạch của cậu quá lộn xộn để hiểu. Giống như cậu cố tình làm chúng tôi bối rối vậy. Có lẽ cậu đang cố làm điều gì đó nguy hiểm... nhưng nếu là vậy, thì Angelica-san và Slimey sẽ từ chối rời khỏi cậu. Điều đó có nghĩa là mọi chuyện ổn, chắc thế.

"Xin lỗi, nhưng tớ sẽ gia nhập đội của các cậu,” công chúa nói. "Tớ muốn làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ."

"Cậu nghiêm túc chứ? Được thôi, bọn này rất hoan nghênh cậu!"

"Một công chúa đã gia nhập tiểu đội!"

Công chúa là người ngoài duy nhất gia nhập nhóm của chúng tôi. Nếu bọn tôi mời cả tiểu thư Merielle nữa, thì sẽ là hai người. Mình sẽ thử hỏi cô ấy xem sao? Tôi không biết liệu tụi tôi có tạo thành một 'đội quân' riêng hay không, nhưng mọi người chắc chắn đang tập hợp đủ quân số cho việc đó.

"Đi luyện tập nào! Với công chúa!"

"Ý kiến hay đấy."

Sau đó, chúng tôi bắt đầu lớp học chiến tranh, nơi công chúa giảng giải cho mọi người về chiến thuật và dạy bọn tôi cách phối hợp như một đơn vị. Cô ấy thậm chí còn dạy cả lớp về khả năng lãnh đạo. Không phải cách chỉ huy các cuộc di chuyển đội hình phức tạp, mà là nền tảng cơ bản về cách đưa ra mệnh lệnh súc tích. Các đội hình và chiến thuật cơ bản của cô ấy đơn giản nhưng hiệu quả, và cô ấy biết cách đưa ra phán đoán nhanh chóng dựa trên tình hình chiến trường để mang lại cho tụi tôi cơ hội chiến thắng lớn nhất. Cô ấy là một vị tướng thực thụ.

"Tất cả các cậu đều rất mạnh!" cô ấy hô to. "Với sức mạnh cá nhân của bản thân, sức mạnh tập thể có thể tăng lên gấp trăm lần! Với hai mươi người, mấy cậu có sức mạnh để đương đầu với mười ngàn quân!"

"Tớ nghĩ mười ngàn là hơi quá rồi đấy?!"

Trong khi đó, tôi hỏi nhiều nhất có thể về mọi thứ, từ chiến thuật đến sự phối hợp, cách kết hợp các kỹ năng của chúng tôi một cách hiệu quả, đến việc xác định thứ tự của các động tác tấn công và phòng thủ.

"Năm trăm địch mỗi người á?"

"Khi cậu nói thế, nghe cũng không tệ lắm, lạ thật đấy!"

Đội quân gồm hai mươi hai cô gái của chúng tôi nhanh chóng biến thành những chiến binh kỷ luật, và các chiến thuật phối hợp của bọn tôi trơn tru như đồng hồ. Với hai quý tộc thích cận chiến ở tiền tuyến, tụi tôi đảm bảo sẽ rất cứng cựa. Đây là sức hút của một công chúa, một vị tướng lừng danh của Diorelle.

Cô ấy chỉ trở nên mạnh mẽ thế này nhờ chiến đấu Diorelle. Bằng cách chiến đấu để bảo vệ người dân của mình. Và giờ đây, trong trận chiến tiếp theo, chúng tôi sẽ chiến đấu để bảo vệ cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!