Volume 6 (Light Novel)

Chương 66: Thiên thần sa ngã

Chương 66: Thiên thần sa ngã

Cain và các thành viên còn lại trong nhóm lặng thinh, mở to mắt nhìn lên bầu trời. Phía trên họ, Liz đang lướt đi trong không trung cùng với hơn mười cảnh sát thiên thần, những người đang chật vật chống đỡ những đòn tấn công không ngừng nghỉ của cô.

Ma thuật được cường hóa tột độ của Liz mạnh đến mức đủ sức xóa sổ một con người bình thường trước cả khi họ kịp nghĩ đến việc phòng thủ. Vậy mà, dù hệ thống phòng ngự không hẳn là hoàn hảo, các cảnh sát thiên thần vẫn đang che chắn và né tránh được các đòn tấn công của cô, dù chỉ là trong gang tấc.

Các anh hùng không thể giấu nổi sự bàng hoàng khi thấy những viên cảnh sát, những bóng dáng quen thuộc vẫn luôn giữ gìn trật tự trên đường phố, lại sở hữu sức mạnh đến nhường này.

"N-Nhưng mà...Trông họ có vẻ không mạnh hơn chúng ta đâu."

"K-Không, không hề."

Dù rõ ràng đang chấn động, nhưng Rachel nói đúng.

Các cảnh sát thiên thần chắc chắn đang chiến đấu rất ngoan cường, nhưng họ không thể tiến lại gần Liz. Toàn bộ sự tập trung của họ đều dồn vào việc tự bảo vệ bản thân, khiến họ chẳng còn cách nào để khống chế cô.

Ngay cả sự thật đáng kinh ngạc là cả mười sĩ quan đều đang sử dụng Thánh thuật cũng không làm thay đổi cục diện tổng thể, nó chẳng khác biệt là bao so với lúc nhóm của Cain chiến đấu với cô chỉ vài phút trước đó. Đúng hơn là, việc Cain ép cô phải giăng ra bức tường phòng thủ còn thấy anh có vẻ làm tốt hơn.

"Nhưng mà..."

"Ừ..."

Các thành viên đều gật đầu với vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

Trước mắt họ là một nhóm chiến binh bao gồm những người có sức mạnh chỉ kém hơn đôi chút so với những anh hùng vang danh toàn thế giới. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ là một sự kinh ngạc rồi.

"Sylphie, cô đánh giá sức mạnh của họ thế nào?"

"Để xem nào...Dựa trên những gì tôi có thể quan sát từ khoảng cách này, tôi đoán mình có lẽ xử lý được hai, hoặc cùng lắm là ba sĩ quan đó cùng một lúc. Tôi cho rằng giới hạn năng lực của họ chỉ đến thế thôi."

"Tôi cũng vậy. Đó cũng là ước tính của tôi."

Mọi người đều nuốt nước bọt trước những lời đó. Đây là một thông tin đáng để bị sốc.

Các cảnh sát thiên thần có mặt ở khắp mọi nơi, thong thả đi lại giữa dòng người. Họ luôn mỉm cười, dịu dàng và tốt bụng, siêng năng duy trì trật tự trị an. Họ làm việc trên khắp vùng đất của con người, và số lượng của họ không hề nhỏ chút nào.

Nếu nhóm anh hùng có thể chiêu mộ dù chỉ một trăm cảnh sát thiên thần này, cuộc chiến chống lại Chúa Quỷ sẽ kết thúc trong nháy mắt. Thậm chí nó còn chẳng phải là một cuộc chiến, nhân loại sẽ giành lấy một chiến thắng áp đảo, một chiều, và mọi chuyện sẽ kết thúc.

Một giọt mồ hôi lăn dài trên trán Cain khi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng siêu thực trước mắt. Giữa sức mạnh đáng kinh ngạc của các thiên thần, và nguồn sức mạnh bị giấu kín bên trong Liz, cuộc đụng độ đang diễn ra trên mặt biển đã biến thành một thứ gì đó vượt quá sự hiểu biết của họ.

"Nàyyyyy! Thôi nào, mọi người! Nhanh chóng tóm lấy cô bé thiên thần sa ngã đó điiii! Các người chỉ đang làm cho con bé thêm khổ sở thôi!"

Và có một thiên thần dường như nổi bật hẳn lên so với phần còn lại. Đó là nữ thiên thần làm nhân viên cứu hộ. Khác với những người kia, cô không tham gia vào trận chiến, mà thay vào đó là hét lên những lời chỉ đạo từ trên bờ.

Đôi cánh của cô, không giống như những đôi cánh trắng của các cảnh sát thiên thần khác, mà nó mang màu đen. Thế nhưng, thật dễ dàng để đoán được từ phong thái của cô rằng cô có cấp bậc cao hơn hẳn những sĩ quan đang tham chiến.

"Cô là ai...Không, các người rốt cuộc là thứ gì?" Cain hỏi nữ thiên thần cứu hộ.

"Hửm?"

Với những bước chân nhẹ nhàng, nảy nảy, người phụ nữ tiến lại gần họ. Trông cứ như thể cô đang nhảy chân sáo trên cát vậy.

"Các cậu là những anh hùng mà tôi nghe danh bấy lâu nay sao? Chúng tôi là những thiên thần đến từ Celestia. À mà, không…không phải tôi. Tôi đã sa ngã rồi, nhưng mọi người khác thì đúng vậy đấy. Rất vui được gặp các cậu."

Lời chào của cô khá là bình thường, nhưng một từ ngữ xa lạ, chắc nịch đã khiến họ mất cảnh giác.

"C-Celestia...?" Cain lặp lại như một con vẹt, hai mắt mở to.

"Hừmmmmmm? Ngay cả một anh hùng như cậu cũng không biết về chúng tôi à? Chà, tôi đoán mình cũng không thể trách cậu được. Cậu sinh ra được…gì nhỉ…mười chín năm rồi sao? Thế thì chẳng là gì trong toàn bộ dòng chảy của vạn vật cả."

Giọng điệu của cô rất dịu dàng, gần như là đang nói chuyện với một đứa trẻ nhỏ.

"Celestia, đúng vậy. Tôi nên giải thích về Celestia cho cậu thế nào đây..."

Nữ nhân viên cứu hộ gõ một ngón tay lên má, giọng điệu kéo dài lê thê khi cô từ từ suy ngẫm về câu hỏi. Mặc dù cô trông có vẻ hơi tưng tửng, Cain và những người đồng đội có thể cảm nhận được cô sắp tiết lộ một điều gì đó sẽ làm chấn động nền tảng hiểu biết của họ về thế giới.

"Các cậu chưa từng nghe nói về nó sao? Mấy đứa biết đấy, cuộc Đại chiến Thiên Địa từ 2.120 năm trước ấy? Tôi khá chắc là chúng tôi đã can thiệp kha khá vào vùng đất của con người và vùng đất quỷ hồi đó. Có lẽ vẫn còn sót lại vài truyền thuyết hay tài liệu ghi chép nào đó chứ?"

"Ồ!"

Đại chiến Thiên Địa là thứ mà cậu đã được nghe nhắc đến rất nhiều dạo gần đây. Nó có liên quan đến truyền thuyết về thanh thánh kiếm của Altina, và Kuon cũng đã từng đề cập đến nó.

"Những thiên thần chúng tôi thuộc về phe thiên đường. Bọn tôi đã ký một hiệp ước hòa bình trong cuộc chiến, hiểu chứ. Kể từ đó, Celestia vẫn luôn dõi theo vùng đất của con người, và Địa ngục thì dõi theo vùng đất quỷ, hai bên đồng ý với nhau là sẽ không thực hiện bất kỳ sự can thiệp quá mức nào."

Thiên thần cứu hộ nói về những sự thật vĩ đại này cứ như thể cô chỉ đang chia sẻ vài mẩu chuyện phiếm hằng ngày vậy.

"Vậy...còn những cảnh sát thiên thần mà chúng tôi thấy ở khắp thị trấn thì sao?"

"Họ được Celestia phái đến để trông coi con người. Và tiện thể nhúng tay vào giải quyết mấy rắc rối quy mô nhỏ luôn."

Cain và đồng đội của cậu hoàn toàn chết lặng.

Các cảnh sát thiên thần là một sự hiện diện quen thuộc đối với tất cả những ai sống trên vùng đất của con người. Họ là những thành viên đáng tin cậy của cộng đồng, giúp giữ gìn trật tự trong xã hội. Không ngờ họ lại bí mật thực hiện một vai trò quan trọng đến thế...

"Tôi chưa bao giờ nghi ngờ về sự tồn tại của các cảnh sát thiên thần trước đây..."

"Tôi cũng vậy...Tôi chỉ đinh ninh rằng thiên thần là một chủng tộc làm những công việc kiểu đó."

Sylphie và Rachel nói trong cơn hoang mang.

Nữ nhân viên cứu hộ cười khúc khích và thản nhiên đáp lời, "Hừm, tôi cũng không thể trách mấy đứa được. Dành hơn hai nghìn năm để giữ gìn hòa bình, và việc có mặt chúng tôi ở xung quanh làm công việc của mình gần như đã trở thành một lẽ thường tình."

"Gahhhhh!"

"Hự! Cô bé thiên thần sa ngã này quá mạnh!"

Trong khi Cain và những người khác lắng nghe câu chuyện của nữ nhân viên cứu hộ, các cảnh sát thiên thần đang phải chật vật để kìm hãm cơn điên loạn của Liz. Ngay cả khi có mười người vây quanh cô, những cột mana đen trắng vẫn liên tục đánh bật mọi sự can thiệp.

"Nàyyyyy! Các người đang làm cái gì thế hả?! Xốc lại tinh thần đi mọi người! Các người đang làm tôi mất mặt đấy!"

"Nói thì dễ hơn làm, ngài Lilith!"

"Chúng tôi chỉ vừa đủ sức chống đỡ Thánh thuật của cô ấy, nhưng ma thuật Địa ngục đang tỏ ra quá phiền phức..."

Một trong những sĩ quan thiên thần đã gọi nữ nhân viên cứu hộ là Lilith. Đó có vẻ là tên của cô.

"Lilith?"

Và Kuon là người duy nhất phản ứng lại cái tên đó.

"Cô không thể làm gì đó sao, Lilith? Ý tôi là, cả hai người đều là thiên thần sa ngã mà."

"Tôi thích lắmmmmm, tin tôi đi. Nhưng không làm được đâu. Sức mạnh của tôi quá lớn nên bị coi là sự can thiệp quá mức rồi", nữ thiên thần cứu hộ Lilith, lẩm bẩm trong khi lười biếng vung vẩy đôi cánh đen qua lại. Có vẻ như Celestia có những quy tắc của riêng mình.

"Vậy thì hãy dùng sức mạnh của chúng tôi."

"Hửm? Gì cơ, cậu nhóc anh hùng?"

Cain và đồng đội nhìn cô bằng ánh mắt ngập tràn sự quyết tâm.

"Liz là đồng đội của chúng tôi. Chúng tôi muốn cứu cô ấy."

"Tôi...hiểuuuuuu."

Các đồng đội của cậu đều gật đầu trước những lời đó. Lilith đặt một tay lên cằm, đôi mắt cô soi xét họ từ đầu đến chân.

"Ồ?!" Đột nhiên, cô nhận ra điều gì đó. "Em gái! Thanh kiếm trên hông em kìa!"

"Ư-Ưm...Em sao?"

Sự chú ý của Lilith dồn vào thanh kiếm đeo bên hông Altina. Theo sự thúc giục của cô, Altina rút thanh kiếm ra khỏi vỏ.

"Biết ngay mà! Đó là thánh kiếm Ikryl! Ôi, hoài niệm quá! Cuối cùng thì nó cũng được khai quật rồi nhỉ, tôi hiểu rồi!"

Khuôn mặt Lilith bừng sáng khi cô cầm Ikryl trên tay.

Ikryl được cho là do các vị thần ban tặng cho nhân loại. Suy xét tất cả những gì họ vừa được biết cho đến nay, sẽ không có gì ngạc nhiên khi phát hiện ra nó có liên quan đến các thiên thần.

"Đây! Chính thanh kiếm này đây! Bạn của tôi là người đã rèn ra nó đấy! Nó khá là hữu ích, đúng không?!"

"V-Vâng...Theo truyền thuyết, nó đã cứu rỗi vùng đất của con người vô số lần!" Altina hồi hộp đáp lời.

"Với thanh kiếm này, để xem nào...Hya!"

Lilith bao bọc thanh thánh kiếm trong sức mạnh thần thánh. Năng lượng linh thiêng tỏa ra từ nó cùng với một luồng ánh sáng chói lòa.

"Xong rồi đây! Tôi đã tạm thời cường hóa thanh kiếm. Đó có lẽ là giới hạn lớn nhất mà tôi được phép làm."

"C-C-Cảm ơn ngài rất nhiều!"

Lilith trả lại thanh thánh kiếm cho Altina, người mà cơ thể đã run lên ngay khoảnh khắc chạm tay vào chuôi kiếm. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh thánh thần áp đảo đang tuôn trào từ nó. Bản thân thanh kiếm vốn đã đủ mạnh rồi, vậy mà chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nó đã được nâng cấp lên một mức độ không thể đong đếm nổi. Altina hiểu theo bản năng người phụ nữ mang đôi cánh đen này không phải là một thực thể tầm thường.

"Altina, tôi có một thỉnh cầu," Cain nói, quay sang nhìn cô.

"Cain?"

"Cậu có thể cho tôi mượn thanh thánh kiếm đó không?"

"Hả?"

"Tôi chính là lý do khiến Liz trở nên như vậy. Tôi muốn tự tay mình giải quyết chuyện này."

Nguyên nhân dẫn đến sự mất kiểm soát của Liz chính là những xáo trộn trong nội tâm của cô, một tình yêu dành cho Cain mà cô tin rằng chẳng thể nào thành hiện thực, cộng hưởng thêm với áp lực từ việc mất trí nhớ. Trong vô thức, cô đã luôn kiếm tìm lại những mối liên kết, sức mạnh và người yêu mà mình từng có.

Cain đã đồng hành cùng Liz một quãng thời gian dài, và cậu muốn chính mình là người kéo cô ra khỏi nỗi thống khổ ấy. Cậu hiểu rõ cả Liz trước khi mất trí nhớ và Liz của hiện tại. Cậu thấu hiểu và yêu thương cả hai. Chính vì thế, cậu cảm thấy người đó nhất định phải là mình.

"Tớ biết đây là một yêu cầu ích kỷ, nhưng làm ơn. Tớ xin cậu đấy..."

"Được rồi. Nhớ là phải cứu được cậu ấy đấy nhé?!"

Thấu hiểu được tâm tư của Cain, Altina trao cho cậu thanh thánh kiếm.

"Cảm ơn cậu, Altina."

Cain đã gắn bó với Liz lâu hơn bất cứ ai, và khát khao cứu rỗi của cậu còn mãnh liệt hơn cả chính bản thân cô. Điều đó ai cũng có thể dễ dàng nhận ra. Và thế là, một anh hùng đã trao lại thanh kiếm của mình cho một anh hùng khác.

"Ngài Lilith, đúng không?" Cain quay sang thiên thần sa ngã Lilith.

"Đúng vậyyyyy?"

"Tôi có một chuyện muốn nhờ. Thanh kiếm tôi đang giữ…Andros, cũng là một thanh thánh kiếm. Ngài có thể cường hóa nó luôn được không?"

"Hửmmmm?"

Cain rút Thánh Kiếm Andros ra, và Lilith xem xét nó thật kỹ.

"Hừmmm...Không. Thứ này không thuộc về chúng tôi. Nó có vẻ không phải do thiên thần hay thần linh tạo ra đâu."

"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài đã kiểm tra."

Cain nhìn chằm chằm vào thanh Thánh Kiếm Andros của mình. Rốt cuộc nó là thứ gì? Altina vẫn luôn khăng khăng đây là một thanh kiếm mờ ám, không rõ nguồn gốc, và giờ thì cậu bắt đầu cảm thấy cậu ấy nói đúng về khoản đó.

"Chà, sao cũng được. Lúc này, Liz mới là quan trọng nhất."

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Cain xoay người hướng về phía Liz.

Cô vẫn đang giải phóng một lượng mana khổng lồ, khiến các cảnh sát thiên thần đang bay quanh cô không thể nào tiếp cận. Tuy nhiên, sắc mặt của cô đã trở nên tồi tệ hơn, và cơ thể cô bắt đầu toát lên vẻ kiệt sức. Cậu không thể đợi cô tự yếu đi được. Nếu cô cứ tiếp tục xả ra lượng sức mạnh nhường ấy, cô sẽ mất mạng mất. Cậu có thể cảm nhận được điều đó.

Cậu phải ngăn cô lại.

"Cain...Xin hãy cẩn thận nhé", Melvy lo lắng nói, "Cơ thể ngài vẫn chưa hoàn toàn bình phục đâu."

Cô vẫn liên tục dùng ma thuật chữa trị lên người Cain nãy giờ. Thế nhưng, di chứng từ những phép cường hóa của tám người đã tàn phá cơ thể cậu ở mọi chỗ có thể tưởng tượng được. Cú va đập khi cậu lao vào bức tường rắn chắc của Liz cũng để lại tổn thương không nhỏ. Ngay cả kỹ năng xuất chúng của Melvy cũng không thể chữa lành hoàn toàn những vết thương nghiêm trọng đến vậy trong một thời gian ngắn.

"Đừng bận tâm. Tôi sẽ mang con ngốc đó về ngay thôi."

"Vâng ạ..."

Cain nhẹ nhàng xoa đầu Melvy, khiến hai má cô ửng hồng.

"Lên nào! Tôi sẽ dẫn đầu! Mọi người yểm trợ cho tôi!"

"Rõ!"

Tay siết chặt Thánh Kiếm Ikryl, Cain lao vút đi. Cuộc đối đầu cuối cùng đã bắt đầu.

"Aaaaaaaa!"

Đã là lần thứ bao nhiêu rồi? Lại một lần nữa, Liz tạo ra vô số cột Thánh thuật và ma thuật Địa ngục khổng lồ nối tiếp nhau. Và giữa tất thảy, một cột ma thuật Địa ngục đen ngòm giáng xuống chỗ Cain với sức ép kinh hoàng.

"Thánh Kiếm Ikryl!"

Nhưng lần này thì khác. Thanh Thánh Kiếm Ikryl đã được cường hóa tỏa ra một thứ ánh sáng rực rỡ.

"Đỡ này!"

Cain dồn từng chút sức lực cuối cùng trong cơ thể để vung kiếm. Một luồng ánh sáng thần thánh, chói lòa bùng nổ từ lưỡi kiếm, chém đứt phăng cột ma thuật khổng lồ.

"Ồ!"

"Ngài ấy làm được rồi!"

Trước đó, họ cũng đã vài lần chệch hướng hoặc chặn được đòn tấn công của Liz. Nhưng đó là nhờ sức mạnh kết hợp của nhiều thành viên trong nhóm. Dù là nhờ Ikryl đã được cường hóa, việc Cain có thể tự mình chém đứt hoàn toàn một cột mana cũng đã là một bước đột phá lớn.

"Cain! Cẩn thận!" Sylphie hét lên.

"Khh...!"

Tuy nhiên, thử thách của họ vẫn chưa dừng lại. Chỉ trong chớp mắt, một cột mana khác lại lao thẳng về phía Cain. Lần này là một cột màu trắng, một đòn Thánh thuật. Cain vừa mới vung kiếm bằng toàn bộ sức lực, và không thể lập tức phản ứng lại một đòn tấn công khác.

"Thánh khiên!"

"Thánh khiên!"

"Thánh khiên!"

Nhưng sự viện trợ đã đến kịp lúc. Đó là các cảnh sát thiên thần, với tấm khiên sáu lớp của họ đã chặn đứng được cột sáng trắng của Liz.

"Anh hùng! Chúng tôi sẽ lo phần Thánh thuật!"

"Đó là loại ma thuật mà những thực thể thần thánh chúng tôi am hiểu nhất! Chúng tôi có thể vô hiệu hóa nó dễ dàng hơn đôi chút!"

Các cảnh sát thiên thần tiếp cận Cain để truyền đạt kế hoạch hành động.

"Ừm…Tôi, tôi cũng dùng được Thánh thuật! Xin hãy cho tôi giúp một tay!"

"Cả em nữa! Tuy giờ em không có thánh kiếm, nhưng em có thể dùng một chút Thánh thuật! Chắc sẽ có ích đấy!"

"Thật cảm kích. Vậy xin hãy cố gắng lồng ghép khiên của các cô với của chúng tôi nhé."

"Rõ!"

Melvy và Altina tình nguyện hỗ trợ các cảnh sát thiên thần. Thánh thuật sẽ bị triệt tiêu bằng nhiều Thánh thuật hơn.

"Cảm ơn mọi người. Tôi không thể mong đợi gì hơn."

"Nhưng ma thuật Địa ngục thì khá là rắc rối đấy."

"Vì nó mang thuộc tính hoàn toàn trái ngược với ma thuật của chúng tôi, nên rất khó để phòng thủ."

Các cảnh sát thiên thần lộ rõ vẻ bối rối. Ma thuật Thánh và ma thuật Địa ngục là hai thái cực đối lập. Celestia và Địa ngục là hai thế giới đối nghịch, và loại ma thuật mà mỗi vương quốc tinh thông cũng mang thuộc tính hoàn toàn tương phản.

"Hiểu rồi. Bằng cách này hay cách khác, tôi sẽ lo phần ma thuật Địa ngục."

"Này, Cain! Cậu không thể cứ nói nhẹ tênh như không thế được! Cậu có kế hoạch gì chưa?!" Rachel gay gắt vặn lại.

"Tôi sẽ...cứ chém cho đến khi có biến chuyển thì thôi."

"Tóm lại là chưa có kế hoạch chứ gì! Làm thế có thực sự hiệu quả không vậy?!"

Lời chê trách của cô hoàn toàn có lý. Thực tế mà nói, chẳng có biện pháp đối phó hiệu quả nào với ma thuật Địa ngục cả. Họ chỉ có thể chém xuyên qua nó như đã làm trước đó.

"Bây giờ không có thời gian để do dự đâu! Tôi cần mọi người yểm trợ cho tôi!"

"Trời ạ! Sao cậu lúc nào cũng làm việc kiểu tùy hứng thế hả?!"

Cain cứ thế lao tới. Cậu biết sẽ còn nhiều khó khăn chờ đón phía trước, nhưng lúc này, cậu chỉ có thể tiến bước.

"Hừm..."

Ngay lúc đó, Kuon nghiêng đầu và phát ra một tiếng rên rỉ.

"Có chuyện gì vậy, Kuon?" Wolfe, tình cờ đứng gần đó, lên tiếng hỏi.

"Thì, ngươi thấy đấy...Vị thiên thần kia đã nói rằng Celestia dõi theo vùng đất con người, trong khi Địa ngục trông coi vùng đất quỷ, đúng không?"

"Cô ta có nói thế."

"Vậy thì, sẽ chẳng có gì lạ nếu ta tìm thấy dấu vết của ma thuật Địa ngục bên trong lãnh thổ của quỷ..."

Giống như cách Celestia can thiệp vào vùng đất con người bằng cách phái cảnh sát thiên thần tới, có khả năng cao là vùng đất quỷ cũng đang bị Địa ngục chi phối theo một cách nào đó.

Do vậy, Kuon nghi ngờ rằng cô có thể tìm ra được dấu vết của ma thuật Địa ngục.

"Trước mắt thì...ta sẽ mang nó ra."

"Mang cái gì ra cơ?"

"Một món vũ khí huyền thoại được lưu truyền qua dòng dõi của Chúa Quỷ. Một bảo vật tối thượng sinh ra từ bóng tối và được rèn giũa trong bóng tối sâu thẳm hơn...Vũ khí mạnh nhất của ta. Ra đây nào! Bạo Quân Bóng Tối của ta!"

Khi Kuon giơ cao bàn tay lên trời, một luồng sức mạnh bóng tối khổng lồ bắt đầu hội tụ trong tay cô. Tất cả mọi người xung quanh đều có thể cảm nhận rõ rệt nguồn sức mạnh khổng lồ này. Ma thuật bóng tối áp đảo tụ tập lại, đan kết và hình thành nên một khối.

Đó chính là vũ khí mạnh nhất của Chúa Quỷ, thứ đã từng khiến nhóm anh hùng phải khốn đốn một phen trước đây.

Chiếc búa chíp chíp lại một lần nữa xuất hiện.

"Này, Kuon, cất cái đó đi! Làm sao tôi tập trung nổi trên chiến trường với cái thứ đó chứ?!"

"Ngươi đùa ta à, Cain! Ngươi dám phản đối món bảo vật tối thượng được truyền lại trong dòng dõi Chúa Quỷ sao?!"

Mặc kệ những lời cãi vã, Kuon vung mạnh chiếc búa chíp chíp màu đen của mình.

"Lên nào! Ngôi sao vĩ đại của Bạo Quân Bóng Tối!"

Cô vung búa bằng tất cả sức lực, và từ chiếc búa bắn ra hàng loạt những khối mana hình ngôi sao. Những ngôi sao va chạm với một trong những cột ma thuật Địa ngục của Liz, đục khoét cho đến khi tạo ra một cái lỗ lớn xuyên qua nó.

"Oa! Sao cái thứ đó lại hiệu quả đến vậy?!"

"Ta biết ngay mà! Có vẻ như Bạo Quân Bóng Tối của gia tộc ta thực sự mang theo sự bảo hộ của ma thuật Địa ngục! Bảo vật này chắc chắn là một món quà từ Địa ngục!"

Vũ khí của Kuon chứa đựng một chút tàn dư của ma thuật Địa ngục. Cô đã bắt đầu có cảm giác quen thuộc khi nhìn Liz liên tục thi triển ma thuật Địa ngục. Và, sau khi nghe câu chuyện của Lilith, cô bỗng nhận ra: Chẳng phải đây cũng là cảm giác mà cô nhận được từ món vũ khí truyền đời của gia đình mình sao? Chẳng phải chính cô cũng sở hữu sự bảo hộ của ma thuật Địa ngục sao?

Có vẻ như trực giác của cô đã đúng. Những nguồn sức mạnh có bản chất tương đồng va chạm vào nhau, và cô đã thành công gây sát thương nghiêm trọng lên một trong những cột đen của Liz.

"Chúng ta tiến lên! Wolfe! Cường hóa ta bằng sức mạnh bóng tối của ngươi đi!"

"Ừ-Ừ...Làm ngay đây."

Wolfe thi triển một phép cường hóa bóng tối lên người Kuon, càng làm tăng thêm uy lực cho chiếc búa chíp chíp của cô.

"Khốn kiếp, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống đến ngày phải nói lời cảm ơn cái món đồ chơi chíp chíp lố bịch đó..."

"Này, Cain! Ta nghe thấy đấy nhé! Nếu ngươi không thích, ta sẵn sàng dừng lại ngay lập tức!"

"Tôi vô cùng biết ơn, ngài Kuon, Chúa Quỷ của các Chúa Quỷ!"

Cain lớn giọng trong sự cam chịu bất lực. "Mọi người, nghe đây! Melvy, Altina và các thiên thần sẽ lo những cột Thánh thuật! Những người còn lại, hỗ trợ Kuon! Phá hủy thứ ma thuật Địa ngục đó đi!"

"R-Rõ!"

"Hô hô hô. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình lại đi hỗ trợ ma thuật bóng tối của Chúa Quỷ. Chắc sống lâu thì cũng có lúc gặp bất ngờ."

Wolfe và Lalo bắt đầu cường hóa cho Kuon bằng các phép yểm bóng tối, trong khi Sylphie, Rachel và Mitter căn thời gian chuẩn xác để tung đòn tấn công cùng lúc với Kuon.

Sự phối hợp của họ hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được, và những đòn tấn công của họ đã tạo ra một cái lỗ lớn xuyên qua cột ma thuật Địa ngục đang chắn đường Cain.

Nhờ vậy, Cain tiếp tục lao lên, ngày càng xa hơn, khi các đồng đội của cậu mở ra một con đường đẫm máu đến chỗ Liz. Những cột trụ từng hết lần này đến lần khác cản bước họ giờ đây đang lần lượt bị chinh phục.

"Chúng ta làm được rồi! Sắp đến nơi rồi!"

"Khoan, đừng vội mất cảnh giác! Cain sắp đụng phải cái lớn nhất rồi!"

Mitter nói đúng, Cain giờ đây đang phải đối mặt với một bức tường khổng lồ. Cậu đã chạm đến ranh giới nơi hai màu đen trắng hòa quyện tạo thành một rào chắn vĩ đại mà Liz dựng lên để ngăn cản nỗ lực trước đó của cậu. Nếu họ muốn chạm đến cô, họ buộc phải xuyên thủng ranh giới này, nơi ma thuật Địa ngục và Thánh thuật va chạm.

Nhưng bước tiến của Cain không hề chùn lại. Không chút giảm tốc, cậu nhảy vọt lên không trung với Thánh Kiếm Ikryl trong thế sẵn sàng. Kể từ khoảnh khắc lao mình về phía trước, cậu đã bắt đầu truyền luồng mana mạnh mẽ vào lưỡi kiếm.

"Mọi người! Tung hết sức đi! Hãy dùng đòn mạnh nhất tấn công vào điểm tôi đánh xuống!"

"R-Rõ!"

Chiến thuật của Cain là một đòn tấn công trực diện thẳng thắn, không mưu mẹo. Mọi người sẽ hợp lực tấn công bức tường cùng một lúc để phá nát nó.

"Tới đây! Thánh Kiếm Ikryl...!"

Thanh thánh kiếm trên tay Cain tỏa ra một thứ ánh sáng chói lòa.

"Ma Pháp Kiếm! Toàn lực!"

"Đòn đánh của búa! Xuyên qua bầu trời, và đập tan bức tường!"

Sylphie và Rachel tung ra những đòn tấn công tầm xa mạnh nhất của mình.

"Tất cả sẵn sàng! Thánh thương! Khai hỏa!"

Các sĩ quan thiên thần phối hợp hoàn hảo đến từng nhịp, đồng loạt phóng ra những mũi thương Thánh thuật bay vút đi. Melvy và Altina cũng vội vã làm theo, tạo thành tổng cộng mười hai luồng ánh sáng thần thánh lao thẳng về một điểm duy nhất.

"Tiến lên nào! Ngôi sao vĩ đại của Bạo Quân Bóng Tối!"

"Phóng! Hắc thương!"

Kuon lặp lại chiêu thức trước đó của mình, trong khi Wolfe ném đi ngọn giáo được bao bọc trong năng lượng hắc ám.

"Phép thuật tối thượng của ta! Cổ đại Tân tinh!"

Và cuối cùng, Lalo niệm phép thuật mạnh nhất trong kho tàng của ông.

"HRAAAAAAAA!"

Cain giáng mạnh Ikryl vào rào chắn đen trắng đúng vào khoảnh khắc những đòn tấn công mạnh nhất của mọi người va chạm với nó. Bức tường bắt đầu rạn nứt. Lớp phòng ngự cứng cáp và kiên cố nhất mà họ từng đối mặt trong bất kỳ trận chiến nào từ trước đến nay phát ra một tiếng vỡ vụn chói tai khi nó bắt đầu đổ sụp.

"Cố lên nào!"

Với một cú hích cuối cùng, Cain dồn thêm sức mạnh vào Ikryl. Bức tường phản lực của Liz sụp đổ.

"Liz!"

Cô hiện đang ở ngay trước mắt cậu. Khoảng cách giữa họ đã rút ngắn lại chỉ còn vỏn vẹn năm mét. Nhưng đối với Cain, trong tình trạng hiện tại, năm mét này có cảm giác xa xôi đến khủng khiếp, đến mức bất khả thi.

"A...Aaaaaaaa!!!"

"Hả?!"

Ngay khoảnh khắc đó, hành vi của Liz thay đổi. Đôi mắt cô vốn đang trợn ngược và trống rỗng, ánh nhìn vô định. Nhưng giờ đây, chúng dán chặt vào Cain, và chỉ mỗi Cain mà thôi.

"Tránh...xa ra..."

"Liz!"

Cuối cùng cô cũng thốt lên những lời rõ ràng đầu tiên, những lời từ chối. Cô đưa tay ra trước mặt, ma thuật Địa ngục đen ngòm hội tụ trong lòng bàn tay.

"Ôi, thôi xong!"

"Cain!"

Cho đến thời điểm đó, Liz chỉ giải phóng ma thuật một cách bừa bãi mà không có chủ đích rõ ràng. Phép thuật có mục đích duy nhất mà cô niệm là bức tường phòng thủ, và mọi thứ khác chẳng qua chỉ là thứ ma thuật vô nghĩa rỉ ra trong vô thức. Vậy mà ngay cả thứ ma thuật không chủ ý đó của cô cũng đã là một bài toán khó nhằn để giải quyết. Giờ đây, lòng bàn tay cô đang nhắm thẳng vào Cain.

Đó là phép thuật tấn công đầu tiên cô sử dụng kể từ khi rơi vào trạng thái cuồng nộ. Chỉ riêng cảnh tượng năng lượng tích tụ cũng đủ khiến những người đứng nhìn từ đằng xa phải lạnh sống lưng.

"Hự!"

Cain vừa mới tung ra một đòn tấn công toàn lực. Tư thế của cậu đang mất thăng bằng, và cậu hoàn toàn không sẵn sàng để phản công hay né tránh. Vậy mà không chút nương tay, Liz đang chuẩn bị tung ra đòn tấn công đầu tiên của mình.

"Ngài Cain!"

"Cain!"

"Khốn kiếp!"

Nhưng rồi... "Cậu đang nghĩ cái quái gì thế hả?" Một người đã bước ra chắn trước mặt Cain.

"Cậu là đội trưởng của chúng ta, nhưng cậu lại đứng chình ình ở tiền tuyến thế này...Việc bước ra bảo vệ mọi người là nhiệm vụ của tôi mà, đúng không?"

"Mitter?!"

Người vừa xuất hiện không ai khác chính là Mitter, đang giương cao tấm khiên của mình. Cậu ấy là người cầm khiên của nhóm, bức tường thịt của cả đội. Cậu ấy luôn là người xông pha ở tuyến đầu, điêu luyện dùng khiên chặn đứng kẻ thù và hất văng các đòn tấn công nhắm vào đồng đội. Đúng như lời cậu ấy nói, cậu ấy luôn là người đứng mũi chịu sào, tay vung kiếm tay gạt khiên.

Lần này, Mitter không tham gia vào đợt tấn công phá vỡ lớp phòng ngự của Liz. Thay vào đó, cậu ấy chiếm lấy vị trí mà bản thân có thể phát huy tốt nhất, bí mật bám sát Cain để có thể bảo vệ cậu trong chớp mắt.

Và khoảnh khắc đó đã đến. Cậu ấy phải bảo vệ Cain khỏi thảm họa tồi tệ nhất từ trước đến nay, ma thuật tấn công điên cuồng của Liz.

"Bảo vệ đồng đội ta khỏi mọi tổn thương! Đại Khiên!"

Cậu ấy niệm phép phòng thủ mạnh nhất lên tấm khiên của mình.

"Hự! Bảo vệ Mitter! Rào Chắn Tối Đa!"

"Aaaaaaaa!"

Cain lập tức thi triển phép phòng thủ lên Mitter để hỗ trợ cậu ấy từ phía sau. Cũng chính vào khoảnh khắc đó, một tia ma thuật Địa ngục phun trào từ tay Liz.

"Gừ!"

Tấm khiên của Mitter làm chệch hướng đòn tấn công trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng khoảnh khắc đó là tất cả những gì cậu ấy có thể làm. Tấm khiên rạn nứt rồi vỡ tan, và cơ thể cậu ấy bị bóng tối nuốt chửng.

Đó là một sự thất bại hoàn toàn. Đó là thực tế không thể chối cãi của cuộc đối đầu này.

"Mitterrrrr!" người yêu của cậu ấy, Rachel, thét lên trong kinh hoàng.

Cơ thể Mitter bị hất văng về phía sau bởi lực va chạm, khiến cậu ấy rơi xuống bãi biển đằng xa. Cậu ấy nằm đó tơi tả và bị thương nặng chỉ sau một đòn. Nếu là một người bình thường, họ sẽ chẳng bao giờ đứng lên được nữa.

Nhưng bất chấp những vết thương, cậu ấy vẫn mỉm cười.

"Cain! Cậu làm được mà!"

Một bóng đen lao về phía Liz sau đòn tấn công của cô.

Đó là Cain. Cậu đã nán lại phía sau, và giờ cậu đang ở ngay sát cạnh cô. Mitter chỉ chặn được đòn tấn công của Liz trong một tích tắc. Nhưng chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi đó cũng đủ để Cain thoát thân. Lợi dụng lúc tia sáng bị yếu đi, cậu đã chém xuyên qua nó từ bên trong trước khi vòng ra để tiếp cận từ bên mạn sườn.

Không một ai, ngay cả Mitter…có thể sống sót nếu hứng trọn đòn tấn công đó. Thế nhưng Mitter đã cố gắng che chắn cho Cain vừa đủ lâu để tạo ra pha kiến tạo hoàn hảo nhất trong khi vẫn giữ được mạng sống của chính mình. Cậu ấy chắc chắn đã thua trong cuộc đối đầu đó, nhưng cậu ấy đã tạo ra một kết quả tốt nhất có thể.

"Anh đến rồi đây, Liz!"

"Aaaaaaaa!"

Cain giờ đang mặt đối mặt với cô. Khoảng cách năm mét từng có vẻ xa xôi ấy cuối cùng đã được lấp đầy. Sau một trận chiến dài và cam go, cậu đã chạm tới cô.

"Aaaaaaah!!!" Liz hét lên một tiếng lớn nhất và chói tai nhất từ nãy đến giờ.

Và rồi, cô bắt đầu dệt nên một thứ ma thuật còn tà ác hơn cả đòn phép trước đó. Cô tụ Thánh thuật ở tay phải và ma thuật Địa ngục ở tay trái. Hai luồng sức mạnh đối nghịch hội tụ và hòa quyện, tạo thành một khối cầu duy nhất.

"Cái?!"

"Đ-Đó là..."

Đó là thứ ma thuật tồi tệ nhất có thể, sự dung hợp giữa trắng và đen. Tất cả mọi người có mặt ở đó ngoại trừ Lilith đều rùng mình kinh hãi. Những người dân thị trấn xung quanh, những người nãy giờ vẫn đang nín thở theo dõi, lập tức ngất xỉu chỉ vì áp lực tỏa ra từ phép thuật đó.

Bất cứ ai chạm vào nó sẽ bị phân hủy cơ thể hoàn toàn, không để lại dù chỉ một hạt bụi. Nếu nó phát nổ ở đây, thì không chỉ khu nghỉ dưỡng trên bãi biển, mà một khu vực rộng lớn hơn thế rất nhiều sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ.

Những chiến binh vĩ đại nhất thế giới có thể nhận ra điều đó chỉ bằng cách nhìn vào khối cầu ma thuật, và họ cũng hiểu theo bản năng rằng mình chẳng thể làm gì để ngăn nó lại.

Nhưng Cain không hề nao núng.

"Tiếp thêm sức mạnh cho ta, Thánh Kiếm Andros!"

Cain rút thanh thánh kiếm còn lại ra khỏi vỏ và đứng vào tư thế vững chãi. Thánh Kiếm Ikryl bên tay phải, và Thánh Kiếm Andros bên tay trái.

"Giải phóng tối đa!"

Cơ thể Cain lập tức được bao phủ trong những sắc đen và đỏ.

Quân bài tẩy giấu kín của Thánh Kiếm Andros là một phép cường hóa thể chất cực độ trong thời gian ngắn với phản lực khủng khiếp. Ngay khoảnh khắc hiệu lực biến mất, người sử dụng sẽ bị hành hạ bởi những cơn đau đớn thấu xương và hoàn toàn không thể cử động, nhưng trong một khoảng thời gian ngắn, họ sẽ sở hữu những năng lực thể chất vượt qua mọi giới hạn của con người.

Vì tính chất đau đớn của nó, Cain hiếm khi sử dụng tuyệt kỹ này. Nếu có dùng, cậu sẽ kìm hãm nó lại, làm bất cứ điều gì có thể để giảm bớt lực dội ngược đầy đau đớn đó.

Bây giờ, cậu dùng nó đến giới hạn tuyệt đối. Đây chính là lời tuyên bố quyết tâm của cậu.

Tay phải là thanh Ikryl được siêu cường hóa, tay trái là thanh Andros được giải phóng toàn diện. Ngay khoảnh khắc ấy, Cain đã trở thành thực thể mạnh nhất trên hành tinh này, vượt qua mọi dạng sống khác, thậm chí cả một Liz đang cuồng nộ trước mặt.

"Kết thúc rồi!"

Cậu gầm lên khi vung hai thanh thánh kiếm. Khối cầu ma thuật mà Liz đang tạo hình vỡ thành bốn mảnh và tan thành bụi.

"Ah..."

Cậu có thể cảm nhận được một nét ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt vô hồn của cô. Cain vừa tạo ra một phép màu, một điều tưởng chừng như bất khả thi.

"Đừng làm vẻ mặt lo lắng thế chứ."

Cậu nhẹ nhàng cất lời với Liz, người vẫn đang chìm trong cơn điên loạn.

"Anh sẽ luôn chờ đợi...cho dù có mất bao lâu đi chăng nữa."

Sau đó, cậu nhảy qua đầu cô, nhanh chóng vòng ra phía sau. Như thường lệ, cậu đã tạo ra một điểm tựa bằng mana. Hai thanh kiếm trong tay đã sẵn sàng cho một cú vung tiếp theo, cậu đã quyết định xong mục tiêu rồi.

"Hraaaaaaaaaa!"

Bằng tất cả sức mạnh của mình, cậu chém hai thanh kiếm xuống, cắt đứt đôi cánh đen mọc ra từ lưng cô, đôi cánh của một thiên thần sa ngã, tận gốc rễ.

"Ah..."

Một âm thanh khẽ, mỏng manh bật ra từ môi Liz khi luồng mana tỏa ra từ cô nhạt dần. Những cột trụ trắng đen khổng lồ biến mất, tàn dư của bức tường do cô tạo ra cũng tan biến theo chúng. Sự bình yên dần dần trở lại với mặt biển. Vẻ mặt méo mó của cô dịu lại, và áp lực kỳ dị tỏa ra từ cô biến mất hoàn toàn.

Một sự tĩnh lặng bao trùm. Liz, dường như đã bất tỉnh, gục xuống như một con rối đứt dây. Và cô bắt đầu rơi. Cain tiến đến và nhẹ nhàng ôm lấy cô, siết chặt cô trong vòng tay khi cả hai cùng nhau rơi xuống từ tít trên cao.

"Anh sẽ luôn...yêu em..."

Cậu thì thầm vào tai cô.

Cuối cùng, cơ thể họ chạm mặt nước. Cùng với tiếng nước bắn tung tóe đó, trận chiến đã đi đến hồi kết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!