Trên mặt biển đen ngòm được ánh trăng soi sáng mờ ảo, một cô gái đơn độc đang lơ lửng.
Cô được giữ trên không trung nhờ nhịp đập đều đặn của đôi cánh đen khổng lồ mọc ra từ lưng. Thế nhưng, cô gái ấy lại đang bất tỉnh. Đôi mắt cô trợn ngược lên và cơ thể thì chẳng còn sức, nhưng chỉ riêng đôi cánh vẫn tiếp tục vỗ không ngừng nghỉ.
Cô cứ ở đó, tít trên cao giữa biển khơi. Ở đó, Liz đang trôi nổi, bất tỉnh, tâm trí lạc lối.
"Liz! Cô có nghe thấy tôi nói không?! Quay lại đi! Tỉnh lại đi!" Cain tuyệt vọng gọi với ra từ bờ biển.
Anh gào lên to nhất có thể, gọi tên cô lặp đi lặp lại. Nhưng chẳng có lời hồi đáp nào.
"Chuyện gì đang xảy ra thế này, Cain?!"
"Đó là...Liz sao?!"
"Mọi người đến rồi!"
Đúng lúc đó, những người đồng đội, những người đã cảm nhận được sự bất thường và lao đến hiện trường. Luồng mana đầy điềm gở và tiếng hét điên cuồng của Cain khiến họ khó mà làm ngơ được tình hình.
"Liz có...cánh đen ư? Chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy?"
"Cain, anh có manh mối nào về nguyên nhân khiến cô ấy ra nông nỗi này không?"
"Có, tôi biết. Đây là lần đầu tiên tôi thấy đôi cánh đó, nhưng…"
Cain bắt đầu giải thích tình hình cho đồng đội, nhưng lời chưa dứt thì đã bị cắt ngang.
"Aaaaaaaa!!!"
"Hả?"
Một tiếng thét chói tai, sắc lẹm bật ra từ Liz. Và ngay khoảnh khắc đó, mana của cô phóng dữ dội.
"Aaaaaaaa!!!"
"Cái…?!"
Sự bùng nổ của cô khiến đâu đó mười cột năng lượng ma thuật thuần khiết hiện hình xung quanh. Mỗi cột đều to lớn và hùng mạnh, giáng xuống mặt nước quanh cô với lực lượng kinh hoàng, khiến sóng biển và bọt nước bắn tung lên trời. Đồng thời, chúng vươn cao, cao tít lên bầu trời, như muốn chọc thủng cả tầng không.
Những cột sáng mang hai màu đen và trắng, hai màu sắc này thống trị không gian phía trên mặt biển. Sức mạnh thuần túy chứa đựng trong đó thật đáng kinh ngạc.
"C-Cái gì thế này?!"
"Cain! Ma thuật gì thế này?!"
"Đừng hỏi tôi! Tôi cũng chưa từng thấy nó bao giờ!"
Những làn sóng xung kích phát ra từ các cột năng lượng vang vọng dữ dội khắp bãi cát.
"Aaaaaaaa!!!"
"Cái…! Lại nữa sao?!"
Khi cô gầm lên lần nữa, ngày càng nhiều những cột đen và trắng đó hiện thực hóa, mỗi cột dày đến vài mét. Chúng vươn lên những độ cao không tưởng và đập mạnh xuống đại dương bên dưới.
May mắn thay, Liz đang ở trên biển. Thị trấn không bị ảnh hưởng, và không thấy có thương vong nào. Nhưng chỉ nghĩ đến cảnh tượng sẽ ra sao nếu thứ ma thuật hủy diệt như thế được giải phóng ngay trên khu dân cư cũng đủ khiến mọi người lạnh sống lưng. Những giọt mồ hôi lạnh toát ra khi họ tưởng tượng đến sự tàn phá đó.
"S-Sức mạnh quái quỷ gì thế này?!"
"Cô ấy lấy đâu ra nhiều sức mạnh đến thế chứ?!"
Ngay cả những đồng đội đã sát cánh cùng cô suốt thời gian dài cũng hoàn toàn bối rối. Họ chưa bao giờ thấy cô trong trạng thái này, cũng chưa từng biết cô có khả năng sử dụng thứ ma thuật như thế.
"Đây là sức mạnh tổ tiên của cô ấy sao? Không, nó còn mạnh hơn thế nữa!"
"Quan trọng hơn là...Ma thuật ấy...có gì đó không ổn!" Melvy hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.
Những cột mana khổng lồ mà Liz tạo ra được chia thành hai loại riêng biệt.
Loại đầu tiên tỏa sáng với ánh sáng trắng rực rỡ, thần thánh. Những chùm sáng cắt thẳng qua bóng tối của màn đêm, khiến không gian sáng gần như ban ngày. Chỉ cần nhìn vào chúng dường như cũng gột rửa mọi cảm xúc tiêu cực.
Nhưng loại còn lại thì hoàn toàn đối lập. Một màu đen sâu thẳm, không thể xuyên thấu. Bóng tối không đáy của chúng gây ngột ngạt, khuấy động nỗi sợ hãi nguyên thủy trong bất kỳ ai nhìn vào.
Tuy nhiên, sự chú ý của Melvy lại tập trung vào những cột trắng.
"Thứ ánh sáng lấp lánh thuần khiết đó...Rất có thể là Thánh thuật!"
"Cái gì?!"
Thánh thuật được cho là loại ma thuật bắt nguồn từ sức mạnh của các vị thần, vốn được coi là bất khả thi để con người sử dụng trong điều kiện bình thường. Chỉ một số ít người được tôn vinh là Thánh nữ, như Melvy, hoặc những người mang thánh vật như thanh thánh kiếm của Altina mới có thể sử dụng nó.
Vậy mà bằng cách nào đó, Liz đang sử dụng sức mạnh của các vị thần.
"Tôi chưa từng thấy Liz dùng Thánh thuật bao giờ!"
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán mọi người. Đây là một khía cạnh của Liz mà họ chưa từng biết, dù đã quen biết nhau lâu đến thế. Một điều gì đó phi thường đang diễn ra.
Và chắc chắn đây không phải là điềm báo cho điều gì tốt đẹp. Họ biết điều đó theo bản năng.
"Nếu những cột màu trắng là Thánh thuật, vậy thì..."
"Kuon?"
Trầm ngâm vuốt cằm, Kuon lên tiếng. "Thì những cột đen rất có thể là ma thuật Địa ngục."
"Ma thuật Địa ngục?"
Cain và những người khác nghiêng đầu, lạ lẫm với thuật ngữ này.
"Đó chỉ là truyền thuyết, ngay cả ở vùng đất quỷ. Do đó, ta không thể khẳng định điều gì chắc chắn. Nhưng ta đã nghe kể về loại ma thuật như vậy."
"Vậy ma thuật Địa ngục này rốt cuộc là gì?"
"Khoảng hai nghìn năm trước, trong Đại chiến Thiên Địa. Cuộc chiến vĩ đại giữa các vị thần và ác ma, người ta kể rằng đạo quân của các vị thần sử dụng sức mạnh của Thánh thuật, trong khi quân đoàn ác ma triệu gọi sức mạnh của ma thuật Địa ngục."
Có tiếng xì xào kinh ngạc.
Đại chiến Thiên Địa là thứ mà Altina gần đây đã nghiên cứu sâu. Đó là một cuộc chiến vĩ đại giữa thần và ác ma. Trong thời gian đó, các vị thần đã tạo ra thánh kiếm Ikryl cho nhân loại, trao cho người sử dụng nó Thánh thuật để bảo vệ thế giới loài người.
Ngược lại, đứng ở phía kẻ thù của các vị thần này là những ác ma. Rõ ràng, loại ma thuật mà những sinh vật này và đồng loại của chúng sở hữu chính là ma thuật Địa ngục.
"Nó được sử dụng bởi những sinh vật đáng sợ của địa ngục, nên mới có tên gọi đó. Đơn giản thôi…Hừm, nhưng với quỷ tộc bọn ta, nó cũng giống như cách các ngươi tôn sùng thần của mình vậy."
"Tại sao Liz lại có thể sử dụng thứ như thế chứ?"
"Ta không biết. Như ta đã nói, ta không thể khẳng định điều gì chắc chắn. Không có bằng chứng xác thực nào để nói rằng thứ cô ta đang dùng là ma thuật Địa ngục cả."
Dù vậy, Cain và đồng đội đã bị thuyết phục bởi lời của Kuon. Họ có thể cảm nhận được điều gì đó vô cùng tà ác từ luồng mana tỏa ra từ những cột đen kia. Sâu thẳm hơn, đen tối hơn, tà ác hơn bất kỳ ma thuật hắc ám nào mà họ từng gặp trước đây.
"Aaaaaaaa!!!"
Khi Liz thét lên một tiếng đau đớn khác, những cột sáng trắng và đen lại phun trào dữ dội một lần nữa. Những cột trắng tỏa sáng rực rỡ như mặt trời ban trưa, soi rọi cả thế giới, trong khi những cột đen còn tăm tối hơn cả màn đêm, tỏa ra một luồng khí quái gở, tà ác nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
"C-Cái gì thế kia?"
"Thiên thần sao? Hay là ác quỷ?"
Sức mạnh và luồng khí ác độc mãnh liệt đến mức những người xung quanh không thể không chú ý. Khách trong khách sạn bắt đầu ngó ra từ cửa sổ để theo dõi cảnh tượng đang diễn ra.
Những phép thuật của cô tiếp tục đâm xuyên xuống biển. Cho đến lúc này, vẫn chưa có thương vong nào. Nhưng chẳng ai biết trước mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào tiếp theo. Nếu Liz đang trong cơn điên loạn kia chỉ cần di chuyển dù một chút khỏi vị trí hiện tại, hậu quả có thể sẽ là thảm họa. Hàng ngàn người sẽ chết. Thị trấn này…không, trong trường hợp xấu nhất, cả một quốc gia…có thể sụp đổ. Ma thuật mà Liz đang nắm giữ đã trở nên mạnh mẽ đến mức áp đảo như thế đấy.
Cain và đồng đội nín thở. Có lẽ cơ thể cô sẽ không thể chịu đựng nổi việc sử dụng liên tục nguồn sức mạnh khổng lồ như vậy. Vì sự an nguy của tất cả những người gần đó, và quan trọng hơn, vì người đồng đội quý giá của mình, họ đã hạ quyết tâm. Họ cần chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến.
Họ sẽ luồn lách qua cơn bão ma thuật thần thánh kia, làm bất cứ điều gì có thể để tiếp cận cô.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, cơ thể họ run lên vì phấn khích.
Trong khi đó, ở một nơi khác...
Một đội quân đang hành quân không ai hay biết dọc theo đáy biển gần đó. Đó là một đơn vị người cá đi bằng hai chân thuộc quân đoàn quỷ. Hàng ngàn binh lính xếp thành hàng ngũ chỉnh tề khi chúng tiến về phía khu nghỉ mát ven biển nọ.
Mỗi tay đều nắm vũ khí, chúng di chuyển dọc theo đáy đại dương. Cơ thể chúng phủ đầy vảy, mang những đặc điểm vừa giống người vừa giống cá. Đó là đặc tính của loài người cá.
Đơn vị tinh nhuệ này của quân đoàn quỷ chỉ bao gồm những chiến binh người cá dũng mãnh nhất. Giờ đây, chúng đang âm thầm tiếp cận thị trấn nơi con người sinh sống.
Xuất phát từ vùng biển nhiễm độc của vùng đất quỷ, chúng đã đi bộ dọc theo đáy đại dương trong vài tuần liền. Đối với những con người chỉ có thể sống trên cạn, việc phát hiện ra sự hiện diện của một đội quân như thế là điều không thể. Giờ đây, đơn vị người cá đang đứng trước thềm của một cuộc tấn công bất ngờ hoàn hảo.
"Đội trưởng, đồng hồ đã điểm nửa đêm. Chúng ta đã đến bờ biển đúng theo kế hoạch."
"Tốt."
Đội trưởng của đơn vị này là một con quỷ cấp cao. Với thân hình to lớn, đồ sộ, chỉ riêng sự hiện diện của hắn thôi cũng đủ gây áp lực.
"Nghe đây anh em!" Đám thuộc hạ đứng thẳng người theo lệnh của cấp trên.
"Từ giờ phút này, đơn vị người cá tinh nhuệ của quân đoàn quỷ sẽ bắt đầu cuộc xâm lược lãnh thổ loài người! Chúng ta đã bị đẩy lùi kể từ khi tên gọi là anh hùng kia xuất hiện, nhưng giờ đây chúng ta sẽ giành lấy một chiến thắng vinh quang. Trận chiến này sẽ là bước ngoặt của cuộc chiến tranh!"
Tên chỉ huy người cá gầm lên để xốc lại tinh thần quân lính. Dù giọng hắn vang rõ mồn một với đám thuộc hạ, nhưng nó sẽ không thể vọng tới thế giới bên trên, khi đã bị nước biển và tiếng sóng cản lại.
"Giết chúng! Tàn sát lũ người đáng ghét đó cho đến khi biển xanh này nhuộm đỏ máu của chúng. Hãy đổ máu chúng cho đến khi không còn một giọt nào sót lại!"
"Gahhhhhhhhhh!!!"
Đám lính gầm lên, sĩ khí dâng cao ngùn ngụt. Cuộc tấn công bất ngờ của quân đoàn quỷ sắp sửa bắt đầu. Cuộc hành quân dài đằng đẵng đã kết thúc, khoảnh khắc tàn sát mà chúng mong đợi bấy lâu cuối cùng đã đến.
Hoặc ít nhất, đó là những gì chúng nghĩ.
"Áaa?!"
"Hửm?"
Thứ trông như những cột mana bất ngờ trút xuống như mưa từ phía trên mặt biển. Chúng nuốt chửng vô số binh lính, xóa sổ hoàn toàn bọn chúng trước khi chúng kịp hét lên một tiếng.
"Cái gì?! Chuyện gì vừa xảy ra thế?!"
"T-Tôi không biết!!!"
Những cột mana đen trắng khổng lồ từ đâu đó trên trời đâm xuyên qua đại dương, chạm tới tận đáy biển nơi chúng đang đứng, khuấy tung cát bụi mù mịt.
Một đơn vị từng tin chắc rằng chính chúng mới là kẻ nắm giữ yếu tố bất ngờ, giờ đây lại thấy mình đang bị tấn công bởi những thế lực bí ẩn. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ gây ra hỗn loạn, và tình hình càng tồi tệ hơn bởi cát bụi cuộn xoáy khiến chúng mất đi tầm nhìn.
"C-Chúng ta đang bị tấn công từ mặt nước! Lính trinh sát! Điều tra ngay lập tức!"
"R-Rõ th…Áaaaaaaaaa?!"
Dù tên sĩ quan đã ra lệnh nhanh chóng, nhưng những tên lính vừa ngoi lên để điều tra đã nhanh chóng bị nuốt chửng không thương tiếc bởi những cột sáng đen trắng khác, cơ thể chúng bị xóa sổ không còn một dấu vết.
"C-Cái gì?! Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra thế này?!"
"Đội khiên chắn vừa thiết lập tuyến phòng thủ! Chúng ta không biết ai đang tấn công, nhưng đội hình đã được khôi phục!"
"Làm tốt lắm, tham mưu!"
"Ngài quá khen, Đội trưở…Áaaaaaaaaa?!"
"Tham mưuuuuu?!"
Những cột năng lượng bí ẩn hoàn toàn phớt lờ hệ thống phòng thủ ma thuật của chúng, dễ dàng xuyên thủng và xóa sổ tên tham mưu của đội quân trong nháy mắt.
Ngay cả rào chắn được tạo thành bởi sức mạnh phép thuật tập thể của cả đơn vị cũng bất lực trước thế lực vô danh này. Không ai có mặt ở đó có thể bắt đầu hiểu được sức mạnh áp đảo của cuộc tấn công.
"C-Cái gì…Hự?!"
"Cát làm mờ mắt t…Grrrh ahhh?!"
"S-Sao lại thành ra thế này?! Hôm nay lẽ ra phải là ngày vinh quang của chúng ta chứ…Áaaaaaaaaa?!"
Một lực lượng quân đoàn quỷ hùng hậu đã nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Những cột mana bao trùm một khu vực rộng lớn với vô số đòn đánh giáng xuống liên hồi theo từng đợt.
Không có cách nào để chặn lại, không có đường nào để trốn thoát. Thậm chí còn chưa hiểu được bản chất của cuộc tấn công, đám lính cứ thế bị xóa sổ hết tên này đến tên khác.
"Đây là...ác mộng sao?"
Đôi mắt tên tướng quỷ trôi dạt nhìn lên phía trên, như thể hắn đang tìm kiếm câu trả lời từ thiên đường. Nhưng phía trên, hắn chẳng thấy gì ngoài biển đêm đen kịt. Hắn không thể thấy chuyện gì đang xảy ra trên mặt nước, và dù sao đi nữa hắn cũng chẳng thể làm gì được.
Chẳng bao lâu sau, một cột mana trắng giáng xuống đầu hắn. Nó diễn ra nhanh đến mức hắn không kịp thốt lên nửa lời.
Nhưng có lẽ, theo một cách nào đó, đây chính là sự cứu rỗi dành cho hắn.
Đó là lối thoát duy nhất khỏi thứ dường như là cơn ác mộng không hồi kết này. Bị nuốt chửng bởi ánh sáng thần thánh là sự giải thoát duy nhất của hắn khỏi thực tại kinh hoàng này.
Và như thế...không ai hay biết, cuộc xâm lược của quân đoàn quỷ đã kết thúc trong thất bại.
Sẽ chẳng ai kể lại câu chuyện về trận chiến này. Ngay cả người chịu trách nhiệm xóa sổ đơn vị này cũng không nhận thức được những gì mình đã làm. Vào ngày hôm đó, một thị trấn ven biển, nơi mà cư dân lẽ ra đã bị tàn sát, đã tình cờ và may mắn được cứu thoát bởi cơn cuồng nộ của một cô gái duy nhất.
Đơn vị người cá của quân đoàn quỷ đã bị tiêu diệt hoàn toàn, không để lại dù chỉ một mảnh thịt. Trớ trêu thay, vùng biển…nơi lẽ ra phải bị nhuộm đỏ bởi máu người, vẫn giữ nguyên màu xanh thẫm. Ngay cả máu của chính chúng cũng không làm bẩn được nó.
Liz đã vô tình đẩy lùi lực lượng ác quỷ.
"Hửm?"
Trên bãi biển, Cain nghiêng đầu. Có gì đó không đúng lắm.
"Vừa rồi...có ai trong các người cảm thấy một sự hiện diện lạ lùng bốc lên từ đáy biển không?"
"Hả? Biển sao?"
"Tôi chẳng cảm thấy gì cả."
Nhưng những người đồng đội đều lắc đầu. Chẳng có chút logic nào ở đây cả, chỉ có bản năng loài thú của Cain là nhận ra điều gì đó.
"Nếu điều đó làm cậu bận tâm, tôi có nên dùng chút phép thuật dò tìm để kiểm tra không?"
"Ờ...Nhờ ngài nhé, Lalo."
Lalo sử dụng phép thuật của mình để kiểm tra đáy đại dương. Phép thuật của ông tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu hoạt động nào dưới đó, dù là sự sống, phép thuật hay bẫy rập. Đó là bản chất của phép dò tìm. Lalo là một pháp sư lão luyện, trong nháy mắt, phép thuật của ông có thể bao phủ một khu vực rộng lớn gấp nhiều lần những gì một pháp sư bình thường có thể dò được.
"Không, chẳng có gì cả."
"Ra vậy…Chắc là do tôi nhầm thôi, xin lỗi nhé."
"Chúng ta đã được cứu bởi trực giác của cậu hết lần này đến lần khác rồi. Đừng ngần ngại lên tiếng nếu cậu nhận thấy bất cứ điều gì, dù nhỏ nhặt đến đâu."
Chẳng có gì dưới đáy đại dương cả. Hay đúng hơn, chẳng còn gì sót lại.
"Được rồi, vậy trước mắt, chúng ta cần tập trung vào..."
Cain ngước nhìn lên bầu trời nơi vầng trăng đang tỏa sáng rực rỡ. Liz vẫn đang lơ lửng ở đó, đôi cánh đen giữ cô ở trên không trung.
"Chúng ta phải làm gì đó với cô ấy."
"Tại sao Liz lại rơi vào trạng thái điên loạn như vậy chứ? Anh có manh mối nào không, Cain?"
"Có, tôi đã ở đó khi mọi chuyện bắt đầu."
Không có nhiều thời gian để thảo luận, nhưng Cain đã đưa ra một lời giải thích ngắn gọn về những gì đã xảy ra.
"Là lỗi của tôi…Không hề hay biết, tôi đã khiến cô ấy phải kìm nén bản thân suốt thời gian qua."
"Cain..."
Cain siết chặt nắm tay đến mức tự làm đau mình.
"Ngay cả khi không có ký ức, Liz chắc hẳn đã khao khát một sự kết nối với chúng ta. Dù cô ấy không nhận ra điều đó khi sức mạnh đã mất, nhưng khoảng trống đó vẫn ấp ủ sâu bên trong cô ấy, biến thành áp lực đè nén. Và...tôi đã không bao giờ nhận ra."
Trở lại căn phòng lúc nãy, Liz đã nhận ra sự thiếu vắng của sức mạnh đã mất trong khi cô đang dần mất trí. Đó là một sức mạnh mà cô không thể cảm nhận được ở trạng thái bình thường. Nhưng tiềm thức của cô đã có thể cảm nhận được khoảng trống do những thứ đã mất để lại…sức mạnh, sự gắn kết, tình yêu của cô. Những ký ức còn vương vấn đó đè nặng lên cô, gây ra đau đớn mà cô không hề hay biết.
Tìm kiếm những điều quý giá mà mình không thể nhớ, Liz đã trượt dài vào cơn cuồng nộ.
"Dù sao đi nữa! Chúng ta có thể tìm hiểu lý do chính xác sau! Ngay bây giờ, chúng ta cần phải ngăn cô ấy lại!"
"Đúng…đúng vậy! Nếu chị ấy cứ tiếp tục giải phóng sức mạnh như thế, thì trường hợp xấu nhất...”
“Không, đây không phải giả thuyết nữa! Tính mạng của cô ấy chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm!”
"Ừ, các cô nói đúng. Đó là ưu tiên hàng đầu."
Lời trách mắng ngắn gọn từ Rachel và Melvy đã kéo Cain quay lại sự tập trung. Giờ không phải lúc để suy ngẫm, đã đến lúc phải hành động. Phải làm bất cứ điều gì cần thiết, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đánh cho cô ấy tỉnh ra.
"Tôi sẽ tấn công. Mọi người hỗ trợ tôi nhé."
"Rõ!"
Các thành viên trong nhóm vào đội hình chiến đấu, mỗi người đều cảm nhận được một trận chiến cam go phía trước.
"Đi nào!"
Cain…vị anh hùng, đang dẫn đầu. Anh lao về phía Liz, người đang lơ lửng với đôi cánh đen dang rộng. Bằng mana, anh tạo ra những điểm tựa trên không trung, nhảy ngày càng cao hơn.
Đồng đội của anh cũng theo sát phía sau. Dù không có cánh, nhưng việc biến mana thành những bệ đỡ chắc chắn cho phép họ di chuyển linh hoạt tùy ý.
"Aaaaaaaa!!!"
Dù cô có nhận ra họ đang đến gần hay không, Liz lại thét lên một tiếng nữa. Và một lần nữa, những cột mana đen trắng trút xuống không ngừng nghỉ.
"Thánh Khiên!"
"Hự!"
Melvy tạo ra một tấm khiên chắc chắn bằng Thánh thuật của mình, nhưng nó chỉ làm chệch hướng được một phần của cột sáng trắng trước khi vỡ tan.
"Gwaaah!"
Phần lớn cột sáng trắng chỉ mới yếu đi đôi chút, đập trúng vào Cain. Anh dùng chút phép phòng thủ của riêng mình, nhưng không thể chặn hoàn toàn và bị đánh bật rơi xuống biển.
"Cain!"
"Ngài có sao không?!"
Cả nhóm hét lên lo lắng cho thủ lĩnh của họ. Cain nhanh chóng ngoi lên, đứng trên mặt nước như thể đó là nền đất cứng.
"Cain! Em xin lỗi! Khiên của em không đủ mạnh!"
"Đừng lo chuyện đó, Melvy. Nếu em không chặn được, thì chẳng ai chặn được cả đâu!"
Ngay cả một người cực kỳ mạnh mẽ cũng sẽ bị nghiền nát thành hư vô nếu hứng trọn đòn tấn công đó. Nhưng Cain chỉ bị thương và vẫn còn nguyên vẹn.
"Ngay lúc này...!"
Và trong khi Cain hứng đòn, một người khác đã thu hẹp khoảng cách với Liz trong nháy mắt.
Đó là Altina. Sử dụng sức mạnh của thánh kiếm Ikryl để cường hóa cơ thể, cô lướt qua không trung nhanh hơn cả mức mắt thường có thể nhìn thấy. Là một bán thú tộc mèo, cô là một trong những thành viên nhanh nhất của nhóm anh hùng.
"Hự!"
Một cột mana tấn công cô…lần này là một cột màu đen. Theo lời Kuon, đó là cột năng lượng có khả năng là ma thuật Địa ngục.
"Thánh kiếm Ikryl! Giải phóng sức mạnh!"
Thánh kiếm của Altina tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ, ánh sáng ngưng tụ thành hình dạng một lưỡi kiếm khổng lồ. Cô vung kiếm để chém đứt cột năng lượng đang giáng xuống đầu mình từ trên cao.
"Hyaaaaaaaa!"
Với tiếng gầm dũng mãnh, Altina chặn đứng cột đen bằng một cú vung kiếm. Tuy nhiên, cô chỉ phá hủy được một phần nhỏ của nó.
"Hả?!"
"Không ổn rồi!"
"Mọi người! Triển khai khiên chắn trước mặt Altina mau!"
"Rõ!"
Mana của mọi người phóng ra khi từng lớp từng lớp ma thuật khiên chồng lên nhau trước mặt Altina. Thông thường, những phép tạo khiên như thế này được triển khai ngay trước mặt người sử dụng, và việc phóng chúng ra xa sẽ làm giảm đáng kể độ bền của chúng.
Đây là biện pháp khẩn cấp…có còn hơn không. Nhưng nó vẫn có thể quyết định sự khác biệt giữa sự sống và cái chết.
"Hự! Nyaaaaaa?!"
"Altina!"
Bất chấp những tấm khiên dựng vội, cả Altina và lớp phòng thủ nhiều tầng đều bị cột đen nuốt chửng. Altina chịu sát thương nặng nề và bị hất văng xuống biển giống như Cain trước đó.
Tuy nhiên, cô ấy không ngoi lên. Altina đã chịu tổn thương nghiêm trọng đến mức cơ thể không còn nghe theo ý muốn của cô nữa.
"Melvy, vớt Altina lên và dùng ma thuật chữa trị mau!"
"V-Vâng! Rõ ạ!"
Theo lệnh của Cain, Melvy nhanh chóng di chuyển đến nơi Altina rơi xuống biển và kéo cô ấy lên mặt nước.
"Phù! Hộc...Hộc hộc..."
"Chị có sao không, Altina?"
"X-Xin lỗi...Cú đó...đau thật đấy..."
Melvy truyền Thánh thuật vào phép hồi phục của mình, một phép thuật cực kỳ mạnh mẽ có thể chữa lành tức thì mọi vết thương dù nghiêm trọng đến đâu. Thế nhưng, vết thương của Altina chỉ khép lại rất chậm chạp. Ma thuật Địa ngục mà cô ấy hứng chịu đang cản trở quá trình chữa trị.
"Hự!"
"Hừ...Gwaaaaaah!"
"Mitter! Lalo!"
Ở một nơi khác, thương vong đang tiếp tục gia tăng. Lalo đã hỗ trợ ma thuật phòng thủ mạnh mẽ cho Mitter, người đang cố gắng tiếp cận Liz bằng tấm khiên của mình.
Mitter, một chuyên gia về kỹ thuật dùng khiên, về cơ bản là "lá chắn thịt" của nhóm anh hùng. Khả năng phòng thủ của cậu ta là vô song. Thêm vào đó là Lalo, một pháp sư lão luyện, người đã gia cố thêm cho lớp phòng thủ đó. Số lượng kẻ thù có thể xuyên thủng bức tường gần như bất khả xâm phạm này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng cả hai đều bị áp đảo, lớp phòng thủ vỡ tan tành bởi một cột sáng trắng khi dòng thác mana nhấn chìm họ.
"Phù! Lalo, ngài ổn chứ?!"
"H-Hự...C-Chỉ trầy xước thôi..."
Cả hai bị đánh văng xuống biển, và Mitter ngoi lên với Lalo trong tay. Dù Mitter có vẻ tương đối không hề hấn gì, nhưng Lalo đã bị thương nặng.
"Melvy, Mitter! Đưa Altina và Lalo vào bờ và rời khỏi chiến trường ngay! Melvy, em ở lại với họ và tiếp tục chữa trị!"
"Ưm…rõ ạ!"
"Đ-Đợi đã...Tôi vẫn có thể...chiến đấu..."
"T-Ta cũng vậy...Đừng có coi thường...người già..."
Altina và Lalo đều lên tiếng phản đối mệnh lệnh, nhưng mức độ nghiêm trọng của vết thương trên người họ thì ai cũng thấy rõ.
"Im đi và làm theo lời tôi! Tôi sẽ không để Liz giết bất kỳ đồng đội nào của chúng ta đâu! Đặc biệt là ngài đấy, Lalo! Ông vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nên đừng có cố quá!"
Đó chính là lý do nhóm anh hùng lưu lại Thị trấn Học viện. Một số thành viên cần thời gian hồi phục dài hạn sau nhiều trận chiến với quân đoàn quỷ. Lalo, thành viên lớn tuổi nhất, vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, và chính vì lý do này mà Cain quyết định rút ông ra khỏi trận chiến.
"Cứ ở yên đó hỗ trợ bọn tôi bằng ma thuật cường hóa đi! Hễ có ai bị thương, tôi sẽ đưa họ về chỗ các người, nhớ chuẩn bị sẵn sàng để chữa trị đấy!"
"Hừm...Đ-Được rồi..."
Hai người họ bắt đầu niệm phép cường hóa tầm xa. Nó hiệu quả hơn phép tạo khiên ở khoảng cách xa, mặc dù tác dụng của nó cũng chỉ hơn liều thuốc an thần là bao. Dẫu vậy, đó là tất cả những gì Altina và Lalo có thể làm lúc này.
"Hừm...Rõ ràng có gì đó không ổn."
"Sylphie?"
"Chúng ta đều biết rất rõ khả năng của Liz mà, đúng không? Ngay cả với cô ấy, việc cân tất cả mọi người cùng một lúc thế này lẽ ra là không thể."
Trong nhóm anh hùng, năng lực của Liz chỉ đứng sau Cain. Không thể phủ nhận cô ấy là một trong những thành viên mạnh nhất đội, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy đủ mạnh để một mình chấp hết cả nhóm và giành chiến thắng.
Vậy mà đó chính xác là những gì cô ấy đang làm lúc này. Không cần chiến thuật, trong khi hoàn toàn bất tỉnh, và chẳng làm gì ngoài việc xả ma thuật bừa bãi, cô ấy vẫn đang áp đảo tất cả bọn họ.
"Rõ ràng cô ấy đang sử dụng sức mạnh vượt xa dòng máu của mình. Có phải cô ấy đã giấu sức mạnh này sâu bên trong suốt thời gian qua không?"
"Một khía cạnh của cô ấy mà chúng ta không biết...nhưng cô ấy cũng chỉ là một Succubus bình thường thôi mà, đúng không?"
"Em cũng nghĩ vậy...nhưng mà..."
Ngay trước mắt họ, Liz đang sử dụng Thánh thuật. Thứ được cho là sức mạnh của thần linh, cũng như thứ có vẻ là ma thuật Địa ngục, sức mạnh của ác ma.
Làm thế nào Liz có thể sử dụng những loại ma thuật đó? Làm thế nào cô ấy có thể phô diễn sức mạnh áp đảo đến vậy? Có vô số điều họ không hiểu nổi.
"Nhưng chúng ta không có thời gian để suy nghĩ về chuyện đó ngay bây giờ! Chúng ta phải nhanh chóng ngăn Liz lại!"
"Phải…Rachel nói đúng."
"Tất nhiên rồi, đó là điều tôi đang cố làm đây."
Rachel đã tiến lại gần Cain và Sylphie. Cuối cùng thì, họ cần phải ngăn chặn cơn điên loạn của Liz. Họ sẽ chẳng tìm hiểu được gì nếu không làm thế. Tuy nhiên, việc xuyên thủng những cột trụ đen trắng sừng sững này đang chứng tỏ là một nhiệm vụ khá khó khăn.
"Aaa...Aaa...N-N...Ngài Cain..."
"Liz?"
Ngay lúc đó, có gì đó thay đổi ở Liz. Cho đến thời điểm đó, cô ấy chỉ rên rỉ không thành tiếng trong đau đớn, nhưng cuối cùng, cô ấy đã có thể nói thành lời. Và từ mà cô ấy thốt ra chính là tên của Cain.
"Liz! Tôi đây, Cain đây! Cô có nghe thấy tôi không?!"
"Aaaaaaaa...C-Cain...Ngài Cain..."
"Liz! Tỉnh lại đi! Tôi đang ở ngay đây!"
Cain tuyệt vọng gọi với cô. Anh tin rằng lời nói của mình sẽ chạm tới cô…tin rằng cô sẽ lấy lại lý trí khi anh tiếp tục gọi tên cô.
"...C-Cain...Aaaaaaaa...Cain..."
"Liz! Cô có nghe thấy tôi không?! Chúng ta đã đi du lịch cùng nhau suốt thời gian qua mà, đúng không?! Đừng để sức mạnh kiểm soát cô! Đừng để nó chiến thắng! Hãy tỉnh lại đi, Liz!"
Như để đáp lại tiếng gọi từ tận đáy lòng của Cain, giọng của Liz cũng cao lên.
"Ngài Cain! Cho em quần lót của ngài đi!"
"Chết tiệt! Cô ấy chỉ đang nói mớ thôi!"
Cain lập tức từ bỏ kế hoạch dùng lời nói để gọi cô quay về. Rõ ràng ý thức của cô vẫn chưa trở lại.
"Vậy, chúng ta làm gì đây? Chúng ta thực sự đưa quần lót của Cain cho cô ấy à?"
"Ý tồi đấy. Thế sẽ làm cô ấy càng điên cuồng hơn cho xem."
"Có lý. Vậy thì tôi cũng phản đối."
"Đằng nào thì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."
Mặc dù nghe có vẻ nhảm nhí, nhưng họ đang thảo luận vấn đề này một cách nghiêm túc vì lo lắng cho Liz.
Và rồi...chuyện đó xảy ra. Một tiếng ầm ầm đe dọa bao trùm không gian.
"Hửm?"
"Gì thế? Nghe như có thứ gì đó khổng lồ đang đến gần vậy."
Âm thanh lớn của mana bị đẩy ra vang vọng khắp bãi biển. Bất kể nó là gì, nó dường như đang bay trong không khí, tiếp cận nhanh chóng từ bầu trời xa xăm.
"Ồ! Đó là…"
"Đ-Đừng bảo là..."
Chẳng bao lâu sau, kẻ mới đến đã đủ gần để mọi người nhận ra. Đó là một vật thể hình trụ khổng lồ dài vài chục mét. Nó được bao phủ bởi vô số xúc tu ngọ nguậy, cơ thể chắc chắn của nó được làm từ quặng ma thuật...
Đó là món đồ chơi tối thượng mà Liz đã phát triển ngày xưa. Hai năm trước, nó đã tham gia vào một trận chiến khốc liệt chống lại tướng quỷ, Hoàng đế Xúc tu Homo Squidiens, và đã hy sinh một cách anh dũng.
Giờ đây, một phiên bản nâng cấp của chiến binh dũng cảm đó đã cảm nhận được sự nguy hiểm của chủ nhân và có mặt tại hiện trường...
"Không thể nào! Ngươi đã đến rồi, Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III…!"
"Waoooooo!"
Các thành viên của nhóm anh hùng (trừ Cain) vỡ òa trong phấn khích. Hình dáng dũng mãnh của tạo tác này khi chiến đấu ngang ngửa với Hoàng đế Xúc tu Homo Squidiens đã in sâu vào ký ức của họ.
"C-C-Cái...Cái nyan gì thế kia?!"
"Thứ máy móc điên rồ gì vậy?"
"Những cái xúc tu ngọ nguậy của ngươi làm ta phát ốm!"
Tuy nhiên, ba người mới không biết về quá khứ hào hùng của chiến binh dũng cảm này thì hoàn toàn ngơ ngác. Đối với họ, đó chỉ là một vật thể kinh dị đang bay trên trời.
"Chủ nhân..." một giọng nói cơ khí vang lên từ cơ thể kim loại của nó, "Tôi sẽ cứu người!"
Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III, đã được Liz cải tiến thêm. Giờ đây nó đi kèm với chức năng giọng nói để cho phép người dùng trải nghiệm niềm vui của "trò chơi tra tấn bằng lời nói". Vì đây không phải là món đồ chơi bình thường, nó là phiên bản nâng cấp của món đồ chơi người lớn tối thượng mà Liz đã chế tạo trước khi mất trí nhớ.
"Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III đang lao thẳng vào Liz kìa!"
Cỗ máy đang chuyển đổi nguồn mana dự trữ thành lực đẩy để bay qua không trung. Nó duy trì tốc độ chóng mặt khi tung ra đòn tấn công để giải cứu chủ nhân.
"Aaaaaaaa!"
"Gàooooooo!"
Nhưng, thật tàn nhẫn làm sao! Những cột đen trắng mà Liz phóng ra đã xuyên thủng cơ thể của Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III. Ngay cả lớp vỏ quặng ma thuật được thiết kế đủ chắc chắn để chịu được các cuộc tấn công từ quân đoàn quỷ cũng bất lực trước sức mạnh ma thuật hiện tại của Liz.
"C-Chủ nhân...Xin hãy...tỉnh...lại..."
"Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III…!"
Từng mảnh vỡ từ cơ thể khổng lồ của món đồ chơi bị bào mòn, khiến nó mất lực đẩy và rơi xuống. Ngay cả khi nó rơi, những cột mana vẫn tiếp tục tấn công không ngừng nghỉ, cho đến khi không còn một hạt bụi nào sót lại của người chiến binh tốt bụng.
Trước khi chạm mặt biển, cỗ máy đã tan biến hoàn toàn.
"Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III…!!!"
Tiếng khóc thương vang lên từ nhóm anh hùng. Người chiến binh kiêu hãnh đã hy sinh bản thân lần thứ hai. Và một lần nữa, sự dũng cảm của nó lại dẫn đến một cảm giác mất mát mới.
Các anh hùng không thể kìm được nước mắt trước chuỗi sự kiện bi thảm này.
"Thứ đó rốt cuộc là cái quái gì vậy?"
"Đừng bận tâm, chỉ là một trò hề thôi."
"Cain! Anh không có trái tim sao?!"
Những người mới đến thì bối rối, trong khi Cain có vẻ hoàn toàn ngán ngẩm với tình hình.
"Ồ! Mọi người! Nhìn Liz kìa!"
"Hả?"
Và rồi...một giọt nước mắt rơi xuống. Liz dường như hoàn toàn mất kiểm soát, mắt trợn ngược, tâm trí không còn. Nhưng đột nhiên, có những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô.
"Liz đang khóc thương cho cái chết của Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III…!"
"Ngay cả trong trạng thái đó, một phần trái tim con người của cô ấy vẫn còn!"
"Nhìn kìa! Có phải do tôi tưởng tượng không, hay là các cột sáng đang nhỏ đi và bớt dữ dội hơn trước?!"
Bất chấp trạng thái điên loạn, Liz dường như bị chấn động bởi sự ra đi của món đồ chơi yêu quý. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, và lượng mana cô tỏa ra dường như đang giảm đi.
"Cain! Bây giờ có thể là cơ hội để chúng ta tiếp cận Liz!"
"Ưm…ờm…làm thôi, Cain! Chúng ta không thể để sự hy sinh của Thời khắc Con gái (trong bóng tối) Mk. III trở nên vô nghĩa!"
Đồng đội của anh đang hừng hực động lực, để cứu một người bạn quý giá, và để đảm bảo sự hy sinh của chiến binh dũng cảm sẽ không uổng phí. Sĩ khí của họ dâng cao.
"Mặc dù cô ấy chẳng thèm phản ứng với lời nói của tôi..." Cain bĩu môi. Có một cảm giác mơ hồ lơ lửng xung quanh mà anh không thể rũ bỏ được.
"Được rồi, nghe đây!" Nhưng anh nhanh chóng thay đổi thái độ. Đây là cơ hội của họ, không còn nghi ngờ gì nữa. "Mọi người dồn hết ma thuật cường hóa cơ thể lên người tôi! Tôi sẽ lao vào!"
"Hả?!"
"Sẽ không hiệu quả nếu sức mạnh của chúng ta bị phân tán! Tập trung tất cả vào tôi đi!"
Lý luận của Cain khá hợp lý. Các đòn tấn công của họ phối hợp rất tốt…chắc chắn là vậy…nhưng ngay cả những nỗ lực kết hợp của họ cũng không phá hủy được bất kỳ cột sáng nào. Cách tốt nhất của họ là kết hợp tất cả sức mạnh thành một mũi nhọn duy nhất đủ mạnh để xuyên thủng.
"Nhưng mà…Cain! Làm thế thì ngay cả cơ thể của cậu cũng không chịu nổi đâu!"
Mitter phản đối…và hoàn toàn đúng. Ma thuật cường hóa cơ thể, dù là một phép thuật thông dụng, có thể trở thành thuốc độc nếu tập trung quá mức. Đây là kiến thức cơ bản. Cường hóa quá mạnh sẽ gây áp lực nặng nề lên cơ bắp và hệ tim mạch, dẫn đến sự phá hủy cơ thể thảm khốc…cơ bắp sẽ bị xé nát, và mạch máu sẽ vỡ tung dưới dòng máu chảy xiết do quá trình cường hóa mang lại.
Tuy nhiên, quyết tâm của Cain không hề lay chuyển.
"Đó là điều chúng ta phải làm! Cường hóa nửa vời sẽ không ăn thua đâu! Phải có ai đó làm điều này, nếu không chúng ta sẽ không bao giờ ngăn được cô ấy!"
Một khoảnh khắc im lặng sững sờ.
"Tôi...Tôi sẵn sàng đánh cược mạng sống của mình hàng triệu lần vì cô ấy."
Cain cười toe toét. Anh muốn cứu cô…mong muốn của anh được chia sẻ bởi tất cả mọi người có mặt. Nhưng không ai cảm nhận điều đó sâu sắc hơn Cain.
Sau một hồi im lặng, Sylphie nhượng bộ, "Hiểu rồi. Tốt nhất là ngài phải trụ vững đấy, bất kể giá nào."
"Ưm…xin hãy dừng lại ngay nếu ngài thấy quá sức nhé!"
"Ờ. Cảm ơn."
Tất cả đều cúi đầu trước niềm tin kiên định của anh.
Và thế là, nó bắt đầu.
"Hự!"
Cơ thể Cain giật mạnh dữ dội ngay khoảnh khắc ma thuật cường hóa kết hợp của tám người truyền vào anh. Máu rỉ ra từ miệng và mắt anh.
"Gahhhhhhhhhh...!"
Sức mạnh khổng lồ đang tàn phá bên trong cơ thể anh. Các cơ bắp phồng lên một cách quái dị, khung xương giãn nở rõ rệt. Dòng máu chảy xiết, xé toạc các cơ quan nội tạng từ bên trong.
Đó là mức độ cường hóa mà bình thường sẽ dẫn đến cái chết. Tuy nhiên, Cain vẫn chịu đựng được. Cơ thể anh đã được tập luyện đến mức phi thường trong suốt cuộc hành trình. Anh là một chiến binh đã sống sót qua hàng ngàn, hàng vạn trận chiến trước đây.
"Ha ha...Cái này có khi còn mạnh hơn cả buff của Thánh Kiếm Andros ấy chứ..."
Cain lẩm bẩm, máu nhỏ giọt từ môi.
Tuyệt kỹ tối thượng của thánh kiếm là một phép cường hóa cơ thể cực hạn với tác dụng phụ nghiêm trọng. Nhưng sức mạnh kết hợp của các thành viên trong nhóm anh đã vượt qua cả điều đó.
Nhìn theo hướng khác, chỉ riêng Thánh Kiếm Andros đã sở hữu sức mạnh gần như tương đương với sự cường hóa kết hợp của tám thành viên. Hơn nữa, bất chấp phản lực, nó gây ra rất ít căng thẳng cho cơ thể khi kích hoạt. Theo nghĩa đó, thánh kiếm của Cain quả thực rất đáng gờm.
"Tiếc thật...Không đời nào tôi có thể chồng thêm cái đó lên trên cái này được..."
Cơ thể anh chỉ đang cố gắng giữ cho không bị tan rã. Ngay cả với Cain, tiến xa hơn nữa là điều không thể. Anh hít một hơi thật sâu. Máu chảy ra từ khóe môi khi anh dồn sức mạnh vào đôi chân. Các cơ bắp ở bắp chân phồng lên, cơn đau chạy dọc qua chúng dữ dội đến mức anh nghĩ chúng có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
"Được rồi...Tôi lên đây!"
Và với lời đó, Cain bắt đầu cuộc tấn công. Đạp vào những bệ đỡ được tạo bằng mana, anh lao vút qua bầu trời với tốc độ phi thường. Anh giống như một viên đạn đại bác đang chuyển động. Mỗi lần anh đạp chân, những làn sóng xung kích dữ dội gợn ra từ những điểm tựa tạm thời, tạo ra những tiếng nổ vang rền vọng khắp bãi biển.
"Oa!"
"Á!"
Ngay cả những cựu binh của nhóm anh hùng cũng thấy mình theo bản năng cúi xuống và gồng mình chống lại lượng dư chấn. Sức mạnh của mỗi dư chấn thôi cũng đã quá áp đảo.
"Aaaaaaaa...!"
Như để bảo vệ bản thân, Liz tạo ra thêm một loạt cột sáng chắn ngang. Cho đến lúc đó, chừng ấy là đủ để ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận cô.
"Xuyên thủng nó!"
Lao đi với tốc độ vượt qua giới hạn con người, Cain đâm mạnh thanh Andros về phía trước, rót mana vào lưỡi kiếm. Nó xuyên thủng một trong những cột đen của Liz, để lại một lỗ hổng lớn trong cấu trúc của nó. Lần đầu tiên, nhóm anh hùng đã thành công phá vỡ ma thuật điên loạn của Liz.
"Wao!"
"Có thể thành công đấy!"
Mọi người siết chặt nắm tay đẫm mồ hôi, mắt dán chặt vào cảnh tượng đó. Lại một lần nữa, Cain tạo ra điểm tựa. Lại một lần nữa, anh tập trung sức mạnh vào đôi chân.
"Lần nữa!"
Anh phóng bản thân đi như một viên đạn một lần nữa, đập tan cột mana trắng thứ hai và tiến sâu hơn.
"Mình chỉ cần tiếp tục thế này!"
Và một lần nữa, anh bùng nổ lao tới. Đôi chân anh gánh chịu sức nặng của lực lượng khổng lồ, bị rách toạc và đẫm máu sau mỗi chuyển động. Tuy nhiên, anh không thể dừng lại. Anh không có ý định dừng lại.
Khoảng cách giữa anh và Liz đang nhanh chóng thu hẹp.
"Mình có thể làm được!"
"Aaaaahhh...!"
Đó là lúc Liz gầm lên một tiếng dữ tợn, hình dạng ma thuật của cô thay đổi.
"Hả?"
Những cột đen và trắng quấn lấy nhau và hợp nhất, kéo dài và mở rộng ra. Nó không còn là một loạt các cột trụ nữa, mà là một bức tường khổng lồ che chắn cho cô. Một bức tường kỳ dị, một sự pha trộn hỗn loạn giữa đen và trắng, đang chặn đường anh.
"Hự!"
Cain đâm sầm vào nó. Ngay cả với khả năng được cường hóa vượt trội, thật không may anh đã thất bại trong việc phá vỡ bức tường mà Liz tạo ra. Tốc độ cao của anh biến cú va chạm thành sát thương hủy diệt, động lượng của chính anh quay lại cắn ngược anh.
Đà tiến của anh dừng lại đột ngột. Mất đà, cơ thể Cain khuất phục trước trọng lực, rơi xuống biển bên dưới. Và thế là, anh lao xuống nước với một tiếng tõm lớn.
"Cain!"
"Chị bắt được ngài ấy rồi!"
Sylphie vươn mana của mình ra như một chiếc roi, khéo léo luồn lách qua những cột trụ sừng sững và phóng xuống nước để cứu Cain. Dây leo năng lượng ma thuật quấn quanh cơ thể Cain và kéo anh lên.
"Hộc...Hộc...Cảm ơn vì cú đó..."
"Trước mắt, hãy quay lại chỗ Melvy đã. Ngài cần ma thuật chữa trị của em ấy."
Mang theo Cain, Sylphie nhảy qua không trung, rút lui về bãi biển nơi Melvy, Altina và Lalo đang đợi họ. Ngay lập tức, Melvy lao đến chỗ anh và bắt đầu truyền ma thuật chữa trị vào cơ thể bầm dập của Cain.
"Ngài có ổn không, Cain?!"
"Ha ha ha...Có lẽ anh đã hơi quá đà, nhưng thế này á? Chẳng là gì cả...Khục, khụ, khụ...!" Sự dũng cảm của anh bị cắt ngang bởi một búng máu bắn ra từ miệng.
"Cảm ơn vì đã cứu tôi, Sylphie. Phiền em đặt tôi xuống được rồi...hự."
"Tất nhiên rồi...Em mừng là ngài vẫn còn nguyên vẹn."
"Xin lỗi nhé, Melvy. Tiếp tục dùng ma thuật chữa trị nếu em có thể."
"Vâng, vâng! Cứ để đó cho em!"
Cain rời khỏi tay Sylphie, ngồi phịch xuống tại chỗ.
"Phù..."
Cain lấy lại hơi và ngẩng mặt lên. Mắt Cain..tất nhiên, hướng về phía Liz.
"Không hoàn toàn vô ích...Tôi đã ép Liz phải lật thêm một quân bài tẩy nữa."
Bức tường đen trắng đã chặn đứng cú lao của anh vẫn còn đó. Giờ thì, họ sẽ vượt qua nó thế nào đây? Cain vắt óc suy nghĩ về thử thách mới này, trong khi Melvy vẫn tiếp tục chữa trị cho anh.
"Nếu chúng ta lờ bức tường đi và vòng ra từ bên ngoài thì sao?"
"Cô ấy có thể tạo ra một bức tường mới, và chúng ta sẽ lại rơi vào tình huống tương tự. Chúng ta không thể để cô ấy bao quanh mình bằng mọi phía…trước, sau, hai bên trên và dưới…nếu không, cô ấy sẽ trở thành bất khả xâm phạm."
Rachel và Mitter quay lại từ vị trí của họ trên không.
"Lý do duy nhất cô ấy chưa làm thế ngay bây giờ là vì cô ấy đã mất trí", Mitter lý giải. "Nhưng bản năng của cô ấy vẫn rất sắc bén. Khoảnh khắc ai đó đến gần, phản xạ phòng thủ của cô ấy sẽ kích hoạt, và cô ấy tạo ra rào chắn để đẩy lùi họ."
"Cuối cùng thì, chúng ta buộc phải phá vỡ bức tường đó." Kuon thở dài.
"Phiền phức thật." Kuon và Wolfe cũng đã gia nhập với họ. Đã đến lúc đánh giá lại chiến lược.
"Giờ thì, làm gì đây?"
Cain đặt tay lên cằm suy nghĩ. Nhưng chẳng có gì nảy ra trong đầu. Những người khác cũng bế tắc tương tự, nghiêng đầu và vắt óc, nhưng không có giải pháp thần kỳ nào xuất hiện. Điểm sáng duy nhất là họ có thời gian để suy nghĩ. Trên chiến trường thông thường, hiếm khi có thời gian để ngồi xuống và cân nhắc. Nếu họ chùn bước trước mỗi bất lợi, kẻ thù sẽ nắm lấy cơ hội để áp đảo họ.
Nhưng kẻ thù hiện tại của họ là Liz, và cô không hành động theo lý trí. Cô chỉ đơn giản lơ lửng ở đó, bất động, xả ra những dòng thác mana vô tội vạ. Mặc dù ma thuật của cô tạo thành một rào chắn bất khả xâm phạm, nhưng cô gần như vô hại khi ở ngoài tầm với.
"Nghiêm túc đấy, chúng ta làm gì với vụ này đây?"
Điều đó không có nghĩa là họ có thể lãng phí thời gian.
Mana của Liz là vấn đề chính. Quy mô sức mạnh khổng lồ mà cô đang giải phóng không thể kéo dài mãi mãi. Cuối cùng, nó sẽ đẩy cô vượt quá giới hạn…và điều nằm sau đó có lẽ là cái chết. Đây chỉ là suy đoán, nhưng mọi thành viên trong nhóm dường như đều chia sẻ nỗi sợ hãi đó. Cô có thể cầm cự được bao lâu nữa? Điểm gãy là khi nào? Không ai biết chắc chắn.
Đó là phần tồi tệ nhất. Tất cả vẫn là một bí ẩn, và chưa ai nghĩ ra cách để xuyên thủng bức tường. Ngay cả khi họ xoay xở phá vỡ được nó, vẫn có khả năng Liz còn nhiều chiêu trò hơn nữa.
Im lặng.
Tiếp tục im lặng.
Suy nghĩ cần thời gian. Nhưng thời gian chỉ đưa cô đến gần cái chết hơn. Ai mà biết được, có thể họ đã vượt quá giới hạn thời gian từ lâu rồi, và cô sẽ gục chết vào giây tiếp theo.
Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra, và nỗi lo đó đang gặm nhấm họ.
Ngay lúc đó...
Huýt..........!
"Hửm?"
Tiếng còi cắt ngang sự căng thẳng. Đó là một âm thanh bình thản, quá không phù hợp với chiến trường căng thẳng đến mức khiến tất cả bọn họ ngạc nhiên. Giật mình, các thành viên trong nhóm đều quay về phía nguồn phát ra tiếng động.
Đứng ở đó là một người phụ nữ trong bộ đồng phục.
"Người phụ nữ đó..."
Cô ta là nữ thiên thần đã trông coi bãi biển vào ban ngày. Cain nhớ cô ta rất rõ. Hình ảnh đôi cánh đen trên lưng cô ta đã in sâu vào tâm trí anh, và cả mái tóc dài của cô ta nữa. Nó có màu trắng tinh khiết ở chân tóc, dần chuyển sang màu đen ở ngọn tóc, một sự chuyển màu đầy mê hoặc để lại ấn tượng khó phai.
Cái cách cô ta cứu đứa trẻ đuối nước cũng vô cùng đáng nhớ. Thế nên, ngay cả khi cô ta không mặc bộ đồ bơi, Cain vẫn ngay lập tức nhận ra cô ta là ai.
"Ưm...Chẳng phải cô là nhân viên cứu hộ ở bãi biển sao?"
"Ơ, ừm, các người làm gì ở đây thế?"
"Lại còn đi cùng với cảnh sát nữa chứ..."
Đúng như Mitter đã chỉ ra, có khoảng chục thiên thần trong bộ đồng phục cảnh sát tiêu chuẩn đứng sau lưng cô ta, ai nấy đều mang đôi cánh trắng.
"Hự...Cảnh sát." Wolfe nhăn mặt.
Những màn tấn công dồn dập của Công chúa Remiphinia đã biến cậu ta thành một kẻ trông chẳng khác gì tội phạm, và cậu ta đã phải chịu đựng vô số cuộc chạm trán chẳng mấy vui vẻ với lực lượng thi hành pháp luật. Dù muốn hay không, cậu ta cũng đã nảy sinh một cái nhìn khá tiêu cực về họ.
"À thì...Khu vực này nguy hiểm hơn vẻ ngoài nhiều đấy. Xin hãy lùi lại vì sự an…"
Tuýt............!
"Oa?!"
Cain đã cố gắng nói chuyện với các thiên thần bằng giọng điệu lịch sự, xã giao thường ngày của mình, nhưng người phụ nữ cứu hộ đã cắt ngang lời anh bằng tiếng còi. Đôi mắt cô ta dán chặt vào Liz, người vẫn đang lơ lửng trên bầu trời.
Nhóm anh hùng khá bối rối trước sự can thiệp bất ngờ này.
"Hèm..." Cô nhân viên cứu hộ hít một hơi thật sâu trước khi cao giọng. "Ngươi đã vi phạm Luật Thiên Giớiiiiii, Điều 72!"
"Hử?!"
"Về việc thiên thần sa ngã gây rối và phá hoại tại nhân giới! Bắt giữ nghi phạm ngay lập tức!"
"Rõ!"
Theo lệnh của cô nhân viên cứu hộ, những viên cảnh sát thiên thần phía sau cô ta đồng loạt dang rộng đôi cánh trắng và lao về phía Liz.
"C-Cái gì?!"
Nhóm anh hùng trố mắt nhìn.
Cảnh sát đang can thiệp sao? Họ không thể giấu nổi cú sốc trước diễn biến không lường trước được này.
"Khoan đã…không được!" Sau một nhịp, Cain cố gắng cảnh báo họ lần nữa. "Mọi người, dừng lại đi! Liz hiện giờ thực sự rất nguy hiểm đấy!"
Ma thuật mà Liz đang giải phóng không chỉ là mạnh, nó mang tầm cỡ tận thế. Người thường sẽ bị xóa sổ không còn một dấu vết.
"Thánh khiên!"
"Thánh khiên!"
"Thánh khiên!"
"Hả?"
Tuy nhiên, trái ngược với dự đoán của anh, các sĩ quan thiên thần đã xoay xở làm chệch hướng được một phần ma thuật của cô. Với sức mạnh kết hợp của ba tấm khiên, họ đã chặn đứng thành công một trong những đòn tấn công hủy diệt của cô. Hơn thế nữa...
"N-Này...Melvy, đó chẳng phải là..."
"V-Vâng! Ưm, ờm...Đó, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Thánh thuật!"
Thánh thuật được cho là bắt nguồn từ sức mạnh của Chúa Trời. Vậy mà ở đây, những viên cảnh sát bình thường lại đang sử dụng nó một cách dễ dàng.
"Tiến lên nàooooo, mọi người! Nhẹ nhàng khống chế cô bé thiên thần sa ngã của chúng ta thôi!"
"Rõ!"
Cô nhân viên cứu hộ trên bãi biển ra lệnh bằng một giọng điệu lười biếng, thong dong.
Khoảng mười sĩ quan thiên thần vây quanh Liz, và chưa có ai bị tiêu diệt cả. Họ đang chật vật nhưng vẫn xoay xở chặn và né được các đòn tấn công của cô.
Cain và đồng đội lặng người quan sát trong sững sờ, miệng há hốc trước năng lực đáng gờm của các sĩ quan. Ngoài việc Liz đang lên cơn cuồng loạn, giờ họ còn phải đối mặt với sự can thiệp bất ngờ này.
Tình hình đang xoay chuyển theo một hướng vô cùng kỳ quặc.
0 Bình luận