WN

Chương 112: Tháp Phép Thuật (1)

Chương 112: Tháp Phép Thuật (1)

[Equillium] — tổng hành dinh của Cục Bảo An Đế Quốc.

Phó Cục trưởng Primienne chẳng có ngày nào là được yên khi mỗi ngày ở đây lại có hơn chục Huyết Quỷ bị bắt. Còn Betan thì đang cắm đầu nghiên cứu một loại huyết pháp mới — thứ ma thuật được cho là có thể nhận diện Huyết Quỷ. Ý tưởng đó nghe thôi đã khiến đầu cô ong ong.

Còn bên phía đầu não của giới Huyết Quỷ thì đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng. Không phủ nhận, cũng chẳng nhúng tay, như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến chúng cả.

“…Cái tên này.”

Primienne… ném ánh mắt sắc lẹm đầy sát ý về phía nhân viên Cục Tình Báo.

“Tại sao cái tên này lại nằm trong danh sách?”

“Đây là danh sách giám sát do cấp trên chỉ đạo…”

“…”

Nhân viên Cục Tình Báo, trong bộ vest chỉnh tề, đáp lại một cách nghiêm túc.

Đám chết tiệt này lúc nào cũng như vậy. Không biết là bọn họ toàn tuyển mấy tên vô cảm hay thật sự đào tạo chúng thành máy móc không cảm xúc nữa. Tuy nhiên cái tên trên danh sách lần này thì quá đặc biệt để có thể làm ngơ như thường lệ.

[DANH SÁCH CÁC ĐỐI TƯỢNG GIÁM SÁT]

: Sylvia von Yosssepin Iliade :

“Nếu nhà Iliade thật sự dám đối đầu với Bệ Hạ, các người đã xông vào bắt từ lâu rồi. Nhưng nhìn cái kiểu lén lút lần này... là có chỉ đạo ngầm từ mấy tên hoạn quan à?”

Ngay cả Cục Tình Báo cũng phải kiêng dè khi đụng đến gia tộc Iliade. Không có lệnh từ Hoàng đế, chúng chẳng bao giờ dám va chạm với người của hoàng thất.

“Chúng tôi chỉ đang giám sát và điều tra. Ngoài ra, đây là yêu cầu hợp tác, không phải mệnh lệnh. Nếu Phó Cục trưởng đồng ý hỗ trợ, chúng tôi sẽ bàn giao tài liệu liên quan.”

Primienne gõ ngón tay lên danh sách, coi như đồng ý. Nhân viên tình báo lập tức đưa cô phần còn lại của tập tài liệu.

[Bị nghi vi phạm Điều 3-3 Pháp Lệnh Ma Pháp Đế Quốc: Tội giết người bằng ma pháp cấp độ hai]

[Bị nghi vi phạm Điều 8-1 Pháp Lệnh Ma Pháp Đế Quốc: Phát minh ma pháp nguy hiểm cấp cao]

[Bị nghi vi phạm Điều 1-8 Pháp Lệnh Tình Báo Đế Quốc: Giao du với Idnik – đồng đội cũ của Rohakan]

 [Đánh giá tổng thể: Nhóm rủi ro cao, cần theo dõi sát sao]

“Sylvia… giết người?”

“Nói chính xác thì là ma pháp do cô ta thi triển đã gây ra cái chết. Trường hợp tương tự cũng từng xảy ra ở Thiên Không Đảo, nhưng lúc đó đã được giải quyết bằng quyền tại ngoại miễn trách nhiệm hình sự.”

“Nhưng?”

“Chỉ có vụ ở Thiên Không Đảo là được xử lý. Vụ giết người trong lãnh thổ Đế Quốc vẫn thuộc quyền điều tra của Đế Quốc. Cuộc điều tra vẫn—”

“Cô nghĩ tôi ngu chắc?”

Primienne tựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn hai đặc vụ ngồi trước mặt.

“Giết bao nhiêu người cũng chẳng sao — có năng lực như cô ta, ai mà dám đụng tới. Mà lỡ có đày đi đâu vô cớ, tổn thất chỉ có Đế Quốc chịu. Nhân tài cỡ đó, mấy người rõ thèm khát còn gì.”

Thực tế thì chỉ có Thiên Không Đảo, Bercht hoặc chính Hoàng đế mới có quyền xử phạt pháp sư ở đẳng cấp của Sylvia.

“Nhưng thứ thật sự khiến các người mất ăn mất ngủ… là mối liên hệ giữa cô ta với Rohakan và Idnik, đúng không?”

“Phó Cục trưởng Primienne, giờ chuyện này cũng là trách nhiệm của cô.”

Primienne cười khinh miệt.

“Dù có là trách nhiệm của tôi thì tôi cũng không tự tay làm. Tâm lý của pháp sư chỉ có chính pháp sư mới hiểu. Cần phải có lời khuyên từ đồng nghiệp cùng nghề — là pháp sư.”

“Cô biết ai không?”

Cô biết. Dù phải thuyết phục, bắt giữ hay tra hỏi thì người đó vẫn là lựa chọn hiệu quả nhất. Đồng thời, cũng là biến số nguy hiểm mà Primienne cần phải quan sát kỹ càng. Nhưng đã mở miệng nhờ vả, thì ít nhất cũng nên giữ chút phép lịch sự.

“Deculein.”

••

Tầng 77 của Tháp. Primienne đảo mắt quanh căn phòng làm việc được lau dọn kỹ lưỡng, mùi xà phòng nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí. Trước mặt cô, sau bàn làm việc, Deculein đang lật qua bản đề nghị hợp tác dày 50 trang mà cô gửi. Không gian như lặng hẳn đi dưới ánh mắt lạnh băng của hắn.

“Không có gì nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ lập một đội giám sát riêng, anh chỉ cần hỗ trợ một chút.”

Deculein nhướng mày, nhưng Primienne vẫn điềm nhiên nói tiếp.

“Cho dù cô ta phạm tội, hay chỉ vì giao du nhầm người mà bị vướng vào rắc rối, thì chúng tôi cũng chỉ theo dõi mà thôi.”

“…”

“Không phải tống giam. Chỉ cần giáo dục cô ta trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát. Tài năng của pháp sư tên Sylvia này cần được quản lý và giám sát bởi quốc gia.”

Deculein nhấc bút lên và ký vào văn bản không chút do dự.

“Như dự đoán, anh từng là giáo sư hướng dẫn của cô ta.”

Nếu là Deculein thì chắc chắn sẽ không từ chối. Cô đoán không sai.

“…Phó Cục trưởng Primienne.”

Anh cau mày.

“Vâng.”

“Dừng lại.”

“…Vâng.”

Primienne đưa cho anh một viên pha lê. Đó là thiết bị liên lạc trực tiếp với đội giám sát chuyên trách Sylvia do Cục Bảo An Quốc Gia lập ra trong bí mật.

“Thông tin sẽ được trao đổi qua đây. Có các buổi họp định kỳ, tài liệu liên quan trọng cũng sẽ—”

“Tôi có một điều kiện.”

“Anh ký rồi mà.”

…Chẳng lẽ giờ lại đổi ý? Primienne đưa tay định rút lại văn bản đã ký.

“Điều tra thêm một người nữa. Mẹ của Sylvia — Sierra.”

Cô khựng tay giữa chừng, ngẩng nhìn Deculein. Vẻ mặt anh bỗng trở nên u tối, khiến cô bất giác sững lại.

“Tất cả những gì liên quan đến cô ta. Quá khứ, mối quan hệ, từng bước đi — tôi muốn có đầy đủ.”

Giáo sư Trưởng của Tháp Phép Thuật, đồng thời là tộc trưởng nhà Yukline — Deculein. Chẳng phải anh vốn là kẻ máu lạnh đến mức dù bị đâm cũng không chảy máu sao? 

“Điều tra tất cả và đưa thông tin đó cho tôi.”

Nhưng lúc này, Deculein… tại sao người đàn ông này lại trông như đang lo lắng cho Sylvia?

“…Biết vậy thì có giúp được gì cho anh không?”

Anh không trả lời, còn Primienne thì cũng không gặng hỏi thêm.

“Vâng. Tôi hiểu rồi.”

“…”

••

“…Ta nghe được một vài chuyện đang lan truyền gần đây. Dù không nghe thì ta cũng biết, Cục Tình Báo đang theo dõi em.”

Idnik viết ra câu đó trong cuốn sổ tay và cho Sylvia xem.

“Không sao đâu. Em cũng quen với mấy chuyện thế này rồi.”

Cô cũng biết luôn chuyện Deculein sẽ tham gia đội giám sát.

“…”

Sylvia mở mắt, im lặng nhìn quanh hòn đảo nơi mình đang ngồi.

Dưới chân là mặt đất rộng lớn và rắn chắc, một dòng suối chảy róc rách qua thảm cỏ xanh rì. Đảo Vô Danh được tạo thành từ ba màu cơ bản của ma pháp.

“Em định sẽ làm gì tiếp theo?”

Ba ngày ba đêm liên tục, cô miệt mài xây dựng hòn đảo này. Chỉ trong ba ngày, một hòn đảo mới đã xuất hiện trên quỹ đạo của Thiên Không Đảo.

“…”

Sylvia nhìn thẳng vào Idnik, ánh mắt lạnh và sâu đến đáng sợ. Idnik cũng không né tránh ánh nhìn đó.

“Em đang suy nghĩ.”

Sắc mặt Sylvia hiện rõ nỗi trăn trở, nhưng cô không hề gục ngã.

“…Em đã nhớ ra rồi.”

Một đứa trẻ chưa đầy 20 tuổi, và hơn nửa cuộc đời ấy là những tháng ngày đau khổ. Cảm giác ngập chìm trong nỗi đau và dần quen thuộc với nó đã trở thành thói quen.

“Em sẽ tạo ra một ma pháp mới.”

Cô thậm chí còn không biết đó là đau khổ, vì đã quá quen. Thứ bóng tối lạnh lẽo ấy, cô tiếp nhận nó như một phần vốn có của bản thân.

“Ma pháp để theo dõi hắn.”

Lúc đó, ánh mắt Idnik tự nhiên hướng về sinh vật triệu hồi của Sylvia.

“Có một hiệp sĩ hộ vệ đang bảo vệ Deculein, rất mạnh. Dù sinh vật triệu hồi của em đúng là được tạo ra hoàn hảo, nhưng—”

“Em biết.”

Một cơn gió nhân tạo nổi lên quanh họ, do Sylvia triệu hồi.

“Ma pháp của em… sẽ hòa trong gió..”

“…Trong gió?”

“Gió sẽ thay em lắng nghe. Như vậy, Deculein chẳng thể thoát được — thậm chí sẽ không biết mình đang bị theo dõi.”

Trên bầu trời đầy mây, Ánh trăng len qua tầng mây, rọi xuống gương mặt Sylvia.

“Biết đâu… em lại vô tình phát hiện ra cả con quái vật mà mình từng tạo ra trong vô thức.”

Khoảnh khắc ấy, Idnik nhận ra mình đã đánh giá Sylvia quá thấp. Deculein chỉ là một khúc củi vô tình rơi vào — nhưng chính hắn đã nhóm lên ngọn lửa chập chờn ấy, để rồi nó bùng cháy thành trận cuồng phong thiêu rụi tất cả.

* * *

Đêm khuya, tại phòng thí nghiệm trợ giảng.

Bóng tối phủ kín bên ngoài khung cửa sổ, nhưng ánh đèn trong [Phòng Thí Nghiệm Giảng Dạy] vẫn sáng rực. Epherene, Drent và Allen đang bận rộn ôn lại các bài học trước đó.

“Nếu mình hiểu hết cái đống lý thuyết này… thì có nghĩa là mình có thể nhét thuộc tính đó vào ma pháp của mình luôn đúng không?”

Drent gãi thái dương bằng cây bút, lẩm bẩm. Epherene gật đầu.

“Vâng. Em nghĩ vậy.”

“…Em hiểu thật à?”

Drent liếc nhìn ghi chú của Epherene. Cô mỉm cười và lắc đầu.

“Đừng có ganh tị. Anh lại định chôm bài em nữa à?”

“Không phải… đâu có ganh tị gì đâu…”

“Nếu anh hỏi đàng hoàng thì em sẽ chỉ mà. Anh nghĩ em keo kiệt vậy sao?”

“…Ừm. Vậy… lát nữa em cho anh mượn ghi chú nha?”

Drent gãi đầu ngượng nghịu.

“Trả công bằng một ly cà phê đi. À, em đang định ra ngoài hít thở, tiện thể đưa tiền đây em đi mua luôn.”

“Hả? Ừ, được thôi. Đây. Giữ lại tiền thừa nha.”

Drent rút ra một tờ 100 Elnes từ ví. Epherene nhận lấy, cười khẽ.

“Dạo này chắc bốn ly cà phê hết 100 Elnes rồi. Dù sao thì, em đi đây~.”

“Ừ-Ừm. Cẩn thận nha~.”

“Đi cẩn thận nha, Epherene~.”

Epherene rời khỏi Tháp. Cô đi thang máy, băng qua sảnh tầng một và bước vào một quán cà phê hoạt động 24/7 có tên Blind nằm ngay bên ngoài—

“?”

Qua ô kính, cô nhận ra hai gương mặt quen thuộc đang ngồi trong một quán cafe gần như trống rỗng, nhạc jazz vang lên du dương. Deculein và Adrienne đang ngồi đối diện nhau.

Theo phản xạ, Epherene tập trung ma lực vào mắt. Cô thi triển Phong Cảm — kỹ thuật kết tụ nguyên tố gió vào mắt và tai để tăng cường thính giác và thị giác.

—…Khi nào anh định công bố nghiên cứu đó? Tới ba năm, không, bốn năm rồi đấy?! Phiên điều trần cũng sắp tới rồi!

Giọng Adrienne vang lên mạnh mẽ trong quán. Deculein đáp lại trong khi nhấp một ngụm cà phê.

—Sắp rồi.

—Tạo ra nguyên tố thuần túy và hệ ma pháp bốn yếu tố dựa trên nó! Nghe hoành tráng lắm.

Tạo ra nguyên tố thuần túy. Đôi mắt Epherene mở to.

—Ừ. Gần như đã hoàn thiện.

—Hừm~, vui nhỉ. Mà, thật sự là anh viết à?! Không phải ăn cắp nghiên cứu của người khác đấy chứ?!

Khoảnh khắc đó, Epherene cắn môi. Có lẽ nghiên cứu ấy chính là thứ mà cha cô từng nhắc đến trong lá thư.

—À mà! Tôi cũng chẳng còn nhiều thời gian làm Chủ tịch đâu! Có lẽ mùa đông hoặc xuân tới là kết thúc nhiệm kỳ!

—Vậy à?

—Sẽ có thêm một ứng cử viên khác nữa cho chiếc ghế chủ tịch! Tất nhiên, Giáo sư Deculein vẫn là ứng cử viên nặng ký để kế nhiệm tôi rồi!

Vậy là nhiệm kỳ của Adrienne sắp kết thúc. Nói cách khác, việc cô trở thành Archmage không còn xa.

—Không thể để mỗi anh làm ứng viên được, trông chẳng ra làm sao cả! Tháp Phép Thuật của chúng ta là hàng đầu lục địa cơ mà!

—Vậy kẻ đó là ai?

—Người anh biết đấy! Gia tộc Riwaynde, Monarch Ihelm! Hắn là pháp sư cao cấp trực thuộc Hoàng gia, kiêm Hiệu trưởng Đại học Dukan. Hồ sơ siêu đẹp, đủ sức cạnh tranh! Mà hắn là bạn cũ của anh, nên sẽ tự rút lui thôi! Không cần lo!

Ngay lúc ấy.

“Nhìn gì đấy?”

“!”

Epherene giật mình như bị điện giật, quay phắt lại.

“Hừm. Nhìn trộm Deculein à?”

Người đàn ông đó — nhân vật trong cuộc trò chuyện — Ihelm.

“Gì vậy trời… anh cố tình dọa tôi à?”

“Đừng làm quá lên chứ.”

Tóc vàng nhạt xõa nhẹ như vừa gội xong, đôi mắt đỏ ánh lên uể oải. Ihelm von Gerian Riwaynde. Cô nhận ra gương mặt này trên Tạp chí Pháp Sư.

“A-Anh biết tôi hả?”

“Biết chứ.”

Ihelm liếc vào ma lực trong mắt Epherene, đọc ra cả phép thuật bên trong.

“Không chỉ nhìn, mà còn nghe trộm nữa. Hừm, đúng là cha nào con nấy?”

“Gì cơ?”

Epherene trừng mắt, nhưng hắn chỉ lắc đầu.

“Khen đó. Nhìn xuống đi.”

“…Khen mà nghe chẳng dễ chịu gì.”

“…”

Ihelm nhìn xuống Epherene, ánh mắt đỏ thẫm xoáy sâu vào cô.

‘Sao đám này ai cũng cao vậy? Mỏi cổ thật.’

“Con gái của Luna. Cha em từng nói gì nhỉ? Thôi, không quan trọng. Vào thẳng vấn đề đi — em theo Deculein là để lật đổ hắn, hay phụng sự lý tưởng của hắn?”

“…Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn đấy. Đừng lôi cha tôi vào nữa.”

“Thật hả? Cho tôi nói một câu thôi. Nghiên cứu mà Deculein sắp công bố… là của cha em đấy.”

Nói xong, Ihelm bước ngang qua Epherene. Tấm áo choàng trắng khẽ tung bay phấp phới, để lại cho cô một dấu hỏi lớn.

“Cái quái gì vậy…?!”

Epherene giậm chân tức tối trên lối về. Rồi cô lại liêc mắt nhìn qua cửa kính quán cà phê.

“…Ugh.”

Deculein và Chủ tịch đang nhìn cô chằm chằm. Deculein không biểu cảm, nhưng Adrienne thì đang cười khúc khích.

*

Ánh trăng mờ trải nhẹ trên con đường dốc gần quán cà phê cạnh Tháp Phép Thuật.

“Thầy không tò mò à? Về cuộc trò chuyện ban nãy giữa em với Ihelm?”

Bịch, bịch—

Đi cạnh Deculein, Epherene lẩm bẩm.

“…”

Deculein không trả lời. Với Epherene, chỉ đi theo nhịp chân dài của anh thôi cũng đã mệt. Lơ đễnh chút là anh đã đi xa tít.

“Hắn nói nghiên cứu đó là của cha em đấy.”

Deculein vẫn im lặng. Thậm chí không dừng lại. Má Epherene bắt đầu phồng má lên vì ấm ức.

“Sao không nói gì hết vậy?”

“Cha em không thể hoàn thành nghiên cứu một mình. Ông ấy không đủ năng lực.”

“G-Gì cơ?!”

Câu nói của Deculein như đổ dầu vào lửa. Epherene vội vàng bước nhanh theo kịp hắn.

“Thế còn thầy? Giáo sư, thầy có thể hoàn thành nó một mình à?”

“Bài nghiên cứu sẽ được công bố vào tháng sau. Tới lúc đó, em tự xem đi.”

Từng chút, cô cảm thấy máu dồn hết lên não, đầu bắt đầu nóng ran, hít thở cũng trở nên khó khăn. Nhưng cô không thể nổi giận.

‘Nổi giận là thua.’

“Vậy à? Thế thì em sẽ tố cáo Giáo sư. Rằng thầy ăn cắp nghiên cứu. Lúc đó thì khỏi ngồi vào ghế Chủ tịch.”

Epherene buông lời khiêu khích, nhưng Deculein vẫn bước đi mà không nhìn cô lấy một lần.

“Em sẽ báo cáo thật đấy.”

“Ai sẽ tin em?”

“Tại sao không? Hắn đó, người tôi vừa gặp ấy. Ihelm hay gì gì đó.”

Ihelm — kẻ biết bí mật của Deculein, biết cả cha cô. Dù hắn không phải người đáng tin gì, nhưng nếu Deculein vẫn tiếp tục như thế này... thì ít ra, hắn vẫn là lựa chọn dễ nuốt hơn.

“Tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy. Nên là—”

Deculein dừng bước, quay lại nhìn cô.

“Epherene. Cứ làm theo điều trái tim em mách bảo.”

“…”

Chỉ vậy thôi. Deculein quay đi, tiếp tục bước. Epherene đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng hắn.

“Này, Giáo sư!”

Cô định hét lên ’Vậy thì tại sao lúc trước thầy lại tài trợ cho em?!’ thì…

“Làm sao tôi tin cô? Chúng ta mới gặp nhau hôm nay thôi.”

Epherene ngoảnh đầu lại. Trong bụi cây ven đường, Ihelm và Adrienne đang đứng cạnh nhau.

“Ờ, tùy cô.”

“Hừm~, mà hay ghê! Deculein và Ihelm. Hai người từng thân thiết lắm mà!”

Nghe Chủ tịch nói, Ihelm nhún vai.

“Lửa không động thì tàn, người không đổi thì lụi. Này, con gái của Luna. Tên em là gì?”

Hắn ra hiệu cho Epherene.

“…Epherene.”

“Lá cây hả?”

“Epherene!”

“Được rồi. Từ giờ hãy đứng cho vững, Lá Cây.”

“Là Epherene!!”

Ihelm tựa người vào thân cây.

“Nếu em cứ mãi lửng lơ, thì chẳng thay đổi được điều gì đâu. Em sẽ chẳng làm được gì cả… cũng như tôi vậy.”

“…Tôi không làm được gì à?”

“Em biết tại sao tôi vẫn đến đây không? Tôi thừa biết cái ghế Chủ tịch là ngoài tầm với.”

“…Vậy còn đến làm gì?”

“Để phản kháng.”

Epherene nheo mắt đầy nghi hoặc, nhìn gương mặt cười nhẹ của Ihelm.

“Ngày đó, tôi không làm gì cả… nhưng vẫn bị đá văng như một kẻ thừa. Mà tôi thì chỉ có thể im lặng chịu trận.”

Hắn tự giễu.

“Tôi càng đứng yên, cái tên khốn đó càng leo cao. Tôi tưởng hắn sẽ tự vấp ngã vì sự ngạo mạn ấy. Tôi tưởng hắn sẽ kiệt sức mà buông tay. Nhưng không. Hắn chẳng hề có dấu hiệu muốn dừng lại.”

Epherene siết chặt môi. Một phần trong cô đồng cảm với người đàn ông này.

“…Tôi sẽ phản kháng.”

Hắn quyết tâm đuổi theo, nhưng bước chân của Deculein quá dài. Hôm nay lại vượt xa hôm qua, ngày mai còn đi xa hơn hôm nay. Mỗi ngày trôi qua, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng lớn.

“Nếu em cũng có oán hận, thì hãy giải quyết cho đàng hoàng. Đứng im thì chỉ thành cái cây vô dụng như tôi thôi.”

Ihelm nhăn mặt rồi bỏ đi. Sau đó, Chủ tịch Adrienne tiến lại gần, thì thầm vào tai cô.

─…Tên Ihelm này, ngày trước từng rất thân với Deculein, nhưng rồi sau đó bị đá khỏi phe phái. Mất luôn cả nghiên cứu và thành tựu. Mà, hắn cũng từng thích Hiệp sĩ Julie. Giờ thì hắn đính hôn với người khác rồi.

Epherene hơi cau mày.

“Vậy sao Chủ tịch lại chọn hắn làm ứng viên?”

Adrienne dang tay cười rạng rỡ.

“Vui mà!”

“…Cô sắp thành Archmage rồi đó.”

“Chính vì thế nên mới làm~.”

Dù nói vậy, khuôn mặt Adrienne thoáng chút chua xót.

“Khi ta trở thành Archmage, ta sẽ rời khỏi lục địa.”

“…Tại sao?”

“Archmage thì không được vướng bận! Tất nhiên, ta vẫn có thể ghé qua Đế Quốc và thăm Tháp thỉnh thoảng. Nhưng mà, nếu bám trụ thì sẽ bị người đời khó chịu mất!”

Vù—

Gió đêm hè lướt qua tán cây, khiến những chiếc lá nhẹ nhàng lay động. Epherene ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng xa xâm.

“…Vậy tại sao cô không trở thành một người như thế? Archmage ấy.”

Đột nhiên, hình ảnh tương lai hiện lên trong ánh trăng rực sáng. Epherene trong tương lai xa. Dù không nhớ rõ, nhưng cô biết đó là một pháp sư mạnh mẽ và đầy uy lực hơn. Nhưng Epherene ấy lại mang nét buồn bã.

“Đó là trốn tránh trách nhiệm.”

Epherene nhìn Adrienne lần nữa. Khác với Deculein, vị Chủ tịch nhỏ bé này là người cô có thể đối mặt một cách thoải mái.

“Phải sống sao cho xứng đáng với năng lực của mình chứ. Haha~!”

Adrienne cười rồi quay lưng bước đi. Epherene vẫn đứng đó, dõi theo cô thêm một lúc nữa.

* * *

Sáng hôm sau, văn phòng Giáo sư Trưởng.

Epherene nhận được cuộc gọi từ Deculein từ rất sớm.

“…”

Cô hơi lo lắng — không, là cực kỳ lo lắng. Vừa tỉnh dậy đã phải chạy ngay đến gặp hắn.

Ực—

Epherene đứng trước bàn làm việc, mắt nhìn Deculein đang ngồi nghiêm nghị, trong đầu tua lại toàn bộ chuyện xảy ra đêm qua.

“Cầm lấy.”

Rầm–!

Một tập tài liệu dày cộp khoảng 100 trang được đặt mạnh lên bàn.

“Đây là nghiên cứu mà tôi đã nói đến. Đúng, là ý tưởng của cha em. Một phần của nó nằm ở đây.”

“…Ơ! Vậy thì?”

“Từ giờ đến buổi điều trần tháng 10, nếu em hiểu được và lĩnh hội toàn bộ, tôi sẽ không công bố bài nghiên cứu này. Tôi sẽ trao nó lại cho em.”

“…!”

Mắt Epherene mở to. Deculein thản nhiên hỏi.

“Em có gan đối đầu với tôi không?”

“Ơ, ừm!”

Chẳng còn điều gì tốt hơn thế nữa. Cha cô mong cô tiếp tục nghiên cứu. Epherene lập tức ôm tập tài liệu cho vào túi.

“Vâng! Đây đúng là điều em mong muốn!”

“Biến đi.”

Cô mở cửa định đi, thì một người khác đang đứng ngoài: Ihelm. Hắn nhướn mày.

“Oh. Em đến trước à, Lá Cây.”

“Là Epherene!”

Huỵch–

Cô hích vai hắn một cái rồi bước thẳng ra ngoài.

“Cái gì vậy…”

Ihelm nhìn cô đầy thắc mắc, rồi quay lại nhìn vào trong văn phòng Giáo sư Trưởng. Deculein vẫn đang ngồi với dáng vẻ quý tộc không chê vào đâu được.

“…Giáo sư Deculein. Chúng ta đều là ứng viên cho chiếc ghế Chủ tịch mà, có muốn tập dượt phần đối chất tranh luận không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!