Tập 8: Tương lai đáng sợ

Thị trấn ma cà rồng

Thị trấn ma cà rồng

“Ngay bây giờ!”

Bốp!

Cùng lúc tiếng kêu đó cất lên, đủ loại gậy gộc, đất đá, đồ vật bay tới tấp. Tôi kịp thời né được hết, để mặc chúng bay qua và trúng thẳng vào Naga!

“““Uoooohhhh!”””

Mười tên lính đồng loạt nhảy ra từ sau gốc cây, tòa nhà và hàng rào, trên tay lăm lăm vũ khí! Vì lý do khó hiểu nào đó, họ không chỉ tấn công Naga—bọn họ cũng đang nhắm đến tôi!

“Mega Brand!”

Đoàng!

Trước khi họ có thể tiếp cận, ma pháp của tôi dễ dàng thổi bay tất cả bọn họ ra đủ mọi hướng.

…Chỉ sau khi thổi bay tất cả rồi tôi mới để ý tới bề ngoài của họ; trông họ không giống với sơn tặc hay lưu manh, mà giống với những binh sĩ chính quy hơn. Tại sao những kẻ như vậy lại tự dưng tấn công chúng tôi một cách bất ngờ như vậy chứ?

“—Giải thích cho bọn này nghe được không?! Toàn bộ chuyện này là sao hả?!”

Naga—hoặc không chịu quá nhiều thương tích bởi đợt tấn công ban đầu hoặc đã hồi phục cực nhanh—túm lấy một người đang nằm lăn ra đất ở gần đó.

Người đàn ông kia đáp lại bằng giọng yếu ớt, “Trước khi… trả lời… tôi cần phải hỏi…”

“Hỏi gì cơ?!”

“Có phải… hai người là… ma cà rồng không…?”

“Hừ. Thôi hỏi mấy câu vớ vẩn đi!”

“Phải đấy. Ý tôi là, nhìn cổ đáng nghi thật, nhưng về cơ bản thì cô ấy vẫn là con người, không phải ma cà rồng.”

“Ra… Ra vậy…” Sau khi nghe câu trả lời của chúng tôi, anh ta buông tiếng thở dài. “Vậy… đây chỉ là nhận nhầm người thôi…”

(—Hiểu rồi.)

“Burst Rondo!”

“Bomb di Wind!”

Nổi cáu, tôi và Naga tung thêm một loạt ma pháp tấn công nữa, thổi bay đám người kia lần thứ ba trong ngày.

           

“Được rồi, mâu thuẫn giữa hai bên đã được giải quyết êm đẹp, giờ ông kể cho chúng tôi nghe kĩ thêm có được không?”

“…Chính xác thì êm đẹp chỗ nào cơ chứ?”

Nằm bẹp trên giường, toàn thân quấn đầy băng gạc, đội trưởng đội cảnh vệ vì lý do nào đó mà nói với chúng tôi bằng tông giọng có phần bất bình.

“Êm đẹp cho tinh thần của bọn này. Nếu các ông vẫn còn đủ gan để quấy rối thêm, tôi rất sẵn lòng đáp trả bằng một ma pháp nữa đấy♡”

“Hiểu rồi! Tôi thừa nhận! Giải quyết êm đẹp rồi!” Sau khi vội vàng nhượng bộ, người đội trưởng buông tiếng thở dài. “Chuyện bắt đầu từ khoảng một năm trước, khi ma cà rồng tấn công thị trấn này lần đầu tiên…”

Trong ánh mắt ông ta nhìn chúng tôi có pha lẫn chút sự sợ hãi—có lẽ là do ông ta sợ ma cà rồng thôi. Chắc vậy.

“Hằng đêm—chà, không phải là đêm nào cũng vậy, mà cứ khoảng năm, sáu ngày—thanh niên trai gái trong thị trấn trở thành nạn nhân của ma cà rồng. Vì đó mà chúng tôi bắt đầu mai phục những kẻ lạ mặt, đánh úp họ trước rồi sau đó hỏi ‘Có phải ma cà rồng không?’… Nhưng tới giờ, chúng tôi vẫn không bắt được con ma cà rồng nào cả…”

Nói rồi, ông ta buông tiếng thở dài nặng nề.

“Tôi có cảm giác rằng phương pháp của các ông có vấn đề nghiêm trọng…”

“Trên đời này thì không phải mọi sự đều thuận buồm xuôi gió đâu, cô gái à… Sau này lớn lên cô sẽ hiểu.”

“Không… Ý tôi không hẳn là như vậy.”

“Dù gì đi nữa.” Đội trưởng phớt lờ lời của tôi, sắc mặt trở nên u ám. “Bởi vậy, lữ khách bắt đầu lảng tránh nơi này do sợ ma cà rồng, thị trấn cũng đang dần trở nên héo mòn.”

“Khoan, ông có chắc rằng họ tránh thị trấn này không phải vì sợ ma cà rồng mà là sợ bị ‘đánh thừa sống thiếu chết’ ngay khi vừa đặt chân tới không…?”

“Gạt chuyện đó qua một bên, sự thật rằng ma cà rồng là gốc rễ của vấn đề vẫn không thay đổi.”

(Lại lảng tránh vấn đề nữa rồi.)

“Hai người các cô có vẻ là pháp sư. Nếu vậy, có thể các cô sẽ có cách để lần theo dấu vết của con ma cà rồng này… Dù thật hổ thẹn khi phải nhờ đến sự trợ giúp của lữ khách, nhưng chúng tôi lúc này đang rất thiếu nhân lực. Các cô thấy sao? Hãy cứ coi như số phận sắp đặt mà giúp chúng tôi tiêu diệt con ma cà rồng này đi.”

Trước ánh mắt chân thành của đội trưởng, tôi nở một nụ cười tươi. “Không đời nào♡”

Câu trả lời của tôi rất dứt khoát và rõ ràng.

Quả thật, ma cà rồng là một mối đe dọa đáng kể đối với người thường hay chiến binh hoặc pháp sư hạng trung. Nếu chấp nhận mọi yêu cầu săn loại quái vật đó chỉ vì ‘số phận sắp đặt’ thì có nhiêu mạng cũng không đủ dùng.

Nhưng đó không phải lý do tôi từ chối.

Dù ma cà rồng có thể là đối thủ khó nhằn đối với người thường, chúng không phải mối đe dọa đối với tôi—Lina Inverse, một pháp sư kiêm kiếm sĩ thiên tài—hay với Naga, người dù bám theo tôi dai như đỉa nhưng sở hữu lượng ma lực cực khủng cùng với thể lực vô tận. Đơn giản mà nói, ma cà rồng không đáng để bọn tôi để tâm.

Tuy nhiên, tôi có ba lý do để từ chối nhận công việc này.

Thứ nhất, thù lao có vẻ không nhiều. Thứ hai, tại sao tôi lại phải giúp một đám đã đánh úp tôi chứ?! Bản chất con người là vậy rồi. Lý do cuối cùng—đơn giản là “tôi không thích.”

Nếu biết rõ mục tiêu đang ở đâu, tôi có thể lập tức đến đó rồi xử gọn kiếm chút tiền tiêu xài, nhưng nếu không thì nghĩa là phía trước sẽ là những công việc tìm kiếm và canh chừng tẻ nhạt.

“Hiểu rồi…” Đội trưởng buông tiếng thở dài nặng nề. “Rốt cuộc thì các cô cũng sợ ma cà rồng…”

“Không phải vậy!”

“Không cần phải cưỡng ép bản thân mình đâu… Rốt cuộc, chúng là đối thủ đáng gờm…”

“Hừ! Đừng có làm tôi cười!”

Trước khi tôi kịp lên tiếng, Naga đã nhanh chóng bị đội trưởng khiêu khích.

(Này, chờ đã!)

“Với Bạch Xà Naga này đây, chỉ một hai con ma cà rồng không là cái gì cả!”

“Đừng cố quá. Cô nên quý lấy mạng sống của mình đi,” đội trưởng tiếp tục khích tướng, không cho tôi cơ hội chen vào.

“Hố hô hô hô hô! Đừng có xem thường tôi!”

“…Này! Naga!”

“Một đối thủ chỉ cỡ ma cà rồng thôi ư? Bạch Xà Naga này sẽ đánh bại nó cho mà xem!”

(Aaaaargh! Cổ thực sự nói vậy rồi!)

“Thật ư?! Vậy các cô sẽ đánh bại nó ư?!” Chớp thời cơ, đội trưởng lên tiếng đầy đắc thắng.

“…Hả?”

Dường như Naga cuối cùng cũng nhận ra sai lầm của mình, nhưng giờ thì đã quá muộn.

(Hàaaaaaaaa… Giờ thì chẳng còn cách nào khác.) Tôi buông tiếng thở dài mệt mỏi và nhìn về phía ông ta.

“Được rồi… Nhưng đổi lại, các ông cũng phải hỗ trợ chúng tôi hết mức có thể. Vậy, ông có bao nhiêu lính gác bên trong thị trấn?

“Chà… Tổng cộng có hai mươi người…”

“Hai mươi?!” Tôi không kịp ngăn mình hét lên thành tiếng. “Vụ ma cà rồng đã nghiêm trọng đến mức vậy rồi mà các ông chỉ có hai mươi người?! Ông làm ăn kiểu gì vậy?! Đừng nói là các ông chưa báo cáo chuyện này cho lãnh chúa đấy nhé!”

Nghe vậy, đội trưởng thở dài não nề. “Không… Dĩ nhiên là chúng tôi đã báo cáo lại với Bá tước Leone của thị trấn này, tin tức hẳn cũng đã đến được tai lãnh chúa… Nhưng phía trên vẫn không hành động để đối phó nghiêm túc với tình hình…”

(Hừm, đúng là lãnh chúa đôi khi cũng vô dụng thật.) Dù vậy, nếu không thể điều động thêm nhân lực thì chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất.

“Nếu vậy, chúng ta sẽ phải mai phục!”

Thông thường, không rõ là do bản năng hay một quy luật siêu nhiên nào đó, ma cà rồng thường nhắm đến một mục tiêu nhiều lần để hút máu họ. Do vậy, nếu phục kích tại nơi mà ai đó từng bị nhắm tới một, hai lần, con ma cà rồng nhất định sẽ xuất hiện. Rồi lúc đó—chúng tôi sẽ đánh úp!

“Vậy đội trưởng, có ai bị tấn công gần đây mà vẫn còn sống không?”

“À… Có thì có…” Ông ta tỏ ra ngập ngừng một cách kỳ lạ trước câu hỏi của tôi. “Tính sơ ra… khoảng bảy hay tám chục người…”

………………

“—Hả?” tôi buột miệng hỏi lại một cách ngớ ngẩn. (Bảy, tám mươi người ư…?)

“…Vì lý do gì đó, sau khi hút máu xong một lần thì nó không bao giờ quay lại hút lần thứ hai.”

“Nó không hút máu cùng một người hai lần ư?!”

“Đúng vậy… Do đó mà chúng tôi có cả đống người từng bị ‘cắn,’ nhưng không ai trong số họ bị bỏ mạng hay biến thành ma cà rồng.”

(—Ra vậy. Một cách làm khôn ngoan.)

Thông thường, một người liên tục bị ma cà rồng hút máu sẽ dần kiệt quệ và chết đi, rồi sau đó tái sinh thành ma cà rồng. Chuyện đó mà xảy ra thì sẽ tạo thành rắc rối lớn. Nếu cứ để yên, số lượng ma cà rồng sẽ bùng nổ theo cấp số nhân.

Tuy nhiên.

Nếu chỉ bị cắn một lần—trừ khi bị hút một lượng lớn máu—thì thực sự không có gì đáng để tâm. Cùng lắm thì sẽ chỉ cảm thấy hơi mệt mỏi một chút thôi. Nếu không để ý quá nhiều thì có thể tiếp tục sống cuộc đời bình thường mà không gặp trở ngại gì.

Bởi không có ai thiệt mạng, đối thủ còn là ma cà rồng, một lãnh chúa theo chủ nghĩa án binh bất động thường sẽ chọn chờ đợi xem xét tình hình thay vì điều động quân đội. Ngoài ra, đối với ma cà rồng, điều đó làm giảm thiểu rủi ro bị mai phục, mỗi lần chúng còn được thưởng thức một “hương vị” mới. Một trường hợp đôi bên cùng có lợi♡

“Hừm… Không biết vị trí và hành tung của đối phương thì đúng là phiền thật…”

“Ô? Chúng ta biết chính xác đối phương nằm ở đâu mà.”

““Gì cơ…?!””

Cả tôi lẫn đội trưởng đều kêu lên trước lời tuyên bố hết sức thản nhiên của Naga.

“B-Bà biết ư?! Ý bà là sao, Naga?!”

“Hừ. Nãy giờ cậu có chịu lắng nghe không vậy,” cô ấy nói với sự kiêu ngạo đầy khó chịu rồi hất tóc một cái. “Vừa rồi có nhắc tới cái tên ‘Bá tước Leone’ đúng không? Mà sĩ diện, háo sắc, lập dị với thân phận bí mật là ma cà rồng vốn đã là truyền thống lâu đời đối với mọi bá tước rồi!”

“Ồ! Phải ha!”

“T-Thật vậy sao?” Đội trưởng bối rối nghiêng đầu. Rõ ràng ông ta không hiểu cách mà thế giới này vận hành.

Tôi quay sang nhìn ông ta. “Chà, có vẻ như chúng ta đã tìm được manh mối để giải quyết vụ này rồi! Tất cả những gì còn lại—là vấn đề thù lao!”

           

“Ngươi thực chất là ma cà rồng đúng không?!”

“Fuhahahaha! Các người đã nhìn thấu được thân phận của ta rồi!”

Tại phía bên kia đầu ngón tay của Naga, Bá tước Leone hất mạnh tấm áo choàng, cười vang và rồi—

“—Làm như có chuyện như vậy ấy, lũ ngốc!” anh ta quát lớn, ném cho chúng tôi một ánh nhìn lạnh lẽo và ngồi bịch xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách.

“Vậy… anh không phải ma cà rồng à?”

“Đương nhiên là không rồi!”

“Chết tiệt… Cứ tưởng điều tra đúng hướng rồi chứ…” tôi khẽ càu nhàu và ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện.

Anh ta sống trong một tòa dinh thự cũ phủ đầy dây leo giữa khu rừng nằm ngoài thị trấn cùng với một ít người hầu mặt mày u ám. Anh ta mặc áo choàng đen, có mái tóc đen, sắc mặt trắng toát, là một anh chàng khá điển trai tầm hai, ba mươi tuổi—dù sở hữu đủ những yếu tố như vậy nhưng lại không phải ma cà rồng…

(Đúng là cụt hứng mà.)

“—Hiểu rồi… Người dân trong thị trấn đã thuê các cô về để tiêu diệt ma cà rồng phải không?”

Chính xác mà nói thì là phía cảnh vệ đã thuê chúng tôi, nhưng để giữ thể diện cho đội trưởng, tôi sẽ giấu kín chuyện này.

—Dù chắc chắn là tôi sẽ đòi thêm “phí im lặng” sau.

“Hừ. Đúng vậy.” Naga vẫn đứng yên đó, hất tóc mình rồi lại chỉ tay vào bá tước một lần nữa. “Đừng nghĩ mình có thể thoát được khỏi bàn tay của ta, Bạch Xà Naga! Tốt nhất là ngoan ngoãn chịu bị đánh bại đi! Hố hô hô hô hô!”

“Đã bảo rồi! Ta không phải ma cà rồng!”

“Hợp tác với nhau một chút đi có được không?”

“Tuyệt đối không!”

“Hừm… rắc rối đây,” tôi khoanh tay lại và khẽ lầm bầm.

Nếu không phải là anh ta thì con ma cà rồng thực sự hẳn đang ở nơi nào đó khác. Tìm một mục tiêu mà không hề có manh mối nào như vậy thì sẽ rất phiền phức.

“—Ồ! Phải rồi!” Tôi vỗ hai tay lại. “Hay thế này đi, chúng ta thống nhất rằng ‘Bá tước quả thực là một ma cà rồng’ rồi sau đó anh để cho bọn tôi đánh bại nhé? Người dân được yên tâm, còn chúng tôi thì nhận được tiền thưởng! Một cái kết có hậu cho mọi người!”

“Ra vậy! Quả là cao kiến đó, Lina!”

“Không phải cao kiến gì sất!” Mặc cho đề xuất rất đỗi hoàn hảo của tôi, bá tước vẫn nhăn mặt lại cáu gắt. “Ta không chịu bị đánh để làm vật tế cho cái ‘kết thúc có hậu’ đó đâu! Mà quan trọng hơn, làm vậy chẳng giải quyết được vấn đề nào cả!”

“Nhưng mọi người đều được vui vẻ mà♪”

“Còn ta thì không!”

“Hy sinh thân mình vì hạnh phúc của nhân dân là nghĩa vụ của kẻ cầm quyền mà.”

“Làm thế vẫn chẳng giải quyết được gốc rễ của vấn đề! …Dù gì đi nữa, bản thân ta cũng muốn loại bỏ con ma cà rồng đó!”

“Hừ… Nói vậy nhưng đâu có vẻ là anh đang nỗ lực gì đâu,” Naga cười khẩy nói.

Bá tước lảng tránh ánh mắt đi với vẻ khó xử. “Ta đã cầu viện lãnh chúa… nhưng được bảo là chừng nào chưa có thiệt hại nào đáng kể thì vẫn chưa cần phải bận tâm. Không một binh sĩ nào được điều tới. Bản thân ta không duy trì một quân đội riêng… Cảnh vệ thị trấn thì phàn nàn rằng họ không thể đối mặt với ma cà rồng mà không có viện quân, đến mức bỏ bê công việc cả rồi. Dù vẫn chưa có thiệt hại lâu dài, tình hình hiện tại cũng chẳng dễ chịu gì, cũng không có gì chắc chắn rằng sự vô hại của chúng sẽ kéo dài mãi. Sự bất mãn trong dân chúng sắp đạt đến đỉnh điểm… Nói thật thì ta cũng đang phải rất đau đầu.”

(Hiểu rồi. Ra đây là cái người ta gọi là “sự bế tắc của quản lý trung gian.”)

Bá tước chợt ngồi thẳng người dậy và nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc. “Ta cũng xin chính thức thỉnh cầu các cô! Hãy đánh bại con ma cà rồng đang tàn phá thị trấn này! Nếu thành công, ta sẽ đảm bảo rằng các cô được thưởng hậu hĩnh!”

““Chúng tôi chấp nhận!””

Bị thuyết phục bởi lòng quyết tâm của Bá tước Leone—và đề nghị tiền thưởng—tôi và Naga siết chặt nắm tay, đáp lại không chút do dự.

“Ồ! Các cô chấp nhận sao?! Ta sẽ cố gắng hợp tác! Nếu có gì muốn biết, đừng ngần ngại hỏi ta!”

“Được. Dù gì đi nữa, có thể chắc chắn rằng hang ổ của con ma cà rồng phải ở đâu đó gần đây! Vậy, Bá tước Leone, quanh thị trấn này có hang động hay tàn tích dưới lòng đất nào không?”

“Sao ta biết được chứ?! Tự đi mà tìm!” Bá tước cãi lại ngay tắp lự.

“…Không biết ư? Như vậy chẳng giúp được gì cả! Không phải chính anh vừa nói rằng nếu muốn biết gì thì cứ hỏi thoải mái à?!”

Bá tước im lặng ngẫm nghĩ một lúc.

“À! Đúng thật! Chà, gia đình ta có truyền thống lâu đời là lập tức quên bất kỳ lời hứa nào với dân đen!”

(Chà… Đúng là có nhiều người quyền cao chức trọng như vậy thật.)

“Nhưng nói thật thì ta thực sự không biết nên cũng chịu!” Bá tước nói, không rõ vì sao lại tỏ ra tự đắc. “Ta cũng mới chỉ được điều đến thị trấn này theo lệnh của nhà vua thôi! Ta không thích xã giao nên hiếm khi ra ngoài thị trấn. Dĩ nhiên là ta hoàn toàn không biết gì về cả địa lý lẫn các tin đồn!”

“Ra… Ra vậy…”

Dù gì đi nữa, xem ra chúng tôi sẽ phải tự mình điều tra bằng cách hỏi người dân và cảnh vệ…

—Dù tôi không kỳ vọng nghe được gì hữu ích từ đám dành cả ngày để đánh người qua đường.

              

“Chà, nơi đáng ngờ à…”

Không ngoài dự đoán, các viên cảnh vệ nhìn nhau và nghiêng đầu bối rối trước câu hỏi của tôi.

“Ý tôi là, quanh đây nơi đáng ngờ nhất chỉ có dinh thự của Bá tước Leone thôi…”

“Ừa, chúng tôi cũng không nghe được bất kỳ lời đồn nào về lăng mộ, tàn tích hay gì đó tương tự…” Họ lần lượt nói.

“—Được rồi, vậy còn hang động trong núi thì sao?”

“Chắc là có, nhưng muốn biết chắc thì phải hỏi thợ săn.

(Hừm, không có manh mối nào…)

“…Vậy có chuyện sói hoặc dơi hành động bất thường không?”

“Ở đây sói với dơi cũng đâu có lạ.”

“Phải đấy. Mới hôm nọ, tôi còn thấy một con dơi lớn tướng lượn lờ quanh đây,” một viên cảnh vệ khác gật gù chêm thêm vào.

(…Chờ đã.)

“Thi thoảng cũng có một con sói đi lạc vào thị trấn.”

“Ừm… về con sói đó…”

“Ồ, con sói đó hiền đến lạ luôn. Nó chỉ lang thang xung quanh mà không gây hại gì nên chúng tôi cứ để yên. Hình như nó ghé chơi khoảng ba ngày trước thì phải.”

“Bốn hôm trước chứ?” một viên cảnh vệ khác nói. “Nhớ không? Đó là đêm ngay trước khi Jeremy-san trở thành nạn nhân của ma cà rồng ấy.”

(Này, này…)

“Ồ! Đúng vậy thật!”

“N-Này, các anh…”

“Gì vậy?”

“Các anh có biết… ma cà rồng có thể biến hình thành dơi và sói được không?”

“Chúng tôi biết chứ,” một viên cảnh vệ đáp lại đầy thản nhiên.

Tôi buông một tiếng thở dài. “…Vậy nghe tôi hỏi nhé. Thứ nhất: Ma cà rồng có thể biến thành sói hoặc dơi. Thứ hai: Thi thoảng xuất hiện một con sói thân thiện hoặc một con dơi khổng lồ lảng vảng quanh thị trấn. Thứ ba: Ma cà rồng tấn công quanh khoảng thời gian mà những con thú đó xuất hiện. Giờ thì đây là câu hỏi! Dựa vào những chi tiết kể trên, các anh có thể đi đến kết luận gì?!”

Cả đám im lặng suy nghĩ trước câu hỏi của tôi.

“—Hừ! Hiểu rồi!” Naga nói với vẻ đắc ý đầy khó chịu.

(Chờ đã… Cổ cũng phải đến tận lúc này mới nhận ra à?)

“Con sói và con dơi đó thực chất là ma cà rồng!”

“““Ồooooo?!””” Đám cảnh vệ đồng loạt trầm trồ trước ‘suy luận sắc bén’ của Naga.

“Hiểu rồi! Nếu vậy thì hoàn toàn hợp lý!”

“Quả là một suy luận tuyệt vời!”

“Thật không ngờ con sói và dơi đó lại là ma cà rồng… Đúng là ngoài dự đoán.”

(…Mấy người không có chút trí tưởng tượng nào à?)

Tôi khẽ thở dài. “—Dù gì đi nữa, chúng ta biết phải làm gì rồi. Trước hết, chúng ta phải đợi con sói hoặc dơi đó xuất hiện.”

             

“Xuất hiện rồi! Xuất hiện rồi!”

Một cảnh vệ hớt hải chạy vào trạm gác và kêu lên. Hiện đang là ngày hôm sau, ít lâu sau khi mặt trời đã lặn xuống đường chân trời.

“Nó đến rồi!”

Tôi uống vội chén súp của mình rồi đứng bật dậy. Naga cũng đặt cốc rượu của mình xuống và đứng lên. Hai người chúng tôi nhìn nhau trong thoáng chốc rồi đồng loạt gật đầu.

“Sao rồi?! Là sói hay là dơi?!”

“Là sói! Nó đang lảng vảng ở phía đông thị trấn!”

(Tuyệt! Gặp may rồi!)

Nếu nó biến thành dơi, có khả năng những người đang đứng canh chừng sẽ mất dấu nó trước khi chúng tôi kịp tới, nhưng một con sói di chuyển trên mặt đất thì dễ theo dõi hơn nhiều. Tôi đã ra chỉ thị nghiêm cho đội cảnh vệ rằng họ phải giữ khoảng cách và không được tấn công.

Được viên cảnh vệ dẫn đường, tôi và Naga chạy băng băng qua con phố dưới ánh trăng. Ánh sáng mờ nhạt len lỏi qua những ô cửa sổ, tiếng ca hát vang vọng từ một quán rượu xa xăm nào đó.

Cuối cùng—ở góc thị trấn, một viên cảnh vệ im lặng đứng đó, vẫy gọi chúng tôi lại. Không nói một lời, anh ta chỉ tay về một phía.

(Đằng kia!)

Lẩn khuất trong bóng tối tạo nên bởi vầng trăng tròn ở bầu trời phía đông, một con sói lớn đang đi đi lại lại như thể đang thăm dò xung quanh.

(Không. Nó chắc chắn đang thăm dò.)

“…Naga, chúng ta sẽ hành động theo kế hoạch.”

“Hừ. Biết rồi.”

Chúng tôi nhỏ giọng trao đổi, rồi Naga bắt đầu khẽ xướng chú.

“Flow Break!”

Ngay khi ánh sáng ma lực bừng lên tại các đỉnh của ngôi sao sáu cánh xung quanh con sói—

“—?!”

Cùng với tiếng thét không thành tiếng, thân hình của con sói biến dạng và nhấp nháy trong thoáng chốc!

(Đúng là nó rồi!)

Flow Break là một ma pháp vô hiệu ma lực. Dù không đủ mạnh để hoàn toàn vô hiệu hóa mọi ma pháp, việc thân hình của nó trở nên nhấp nháy là bằng chứng chứng minh rằng con sói kia là một hình dạng tạm thời được duy trì bằng ma lực!

“Tìm được ngươi rồi, ma cà rồng!”

Trước khi tôi kịp dứt lời, sinh vật kia lao vọt đi trong khi vẫn ở trong hình dạng con sói!

“Đừng hòng thoát!”

Tôi và Naga liền bứt tốc lao đi đuổi theo nó! Con sói ngoái đầu lại phía sau—

Awoooooooo!

Tiếng tru vang lên trong bóng tối, và trong nháy mắt, nó biến thành hình dạng con dơi và bay lên không trung! Nhưng chúng tôi đã lường trước được điều đó. Câu chú của chúng tôi đã hoàn thành.

““Lei Wing!””

Giọng của chúng tôi hòa vào nhau, cả hai lập tức bay lên không! Dùng ma pháp bay với tốc độ cao, chúng tôi đuổi theo con dơi một lúc, tới khi đến được khu rừng nằm ngoài thị trấn.

(Chờ đã, đây là—!)

Con dơi luồn qua và biến mất đằng sau cánh cửa sổ dường như dẫn xuống tầng hầm của một tòa dinh thự độc lập trong rừng. Đó là một ngôi nhà cũ phủ dây leo…

Không cần phải nói, đây là nhà của Bá tước Leone.

“Hiểu rồi… ra là như vậy…” tôi khẽ thì thầm và giải trừ ma pháp của mình.

“Hừ! Vậy tên bá tước đó thực sự là một con ma cà rồng! Hố hô hô hô hô! Thấy chưa?! Hệt như Bạch Xà Naga này dự đoán luôn!”

Nghĩ lại thì—tôi chưa từng hỏi Bá tước Leone chuyển tới đây khi nào. Khá chắc rằng thời điểm đó khớp với lúc con ma cà rồng lần đầu xuất hiện. Cái điệu bộ khó xử và hứa tiền thù lao hẳn là một màn kịch để thu hút sự nghi ngờ của chúng tôi ra khỏi anh ta.

“Chà, giờ sự thật đã sáng tỏ rồi, chúng ta sẽ không nương tay nữa! Đi thôi nào, Naga!”

“Hừ! Không cần cậu phải nhắc!”

Chúng tôi cùng gật đầu và lao thẳng về phía cửa trước dinh thự của Bá tước Leone!

                

“Vậy ra đó thực sự là ngươi! Ngươi chính là ma cà rồng đang quấy phá thị trấn!”

“Hự?! Các ngươi đã phát hiện ra rồi sao?!”

Tại phía bên kia đầu ngón tay của Naga, Bá tước Leone hất mạnh tấm áo choàng và rồi—

“—Làm như có chuyện như vậy ấy, lũ ngốc! …Mà khoan, cảm giác như câu này ta từng nói rồi thì phải…”

“Thôi diễn kịch đi.”

Tôi hoàn toàn phớt lờ hắn ta mà nói với giọng điềm tĩnh, lạnh lùng trong khi bước về phía trước.

“D-Diễn ư…? Các cô đang nói cái quái gì vậy…?” Bá tước Leone ấp úng lùi lại một bước trước áp lực, thế nhưng vẫn không ngừng diễn.

“Hố hô hô hô hô! Tầm này rồi mà còn nghĩ là có thể chối được sao?! Ta đã tận mắt chứng kiến một con dơi khổng lồ bay vào trong dinh thự này!”

“Và… Như vậy thì sao?!”

“Nghĩa là—” Tôi chỉ tay về phía hắn ta. “Con ma cà rồng đã biến thành sói và dơi để hút máu người… Kẻ đó không ai khác chính là ngươi!”

“Còn ta thì nói là không phải! Đúng là có một con dơi lớn sống trong tầng hầm của dinh thự này, nhưng chỉ dựa vào đó mà nói ta là ma cà rồng là một lời vu khống trắng trợn!”

“Làm như có chuyện đó—khoan, một con dơi dưới tầng hầm?!” Tay vẫn chỉ vào hắn, tôi buột miệng hỏi lại. “Tầng hầm…? Chuyện đó không hề được nhắc tới trước đây!”

“Dĩ nhiên! Là bởi ta đâu có nói! Nó ở đó từ lúc ta mua căn nhà này qua lời giới thiệu của người quen sau khi được nhà vua điều tới đây! Dưới đó chẳng có gì ngoài quan tài! Ta mở ra kiểm tra rồi, nhưng bên trong chỉ có toàn tro là tro! Hiện tại ta không dùng tới nó, nhưng không biết từ lúc nào mà bắt đầu có một con dơi lớn sống dưới đó!”

(N-Nghiêm túc đấy à…?)

“Hừ! Mọi bí ẩn đều đã sáng tỏ!” Naga hất áo choàng một cái và nói lớn. “Tầng hầm của căn nhà này chính là sào huyệt của ma cà rồng!”

(Thực sự thì tầm này ai cũng nhận ra được rồi…)

“Gì cơ?! Không thể nào!”

(—Và dĩ nhiên, kiểu gì cũng có một người không nhận ra…)

“Dường như anh đã vô tình đánh thức con ma cà rồng đang ngủ dưới tầng hầm của căn nhà này!” tôi kêu lên.

“Lố bịch! Làm sao các cô có thể nghe câu chuyện của ta mà đi đến kết luận đó được chứ?!”

“Nghe chuyện của anh xong thì còn đi được đến kết luận nào nữa hả?!”

“Hừm… Đúng là không tài nào hiểu nổi suy nghĩ của giới trẻ thời nay…”

“Đây còn không phải vấn đề khoảng cách thế hệ! Bình thường, khi bằng chứng chất đống lên đến vậy thì ai mà chẳng thấy đáng nghi chứ!”

“Hiểu rồi… Ra đối với dân đen thì như vậy là ‘đáng nghi’…” Bá tước Leone khẽ gật gù lẩm bẩm với vẻ tán dương.

(Không… Dù có không phải ‘dân đen’ thì người bình thường vẫn thấy đáng ngờ thôi… Có lẽ nếu cảnh vệ đã như vậy rồi thì bá tước cũng chẳng khá khẩm gì hơn…)

“Dù gì đi nữa—biết vậy rồi thì mọi chuyện đơn giản thôi. Anh lập tức dẫn đường ngay cho chúng tôi xuống căn hầm đó!”

             

“Lighting!”

Ánh sáng ma pháp tôi tạo ra chiếu rõ căn phòng làm bằng đá. Bên trong chính xác như những gì mà bá tước miêu tả. Sáu cỗ quan tài được xếp thành hàng bên tường. Thoạt nhìn, căn phòng này có vẻ không có người, nhưng—

“Này bá tước, anh có cho dọn dẹp tầng hầm không?”

Tôi dừng lại dưới chân cầu thang và ngoái đầu nhìn Bá tước Leone. Tôi bắt anh ta theo cùng do toàn bộ người hầu của anh ta đều đã về nhà, một phần cũng bởi tôi vẫn chưa loại bỏ anh ta khỏi tầm ngắm. Nói thẳng thì có thể anh ta đang cố dụ chúng tôi xuống đây hòng nhốt bọn tôi lại.

“Không… Ta không nghĩ là có cho dọn dẹp gì cả. Bởi không dùng nên ta toàn khóa cửa để đấy, đồng thời cũng bảo người hầu không cần quan tâm đến làm gì.”

“Hừm… Đối với một căn phòng không được ai động tới, nó trông rất là gọn gàng sạch sẽ đấy.”

Đúng vậy. Căn hầm lẽ ra phải bám đầy bụi bặm lại đang sạch sẽ đến bất thường. Trên những cỗ quan tài không hề có nấy chút vẩn bụi nào.

“Nghĩa… là…”  Có vẻ như ngay cả Bá tước Leone cũng hiểu được ngầm ý của tôi, giọng nói của anh ta có pha lẫn chút sự kích động. “Một người hầu đã chống lệnh ta mà bí mật xuống đây dọn dẹp?!”

(…Anh ta không hiểu được chút nào.)

“Không phải vậy! Ý tôi là một ai đó mà anh không biết đang trốn dưới căn hầm này!”

“Không thể nào! Một kẻ lang thang hay gì đó sao…?”

“Anh nhảy đến những cái kết luận đó kiểu quái gì vậy hả?! Là ma cà rồng! Một con ma cà rồng đấy!”

Không biết anh ta đang chối bỏ sự thật hay cực kì đần độn, nói chuyện với người này chỉ muốn mệt đầu. Được rồi. Nếu anh ta không thể theo kịp, tôi sẽ phải tự lấy thế chủ động thôi!

“Ta biết ngươi đang trốn ở đây! Ngoan ngoãn ra mặt đi!”

Tôi lớn tiếng nói về phía mà con ma cà rồng có thể đang ẩn nấp. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn hầm một lúc, và rồi—

“Ku… Ku ku ku…”

Một tiếng cười thầm vang lên từ đâu đó trong phòng. Rồi—

Rầm!

Nắp của cả sáu cỗ quan tài đồng loạt bật tung ra!

(Trò hù dọa trẻ con!)

Tuy nhiên, vẫn có người bị dọa bởi trò trẻ con đó!

“Garuk Ruhad!”

Bùm!

Bị tiếng nắp quan tài mở làm cho giật mình, Naga lập tức phát động ma pháp!

             

“Kết thúc rồi…” Tôi đứng trong những hàng cây, dưới ánh trăng đổ xuống và buông tiếng thì thầm.

Garuk Ruhad—đây là ma pháp tạo ra một vụ nổ xung kích xung quanh người thi triển, gây sát thương vật chất và tinh thần lên những kẻ xung quanh. Bởi tôi và bá tước đứng ngay kế bên Naga, chúng tôi không phải chịu ảnh hưởng. Nhưng còn con ma cà rồng thì sao? Dù có ở đằng sau tấm nắp quan tài đi nữa, nó cũng không thể nào chịu nổi một đòn đó.

…Chà, xét đến những rắc rối mà nó gây ra, chỉ để bị đánh bại mà không có cơ hội lộ diện, đó là một cái kết khá thảm hại đối với con ma cà rồng này. Nhưng dù sao thì thế giới đôi khi cũng vận hành như vậy mà.

“Hừ… Vậy con ma cà rồng gây ra bao kinh hoàng cho thị trấn cuối cùng cũng bị tiêu diệt.”

Naga hướng mắt nhìn xuống đống đổ nát từng là hang ổ của con ma cà rồng với bầu không khí đắc thắng. Tôi quay sang phía Bá tước Leone, người đang quỳ sụp dưới đất trong bàng hoàng, và nói với một giọng điềm tĩnh nhất có thể.

“—Vậy, ngài bá tước, về thù lao của chúng tôi…”

“Làm như ta sẽ trả ấy!” anh ta gầm lên và lồm cồm bò dậy. “Các cô đã san phẳng nhà của ta! Vừa rồi chỉ là nói đùa thôi đúng không?!”

“Tôi đang khá là nghiêm túc đấy…”

“Vậy thì còn tệ hơn!”

—Đúng vậy.

Ma pháp mà Naga phát động trong hoảng loạn không chỉ tiêu diệt con ma cà rồng; nó còn gây nên thiệt hại không tưởng cho cả căn hầm. Thông thường, đó không phải một ma pháp có thể phá hủy cả một tòa dinh thự bằng đá… nhưng dường như với một căn nhà cũ kỹ như vậy thì chừng đó là quá đủ.

Cả tòa dinh thự của bá tước sập xuống dưới hầm, ba người chúng tôi chỉ vừa kịp chui ra khỏi đống đổ nát.

“Y-Ý tôi là, nhìn về mặt tích cực thì con ma cà rồng đã bị tiêu diệt…”

“Ta không có nhờ các cô phá nhà của ta!”

“Nhưng đó là do căn nhà này cũ quá rồi thôi! Đúng rồi♡ Đây hẳn là một lời nhắn từ thần linh bảo rằng, ‘Đến lúc cải tạo lại ngôi nhà này rồi♡’”

“Đây hoàn toàn là thảm họa nhân tạo!”

Tiếng la hét đầy giận dữ của bá tước vang vọng khắp khu rừng.

            

Sau đó, hai người chúng tôi buộc phải ở lại dọn dẹp đống tàn tích của căn nhà bị san bằng, bởi “nếu không thì đừng nghĩ đến thù lao.” Nhưng đó… là câu chuyện cho một lần khác.

Híc, híc, híc…

               

(Thị trấn ma cà rồng: Hết)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!