Tập 8: Tương lai đáng sợ

Người canh gác

Người canh gác

“Canh gác nhà kho ư?!” tôi hét lên, không hề che giấu sự bất bình của mình.

“Đúng vậy. Canh gác nhà kho,” Roden-san thản nhiên đáp, mặc cho sự phản đối của tôi.

Ông ta là thương nhân giàu có nhất thị trấn này—không, thực ra là nhất cả vùng này—một ông chú ngoài bốn mươi với vóc dáng bệ vệ. Khi quản gia của ông ta tiếp cận tôi trong quán trọ nọ và nói rằng có ‘việc,’ trái tim tôi như đã lỡ mất một nhịp trước suy nghĩ về một công việc siêu hời.

Tôi thực sự không ngờ rằng đây sẽ là một công việc nhàm chán như canh gác nhà kho…

“Dĩ nhiên, nói là canh gác kho hàng nhưng tôi không có ý muốn cô chỉ đứng canh hay gia nhập vào làm một nhân viên chính thức. Tôi đã thuê sẵn người cho vai trò đó rồi. Thứ tôi mong đợi từ cô là phải bắt được một tên trộm gần đây liên tục nhắm tới chúng tôi.”

“Hiểu rồi… Ra là như vậy.”

Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra vấn đề.

“Chuyện bắt đầu từ khoảng hai tháng trước… Nhà kho của chúng tôi liên tục bị ăn trộm. Tất nhiên là phía chúng tôi cũng có cho người gác, nhưng—”

Rầm!

Cánh cửa đột ngột mở tung, ngắt lời Roden-san. Đứng tại đó là một cậu trai trẻ tầm hai mươi tuổi, trông khá điển trai. Tuy nhiên, khuôn mặt điển trai của anh ta đang bị lấp đầy bởi sự phẫn nộ, hoàn toàn hủy hoại cái vẻ ngoài đó.

“Chuyện này nghĩa là sao hả bác?!” Anh ta bước bình bịch về phía Roden-san và chỉ tay về phía tôi. “Bác thuê cái giống này về làm bảo vệ ư?!”

(C-Cái giống này?)

“Bình tĩnh đi, Claude,” Roden-san nói với vẻ mệt mỏi, đáp lại sự giận dữ của chàng trai kia.

“Cháu bình tĩnh như thế nào được chứ?! Cháu là Trưởng ban An ninh rồi, bác lại còn thuê một kẻ lang thang không rõ lai lịch nữa? Như thế có khác gì khiến cho cháu trông như một đứa bất tài không! Ừ thì, chúng ta đã bị lũ trộm qua mặt mười lần trong hai tháng qua, nhưng…”

(Như vậy thì khá đủ để bị coi là ‘bất tài’ rồi đấy…)

Dựa vào cuộc đối thoại, có vẻ như tên Claude này là cháu họ của Roden-san hay gì đó, nhờ quan hệ mà có được vị trí Trưởng ban An ninh.

“Nghe này, Claude. Không ai nghĩ cháu bất tài cả.”

(Tôi thì có đấy.)

“Đối phương đơn thuần chỉ đi trước ta một bước thôi. Xét thủ đoạn thì chúng hẳn là những kẻ chuyên nghiệp. Nếu vậy, chúng ta cũng phải dùng đến dân chuyên. Tuy nhiên, để giữ thể diện, chúng ta không thể tìm tới cảnh vệ thị trấn được. Vì đó nên bác mới thuê một lữ khách.”

(—A ha.)

Nếu tôi nhớ không nhầm, Roden-san là nhà cung cấp cho lãnh chúa vùng này. Nếu chuyện nhà kho của ông ấy thường xuyên bị trộm đến được tai lãnh chúa, Roden-san có thể sẽ bị cấm giao dịch do an ninh lỏng lẻo. Ông ấy muốn dùng một người hoàn toàn xa lạ như tôi để giải quyết chuyện này một cách kín đáo.

“Dù gì đi nữa, Claude, bác đã quyết rồi. Cháu hãy hợp tác cùng cô ấy. Đã hiểu chưa?”

“Bác?!”

“Đây là một chỉ thị từ chủ thuê.”

“Hự…!”

Bị phản bác thẳng thừng như vậy, Claude cứng họng không nói nên lời.

“…Thôi được rồi! Sao cũng được!” anh ta cay cú kêu lên rồi rời khỏi phòng.

Sau một quãng im lặng khó xử ngắn—

“Rất xin lỗi. Dù sao thì, chuyện là vậy đấy, và tôi muốn giao công việc này cho cô. Còn về thù lao—”

              

“Nghe cho rõ đây, tôi hướng dẫn cô chỉ bởi vì bác tôi bảo vậy thôi.”

Rốt cuộc thì—bị dụ dỗ bởi khoản thù lao hậu hĩnh, tôi đã nhận việc, rồi sau đó thì phải nghe Claude giải thích tình hình. Và đó là câu đầu tiên mà anh ta nói ngay khi vừa mở miệng.

Trong thoáng chốc, tôi không khỏi bàng hoàng.

“Nếu muốn thì tôi có thể dư sức bắt được vài tên trộm vặt. Tôi chỉ đơn thuần không biết mình đang phải đối đầu với ai thôi, và tôi cũng không muốn bị thương chỉ vì mấy chuyện vụn vặt.”

Giật. Giật.

Lửa giận bừng lên ít lâu sau đó.

“Ngoài ra, mấy chuyện man rợ kiểu này tốt hơn nên để cho đám man rợ—”

Binh, bốp, bụp!

Không một lời báo trước, liên hoàn những cú đạp của tôi giáng thẳng vào người Claude.

“Vừa… Vừa rồi là sao hả?!”

“Quên không nhắc—” Trong khi Claude vừa lồm cồm bò dậy vừa kêu ca, tôi chỉ thẳng tay vào mặt anh ta. “Nói thêm câu nào nữa là tôi đá tiếp đấy.”

“Đừng có ‘quên không nhắc’ chuyện như vậy chứ!”

“Dù gì đi nữa.” Tôi tiến sát lại gần và nhìn anh ta với nửa con mắt. “Lý do duy nhất mà tôi ở đây là bởi lần nào anh cũng để tên trộm lọt mất. Nếu có thời gian để cằn nhằn mấy chuyện vặt vãnh như vậy thì giải thích tình hình nhanh lên.”

“Đ-Được rồi… Trước mắt… Đi đến kho hàng đã.”

                

“Ồoooooooo!”

Ngay khoảnh khắc vừa đặt chân vào nhà kho, tôi đã không kìm được mà thét lên.

Bên trong phòng kho khá rộng, nằm ngay trong khuôn viên dinh thự. Các kệ tủ được lấp đầy bởi đủ loại vật phẩm. Có một số món hàng phổ thông, nhưng—

“Nhìn chỗ sò Lemur khô này đi! Cả đồ mỹ nghệ Lekitite nữa! Ô?! Không phải đây là món đồ huyền thoại…?!”

“…Này.”

“Ufufufufu! Báu vật! Báu-vật! Tất cả đều là của mình!”

“Argh! Không phải!”

(Hơ…!) Tiếng la ó phía sau của Claude khiến tôi bừng tỉnh lại.

“…Ý-Ý tôi là, hàng hóa ở đây khá là phong phú đấy. Hầu như tất cả đều toàn là đồ giá trị.”

“Ừa. Kho này chỉ dùng để chứa hàng cao cấp,” anh ta thản nhiên đáp lại nỗ lực tỏ ra bình tĩnh của tôi.

“Kho ‘này’… Ý anh là vẫn còn các nhà kho khác?”

“Dĩ nhiên. Những hàng hóa rẻ tiền và cồng kềnh hơn được cất ở các nhà kho rải rác khắp thị trấn.”

“Và từ đó đến giờ chỉ có nhà kho này bị nhắm tới?”

Vừa hỏi, tôi vừa quét mắt nhìn khắp căn phòng. Chỉ một lối ra vào, không cửa sổ. Cửa ra vào là cửa sắt lớn mở hai cánh. Đây là một căn nhà kho hoàn toàn bình thường, không có đặc điểm gì nổi bật.

“Đúng vậy. Nhà kho trong thị trấn được người bác Roden thuê về canh gác. Nhưng hàng hóa ở đó không quá giá trị. Tuy nhiên, mọi món đồ ở đây đều nhỏ gọn và đắt giá.”

“Hiểu rồi… Còn ổ khóa thì sao?”

“Bị cạy. Chúng tôi đã thay khóa vài lần, nhưng kết quả lần nào cũng vậy.”

“Hừm… Anh có danh sách những món đồ bị đánh cắp không?”

“Có ngay đây.”

Tôi nhìn qua một lượt tờ danh sách mà không biết Claude lấy từ đâu ra.

“…Hửm? Bọn họ không hề động tới những món đồ đặc biệt đắt giá và hiếm có nhỉ.”

“Không. Vì lý do gì đó, tất cả những gì bị đánh cắp đều là loại hàng hóa có giá trị tầm khá, nhưng chỉ vậy thôi. Dù vậy, nhìn vào tần suất bị nhắm tới, tổng thiệt hại đang ngày càng lớn dần.”

“Hừm…” Tôi suy nghĩ một lát. “Dù gì đi nữa, khả năng cao chúng ta đang phải đối mặt với dân chuyên.”

“Dân chuyên?”

“Phải. Nếu đánh cắp một báu vật độc nhất vô nhị, dù giá trị nhưng rất khó làm tiền và dễ bị truy vết. Ngược lại, hàng đắt tiền nhưng phổ thông có thể bán đi bất kì đâu mà không để lại dấu vết. Ngoài ra, một tên trộm chuyên nghiệp có thể cạy bất kỳ ổ khóa nào chỉ bằng một sợi dây kim loại. Vậy—những vụ trộm thường xảy ra vào thời điểm nào?”

“Chúng luôn ra tay vào ban đêm, bất cứ khi nào có sơ hở trong ca trực.”

“Có thể đoán được thời gian cụ thể hơn không? Kiểu như nửa đêm hay gần sáng ấy?”

“Ai biết được chứ… Chúng tôi toàn ngủ qua đêm rồi sáng hôm sau dậy rồi mới phát hiện ra bị mất đồ.”

(…………?)

“…Thế còn việc gác đêm thì sao?”

“Không có.”

(…Hả?)

“Ừm… Vậy vì sao anh không gác đêm?”

“Hừ. Cái gì tôi cũng phải giải thích ra à?” Anh ta nhìn tôi với đôi mắt chán nản. “Dĩ nhiên là bởi ban đêm bên ngoài rất đáng sợ rồi.”

Nói xong, anh ta liền vuốt mái tóc vàng của mình một cái.

(À, hiểu rồi…)

“Nghĩ về những câu chuyện ma tôi từng nghe hồi nhỏ đi! Trời tối, đang đẩy xe hàng một mình thì thấy một cô gái đang khóc bên đường. Nghĩ rằng cô ấy bị lạc nên quyết định chở đi cùng, rồi sau đó… Argh! Nghĩ lại thôi mà cũng thấy rợn người rồi! Ban đêm mà lỡ nhớ lại câu chuyện như vậy thì còn tuần tra cái nỗi gì nữa chứ! Lúc đó chỉ còn biết trùm chăn đi ngủ thôi!”

“Vậy còn… những người khác thì sao…”

“Hừ. Trong khi trưởng ban là tôi còn đang ngủ ngon thì cô nghĩ những người khác thực sự làm việc đàng hoàng chắc?”

Hà… Tôi không khỏi buông tiếng thở dài chán nản.

“Chà, bảo sao đến giờ vẫn không bắt được trộm…”

“Gì vậy hả?! Cô định bảo tôi bất tài à?!”

“Không… Vấn đề ở đây còn chưa cần phải nói đến chuyện có bất tài hay không…”

“Tôi cũng làm phần công việc của mình chứ! Tôi kiểm tra các dấu chân còn sót lại, rồi vào thị trấn để kiểm tra xem có ai bán những mặt hàng trùng khớp với đồ bị trộm hay không!”

“Đó không phải ‘canh gác’ mà là ‘điều tra’! Dù gì đi nữa! Từ nay trở đi, chúng ta sẽ bắt đầu gác xuyên đêm, và anh cũng phải đi cùng tôi!”

“Hảaaaaaaaa?!” Nghe vậy, Claude thét lên một tiếng như thể trời sắp sập đến nơi. “P-Phải gác xuyên đêm ư?! Chuyện đáng sợ như vậy làm sao tôi làm nổi! Nỗi sợ bóng tối của con người nằm ở bản năng! Cưỡng ép kìm nén bản năng đó chỉ để gác một thứ gì đó là đang chống lại quy luật tự nhiên!”

(…Quy luật tự nhiên ư?)

“Ngoài ra, làm vậy ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, người ta sẽ bắt đầu phán xét tôi vì lối sống không lành mạnh…”

“Im đi!”

Bốp!

Vừa dứt lời, nắm đấm của tôi đã giáng thẳng vào giữa mặt Claude và đánh gục anh ta.

“Lớn rồi thì đừng có cư xử như trẻ con nữa! Tôi bảo làm thì phải làm! Rõ chưa?!”

“T-Tại sao tôi cũng phải đi nữa chứ?! Nếu cô muốn gác đêm thì tự đi gác một mình đi!”

“Hừ. Anh rõ ràng không hiểu chút gì về trái tim thiếu nữ.”

“Trái tim thiếu nữ?” Anh ta tỏ vẻ bối rối trong thoáng chốc, rồi như thể vừa ngộ ra gì đó, anh ta liền vuốt ngược tóc lại về phía sau. “Hừm… ra vậy. Hóa ra là như thế. Trái tim thiếu nữ… Thật quê mùa khi không nhận ra điều đó. Nếu vậy, chúng ta không cần phải đợi đến đêm đâu. Anh chỉ việc đè em ra ngay tại đây và—”

“Anh bị đần à?!”

Binh!

Cú đá đầy phẫn nộ của tôi giáng thẳng vào mặt Claude khi anh ta định vồ lấy tôi.

“Anh nghĩ kiểu quái gì mà đi được đến cái kết luận như vậy hả?! Ý tôi là ấy, nghĩ đến cảnh anh ngủ ngon trong khi tôi phải thức cả đêm làm việc cũng đủ làm tôi sôi máu!”

“C-Cô gọi đó là trái tim thiếu nữ à…?”

“Thời nay nó là như vậy! Ngoài ra, nếu tôi một mình bắt được tên trộm, anh sẽ thực sự bị coi là kẻ bất tài. Nếu không muốn vậy thì giúp tôi bắt chúng đi!”

“Hự…”

Đòn phản bác vừa rồi có vẻ trúng chỗ hiểm. Claude liền rơi vào im lặng, ngẫm nghĩ một hồi.

“—Được rồi, tôi sẽ giúp…” Cuối cùng, anh ta gật đầu đồng tình.

                

“—Chúng tới rồi!” tôi khẽ thì thầm trong sâu nhà kho, nơi tôi đang ẩn mình trong bóng tối.

Hôm nay đã ngày gác đêm thứ tư.

“Cái gì tới cơ?!” Giọng nói của Claude thẫm đẫm sự sợ hãi.

Có vẻ như những câu chuyện ma tôi kể để giết thời gian trong suốt mấy đêm qua đã khiến cho anh ta hoàn toàn bị ám ảnh.

“Suỵt! Nhỏ giọng xuống! Có thể đó là lũ trộm!”

“Gì cơ?!”  Anh ta nhỏ giọng xuống và cùng tôi lắng nghe chuyển động ở phía cửa ra vào.

Ít lâu sau—

Kịch, kịch. Cạch.

Tiếng cạy khóa vang lên, và rồi—

Kít… Kẹttttttt.

Cánh cửa mở ra, cho phép ánh trăng mờ nhạt tràn vào trong nhà kho tối om. Từ chỗ nấp, tôi có thể thấy rõ những kẻ xâm nhập.

Bọn chúng có tất cả bốn tên.

Chúng đóng cánh cửa nhà kho lại phía sau, rồi bốn ngọn đèn mờ nhạt được thắp lên trong bóng tối. Không nói một lời, chúng tản ra, âm thanh duy nhất cất lên là những tiếng kẽo kẹt của mặt sàn trong khi chúng lục lọi kho hàng.

(Được rồi. Trước tiên phải chặn đường lui của chúng.)

Nếu nấp bên ngoài, chúng tôi chỉ việc khóa cửa lại là xong. Nhưng đáng tiếc là ngoài đó không có vật che chắn nào tốt để ẩn mình. Ngoài ra, tôi cũng không thích bị ngấm sương đêm.

“…Claude, tôi sẽ vòng qua chúng về phía cửa ra. Anh canh thời điểm rồi hét lên ‘Đứng im’ hay gì đó. Tôi sẽ hạ bất cứ tên nào dám chạy.”

“Hiểu rồi…”

Để anh ta lại phía sau, tôi bắt đầu rón rén đi về phía cửa. (Được rồi. Chỉ còn một chút nữa thôi—)

“Đứng im!”

Claude hét lớn trong khi tôi mới nửa đường đến được lối ra.

(Sớm quá!)

Nhưng giờ có than phiền thì cũng đã muộn. Lũ trộm giật nảy mình trong giây lát rồi lập tức chạy về phía cửa.

(Argh, thôi được rồi!)                

Tôi liền bứt tốc chạy. Hai tên trong số chúng đã chạy qua cửa và thoát được ra ngoài—

“Inverseee Royal Craash!”

Binh!

Cú phi cước của tôi giáng thẳng vào sau đầu của tên trộm thứ ba ngay khi hắn vừa chạy đến cửa. Dĩ nhiên, từ “Royal” trong tên của đòn đó không phải để trưng—ngay khoảnh khắc mà chân tôi chạm vào mục tiêu, tôi liền vặn cổ chân một cái.

Sau khi xác nhận rằng tên đó đã hoàn toàn bất tỉnh, tôi quay người hướng lại vào trong kho.

“Aaaaaaaa!”

Bị dồn đến đường cùng, tên thứ tư gầm lên và lao về phía tôi. Trong tay phải của hắn là một lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn.

Tuy nhiên, hắn vẫn còn non kém lắm!

Bốp!

Vừa né, tôi vừa tung chân phải lên đá một cái thành chiêu phản đòn hoàn hảo vào thẳng cằm hắn.

Bịch!

Hắn lập tức đổ vật xuống sàn. Tên này cũng hoàn toàn bất tỉnh chỉ với một đòn duy nhất.

“Claude! Trông chừng hai tên này!”

Bỏ những lời đó lại phía sau, tôi quay người và tiến vào màn đêm. Tôi không hề có ý định để xổng hai tên chạy đầu. Nếu thoát được, khả năng cao chúng sẽ chuồn hẳn cùng với tất cả những gì chúng từng trộm được từ trước đến giờ.

Ngay phía ngoài nhà kho, hai cây đèn lồng hỏng nằm la liệt trên mặt đất. Chúng hẳn đã nhận ra rằng ánh sáng khiến chúng trở thành một mục tiêu dễ nhắm tới nên đã bỏ đèn lại. Một nước đi khôn ngoan.

Tuy nhiên, chúng vẫn chưa thể chạy xa được.

Nheo mắt lại quan sát bóng tối xung quanh, tôi phát hiện ra hai bóng đen đang bỏ chạy ở phía xa.

(Tìm ra rồi!)

Vừa chạy, tôi vừa khẽ xướng một câu chú.

“Lei Wing!”

Tôi phát động một ma pháp bay với tốc độ cao, áp sát mặt đất và lập tức tăng tốc. Trong nháy mắt, tôi đã bắt kịp hai bóng đen.

Rầm!

Dùng quán tính, tôi đâm vào một tên rồi vòng ra trước tên còn lại và giải trừ ma pháp. Tôi liền chỉ tay về phía chúng.

“Đủ rồi đấy! Đừng hòng nghĩ rằng mình thoát được!”

“…Chậc!”

Tên vừa bị tôi đâm vào lồm cồm bò dậy. Cả hai tên giương mũi dao của mình về phía tôi, từ từ thu hẹp khoảng cách.

“Từ từ” chính là sai lầm chí tử của chúng.

Trong khi chúng còn đang tiếp cận, tôi đã hoàn thành câu chú của mình.

“Mega Brand!”

Bùuuuuuuum!

Cả hai tên dễ dàng bị thổi bay bởi ma pháp của tôi.

(Hừ. Dễ ợt.)

Trong tay của hai kẻ đang nằm lăn lóc, một bức tượng sapphire tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.

                 

Roden-san vô cùng mừng rỡ trước màn thể hiện của tôi.

Hiện đang là ngày hôm sau, sau khi những tên trộm bị bắt. Ông ấy hết lời khen ngợi nỗ lực của tôi—thậm chí còn khen nấy khen để Claude, người chẳng giúp được gì, nói rằng “cả hai đã làm rất tốt,” rồi sau đó giao nộp lũ trộm cho cảnh vệ thị trấn. Theo lời ông ấy, giờ khi hung thủ đã bị bắt rồi, chuyện này có bị công khai cũng không còn quan trọng nữa.

Và như vậy, tôi nhận tiền thù lao của mình và rời khỏi dinh thự của Roden-san.

Đó là chuyện hồi trưa. Còn bây giờ—

Ẩn mình trong bóng tối, tôi quay trở lại đây—nhà kho dinh thự của Roden-san.

Dùng phép Levitation, tôi bay lên mái nhà kho, nằm sấp xuống và chờ đợi. Chẳng mấy chốc, tôi có thể cảm nhận được ai đó đang tiếp cận.

Cạch. Lịch kịch.

Ổ khóa cửa nhà kho phát ra âm thanh kim loại khe khẽ. Cánh cửa mở ra, theo sau đó là sự im lặng ngắn ngủi. Có vẻ như tên đó đã vào trong, thăm dò hàng hóa.

Kẹt…

Cuối cùng, âm thanh khe khẽ từ cánh cửa cho thấy rằng kẻ đó đã trở ra.

(Được rồi. Hành động thôi.)

Tôi khẽ xướng chú, dùng Levitation một lần nữa và im lặng đáp xuống trước cửa.

Cạch.

Bóng đen kia khóa cửa lại, quay sang và đối diện với tôi.

“Oái?!” anh ta kêu lên một tiếng kinh ngạc. “L-Làm thế nào mà…?”

“Ồ, không có gì đâu. Tôi chỉ đang nghĩ tới việc bắt hung thủ thực sự thôi. Nhỉ, Claude-kun?” tôi lên tiếng, nhìn thẳng vào khuôn mặt tái mét của anh ta.

               

“L-Làm thế nào mà…?”

Anh ta lặp lại dùng một câu hỏi trước đó. Dù tôi khá chắc câu “làm thế nào” đầu tiên nghĩa là “Vì sao cô lại ở đây?” trong khi câu lần này nghĩa là “Làm thế nào mà cô biết đó là tôi?”

“Đơn giản thôi,” tôi nói. “Bởi đám chúng ta bắt được ngày hôm qua đang lấy cắp những món đồ mỹ nghệ rất đắt tiền. Tôi đã cảm thấy kỳ lạ rồi. Thủ đoạn của chúng lần này hoàn toàn không khớp với những phi vụ trước. Ngoài ra, đám này liên tục khai rằng chúng được thuê trong thị trấn và đây là lần đầu chúng nhắm tới nơi này. Roden-san và cảnh vệ không chịu nghe, nhưng khi kết hợp lời khai của chúng với sự thiếu nhất quán trong thủ đoạn, câu trả lời chỉ có một!

“Anh đã lén lấy trộm đồ khỏi nhà kho để bán lấy tiền tiêu xài rồi sau đó đổ lỗi cho bọn trộm! Anh tránh những món đồ giá trị cao để tránh làm to chuyện, tránh bị truy vết, và trên hết, anh không có đủ gan để làm thế. Nhưng rồi Roden-san không chịu nổi những phi vụ ‘trộm’ liên tục nữa nên đã thuê tôi về bắt hung thủ. Cảm thấy nguy hiểm, anh đã lén vào thị trấn vào ban ngày, gặp lũ trộm kia—có thể là qua một người trung gian—và thuê chúng xâm nhập vào nhà kho đêm hôm qua. Nếu chúng bị bắt quả tang, toàn bộ những vụ trộm cắp trước đó đều sẽ bị gán cho chúng.”

Gương mặt Claude không che giấu nổi sự kích động, nhưng anh ta vẫn cố gắng ấp úng, “C-Cô lấy đâu ra bằng chứng mà vu khống tôi như vậy?!”

“…Nghiêm túc đấy à?” tôi lạnh lùng nói và nhìn anh ta bằng nửa con mắt. “Anh đang đứng đó giữa đêm hôm khuya khoắt, lén lút đi ra khỏi nhà kho trong khi hai tay đầy ắp đồ thế kia, anh không ở vị thế có thể đòi ‘bằng chứng’ đâu, đồ đần.”

“Hự…! Cô phát hiện ra rồi ư?!”

(Ai mà chẳng phát hiện ra được.)

Nhận ra lời lẽ không còn có tác dụng, anh ta quẳng loảng xoảng chỗ báu vật trong tay xuống đất.

“Hừ! Bị phát hiện rồi thì tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài phải bịt miệng cô! Chuẩn bị chiêm ngưỡng sức mạnh thật—”

Bốp.

Tôi đang không có tâm trạng nghe người ta nói vớ vẩn. Một cú đá duy nhất của tôi dễ dàng khiến Claude nằm đo đất ngay lập tức.

“Thật đáng hổ thẹn!”

Sau khi lắng nghe toàn bộ lời giải thích của tôi, Roden-san nổi giận tím mặt.

Cũng phải thôi. Ông ấy đã bị phản bội bởi chính cháu trai của mình, một người ông ấy tin tưởng—ít nhất thì đến một ngưỡng nào đó. Cũng có thể việc bị gọi dậy giữa đêm khuya cũng đổ thêm dầu vào lửa giận của ông ấy.

“T-Thằng khốn…!”

Roden-san nghẹn ứ giọng lại vì giận dữ, trừng mắt nhìn Claude, người đang bị trói tay và chân lại sau lưng. Nhìn chằm chằm một lúc, ông ấy quay phắt sang nhìn tôi.

“Lina-san! Kẻ này không còn là cháu tôi nữa! Tôi không muốn nhìn mặt nó thêm một giây nào nữa! Mang nó đi! Giao nộp cho cảnh vệ thị trấn ngay lập tức!”

“Không thể nào! Bác…”

“Câm miệng! Ta không muốn bị thể loại như mày gọi bằng ‘bác’! Đi đi, Lina-san!”

(Chà, tôi hiểu được cơn giận của ông, nhưng…)

“Roden-san, giờ này trạm cảnh vệ đều đã…”

“Tôi sẽ trả cô mười đồng vàng!”

“Đi ngay đây♡”

Và như vậy, với Claude phía sau, tôi hướng thẳng đến trạm cảnh vệ.

               

“L-Làm ơn… hãy tha cho tôi…”

Chúng tôi còn chưa rời cổng dinh thự được bao lâu, Claude đã bắt đầu van xin bằng một giọng thảm hại.

“Im lặng! Đi tiếp đi!”

“Ít nhất đợi trời sáng được không! Đường phố về đêm sợ lắmmm!”

“Vậy cái vụ sợ chuyện ma không phải là diễn…”

“Xin cô đấy! Đừng giao nộp tôi cho chính quyền! Nếu thả tôi ra, tôi sẽ cho cô một trăm… không, hai trăm đồng vàng!”

“Ngưng nói xạo đi! Nếu anh có bằng đó tiền thì đã không phải đi ăn trộm rồi! …Khoan, gì thế kia?”

Giữa lúc nói chuyện, tôi dừng lại giữa chừng. Có thứ gì đó nhỏ nhỏ đang lấp lánh bên vệ đường dưới ánh trăng.

“Ồ?!”

Tôi chạy lại kiểm tra, và không thể nhầm lẫn được, đó là một đồng bạc.

“May ghê♡ Một đồng bạc! Kuku! Quả là người tốt sẽ gặp việc tốt mà!”

Tôi nhặt đồng bạc lên định cất vào túi tiền trong áo…

…………

(Ơ?)

“Mất rồi! Túi tiền của mình mất rồi!”

“Hê. Xem ra ứng xử hằng ngày của cô—”

“Im đi!”

Tôi đá một phát vào Claude vì tội nói vớ vẩn.

(Bình tĩnh lại. Nghĩ đi. Nhớ lại đi.)

Lúc rời nhà trọ thì chắc chắn tôi vẫn còn mang nó theo mình. Vậy tức là tôi hẳn đã đánh rơi nó lúc đang canh đêm, hoặc có thể là lúc đối mặt với Claude… Dù gì đi nữa, khả năng cao nó đang nằm ở đâu đó trên đất nhà Roden-san.

“Claude, chúng ta sẽ quay lại dinh thự để tìm túi tiền của tôi. Anh cũng phải giúp tôi tìm.”

“Tại sao tôi lại phải…?”

“Thôi được rồi, vậy chúng ta đi thẳng tới trạm cảnh vệ nhé? Hay anh muốn đợi một mình trong bóng tối?”

“Tôi đi! Tôi đi! Tôi sẽ giúp cô tìm tiền!”

“Biết điều vậy là tốt.”

Tôi khẽ gật đầu rồi kéo theo Claude về biệt thự. Chúng tôi đi qua lối bên hông tòa nhà và vòng đi tới nhà kho ở phía sau—

Và rồi, tôi đứng sững lại.

Cánh cửa nhà kho mà Claude chắc chắn đã khóa giờ lại đang mở. Phía trong, tôi có thể thấy ánh đèn lấp ló.

“…Gì thế kia?” Claude khẽ lẩm bẩm.

Dĩ nhiên, tôi hoàn toàn không biết câu trả lời.

Trong khi chúng tôi đang đứng đó, một bóng đen dần hiện ra ở phía cửa ra vào, tay vác một cái bao chất đầy báu vật. Người đó không ai khác chính là Roden-san?!

Ông ấy đang lập danh sách những món đồ bị đánh cắp à? Nếu vậy thì tại sao phải lén lút đi một mình giữa đêm như vậy chứ…?

(—Roden-san?) Trước khi tôi kịp cất tiếng, ông ấy đã nhận ra chúng tôi. Ngay cả trong bóng tối, tôi vẫn có thể thấy toàn thân ông ấy cứng đờ.

“—L-Lina-san?! Và cả Claude nữa?!” ông ấy thốt lên một tiếng đầy kinh hãi.

“Ừm, chà, xem nào…”

“Hai người phát hiện ra từ lúc nào?!” ông ấy hét lên trước khi tôi kịp nói lời nào.

“Không, thực ra…”

“Đúng đấy! Lina-san! Claude! Trong khi cố gắng tìm cách để lấp liếm chuyện ta đang biển thủ tiền của cửa hàng, những vụ trộm bắt đầu xảy ra! Ta biết ngay hung thủ là Claude… và đó là khi ta nhận ra rằng mình có thể lợi dụng điều đó!”

Ông ấy hẳn rất hoảng trước sự xuất hiện đường đột của chúng tôi nên bắt đầu nói thao thao bất tuyệt.

(Ồ. Vậy ra ổng cũng làm mấy chuyện đó.)

Chà, có lẽ tồn tại một định luật bất thành văn rằng ác nhân phải độc thoại toàn bộ âm mưu của mình sau khi bị phát hiện… nhưng như vậy đúng là tiện lợi thật.

“Ta đã khai khống số tài sản mà Claude thực sự trộm đi, như vậy thì có thể cân bằng được sổ sách! Chỉ cần tối nay trót lọt, tất cả mọi thứ coi như xong!” Ông ta đánh mắt về phía cái bị trong tay. “Nhưng rồi nhân viên bắt đầu làm ầm lên về những vụ trộm thường xuyên! Ta biết mình không còn nhiều thời gian nữa! Ta đã thuê cô về để bắt quả tang Claude và đổ mọi tội lỗi lên đầu nó… nhưng không thể ngờ rằng cô có thể nhìn thấu được cả kế hoạch!”

(Ừm, hừm.)

Sau một thoáng im lặng, tôi chỉ tay về phía Roden-san—hoặc đúng hơn thì chỉ Roden thôi—và nói, “Hừ! Tôi nhìn thấu màn kịch của ông từ đầu rồi! Nếu nghĩ rằng một kế hoạch thảm hại như vậy mà lừa được tôi thì nhầm to! Tôi đã điều tra kỹ càng cả rồi!”

Tất cả đều là nói dối.

“Ồoooo!”

Claude nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

…Ý tôi là, tôi có thể thành thật mà nói rằng mình chẳng hề hay biết gì cả, nhưng như thế thì sẽ vùi dập cả thể diện của tôi lẫn Roden. Trong trường hợp thế này, vờ như biết mọi thứ từ đầu mới là hành động đúng với “chuẩn mực xã hội.”

Ông ta ném cái bị trên vai mình đi.

“Tuy nhiên! Bị phát hiện rồi thì ta không còn lựa chọn nào khác ngoài phải bịt miệng cả hai! Chuẩn bị chiêm ngưỡng sức mạnh thật của ta đi!”

…Hành vi của ông ta giống Claude đến mức chẳng cần phải nghi ngờ mối quan hệ huyết thống của họ.

“Tiếp chiêu!”

Vừa gầm lên, Roden rút một con dao từ trong túi áo mình ra và lao về phía chúng tôi—

                  

Tôi sẽ chỉ nói ngắn gọn rằng ông ta bị đánh bại theo cách gần như giống hệt với Claude.

                

Và như vậy, một biến cố khác đã đi đến hồi kết.

Roden và Claude bị tống vào chung một phòng giam. Không ngoài dự đoán, cửa hàng của Roden đã bị lãnh chúa cấm giao dịch, nhưng có vẻ như người lãnh đạo mới đang cố gắng hết sức để vực dậy kinh doanh.

Một ghi chú cuối cùng—

Tôi vẫn không tìm lại được túi tiền của mình.

                

…Rốt cuộc, sau vụ này tôi vẫn hoàn toàn lỗ vốn.

                 

(Người canh gác: Hết)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!