“—Tệ thật hết chỗ nói mà,” Marie lầm bầm những lời cáu gắt khi vượt qua băng ghế ngồi mà rời khỏi tàu ống trụ.
Một cái xoay cổ không khiến cô thấy thoải mái hơn trước không khí oi bức cực tả. Cảm giác tóc tai nhơ nhớt mồ hôi với cô rõ là chịu không được, và mùi rác thải hâm hẩm bốc lên làm cô muốn buồn nôn.
Marie nhìn quanh trạm ke ga[note87042] bằng đôi mắt ẩn sau cặp kính chống nắng.
Sàn thì nhớp nháp chất bẩn thỉu. Tường thì chi chít tờ rơi quảng cáo và tranh phun sơn. Ánh sáng của đèn trần thì mờ căm, và biển báo trạm thì treo lỏng lẻo, chữ bị bóc trọc lóc.
Trạm tàu này trông thì có vẻ đã bỏ hoang bao nhiêu năm, thực tế vẫn đông nghẹt người vừa bước ra khỏi tàu ống trụ.
“—Một thành phố trông như rác bẩn tất nhiên bay mùi rác thật à? Mà khốn thật. Quá tệ, tệ hết sức! Tôi muốn bệnh chết đi được. —Hay giờ chúng ta thiêu trụi cái chỗ này đi cho rồi?”
“Oi oi, này quý cô, vừa mới đặt chân xuống mà đã mở miệng nói thế rồi? Nơi này là điểm du lịch hot nhất thế giới đấy nhé? Sao cô không nói cái gì đó hồ hởi hơn một chút đi?” một ai đó đáp lại từ sau lưng cô.
Marie quay lại, nhìn chằm vào nụ cười châm chọc của Vermouth gần đó.
Gã có dáng vẻ của một người phụ nữ tóc vàng nóng bỏng—nhưng giọng của gã mây mưa, trầm đục như đàn ông. Gã ta là một sự tồn tại khó vừa con mắt, mọi thứ đi từ biểu cảm, giọng nói đến giới tính không ăn nhập với nhau một cái nào cả.
Bằng giọng điệu ngán ngẩm, Marie trả lời, “Điểm du lịch hả? Đây là một cái bãi rác. Nó giống một cái ổ gián hơn đấy.”
“—Cô nói thế thì cứ cho là thế đi. Nhưng cô không thấy là trên hành tinh này, chúng ta cũng chỉ là ruồi muỗi thôi sao? —Chúng ta đều là những con giòi bọ lớn xác trong thế giới này,” Vermouth vặn lại, cong môi. Gã sau đó hít một hơn sâu rồi thở dài, tận tưởng hương vị của điếu thuốc lá.
“—Aa~, không khí ngây ngấy như mùi cống thải này… Thật hoài niệm~ Chỉ thở thôi mà đã làm dịu tâm hồn này rồi~”
“Trước hết.”
Người vừa lên tiếng ngắt lời là Naoto Miura. Tiếng động cơ tàu có vẻ vượt quá sức chịu đựng của tai, thành ra cậu ta mặt mũi méo mó.
“Làm ơn cho tôi biết đây là đâu có được không?”
“À thì… đây là chỗ mà cậu tìm một bộ đồ khác, một thứ có thể giúp tôi đỡ buôn nôn hơn,” Marie lạnh nhạt đáp lời, cặp mắt nhìn cậu ta một cách gớm ghiếc.
Naoto đang diện một bộ trang phục truyền thống lòe lẹt được may từ nhiều vải che thân—đây là thứ dành cho phụ nữ mặc.
Bởi tại tên này có chiều cao khiêm tốn cùng chất giọng chưa bể, hắn trông giống hệt gái thật trong bộ nữ phục.
Đương nhiên là, đảo trang không phải sở thích của tên này—
“Cô đùa tôi à? Tôi đang là khủng bố bị truy nã, mặt mũi bị lộ ra hết rồi—chưa kể—”
Naoto giở cuộn giấy đang cầm trên tay ra rồi dí nó vào mặt Marie.
“Cô chính là người đã bảo tôi phải cải trang còn gì!! Ai bảo chúng ta gây náo loạn căn cứ hải quân trước cả khi tàu cập bến chứ!?”
Mẫu giấy mà Naoto giở ra là lấy từ một tờ báo lá cải viết bằng tiếng Anh.
Trên mẫu báo có một bức ảnh của tàu khu trục Thái Lan cập cảng với một dòng tít dài bằng phông chữ lớn.
“Chiếm tàu khu trục và phá hủy căn cứ hải quân Thái Lan, tổ chức Y2 lại tấn công lần nữa!!”
Bài báo viết về một nhóm khủng bố quốc tế, hiện vẫn đang lẩn trốn, đã một mình phá hủy một căn cứ hải quân ngay trên đất Thái và đẩy lùi cả quân đội lẫn cảnh sát địa phương chỉ bằng sức công phá khổng lồ, đồng thời gieo rắc nỗi sợ hãi lên người dân Thái Lan—Nhị thứ Ypsilon.
Marie tạt tay đập bỏ bài báo đó xuống, giọng gầm gừ, “Tôi bảo cậu cải trang—ai mướn cậu mặc như đàn bà, hả?!”
“Chủ nhân Naoto, anh không cần phải bận tâm đến lời lẽ cay nghiệt của hạ đẳng làm chi đâu ạ.”
Người chen vào cuộc nói chuyện bằng giọng bình thản kia là automaton Ryuzu. Cô nàng ấy vừa bước lên bảo vệ cho Naoto.
“Việc quý cô cảm thấy tự ti khi so sánh ngoại hình của mình với cậu chủ Naoto là một việc bình thường, bởi chủ nhân trông hấp dẫn hơn cô nhiều, thậm chí lại còn vượt xa cả phạm trù giới tính. Nỗ lực che lấp tủi thân bằng cơn nóng giận là quyền lợi cuối cùng của những con người tầm thường ngu ngốc. Nên xin chủ nhân Naoto hãy chừa cho cô ấy một con đường sống—”
“Cô là người bắt hắn mặc bộ đồ đấy chứ còn ai! Tôi chửi luôn cả cô đấy, đồ phế vật!”
“—Này, công chúa à.”
Lần này thì người can ngăn là cyborg Halter. Người đàn ông khổng lồ này vừa cúi xuống để ra khỏi tàu, một hành động khiến cánh cửa trông thật nhỏ bé. Ông sau đó thở dài, nói, “Nói vậy là đã đủ rồi nhỉ? Hay là cô định tấu hài ngay trên cái sân ga này đây?”
“Sao ông không hỏi cái đống rác này trước đi? Cô ta chính là kẻ cứ hở tí là làm ầm lên đấy! Có cần tôi phải kể cho ông nghe đã bao nhiêu lần tôi bị rủa trong suốt hai tuần qua hay không?!”
“Ôi, quý cô đang khoe rằng mình có thể đếm được trên mười đầu ngón tay sao? Vậy thì tôi xin mạn phép nhường cho cô thành tích ấy—“
“Mười sáu lần!! Lần nào! Con ả này! Cũng phá nát bét hết!” Marie hét lớn, mắt nhìn chằm chằm Ryuzu.
Phải hai tuần trôi qua rồi kể từ lúc họ chiếm con tàu khu trục, thứ từng truy bắt họ ngay khi thuyền đang đi đến Ấn Độ Dương. Họ đã đổi sang con tàu đó và cập bến ở Căn cứ hải quân Phuket.
Kế hoạch ban đầu là di chuyển đường bộ và lảng tránh sự truy đuổi, nhưng buồn thay, rốt cuộc họ lại bị truy bắt bởi cảnh sát, quân đội, kể cả truyền thông, ở khắp tất cả mọi nơi,
Lần nào súng—hay đúng hơn, bất kì món đồ dù chỉ đáng ngờ một chút thôi được chĩa vào Naoto—RyuZU sẽ tự động phản ứng lại, theo đúng trọng trách của một automaton, và chém vụn chúng bất kể có hay không mang ác ý.
Vậy nên—đây là kết quả.
Lúc nào họ thu hút dù chỉ một chút sự chú ý, lúc nó sẽ có náo loạn.
Và đây là cách mà những kẻ truy bắt tìm ra họ.
Thế là họ đã phải liên tục thay đổi điểm đến để cắt đuôi bọn chúng, dẫn đến một chuỗi những hành trình vô định.
Bọn họ đã đi từ Chumphon đến Băng Cốc, rồi là Pattaya. Tới một thời điểm nào đó họ đã phải sang Campuchia rồi quay trở lại Thái Lan qua Ubon Ratchathni. Rồi họ sau đó di chuyển lên tỉnh Khon Kaen và Nong Khai ở phía Bắc.
Họ đã quanh quẩn khắp hầu hết các thành phố lớn trên đất nước này và lẻn được đến Lào, trước khi dừng lại ở trạm này mà không có giấy tờ tùy thân.
Suốt chuyến hành trình này ngót tổng cộng mười sáu lần gặp rắc rối.
Nếu họ chịu đi kín ở kẽ thì đã không mất hơn ba ngày trời đến được đây bằng phương tiện công cộng. Thế mà thời gian thực tế lại dài gấp năm lần dự tính.
Lí do tại sao chuyện lại ra nông nỗi này—
“Cũng tại các người thu hút sự chú ý cả đấy!!”
“...Nhưng mà công chúa này. Tôi thấy di chuyển với những người như chúng ta kiểu gì cũng khó mai danh ẩn tích được, cô không nghĩ thế sao?” Halter lên giọng hòa giải cuộc tranh cãi.
Nghe thấy thế, Marie nín bặt.
Dẫu chảo lửa trong lòng sục sôi, cô cũng phải thừa nhận rằng Halter nói đúng.
Halter và Vermouth đều không phải là vấn đề. Marie và Naoto mặc đảo trang cũng có thể giả làm khách du lịch mà qua mặt được.
Nhưng vấn đề ở đây là RyuZU. Mái tóc ánh bạc và gương mặt kiều diễm không tì vết ấy trong hết sức quyến rũ, đến mức chẳng thể giấu được vào đâu cả.
Trên hết—
“Cha ơi? Chúng ta đang ở đâu?”
“Ô kìa, AnchoR. Xin lỗi nhé~ Cha cũng không biết nữa, tự cái mụ kia— Ấy chết, mình không nên xấu miệng trước mặt AnchoR—cái cục mìn biết đi kia không trả lời cha đấy.”
Người mà Naoto đáp bằng giọng xu nịnh là automaton tên AnchoR, cô bé ấy đang mang hình hài của một đứa trẻ.
Đôi đồng tử đen liếc lác lo lắng, đôi má phúng phính, đôi môi đỏ hồng—những nét đặc trưng đáng yêu thế kia chiếm trọn trái tim muốn bảo vệ của người bao nhiêu người trông thấy.
Halter nói không sai, cố lẩn trốn với nhóm này đơn thuần là không thể, nhưng mà—
“Cái tên kia! Đừng có xạo sự lừa lọc AnchoR của tôi!”
“Mẹ ơi, mình đang ở đâu?” AnchoR nghiêng đầu hỏi.
Marie ngay lập tức nhìn con bé, dù mặt mũi méo mó trước đó, cô vẫn cười tươi, nói, “Chúng ta đang ở Chian Mai Grid đó, AnchoR.”
“Tiểu thư nói đúng, nhưng chả ai gọi bằng cái tên đấy ngày nay cả.” Vermouth bật lại, chếch miệng châm chọc.
Marie nhướng mày nhìn. “Tên chính thức của thành phố này chả là Chiang Mai thì là gì?”
“Nhưng đến cả Thái cũng không dùng cái tên đấy trong văn bản chính thức. Biệt danh đã gần như trở thành tên của địa danh này rồi.”
Naoto ngơ ngác hỏi ông ta, “…? Biệt danh nào cơ?”
“Ngươi đời gọi đây là ‘thiên đường’ đấy,” Vermouth trả lời.
Cau mày, Naoto quay sang nhìn gã mà hỏi, “...Một thành phố có cái trạm tồi tàn này mà là thiên đường?”
“Chả có gì là không được bán ở đây và cũng chẳng có thứ nào mà khách không mua được. Khí tài, quân vụ, automaton, tất cả mọi thứ từ các bộ phận đồng hồ phạm pháp đến mai thúy—thậm chí là cả nhân quyền nếu cậu cần. Đối với tội phạm, tổ chức khủng bố, các nhóm vũ trang, những kẻ cực đoan hay đại loại, đây đích thị là một thiên đường. Nên nơi này mới được biết đến với cái tên,” Vermouth chếch miệng cười mà nói, “thủ phủ tội phạm của thế giới—Shangri-La Grid.”
•
Chiang Mai—một thành phố từng được tin rằng sẽ trở thành thành phố lớn nhất tiếp theo của Thái Lan, chỉ xếp sau thủ đô.
Đây từng là thành phố không giáp biển từ một nghìn năm trước, nhưng sau khi hành tinh được tái tạo bằng kỹ nghệ đồng hồ, biên giới tỉnh của thành phố đã được điều chỉnh để phù hợp với các grid khác. Nơi này giờ đã có cầu cảng liên kết với biển lớn, và đã từ lâu phát triển thành một thành phố cảng.
Tuy nhiên, khi Thái Lan, Malaysia, Myanmar, Việt Nam và Bangladesh kí hiệp định chủ quyền mới, thành phố tỉnh Chiang Mai đã tuyên bố tách biệt khỏi Thái Lan nhằm chống lại hiệp định này.
Một mặt thì, thành phố tuyên bố độc lập bởi vì muốn được tự do thương mại quốc tế, và làm theo hiệp định đồng nghĩa với đóng thuế.
Tuy nhiên, sự thật đằng sau quyết định chống đối của thành phố—lại đơn giản đến từ nhiều tổ chức tội phạm và các nhóm vũ trang, bọn họ muốn tạo ra một thế giới ngầm và chợ đen nhằm phục vụ cho lợi ích của mình.
Kết quả là, Chiang Mai đã trở thành một thành phố tội ác cho phép tất cả các hành vi thường được xem là phạm pháp ở bất kì đâu trên thế giới hoạt động.
Vậy nên—
“—Không ai biết người đầu tiên đặt biệt danh như thế, nhưng rồi người người ai cũng bắt đầu gọi thành phố này là Shangri-La Grid hết. Cái tên bắt nguồn từ chốn địa đàng trong Lost Horizon, một tác phẩm của Hilton [note87043]. Là một nơi mà ta có thể tìm thấy bất kì thứ gì trên đời, đây thật xứng danh thiên đường của tội phạm. Nghe hề hước thật, nhể?”
Marie nhún vai đáp lại khi họ rời khỏi trạm tàu không tên và bước qua cổng thành cổ Tha Phae Gate xây bằng gạch, theo đó tìm đến một khách sạn.
Khu chợ trung tâm Shangri-La Grid được bao bọc bởi cái cổng thành này, bởi theo truyền thống, cánh cổng không bao giờ đóng lại. Chợ này hiện tắm mình trong cái nóng oi bức và chứa đầy những tiếng ồn ào.
Giữa cái tiết trời nhiệt đới gió mùa nực nội, nhiều người vẫn bước bộ đi khắp tất cả mọi nơi.
Có đủ kiểu người, đàn ông đàn bà thuộc đa dạng sắc tộc, và đáng kể đến là—người máy và automaton, hai đối tượng vốn được xem là hiếm gặp trong những thành phố bình thường.
Những chiến lộng lòe lẹt, mái che nắng, tờ rơi quảng cáo, và dây dẫn tín hiệu có ở khắp tất cả mọi nơi.
Dòng người qua lại xô bồ khiến tầm nhìn trở nên cực kì hạn hẹp, thế mà một cách nào đó những chiếc xích lô, xích lô tự động, và xe tải con chở khách vẫn luồn lách được qua đám đông. Không có vạch phân cách giữa đường và vỉa vẻ, nên tai nạn về lí thuyết là như cơm bữa. Dù thế thì khi có thật cũng chả mấy ai bận tâm.
“—Cơ bản thì, cái chốn này vô luật. Dân chủ ở cái thành phố này là muôn năm—một nơi có tất cả mọi thứ vượt xa mức buôn bán người, thuốc phiện, sản xuất cấm và tuồn vũ khí, kể cả automaton với thiết kế sai phạm cũng tồn tại.”
“Oi tiểu thư, cô quên mất phần làm nên điều kì diệu rồi, để tôi nói cho cô biết,” Vermouth ngắt ngang. “Bổ sung thêm là tụi bác sĩ ở đây có thể làm bất cứ điều gì từ cấy nội tạng phạm pháp đến phẫu thuật chỉnh hình. Miễn sao có người trả công, kể cả là ông già lọm khọm cũng có thể trở thành Cinderella sau một đêm. Ví dụ đi, cái quầy ở đằng kia đang bán đủ loại nội tạng người dùng cho cấy ghép đấy.”
“...Đùa à?” Naoto nói, mặt trắng bệch.
Marie chỉ thở dài. “Tất cả những hành động phi pháp, bất nhân tính mà cậu nghĩ ra được—mọi thứ không chừa cái nào đều được bán hết ở đây làm lưu niệm.”
“Haha! Chỉ có hai thứ mà cô không mua được ở đây thôi,” Vermouth nháy mắt, cười nói. “Đạo đức và nhân cách. Không may là hai thứ đó cực kì khan hiếm, dù mọi thứ khác đều dễ dàng tiếp cận được. Thử nhập khẩu chúng vào đây bảo đảm kiếm được bộn đấy.”
“Ý tưởng không tồi—trong trường hợp có người cần cái thứ đó.”
“Xin lỗi vì đã hỏi chuyện rõ như ban ngày nhưng…” Naoto thắc mắc, “như vậy có thật sự chấp nhận được hay không? Cảnh sát, quân đội và IGMO[note87044] tồn tại để làm gì…?”
Marie đáp lời cùng cái cau mày, “Tất nhiên là không… IGMO và hội đồng an ninh Liên Hợp Quốc đã tìm đủ mọi cách để trừng phạt thành phố này, ngoài can thiệp quân sự. Nên cậu thấy đấy, những biến động nguy hiểm ở đây luôn được bàn tán trong mỗi cuộc thảo luận quốc tế về cân bằng thế giới.”
“Nghe cô nói thế thấy buồn cười thật, nói tới ngày nay, bọn cô là những kẻ đứng đầu cái danh sách tai to mặt lớn đó đấy.”
Làm ngơ lời nhận xét của Vermouth, Marie tiếp lời, “Dù sao thì, sẽ không ai muốn nhúng tay vào cái thành phố này—hay đúng hơn là bọn họ không làm được.”
“...Tại sao?”
Marie giơ ngón trỏ lên trả lời Naoto bằng giọng thiếu sức sống, như thể cô chẳng muốn thừa nhận điều gì một chút nào, “Thứ nhất là cả hai tháp lõi và các tháp đồng hồ ở đây được điều hành nghiêm ngặt—hơn cả năm quốc gia kí hiệp định biên giới.”
“Hả? ...Tôi tưởng thành phố này là nơi vô pháp?”
“Đúng là nó vô pháp và không tồn tại bất kì một hình thức chính phủ nào. Thay vào đó là vô số băng đảng mafia và các nhóm vũ trang liên tục đấu chiến lẫn nhau giành địa bàn ở đây… Hiện tại thì có ba băng đảng lớn đang quản lí và duy trì tháp lõi và mười hai tháp đồng hồ thành phố.”
“...Tại sao mà tổ chức tội phạm lại có chuyên môn kĩ thuật thế?”
“Bởi vì—sự thật rằng thành phố này cho phép làm tất cả mọi thứ mình muốn, không bó hẹp trong bất cứ luật lệ nào, đã thu hút hàng đống kĩ thuật sư và nhà nghiên cứu từ khắp nơi trên thế giới.”
Ngay từ ban đầu, trách nhiệm tối cao của một quốc gia sống trên hành tinh đồng hồ này là bảo trì các cơ chế thành phố.
Nếu các tháp lõi không được bảo dưỡng cẩn thận, chúng sẽ dẫn đến khủng hoảng thế giới. Vì thế những chuyện như chính phủ tín nhiệm hay nhân quyền đều là ưu tiên thứ cấp—xã hội quốc tế đang vận hành trên cơ sở này.
Bởi vậy, kể cả khi chính phủ quốc gia được chính thức công nhận bởi các quốc gia khác, nếu chính phủ đó không đủ khả năng quản lí chính các grid của mình, lựa chọn duy nhất của họ là phải đồng ý sự hỗ trợ kĩ thuật từ một nhóm người như đối tác của IGMO hay hội Meister, dù sẵn lòng hay bằng bạo lực.
“Không chỉ nguồn nhân lực ở đây rất dồi dào, thành phố này còn được chu cấp cho một nguồn tiền khổng lồ từ những gói tài chính không chính thức và thị trường chợ đen, số tiền thiệt hại từ các lệnh trừng phạt của IGMO còn không bằng một góc lợi nhuận thực tế của thành phố. Thêm nữa, biên giới với các quốc gia giáp ranh thì lỗ chỗ như một cái tổ ong, có gia cố bằng các lệnh trừng phạt cũng không thể ngăn chặn được.”
“Không những thế đâu. ‘Chỉ mường tưởng ra cảnh tụi quan chức chơi dại, dùng vũ lực áp chế đám ô hợp này lại xem. Chỉ có chúa mới biết thiệt hại nào sẽ gây ra cho tháp lõi và các quốc gia lân cận.’ —Đó là cách mà các xí nghiệp và quốc gia nhỏ cãi nhau, biến thành phố của mình thành một mỏ tiền trong lúc gây áp lực khiến IGMO không thể dùng vũ lực.”
“Vậy có nghĩa là…”
“Khôn lỏi đúng không? Nhóc có thể có bất kì cái gì ở đây. Nói cách khác, ở đây, cái nào có người cần, cái đó có người bán.” Vermouth cong môi, nói cùng cái nháy mắt.
Nghe thấy thế, Naoto vô thức nhìn lên bầu trời, rồi ôm mặt thở một hơi thật sâu. “Chính trị nhức đầu thật…”
“Ừ thì, nhóc con có thể thấy thế, nhưng cá nhân ta đây không ghét thành phố này. Thằng ngu nào hỏi mình ‘liệu giết người có chấp nhận được hay không’ sẽ tìm thấy câu trả lời ngay tại đây. Keke,” Vermouth cười khẩy. “Thành phố vắng bóng cảnh sát và luật sư, bọn họ sẽ không cho ta đãi ngộ dễ dãi như tòa án ở đây đâu—ai vượt quá giới hạn là một phát bắn vào đầu. Mấy vấn đề phiền hà như quy trình tố tụng đều được bãi bõ để nhường chỗ cho kẹo đồng. Nhìn thì có vẻ rối loạn thật, nhưng chính vì thành phố này vô pháp, trật tự công cộng mới được đảm bảo. Dăm ba mấy thằng làm luật với lời lẽ giả tạo, chẳng có gì dễ hiểu hơn một quốc gia cho phép giết người cả. Ta thích nơi này là vì thế đấy.”
“Tóm lại, đây là chỗ quy tụ những tên ô hợp biến chất.”
Marie đáp gọn bằng giọng sắc bén, rồi đi tiếp,
“Thối nát! Độc ác! Vô đạo! Tin khống! Lừa lọc! Thành phố này không khác gì đống phế thải được nhét vào một cái hũ rồi nấu đến nhão nhoẹt ra. Ư, chúa tôi, mùi thối hoắc như muốn ám đặc vào áo quần mãi mãi vậy. Biết là thanh tẩy không phải sự lựa chọn, nhưng chúng ta có thể ngoại trừ cái thành phố này ra được không? Nói nghiêm túc đấy. Tôi chịu quá đủ rồi. Hay là quên mấy lí lẽ quản lí grid hợp lí kia và thanh tẩy bãi uế này xuống lõi Trái Đất đi cho rồi.”
“Công chúa à, tôi biết cô đang đùa, nhưng thanh tẩy một thành phố chỉ vì cảm xúc nhất thời cũng độc ác không kém đâu.” Halter khó chịu lầm bầm.
Vermouth gật gù cũng cái vẻ tự mãn, “Ừ, đúng thế. Nơi này cung cấp những thứ mà con người cần. Nên là tôi cho rằng đây chả khác hành động của một đứa khủng bố cực đoan đòi loại bỏ một thứ chỉ vì nó không thích, hoặc nó không biết cách hoạt động.”
“—Im mồm. Gì cũng có giới hạn thôi.” Marie nổi cáu, tặc lưỡi.
Nghe thấy thế, Vermouth đột nhiên ngừng cười. “...Nói nghe này tiểu công chúa. Tôi có lời khuyên này cho cô: Đây là vài đồng bạc lẻ, cầm lấy mà qua đêm với trai ở trại mại dâm nào đó đi. Một khi cô sướng vãi ra đến đỉnh nóc kịch trần, cô sẽ tự khắc hiểu ra rằng con người cũng chỉ là cầm thú mà thôi.”
“Ông mà còn ba xàm ba láp thêm một câu nữa, tôi sẽ móc sạch mọi con vít ra và bán ông cho bãi phế liệu bây giờ,” Marie đáp lại bằng giọng lạnh băng.
Thế nhưng Vermouth vẫn nghênh cái mặt ra, thở nhẹ, “Cô không hiểu được đâu. Nếu tôi đùa thật thì tôi sẽ bảo cô chẹt choạt với tôi rồi. Thực muốn cô tự động não xem lời nào của tôi là thật hơn.”
“Nếu là đùa thì đúng nửa mùa, còn thật thì rõ là đồ dở hơi.”
“Tôi có suy nghĩ này từ lâu rồi, cô đúng là nhạy cảm với chuyện dâm dục thật. Bình thường mấy trò đùa tục tĩu kiểu này làm phiền mày râu hơn đàn bà. Nhưng cái cách cô phản ứng thái quá xem ra…”
“...Xem ra gì?”
“Cô đang tự cưỡng chế ham muốn của mình có đúng không? Nếu cô thích thì tôi có cái chỗ này được đồng nghiệp tôi, Strega, giới thiệu cho. Cứ yên tâm—bọn họ có dân chuyên cực uy tín, kể cả gái còn trinh bị rối loạn tình dục cũng sẽ biến thành cà ve trong một đêm. Không phê không lấy tiền.”
“Một lần cuối cùng,” Marie chậm rãi đáp lời, thuật rõ từng âm tiết một, trước khi kết thúc bằng nụ cười, “—Câm miệng lại, hoặc ông chết ngay tại đây.”
Nhận thấy sát khí toát ra từ lời của cô—Chắc là không phải lí do duy nhất, nhưng dù gì thì, Vermouth đành giơ hai tay đầu hàng, “Rồi rồi, tôi bỏ cuộc.”
Marie khịt mũi đánh mắt khỏi Vermouth. Rồi cô quay sang RyuZU mà hỏi, “Chắc là cô không thấy phiền khi bị nói thế nhỉ?”
“—Sao vậy? Chúng ta đang nói về con người mà nhỉ? Về những con người mà đến côn trùng cũng từ chối nhận là đồng loại với nhau? Dù con người có ăn diện hay khỏa thân, nội tâm vẫn không hề thay đổi. Tôi có niềm tin rằng nhân loại biết mình là cầm thú còn đáng tôn trọng hơn tạp chủng nghĩ mình là công dân mẫu mực, không chút nhận thức nào về sự ngu ngốc của mình. Vì vậy, tôi thật sự không quan tâm đến quan điểm tình dục loài người của các cô, và tôi cũng không thấy phiền gì cả—miễn sao chủ nhân Naoto không động lòng dục cho thú rừng giống cô là được.”
“Hả? Anh? Có dục vọng với cái loa phường đầy protein đó?”
“Yên tâm thì nhóc con, cái thành phố này cũng có người giống nhóc lắm. Có hứng thú với tuyệt đỉnh dâm thuật mà chỉ có những con vợ Hà Lan trong thành phố này làm được hay không?”
“Cái gì cơ?”
Naoto ngẩn người ra. Cậu ta mường tượng được rõ một cảnh nào đó trong tâm trí trước khi đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy. “—Kh, Không cần, cái này… ý tôi là, t-t-tôi chưa đủ tuổi mà.”
“Nào, ở đây thì làm gì có chưa đủ tuổi? Đến trẻ sơ sinh cũng có thể vào nhà thồ ở đây được.”
“Nhưng, ý tôi là…”
“—Chủ nhân Naoto.” RyuZU lạnh giọng cất lời.
“Eek!” Naoto nuốt nước bọt. “A, Anh đâu có nghĩ đến vậy đâu!! Không hề! Không có! Anh không có một chút hứng thú nào với việc chơi trò chơi mạo hiểm hết! Anh không có nghĩ đến ‘Để tôi thử xem ông giới thiệu có chuẩn hay không’ đâu!”
“Ồ vậy sao? Em đoán là thế nhỉ,” RyuZU ôm chặt Naoto từ đằng sau, như rắn tóm chặt con mồi. Thế rồi cô vuốt ve gương mặt của Naoto bằng đôi tay trắng nõn ngọc ngà. “—Nhân tiện thì chủ nhân Naoto. Em có lời khuyên này dành cho anh. Trẻ trung và dồi dào sức khỏe là hai trong những đức tính ít ỏi của anh đó, nhưng việc dung túng bản thân mình vào bồng bột tuổi trẻ tương đương với tự nguyện hạ thấp bản thân xuống tầng đáy của hành tinh này. Nếu anh thấy mình không quản được sự kiềm chế bản thân, em có cách này có thể giúp anh cắt bỏ ngọn nguồn ham muốn ấy bằng phương pháp vật lí—anh thấy sao ạ?”
Cô ấy vừa nói, vừa vươn tay về trước, để Naoto dễ dàng nhìn thấy lòng bàn tay nắm chặt lại, rồi mở ra, như thể đang muốn cậu hình dung cách cô bóp nát một thứ nào đó.
“Eek, anh thấy là không cần thiết đâu mà!”
“Vậy sao?—Anh thấy thế thì tốt rồi ha?”
Lặp đi lặp lại những lời đấy để củng cố quan điểm, RyuZU dần thả Naoto ra.
Người thiếu nữ rồi trừng mắt hình viên đạn nhìn Vermouth. “Còn Ngài rác thải kia. Nếu ông còn lừa chủ nhân Naoto bằng lời lẽ cám dỗ đấy nữa, tôi sẽ xem như cái mạng của ông không còn giá trị, và sẽ thay công lí loại bỏ ông ngay lập tức. Ông liệu mà ghi nhớ nếu vẫn còn muốn đầu và cổ dính vào nhau.”
Vermouth lại phẩy tay, giọng điệu hối lỗi. “Tôi hiểu, hiểu mà. Là lỗi tôi cả.”
“Nh, Nhân tiện… chúng ta nên làm gì với ‘thứ đó’ đây?” Naoto lên tiếng thay đổi chủ đề.
“‘Thứ đó’, ý cậu là—những kẻ đang theo dõi chúng ta từ nãy giờ?” Marie hỏi, mắt nhanh chóng đảo đi kiểm tra xung quanh.
Một, hai, ba— Người đi đường vừa bước ngang qua họ, tài xế lái xe cẩu chạy qua đoạn đường bên kia, và nhân viên bán nước trái cây ở sạp gần đây. Chỉ cần để ý một chút thôi, cô nàng đã có thể nhanh chóng tìm ra những ai đang để ý đến họ.
Và đây mới chỉ từ mắt của Marie thôi, cô nàng còn chưa được huấn luyện bài bản gì. Gặp dân chuyên đã quen với việc quan sát cẩn kĩ, ai mà biết được có bao nhiêu người trong khu vực này đang bí mật theo dõi họ…
Biểu hiện trên gương mặt của RyuZU trở nên lạnh lẽo. “Nếu họ làm chướng mắt, tôi sẽ dọn dẹp họ ngay.”
“Kệ chúng đi.”
Người ngăn cô ấy lại là Halter.
Dù ông nhận thức được rõ ánh nhìn dò xét họ từ khắp tất cả mọi hướng, không ai có thể thoải mái nói vậy như ông được trong tình huống này.
“Cả hội người từng cố dìm Tokyo xuống đất đi vào sân của bọn chúng. Nghiễm nhiên là các băng đảng địa phương sẽ cử một hai cái máy quay chạy bằng cơm đến giám sát chúng ta. Chẳng việc gì phải ra tay với bọn chúng cả.”
Naoto nghiêng đầu nhìn, nét mặt cậu ta ngờ ra. “Thế thì cần gì phải cải trang nữa?”
“Nah, không sao. Xã hội đen cũng không phải loại người ngu ngốc. Bọn chúng không thể để cho các nước láng giềng lấy cớ kéo quân vào Shangri-La này được.”
Vermouth gật đầu đồng tình. “Ừ, đúng vậy. Miễn là chúng ta cứ vui vẻ làm khách của bọn họ, không hành động như thể được mấy nước kia cài vào là được. Mà cũng chả ai đủ ngu để nhúng tay vào đây bắt chúng ta nữa là.”
Halter thở dài. “Nhưng nếu chúng ta làm loạn vô bổ ở đây— tốt nhất là mong bọn họ bán chúng ta sang nước nào lân cận làm con tin đi.”
Thấy vậy, Marie không khỏi bối rối. Cô hỏi, “...Có nhóm nào hạ được chúng ta ở đây sao?”
Ai cũng thừa biết rằng—các thành viên của Ypsilon bao gồm hai automaton dòng Y đời đầu và hai kỹ sư đồng hồ đủ sức chiếm quyền kiểm soát của cả một grid—thế nên Marie mới thắc mắc không biết ông lớn nào đủ mạnh để giao chiến với tổ hợp này được.
Thế nhưng Halter và Vermouth lại nhìn nhau, rồi lại nhún vai nhìn cô, “Oi cô nương, cô vẫn cần hiểu đời nhiều đấy nhé.”
“Tôi không muốn nói thế này nhưng, công chúa à, dạo này cô có hơi tự mãn với bản thân đấy.”
Bị vặn lại như thể nghe hai cái loa phóng thanh, Marie bỗng thấy bực mình.
“Gì chứ, tổ chức ở đây nguy hiểm lắm à?”
Vermouth chẳng buồn trả lời cô; thay vào đó, ông ta quay sang RyuZU mà hỏi, “Hỏi nhé, tiểu thư búp bê. Cô có thể thắng bao nhiêu dòng Y vậy?”
“Nếu câu hỏi là về tôi và những dòng Y đời đầu khác—vậy đáp án là tất cả,” RyuZU đáp lại ngay chốc, “Nếu như tôi ra tay trước và kích hoạt Vô Âm Khiếu, không ai có thể cản tôi được. Điều này vẫn đúng với bất kì ai trong số chị em của tôi, kể cả khả năng thuần chiến mạnh nhất như AnchoR cũng vậy.”
“Ồ thế à. Vậy nếu cô không thể ra tay trước đi. Nếu cô buộc phải đọ tay với bất kì ai trong số chúng, cô sẽ thua bao nhiêu đứa?”
“…Xét một cách tổng thể, không ai trong số các em có thể vượt qua tôi,” RyuZU ngừng lới trước khi tiếp tục, “—Câu trả lời là tất cả, về phương diện sức mạnh đơn thuần, tôi là người có thể lực khiêm tốn nhất.”
Vấn đề vẫn nằm ở bản chất của Vô Âm Khiếu.
Một khi RyuZU bước vào miền Song thời, đến cả AnchoR, dòng Y đời đầu mạnh nhất, cũng không hạ cô được.
Nếu RyuZU cắt AnchoR làm đôi trong miền Song thời trước khi AnchoR kích hoạt Huyết Sát, AnchoR sẽ hoàn toàn bất lực dù đang ở trong điều kiện hoàn hảo.
Tuy nhiên, nếu phải đấu trực diện, mọi thứ sẽ đúng như lời cô ấy nói—cô là dòng Y đời đầu yếu nhất.
Vermouth gật đầu, rồi quay lại nhìn Marie cùng vẻ cười khẩy. “—Nghe thấy chưa? Nếu chuyện tồi tệ nhất xảy ra và chúng ta bị tấn công bởi một dòng Y đời đầu nào đó, cũng bị tẩy não như bé nhóc tì này, để coi cô có còn giữ được cái vẻ dương dương tự đắc đó nữa không.”
“...Ý ông là bàn tay của Omega có thể vươn xa đến tận thành phố này?”
“Tại sao lại không thể nhỉ?”
“Vấn đề đơn giản hơn thế nhiều,” Halter nghiêm giọng nói. “Nếu như có ai thật sự muốn kết liễu chúng ta, thì mấy thứ như chiến lực hay tay nghề đều vô dụng—họ luôn có cách để trừ khử nếu muốn.”
Lời của Halter đều đều, không hăm dọa cũng chẳng độc đoán. Thái độ này chỉ đơn thuần là giáo viên dạy trẻ ngỗ nghịch—vậy nên lời lẽ trở nên có sức nặng hơn.
Cảm thấy tâm trạng có hơi trầm, Naoto thở nhẹ. “Hiện giờ thì—cái nơi này có thật sự an toàn hay không? Nghe lời mấy ông nói, chỗ này có vẻ nguy hiểm.”
“Đừng lo,” Halter đổi tay vác hành lí mà nói, “chúng ta cứ vui vẻ làm khách, đám người địa phương sẽ không làm gì cả. Tất nhiên tai mắt của họ có cả trăm cả triệu, một tên đàn em láo toét nào đó có thể giở trò với ta, nhưng dù thế nào, bè lũ quanh đây không ngu đến mức làm ầm lên chỉ vì có đứa bị diệt.”
“Ngay từ ban đầu, bọn họ cũng giống như chúng ta… chỗ này là một ổ khủng bố tụ tập với nhau. Không ai phiền có thêm vài ba hội chung vui cùng. Bên cạnh đó—”
Vermouth ngừng lời, chân đang bước dừng lại. “Ở đây có vài câu chuyện độc lạ đấy, về mấy căn phòng khách sạn tích hợp xưởng chế tác chẳng hạn.”
●
Nhà trọ Pandora có lí do để được gọi là khách sạn hạng sang ở đây.
Chí ít là do, tòa nhà thoạt nhìn trông rất lạc quẻ giữa các con phố của Shangri-La.
Thế nên chẳng ai thèm so sánh nó với một tòa khách sạn năm sao trong một quốc gia phát triển. Nhưng xét theo bối cảnh đây là thành phố của tội phạm, nơi này đã đủ để được xem là sang trọng rồi.
Naoto và cả hội tiến vào bên trong. Tầng một là tiệm cà phê có quầy trước là một nửa quầy tiếp của khách sạn. Bọn họ liền tiến thẳng đến đấy.
Halter mở lời với nhân viên tiếp tân, “Cho tôi một phòng hạng thường và một phòng có xưởng làm việc—hai phòng xếp cạnh nhau và gần lối thoát hiểm nếu có thể.
Người nhân viên trẻ của một quốc gia Đông Nam Á nào đó hướng dẫn cho họ đến các phòng tương tự.
Đúng như yêu cầu của Halter, căn phòng được đặt ở gần lối thoát hiểm và có xưởng máy. Nội thất bên trong thoáng đãng và bài trí đàng hoàng. Marie và Halter bước vào kiểm tra xưởng trước tiên.
“Công chúa thấy thế nào?”
“Vừa đủ dùng.”
Tuy rằng dụng cụ máy móc và cơ sở vật chất của xưởng có phần cũ kỹ, mọi thứ ở đây đều từng là mẫu tốt nhất trên thị trường. Nếu muốn tìm hàng tốt còn hơn thế này nữa thì chỉ có ở phòng nghiên cứu của trường đại học và cơ sở thí nghiệm là những lựa chọn duy nhất mà thôi.
Halter gật đầu phản ứng lại, rồi hào phóng trả tiền boa cho người tiếp tân, song xua tay đuổi anh ta ra khỏi phòng.
Sau khi nam nhân viên rời đi với vẻ hớn hở, Marie lập tức vào công việc bỏ dỡ nãy giờ.
“—Này Halter, thế này là thế nào?”
“Ý cô là sao?” Halter bình thản đáp lại.
Marie nhướng mày lên, giọng sắc lạnh. “Ông cần tôi phải nói ra sao?”
“Thì tôi có biết cô đang nói gì đâu.”
“Thế à? Vậy thì dỏng tai lên nghe cho rõ.” Cô ngừng lấy một nhịp. “Tại sao! Tôi lại! Ở chung phòng với Naoto vậy hả!?——hgh!!”
Tiếng hét như muốn vang vỡ tường, toác cả thinh không.
RyuZU cũng lườm Halter như thần chết. “Dù tôi ghét phải đồng tình với quý cô Marie đây, tôi cũng cần một lời giải thích. Bất kể tôi có nghĩ thế nào, kết quả duy nhất vẫn là ông đang lên kế hoạch tự hủy.”
Bị cả cô gái tóc vàng óng và nữ automaton tóc trắng bạc nhìn mình cùng sát khí, Halter thở nhẹ, “À thì,”
Khi ông đang nghĩ ra điều gì để nói, ông mở cửa sổ của phòng này ra.
Không khí ẩm thấp từ ngoài thổi vào bên trong. Ông ngó ra nhìn những con đường bẩn thỉu của Shangri-La Grid, rồi tiếp tục, “Trước hết thì—cô muốn ở cùng phòng với AnchoR, đúng không tiểu thư?”
Marie gật đầu, “Ừ đúng, tất nhiên. Không phải tôi thì ai sẽ sửa con bé.”
“Và Naoto thì bảo rằng cậu ta chỉ muốn ở cùng RyuZU và AnchoR.”
“Rõ ràng.”
“Đúng vậy.”
Cả Naoto và RyuZU đều gật đầu.
Halter gật lại, “Ừm. Và AnchoR thì muốn ở gần Naoto—thêm nữa, cô bé lại muốn ở cùng bố mẹ.”
AnchoR gật đầu lia lịa.
“Rồi cuối cùng, chỉ có đúng một căn phòng có xưởng ở mỗi tầng để thuê dài hạn trong khách sạn này—để đáp ứng hết nhu cầu của mấy người, tôi còn lựa chọn nào khác à?”
“Tại sao lại không có? Ông có thể mặc kệ mấy lời xàm ngôn của Naoto và cho AnchoR ở chung với tôi trong một phòng thôi.”
“Đúng, tôi thấy vẫn còn. Ông chỉ việc từ chối yêu cầu quá đáng của quý cô Marie và đáp ứng nhu cầu của chủ nhân Naoto.”
“—Và nếu tôi nói không với một trong hai người các cô?”
“Đường nhiên là tôi sẽ dần ông đến chết.”
“Dĩ nhiên tôi sẽ chém ông thành từng khúc một.”
“...Rồi. Nhân tiện, không biết các cô biết sự thật này chưa, nhưng sự thật là tôi chưa muốn chết sớm,” Halter bèn đáp. Ông quay sang chỉ thẳng vào Vermouth, cái kẻ vẫn đang cười khẩy trong một góc của căn phòng, đứng tận hưởng chuỗi đờ-ra-ma bất tận. “Cũng như, dù tôi có không lấy làm vui, nhưng tôi thà ở chung phòng với cái tên đầu xanh kia. Nếu mấy người thấy ghen tị thì cứ đến phòng bọn tôi ở cùng.”
“Oi oi, ông anh đang ẩn ý gì thế này? Mồ~ trông chẳng chững chạc như vẻ bề ngoài chút nào nhỉ. Mà đúng là tôi đang có một thân hình đáp ứng mọi điều ước của ông thật, nhưng—” Cái tên Vermouth kia bắt bẻ.
“Thằng nhóc kia, nếu bây không muốn bị băm ra bã thì ngậm cái miệng lại,” Halter gằn giọng một cách đáng sợ.
“Trong khi đó, Marie thì đang phồng má giận dỗi. “Nhưng này… không phải căn phòng này chỉ có một cái giường ngủ thôi sao?!”
Đúng là như thế thật.
Phòng chỉ dành cho hai người. Và dù nội thất rộng rãi, phần lớn không gian đều bị chiếm dụng bởi xưởng máy—và vì một lí do nào đó, đây còn là giường king-size[note87045]. Cho nên không gian đi đứng cũng khá giới hạn.
Dù thế, Halter chỉ biết nhún vai, “Dù cô có nói thế, tôi cũng không làm khác được. Không còn phòng nào khác đâu, cho nên cô đành phải chịu.”
“Ông nghĩ tôi phải làm gì?”
“Cô đâu còn là một đứa trẻ nữa. Bàn với bạn cùng phòng mà quyết định chỗ ngủ như một công dân mẫu mực đi nào,” Halter nói vọng lại khi cùng Vermouth rời khỏi phòng.
Bị ông vệ sĩ của mình bỏ lại, Marie giận đì đùng mà nhìn cửa, nhưng rồi cuối cùng đành thở dài, chùn vai. “...Chậc, cũng chẳng còn cách nào khác.”
Giường cũng chẳng nhân đôi lên nếu mình cứ mãi phàn nàn như một con bệnh.
Trước tiên thì, Marie đã kiệt quệ lắm rồi, cả về thể chất lẫn tinh thần.
Dù rằng cô được Halter và RyuZU bảo vệ, cô vẫn không thể nào kiếm nổi một giấc ngủ ngon suốt cuộc trốn chạy.
Dù sao, cô hiện đang có cho mình một căn phòng ngủ đủ tốt. Hành lí bẩn bụi trên vai cuối cùng cũng đặt được xuống sàn và chiếc giường mềm mại thì ở ngay trước mặt, cô ấy chẳng mong gì hơn được ngủ mê man không biết trời trăng là gì nữa.
“Argh…! Tôi sẽ đi tắm trước. Hôm nay tôi mệt lắm rồi, đánh răng rửa mặt xong xuôi là tôi đi ngủ ngay.”
Naoto lúng túng hỏi. “—Er, cô đi ngủ luôn? Trời còn sáng mà? Ý là, tôi cũng mệt nhưng…”
“Muốn làm gì thì để tối làm sẽ dễ hơn.” Marie giơ ngón trỏ về phía Naoto mà tiếp tục, “Đoán nhé—Cậu đang nghĩ rằng sau mấy lời nãy nói với nhau, cậu cho rằng đây là một thành phố yên bình nhỉ?”
“Ừ thì… từ trước giờ có chỗ nào khác chỗ nào đâu chứ.”
Vẫn không khí nóng ẩm nhớp nháp. Vẫn bụi bặm ở khắp tất cả mọi nơi. Và vẫn tồn tại những con đường tắc nghẽn ngập nắng cháy trời.
Thực tế thì, với những đặc tính kể trên, không có lấy một thành phố nào ở Đông Nam Á là khác biệt với số họ đã băng qua cả.
Vừa ngay sau đó.
—Tiếng súng nổ vang lên.
Lớn đến mức ai cũng nghe thấy được mà không cần siêu thính lực của Naoto nữa.
“Cái q… Ê, cái gì vừa diễn ra vậy?” Naoto chạy vội đến cửa sổ mà nhìn ra ngoài.
Marie hờ hững đáp lại, “Pháo hoa thôi.”
“Chắc tin! Đó rõ là tiếng súng đấy?!”
“Súng đạn ở thành phố này là bình thường. Đừng quan tâm làm chi cho mệt. Nào mà cậu thấy tiếng bom nổ thì hẵng bảo chúng tôi.”
“Marie, làm sao mà cô có thể bình tĩnh đến vậy được…?”
“Hầy… Tôi nói cho cậu biết nhé, Naoto.”
Marie buông ra một tiếng thở dài. Đôi đồng tử màu lục bảo đảo lên nhìn trần, như thể nhớ về một cảnh tượng nào trong quá khứ.
“—Mặc dù theo thời gian, ngoại lệ là có, như Nhật Bản chẳng hạn, hầu như chỉ có hai chỗ mà hội Meister được cử đến mà thôi.” Cô trút một hơi trước khi nói tiếp. “Những nơi quá nghèo đến nỗi con người họ còn không thể duy trì nỗi các grid của mình—và chiến trường không có chính phủ lâm thời bảo hộ. Làm một công việc sửa chữa mất từ hai đến ba ngày đêm trở lên mới xong. Cậu sẽ không quan tâm nổi mấy thứ như là tiếng súng đấy nữa. Dù phải công nhận rằng, thành phố này là thối nát nhất tôi từng đến.”
Cô ném vội chiếc ba lô đi, rồi cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng mùa hè của mình, song treo nó lên giá. Cô kéo tuột chiếc cà ra vát, và trước khi gỡ nút áo sơ mi của mình ra… “À này, nếu cậu nhìn sang phía này, tôi sẽ đâm cậu chết ngay đấy.”
“Cô bị ngu à? Ai mướn tôi ngồi xem cô thay đồ hả? Không cần phải nhắc, tôi không thèm nhìn. Ngay từ ban đầu, tôi đã có RyuZU—”
“Xin hãy yên tâm.” RyuZU gật đầu cùng nét mặt lạnh nhạt. “Nhỡ như chủ nhân Naoto quay đầu lại, tôi sẽ nhanh chóng bẻ đầu anh ấy về lại vị trí ban đầu nhanh nhất có thể.”
“Hể?” Naoto ngớ người ra mà thốt lên.
Marie nghiêng đầu nhìn, trông cũng không giấu nỗi sự ngạc nhiên. “Hôm nay cô lạ đấy, RyuZU. Trúng phải cái gì à?”
“Không phải gì lớn đâu—chỉ là tôi không thể để đôi mắt quý quá của chủ nhân Naoto bị vấy bẩn bởi màn khỏa thân đáng thất vọng của quý cô Marie thôi.”
“Ồ, thế sao?”
Gân xanh như muốn nổ tung trên thái dương của Marie ngay sau khi nghe thấy lời sỉ nhục kia.
Trong lúc ấy, Naoto thích thú nhảy cẫng lên—
“—Ồ dê, RyuZU đang ghen kia kìa! AnchoR có thấy không? Gương mặt của vợ bố khi lo rằng bố ngoại tình, dù cho điều đó không thể xảy ra được—!!”
“...Chị hai, chỉ cũng làm ra, bộ mặt đó sao…” AnchoR lẩm bẩm.
Trong thấy bộ dạng thất vọng của AnchoR, RyuZU chỉ nhướng mày.
“Chủ nhân Naoto à, anh có thể bớt ảo tưởng đi có được không? Em không hề nói vậy với cô Marie bằng cảm xúc ấy. Chỉ đang nhiên rằng, là người hỗ trợ cho chủ nhân của mình, em phải ngăn cản bất kì mối hiểm họa nào có thể xảy ra với anh—”
“Uh huh, rồi. Anh hiểu. Tin hết—”
“...Hm. Em không hiểu sao, dường như thuật toán phép hành xử của em đang gặp trục trặc không xác định nào đó. Nếu phải nói thành lời, em cảm thấy mình hiện đang ‘rất mực khó chịu’.”
Nghe thấy thế, Naoto nhảy còn cao hơn lúc nãy, trong khi tâm trạng của RyuZU lại càng tồi tệ hơn vừa rồi.
—Liệu mà ôm khư khư cái rạp xiếc ngu ngốc đó cho riêng các người đến hết đời đi, đồ đần độn. Marie lẩm nhẩm trong lòng.
Vừa khi cô cởi bỏ chiếc quần ngắn và tháo chiếc váy thể thao ra, cô mở miệng. “AnchoR? Con mà còn nhìn bọn họ là sẽ bị lây cái ngốc vào người đấy. Lại đây đi tắm cùng mẹ nào.”
“A, con tới đây~”
Ngay lúc đó, Naoto chớp nhoáng đã quay đầu lại, hét lớn, “Dừng lại Marie! Tôi sẽ không để cô cởi đồ AnchoR-chan mà không được tôi cho phép đâu!”
Những gì mà tên nhóc này thấy là AnchoR đang vươn tay lên, giữa lúc đang được cởi áo cho—và Marie trong bộ đồ lót cùng làn da trắng mịn lồ lộ.

“—Eeeeeeek?! Không được nhìn, đồ cặn bã!”
“Chủ nhân Naoto.”
“A—Không, đợi đã, RyuZU, anh chỉ đang— Ặc.”
RyuZU kẹp chặt đầu của Naoto bằng tay rồi quay mặt cậu ta về trước.
Tình cờ, cô nàng mở ra cơ hội cho Marie, mặt lúc này đang đỏ như gấc, tung cước xoáy lốc vào sau đầu của hắn ta ngay lập tức.
•
0 Bình luận