Quyển 17

Chương 765 - Mộng hồ điệp

Chương 765 - Mộng hồ điệp

Chương 765 - Mộng hồ điệp

Tôi chợt nhận ra mình đang đứng bên một hồ nước. Xung quanh là cánh đồng hoa tuyệt đẹp trải dài vô tận.

Ý thức của tôi rất mơ hồ. Bản thân như thể nhẹ bổng và không thể định hình được suy nghĩ.

Đây là giấc mơ sao? 

Rõ ràng là nhầm lẫn rồi. Tôi đã trở thành quái thú mạnh nhất thế giới... rồi cuối cùng, trước Thần... trước tên Ainos đó, tôi đã thảm bại mà không thể đáp trả.

Nơi đây có lẽ là cõi âm của thế giới này. Hoặc không, cũng có thể vì để biến tôi thành〖Chư hầu thánh linh〗, cái chết đang bị tạm hoãn và linh hồn của tôi kẹt tại ranh giới giữa sống và chết.

Vậy là từ nay về sau tôi sẽ trở thành thuộc hạ phục tùng của kẻ đó, tàn phá thế giới mặt đất và làm hại đến hội nhóm Miria sao? Cuối cùng, tôi sẽ chỉ là bàn đạp cho sự hồi sinh của Foren rồi tan biến.

...Tôi chẳng muốn suy nghĩ gì thêm nữa. 

...Tôi chẳng muốn cảm nhận gì thêm nữa. 

Từ trước đến nay, tôi đã chiến đấu vì cái gì cơ chứ?

Lảo đảo bước đi, tôi nhìn xuống mặt hồ. Hình ảnh gương mặt một chú rồng nhỏ màu vàng phản chiếu trên mặt nước. Thấy tầm mắt thấp đến lạ thường, tôi mới nhận ra mình đang trong hình hài của Rồng sơ sinh. Ra vậy... ở thế giới này, tôi trở lại trong hình dáng như thế à.

Trong lúc đang thẫn thờ ngắm nhìn... thì bỗng nhiên, hình bóng ấy tự động vươn vai một cái thật dài. Nó thốt lên tiếng "Ngaaa~" đầy vẻ lười biếng rồi đưa chân lên cổ để gãi. Ở chỗ này đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra được.

Con rồng bên dưới nhìn tôi qua làn nước, rồi nở một nụ cười ranh mãnh.

IMG_20260115_143308『Hello, nhìn anh bạn bị tẩn cho ra bã thê thảm quá nhỉ?』

Gì đây, định trách móc tôi à? Muốn nói gì thì nói đi. Trận đó thật sự là Asian mode. 

Tôi đã muốn kháng cự đến cùng, để cho dù có thua cũng không phải hổ thẹn với bất kỳ ai. Nhưng mà giữa tôi và tên đó có mức chênh lệch sức mạnh mà ngay cả việc nhích nhẹ cũng không thể thực hiện nổi.

『Vẫn chẳng thay đổi gì cả. Toàn là tìm cớ thôi』

Cậu hơi khắt khe quá rồi đấy, "tôi" ạ. Dù sao thì mọi chuyện đã kết thúc cả rồi.

Cũng phải thôi. Nhưng thế này... tôi không thể nào chấp nhận được. Đến chính bản thân tôi còn không thể tha thứ cho mình, nói gì đến lời bào chữa.

Ở ranh giới của thế giới này, vừa nghĩ đến những người bạn đang bị giày vò, vừa không ngừng dằn vặt bản thân. Đó hẳn là hình phạt dành cho tôi.

"Gu... guuu, guoooooo..."

Tôi gục đầu xuống mặt hồ, nước mắt tuôn rơi. Tôi đã lãng phí tất cả tâm nguyện của mọi người. Tôi đã không thể giải phóng thế giới khỏi sự điên rồ của Ainos.

Nếu tôi biết cách sử dụng Limbo khôn khéo hơn? Nếu tôi giả vờ là cư dân của Thế giới không tưởng, đóng vai thấu hiểu Ainos để lừa lấy sức mạnh từ hắn, hay tìm kẽ hở tung một đòn chí mạng? Nếu tôi không chọn chiến đấu mà dốc toàn lực vào việc đàm phán, liệu có một tương lai nào tốt đẹp hơn chút không?

『Đừng có khóc chứ. Làm vậy mọi người tưởng là lỗi của tôi mất. Vẫn chưa có gì chấm dứt đâu』

Mọi thứ đã được định đoạt rồi. Tôi chẳng còn bất kỳ kế sách nào để thực hiện nữa.

『Đồ ngốc này, bình tĩnh lại đi. Nhìn cho kỹ kỹ năng của chính mình xem nào. Tôi cũng không rõ lắm, nhưng nơi này đúng là nằm giữa cõi sống và cõi chết thật, nhưng có vẻ nó ổn hơn anh tưởng đấy』

Kỹ năng của tôi...? Nhắc mới nhớ, có một kỹ năng duy nhất liên quan đến sinh tử.

Chẳng lẽ là... món quà chúc mừng khi đạt cấp tối đa của Oneiros, 〖Mộng hồ điệp〗?

『Đúng rồi đó, nó nói gì nhỉ?』

【Kỹ năng đặc trưng 〖Mộng hồ điệp〗】

【Một kỹ năng hồi sinh chuyển hóa giấc mơ thành hiện thực】

【Khi HP của người sử dụng trở về 0, ranh giới của giấc mộng và thực tế trở nên phai mờ】

【Khi điều đó xảy ra, cái chết của người sử dụng tựa như giấc mơ, giúp họ hồi sinh trong trạng thái hoàn hảo】

【Kỹ năng này sẽ biến mất khi kích hoạt】

Vì bị Ainos hành hạ chết đi sống lại quá nhiều lần nên tôi đã hoàn toàn quên bẵng đi mất. Phải rồi, tôi có thể hồi sinh một lần duy nhất. Với hiệu quả này, có lẽ MP cũng sẽ được khôi phục.

Nhưng... có thế đi nữa, tôi quay lại thì cũng chẳng mang đến ý nghĩa gì. Dù có trọn vẹn ma lực, tôi cũng không nghĩ mình có thể lấp đầy khoảng cách thực lực đó. Vốn dĩ Ainos là một trong những Đại hiền triết sáng tạo nên thế giới này. Như thế là chơi ăn gian rồi còn gì.

『Dỏng tai nghe cho rõ đây, cái... mộng mị gì đó ấy, nó đã bị can thiệp rồi. Quản trị viên chỉ cần một lớp vỏ bọc tối thiểu là có thể tùy ý điều khiển thế giới này. Kỹ năng đó chính là một cái bẫy được sắp đặt đấy』

Hả...? 〖Mộng hồ điệp〗 là một cái bẫy?

『"Quản trị viên" có hai người. Một là "Thần ngôn" luôn liên lạc với anh suốt bấy lâu nay. Còn lại là Laplace, bị gã kia xua đuổi vào tận nơi cùng cực của tử giới để không thể can thiệp ra thế giới bên ngoài. Tôi đã được Laplace tiếp cận và bảo kê ở đó, rồi luôn chờ đợi để có thể hợp nhất với anh bạn khi bước vào ranh giới sinh tử này』

Cái gì, cậu đang nói gì thế?

『Bản thân 〖Mộng hồ điệp〗 là kỹ năng do Thần ngôn tạo ra. Nhưng mà hiệu ứng của nó đã được Laplace lén lút chỉnh sửa để có lợi cho chúng ta. Khi thông qua tôi, anh có thể nhận được ân huệ của Laplace』

S- Sửa đổi hiệu ứng kỹ năng sao cho có lợi...? 

Mà đúng là tôi có nhớ một chi tiết. Lúc nhận được 〖Mộng hồ điệp〗, đoạn mô tả bị lỗi hiển thị. Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì chứ? (xem lại chap 661)

『【Khi điều đó xảy ra, cái chết của người sử dụng tựa như giấc mơ, giúp họ hồi sinh trong trạng thái hoàn hảo】... Cái cụm từ "trạng thái hoàn hảo" chính là phần mà Laplace đã lén thêm vào đấy. Hoàn hảo có nghĩa là không bị khiếm khuyết. Nói cách khác, anh có thể lấy lại được những gì đã mất』

Những gì đã mất...? Rồi điều đó mang lại thay đổi thế nào cơ chứ?

『Cái thằng cộng sự trời đánh này, sao mà chậm hiểu khó tiếp thu, ngu lâu dốt bền thế hả!』

Một cú đấm từ dưới hồ vươn lên. Cánh tay của chú rồng xuyên qua mặt nước, tung đòn móc hàm tuyệt đẹp vào mặt tôi. Cơ thể nhỏ bé của tôi phi thẳng lên không trung rồi rơi phịch xuống cánh đồng hoa.

Trong lúc còn đang ngơ ngác, hình bóng con rồng thứ hai kia thản nhiên bước ra khỏi mặt hồ.

Chuyện đó... cũng làm được sao...? Chẳng lẽ cậu không phải là ảo ảnh hay "tôi" trong tâm trí?! À mà vốn dĩ đây là nơi theo kiểu phê pha, ngáo đá gì rồi!

Mà khoan, vừa rồi nó nói "cộng sự"... 

Ngay khi nghĩ đến chuyện đó, những ký ức nổi bật như thước phim quay chậm lướt qua tâm trí tôi.

Cuộc chiến với tên Anh hùng Irushia cùng tổ Kiến đỏ ở hoang mạc. Mối quan hệ với bộ lạc Lithovar trên tư cách là vị thần bảo hộ, và cuộc xung đột với quân đoàn quý tộc để bảo vệ họ. Trong suốt thời gian đó, rõ ràng có một người luôn kề vai sát cánh chiến đấu cùng tôi.

Không lẽ danh tính thực sự của con rồng này chính là người đáng lẽ đã chết cùng với Mục nát ở vương quốc Alban...!

Nó tiến lại gần khi tôi vẫn đang nằm chổng vó, rồi đè lên người túm lấy cổ tôi.

Ặc ặc! Kh- Khó thở quá! Buông ra! Đau thật chứ không đùa đâu!

『Mừng ngày tái ngộ để sau đi. Cái trò gian lận của gã kia sẽ có Laplace lo liệu. Anh không còn lý do gì để nằm bẹp dí ở đây nữa đâu. Cùng thực hiện chứ, cộng sự?』

À, ừ...! Tôi biết rồi. Nếu đã có cơ hội thì tôi sẽ đứng dậy một lần nữa... chưa đúng, bao nhiêu lần cũng sẽ không bỏ cuộc!

Vào lúc đó, một con bướm màu xanh tím bay đến. Nó mang theo ánh hào quang lấp lánh giống như vảy của Oneiros.

Theo bản năng, tôi đưa tay bắt lấy con bướm đó.

Không gian xung quanh tỏa sáng rực rỡ, hồ nước bắt đầu phai mờ. Chẳng mấy chốc, cảnh vật xoay chuyển, méo mó, nhạt nhòa rồi tan biến. Trái ngược với điều đó, ý thức vốn mông lung như bọt nước của tôi dần định hình và trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.

【Nhận được Kỹ năng đặc trưng 〖Song thủ: Cấp -〗】

【Nhận được Kỹ năng đặc trưng 〖Phân tách ý thức: Cấp -〗】

【Nhận được Kỹ năng đặc trưng 〖Thông linh cảm thấu: Cấp 3〗】

【Nhận được Kỹ năng đặc trưng 〖Quỷ nhãn khống chế: Cấp 1〗】

Đây là... những thứ tôi đã mất kể từ khi cô ấy ra đi...! Bạn tôi... cô thực sự sẽ trở lại chiến đấu cùng tôi lần nữa sao.

【Nhận được Kỹ năng linh thiêng 〖Thiên giới (bản sao): Cấp -〗】

【Cấp độ Danh hiệu 〖Hệ tham chiếu Laplace〗 đã tăng từ 8 lên 9】

【Đã mất đi Danh hiệu 〖Tiến hóa bậc cuối: Cấp -〗】

Đ- Đ- Đợi đã, đợi đã nào! Hình như có chuyện gì đó rất kinh khủng vừa xảy ra phải không!?

Trong khung cảnh đang hòa quyện vào nhau rồi dần biến mất, chú rồng con... à không, cô bạn của tôi nở một nụ cười lạc quan.

『Tiến lên nào anh bạn. Hai ta cùng ban cho cái tên khốn kiếp sống hơi bị lâu, đang mải mê chơi trò đóng vai thần linh kia một bài học nhớ đời đi!』

Phải! Lần này... đây thực sự sẽ là trận chiến cuối cùng!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!