Chương 0: Đời thường của một ông chú
Chương 1: Đời sống chìm đắm trong game của ông chú
Chương 2: Ông chú bắt đầu hành trình trong thế giới ảo
Chương 3: Chuyến du hành ngẫu hứng của ông chú trong thế giới ảo - tùy tiện tùy hứng
Chương 4: Ông chú nhấn nút khởi động sự kiện
Chương 5: Ông chú bắt đầu nhiệm vụ
Chương 6: Ông chú tình cờ gặp lại đồng đội
Chương 7: Những kẻ bất hạnh bị cuốn vào mà không hề hay biết về âm mưu của ông chú
Chương 8: Ông chú chứng kiến thảm kịch
Chương 9: Ông chú di chuyển đến thành phố Kaukar-Ulka
Chương 10: Ông chú và trận Raid
Chương 11: Ông chú chiến đấu nơi tiền tuyến của trận Raid
Chương 12: Ông chú và hồi kết của trận Raid đột xuất
Sáng sớm tinh mơ khi bình minh bắt đầu ló dạng, những người làm nghề nông đã đồng loạt thức dậy và bắt đầu công việc đồng áng trong khi đa số người bình thường vẫn còn đang say ngủ.
Đợi đến khi mặt trời mọc lên hẳn thì nhiệt độ sẽ tăng cao, thế nên họ thực hiện mọi công việc làm cỏ và thu hoạch trong lúc trời còn mát, và rồi nghỉ ngơi thong thả suốt cả ngày.
Những người làm nông đồng thời lại còn kiêm nhiệm cả công việc khác thì khó mà áp dụng lịch làm việc này được, không ít người duy trì được nghề nông nhờ vào lòng tốt từ hàng xóm xung quanh.
(Haizz… mình đã giúp đỡ hàng xóm làm nông bằng lòng tốt.)
“Phù... Dọn xong cỏ chỗ này rồi. Tiếp theo cần làm gì nữa ạ, anh Nakamura?”
“Ồ, cậu làm nhanh thật đấy. Hôm nay thì chỉ tới đây là xong rồi.”
“Vất vả cho cậu rồi Satoshi-kun. Nếu được thì mang rau của nhà tôi về nhé? Quà quê đấy!”
“A, thế này thì giúp đỡ tôi nhiều quá.”
Ông chú nhận lấy rau củ được chất đầy trong giỏ.
Gia đình Natsuno thực sự có tài trồng trọt, rau của họ trông ngon miệng cực kỳ, nhưng ông chú cảm thấy hơi băn khoăn không biết liệu có ăn hết một mình nổi không.
Lòng tốt như thế thật sự đáng mừng, có điều phải nói rằng, những người nông dân hoàn toàn không biết khách sáo là gì cả.
Vì nông sản được hàng xóm tặng cho “chú em Satoshi độc thân” nhiều đến mức thừa thãi, ngày nào ông chú cũng phải vất vả tìm cách dùng cho hết không để lãng phí.
Không phải là điều đó khiến ông chú phiền phức.
Tấm lòng rộng lượng và tốt bụng đầy mộc mạc giản dị nơi thôn quê là sự bình yên không thể có được ở nơi thành thị, cũng là thứ mà ông chú chưa từng được nếm trải khi còn bận rộn làm việc hàng ngày như một con kiến thợ.
Thời còn là nhân viên văn phòng, trái tim Satoshi dường như đầy nghẹt đến không còn chỗ trống, bận rộn đến mức không còn biết mình đang làm việc vì điều gì.
Rắc rối trong mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới, lượng công việc đột ngột gia tăng mà không hiểu tình hình chuyện gì đang xảy ra tại hiện trường, lệnh đi công tác đột nhiên được đưa ra rồi lại phải đuổi theo quản lý lịch trình, lại còn bị bắt buộc tham gia vào cuộc họp lập kế hoạch cho dự án đang do bộ phận khác phụ trách.
Rõ ràng ông chú gia nhập công ty với tư cách là một lập trình viên, nhưng đến khi tỉnh táo lại thì nhận ra bản thân đã trở thành quản lý cấp trung béng mất rồi.
Nói nghe cho hay thì là được thăng chức, có điều Satoshi lại cảm thấy mình bị cấp trên coi như gã nhân tài có thể sử dụng để khéo léo đùn đẩy đủ thứ việc phiền phức sang.
Thực tế thì có ký ức về rất nhiều lần bị đùn đẩy cho những công việc vô lý.
Ông chú vẫn chịu đựng được tất cả vì đồng lương hậu hĩnh, nhưng do loạt hành động của một thành phần “phiền phức” tiếp cận vì tiền bạc, cuối cùng Satoshi đã buộc phải nghỉ việc.
Sở hữu một ít bất động sản do cha mẹ đã qua đời để lại, Satoshi có đủ điều kiện tài chính để sống một cuộc sống sung túc hơn hẳn người thường bằng nguồn thu nhập thụ động, nhưng nếu bị mụ chị gái phiền phức có thói tiêu xài hoang phí tìm đến dựa dẫm thì sẽ rất rắc rối, nên ông chú đã cố tình giả vờ sống một cuộc sống không được thoải mái ở vùng thôn quê.
Nhưng đến lúc này, Satoshi nghĩ rằng cuộc sống tự cung tự cấp ở vùng quê cũng không tồi.
“Ồ? Cậu định làm món gì đó hay ho à?”
“Đúng, dù chưa từng làm bao giờ nhưng tôi đang nghĩ sẽ thử ngâm dưa muối.”
“Cậu đúng là một người thích thử thách bản thân nhỉ. Giá mà mấy thằng con trai tôi cũng học hỏi được.”
“Ha ha ha, nhưng mà lỡ làm hỏng những món quà quý giá này, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa mất.”
“Đến lúc đó thì đành chịu thôi chứ sao. À mà, ăn sáng đi, chắc là sắp chuẩn bị xong rồi đấy.”
Một trong những điều thường thấy ở vùng nông thôn là những con người có tấm lòng nhân hậu bao la đến mức hơi thừa.
Sau khi kết thúc công việc đồng áng, thỉnh thoảng ông chú lại được chiêu đãi bữa sáng như thế này.
Có điều hôm nay đã lỡ cắm sẵn nồi cơm điện ở nhà rồi nên ông chú quyết định để dành lời mời cho một dịp khác.
Cũng có một chút cảm giác tội lỗi, dù vậy, để xây dựng và gìn giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người, nhận quá nhiều sự chăm sóc từ người khác lại không phải là chuyện tốt cho lắm.
Thậm chí còn có những kẻ trơ trẽn lợi dụng việc người khác quan tâm đến mình để trục lợi và đòi hỏi.
Ít nhất thì bản thân Satoshi cho rằng thả lỏng cho mình quen với môi trường này quá cũng nguy hiểm, giữ vững lập trường và biết từ chối cho dù cảm thấy một chút tội lỗi cũng là điều cần thiết.
“Xin lỗi, nhưng tôi đã bấm nút hẹn giờ nồi cơm điện mất rồi, trời cứ nóng như dạo gần đây thì cơm của tôi sẽ hỏng mất... Xin lỗi vậy!”
“À phải, đúng là thời tiết nóng nực dạo này cứ kéo dài mãi nhỉ. Cái này gọi là hiện tượng nóng lên toàn cầu đúng không?”
“Đã thế thì mang cả dưa muối về đi này. Kim chi đã ngấm, ngon rồi đấy, lát nữa nhớ cho tôi nghe ý kiến đánh giá nhé.”
“Chị nhà cũng là người thích thử thách bản thân nhỉ?”
“Đừng có vội khen quá thế? Kim chi cô ấy ngâm lúc trước, cay ngang ngửa… cái đó gọi là gì nhỉ? De… Death Sauce!”
Cay ngang với Death Sauce cơ á!?
Món kim chi này khiến ông chú phải tò mò muốn biết chỉ số độ cay Scoville sẽ hiện ra là bao nhiêu độ.
Bà chị vợ anh Nakamura là kiểu người thích ăn cay và thưởng thức đồ cay với vẻ mặt vui vẻ sảng khoái, tống được một người như vậy phải nhập viện thì cái món kim chi đó quả là một điều phi thường.
Làm thế quái nào để tạo ra được món kim chi như vậy chứ?
“Chẳng hiểu sao lại toàn trồng ra những loại ớt không biết là gì nữa, ớt chuông với ớt Shishito cũng bị biến thành cay không tả nổi. Cay tới mức không bán được luôn.”
“Khoan đã, bà chị này? Chị đang trồng loại ớt gì vậy?”
“Habanero với Jolokia thôi, có gì không ổn à?”
Ớt chuông và ớt shishito cũng là loài họ hàng gần với ớt cay, khi bị trồng gần các loại ớt khác, tùy theo mức độ thụ phấn nhờ côn trùng mà chúng cũng có thể trở nên cay.
“Có chuyện đáng lo hơn nữa cơ. Anh Nakamura, Death Sauce với kim chi đưa cho tôi... vị có giống nhau không thế”
“... Nhân tiện... bà ấy đã mua thứ sốt đó qua mạng, nhưng mà liếm một cái thôi là thấy béng cả địa ngục luôn rồi. Cái đó không phải là gia vị cho con người dùng đâu.”
“Chán vậy, cay cỡ đó thôi thì có gì to tát đâu. Vẫn còn nhiều thứ cay hơn nữa, so với nó thì chẳng có gì là ghê gớm cả.”
“... Cái đó thì, không còn là đồ ăn cho người nữa rồi (không phải chứ)!”
Vợ của anh Nakamura là thành viên hội ăn cay. Dĩ nhiên kim chi do bà làm ra cũng mãnh liệt đến mức có thể so sánh với Death Sauce.
Lẽ ra phải gọi cái thứ đó là chất độc nguy hiểm, nghe nói cay tới mức có cả trường hợp tử vong.
“A, đúng rồi, đúng! Cô ấy cũng nói thế.”
“Hả?” Bà nói “Cũng”... Vừa rồi bà nói “"cũng” đấy à? Bà đã cho người khác Death Sauce rồi à!?”
“À thì tôi gặp bà vợ ông Doro mới chuyển đến gần đây ở trong bếp, bà ấy cứ hỏi đi hỏi lại với vẻ thèm thuồng lắm, nên tôi đã nhường cho một chai sốt cay nhất, hàng đặc biệt đấy…”
“Hả, trong bếp á? Mà lại còn cay nhất, không lẽ là chai… Sudden death sauce!?”
“Tại sao lại là thứ đó?”
“Không, cái đó thì tệ, chỉ hơi hơi cay một chút xíu thôi. Không biết có phải cuộc sống khó khăn lắm không mà cô vợ trẻ đó ngày nào cũng xin đồ từ hàng xóm. Lúc ở trong bếp, cô ấy cũng nói là vì tò mò mấy loại gia vị hiếm có, nên đến hỏi mượn. Chắc là đã thèm đồ cay lắm rồi nhỉ?”
“Nhắc mới nhớ, cô nàng đó, lúc tôi đi làm về hôm qua cũng thấy cô ta đang tìm gì đó trong bếp…”
“Đó chẳng phải là trộm cắp à? Tự ý đột nhập vào nhà người khác phải không, sao lại thản nhiên như vậy được chứ? Lẽ ra phải báo cảnh sát chứ, bình thường... Thì phải nghi ngờ chứ…”
“Không nói đến tình đoàn kết của dân quê, nhưng mà sao lại biến thành chuyện nguy hiểm thế này?”
Người ở những vùng quê còn giữ nếp quan hệ láng giềng ngày xưa, thường vào nhà người khác mà chẳng cần xin phép, nhưng có thế nào cũng không thể mức đột nhập trái phép vào nhà người khác để lục lọi.
“Vốn cái hành vi như vậy phải gọi là bất lịch sự, cô vợ mới chuyển đến hành động quá đáng ngờ. Lại còn những người hàng xóm xung quanh nữa, hiền lành quá mức rồi!”
“Tôi thì nghĩ là người cùng sở thích ăn đồ cay đã tăng lên nên vui lắm, nhường cho cô ấy một chai đặc biệt.”
“Này, bà... tôi nhớ cái món đặc biệt đó, bà mua khoảng năm chai liền phải không? Một trong số chúng…”
“Tặng chai dùng dở thì bất lịch sự quá, nên tôi tặng cô ấy một chai mới nguyên!”
“Hả, chết rồi…”
Như đã nói ở trên, Death Sauce là loại gia vị từng gây ra cả trường hợp tử vong, bất cẩn đưa cho người khác cái thứ còn cay hơn thế nữa là quá nguy hiểm.
Không có khả năng chống chịu với độ cay cực mạnh, chắc chắn chỉ có đường nhập viện.
Người tặng đi chai Death Sauce với thiện ý nồng nàn, vợ của ông Nakamura đã chết lặng.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi xe cứu thương vang lên.
“Có vẻ là quá muộn rồi…”
“Lâu lắm mới được nghe tiếng còi xe cứu thương đấy, chuyện gì xảy ra thế?”
“Không, chính bà là người gây ra chuyện đó đúng không hả vợ?”
“Không thể nào!? Chai cay nhất cũng chỉ hơi tê tê đầu lưỡi một chút thôi mà, không thể gây ra chuyện lớn thế được đâu. A ha ha ha ♪!”
“ “...” ”
Satoshi và cả người chồng nhà Nakamura đã nhận ra rằng, chính bà vợ có tính cách hào sảng tự nhiên này mới là điều đáng sợ nhất trên đời.
Kẻ trộm được gửi tới bệnh viện với đôi mắt đã trợn trắng, hoàn toàn miễn phí, cú đấm kép của sự tự nhiên hòa với ngẫu nhiên thật đáng sợ.
“Anh Nakamura... cẩn thận với bà vợ nhé?”
“Không sao, con mụ đó biết là tôi không giỏi ăn cay, nên không có chuyện ép buộc tôi phải ăn đâu. Mấy thằng con tôi cũng tự biết là không thể theo kịp cái sở thích ăn cay kinh dị đó, nên bà ấy cứ việc thưởng thức một mình thì chẳng sao đâu!”
“Haiz… nhưng mà tại sao lại có người cho thẳng Death Sauce vào miệng vậy chứ?”
“Chắc tưởng là mứt rồi phết lên bánh mì? Nhìn bề ngoài cũng giống nhau mà?”
“À há, có thể là vậy. Dù cái nhãn hiệu thôi trông đã rất là độc hại…”
Kẻ trộm đã đột nhập bất hợp pháp và tự ý lục lọi trong nhà người khác, chẳng những không xin lỗi khi bị phát hiện mà còn đòi hỏi thêm, đúng là phản diện cấp boss.
Nhưng lại bị hiểu lầm là đồng đội cùng hội ăn cay, còn được tặng đồ. Riêng anh Nakamura thì nghi ngờ.
“Nhưng mà, trước khi cho cái thứ Death Sauce đó vào miệng, hai mắt đã bị Capsaicin kích thích làm cho cay xè rồi. Vậy mà không nhận ra sao?”
“Người thường thì sẽ là thế, nhưng mà cái kẻ đó... không phải người thường.”
“Bất thường là ở con người? Hay là hành vi thường ngày?”
“Cả hai.”
Đại đa số con người bình thường sẽ sử dụng lương tri để phán đoán tiêu chuẩn thiện ác và hành động, nhưng đôi khi cũng có những kẻ lầm tưởng suy nghĩ ích kỷ của bản thân là thường thức của thế gian.
Kẻ ích kỷ thì ở đâu cũng có.
Bà chị ruột của Satoshi chính là kẻ như vậy, nên ông chú không thể nghĩ rằng đó là chuyện chẳng liên quan gì tới mình.
“Ồ, lỡ nói chuyện say sưa quá rồi. Tôi phải về nhà đây. Vậy thì, anh Nakamura, hôm nay tôi xin phép đến đây thôi nhé.”
“Ừm, vất vả cho cậu rồi. Cả ngày hôm nay máy móc cũng lại kêu tít tít hả?”
“Nghe nói hôm nay trời sẽ nóng lên, tôi muốn thong thả hưởng thụ cả ngày mà ít phải ra ngoài nhất có thể.”
“Ha ha ha, cũng vì không còn trẻ nữa rồi nhỉ.”
“Vậy…”
Cứ thế, Satoshi đã hoàn thành công việc đồng áng sáng sớm, lên xe đạp và trở về nhà.
Xe cứu thương chở tên trộm đi ngang qua.
Vài ngày sau, cảnh sát tới khám xét nhà kẻ trộm, nhưng đó là một câu chuyện không quan trọng.


8 Bình luận
phá hoại