Đó là một cử động gần như là bản năng thuần túy.
Không hề thông qua luồng suy nghĩ thông thường, mà là một tốc độ phản xạ như thể đôi mắt tôi đã gào thét trực tiếp với các dây thần kinh rằng.
'Chết tiệt, mày cử động mau!'
'Điên rồi, điên rồi, điên rồi, điên rồi...'
Với một chiếc xe tải 8 tấn đã mất lái đang lao thẳng vào tiệm tạp hóa, việc đôi chân tôi không bị đóng băng tại chỗ đã là một kỳ tích đáng nể rồi.
Cảnh tượng này có lẽ sẽ được chiếu như một đoạn phim "canh tác hào quang" trong đám tang của tôi mất.
Tạm gác lại vấn đề nhỏ nhặt là đám tang đó có thể diễn ra vào ngày mai.
"Hửm? Tiếng gì lạ thế... Á!!"
Tôi tóm chặt lấy gáy của hai người họ, lao thẳng vào bên trong cửa hàng.
Với trường hợp của Michael, vì anh ta nặng hơn nên tôi có hơi quá tay một chút,
Nhưng đối với anh ta, việc tránh bị xe tải nghiền nát quan trọng hơn nhiều so với việc bị nghẹt cổ.
Sâu hơn nữa.
Vào bên trong.
Sâu hơn nữa.
Tôi tung mình ra xa nhất có thể, đến khoảng cách mà chiếc xe tải không thể đâm tới.
"...Cái quái gì đang xảy ra thế?"
"Im lặng và cúi thấp đầu xuống!"
Tôi ấn mạnh đầu của Michael và Liberra xuống.
Các người không biết ẩn nấp là gì à? Nấp lùm ấy? Ờ, chắc là không biết thật.
Và thế là, sau một hồi im lặng ngắn ngủi.
ẦM!!!
Toàn bộ tòa nhà rung chuyển.
Khối lượng chính là sức mạnh hủy diệt.
Với một chiếc xe tải nặng nề đâm sầm vào tòa nhà mà không hề dừng lại, chỉ riêng đống bụi bốc lên thôi cũng đã tạo thành một màn khói dày đặc.
Cùng lúc đó.
Vô số mảnh vỡ rít lên chói tai bay vèo vèo qua đầu.
'......À.'
Không.
Tôi lẩm bẩm một cách vô thức.
Cả thế giới chậm lại như rùa bò, giống như phim quay chậm vậy.
Đến mức cảm giác như nó đóng băng trong một tích tắc.
'Bức tường kính đó.'
Tôi đã dành cả ngày đầu tiên để kỳ cọ những vết bẩn không xác định bám ở bên ngoài.
Mất cả mấy ngày trời mới lau sạch được hết. Haha.
Ký ức cùng bức tường kính vỡ vụn theo nó.
'Và cả những cái kệ trưng bày nữa.'
Vào lần đầu tôi đến cửa hàng tạp hóa, các kệ hàng phủ đầy bụi bặm và bẩn thỉu.
Tôi đã lau sạch bụi cho chúng, sắp xếp hàng hóa lên chúng để chúng lúc nào trông cũng tươi mới và tuyệt đẹp.
Khi nơi đây cuối cùng cũng trông giống như một tiệm tạp hóa thực thụ, tôi đã cảm động đến mức không thể thốt nên lời.
Tất cả đống hàng hóa đó đổ nhào xuống và tạo thành một đống hỗn độn.
Trong slow-motion
'Và cuối cùng, chiếc đồng hồ điện tử.'
Tôi suýt chút nữa đã lao mình về phía nó mà không suy nghĩ.
Tích tắc, tích tắc.
Chiếc đồng hồ đã dẫn lối cho tôi ấm áp như ánh đèn hải đăng đang dần lịm đi.
Nỗ lực của tôi.
Thời gian của tôi.
Cửa hàng tạp hóa của tôi.
"Vĩnh biệt nhé...."
Anh chắc chắn sẽ dọn dẹp lại chú mày, nên giờ cứ nhắm mắt đi. RIP.
Chẳng biết có phải do tôi tưởng tượng không,
Nhưng một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên gò má đang đỏ ửng của tôi.
"...Cái quái gì đang diễn ra vậy."
"Một chiếc xe tải đã lao tới và đâm thẳng vào đây."
"......Hả?"
Michael nhìn tôi đầy bối rối khi không tài nào nắm bắt được tình hình ngay cả sau câu trả lời của tôi.
Tôi cũng vậy thôi.
Tôi đang cực kỳ hoảng loạn đây.
Xe tải được tạo ra để chạy trên đường mà.
Có phải đang ở trong Thế chiến Thái Bình Dương với mấy gã phi công cảm tử kamikaze người Nhật đâu.
Tôi thực sự không ngờ một chiếc xe tải khổng lồ lại thực hiện cú "thiết đầu công" thẳng vào tòa nhà như thế này.
Nhưng chuyện đó cũng chỉ kéo dài một lát.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân khi những kẻ đó trèo ra khỏi chiếc xe tải đã "đỗ" một cách đầy bạo lực.
"Này, cái đứa nhóc ở lối vào lúc nãy không phải là con nhóc mà đại ca đã cảnh báo sao?"
"Hả? Thế á? Tao không thấy."
"Chết tiệt, tao đã bảo mày đừng có chơi thuốc rồi lái xe mà."
Giọng điệu thản nhiên, nghênh ngang.
Những từ "đại ca" và "con nhóc".
Đây không đơn thuần là một vụ lái xe khi say xỉn,
Và tất cả bọn chúng dường như đều là thành viên của Băng Bogers.
Một tên trong số đó lên giọng.
"Này!! Đừng có mà trốn nữa, bước ra đây mau! Nếu ra ngay bây giờ thì bọn tao sẽ cho mày chết một cách nhanh gọn sạch sẽ!"
"Chính là nơi này đúng không? Nơi mà mấy thằng kia mất tích ấy."
"Phải. Nơi tín hiệu bị cắt đứt chắc chắn là từ chỗ này."
Tôi vừa vểnh tai nghe lén cuộc trò chuyện của lũ băng đảng, vừa nhìn Michael và Liberra.
Chúng tôi không thể trốn sau quầy thu ngân mãi được.
"Nghe này. Đừng có ngẩng đầu lên cho đến khi tôi bảo ổn. Và đừng có ý định nhảy vào giúp sức đấy. Michael. Nghe rõ chưa?"
"...V-Vâng."
Tôi đã định bảo họ lẻn ra ngoài,
nhưng nghĩ lại thì việc đó có khi còn nguy hiểm hơn, nên tôi bảo họ cứ ở yên đó.
Nhưng Liberra không có ý định nghe lời, cô nhóc nắm lấy tay áo tôi và mở miệng.
"...Vậy hãy để em giúp anh."
"Chậc, cái con bé này lại cãi lời rồi...."
"?"
Anh hiểu ý muốn giúp đỡ của nhóc, nhưng ở yên một chỗ chính là cách em giúp anh lúc này đấy.
[Dyu.]
"Mày cũng ở yên đó đi."
[......Dyu? Dyu??]
"Khi nào cần tao sẽ gọi."
Đó là bởi vì trong cái tiệm tạp hóa đã bị phá hủy một nửa này, nếu cái tháp súng 20mm bắt đầu xả đạn, thì toàn bộ tòa nhà có khi sẽ sụp đổ thật mất.
Và vì lý do nào đó, tôi không cảm thấy đây là một tình huống nguy hiểm.
'Khoảng mười tên. Vũ khí: ba khẩu súng trường, còn lại là súng lục.'
Đây là sự liều lĩnh của tôi sao?
Trái tim tôi tự dưng bình tĩnh đến lạ thường.
Chỉ có cơn thịnh nộ vô tận là đang bùng cháy.
Tôi tự trả lời chính mình.
Chắc là không phải đâu.
"...Phiền phức thật. Này! Kiểm tra phía sau kia đi."
Trong lúc đó, lũ băng đảng có vẻ đã sẵn sàng để lục soát bên trong cửa hàng tạp hóa.
Thình thịch, thình thịch. Tiếng bước chân đang tiến lại gần phía này.
Khi họng súng xuất hiện phía trên quầy thu ngân, tôi lao ra mà không chút sợ hãi.
Một lần nữa, thế giới chuyển động chậm lại.
Vẻ mặt sững sờ của tên băng đảng trước mục tiêu bất ngờ.
Và nội thất hoàn toàn tan hoang của cửa hàng tạp hóa.
'Chết tiệt.'
Giật giật—một đường gân nổi lên trên trán tôi.
Một lời chửi thề trầm thấp vang lên cùng với hơi nóng.
Và cùng lúc đó.
Một mặt, một ý nghĩ lạnh lùng len lỏi vào: tính tình mình vốn đã nóng nảy thế này sao?
'...Cuộc trị liệu mà mình đã nhận.'
Đó là lý do duy nhất nảy ra trong đầu tôi ngay lúc này.
Nhưng vậy thì đã sao?
Chuyện đó không quan trọng vào lúc này.
"Cái—thằng—khốn—này—"
Cảm giác như 10 giây đã trôi qua theo cảm nhận chủ quan của tôi.
Nhưng tên băng đảng đang chặn ở quầy thu ngân vẫn đang chậm chạp thốt ra những lời nói của gã.
Ngón tay gã siết lại trên cò súng.
'Không né được đạn đâu nhỉ?'
Phán đoán xong, tôi hành động.
Tôi đưa tay ra và giật phăng khẩu súng lục từ tay gã đó.
Những ngón tay bị bẻ gãy theo chiều ngược lại.
Trong cái thế giới chậm chạp đó.
Tôi nhắm vào các khớp xương của lũ băng đảng phía sau và bóp cò.
ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Mục tiêu đầu tiên là những tên cầm súng trường.
Tôi có thể nhắm vào đầu, nhưng tôi tập trung vào việc làm đối thủ mất khả năng chiến đấu.
Thế giới trôi chậm không có nghĩa là kỹ năng bắn súng của tôi tăng lên.
Dù đã nhắm bắn cẩn thận.
Nhưng trong số 18 viên đạn—17 viên trong băng cộng 1 viên đã lên nòng—chỉ có 6 viên là trúng đích.
Dù vậy, tỉ lệ chính xác 33% cũng đủ để tôi trở thành thành viên danh dự của XCOM rồi. [note92644]
Ba tên gào thét và ngã quỵ.
Tất cả đều là những kẻ sử dụng súng trường.
"Á!"
"...Chết tiệt! Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?!"
Tôi nện thẳng vào hàm của cái gã vừa "tốt bụng" giao súng cho mình, khiến gã bất tỉnh nhân sự.
Sau đó nhảy qua quầy thu ngân.
Và lao về phía trước.
Quan sát lũ đàn em đang hoảng loạn, tôi tung ra những cú đá thẳng vào người bọn chúng.
Trông thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng eo của tên đó đã gập lại thành hình chữ V sau cú đá vào bụng.
"Hự...!"
Tôi né tránh trước khi nước dãi của gã kịp văng trúng người mình.
Và đồng thời cảm nhận được một cảm giác lạnh sống lưng.
Một gã khác đang với tay lấy khẩu súng trường vừa rơi dưới sàn.
Tôi ném khẩu súng lục đã hết đạn đi, và nó găm thẳng vào xương gò má của gã.
"Cái kiểu di chuyển gì thế này...!"
Khẩu súng lục không nặng lắm, nhưng đủ để khiến gã khựng lại trong giây lát.
Tôi sau đó bồi thêm một cú đấm, và một cảm giác khó chịu truyền hoàn toàn qua da tôi.
Những chiếc răng gãy đã găm vào đốt ngón tay của tôi.
Xương hàm của gã đã hoàn toàn vỡ vụn.
Mỗi khi thực tế ập đến quá phũ phàng khiến tôi nao núng, khung cảnh tiệm tạp hóa bị đục thủng và tan hoang lại đập vào mắt tôi.
Đến tầm này thì bọn chúng chắc chắn cũng sẽ không nương tay mà xả đạn đâu.
Tôi né tránh họng súng lục một cách điêu luyện như làm xiếc trên lưỡi dao, và lần lượt hạ gục từng tên băng đảng một.
"Hự, hự hự...."
"Gừ."
Bỏ lại lũ đàn em đang quằn quại phía sau.
Tôi phủi những chiếc răng khỏi đốt ngón tay mình.
Tình hình đã được giải quyết gọn gàng.
'...Hoặc là mình ước gì được như thế.'
Cho cuộc đột kích thứ hai, chúng mang theo mười tên trên một chiếc xe tải.
Tôi không nghĩ chuyện sẽ kết thúc ở đây.
Việc phớt lờ lời cảnh báo đầu tiên đã dẫn đến những hậu quả thực sự thảm khốc.
Nhìn cửa hàng tạp hóa giờ đã trở thành một đống đổ nát hoàn toàn, một cảm giác chán nản dâng trào trong tôi. Chết tiệt thật.
"Chuyện-Chuyện gì đã xảy ra vậy...."
"Mister Hotdog!! Anh có sao không?!"
Những người vô gia cư trên phố há hốc mồm kinh hãi trước tình trạng thảm khốc của cửa hàng tạp hóa.
Tôi phẩy tay ra hiệu không sao và quay lại quầy thu ngân nơi Michael và Liberra đang ở.
Ở đó, Michael đang rên rỉ trong khi ôm chặt lấy chân của Liberra.
"...Anh đang làm cái gì thế."
"...Con nhóc này cứ đòi lao ra ngoài, nên tôi phải ngăn lại."
Kiểm tra mặt Michael, mũi anh ta đang chảy máu đầm đìa, trông như vừa bị ăn vài cú đá vậy.
Tôi nhíu mày nhìn xuống đứa nhỏ.
"Anh đã bảo là anh ổn mà không cần em giúp rồi."
"Dù vậy thì...."
Trước khi Liberra kịp nói tiếp, tôi thô bạo vò rối mái tóc của cô bé.
Chậc, đã bảo là không sao rồi mà.
Một đứa con nít thì làm được gì cơ chứ.
Vừa xoa đầu Liberra như thế, tôi vừa nhìn Michael.
"Bọn này là người của Băng Bogers, đúng không?"
"Đúng là Băng Bogers rồi."
"Sao cũng được."
Đó không phải là vấn đề chính.
"Hỏi cho chắc, anh có biết hang ổ của lũ khốn đó ở đâu không?"
"Tôi có biết, nhưng để làm gì...."
Tôi gật đầu một cái, rồi chỉ ngón tay cái về phía chiếc xe tải đang đỗ chềnh ềnh bên trong cửa hàng tạp hóa.
"Lên xe."
"...Anh định đi đâu?"
Hỏi thừa.
"Căn cứ của mình bị đột kích à? Vậy thì đến lượt mình đi đột kích căn cứ của tụi nó."
Đó là quy tắc bất di bất dịch của dòng game RTS mà.
Băng đảng hay cái quái gì cũng mặc kệ.
Tôi không thể để yên chuyện này được.
◇◇◇◆◇◇◇
Tôi yên vị trên ghế lái của chiếc xe tải.
Vốn được độ lại để đâm húc, bánh của chiếc xe tải vẫn lăn tốt ngay cả sau khi đã nghiền nát cửa hàng tạp hóa.
Michael ngồi ở ghế phụ với vẻ mặt lo lắng.
"H-Hay là để tôi lái cho?"
"Không cần, tôi đã chơi Euro Truck Simulator rồi."
"...Cái gì cơ?"
Dù sao cũng là người sở hữu bằng lái xe hạng 2 thông thường, tấm bằng của một người đàn ông đấy.
Cái gì? Đàn ông phải bằng hạng 1 á? Chuyện đó không quan trọng.
Dù sao thì.
Trước khi lên xe, tôi đã tốn không ít mồ hôi hột để để lại Liberra, người cứ khăng khăng đòi đi cùng.
Cũng hơi lo khi để cô bé ở lại một mình trong cái tiệm đã tan hoang một nửa, nhưng có Nova ở đó thì chắc là sẽ ổn thôi.
Tôi hướng tới căn cứ của Băng Bogers cùng với Michael, "thiết bị định vị chạy bằng cơm" của mình.
Michael nói bằng một giọng bất an.
"Nhưng thật sự thì thế này có ổn không? Chúng ta có nên rủ thêm người không?"
Có muốn rủ cũng chẳng có ai mà rủ.
Mấy người vô gia cư khác á? Họ không làm vướng chân là may rồi.
Và với cơn thịnh nộ đang sôi sục này—tôi phải tự tay giải quyết nó, nếu không thì nó sẽ thiêu đốt tôi mãi mất.
Michael nuốt nước bọt và nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt mở to.
"Đ-Đợi đã. Mister Hotdog. Đùi anh đang chảy máu kìa!"
"Hả?"
Tôi liếc nhìn xuống đùi mình trong lúc đang lái xe.
Chiếc quần vải cũ kỹ của tôi đã thấm đẫm máu đỏ.
Cái này bị đâm thủng từ lúc nào thế không biết.
Cơn đau ít hơn tôi tưởng. Chẳng có cảm giác thực tế gì cả.
Khi tôi xé nhẹ cái lỗ thủng trên quần, thì có thứ gì đó đã rơi bộp xuống sàn.
"...Trông giống một viên đạn 9mm."
Sững sờ một lát vì viên đạn xuất hiện từ bên trong quần—chứ không phải từ túi quần.
Cảm thấy có gì đó sai sai, tôi kỳ cọ mạnh bạo vùng da dính máu.
"Vết thương sẽ bị toét ra mất... Hả?"
Chẳng thấy vết thương nào trên đùi tôi cả.
Michael nhìn tôi một cách đần độn trước cái thực tại bất khả thi này.
"...Anh thực sự là người cường hóa à? Hay là người của tập đoàn nào đó?"
Ai mà biết được.
Có thể là do cuộc trị liệu mà Christine đã thực hiện cho tôi, hoặc là do chính việc rơi vào trò chơi này.
"Sao cũng được. Là chỗ đó đúng không."
"...V-Vâng. Tòa nhà bên lề đường đó."
Trông giống như một phế tích đã sụp đổ, nhưng Michael nói Băng Bogers đã gia cố nó để làm căn cứ.
Được rồi, mục tiêu đã xác định.
"Anh sẽ vào cùng tôi chứ không bỏ chạy đấy chứ?"
"...Vâng. Tôi cũng sẽ đi. Không thể để Mister Hotdog đi một mình được."
Lòng trung thành thì cũng tốt đấy, nhưng nghe cứ rợn đít thế nào ấy.
Không lẽ cái gã này....
"...Không phải như anh nghĩ đâu."
Michael bắt gặp cái nhìn chằm chằm của tôi và xua tay loạn xạ.
Sao cũng được.
"Thắt dây an toàn vào đi."
"Hả? Chẳng phải chúng ta định lẻn vào từ đây sao?"
Không làm thế được.
Để vinh danh cửa hàng tạp hóa đã bị đập nát.
Nợ nhà thì phải trả bằng nhà.
Khi tôi bình tĩnh sang số, đồng tử của Michael run rẩy trong lo lắng.
"Kh-Không phải chứ?"
"Bám cho chắc vào."
"Sắp tắp xe vào lề rồi—"
Tôi đạp mạnh ga.
3 Bình luận