Volume 1

Chương 1: Khi bí mật được bật mí

Chương 1: Khi bí mật được bật mí

Chế độ làm việc: Bật

Trình chỉnh sửa giọng nói: Bật, Camera: Tắt. Chất lượng cuộc gọi: Tốt.

Tư vấn, Makino Kousuke. Năm hai, lớp 7. Thời gian tư vấn: Bốn tháng.

Trong căn phòng tối, tôi nói vào chiếc micro đặt trước màn hình máy tính sau khi khẽ hắng giọng.

“Chà, đã đến lúc rồi.”

Giọng nói của tôi sẽ được thay thế bởi một chất giọng ảo khác, không thể phân biệt giới tính. Nên bất kể tôi có nói theo giọng điệu nào đi nữa thì phía bên kia cũng chỉ nghe được một giọng đều đều và ngớ ngẩn.

–“À ờ, cậu biết đấy…” đầu dây bên kia bắt đầu lên tiếng sau khi khựng lại một chút. Giọng nói vẫn hệt như cũ của Makino-san, dù sao thì cậu ta cũng không cần phải chỉnh giọng làm gì.

Ừ, tôi biết mà. Cậu ta vẫn chưa chắc chắn với điều này.

Hầy,thật là..

“Vâng?”

–”S-Sau tất cả thì nó vẫn là bất khả thi phải không…?”

“Cậu vẫn chưa đủ tự tin sao?”

–“Ý tôi là… Tôi, với Yuzuki-san ấy..”

Urgh–, thật luôn? Sao nhát vậy.

Chà, tôi hiểu cảm giác ấy như thế nào mà. Hiểu đau hiểu đớn luôn ấy.

Nhưng nếu cậu ta dừng lại bây giờ thì mọi thứ sẽ thành công cốc hết. Tôi dám cá đó không phải là điều mà cậu ta muốn.

 “Cả hai từng chỉ là những người lạ không chút liên hệ gì với nhau, nhưng giờ cậu đã có thể nói chuyện với cô ấy một cách bình thường rồi đấy. Tôi đảm bảo mọi thứ sẽ ổn thôi”, tôi dùng một giọng điệu nhẹ nhàng để khuyên cậu ta, biết trước là dù có nói gì đi nữa thì cũng chẳng có tác dụng lúc này.

–“N-Nhưng…”

Mối quan hệ bình thường với mục tiêu: Đã xong. Thiếu tự tin: Chưa thể giải quyết.

Vấn đề ở đây là việc thay đổi bản tính của một con người chưa bao giờ là dễ dàng cả. Nhưng xin chỉ một lần thôi. Chỉ một ngày thôi, chỉ cần tin vào bản thân và ra một đòn quyết định thôi, mọi thứ sẽ kết thúc tốt đẹp.

–“Bên cạnh đó… Chẳng phải Yuzuki-san đã từ chối tất cả lời tỏ tình mà cổ nhận được sao? Có lẽ cô ấy đã có bạn trai hoặc đang để ý người nào đó rồi… Nếu là vậy thật thì mọi thứ chắc chắn sẽ rắc rối thêm không phải sao?”

Biện minh cho việc trì trệ. Cố gắng níu kéo cái tôi còn sót lại của bản thân. Tại sao lúc nào mình cũng phải chăm sóc hết từng người một như vậy chứ?

Chẳng phải cậu biết rõ từ bỏ bây giờ là điều không thể chấp nhận được sao.

“Vậy giả như cô ấy thực sự có người mình thích rồi thì cậu sẽ bỏ cuộc à?”, tôi tiếp lời.

–“N-Nó…”

“Nếu cậu muốn từ bỏ thì tôi cũng chẳng thể làm được gì thêm nữa. Nhưng, nếu cậu vẫn còn quyết tâm, hãy nhớ đến việc cậu đã cố gắng đến nhường nào để ở bên cô ấy. Tôi tin chắc rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa thôi.”

–“Nhưng…” “…”

Không ổn. Cậu ta bắt đầu hoảng rồi.

Trong trường hợp này thì càng dồn ép thì lại càng phản tác dụng.

Vậy chắc mình sẽ phải dùng “nó” thôi…

“Hiểu rồi. Vậy cậu hãy cho tôi chút thời gian được không?”

–“Ể? C-Cậu định làm gì vậy?”

“Tôi sẽ tiến hành điều tra xem Yuzuki-san đã có bạn trai hay người mà cô ấy thầm thích hay chưa, và cả lí do mà cô nàng đã từ chối tất cả lời tỏ tình từ trước đến giờ nữa, nếu có thể.”

–“Thật sao?! Cậu có thể làm vậy luôn à?”

Ê ê. Sao giờ cậu ta lại đột nhiên phấn khởi lên thế hả? Tham cũng một vừa hai phải thôi chứ.

“Nhưng cũng đừng quá hi vọng vào tôi. Sẽ tồn tại những giới hạn cho việc này, nói trước cho cậu biết đấy.”

–“Ồ, dĩ nhiên rồi! Cho xin lỗi trước nhé, vì đã khiến cậu phải làm việc này…”

“Thôi khỏi, tôi đã dự trước được mọi việc sẽ dẫn đến tình hình này từ lúc đầu rồi. Đây chỉ là một phần công việc của tôi thôi.”

Bên cạnh đó thì cậu ta chắc chắn sẽ không dám nhảy vào dầu sôi trừ khi tôi triệt hết đường chạy của đằng đó mà. Tôi thầm nghĩ trong đầu.

–“…Này.”

“Hm?”

–“Thì, tại sao cậu không tiết lộ cho tôi một chút về danh tính của cậu đi? Dù sao thì cậu cũng là một học sinh trường này mà, phải không?”

Tôi khẽ cau mày. Ừm, chẳng có gì sai với việc đó cả. Chỉ là lòng hiếu kì tự nhiên mà thôi.

Nhưng điều này vi phạm luật rồi, Makino-san.

“Nếu nó thực sự cần thiết thì tôi sẽ nói. Nhưng giờ không phải lúc thích hợp. Làm ơn hãy hiểu cho tôi,”

–“N-Nhưng! Cậu đã giúp đỡ tôi rất nhiều mà, tôi chỉ muốn gặp tận mặt để cảm ơn thôi mà.”

 “Makino-san”

–“S-Sao?”

“Lời tỏ tình của cậu, mong mọi thứ sẽ thuận buồm xuôi gió.”

–“Ừ”

“Đến đây thôi nhé. Tôi sẽ gọi lại cho cậu sau khi cuộc điều tra có tiến triển.”

–“‘Ừm… Cảm ơn, Thiên sứ.”

Rồi, tôi tắt máy và tháo tai nghe. Sau khi xác nhận Makino-san đã thoát cuộc gọi, tôi cũng đóng cửa sổ phòng chat.

“Có chút giới hạn cho việc điều tra này…,”tôi lẩm bẩm.

Nhưng với tôi thì lại khác. Không có thứ gì gọi là giới hạn ở đây cả.

Tôi hớp một ngụm cola mát lạnh, khoanh tay rồi nhắm mắt lại trầm tư. Được rồi, hãy xem lại kế hoạch một lần nữa nào.

◇◇◇

Ở Cao trung Kuzeyama, có một vị thiên sứ sẽ dẫn lối cho tình yêu của bạn. Đã được một năm kể từ lời đồn này được lan truyền khắp ngôi trường mà tôi, Akashi Io, đang theo học.

Ngắn gọn về lời đồn này thì.

Một ngày nọ, có một học sinh đang gặp vấn đề về tình cảm bất ngờ nhận được một lá thư từ Ái thần Cupid. Vị “thần” này được cho là có sức mạnh siêu nhiên khi mà bất cứ ai làm theo những lời người ấy nói, tình yêu của họ sẽ đơm hoa kết trái rất nhanh sau đó.

Một câu chuyện đầy hoang đường như này chắc chắn là do ai đó bịa ra thôi, làm gì có thật được. Đó chính là những suy nghĩ đầu tiên khi người ta nghe được lời đồn này.

Để mà nói thì, mấy cái thứ truyền thuyết đô thị này đã quá lỗi thời trong khoảng thời gian hiện tại.

Với sự phát triển của internet và khoa học hiện nay thì mấy lời truyền tai hoang đường này đã tuyệt chủng hết rồi. Những câu chuyện ma ám, bảy điều huyền bí, rồi năng lực siêu nhiên và cả tá thứ khác nữa. Tất cả chỉ là những điều nhảm nhí, chẳng đáng để ai quan tâm đến mấy thứ đó cả.

Nói cách khácthì đây là Probatio Diabolica .[note92049] Bạn không thể chứng minh những điều không thể,bởi, ngay ở chính bản thân nó cũng là không thể rồi. Mặc dù có một số người cósuy nghĩ như “Ừ thì cũng thú vị nếu nó thực sự tồn tại nhỉ?”. Nhưng chỉ vậythôi thì cũng chẳng làm được gì cả. 

Đó là lí do tại sao Thiên sứ không tồn tại, những lá thư cũng sẽ chẳng đến đâu. Rốt cuộc thì trên đời này chả có cái gì gọi là sức mạnh bí ẩn cả. Vốn dĩ là vậy rồi. 

–Nhưng nếu là vậy thì, tại sao lời đồn này vẫn tồn tại được hẳn một năm cơ chứ? Phải chăng là do những học sinh trường Kuze là một đám mộng mơ lậm tình?

Không, học sinh cao trung giờ không ngốc đến mức đó đâu.

Với cả, Cao trung Kuzeyama là một trong những trường dự bị hàng đầu của tỉnh Shiga. Những học sinh ở đây sống rất trưởng thành và thực tế. 

Vậy thì tại sao?

Đáp án thì đơn giản thôi.

Sau giờ học, học sinh được chia thành hai nhóm, một là sinh hoạt câu lạc bộ, hai là đi thẳng về nhà.

Tôi khoác cặp lên vai và nhanh chóng rời khỏi lớp học.

May mắn thay, hoặc có lẽ cũng chẳng may lắm, tôi không có nhiều người bạn lắm để dừng tôi lại. Bản thân cũng không quá mờ nhạt ở trường, nhưng cũng chẳng phải là thành phần quá nổi bật khi ở trong đám đông.

Và vị trí này khá là thuận tiện với tôi theo nhiều cách.

Đến trước lối vào, cạnh tủ giày, tôi nghịch điện thoại trong khi chờ thời điểm thích hợp đến. Khá giống như mấy ngài cảnh sát đi theo dõi tội phạm vậy.

Đây và đó, học sinh thuộc câu lạc bộ về nhà đến và đi, chỉ dừng lại phút chốc để thay giày của họ. Tôi cúi mặt xuống, đánh mắt khắp xung quanh tìm kiếm “mục tiêu”. 

Tôi

…Không

“Ừ thì… làm sao bản thân có thể bỏ lỡ được chứ.” Trông thấy cô ấy, tôi không khỏi rùng mình vì ngưỡng mộ con người đó.

Yuzuki Minato là một cô nàng xinh đẹp. Một vẻ đẹp đến mức điên rồ.

Cô có mái tóc thẳng dài, bóng mượt và mang một sắc đen tuyền như màn đêm vậy. Đôi mắt của cô nàng sắc lạnh. Kết hợp với hàng mi dày, ánh mắt đó toát lên một sự quyến rũ tinh tế đến ngợp thở. Cùng với chiếc mũi cao thanh tú và đôi môi hồng hào nhỏ nhắn, cô nàng đã tạo nên một sự hòa hợp đạt đến ngưỡng hoàn mỹ. 

Thêm vào đó, cô khá cao khi so với mặt bằng chung của một cô gái bình thường. Chừng thấp hơn tôi mười centimet. Dù vậy, cô ấy vẫn có những đường cong rõ nét trên cơ thể. Đặc biệt là ở phần ngực.

Và cuối cùng, điểm nhấn hút hồn nhất của thiếu nữ ấy, chính là sự thanh lịch trong từng lời nói, cử chỉ của cô nàng.

Cách mà cô ấy giữ lưng của mình luôn thẳng, làn da trắng muốt như những viên pha lê. Và rồi cô luôn mang trên mình một vẻ mặt đa sầu đa cảm, toát lên sự trưởng thành trước tuổi. Ngay cả khi mặc đồng phục bình thường như những học sinh khác, cô ấy vẫn luôn gợi tôi nhớ đến những hình ảnh quý phái của một người phụ nữ.

2b177fb3-96b9-43ee-8573-a9138e8cf6e5.jpg

Có lẽ tôi đã khen cô nàng hơi quá rồi. Nghe tởm thật đấy, Io. Nhưng vẻ ngoài được chăm chút của cô nàng Yuzuki này đã đạt đến ngưỡng hoàn mỹ. Tôi cũng đã có chút mường tượng ra vẻ mặt tự mãn của mấy vị thần đã tạo ra cô nàng này rồi.

Những vị thần ấy thật bất công mà. Cảm ơn ngài rất nhiều.

Không chỉ vậy, điểm số của cô luôn thuộc top đầu của lớp, quả là tài sắc vẹn toàn.

Và theo một lẽ tự nhiên, cô đã trở thành tâm điểm của sự chú ý trong mắt đám con trai. Cô cũng đồng thời là một trong “Tam mỹ nữ của cao trung Kuze”, bảng xếp hạng chính thức của toàn thể học sinh trong trường. Một trong “Tam mỹ nữ” của trường đó. Đằng đó hiểu mức độ nổi tiếng rồi đúng không?

Rồi cô nàng tiến về phía của tôi– chính xác hơn thì là về phía tủ giày của cô ấy, chỗ ngay cạnh bên tôi.

Không còn thời gian để tán dương nữa. Vào việc thôi.

Yuzuki bước nhanh đến bên cạnh, vai chúng tôi gần như chạm vào nhau. Cộp, giày của cô nàng rơi xuống đất. Khoảnh khắc cô cúi xuống thay giày, tôi chầm chậm hạ tay xuống.

Khả năng có thể cho biết người mà đối phương thích chỉ bằng cách chạm vào má họ, đó chính là sức mạnh mà tôi, Thiên sứ Cao trung Kuze, đang nắm giữ.

Bằng khả năng này, tôi dẫn lối cho người yêu cầu đến một tình yêu chắc chắn và nhiều khả năng thành công hơn.

Tại sao học sinh của trường Kuze lại tin vào lời đồn ngớ ngẩn này?

Ừ thì, bởi nó thực sự có thật.

Dù cho có phi thực tế đến đâu thì, Thiên sứ có tồn tại. Đó chính là lí do tại sao lời đồn ấy vẫn còn. Đơn giản vậy thôi.

Căn thời gian chuẩn xác, tay tôi lướt nhẹ qua má của Yuzuki, chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng như vậy là đủ rồi.

Tất cả đều theo kế hoạch.

Tôi cảm nhận được sự mềm mại trên mu bàn tay trái của tôi. Tiếp xúc thành công. Đây chẳng qua chỉ là một hành động vô tình, không thể buộc tội là cố ý quấy rối hay gì cả.

Tin tôi đi mà. Đây chỉ là bất đắc dĩ thôi, bởi đó là điều kiện cần để kích hoạt năng lực của tôi, nên là thằng này vô tội, nhé!

Tôi

Nếu mục tiêu đã thích ai đó, tôi sẽ thấy được mặt của đối tượng đó trong đầu của tôi. Bản thân sẽ không hề cảm thấy mệt mỏi hay đau đớn. Nhưng thỉnh thoảng sẽ cảm thấy đôi chút lo lắng hay căng thẳng gì đó. Dù sao thì tôi cũng đã quen rồi.

“Ugeh?!”

Ngay lúc đó, đầu óc tôi chợt quay như chong chóng, đầy choáng váng.

Như thể cả thế gian này đã bị đảo ngược, rồi lại quay về trạng thái ban đầu. Cùng lúc đó, một tá những kí ức hiện lên trong đầu tôi. Thứ mà lẽ ra chỉ là một hình ảnh bình thường, nhiều thì cũng chỉ thêm một hai cái nhưng giờ đây một ngoại lệ chưa từng có chợt tràn vào tâm trí tôi, quay cuồng hỗn độn. Mắt tôi rối tung hết cả lên, có quá nhiều thông tin ập tới, như thể đang có màn bắn pháo hoa rực rỡ ngay trước mặt mình vậy.

Những khuôn mặt quen thuộc, lạ lẫm. Tổng là hai mươi…? Không, còn nữa. Cái thứ hỗn tạp gì đây? Rốt cuộc là cái quái gì chứ!?–

“Urgh…”

Tôi những tưởng mọi thứ sẽ chỉ như một cơn gió vụt qua, nhưng bản thân lại chẳng ngờ một cơn bão là thứ sẽ bất chợt ập tới. Đầu tôi gục xuống, toàn thân run rẩy, cảm giác như thứ ở trong cổ họng sẽ trào ra bất cứ lúc nào.

Khoan, bình tĩnh lại nào. Đừng hoảng.

Mọi thứ mất kiểm soát hết rồi. Bây giờ tôi sẽ xin lỗi cô ấy. Chẳng qua chỉ là một tai nạn bình thường khi mà tay tôi vô tình lướt nhẹ qua má cô nàng thôi, không có gì quái lạ cả.

Đó chính là kế hoạch…

Khi đang định đứng thẳng dậy, tôi ép bản thân mình phải thích nghi với tình thế này. Tuy nhiên, mọi thứ dường như sẽ chẳng bao giờ đi đúng kế hoạch.

“H-Hả?”

Yuzuki khẽ cất tiếng bối rối bên cạnh tôi, ánh mắt cô hiện lên vẻ hoài nghi.

Đột nhiên rên rỉ và loạng choạng, dĩ nhiên là bản thân sẽ dấy lên sự nghi ngờ trong lòng đối phương rồi. Tạm bỏ qua mấy cái hành vi bất thường đó, bây giờ ưu tiên hàng đầu chính là tránh nhận được sự chú ý không cần thiết từ Yuzuki.

Tôi

Giờ làm sao để bao biện đây? Hiện tại, tôi cần phải thoát khỏi đây trước đã.

“À… ừm thì, tôi đột nhiên thấy đau bụng chút ấy… Ahaha…”

Tôi liếc nhìn mặt cô. Tôi tưởng đằng đó sẽ trưng ra một khuôn mặt thẫn thờ, hay bối rối, hoặc thậm chí là nghi ngờ, nhưng vậy mà–

“Ể?–”

Không biết vì sao, đôi mắt cô nàng lại mở to trong sự ngạc nhiên. Như thể cô đã vô tình tìm thấy một thứ mà cô tưởng chừng như đã đánh mất, nói như nào ta, đó là một sự xen lẫn giữa ngỡ ngàng và nhẹ nhõm, kiểu vậy.

Tại sao cô ấy lại làm ra vẻ mặt đó chứ…?

 Nhưng điều đấy cũng vậy, bây giờ không phải lúc để tò mò.

Tôi xỏ chân vào giày và nhanh chóng đi ra cổng chính. Cứ như thế, tôi chạy ra đến ga tàu và nhảy lên tuyến Keihan.

Ừ chuẩn rồi, thằng này trông khả nghi đến lạ. Những hành khách cũng đang nhìn tôi một cách đầy cảnh giác.

“Nếu thực sự bị đau bụng thì chắc hẳn bản thân sẽ quay lại vào trong trường và đến trạm xá nhỉ, hầy...”

Rốt cuộc thì, đầu óc tôi hiện đang không hoạt động được bình thường cho lắm.  

“Hàaa…”

 Chính xác thì chuyện gì đang diễn ra vậy.

Tôi cố gắng sắp xếp lại mọi chuyện đã xảy ra và bình tĩnh lại theo nhịp tàu.

◇◇◇

Buổi học trong ngày tiếp theo có cảm giác khó tiếp thu hơn bình thường. Vừa nghe giọng giảng bài đều đều như đọc kinh của giáo viên Lịch sử, tôi vừa suy nghĩ vẩn vơ.

Có hai câu hỏi ở đây.

Một, tất nhiên rồi, có quá nhiều người đã xuất hiện khi đó. Thông thường thì sẽ chỉ có một mà thôi. Hay kể cả đối với một số cá nhân đặc biệt thì cũng chỉ là hai đến ba người là cùng.

Vậy mà, ở đây có tận hai mươi… chính xác thì, còn nhiều hơn cả thế nữa cơ. Tôi vốn cũng chẳng muốn bình phẩm gì về gu người yêu của mỗi người, nhưng chẳng phải trong trường hợp này thì hơi quá đà sao?

Không, có lẽ tôi nên kiểm tra lại sức mạnh của mình trước. Có khả năng xảy ra lỗi không. Có nhỉ? Việc bản thân vô tình rơi vào mấy tình huống đặc biệt và bị tác động vào sức mạnh của bản thân chắc cũng có thể nhỉ…?

“Mơ đi”

Không may thay, ngay từ lúc sinh ra cho đến giờ, chưa có một ngoại lệ nào như này cả. Tôi cũng chẳng thể đoán được đây là trường hợp nào nữa. Kể cả khi đã thử với vài người trong lớp, chẳng có gì bất thường xảy ra cả.

Nói ngắn gọn thì, chẳng có gì sai sót từ sức mạnh của tôi cả.

“Nhưng…”

Nhắc lại về cuộc gọi với Makino hai ngày trước, Yuzuki đã từ chối tất cả lời tỏ tình mà cô nhận được cho đến thời điểm hiện tại. Mà nói thật ra thì, đó trái lại chính là thứ góp phần làm tăng thêm độ nổi tiếng cho cô nàng.

Với một thiếu nữ như vậy mà thích rất nhiều người thì…

Kì lạ nhất chính là một khuôn mặt tôi đã thấy lúc đó.

Gần như tất cả khuôn mặt đều biến mất trước khi tôi kịp ghi nhớ được. Rốt cuộc thì ngay từ đầu đấy là điều tôi không lường trước được. Nhưng tôi nhận ra một trong số họ: Matsumoto từ lớp năm.

Khoảng thời gian trước, cậu ta đã tỏ tình với Yuzuki và bị cô ấy từ chối.

Có nghĩa là Yuzuki đã từ chối Matsumoto mặc dù cả hai đều có tình cảm cho nhau. Tất nhiên, cũng có khả năng cô nàng bắt đầu thích cậu ta sau khi buông lời từ chối ấy… Nhưng như vậy cũng chả giải quyết được gì cả.

 “Hmm… Bí ẩn thật đấy.”

Đây có phải cái mà người ta gọi là vẻ đẹp huyền bí chăng? Như mong đợi từ đẳng cấp của một mỹ nữ… Khoan, cũng may là mấy điều ấy cũng chẳng liên quan đến tôi, đó là việc riêng của cô nàng này mà.

Vấn đề duy nhất là làm cách nào để thông báo cho Makino về tin này. Thứ tôi cần phải giải quyết ngay lúc này.

Nhưng vẫn…

“Tiết học hôm nay đến đây thôi. Lớp trưởng, chào đi.”

Ngay sau lời thầy nói, tiếng chuông reo lên, đánh dấu cho sự kết thúc của một ngày. Sau khi cúi đầu chào, cả lớp bắt đầu cất dọn và ra về.

Tôi nhanh chóng rời khỏi phòng học, tiếp tục với suy nghĩ trước đó. Vẫn còn một câu hỏi nữa:

Chính là, vẻ mặt khi đó của cô nàng.

Không chút hoang mang hay bối rối, ở đó chỉ có sự phấn khích và nhẹ nhõm.

Tạm không bàn đến vẻ đẹp hút hồn của khuôn mặt yêu kiều ấy của cô nàng thì…–Tại sao cổ lại biểu hiện ra biểu cảm đó?

“Akashi Io-kun.” Tên của tôi bất chợt được cất lên từ bên cạnh cổng trường. Giọng nói ấy trong trẻo và lạnh lẽo, nhưng lại xen lẫn chút sự hứng thú.

Trước mặt tôi, chính là Yuzuki

“Tôi cuối cùng cũng tìm được cậu rồi, Thiên sứ của Cao trung Kuze”, cô nói.

“Hả? Cậu đang nói gì thế?” Tôi ngay tức đáp lại.

Tôi cũng đã hơi bất ngờ trước lời tuyên bố đột ngột của cô nàng trước mặt, không sai đi đâu được.

Nhưng tôi vốn đã chuẩn bị trước cho tình huống này lặp đi lặp lại cả ngàn lần rồi. Chỉ cần danh tính của tôi vẫn là một ẩn số, tôi có thể chối bay chối biến mọi thứ một cách vô cùng tự nhiên.

Tôi không biết tại sao bản thân lại bị nghi ngờ hay bỗng dưng bị tiếp cận. Từ đâu và khi nào, từ hôm qua chăng, không có chút liên kết gì cả. Sao cũng được, bản thân cũng thấy hơi mệt mỏi vì đống lộn xộn này rồi. Nhưng trước hết cần phải lẩn ra khỏi đây mà không để xảy ra hiểu lầm đã.

Giữ cái đầu lạnh của cậu và vượt qua mọi chuyện nào, Io.

“Làm ơn dừng việc tiếp cận tôi vì mấy lí do kì lạ đó được không? Tôi có việc phải làm rồi, chào nhé.”

“Bằng cách chạm vào khuôn mặt tôi, cậu đã biết được những gì rồi?” Một khoảng lặng dài giữa chúng tôi khi những lời đó cất lên.

Lần này thì, bản thân tôi hết đường chạy thật rồi.

Tạm biệt nhé, cái đầu lạnh của tôi. Ngay cả bản thân tôi cũng nhận ra sự nhăn nhó trên khuôn mặt của mình.

 “H-Hả? Cái–”

“Người mà tôi thích.”

 “–––!”

Sống lưng tôi lạnh buốt.

“Cậu có thể biết được bằng cách tiếp xúc nhỉ?”

…Tha cho thằng này đi mà.

“Tôi muốn hỏi cậu một số thứ”, Yuzuki tiếp tục, như thể định giáng một đòn kết liễu. Cô quay đi và bước về phía trước. 

Tôi bỏ cuộc và im lặng đi theo cô nàng.

Một đoạn đi dạo ngắn từ trường Kuze đến công viên ở phía tây. Nơi đây bao quanh tàn tích còn sót lại của một lâu đài cổ, cùng với đó là một lối đi trải dài hai hàng anh đào rực sắc, tô điểm thêm cho khung cảnh trước mắt một màu hồng dịu.

Với Yuzuki dẫn trước, chúng tôi đi qua một khoảng đất trống được đặt nhiều thiết bị vui chơi ngoài trời. Cuối cùng, chúng tôi đặt chân đến trước cái hồ lớn nhất của Nhật Bản, hồ Biwa. Chúng tôi bước xuống thảm cỏ gần bờ hồ và ngồi trên một tảng đá bằng phẳng mà hai đứa tìm thấy. 

Tôi có thể thấy đám trẻ con đang vui chơi và hai cụ già đang ngồi trên ghế đá và nhìn chúng tôi.

“Vậy… ở đây ấy hả? Rốt cuộc là cậu đang nghĩ gì vậy chứ?”

Đó là một cảnh tượng kì lạ, với tôi và Yuzuki mặt đối mặt nhau. Nhưng dù vậy, dưới nền trời chạng vạng và mặt hồ lấp lánh ấy, Yuzuki vẫn như thể ở một thế giới khác.

“Vấn đề duy nhất là có ai đó có thể nghe thấy cuộc trò chuyện này thì đã được những con sóng này giải quyết rồi nhỉ.”

“Hiểu rồi…” Ừm, cô nàng nói đúng. Trong tình huống tệ nhất thì tôi cũng chỉ bị dính tin đồn là đã tỏ tình với cô nàng và bị từ chối thôi. Chẳng liên quan gì đến Thiến sứ cả nên sao cũng được.

“Nếu mấy lời đồn đó đi quá đà thì tôi sẽ tự giải quyết nó. Được chưa?” cô tiếp tục nói.

“Ừ thì… Ổn thôi.” Tôi gật đầu. Không cần phải làm đến mức này nhưng nếu cô nàng đã nói vậy thì… Cứ gió chiều nào thì xuôi theo chiều đấy vậy. Bản thân đang ở thế bất lợi nên không cần thiết phải làm mọi thứ tệ hơn.

“Cảm ơn.”

Tuy vậy, bầu không khí khá là khác với dự tính của tôi. Bản thân còn tưởng sẽ bị đe dọa này nọ cơ, nhưng…

“Vì cậu đã đến đây với tôi nên tôi sẽ coi như là cậu đã thừa nhận nó rồi nhỉ?” Yuzuki hơi ngập ngừng trong giọng điệu, biểu cảm của cô nàng cũng trở nên căng thẳng đôi chút.

Hmm, thẳng vào vấn đề luôn nhỉ.

Mà nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi thực sự có một cuộc trò chuyện với cô gái này. Người đứng phía trước tôi toát lên một vẻ điềm tĩnh và vô cảm lạ thường, cùng với bầu không khí đầy học thức xung quanh. Như mong đợi từ học sinh top đầu. Chà, dù sao thì cô – à hèm hơi quá rồi…

“Không, không phải thế. Tôi ở đây để giải quyết những hiểu lầm mà cậu đã nói trước đó.” tôi phủ định câu hỏi của cô nàng.

Nửa giả nửa thật.

Vì tôi là Thiên sứ, và cả sức mạnh của tôi nữa, bản thân sẽ không thể để cô ấy rời đi được. Bằng cách này hay cách kia, tôi phải thuyết phục được cô ấy. Nhưng với tình thế bất lợi hiện tại thì khả năng thành công cũng đáng quan ngại. Hiện giờ tôi đang ở thế bị động với cô nàng.

Hừm, mặc dù có lợi thế hơn nhưng cô ấy trông có vẻ khá thận trọng… lạ thật.

 “Tháng Mười, năm ngoái”, cô lắng giọng.

Như thể cô đang chuẩn bị vén màn bí mật của một vụ án kinh dị bằng giọng điệu đó vậy. Không, nghiêm túc mà nói thì nghe hơi đáng sợ thật đấy.

“Nagao-kun từ câu lạc bộ bóng bàn đã tỏ tình với Yamabuki. Cậu ta đã bị từ chối. Nhớ không?”. Tôi dần hồi tưởng về ngày đó. Ừ, việc bị từ chối ấy một phần cũng là lỗi của Thiên sứ– là tôi đây. “Nagao-kun không thích kiểu phụ nữ cẩn thận hay quá khoa trương. Cậu đã để ý đến cô nàng Yamabuki sành điệu, nổi tiếng này được một thời gian. Hai người bọn họ chẳng có một chút điểm chung nào có thể tận dụng được nên cô ấy rõ ràng sẽ từ chối cậu bạn kia. Một kẻ thực sự liều lĩnh nhỉ. Khi mọi người nghe về lời đồn thì chắc hẳn đây là điều mà họ sẽ nghĩ tới, phải không?”

“Uh-huh.”

Ừm, chuẩn rồi.

Nhưng Nagao đã cố gắng hết sức rồi. Cậu ấy đã tin tưởng lời tôi nói, và cậu ấy có đủ dũng khí để nói với Yamabuki cảm xúc thật sự của mình. Việc bị từ chối suy cho cùng cũng chỉ là một kết quả của một quá trình mà thôi.

Nhưng tại sao lại kể câu chuyện này?

“‘Chỉ vì cậu ấy tin lời của Thiên sứ,’ vài người nói đùa. ‘Nếu cậu ta không lao đầu vào thì mọi thứ sẽ tốt hơn rồi, thật là một kẻ liều lĩnh.’. Nhưng tôi lại nghĩ khác–” Yuzuki nhìn thẳng vào mắt tôi “–Cậu bạn Nagao-kun đó có thể tỏ tình được, là nhờ có Thiên sứ, tôi nói không sai chứ?”

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng của tôi. Làm thế nào để phản bác lại cô ấy đây?

“Từ thời điểm đó, tôi đã quan sát mọi thứ xung quanh Nagao-kun một thời gian. Liệu có thay đổi gì không? Làm thế nào cậu ta liên lạc được với Thiên sứ? Tôi cần phải tìm ra sự thật.”

Như thể ai đó đang bóp chặt lấy trái tim của tôi, hơi thở của bản thân dần trở lên gấp gáp, khuôn mặt nhăn nhó vì nhói đau.

Vậy ra đây là cảm giác của mấy tên thủ phạm trong truyện trinh thám sao…

Nhưng biểu cảm của cô nàng không hề giống như một điều tra viên đang đẩy kẻ phạm tội vào đường cùng.

“Ngày đó, Nagao-kun đã đi ngang qua một chàng trai trên hành lang. Cậu ta từ một lớp khác, chẳng có một mối quan hệ nào với Nagao-kun cả. Người đó đã vỗ vai Nagao-kun, như thể để an ủi cậu ta vậy. Người đó chính là—”

Đó chính là tôi. Nagao là một trong số ít những người tôi, Thiên sứ của trường Kuze phải lộ diện thân phận vì sự cần thiết trong việc tham mưu.

Vậy là… mình đã quá sơ hở sao?

Không, nếu như không có gì khả nghi ngay từ đầu thì nó cũng chỉ được xem như trò đùa giữa mấy đứa con trai, dù có nhìn theo cách nào đi chăng nữa thì cũng chẳng khác được.

Bên cạnh đó, cậu ấy đã làm hết sức mình rồi.

Nhưng dù sao thì, hành động đó đã va phải sự chú ý của Yuzuki, người đang truy tìm thân phận của Thiên sứ.

“Nên tôi đã chuyển mục tiêu của tôi sang cậu,” cô tiếp tục, “Có những người tình nghi khác nhưng cậu trông gần với nó hơn bao giờ hết. Tôi đã thu thập tất cả lời đồn về ai đã tỏ tình với ai, rồi so sánh chúng với hành vi của cậu, trong hơn nửa năm.”

“Nửa năm à…” tôi lặp lại.

Cô nàng nghi ngờ tôi một cách có chủ đích hơn là bản thân đã tưởng. Đây không phải đơn thuần là đoán bừa mà rõ ràng là một kế hoạch tỉ mỉ được lập ra để lật tẩy tôi.

Tôi tập trung vào những ngọn cỏ dưới chân của mình, nhưng cô vẫn tiếp tục.

“Tôi đã để ý một vài hành động cụ thể của cậu khi quan sát, đó là, chạm vào mặt người khác. Thực tế là tất cả bọn họ đều liên quan đến những vụ tỏ tình, theo cách này hay cách kia.”

Này, từ từ đã. Không phải hơi quá trớn rồi sao? Cô mất trí thật rồi à? Rốt cuộc người này định–

“Đôi lúc chỉ bằng những dịp tình cờ, như là cho người khác mượn tai nghe, hay hiếm hơn thì là lau vết bẩn trên mặt. Có lẽ tôi chỉ đang ảo tưởng thôi nhưng tần suất của việc ấy thì lại quá thường xuyên.”

Cô ta còn để ý đến khả năng đặc biệt ấy của tôi sao? Con người này thực sự là sắc sảo đến nhường nào cơ chứ?

Việc lau hộ vết bẩn trên mặt là phương pháp tốt nhất mà tôi có thể tìm được. Nhưng bởi vì đã dần dấy lên sự nghi ngờ nên tôi đã hạn chế sử dụng cách này lại.

“Và nếu lời đồn là thật thì Thiên sứ của Cao trung Kuze sẽ có một năng lực bí ẩn nào đó. Thường thì tôi cũng chẳng tin mấy lời vô nghĩa đấy đâu. Bản thân tôi không thể hoàn toàn tin tưởng vào những thứ như thế…”

Mắt tôi dán chặt vào ngọn cỏ dưới đất.

“Nhưng, không có lửa thì làm sao có khói. Một khả năng đáng để thử.”

“Đừng có làm những thứ lố bịch nữa”

“Ừ, tôi thật lố bịch. Đó là lí do tại sao tôi không thể lơ điều đó đi nếu bản thân thực sự phán đoán sai,” mặc dù khẳng định như vậy nhưng cô nàng này lại chẳng mảy may có chút nghi ngờ nào về phán đoán của bản thân cả.

Những thứ cô đã nói đơn thuần chỉ là một cuộc điều tra dựa trên những giả thuyết thiếu logic mà thôi.

Dẫu vậy, để mà ngờ tới việc ai đó sẽ thực sự làm nó… Thì đến ngay cả bản thân tôi cũng chẳng thể tiên liệu trước được.

“Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu cậu chạm vào khuôn mặt của ai đó? Quan sát thôi là chưa đủ. Truyền tải thông tin ư? Hay là biết một hai điều gì đó về họ? Tôi chẳng thể tìm thấy chút manh mối nào cho đến ngày hôm qua, khoảnh khắc mà cậu lướt nhẹ qua má tôi.”

Tôi

Việc danh tính của Thiên sứ bị bại lộ vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát, tôi đã chuẩn bị vài biện pháp đối phó với những tình huống này rồi. Nhưng sức mạnh này của tôi, dù sao thì cũng quá phi thực tế, không một ai sẽ tin, đó là những gì tôi đã nghĩ.

Đó chính xác là những gì tôi đã tin vào. Thêm vào đó tôi không nghĩ bản thân đã quá thả lỏng. Thực sự rất kì lạ khi giả định trường hợp có ai đó đến ngay trước mặt tôi cùng với sự quyết tâm và lập luận chặt chẽ như cô nàng này ngay từ đầu rồi.

Và lúc ở cổng trường, cô đã nói, “Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi”. Vì lí gì mà cô ta phải đi xa đến vậy để nắm thóp được tôi cơ chứ, Thiên sứ…

Yuzuki phớt lờ vẻ mặt bối rối của tôi và tiếp tục.

“Cậu trước đó trông có vẻ vẫn ổn, cho đến ngày hôm qua, cậu bỗng rùng mình một cách dữ dội. Tóm lại, tôi khác biệt với những mục tiêu trước đó, khác biệt một cách rõ rệt xét theo phản ứng của cậu khi đó.”

Ừm, cô thực sự rất khác biệt, một cách phi lý. Bản thân tôi đã sốc khi chứng kiến cảnh tượng đó. 

“Giả thuyết của tôi là, ‘Akashi Io có thể biết đối tượng mà người cậu tiếp xúc đang thích là ai, cụ thể đến cả số lượng người họ thích, bằng cách chạm vào mặt của mục tiêu.’ Sự khác biệt của tôi so với người khác chính là ở điểm đó.” Yuzuki thở dài một cách nặng nề. Đôi mắt cô trở nên u ám, lông mày nhíu lại.

Cô nàng này có thực sự nhận thức được việc cô ấy đang làm không vậy? Mà đòn chốt hạ được giáng xuống như này thì…  

Thành thật mà nói, có lẽ tôi nên thú nhận thôi. Không còn nghĩa lí gì khi giấu giếm cô ấy cả nữa.

Tôi đã từng nghĩ một chút về việc nên làm gì nếu chẳng may rơi vào tình huống này. Dẫu vậy,đây vẫn là viễn cảnh tồi tệ nhất có thể xảy ra.

Nhưng tôi vẫn chưa hiểu được một điều. Để chắc chắn với sự nghi ngờ ấy, tôi hỏi.

“Nếu là vậy thật thì cô sẽ làm gì chứ?”

“Nếu tất cả những gì tôi nói là thật thì cậu đã biết câu trả lời rồi đấy,” cô nhại lại lời tôi nói. Ừ thì, tôi phần nào cũng hiểu điều mà cô ấy đang ám chỉ là gì.

Cô nàng Yuzuki này có thể đi đến kết luận đó là bởi những suy luận chính xác của cô, nhưng trên tất cả, chính là nỗi ám ảnh bất thường của cô với Thiên sứ.

Không chỉ vậy, con người này còn nhận thức được bản thân yêu rất nhiều người.

Để một ai đó như vậy đến gặp tôi và nói, “Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.”, thì điều đó có nghĩa–

“Tôi muốn cậu chữa trị thứ Ái chi dị chứng tàn nhẫn đã dai dẳng bám lấy tôi này.” Vẻ mặt quyết tâm của cô nàng và lời đề nghị đầy mong đợi đó đã không còn khiến tôi quá bất ngờ nữa rồi. 

Tóm lại, cô nàng này cũng nhắm đến lời khuyên tình cảm của Thiên sứ. Hẳn đó là lí do tại sao cô ấy đi xa đến vậy.

Hiểu được tâm lý ấy thì vẻ thận trọng đó của cô là hoàn toàn hợp lí.

“Hiểu rồi… cơ bản tôi cũng hiểu tình cảnh của cô.”

 “V-vậy… cậu thực sự là Thiên sứ nhỉ?” cô bỗng chốc nuốt nước bọt.

“Đúng. Giả thuyết của cô hoàn toàn chính xác; tôi sở hữu thứ năng lực kì lạ mà cô đã đề cập trước đó. Và bản thân tôi đã tận dụng nó cho hoạt động của Thiên sứ. Không chỉ vậy, người đầu tiên lan truyền tin đồn về Thiên sứ cũng chính là tôi.”

“Vậy sao…” Yuzuki dường như có vẻ sốc.

Ừ thì, dĩ nhiên là nếu ai đó thú nhận với bạn họ có khả năng siêu nhiên thì đây chính xác là phản ứng bình thường rồi. Nhưng cô gái này trông có vẻ tiếp thu khá nhanh nhỉ.

Giờ đây tôi đã hiểu được hoàn cảnh của và mục đích của cô nàng. Thân phận thực sự của tôi cũng bị bại lộ. Nhưng, xin lỗi nhé, Yuzuki Minato.

“Với tư cách là Thiên sứ của Cao trung Kuze, tôi xin phép được từ chối yêu cầu này.”

Đây chính là quyết định cuối cùng.

“Hả? Nhưng mà? Tại sao chứ?!” Cô nàng ngồi bật dậy, trông mặt căng thẳng đến là.

Vẻ mặt đau đớn đó đã hơi lung lay quyết tâm của tôi. Nè cô dừng lại được không…? Tôi thực sự xin lỗi vì vấn đề này.

“Tôi giúp khách hàng bằng cách thúc đẩy họ tiến đến bày tỏ cảm xúc thật lòng của mình. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm. Đó là tất cả những gì tôi muốn làm. Ai sẽ được tôi tư vấn, sẽ được chính tôi quyết định. Tôi không thể giúp cô được.”

“Nhưng…”

“Ngoài ra, vấn đề đó tốt nhất cô nên kể cho bạn mình hơn là đi xin lời khuyên của một tên lạ mặt như tôi. Xin lỗi, nhưng vụ này tôi không theo được.” Để làm rõ quyết định của bản thân, tôi nhấn mạnh một lần nữa.

Tôi không thể làm tất cả mọi thứ liên quan đến tình yêu. Tôi có chuyên môn riêng của mình và đã quyết sẽ không tham gia vào bất kì điều gì khác ngoài chuyên môn đó.

“Nếu như…” Yuzuki thì thầm. Tôi nghiêng đầu khó hiểu.

“Nếu như tôi kể cho tất cả mọi người về bí mật của cậu? Về khả năng của cậu, về Thiên sứ. Liệu cậu có thấy ổn không?”

“Ặc…!”

Bị đâm trúng chỗ đau, tôi khẽ kêu lên một tiếng thảm thiết. Chết tiệt, bản thân mới chỉ ngầu được một chút thôi mà.

Vậy cô đã quyết định chơi tất tay để đạt được thỏa thuận nhỉ?

Cô nàng này khá là mưu mô đến bất ngờ đấy…

“Nếu vậy thì tôi cũng sẽ đáp trả lại, bằng cách tiết lộ hết tất cả người cô thầm thích ra. Tất cả, từng cái tên một.” Tôi hắng giọng. “Liệu cô có thấy ổn với việc này không? Nếu không thì, tôi mong cô hãy quay đầu đi.”

“Thế thì cả hai ta sẽ đồng quy vu tận luôn. Tôi không quan tâm lắm. Nếu cậu không chấp nhận thì tôi sẽ thực sự làm điều đó đấy.”

Nè, nè. Cô có thực sự ý thức được hậu quả của mình không vậy? Không, cô lẽ cô ta đã đến bước đường cùng rồi.

Hai cặp mắt khóa chặt vào nhau. Môi cô nàng mím chặt và hơi run rẩy.

Ý chí của con người này quá kiên cố. Ánh mắt lấp lánh đó đã đủ để cho tôi thấy được sự nghiêm túc trong lời nói của cô.

Tự diệt lẫn nhau, lựa chọn liều lĩnh nhất. Chẳng ai được lợi lộc gì cả.

Đây rõ ràng là một vụ “tống tình” rồi, cô ta đã suy nghĩ thấu đáo. Chẳng lẽ học sinh ưu tú nào cũng đáng sợ như này sao?

Nhưng… Yuzuki à.

“Hầy. Được thôi.”

“V-vậy tôi...”

“Ừ, làm gì thì làm. Tôi vẫn sẽ không giúp đâu.” Tôi nhún vai.

“Ể?”

Yuzuki mở to mắt trong sự ngỡ ngàng. Đoán là câu trả lời của tôi hoàn toàn ngược lại với dự đoán của cô ấy nhỉ.

Nhưng mà, có vẻ cả hai ta đều không chịu nhượng bộ nhỉ.

“Tôi không thể chấp nhận một yêu cầu với tâm trí lưỡng lự được. Đặc biệt với những đối tượng nghiêm túc như cô được,” Tôi giải thích.

“Nhưng… Chẳng phải cậu sẽ gặp rắc rối lớn nếu thân phận bị bại lộ sao?”

“Ừm, khá phiền phức đấy. Có thể gọi là thảm họa cũng được. Cô có hiểu được tôi đã dồn bao nhiêu công sức xây dựng lên lời đồn về Thiên sứ trong trường không? Có biết tôi đã cố gắng thế nào để nó lan truyền không?” 

Một thành tựu được gọt giũa lên từ sự thận trọng đến cực độ, nơi không cho phép tồn tại sơ hở.

Không, việc này để sau đi.

“Nhưng dù sao thì nếu thực sự đến mức này thì tôi chắc sẽ nghỉ học một thời gian thôi. Khoảng thời gian tôi biến mất chắc chắn mọi người sẽ mất hứng thú về câu chuyện này. Và thú thật thì bản thân tôi cũng chẳng cần phải đến trường để tiếp tục công việc Thiên sứ này đâu, cô biết mà?”

Phòng chat, chính sửa giọng, và thứ này thứ kia nữa là đủ.

“Dĩ nhiên. Tôi sẽ không giữ bí mật một cách nửa vời đâu. Vấn đề tình cảm không phải là thứ đáng để xem nhẹ. Và đối với Thiên sứ thì nó lại càng là thứ tôi không thể thỏa hiệp được.”

l

Đến lượt cô ấy im lặng.

Tôi không mong gì việc cô ấy sẽ hiểu được châm ngôn của Thiên sứ. Dù có hay không thì câu trả lời của tôi về yêu cầu của cô vẫn sẽ không đổi.

“Yên tâm đi. Cô muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không hé răng nửa lời về bí mật của cô đâu. Giờ tôi sẽ chuẩn bị cho khoảng thời gian phải nghỉ học vậy, chào.”

Cô ấy vẫn giữ im lặng.

“Nhân tiện cũng đừng đi loanh quanh mà dồn ép người khác như ngày hôm nay nhé? Có thể đạt được hiệu quả cao nhưng đồng thời sẽ kéo theo nhiều rủi ro đấy. Và ờm cái đó… Ái chi dị chứng hả?Mong cô sẽ tìm được cách.”  Tôi chống tay và đứng lên.

Dường như tôi sắp được thoát khỏi mớ bòng bong này nên cơ thể đã thả lỏng đi đôi chút. Khá là tuyệt khi cuối cùng cũng có được tự do.

Dù sao thì, giờ tôi nên quay về và xem lại lịch tư vấn của Thiên sứ cho ngày hôm nay…

“Chờ đã!”

“Hử?”

Giọng nói sắc lạnh ấy khiến tôi bất giác quay lại.

Yuzuki cụp mắt xuống, hai tay cô nàng bấu chặt vào gấu váy.

Những gợn sóng nhẹ nhàng, làn nước lấp lánh trên mặt hồ, tiếng lá cây khẽ đung đưa cùng với ánh tà dương bao bọc cả một khoảng. Đứng trước khung cảnh ấy, người con gái trước mặt tôi trông giống một Thiên sứ hơn cả thứ mà tôi đang giả dạng.

Đoán là chính bản thân đã làm hạ thấp đi cái danh ấy rồi nhỉ.

 “Cô còn chuyện gì muốn nói sao?”

“Xin lỗi… Tôi xin lỗi vì nó giống một lời đe dọa hơn là một thỉnh cầu. Tôi không hề có ý đó. Chỉ là… chỉ là tôi thực sự cần sự giúp đỡ của cậu.”

“Đủ rồi đó…” Đừng nói bằng cái giọng rưng rưng đó nữa…

“Tôi hiểu điều đó không phải chuyên môn của cậu. Tôi hiểu nó vi phạm nguyên tắc cá nhân của cậu… Nhưng tôi không còn ai khác cả…”

Cô ấy tiến lại gần, rồi chậm rãi ngước nhìn lên.

Tôi có thể thấy rõ ràng vẻ mặt thương cảm xen chút khó xử của bản thân phản chiếu qua đôi mắt ẩm ướt ấy.

Nào nào, đừng có dễ mềm lòng như thế chứ. Cậu là Thiên sứ của Cao trung Kuze đó? Cứng rắn lên.

“Không, nhưng…”

“Akashi-kun, nhìn tôi đi?”

Yuzuki chợt nắm lấy tay tôi. Đôi tay ấy mềm mại mà cũng thật lạnh lẽo. Cô khẽ áp bàn tay của tôi lên má của cô nàng.

9e7e6332-d139-4983-90c4-0f169b24386f.jpg

Bất ngờ trước sự chuyển hướng đột ngột. Tôi chỉ có thể ngẩn người ra trước cảnh tượng trước mặt.

Sức mạnh của tôi kích hoạt.

“Hả? Khoan?”

Nhưng tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng trước tình huống này rồi, mong là nó sẽ không tệ hơn lần đầu.

Nhưng có vẻ hiện tượng ấy vẫn không đổi. Khuôn mặt nhấp nháy chuyển đổi liên tục, và trong một khắc, mọi thứ đã kết thúc.

“Cậu đã thấy bao nhiêu?” cô nàng cười giễu cợt chính mình, “Cậu có thấy kinh tởm không? Liệu cậu có nghĩ tôi có thể kể với bạn bè về chuyện này sao?” Giọng cô ấy the thé, khóe mi đẫm lệ.

Cô không hề hỏi tôi. Đó chính là cô đang tự ghét bỏ bản thân mình.

Không có gì sai khi thích nhiều người cùng một lúc. Nhưng khá chắc là cô có quá nhiều rồi.

Cô ghét nó, cô ghét chính mình, hơn hết thảy mọi thứ, đó là lí do tại sao cô–

“Tôi muốn được chữa khỏi. Tôi sẽ làm bất kể điều gì. Nên, làm ơn đi mà”, cô nức nở. Nước mắt chảy xuống và dừng lại nơi tay tôi.

Dù đang khóc nhưng cô vẫn toát lên một vẻ kiên cường.

“Tôi bảo là không được đe dọa, nhưng đến tận mức này thì quá phạm lỗi rồi...” Hơn hết cả là giọt lệ từ một thiếu nữ xinh đẹp như cô ấy...

Vấn đề tình cảm không phải là thứ có thể giải quyết nửa vời, tôi đã từng nhủ với bản thân... nhỉ?

…Hàaa. Một tên Thiên sứ ngu ngốc. Thật sự đấy. “Được rồi.”

“T-thật hông?” Đôi mắt đẫm lệ đang khép hờ ấy chợt mở to.

“Ừ. Coi như cô là trường hợp đặc biệt đi, thật đấy”, tôi thở dài.

Yuzuki nắm chặt lấy tay tôi và cúi đầu xuống như thể đang cầu nguyện vậy, hơi thở ẩm ướt của cô phả nhịp nhàng vào tay tôi. 

“Tôi không thể hứa trước điều gì được. Đây vẫn không phải là chuyên môn của tôi. Không một chút kinh nghiệm nào ở lĩnh vực đấy nhé. Hiểu chưa?”

“Ừm, tôi hiểu rồi”, cô nàng lắp bắp.

“Nhưng tôi sẽ cô hết sức trong khả năng của mình. Và cả “Tôi sẽ làm bất kể điều gì” trước đó nữa, nhớ đấy”, tôi nhắc lại.

“Ừm, vâng! Dĩ nhiên rồi. Cảm ơn cậu... thực sự”. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập khuôn mặt ấy. Giờ tôi đã định nhúng tay vào chuyện này rồi thì bản thân phải cố mà làm tất cả những gì có thể thôi vậy.

Nói trước nhé, không phải là tôi bị bẫy bởi “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì” của một cô nàng xinh đẹp đâu đó, chỉ là nói trước thôi nhé.

À thì, không phải bị bẫy nhưng thôi thì tôi vẫn sẽ dùng vậy. “Được rồi, về ‘bất cứ điều gì’ trước đó, đây là thỉnh cầu đầu tiên của tôi.”

“Ể?... N-ngay bây giờ sao?”

“Chính cô đã nói còn gì. Tính hủy kèo sao?”

“Đ-được rồi... Vậy cậu muốn tôi làm gì?” Yuzuki căng thẳng trở lại, má hơi ửng hồng. Cô khoanh tay như thể đang ôm lấy bản thân mình trước ánh mắt của tôi. Đôi mắt đẫm lẹ của cô nàng toát lên vẻ mong manh đến lạ thường.

Cùng với biểu cảm như thể nói rằng, “Tôi sẵn sàng rồi”, nè dừng lại được không? Đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa. Nhất là với một nam sinh cao trung sống lành mạnh như thằng này đấy.

“A, nhưng... đến nơi nào đó vắng vẻ chút nhé... Tại đây thì hơi...?” cô lắp bắp.

“Nghĩ cái quái gì, nhỏ ngốc này. Tôi đang nói đến thân phận thực sự của Thiên sứ và sức mạnh của tôi. Nhớ giữ bí mật đấy. Hết rồi.”

“À. Ừm… Hiểu rồi.”

Hầy. Không thể chờ được mọi chuyện sẽ dẫn đến đâu đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Có thể tìm hiểu thêm ở đây https://en.wikipedia.org/wiki/Probatio_diabolica
Có thể tìm hiểu thêm ở đây https://en.wikipedia.org/wiki/Probatio_diabolica
[Lên trên]
Falling-in-love Peculiarity
Tham khảo tí cách dịch của mấy con A.I thì nó ra cái này. Ae có góp ý gì không?
Falling-in-love Peculiarity
Tham khảo tí cách dịch của mấy con A.I thì nó ra cái này. Ae có góp ý gì không?