Volume. 1

Hồi 4: Chuyến Tốc Hành Trống Rỗng

Hồi 4: Chuyến Tốc Hành Trống Rỗng

b5024924-04a5-423f-9d90-050beb7ae3c2.jpg

Thiếu nữ đang cảm thấy chán nản.

Bản thân cô tự nhận thức được rằng mình đã trở nên thật kì lạ.

Hơn thế nữa, vạn vật xung quanh cô cũng trong chớp mắt mà trở nên bất thường.

Mọi thứ đều diễn ra đúng như ý muốn của cô.

Bất cứ điều gì cô nói ra đều sẽ biến thành hiện thực.

Chẳng có lấy một chút trói buộc nào.

Một chốn thiên đường dành riêng cho cô.

“Trông em có vẻ chán nhỉ, tiểu thư.”

“――――”

Thế nhưng, chàng thiếu niên nọ lại cất lời như thể đã nhìn thấu tất cả.

Người vừa mới xuất hiện trong thế giới của cô dạo gần đây.

Ấy vậy mà, cậu ta vẫn chưa trở thành vật sở hữu của cô.

“……Phải rồi nhỉ, chẳng thú vị chút nào. Thật sự vô cùng tẻ nhạt.”

Tuy nói thế nhưng thiếu nữ lại mỉm cười.

Không phải vì thấy thích thú, mà đó chỉ là một thói quen.

Bởi vì chỉ cần cô mỉm cười, những kẻ khác sẽ ngay lập tức trở thành tù binh của cô.

Nhưng chàng thiếu niên kia thì lại khác.

“Anh không tính âm mưu chuyện gì sao?”

“Không hẳn? Tôi cũng chẳng có việc gì muốn làm cả.”

“Nói dối.”

“――――”

Nụ cười trên môi cô nứt toác.

Lời nói của cậu ta dồn ép cô tựa như một mũi dao sắc lẹm.

“Không phải là em không có việc gì muốn làm. Trái lại còn rất rõ ràng ấy chứ? Chỉ là em chưa có một phương hướng cụ thể thôi.”

“……Ngạc nhiên thật đấy.”

Bởi lẽ đó chính là sự thật.

Đúng như những gì cậu ta nói.

Cô có điều mình muốn làm.

Chỉ là không có một phương hướng cụ thể nào mà thôi.

Có mục đích nhưng lại thiếu đi mục tiêu.

“Này, anh. Chuyện này đây, anh không định chấm dứt nó sao?”

“Nếu tôi ngăn lại thì em tính sao?”

“Để xem nào. ――――Ít nhất thì, tôi sẽ chuẩn bị một nơi để anh không phải cảm thấy nhàm chán.”

Cklares Aerystep.

Thiếu nữ với mái tóc màu hạt lanh buộc dạt sang một bên.

Sở hữu đôi mắt hai màu, hồng nhạt và xanh lục lam.

Cô ấy lúc nào cũng nở một nụ cười tinh nghịch.

Rất khó để miêu tả về Cklares.

Một thiếu nữ không thể chỉ dùng một lời để diễn tả.

Điểm bất biến duy nhất là cô luôn cầm theo một cây gậy ba-toong màu xanh lục sáng.

Nụ cười ấy không hẳn xuất phát từ việc cô đang vui. Dù không vui, không thích thú, dù đang giận dữ hay bi thương, cô vẫn cười.

Chẳng ai rõ cô đang nghĩ gì. Quả thực là một người khó nắm bắt.

Và Cklares đó, lúc này đây,

“Đáng mong chờ thủ đô thật đấy nhỉ, Sensei.”

Đang ngồi vắt chéo chân trên chiếc sô-pha đối diện, nở nụ cười ranh mãnh và cất lời.

Người nãy giờ vẫn đang cắm cúi đọc sách bỗng ngẩng mặt lên, nháy một bên mắt và mỉm cười.

“Thành thực mà nói, tôi lại chẳng hứng thú cho lắm.”

“Vậy sao? Tiếc thật đấy, em thì đã háo hức tới mức mất ngủ từ tận một tuần trước rồi cơ.”

“Hả. Tiện hỏi luôn, thế hôm qua em ngủ được bao lâu?”

“────Đủ trọn mười hai tiếng.”

“Ngủ quá nhiều rồi đấy.”

“Kusukusu.”

“Thật là.”

Ý thức được bản thân vừa bị trêu chọc, cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phong cảnh vùn vụt lướt qua.

Lúc này, Norman và Cklares đang ở trên một chuyến tàu.

Tốc hành Treveed, khởi hành từ Balldium đi Nodonoru. Ghế ngồi trong khoang riêng rất êm ái và thoải mái, xen lẫn một chút rung lắc và tiếng ồn trầm thấp.

Cklares cũng nương theo ánh nhìn của Norman, ngắm nhìn vùng hoang dã trải dài tới tận chân trời.

“Tàu đi thủ đô à. Đây là lần đầu tiên em được đi loại phương tiện này đấy. Được quảng cáo là tân tiến nhất nên giá vé cũng đắt đỏ đến phi lý. Lúc lên tàu anh có thấy không? Hành khách toàn là mấy tay siêu giàu. Kiểu như ông giám đốc bảo tàng bị Sensei phá nát bét hồi tuần trước ấy.”

“Có thấy. Nhất quyết không được chạm mặt đâu đấy. Án mạng xảy ra như chơi chứ chẳng đùa.”

“Theo nghĩa đó, được trải nghiệm chuyến tàu này dưới dạng công tác phí của 『Cartesius』 đúng là may mắn thật.”

Cô cầm lấy tách trà trên chiếc bàn được gắn cố định dưới cửa sổ tàu.

Đó là bộ trà được gọi qua dịch vụ phòng.

“Trường học ấy à, chẳng thể nói là có ý nghĩa gì cho cam.”

Cô hiện đang theo học tại một ngôi trường nữ sinh ở Balldium.

Chiếc áo khoác hai hàng khuy màu trắng kết hợp cùng chân váy xanh lục. Chiếc váy lẽ ra phải dài đến bắp chân nhưng lại chỉ ngắn cộc tới trên đầu gối.

Mang thân phận là một 《Unlaw》 mà lại được đến trường thì quả thực là chuyện hiếm có.

Diện một chiếc váy ngắn cỡ đó, lại còn ngồi đối diện nhau trong một khoang tàu chẳng mấy rộng rãi, Norman thầm nghĩ cảnh tượng thấp thoáng lấp ló nơi đáy đùi kia thật không hay ho chút nào. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cậu tuyệt nhiên không thốt ra lời.

“Vẫn nên đàng hoàng nghe giảng thì hơn đấy.”

“Chuyện em đi học bữa đực bữa cái phần lớn là do kẹt công việc với Sensei còn gì? Ở trường em nổi tiếng lắm đấy nhé. Ngày nào cũng có người tới tìm em nhờ tư vấn tâm lý cơ.”

“Hòa nhập được thì tốt rồi, nhưng chuyện đó có liên quan gì đến chuyện nghe giảng không?”

“Đáng tiếc là mấy trường nội trú nữ sinh hầu hết toàn dạy khóa học làm dâu thôi. Chẳng thú vị tẹo nào.”

“Thế thì lại càng phải học chứ sao?”

“Có cần thiết phải học đâu cơ chứ? Đằng nào người sẽ rước em về dinh cũng chỉ có một mà thôi.”

Nụ cười tươi rói tựa như ngọn gió xuân mơn trớn.

Nhưng, thật vi diệu làm sao, đôi mắt ấy lại chẳng hề có ý cười.

“……Này nhé, em nghĩ ai là người trả học phí cho em hả.”

“Trời biết nè, ai ấy nhỉ. Một người tốt bụng nào đó chăng.”

“…………Là chị gái anh. Đừng có mà quên vụ đó.”

“Kusukusu.”

Cô nhấp một ngụm hồng trà,

“Mà, cơ hội được ra ngoài thành phố, lại còn đi đến thủ đô quả thực rất quý giá. Về phần mình, em hoàn toàn háo hức tận hưởng nó đấy chứ?”

“Cklares. Nhắc trước cho em biết, chuyến đi này tính ra là đi công tác đấy nhé?”

“Em biết chứ. Nhưng ít ra em cũng được phép chiêm ngưỡng vẻ đẹp đường phố của thủ đô cơ mà?”

“Chỉ cần giải quyết xong công việc là được. Dù sao thì từ đầu chúng ta cũng dự định sẽ ở lại một đêm mà.”

“Kusukusu. Ara, thật đáng mong chờ quá đi Sensei.”

Đặt tách trà xuống, cô khéo léo xoay tít cán gậy ba-toong trong tay.

Vòng quanh, vòng quanh.

Norman hờ hững nhún vai.

Đã nửa năm trôi qua kể từ sau lần đến thăm Balldium vào một năm rưỡi trước, đây là lần tiếp theo cậu đặt chân đến thủ đô.

Mục đích là để ghé qua tổng bộ của 『Cartesius』 tại thủ đô và báo cáo nhiều vấn đề khác nhau.

Vốn dĩ đây là công việc của chị gái cậu, Sphere, nhưng vì cô cũng đang bận rộn với các sự vụ bên trong Balldium, nên Norman đã đứng ra làm người đại diện, nhân tiện kết hợp du ngoạn luôn thể.

Còn Cklares thì đi theo với tư cách người tháp tùng.

Đây quả thực là một cơ hội hiếm có khó tìm.

“Một kẻ mang danh 《Unlaw》 như em, nếu không nhờ dịp này thì làm sao có cửa ra khỏi thành phố được.”

Thiếu nữ đang nở nụ cười rạng rỡ, nhưng ẩn sâu bên trong lại không hề cười ấy, bị người đời gọi là quái vật và bị cấm rời khỏi thành phố.

Hoạt động trong nội khu đô thị thì còn có chút tự do nhất định, nhưng một khi tự ý rời đi, cô sẽ bị bắt giữ, hoặc bị giết chết.

Ít nhất thì, những 《Unlaw》 đã bị nắm rõ tung tích và sự tồn tại đều sẽ lãnh chung kết cục đó, và bản thân họ cũng thừa biết điều này.

Bởi vậy, chuyện thiếu nữ đang vô cùng hào hứng chắc chắn là thật.

“Lại còn được đi hẹn hò qua đêm với Sensei nữa chứ. Chắc chắn mọi người sẽ ghen tị đỏ mắt cho xem.”

“Nếu em rủ thì lúc nào anh chả đi.”

“Hê. Vậy nếu bốn người bọn em cùng rủ một lúc thì anh tính sao?”

“………………Thì anh đành phải phân thân ra thôi chứ sao.”

“Dù là nói dối thì em cũng mong anh bảo sẽ chọn em cơ. Thật đau lòng quá đi mà.”

Trái ngược với những lời vừa thốt ra, Cklares lại mỉm cười đầy vui vẻ trong khi cán gậy vẫn xoay tít trên tay.

“Đi tàu thế này cũng không tệ.”

Cklares nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài và lẩm bẩm.

“Chỉ cần có đường ray là nó có thể tiến đi bất cứ đâu. Dù chạy nhanh hơn rất nhiều so với đi bộ, cưỡi ngựa, xe hơi hay xe máy, nhưng nếu không có đường ray thì lại chẳng thể lăn bánh. Thú vị nhỉ? Tưởng chừng tự do mà lại là thứ mất tự do nhất. Dù chỉ có thể di chuyển trên một con đường được vạch sẵn, nhưng lướt đi trên con đường ấy lại nhanh hơn bất kỳ thứ gì.”

“Ý em là vì nó bị giới hạn sao?”

“Không, sai rồi Norman-sensei. Tuy bị giới hạn nhưng bên trong đó vẫn tồn tại tự do. Ví dụ như chuyến tốc hành này, dù mang danh tân tiến nhất, nhưng rốt cuộc thì nó tân tiến ở điểm nào cơ chứ?”

“Nó chạy nhanh hơn trước rất nhiều, và có thể vận chuyển lượng hàng hóa khổng lồ.”

“Ra là vậy. Nhân tiện cho em hỏi một chút nhé? Chuyến tàu này bao gồm bao nhiêu toa, và có bao nhiêu toa dành cho hành khách thế?”

“Gồm mười toa, trong đó có hai toa là khoang hành khách. Một toa là quầy bar và nhà hàng, phần còn lại là toa chở hàng.”

“Ừm, đúng thế đúng thế. Tỉ lệ sắp xếp các toa như vậy cũng là một dạng của sự tự do đấy. Nhưng mà có một điểm kỳ lạ ở đây, số người rời khỏi Balldium rất thưa thớt. Kể cả có là những người đi buôn chuyến chăng nữa, liệu có cần thiết phải cất công chuẩn bị hẳn khoang hành khách sang trọng trên một chuyến tàu tốc hành hay không? Gom tất cả thành tàu chở hàng không phải tốt hơn sao?”

Trước câu hỏi của Cklares, Norman trầm ngâm suy nghĩ một lúc,

“Anh nghĩ vấn đề này cũng không có gì khó hiểu.”

“Hê?”

“Tóm lại là dành cho những người liên quan đến buôn bán chứ gì. Dùng các toa chở hàng phía sau để gửi hàng tấn hàng hóa đến thủ đô. Việc này là cần thiết đối với khâu vận tải và luân chuyển. Đồ ăn, nhu yếu phẩm, cho đến cả những món đồ đắt đỏ các loại. Nếu chọn chuyển lên tàu tốc hành thì đó hẳn phải là lựa chọn cuối cùng rồi. Nếu làm vậy, thấy không, chi phí vận chuyển cũng sẽ tăng lên đúng chứ? Mà một khi dính đến tiền bạc, trách nhiệm đi kèm cũng sẽ nặng nề hơn. Trách nhiệm càng lớn thì càng đòi hỏi người chịu trách nhiệm phải đi cùng.”

“Ra là vậy, ra là vậy. Những kẻ đó mới chính là người ngồi trong căn phòng này.”

Cộc, tiếng gậy ba-toong gõ nhẹ xuống sàn.

“Suy luận sắc bén lắm, Norman-sensei.”

“Được em tâng bốc thế này cũng chẳng bõ bèn gì.”

Norman đứng dậy.

“Đi đâu vậy Sensei?”

“Anh đi lấy thêm hồng trà. Chắc cũng phải mất một lúc nữa mới tới thủ đô. Em có thấy hơi đói bụng chưa? Để anh mua thêm chút đồ ăn vặt về nhé?”

“Ở trên chuyến tàu cao cấp thế này thì gọi phục vụ là họ mang đến tận nơi thôi phải không? Cơ mà───”

“Cơ mà?”

“Có vẻ như tốt nhất là lúc này anh chưa nên ra ngoài đâu.”

Nói rồi,

“Phù.”

Cô thở hắt ra một hơi thật dài. Ngay khi Norman còn đang thắc mắc trước hành động đó,

“Ưm.”

Cậu đã bị cô hôn. Trước khi kịp phản ứng lại hành động đường đột này, thân thể cậu đã bị ấn ngồi phịch xuống sô-pha.

“Rero...”

Ngay cả chiếc lưỡi cũng lách vào khoang miệng, khiến cậu ngạc nhiên mở to mắt, để rồi nhận ra ở khoảng cách sát sạt, cô bé ấy cũng đang mở mắt nhìn mình.

Đôi mắt hai màu ánh lên vẻ mị hoặc. Nụ hôn kéo dài đến mười mấy giây.

“──Kusu, cảm ơn vì bữa ăn nhé.”

“…………Thế này là sao?”

Vừa mới cất tiếng hỏi, ngay khoảnh khắc đó.

Uỳnh, uỳnh, những âm thanh trầm đục của vật gì đó đổ ập xuống vang lên liên hồi từ bên ngoài căn phòng.

“…………Cklares?”

“Em đang dùng ‘tay’ của mình đấy.”

Cậu ngẫm nghĩ một chút về câu trả lời.

Cậu khoác chiếc áo choàng vẫn đang gấp gọn trên sô-pha vào, kiểm tra lại sức nặng quen thuộc của nó rồi đội chiếc mũ phớt lên đầu.

“Bây giờ anh ra ngoài liệu có ổn không?”

“Em không khuyến khích đâu nhé. Dĩ nhiên là nếu có em đi cùng thì dù là bên ngoài cánh cửa này, hay giữa chiến trường thảm khốc tột độ, hay thậm chí là tại sào huyệt của thế giới ngầm đầy rẫy tội ác, Sensei cũng sẽ chẳng bao giờ phải chịu dù chỉ là một vết xước. Trái lại, em còn hứa hẹn sẽ mang đến cho anh những khoảnh khắc tuyệt vời đến mức anh sẽ phải thốt lên rằng đó là một buổi hẹn hò đầy thú vị cùng em đấy chứ. Nhưng đâu phải cứ thế là đâm đầu vào nguy hiểm đúng không nào? Chúng ta cứ ở lì đây và tiếp tục nụ hôn lúc nãy cũng được mà. Thấy sao hả?”

Bởi vì đó rành rành là một lời đề nghị tuôn ra liến thoắng với vẻ đầy giả trân, nên,

“Có nghĩa là vẫn ổn chứ gì.”

“…………Ara ara, tiếc ghê.”

Trông cô chẳng có vẻ gì là tiếc nuối cho cam.

Vừa bước ra khỏi khoang hành khách, đập vào mắt là vô số những xác chết nằm la liệt.

“Ở trường của em ấy mà.”

“Ừm.”

“Từng có một vụ bù nhìn bị vứt vương vãi trong nhà kho của câu lạc bộ kịch. Có lần em đã được nhờ đến để giải quyết chuyện đó. Mọi người còn nháo nhào cả lên vì tưởng là có trộm cơ.”

“Thế à.”

“Kết cục là, do cô gái làm vệ sinh vô tình làm đổ rồi bày bừa ra thôi. Lý do cũng thật đáng yêu là vì sợ bị mắng, nên em cũng đã phải dọn dẹp hậu quả giúp luôn.”

“Hoho, có vẻ em thực sự rất được tín nhiệm nhỉ.”

“────Đám bù nhìn lúc đó, trông cũng y hệt như thế này này.”

“Đáng tiếc là ở đây, chúng lại là hàng thật.”

Thở dài trước câu nói của Cklares, Norman đưa mắt nhìn quanh bên trong chuyến tàu.

Hai toa hành khách với những dãy ghế khoang nối tiếp nhau.

Giờ đã trở thành một cỗ quan tài bằng thép di động.

Đổ gục. Và đều đã chết.

“……Mong là tài xế và những người khác vẫn bình an.”

Norman cất tiếng hỏi Cklares ở ngay bên cạnh, người đang hờ hững ôm lấy cánh tay cậu.

Tựa đầu lên vai cậu với vòng tay khoác hờ, cô gõ nhẹ cây gậy xuống sàn vài cái,

“Trước mắt thì, cứ để cửa sổ mở thế này sẽ tốt hơn. Phòng hờ thì em muốn anh tạm thời đừng rời khỏi em.”

“Ừm, rõ rồi. Nhưng mà, cứ đứng trân trân ra đây cũng chẳng ích gì, chúng ta thử kiểm tra lại xem sao nhé.”

Bước vào một khoang gần đó, họ tiến hành xem xét thi thể.

Một người đàn ông trung niên trong bộ vest đắt tiền đang ngồi sụp xuống, dãi rớt chảy dài từ khóe miệng.

Nhưng không hề có dấu hiệu giãy giụa hay phản kháng.

“Không có vẻ gì là bị tấn công, cũng không có ngoại thương. Cklares, em cảm thấy thế nào?”

“Một cảm giác khá là tồi tệ.”

Cô hơi nghiêng đầu như thể đang suy nghĩ,

“Để em thử ôm tay anh xem có làm tâm trạng khá lên không nào.”

Rồi ôm chầm lấy cánh tay của Norman không chút ngần ngại.

“Em có cảm giác có thứ gì đó lẫn vào trong không khí, nhưng cụ thể là gì thì em cũng không rõ lắm. Tạm thời cứ thăm dò tình hình nên em chỉ bảo vệ mỗi phòng riêng của hai chúng mình thôi.”

“Nhờ vậy mà anh cũng nhặt lại được cái mạng…………Khoan đã, thế nụ hôn ban nãy là có ý gì? Nếu em dùng năng lực để bảo vệ chúng ta thì đâu cần thiết phải hôn đúng không?”

“Chỉ là em muốn hôn thôi mà.”

“…………Ra là vậy.”

Thôi thì, nếu là vậy thì đành chịu.

“Hơi... không, rắc rối to rồi đây.”

“Sao lại thế ạ?”

“Bất kể kẻ thù nhắm vào ai hay mục đích là gì, nếu chúng ta cứ thế này mà tiến vào thủ đô thì sẽ rất rắc rối.”

Vừa dứt lời, cậu bắt đầu sải bước thật nhanh, kéo theo cả Cklares đang ôm lấy tay mình.

“Oyaoyaoya, Norman-sensei nay lại nhanh nhẹn quá cơ. Rắc rối ở chỗ nào thế?”

“Một chuyến tàu đầy xác chết cập bến, và có hai người sống sót. Điều đầu tiên người ta sẽ nghĩ tới là gì?”

“Một cặp đôi định mệnh đã làm nên kỳ tích sống sót nhờ vào sức mạnh của tình yêu.”

“Là việc hai người đó chính là thủ phạm đấy.”

“Kusukusu, anh không phủ nhận làm em vui lắm.”

Ngay khoảnh khắc Cklares vừa cười, toa tàu rung lắc dữ dội.

“Ối chà.”

Trọng tâm chao đảo, mạnh đến mức cơ thể như muốn nổi bồng lên. Mọi thứ chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng,

“Ây da, sensei. Cảm ơn nhé.”

Cklares đã nằm gọn lỏn trong vòng tay của Norman.

Cơ thể mảnh mai của một thiếu nữ cùng hương thơm ngát dễ chịu.

“Không sao chứ?”

“Tất nhiên rồi. Nhưng mà cú rung lắc ban nãy mạnh thật đấy.”

“……Không ổn rồi. Kiểu này có khi tài xế ở buồng máy cũng tiêu luôn rồi. Nếu lỡ có bị trật đường ray hay gì thì đành nhờ cậy vào em vậy.”

“Anh chịu dựa dẫm vào em thì em cũng vui đấy. Nhưng dù là em thì cũng sẽ gãy hai ba cái xương mất thôi.”

“Thôi thì tới lúc đó tính sau vậy.”

Và rồi, khi họ di chuyển đến toa tiếp theo là toa ăn, quả đúng như dự đoán, xác chết nằm lăn lóc khắp nơi.

Thế nhưng, thứ đang chờ đón họ không chỉ có vậy,

“Hửm?”

Là một con mãnh xà.

Một con rắn khổng lồ chưa từng thấy, chiều dài toàn thân chắc phải đến ba mét, lao thẳng về phía họ.

────Cộc.

Đáp lại, Cklares, thiếu nữ được mệnh danh là Yêu Tinh, chỉ đơn giản gõ nhẹ cây gậy của mình.

“《Ngự Thủ Yêu Tinh》(Spriggan Hand)”

Con mãnh xà đó ngay lập tức bị chẻ đôi theo chiều dọc.

Máu tươi phun trào làm vấy bẩn cả toa ăn,

“Thật là, giật cả mình cơ đấy.”

Nhưng không một giọt nào có thể chạm tới chỗ Cklares đang mỉm cười và Norman.

“Em từng thấy rắn rồi, nhưng kích cỡ này quả nhiên là lần đầu tiên đấy. Norman-sensei thì sao?”

“Kích cỡ cỡ này bình thường không thể có đâu. Huống hồ lại ở trong một chuyến tàu thế này.”

Không bình thường chút nào, quá đỗi dị thường.

Nói cách khác,

“───Đây là một vụ cướp tàu do 《Unlaw》 gây ra.”

“Vấn đề là, liệu hung thủ của vụ này có còn ở trên tàu hay không.”

Tại toa căn tin, Norman lên tiếng trong lúc đang lục soát các thi thể.

“Như anh đã nói lúc nãy đấy, nếu cứ mơ hồ về tình hình mà đến trạm cuối thì chúng ta sẽ thành nghi phạm mất. Nếu không tìm được thủ phạm, hay ít nhất là manh mối nào đó, thì ngay khoảnh khắc đặt chân đến thủ đô, chúng ta sẽ bị đưa đi thẩm vấn ngay.”

“Hôm nay anh nói nhiều lạ thường nhỉ.”

Cklares liếc nhìn Norman đang khám nghiệm tử thi, trong khi bản thân vẫn ngồi tựa lưng tao nhã trên ghế, thong thả nhấp ngụm hồng trà.

“Giả sử đây là một vụ cướp tàu, anh nghĩ mục đích của chúng là gì?”

“Những người đã chết đều là quý tộc, thương nhân hoặc giới nhà giàu ở Balldium. Bất cứ ai mang động cơ giết người vì lý do chính trị hay tiền bạc cũng chẳng có gì lạ. Có thể mục tiêu của chúng là chúng ta, hoặc là một vụ khủng bố bừa bãi, cũng có thể là chúng nhắm vào toa chở hàng.”

“Hừm? Tức là khả năng cuối cùng là nhắm vào hàng hóa sao.”

“Nếu vì tiền thì cũng không phải là không có khả năng. Nhưng giả thuyết này có một vấn đề.”

“Ồ, sao nào.”

“Đó là cách thức thu hồi. Cứ cho là chúng đã khống chế được số hàng hóa đi, vậy chuyến tàu này đang hướng về đâu?”

“Nhà ga thủ đô.”

“Đúng vậy. Dù cho đội thu hồi có đợi sẵn ở ga bên đó, thì nhà ga thủ đô vốn rất rộng lớn nên chắc chắn sẽ có cả những người không liên quan ở đấy. Dù gì thì đây cũng là tàu tốc hành đời mới nhất nên rất được chú ý, hơn nữa hầu hết hành khách lại đều đã chết. Từ một nơi như vậy mà muốn cuỗm đi mỗi đống hàng hóa một cách an toàn thì xem chừng hơi khó nhằn đấy.”

“Cũng phải ha. Tuy không hẳn là bất khả thi nhưng chắc sẽ tốn công lắm. Vậy là một vụ ám sát nhắm vào ai đó chăng?”

“Ai biết được?”

Cậu trầm ngâm một lát.

Khi muốn giết một ai đó, người ta sẽ làm gì? Có vô số cách để ra tay.

Ngay cả khi không dùng đến 《Unlaw》, việc tước đoạt mạng sống của một người vẫn rất dễ dàng.

Thế nhưng, Norman thầm nghĩ.

“Nếu muốn ám sát ai đó thì dùng khí độc là một lựa chọn khá dở. Không loại trừ khả năng nạn nhân sẽ sống sót bằng cách thần kỳ nào đó.”

Dù sao đi nữa,

“Trước mắt cứ đến buồng máy đã. Nếu hung thủ ở đó thì tóm gọn, còn nếu không... đến lúc đó hẵng hay.”

“Cứ yên tâm, anh sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Cộc một tiếng, Yêu Tinh mỉm cười gõ nhẹ cây trượng xuống sàn.

“Làm vừa phải thôi đấy.”

Họ tiến bước sang toa tàu tiếp theo.

“Nghĩ xem『Thể Biến Hình』lúc nãy đến đây làm gì, anh cho rằng nó muốn xác nhận xem chúng ta còn sống hay đã chết bởi khí độc. Sở dĩ có độ trễ về thời gian chắc là để đợi khí độc khuếch tán hết. Trong trường hợp này, vấn đề nằm ở chỗ con rắn đó hành động một mình hay có đồng bọn.”

“Dự đoán của sensei là gì?”

“Chắc là có đồng bọn.”

Bởi vì.

“Rõ ràng đám này là đồng bọn mà.”

Khi bước vào toa chở hàng tiếp nối toa căn tin, lẫn trong đống hành lý là thi thể của năm gã đàn ông được vũ trang đầy đủ. Nhìn cái cách bọn chúng trang bị súng ống và những con dao găm quân dụng thô kệch, dù nhìn thế nào cũng không thể là hành khách bình thường được.

“Oya oya oya! Nếu đúng như Norman-san nói, bọn chúng là đồng phạm của con rắn lúc nãy, thì thế này là sao đây!? Không lẽ ngoài chúng ta ra còn có ai khác nhúng tay vào ư!?”

“Ra tay nhanh thật đấy, Cklares.”

Ai là thủ phạm, chẳng cần nghĩ cũng biết.

“…………Em muốn một phản ứng thú vị hơn cơ, sensei.”

Nàng Yêu Tinh đáng yêu phồng má dỗi hờn.

“Kiểu như giật mình kinh ngạc, hay ‘dù sao thì cũng ước gì em giữ lại mạng sống cho chúng’, mấy phản ứng đại loại thế không có sao?”

“Ừ thì, chuyện muốn giữ lại mạng sống cho chúng thì cũng không hẳn là không có.”

Cậu vừa khẽ buông lời bất mãn,

“Tiếc quá. Em là vệ sĩ nên sự an toàn của Norman-sensei phải được đặt lên hàng đầu.”

Miệng thì nói tiếc, nhưng có vẻ cô nàng lại rất hài lòng trước sự bất mãn của Norman.

“Nào, sao đây sensei. Hãy vận dụng tối đa kỹ năng của bác sĩ quân y để khám nghiệm tử thi, đoán thử xem danh tính, tính cách, mục đích và cả bữa sáng nay bọn chúng ăn gì đi nào.”

“Đó đâu phải là kỹ năng của bác sĩ quân y chứ. Nếu là Londerz-san thì đừng nói là bữa sáng nay, khéo cô ấy còn suy luận ra cả thói quen ăn uống thường ngày của chúng ấy chứ.”

Cậu nhún vai cho qua chuyện, rồi đưa mắt nhìn xuống những cái xác nằm la liệt.

Khám nghiệm tử thi không phải là mục đích của cậu.

Thủ phạm đang ngồi vắt vẻo trên đống hàng hóa kia kìa, nên mấy chuyện đó sao cũng được.

“……Hừm.”

Cậu gật gù,

“Cơ mà, có những thứ đến anh cũng nhìn ra được.”

“Hế. Là gì thế?”

“Mấy gã này chỉ là đám lưu manh đánh thuê kiếm cơm từng ngày hay đại loại vậy thôi.”

Trong túi áo khoác của chúng có những tờ phiếu chứng nhận làm công nhật.

Đó là thứ chúng nhận được sau khi làm xong việc, rồi đem đổi lấy tiền mặt ở các quầy giao dịch. Chữ tuy nhỏ nhưng có in cả địa chỉ trên đó. Ngoài ra còn có tiền lẻ, vài chai rượu rẻ tiền và cuống vé cá cược.

“Tay chai sần thô ráp thế này thì chắc là dân làm công trường hay xây dựng gì đó rồi. Chỉ là đám tiểu tốt ngoài ngõ hẻm, gọi một tiếng là xúm lại thôi.”

“Hm.”

Cô nàng hơi nghiêng đầu.

“Từ thợ xây chuyển sang không tặc cướp tàu hỏa luôn sao. Bọn thất nghiệp đúng là đa tài thật đấy. Đáng để học hỏi.”

“……Bỏ qua vụ thất nghiệp đi có được không.”

“Yên tâm đi Norman-sensei. Dù anh có thất nghiệp thì em cũng không bận tâm đâu.”

“……Nói chung, có bọn tép riu ở đây thì ắt hẳn phải có kẻ đứng sau giật dây. Bọn này là đội thu gom hàng hóa chăng? Nếu thế thì trang bị nhẹ nhàng thế này cũng kỳ lạ thật. Hay là chúng định mỗi tên xách một ít chuồn riêng……?”

“Một chuyến tàu cao cấp mà lại lòi ra đám lưu manh ăn mặc thế này thì em thấy hơi bất thường đấy.”

“Anh cũng nghĩ vậy. Ở nhà ga nhỉ, rốt cuộc chúng định làm cái trò gì chứ─────Hửm?”

“Sensei?”

Như vừa nhận ra điều gì đó, Norman lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra. Cậu kiểm tra đối chiếu với bảng lịch trình chạy của chuyến tàu tốc hành, rồi chậc lưỡi.

Sau đó cậu lại lôi từ trong áo khoác ra một cuốn sách nhỏ. Nét mặt cậu lộ rõ vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.

“Cuốn sách đó là?”

“Sách địa lý.”

“Oya. Cái áo khoác của anh vẫn như cái túi thần kỳ nhỉ, lôi ra được đủ thứ. ───Rồi sao?”

“Chuyến tàu này, sẽ không đến thủ đô đâu.”

“────Hế?”

Đôi mắt mang hai sắc xanh lơ và hồng nhạt của cô hơi nheo lại.

“Là cú rung lắc lúc nãy. Nó đã chuyển hướng chuyến tàu khỏi tuyến đường bộ vốn dĩ phải đi. Giờ chúng ta đang chạy trên một đường ray bỏ hoang.”

Cậu đưa cuốn sách địa lý cho Cklares xem.

Trang sách đang mở là khu vực mà đáng lý ra nhóm Norman đang đi qua.

Cậu lấy cây bút từ túi áo ngực ra và vạch một đường trên bản đồ.

Đường vạch hơi cong một chút, nhưng nhìn chung là một đường thẳng.

“Đây là tuyến đường ray ban đầu. Có in sơ lược trên bản đồ hướng dẫn của tàu đấy. Và…… chắc là nó đã bị bẻ ghi sang đường ray bỏ hoang ở quanh khu vực này.”

“Bỏ hoang nghĩa là sao?”

“Có vẻ như phía trước là một mỏ than đã ngưng hoạt động. Anh cứ thắc mắc chúng cướp tàu hỏa để làm gì, hóa ra là vậy. Chỉ cần chệch khỏi tuyến đường cũ, rồi thong thả dỡ hàng ở một nhà ga bỏ hoang nào đó là xong. Bọn chúng có thể nuốt trọn tất cả. Bọn chết rấp này không mang theo đồ đạc để khuân vác là vì lý do đó.”

“Táo bạo thật đấy. Nhưng nếu tàu không đến nơi thì chẳng phải sẽ ầm ĩ cả lên sao?”

“Cho dù thế thì chừng đó thời gian cũng đủ để chúng vơ vét hết tài sản có giá trị rồi.”

Cậu gấp cuốn sách địa lý lại, trút một tiếng thở dài nặng nề.

“…………Toang rồi, chuyện này nghiêm trọng hơn anh tưởng.”

“Hơn cả việc bị《Unlaw》cướp tàu á?”

“Nửa này nửa kia. Dù cái đó cũng rách việc lắm rồi, nhưng bọn chúng chuẩn bị kỹ lưỡng hơn anh nghĩ nhiều……”

Căng rồi đây, Norman tự nhận thức được sự nôn nóng trong lòng mình.

“…………Phùuuu.”

Cậu đưa tay lên chỉnh lại mũ, tập hợp lại các luồng suy nghĩ.

Vụ cướp tàu. Quyền lực gia của thành phố bị sát hại. Unlaw rắn. Đám lưu manh tép riu. Xâu chuỗi mọi tình huống lại, khả năng cao là kẻ chủ mưu hoặc một tên cốt cán nào đó đang ở trong buồng lái. Nếu là đám tiểu tốt thì có lẽ vẫn còn lảng vảng ở các toa khác.

“……Nếu đường ray đã bị chuyển hướng, thì chúng sẽ không cần lo việc bị cảnh sát bao vây ở thủ đô nữa. Mặc dù có khả năng chúng ta sẽ bị đám tập kích đang mai phục sẵn ở nhà ga đó vây ráp.”

“Thế thì chẳng phải vấn đề gì to tát đâu nhỉ? Có em ở đây mà.”

“…………Chuyện đó thì anh không phủ nhận.”

Nếu chỉ là tội phạm loài người thông thường thì có khi thế lại hay.

Nhưng đây lại là vụ án do《Unlaw》nhúng tay vào.

Xử lý việc đó là nhiệm vụ của cậu, nếu bỏ mặc thì sẽ làm ảnh hưởng đến đánh giá của chính Norman.

Đánh giá rất quan trọng.

Bởi cậu có lý do bắt buộc phải kiếm chác điểm số và sự đánh giá───

Dù đó là bí mật mà chỉ có chị gái cậu biết.

“…………Được rồi, Cklares.”

“Sao nào?”

“Có chuyện này muốn nhờ em, nếu gặp tên nào có vẻ là chủ mưu thì em có thể nương tay giữ lại mạng cho hắn được không?”

“Không thích.”

Nàng Yêu Tinh cười khúc khích.

Vừa dùng cây quyền trượng chọc chọc nghịch ngợm vào xác chết, cô nàng vừa vui vẻ đáp lời.

“Như đã nói lúc nãy, em là vệ sĩ của Norman-sensei, và an toàn của anh là ưu tiên số một. Tức là, em đã nuôi một quyết tâm vô cùng mãnh liệt rằng sẽ tàn sát sạch sành sanh bất cứ kẻ nào dám mang đến hiểm nguy cho sensei đấy.”

Cô nàng đang dùng nụ cười đáng yêu nhất để nói ra những lời đáng sợ nhất. Dù đã dự đoán trước được câu trả lời này, nhưng giờ phải làm sao đây.

“Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại. Sensei cũng có nỗi khổ tâm riêng của sensei mà.”

Cô nàng đặt ngón tay thon dài lên cằm,

“Chúng ta cá cược một ván không, Norman-sensei.”

Cô uyển chuyển xoay múa cây gậy trên năm ngón tay, rồi nhã nhặn nhón lấy tà váy cúi chào.

“Như đã nói, em muốn giết bất kỳ thứ gì tiềm ẩn nguy cơ, bất kể là con người hay《Unlaw》. Bởi vì chẳng có lý do nào có thể vượt qua được việc đảm bảo an toàn cho sensei Norman cả.”

Tuy nhiên,

“Em cũng sẽ thấu hiểu cho hoàn cảnh của Norman-sensei. Thế nên, nếu động cơ của tên thủ phạm có lẽ đang trốn trong buồng lái kia mà nhạt nhẽo thì em sẽ giết. Còn nếu hắn có một lý do đủ sức nặng cho việc này thì em sẽ tha mạng cho hắn. Thấy sao hả?”

“Thế cũng gọi là cá cược à? Tiêu chuẩn để đánh giá xem nó có nhạt nhẽo hay không tính sao đây?”

“Cái đó thì hai ta cùng bàn bạc phán xét nhé.”

“……Nói tóm lại, có khi anh sẽ phải thuyết phục để em không sắm vai phản diện luôn ấy chứ.”

“Kusukusu──Không đâu.”

Nàng Yêu Tinh lại cười rúc rích. Rồi lắc đầu bằng một điệu bộ vô cùng kịch tính.

Hành động ấy diễn ra giữa một đống xác chết la liệt, trông vô cùng lệch pha, bất kính và thiếu nghiêm túc đến cực điểm.

Người bảo hộ này, dù bảo vệ thứ mà cô muốn bảo vệ đi chăng nữa.

Nhưng đối với món bảo vật cần được bảo vệ, cô ấy không chỉ đơn thuần là đang bảo vệ.

Mà là một con quái vật sẵn sàng bóp méo vạn vật xung quanh, bóp méo bất kỳ ai.

“Kẻ thủ ác là một ai đó ngoài kia. Còn em là con quái vật sắm vai quái vật, sẽ nghiền nát lũ ngốc xít đang âm mưu làm trò xằng bậy.”

Nào.

“Em sẽ tàn sát sạch sành sanh vì Norman-sensei. Em vô cùng nghiêm túc, không một chút đùa cợt nào đâu. Thế nên, sensei à. Anh cũng hãy nghiêm túc nhất có thể, thử ngăn cản em xem sao nhé?”

44c7ad17-d25e-4cf0-a1fa-0620842fb566.jpg

“────Quả nhiên là đến rồi sao.”

Căn phòng máy mà họ đặt chân tới rộng hơn so với tưởng tượng.

Chấn động của đoàn tàu cùng tiếng rít của gió ồn ào hơn hẳn lúc nãy, và sàn nhà thì rung lắc liên hồi.

Nằm ở phía trong cùng là khu vực động cơ để nạp nhiên liệu cùng buồng lái. Khoảng không gian chừng vài mét ngay phía trước hẹp đến mức họ phải đứng sát rạt vào nhau mới miễn cưỡng vừa chỗ.

Nhưng điều quan trọng nhất nằm ở ngay trước mặt hai người───một gã đàn ông đang ngồi nghiêng người trên ghế lái.

Ngay cả khi xét đến việc gã đang ngồi, đó vẫn là một gã đàn ông thấp bé. Nhìn qua cũng thừa hiểu dung mạo gã chẳng lấy gì làm bảnh bao, hay nếu nói trắng ra không kiêng dè thì gã trông khá xấu xí.

Cách ăn mặc cũng chỉ ở mức tàm tạm. Chẳng lôi thôi nhưng cũng không hề sạch sẽ tươm tất.

Trông như một gã công nhân nhan nhản ở bất cứ đâu.

Chiếc tẩu thuốc ngậm trên miệng là nét cá tính duy nhất. Thế nhưng, đó cũng chỉ là một mảnh thông tin đánh giá qua vẻ bề ngoài mà thôi.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, Norman đã hiểu ngay.

Gã là một 《Unlaw》.

Cái bầu không khí gai góc đặc trưng của những kẻ coi bạo lực là cơm bữa.

Đôi mắt tối tăm đượm vẻ buông xuôi, cam chịu với mọi thứ trên đời, nhưng sâu thẳm bên trong lại lóe lên một tia sáng đục ngầu, sắc lạnh.

Gã không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Norman và Cklares.

Trái lại, gã còn có vẻ như đã đoán trước được điều đó.

Một cái gật đầu hờ hững, như thể chuyện gã nghĩ tới rốt cuộc đã thực sự xảy ra───

“…………Ô kìa?”

“……Cklares?”

Cô gái vẫn đang khoác chặt tay cậu khẽ tỏ ra kinh ngạc.

Đây là một biểu cảm vô cùng hiếm thấy ở cô.

“……À ừm, cho hỏi ông là ai vậy? Vụ cướp tàu này do ông làm chủ mưu sao? Mục đích của ông là gì?”

“Knocker Cromwell. Đúng vậy. Mục đích là để giết các người, hoặc là chiêu mộ.”

“─────Hả?”

“Hửm──”

Suốt mấy giây đồng hồ, Norman đứng hình, và ngay cả Cklares cũng chung tình trạng.

Việc gã là kẻ chủ mưu của vụ cướp tàu đúng như những gì họ đã dự tính.

Tuy nhiên, mục đích của gã lại là giết Norman và Cklares. Hoặc là chiêu mộ ư?

Chẳng phải chúng nhắm đến đống hàng hóa hay ám sát một nhân vật quan trọng nào đó sao.

“Trò chuyện chút đi, Hemish. Chúng ta còn nhiều thời gian lắm, chuyến tàu này đang không hướng về Thủ đô đâu.”

“……Ông đã chuyển đổi tuyến đường ở giữa chừng đúng không?”

“Quả không hổ danh. Để ta nói một cách dễ hiểu thế này nhé, Norman Hemish. Ta cũng từng ở cùng một vị thế với Yêu Tinh đằng kia đấy.”

“───Thì ra là vậy.”

Norman gật đầu. Chỉ bằng một câu nói ấy, cậu đã thấu hiểu ngọn ngành.

“Ông chính là 《Unlaw》 của『Cartesius』ư.”

“Chính xác.”

Knocker ngậm lại tẩu thuốc.

“Ta đã bị『Cartesius』vứt bỏ tại Balldium đó.”

Từng luồng khói ngột ngạt được phả ra. Lời nói chẳng vương chút cảm xúc nào.

Chỉ là sự thật, một cách ngắn gọn. Cứ như thể trái tim biết cảm nhận của gã đã sớm hao mòn.

Việc Norman không biết mặt gã chứng tỏ gã đã bị vứt bỏ từ hơn một năm rưỡi trước.

“Suýt bị giết, nhưng mạng lớn chưa chết. Thế nên ta mới đang hành động thế này.”

“Hành động gì?”

“Phong trào nhân quyền cho 《Unlaw》.”

“Hả?”

“Công bố sự tồn tại của 《Unlaw》, và giành lấy nhân quyền đích thực. Đó là mục đích của ta.”

“………………”

Phong trào nhân quyền───của《Unlaw》?

Norman ngạc nhiên đến mức há hốc mồm, còn nụ cười của Cklares thì cứng đờ lại.

“Ta đã nắm được thông tin các người sẽ lên chuyến tàu này.”

“Từ ai cơ?”

“Cướp tàu và thu hồi hàng hóa chỉ là tiện thể thôi. Hỡi Yêu Tinh, cô có biết không. Cô là một trong những con quái vật hữu dụng và nguy hiểm nhất trong『Cartesius』đấy.”

“Sensei? Sensei bị bơ rồi kìa?”

“Giải phóng nhân quyền cho《Unlaw》, quả thật nghe rất nực cười nhỉ. Nhưng, đãi ngộ dành cho《Unlaw》 thực sự rất tồi tệ. Aerystep, nghe nói cô đang theo học tại học viện nữ sinh ở Balldium đúng không? Hoặc như đồng nghiệp của cô, chỉ cần báo cáo sau đó là có thể tự do ra ngoài.”

“Ây da, cái đó là nhờ tình yêu của sensei cả đấy...”

“Chỉ có các người mới được thế thôi. Nơi ở bị chỉ định, quyền tự do ra ngoài hầu như chẳng có.”

“……”

Cklares khẽ dao động.

Có lẽ cô cũng lờ mờ hiểu được.

Thực tế thì, trước kia cô cũng từng như vậy.

“Về sự nới lỏng đó, Hemish, ta biết ngươi đã góp một phần công sức. Thật tuyệt vời.”

“…………Cảm ơn?”

Tự dưng được khen ngợi, cảm giác thật khó tả.

“Nhưng thế vẫn chưa đủ.『Song Sinh』(Twin) ở thủ đô đang phát triển vũ khí chống lại 《Unlaw》. Cứ đà này, ngay cả giá trị lợi dụng của chúng ta cũng sẽ bị tước đoạt.”

Chính vì thế, gã thấp bé lặng lẽ dồn nhiệt huyết vào từng lời.

“Chúng ta, những 《Unlaw》, cần được giải phóng. Chúng ta có sức mạnh để chiến đấu. Giờ chỉ cần tiền bạc, thời gian và nhân lực.”

“Ý ông là chuyện đó không phải bất khả thi?”

“Hiển nhiên. Hemish. Nếu có ngươi, bốn người ở Balldium cũng sẽ theo cùng. Như vậy mọi chuyện sẽ thực tế hơn một chút.”

“...Ra vậy, ông suy nghĩ mọi việc khá rạch ròi đấy.”

Norman cảm thấy thật nực cười.

Kẻ này đang thực sự muốn làm cái gọi là phong trào nhân quyền cho 《Unlaw》.

Thế giới sẽ ra sao nếu nhận thức được sự tồn tại của 《Unlaw》? Khả quan nhất cũng chỉ là sự lặp lại của thời kỳ săn phù thủy thời Trung Cổ mà thôi.

“...Hừm.”

Dù nội dung nghe có vẻ hoang đường, nhưng giọng điệu và bầu không khí của Knocker không hề có chút đùa cợt nào. Gã thấp bé này rất nghiêm túc, và thực sự định làm vậy.

Trông gã giống như một người thợ mỏ đang điên cuồng và mải miết vung cuốc nhắm vào mạch vàng.

Dù chẳng biết nó có tồn tại hay không. Gã vẫn sẽ đâm sầm về phía trước cho đến khi tìm thấy.

“Hiểu rồi.”

Và có một điều cậu đã nhận ra.

Tinh thần muốn thay đổi những thứ xung quanh ── muốn bóp méo hiện trạng của vạn vật.

“Ông là,『Thể Bóp Méo』sao?”

“Đúng vậy.”

『Thể Bóp Méo』sở hữu một đặc tính khác biệt rõ rệt so với các 《Unlaw》 khác.

Dị năng và tinh thần của họ nhắm vào người khác, vào môi trường xung quanh. Bóp méo cực đại những thứ bên ngoài bản thân. Đó có thể là vật chất bị dị năng tác động, hoặc những người khác bị chính cá nhân đó gây ảnh hưởng.

Kẻ bóp méo mọi người, bóp méo xung quanh, bóp méo cả những lẽ thường.

Những vụ án do『Thể Bóp Méo』gây ra thường có quy mô lớn nhất trong số các《Unlaw》.

Cklares, cũng từng như vậy.

“Ngươi hiểu chuyện nhanh đấy Hemish. Vậy thì hãy trả lời luôn đi. Ta sẽ bóp méo thế giới này vì một tương lai nơi 《Unlaw》 có thể sống sót. Ngươi có muốn giúp một tay không? ───Ngươi chắc chắn cũng khao khát điều đó.”

“Hm.”

Kiểu nói chuyện chỉ đề cập đến những điều cần thiết, lược bỏ mọi thứ dư thừa này cũng khiến cậu có chút thiện cảm.

Tuy nhiên, Norman không phải kiểu người ngây thơ đến mức chỉ dựa vào đó mà đưa ra quyết định.

“Tôi có chuyện muốn hỏi.”

“Chuyện gì. Ta sẽ trả lời trong khả năng của mình.”

“Ông có lý do gì để giết các hành khách không?”

Rất nhiều người đã bị giết. Cậu không biết họ có tội tình gì hay không.

Nhưng chắc chắn họ không đáng bị cuốn vào và chết một cách oan uổng như thế.

“Không.”

Knocker đáp gọn lỏn.

Một cách thản nhiên, như chiếc búa tạ nện xuống khối thép.

“Ta giết vì chúng vướng víu. Xử lý số lượng dân thường đông như thế này rất phiền phức. Nên ta giết.”

“Vậy sao.”

Norman gật đầu.

“Cklares, vụ cá cược coi như anh thua nhé.”

“Ây da, được sao?”

“Ừ, được rồi.”

Không giống cậu thường ngày, những lời nói đó lạnh lẽo và sáo rỗng đến mức sởn gai ốc.

Đáng ra không giết mà chỉ vô hiệu hóa, rồi để gã diễn thuyết những lời vừa rồi cho『Cartesius』nghe thì sau này mọi chuyện sẽ nhàn hạ hơn.

Nhưng, hơn thế nữa.

“Cứ giết quách hắn tại đây đi.”

Vốn dĩ họ đang cá cược về động cơ của hung thủ, nhưng nghe xong những lời của Knocker, cậu chẳng còn lý do gì để ngăn cản việc giết gã nữa. Không thể để một con quái vật giết người chỉ vì lý do “vướng víu” tiếp tục sống được.

“Không ngờ hắn lại là một kẻ rác rưởi đến vậy.”

“Ồ. Được thấy khía cạnh hiếm hoi của Norman-sensei, kể ra cũng vui, nhưng mà...”

Nàng Yêu Tinh bước lên một bước.

Chuyển động vô cùng nhẹ nhàng. Trông chẳng có chút gì là đang ở một nơi rung lắc dữ dội.

Mang theo bầu không khí thoát tục ấy, cô dùng cây gậy gõ xuống sàn.

Một tiếng "cộc" vang lên.

“───《Ngự Thủ Yêu Tinh》”

“《Thợ mỏ Búa nát》”

Và rồi───chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

“────Cklares?”

“Hừm, quả nhiên là không được à. Cũng đồng hạng nhỉ.”

“Ta đã nói là ta biết các người sẽ đến rồi mà.”

Knocker đứng dậy.

Quả nhiên là gã rất thấp. Còn thấp hơn cả Cklares.

“Ta đã dự tính trước việc đàm phán đổ vỡ. Nếu đã là vật cản thì phải bị loại bỏ. Và Aerystep này. Dị năng của cô có thể bị dị năng của ta triệt tiêu. Đó là lý do ta đứng đây chờ sẵn các người.”

“Có vẻ là vậy. Dù tôi đã dùng sức mạnh từ trước khi bước vào khoang động cơ, nhưng cũng chẳng xi nhê gì.”

“Hóa ra đó là lý do lúc nãy em lại tỏ ra ngạc nhiên hiếm thấy như vậy...”

『Thể Bóp Méo』 sở hữu dị năng can thiệp và bóp méo tính chất của vật chất. Nếu vậy.

Nếu thứ mà dị năng của Cklares đã bóp méo lại có thể bị Knocker bóp méo thêm một lần nữa.

Phép thuật của Yêu Tinh────sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

“Sức mạnh của ta cũng không thể sử dụng được, nhưng nếu chúng ta triệt tiêu lẫn nhau. Thì Yêu Tinh cũng chỉ là một con người bình thường.”

Thứ gã rút ra là một con dao thô kệch.

“Nếu đã không chịu nghe lời thì ta sẽ giết cô như những hành khách khác───vì cô cản đường.”

Chuyển động của Knocker Cromwell rất đơn giản.

Rút ngắn khoảng cách vài mét và vung hung khí.

Chỉ là sự trau chuốt cho một chuyển động đơn thuần đó mà thôi.

Nhìn bộ pháp của gã có thể thấy gã không hoàn toàn dựa dẫm vào dị năng. Gã coi dị năng như một loại vũ khí để rèn luyện và ứng dụng nó.

Một 《Unlaw》 như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại bị vứt bỏ?

Rõ ràng là rất hữu dụng. Rõ ràng là đã từng được trọng dụng.

Vậy mà lại bị vứt bỏ. Như một hòn đá vô giá trị. Ẩn sau đó là cả một câu chuyện nhường nào cơ chứ.

Không, bây giờ điều đó không quan trọng bằng...

“Cklares, để anh ra tay nhé?”

“Sensei cứ đứng đó mà xem đi.”

“Ừ.”

Norman đút hai tay vào túi quần, đứng im bất động.

Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, hiện thực sẽ lập tức phơi bày.

“Chết đi, Yêu Tinh.”

Một lời nói tựa như lời nguyền rủa.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy cảm xúc lộ ra từ gã.

“───Kusukusu.”

Một tiếng “keng” chói tai vang lên.

“─────”

Hai mắt Knocker mở trừng trừng.

Khỏi cần phải nói, đó không phải là âm thanh của lưỡi dao xé toạc da thịt.

Đó là âm thanh của con dao dày cộp găm thẳng vào bức tường.

“Nếu không dùng được dị năng thì cũng chẳng khác gì người bình thường──sao.”

Cô không hề dùng năng lực để phòng ngự.

Thứ cô dùng là cây gậy màu xanh ngọc lục bảo. Cô dùng tay cầm hình chữ L của nó móc vào tay đang cầm dao của Knocker và gạt đòn tấn công sang một bên.

Chính vì đó là một chuyển động nhanh gọn và không có động tác thừa, nên lưỡi dao của gã thấp bé mới găm thẳng vào tường.

“Ây da, bị khinh thường mất rồi. Tôi là vệ sĩ của sensei cơ mà. ───Không dùng được dị năng nên không thể bảo vệ, làm gì có chuyện đó chứ?”

Nàng Yêu Tinh cười khúc khích, cây gậy vung lên chớp nhoáng.

Các ngón tay nắm chặt giữa thân gậy búng nhẹ, xoay vòng. Đầu gậy hất lên đánh trúng phóc vào khuỷu tay Knocker.

“Guh...!?”

Cú đánh vào khớp xương khiến gã thấp bé bối rối và nao núng vì đau đớn, gã buộc phải buông dao và lùi lại,

“Này này, không phải định giết tôi sao?”

“Khực──”

Chuyển động của gã đột ngột khựng lại.

Cklares đã xoay người, vung gậy và móc phần tay cầm vào cổ Knocker.

“Tất nhiên là tôi sẽ không để ông làm thế rồi.”

Ngay mỏ ác của gã thấp bé đang bị khống chế───một cú đấm thẳng giáng xuống.

Một cú đấm hạ trọng tâm vô cùng đẹp mắt.

“Hagh!? ──Khụ!?”

Vẫn chưa dừng lại. Cô tháo phần móc ở cổ ra, và cứ thế giáng thêm một gậy.

Đập mạnh vào thái dương, khiến cả cơ thể gã đập mạnh vào tường.

“Uguh─── Khốn, khiếp...!”

Trước chuỗi đòn tấn công liên hoàn tung ra trong chớp mắt, lần này Knocker đã phải lùi lại vài bước.

Dù vậy, vốn dĩ đây đã là một không gian chật hẹp. Khoảng cách này có thể được rút ngắn ngay lập tức. Vừa rút một con dao mới từ trong ngực áo ra, gã vừa nói,

“Từ đâu mà cô có được thứ thể thuật này... Trong tài liệu, làm gì có thông tin nào như thế...”

“Ông đang nói chuyện từ đời nảo đời nào thế. Dù là con người hay 《Unlaw》 thì cũng phải trưởng thành từng ngày chứ.”

“───Hỗn xược.”

“Làm người khác chướng mắt là sở trường của tôi mà, vì tôi là 《Unlaw》 cơ mà.”

Tuy là hành lang hẹp, nhưng chỉ có gã đàn ông thấp bé và một thiếu nữ. Vung dao thì không sao, nhưng vung một cây gậy dài thì không thể thoải mái được.

Vì vậy, Cklares cầm ở giữa thân gậy, vừa xoay vừa vung đòn.

Lưỡi dao và cây gậy liên tục va chạm.

Chuyển động của gã thấp bé là kỹ năng ám sát dựa trên võ thuật quân đội. Nhanh nhất và ngắn nhất, đòn sát thủ luồn lách qua từng kẽ hở trong nhịp thở và ý thức của đối phương. Trái ngược lại, kỹ thuật của cô là hóa giải và khống chế đòn tấn công của đối thủ. Cô dùng gậy gạt phăng cú đâm của gã, thuận đà đâm luôn mũi gậy tới. Nếu gã né được, cô sẽ xoay người, móc cán gậy vào cơ thể đối phương để khống chế.

Chuyển động của cô đẹp tựa như một điệu nhảy.

Làn gió xuân dẫu ấm áp, nhưng chẳng ai có thể nắm bắt được.

Thế nhưng, gió lại tự do thổi đến bất cứ nơi nào nó muốn.

Một thiếu nữ thoát tục.

Dù ở đâu, hay trong bất kỳ khung cảnh nào, cũng đều không phù hợp với cô.

Nhưng, có lẽ nói điều này sẽ hơi thất lễ với một thiếu nữ.

Dáng vẻ cô tay cầm quyền trượng, tự do bay múa trong hành lang chật hẹp này lại phù hợp đến đáng sợ.

Giống hệt như chốn bồng lai tiên cảnh nơi Yêu Tinh bay lượn, nơi mà con người không thể bước chân vào.

“!───”

“Kusu.”

Trận công thủ chỉ diễn ra vỏn vẹn vài chục giây. Nhưng người phải nhăn mặt lại là gã thấp bé.

Bởi vì quyền kiểm soát nhịp độ trận đấu đã nằm gọn trong tay nàng Yêu Tinh.

“────Rốt cuộc, cô học những kỹ năng đó từ đâu.”

Đó có lẽ là sự sợ hãi.

Một nữ sinh bình thường, lại sở hữu kỹ năng chiến đấu ngang ngửa với một sát thủ.

Gã đang phải chật vật trước một đứa trẻ mà gã tưởng rằng chỉ cần phong ấn dị năng là có thể dễ dàng chiến thắng.

Biết đâu chừng────biết đâu chừng, con nhãi này vẫn còn giấu giếm thứ gì đó?

Có lẽ gã sẽ nghĩ lại, tự nhủ rằng mình đã lo xa quá.

“Ufufu.”

Nhưng, nụ cười của nàng Yêu Tinh đã không cho gã cơ hội đó.

Dù trong hoàn cảnh nào, dù đang sắp bị giết đến nơi nhưng nụ cười đó vẫn không hề thay đổi.

Cô luôn kiên định, không sợ hãi, không chùn bước. Người phải thay đổi, sợ hãi và chùn bước là đối thủ của cô.

Bởi vì không thể hiểu thấu, nên mới sinh ra sợ hãi.

“────!”

Gã thấp bé bật người lên.

Gã miễn cưỡng nhảy lùi về phía sau.

Mặc kệ việc lưng đập mạnh vào khoang động cơ, thứ gã nắm lấy không phải là dao, mà là...

“Thế này thì sao...!”

Một khẩu súng lục nhỏ gọn trượt ra từ tay áo.

Khẩu súng bắn phát một dùng để ám sát được giấu kín trong tay áo. Nhỏ gọn, nhưng vẫn là một hung khí thừa sức cướp đi sinh mạng con người.

Cò súng lập tức được bóp.

“───”

Norman vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

Bởi cậu đã biết trước kết cục sẽ ra sao.

Dù rằng cậu vẫn lo lắng.

“Phù──”

Lần đầu tiên Cklares trút một hơi thở sắc lẹm.

Cô dựng dọc cây gậy, viên đạn găm thẳng vào giữa thân gậy. Vết nứt lan ra khắp thân gậy, rồi phát nổ.

Và rồi, gã thấp bé nhìn thấy hai thứ.

“────!?”

Lưỡi kiếm liễu bằng bạc trắng muốt lộ ra từ lớp vỏ vỡ nát. Nó được giấu khéo léo bên trong cây gậy.

Và, một đôi cánh với hoa văn hình học hiện ra sau lưng nàng Yêu Tinh.

16743543-209d-4e67-b030-296e2729c49a.jpg

“Cklares!”

Tiếng hét thất thanh của Norman vang lên, nhưng Yêu Tinh chẳng màng đến điều đó mà tiếp tục lao lên phía trước.

Chỉ trong chớp mắt. Một cú đâm mẫu mực tựa mũi tên xuyên thẳng qua tim Knocker.

───Lưỡi kiếm trắng toát chớp lóe trong vũ điệu của gió.

“Khụ───”

Knocker ọc ra một ngụm máu bầm,

“…………《Thợ mỏ Búa nát》(Dvergr Knock)!”

“《Ngự Thủ Yêu Tinh》”

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

“───Khốn kiếp.”

“Tiếc quá nhỉ. Nếu ông có thể phong ấn tôi, thì ngược lại tôi cũng có thể làm vậy với ông mà.”

《Ngự Thủ Yêu Tinh》.

Thứ sức mạnh điều khiển không khí như vật thể rắn theo ý muốn.

Cô có thể dùng ý chí của mình nhào nặn không khí thành bất kỳ hình thù nào cô muốn.

Điểm đáng sợ nhất là nó hoàn toàn vô hình.

Nói kỹ hơn, vốn dĩ dị năng này chỉ có thể điều khiển vùng không khí xung quanh mà cô nhìn thấy, nhưng qua quá trình rèn luyện, phạm vi bóp méo đã được mở rộng. Giờ đây, lấy bản thân làm trung tâm, cô có thể hóa rắn và điều khiển không khí từ xa trong bán kính hàng chục mét dù không nhìn thấy, thậm chí có thể kiểm soát cả thành phần không khí và áp suất.

Spriggan bảo vệ kho báu. Chính vì thế nó mới có tên là 『Bàn tay của Yêu Tinh』.

Ngược lại,《Thợ mỏ Búa nát》của Knocker có lẽ là dị năng biến những vật cứng thành mềm.

Tuy nhiên, đối với Knocker, điều quan trọng không chỉ nằm ở tính chất của năng lực.

“Ra là... vậy sao.”

“Hử?”

“Đôi cánh ánh sáng... ban nãy... Các người đặc biệt là... vì thứ đó...!”

Đôi cánh sau lưng cô đã biến mất. Nhưng hình ảnh đó đã in sâu vào trong mắt Knocker.

“Nếu có được sức mạnh đó... rõ ràng cô có thể bóp méo được nhiều thứ hơn thế này cơ mà...!”

“……!”

“Đừng có áp đặt sự bóp méo của ông lên tôi. Thứ tôi muốn bóp méo khác với thứ ông muốn bóp méo.”

Vì ông và tôi khác nhau.

Dù ông có nói vậy tôi cũng không quan tâm đâu.

“Chính vì không hiểu được điều đó, nên ông mới bị vứt bỏ đấy, không phải sao?”

“───!”

Gã thấp bé định hét lên điều gì đó.

“Đủ rồi đấy.”

Nhưng, nàng Yêu Tinh đã rút thanh kiếm liễu khỏi ngực gã trước khi gã kịp cất lời.

Máu tuôn trào từ ngực, máu ọc ra từ cổ họng cùng một âm thanh nghèn nghẹn, sự sống cứ thế trôi tuột khỏi cơ thể gã thấp bé.

Thế là kết thúc.

Bằng cái chết của con quái vật đã bóp méo biết bao sinh mạng.

Hai người bị nhắm đến đã sống sót.

“…………Phù. Tiêu rồi, em làm hỏng mất vỏ kiếm rồi, sensei.”

Cklares cười gượng, vẩy nhẹ thanh kiếm để rũ sạch vết máu.

“Thôi, đành chịu vậy. Bữa nào mình đi mua cái mới nhé…… À, với lại.”

“Vâng?”

“Tay kiếm cừ lắm, quả không hổ danh là em.”

“───Ufufu.”

Cô mỉm cười trước lời khen ngợi.

Không phải là nụ cười giả tạo thường thấy.

Mà là vì niềm vui thuần khiết khác hẳn mọi khi.

“Chuyện đơn giản thôi mà [note91459], sensei [note91460].”

Cô nở một nụ cười ấm áp tựa như làn gió mùa xuân.

“Là nhờ sensei dạy dỗ em quá xuất sắc đấy ạ.”

“Thật, đúng là một chuyến đi thú vị nhỉ.”

Hai ngày sau vụ cướp tàu, sau khi báo cáo xong ở thủ đô, trên chuyến tàu trở về, Cklares mỉm cười như mọi khi.

Hạ gục tên chủ mưu thì tốt thôi, nhưng phần mệt mỏi nhất lại là sau đó.

Dọn dẹp tàn cuộc lúc nào cũng vất vả cả.

Họ phải đưa con tàu quay về đúng hướng tại khu mỏ hoang, rồi tiến thẳng đến thủ đô Nodonoru. Dù đến nơi vào ngay đêm hôm đó, nhưng việc lấy lời khai và giải trình lại kéo dài mãi đến tận khuya. Chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ, Norman lại phải đi lo liệu công việc dự định từ trước, đi hẹn hò ngắm cảnh với Cklares, rồi rời khỏi thủ đô vào ngay ngày hôm sau mà chẳng kịp có lấy một phút nghỉ ngơi.

Việc bị giữ lại trong khoảng thời gian ngắn hơn dự tính vẫn để lại chút lấn cấn, nhưng thôi thì cứ coi đó là trong cái rủi có cái may.

Cứ nửa năm một lần Norman lại cất công đến Nodonoru, nhưng dẫu vậy cậu vẫn không tài nào thích nổi nơi này.

Cậu cũng chẳng hề ghé qua thăm nhà.

Rốt cuộc thì, chốn dung thân của Norman vẫn là khu phố không có gió thổi, được bao bọc bởi những bức tường thành kia.

“Khó mà bảo là thú vị được đấy nhé.”

Vừa mường tượng lại những chuyện đó, Norman vừa khẽ chạm tay vào vành chiếc mũ phớt.

“Đặc biệt là xuất hiện một kẻ ngang hàng với em cũng làm anh bất ngờ đấy.”

“Với em thì việc vụ cá cược với sensei kết thúc không mấy trọn vẹn lại là điều nuối tiếc nhất.”

Vừa nói xong, cô nàng chợt hơi ngước cằm lên như vừa nảy ra điều gì đó.

“Vậy thì thêm một câu đố phụ nhé. Thực ra em đã dùng dị năng đúng một lần, sensei đoán xem là lúc nào?”

“Là lúc em gạt phăng viên đạn đi chứ gì?”

Cậu trả lời ngay tắp lự.

“Em có thể dùng sức mạnh thuần túy vung gậy đánh trúng viên đạn cũng đáng kinh ngạc thật, nhưng nếu sau đó em lao lên phía trước thì chẳng ai biết những mảnh vỡ từ cây gậy bị văng ra hay viên đạn bị nảy lại sẽ bay đi đâu cả. Chỉ trong khoảnh khắc đó, em đã đẩy văng những thứ vướng víu đi để đâm tới, sai sao được?”

“Hoàn hảo. Không hổ danh là sensei.”

“Chuyện cỏn con thế này thì có gì đâu.”

“Kusukusu.”

Thứ mà Yêu Tinh đang đùa nghịch trong tay là món đồ mới toanh vừa được sắm ở thủ đô.

“...Nhưng mà này, Cklares. Dù có nói thế thì hành động lúc đó của em cũng quá liều lĩnh rồi đấy. Lúc ấy...”

Hiện lên trong tâm trí cậu là đôi cánh tỏa ánh sáng xanh lục.

“Em biết mà. Nhưng chỉ là một khoảnh khắc thôi mà? Châm chước cho em khoản đó đi nha.”

“Thật tình... xin em đấy.”

Cậu buông tiếng thở dài,

“Ôi... đúng là một chuyến viễn chinh gian nan.”

Bị vướng vào vụ cướp tàu, bị một gã cách mạng mang tư tưởng ích kỷ đeo bám, rồi lại phải viết thêm một mớ báo cáo thừa thãi, Norman chẳng thể nào thấy vui cho nổi.

“Sensei nghĩ sao?”

“Hm?”

“Phong trào nhân quyền cho《Unlaw》. Hành động của hắn ta thì miễn bàn rồi, nhưng xét về bản chất của phong trào đó cơ.”

“Hừm.”

Được hỏi nên cậu bắt đầu suy ngẫm.

“Đòi hỏi nhân quyền cho《Unlaw》cũng không tệ. Thậm chí là một ý hay. Nếu chỉ dừng lại ở đó thì có khi anh cũng đã hợp tác với hắn rồi.”

“Hê. Vậy thì tiếc thật đấy. Nếu sensei mà đứng về phe hắn thì mọi chuyện hẳn đã thành công êm đẹp rồi.”

“Đâu có dễ ăn như vậy.”

Cậu cười gượng,

“Dù có làm cách nào thì cũng chẳng thể thành công được đâu.”

Cậu quả quyết khẳng định.

Hệt như đang nói về một chân lý hiển nhiên.

“Phần lớn mọi người đều là những con người bình thường. Thế giới này sẽ chẳng vì một nhóm thiểu số nhỏ bé như vậy mà thay đổi đâu.”

“Ý sensei là đa số luôn thắng thiểu số chứ gì.”

“Đáng tiếc là vậy.”

Ít nhất thì thế giới hiện tại đang vận hành theo cách như thế.

“Công khai sự tồn tại đó chỉ tổ sinh ra nghi kỵ, tốt nhất là cứ giấu nhẹm đi. Một cuộc sống thường nhật mà cứ phải nơm nớp lo xem người hàng xóm của mình có sở hữu năng lực kỳ bí nào không thì phiền phức lắm.”

Thế nên, mục đích của Knocker Cromwell quả thực chỉ là một lý tưởng hão huyền, viển vông.

Nó sẽ chỉ tạo ra một đống hỗn mang to lớn vượt xa những rắc rối do một cá nhân《Unlaw》gây ra mà thôi.

Chắc hẳn bản thân hắn cũng hiểu rõ điều đó. Hiểu rõ, nhưng vẫn cố chấp hành động.

Để rồi kết cục là một chuyến tàu tốc hành trống không, chỉ còn lại Norman và Cklares.

“Anh cũng không phải là không thể thấu hiểu được cảm giác của hắn...”

Không phải là không thấu hiểu. Chỉ là, cậu không thể đồng tình.

“───Ufufu.”

“...Sao thế?”

“Không có gì. Chỉ là hiếm khi thấy sensei đưa ra những nhận xét đầy tính cảm xúc như vậy thôi.”

“.....................Cũng có lúc phải thế chứ.”

Cậu khẽ hắng giọng e hèm một tiếng.

Quả thật, làm vậy chẳng giống cậu chút nào.

“Hơn nữa, khi về đến nơi lại phải báo cáo với chị ấy. Mới nghĩ đến thôi đã thấy oải rồi.”

“Chuyện đó thì em xin thành thực chia buồn với sensei. Nhưng mà───này, sensei.”

Yêu Tinh khẽ cong khóe môi mỉm cười.

Đôi mắt hai màu của cô nhìn thẳng vào Norman.

“───”

Trong khoảnh khắc ấy, âm thanh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của Norman.

Cả thế giới giờ đây chỉ còn lại nụ cười tuyệt mĩ của nàng Yêu Tinh.

Một nụ cười thoát tục, khiến người ta mê đắm tựa như không thuộc về cõi trần gian.

“Nếu vất vả quá thì, chúng ta cứ thế này trốn đi, không quay về Balldium nữa cũng được mà, phải không?”

Lời nói của Yêu Tinh tựa như mật ngọt rỉ rót vào tai cậu.

“Khu phố đó lúc nào cũng đầy rẫy rắc rối. Nếu vậy thì trốn đi đâu đó chỉ có hai chúng ta───đùa thôi. Nhưng với em thì sao cũng được. Nếu sensei muốn, em chẳng ngại ngần vứt bỏ cuộc sống hiện tại này đâu.”

Bất chấp nội dung là gì, cái âm sắc kiều diễm ấy thôi thúc cậu một khao khát mãnh liệt muốn vứt bỏ lý trí mà vô điều kiện gật đầu đồng ý.

Cklares Aerystep chính là một tồn tại như thế.

Chẳng phải vì cô là một 《Unlaw》, mà bởi bản thân cô đích thực là một Yêu Tinh.

Một đứa trẻ tinh nghịch thích dụ dỗ con người bước vào một thế giới khác.

Ngay cả khi gạt bỏ thân phận là một 《Unlaw》 mang『Thể Bóp Méo』sang một bên, bản thân cô nàng vẫn tỏa ra một sức hút ma mị.

Một lời mời mọc đầy mật ngọt. Nếu chấp nhận, hẳn cô sẽ dang tay bảo vệ cậu khỏi mọi tai ương.

Xét trên cương vị một《Unlaw》, số lượng quái vật sở hữu sức chiến đấu vượt mặt Cklares chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Norman biết rất rõ điều đó.

Chính vì lẽ đó, cậu đã đưa ra câu trả lời của mình.

“Anh xin kiếu.”

Cklares Aerystep thừa biết cậu sẽ trả lời như vậy. 『Thể Bóp Méo』——bên cạnh dị năng của bản thân——còn là một giống loài quái vật luôn khát khao can thiệp vào vạn vật xung quanh.

Chúng khao khát uốn nắn môi trường và xã hội bao quanh thành một hình hài có lợi cho chính mình.

Cklares của một năm rưỡi trước cũng là một kẻ như thế.

Từng là nữ sinh tại một ngôi trường ở Balldium, cô đã trở thành một 《Unlaw》 và bộc lộ thứ bản tính ấy.

Hậu quả là, bất kể giáo viên hay học sinh, tất thảy đều bị cô đặt dưới quyền kiểm soát của mình.

Cô biến họ thành những con rối nhất nhất tuân theo mọi mệnh lệnh.

Nơi từng là môi trường nuôi dưỡng con người, nay lại hóa thành chốn tiên cảnh nơi vạn vật đều phải quỳ rạp dưới chân nữ vương.

Hoặc có lẽ, đó chỉ đơn thuần là lần đầu tiên cô sử dụng một cách thành thạo thứ ma tính bẩm sinh của chính mình.

Dẫu chỉ là một ngôi trường, nhưng đó lại là nơi quy tụ vô số con cháu của giới quý tộc và đại thương nhân khắp Balldium.

Những gì cô có thể làm là không thể đong đếm.

Vậy tiếp theo nên làm gì đây? Nên bóp méo thứ gì tiếp theo? Ngay lúc vừa bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ ấy, cô đã gặp Norman.

Nhìn vào kết quả, kể từ khoảnh khắc đó, Cklares Aerystep đã ngừng hẳn việc bóp méo thế giới xung quanh.

Nói chính xác hơn, cô quyết định dồn toàn bộ cái khao khát『muốn bóp méo một thứ gì đó』đặc trưng của『Thể Bóp Méo』lên duy nhất một mình Norman Hemish.

Muốn bóp méo người khác, đồng nghĩa với việc thay đổi tận gốc rễ bản chất của họ.

Biến kẻ luôn hướng thiện thành kẻ thèm khát cái ác, biến người luôn xót xa trước nỗi buồn của kẻ khác thành kẻ reo hò trên sự thống khổ đó, hay biến một con người bình thường thành một con quái vật.

Hay biến một người đàn ông đang nắm giữ chiếc vòng cổ của bốn《Unlaw》, thành kẻ chỉ nắm lấy duy nhất một chiếc vòng cổ của riêng cô.

Cklares cho rằng người đàn ông mang tên Norman Hemish thực sự quá đỗi ngoan cố.

Kể từ ngày gặp gỡ một năm rưỡi trước, chàng thanh niên này vẫn chẳng hề đổi thay.

Dù đã luôn kề cận bên một Yêu Tinh là Cklares Aerystep───dù luôn sát cánh cùng Lệ Hoa, Ma Khuyển và Bảo Thạch, cậu vẫn trước sau như một.

Cậu chỉ xem Cklares như một cô học trò phiền phức cần được để mắt tới. Đã thế lại còn dạy cả thuật phòng thân cho cô.

Norman có những ranh giới không thể nhượng bộ, có những thứ tự ưu tiên của riêng mình, và Cklares không thể lay chuyển được chúng.

Nếu cô có thể khiến bản thân trở thành ưu tiên số một của cậu, sẽ thú vị đến nhường nào chứ.

Nhưng thâm tâm cô cũng mong cậu đừng bao giờ thay đổi.

Nếu cậu là kiểu người dễ dàng lung lay chỉ vì vài ba lời cám dỗ cỏn con, thì cô đã chẳng mảy may hứng thú với cậu đến vậy.

Yêu Tinh vốn chẳng thiết tha gì những món đồ chơi dễ vỡ.

Chúng chỉ muốn chơi đùa với đồ chơi của mình mãi mãi.

Ngay từ lúc cuộc tấn công đầu tiên nổ ra, Cklares đã nhận ra đây là một vụ việc do 《Unlaw》 gây nên.

Phạm vi tác dụng từ dị năng của cô lên đến hàng chục mét. Nói cách khác, ngay từ đầu cô đã nắm rõ mọi ngóc ngách trên toàn bộ chuyến tàu.

Từ tình hình của từng toa xe, cho đến gã đàn ông nhỏ thó đang mai phục sẵn ở buồng máy.

Cô thấu tỏ tất thảy nhưng lại vờ như không biết, rồi giữa chừng lại rủ Norman chơi một trò chơi, tất cả chỉ vì cô muốn xem cậu sẽ đưa ra phán đoán và lựa chọn như thế nào.

Tất nhiên, việc cô dốc toàn lực để bảo vệ cậu cũng là sự thật.

Dù có chuyện gì xảy ra, Cklares cũng tuyệt đối không tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám làm tổn thương Norman.

Một tình yêu méo mó. Một ái tình vặn vẹo. Một sự mến mộ đầy lệch lạc.

Cô tự ý thức được điều đó là sai trái.

Và đó chính là điểm sai lầm của Knocker Cromwell.

Vốn dĩ, mấy thứ đại loại như nhân quyền của《Unlaw》ra sao cũng mặc xác nó.

Thích làm gì thì cứ việc làm.

Dù vậy, một《Unlaw》tuyệt đối không được phép ảo tưởng rằng bản thân mình luôn đúng.

Cái thói tự tung tự tác, nhào nặn mọi thứ xung quanh theo ý mình.

Những thứ như thế, làm sao mà chấp nhận được cơ chứ.

Một khi đã dám nhúng tay vào báu vật của người bảo hộ───thì hậu quả ra sao, tự đi mà gánh lấy.

────《Ngự Thủ Yêu Tinh》 sẽ bảo vệ báu vật của mình.

“Fufu.”

Cô chầm chậm nhìn chàng thanh niên trước mặt, chàng trai cô đã coi là báu vật của riêng mình, bằng một ánh mắt ướt át như muốn liếm láp khắp cơ thể cậu.

Dù cô có nhìn bằng ánh mắt nào đi chăng nữa, cậu vẫn chẳng hề suy suyển. Chỉ hờ hững nhún vai.

“Vậy thì hôm nay em sẽ không nói gì thêm nhé?”

“Ừm. Lời mời gọi của em cũng làm anh bối rối lắm đấy.”

“Ây da, nhầm rồi nhé, sensei.”

Vút một tiếng, cây trượng khẽ chuyển động. Bằng một động tác nhẹ nhàng, cô ấn nó vào ngay chính giữa ngực Norman.

“Hưm.”

Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ khiến Norman cứng đờ người, không thể nhúc nhích.

Bởi vì đường chánh trung trên cơ thể cậu đã bị khống chế hoàn hảo. Đây cũng là tuyệt kỹ mà cô được chính Norman truyền thụ.

Vừa đè giữ cậu, Cklares vừa đứng dậy, rồi rướn người vắt chân ngồi hẳn lên đùi Norman.

Cô ép sát thân hình mình vào cậu.

Ở một khoảng cách cực kì thân mật, nơi hơi thở của cả hai hòa quyện, và ánh mắt quấn lấy nhau không rời.

Nàng Yêu Tinh nở nụ cười.

“Em có thể làm cho âm thanh không lọt ra bên ngoài đấy.”

Giọng nói thầm thì ngọt ngào, như muốn làm tan chảy mọi thứ.

Cô sử dụng dị năng để truyền trực tiếp âm thanh vào màng nhĩ của cậu.

Nghe nói làm thế này sẽ mang lại một khoái cảm khá mãnh liệt.

Kiểu như khiến não tủy tê dại, hay đại loại vậy.

“Thật tình cờ là cửa của toa riêng này lại không lắp kính, nên từ bên ngoài sẽ chẳng nhìn thấy gì đâu, nhỉ.”

“───Ý em là sao?”

“Còn mấy tiếng nữa mới đến Balldium cơ mà. Bọn mình có làm gì đi nữa, thì cũng chẳng một ai, hay biết đâu, nhé?”

Cổ họng Norman khẽ nuốt nước bọt.

Phản ứng đó của cậu, thành thật mà nói, khiến cô vô cùng mãn nguyện.

Dù cho không thể bóp méo được bản chất của cậu đi chăng nữa.

Thì chuyện đó với chuyện này lại là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.

“Nào sensei, hãy chọn đi.”

Những luồng khí méo mó vươn ra từ sau lưng cô, mang theo sắc xanh nhạt mờ ảo, bủa vây lấy cậu không chừa một kẽ hở để tẩu thoát, và nàng Yêu Tinh lại mỉm cười.

Một nụ cười vẫn như mọi khi, nhưng lại chan chứa tình yêu và dục vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Nàng Yêu Tinh hộ vệ sẽ thỏa sức âu yếm báu vật của chính mình.

“Bởi vì lựa chọn của sensei───sẽ khiến em thỏa mãn hơn bất cứ điều gì khác trên đời mà.”

Chương đệm 4

“Nói thật thì, 《Yêu Tinh》 quả là một tồn tại đáng gờm. Tôi đã nghiên cứu rất nhiều 《Unlaw》, nhưng cô ta vẫn xuất chúng hơn cả nhỉ.”

“Ồ, chúng ta đồng quan điểm rồi đấy. Chuẩn không cần chỉnh, Cklares thực sự rất cừ. Đến mức tôi còn thấy xấu hổ khi được gọi là sensei cơ mà.”

Hai thiếu niên liên tục gật gù đồng tình với nhau.

“Nhưng liệu cậu có thể nói là mình đang thực sự kiểm soát được cô ta không thế?”

“Chính sự phóng khoáng đó mới là nét quyến rũ của Cklares đấy.”

“Hừm. Thôi được rồi, tôi sẽ cho qua màn khoe khoang tình cảm của cậu, nhưng tôi có một thắc mắc.”

“Chuyện trên chuyến tàu lúc về là việc riêng tư đấy nhé.”

“Chuyện đó thì sao cũng được. Điều tôi muốn hỏi là về Knocker cơ. Hắn vốn là một 《Unlaw》 ưu tú. Chủ yếu nhận các phi vụ ám sát những nhân vật cộm cán cản đường 『Cartesius』, thế nhưng...”

Jim làm bộ giả lả nghiêng đầu thắc mắc.

“Một 《Yêu Tinh》 khi bị phong ấn dị năng thì thể chất đáng lẽ cũng chẳng khác gì người phàm, vậy mà lại có thể chiến thắng trong một trận đánh giáp lá cà với một sát thủ chuyên nghiệp sao?”

“Chỉ đơn giản là Cklares đủ mạnh để làm điều đó thôi.”

“Nghe có vẻ gượng ép quá nhỉ.”

Ánh mắt nặng nề, xoáy sâu dường như đang muốn nói rằng cậu ta không hề bị thuyết phục.

“Giả dụ nhé, Knocker thực sự đã không trăng trối gì vào phút cuối sao?”

“Hắn chẳng trăng trối lại lời nào cả. Tôi đã nói rồi mà? Một nhát xuyên tim, chết ngay tức khắc.”

“Hmmm. Hee, ra là vậy nhỉ.”

“………………”

“Nếu dị năng của cô ta còn hoạt động thì tôi cũng đành chấp nhận cái cớ đó. Nhưng trong tình trạng dị năng của cả hai bên đều bị triệt tiêu, để 《Yêu Tinh》 có thể giành chiến thắng quả thực rất đáng ngờ. Liệu có phải đã có chuyện gì đặc biệt xảy ra không?”

“Tiếc là thực tế đôi khi lại nhàm chán đến tẻ nhạt đấy. Chẳng có gì xảy ra cả, mọi chuyện chỉ có vậy thôi.”

“Hừm... Vậy sao.”

Cậu ta gật gù vài cái.

“Dù sao đi nữa thì, cậu cũng vừa trải qua một chuyến đi đầy gian nan nhỉ, Norman-kun.”

“Và sau cái chuyến đi đầy gian nan đó, tôi lại đang phải chịu trận thế này đây?”

“Cũng hết cách thôi. Cậu đã bị lấy lời khai ở thủ đô rồi, nhưng sau cuộc họp tại trụ sở chính của 『Cartesius』 trên đó, một mối nghi ngờ đã nảy sinh.”

Đó chính là.

“Knocker Cromwell. Rằng liệu có phải hắn ta đã luôn ngấm ngầm qua lại với cậu hay không.”

“………………Hả?”

“Cũng chẳng có gì lạ phải không? Sự dốc lòng dốc sức của cậu dành cho các《Unlaw》vốn đã nhẵn mặt người ta rồi mà.”

“……Nãy giờ cậu có nghe tôi nói gì không đấy?”

“Tôi nghe chứ───nhưng vấn đề cốt lõi là lời khai của cậu có bao nhiêu phần trăm là sự thật.”

“…………Haa.”

Cùng với tiếng thở dài thườn thượt, sức lực như bị rút cạn khỏi cơ thể Norman.

Nói đến mức đó rồi thì mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa.

Ý nghĩa của cuộc thẩm vấn này, coi như đổ sông đổ bể hết cả.

“Trụ sở đang cho rằng cậu và 《Thợ mỏ》 đã thông đồng dàn cảnh cướp tàu, nhưng sau đó hai bên lại xảy ra lục đục. Trên chuyến tàu đó có rất nhiều quý tộc và những nhân vật máu mặt có quan hệ mật thiết với 『Cartesius』 của vùng Balldium. Quá đủ lý do để làm mục tiêu nhắm tới. Và nếu xét dưới góc độ của một phong trào đấu tranh nhân quyền, việc cậu nhúng tay vào cũng chẳng có gì là lạ.”

Chẳng phải bởi vì,

“Chính miệng cậu từng nói mà. Rằng bốn người bọn họ không phải là quái vật, mà là con người.”

Nói đoạn, Jim dang rộng hai tay ra đầy cường điệu.

“Lời khai của cậu xem như đã xong────nhưng câu chuyện chính, bây giờ mới thực sự bắt đầu cơ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Elementary
Elementary
[Lên trên]
My Maste
My Maste