Trong những tiết học thực chiến, học sinh thường sẽ bắt cặp với những đối thủ có thực lực ngang ngửa với bản thân.
Cũng chẳng phải là luật lệ gì của học viện, không phải luật lệ gì của học viện gì cả, chỉ đơn giản là văn hóa xưa giờ của học viện thôi…. Dẫu sao vẫn là luyện tập, tôi gì mà lại hành xác nhau thế.
Ấy vậy mà Bruce… Cá nhân nằm trong top 5 sinh viên có điểm số cao nhất… Lại chọn Carter, một sinh viên hạng 21 để đấu tập. Khiến cho rất nhiều học sinh rất khó hiểu.
“Bruce… Làm cái trò gì thế hả?”
Giáo viên hướng dẫn tiến đến trong khi sắc lẹm nhìn Bruce.
Phía dưới, các học sinh cũng không khỏi bất ngờ mà bàn tán.
Vốn dĩ là đôi bạn nối khố, ấy vậy mà giwof đây Bruce và Carter lại như hai con người ở hai chiến tuyến đối đầu nhau, tròng mắt cả hai vô hồn những cảm xúc bằng hữu, hiện hình chỉ còn lại sự thù địch.
Lẩn bên trong những học viên hiếu kỳ ấy, Grace găm thẳng ánh nhìn sắc lẹm của mình vào Bruce.
Nhưng cậu ta cũng chẳng định để tâm đến bất kỳ ai đâu.
Với giọng khinh bỉ cậu nói.
“Cả gan can thiệp vào trận đấu để cứu con nhỏ đó. Hẳn cậu cũng chuẩn bị tâm lý để gánh chịu hậu quả cho hành động bốc đồng của mình rồi.”
Carter không hề nao núng, không một chút cảm xúc nào… Không hối hận, không tức giận. Chỉ một vẻ bình tĩnh đến lạ.
Cậu đơn giản chỉ là không để cậu ta vào mắt.
Bỗng Lia bước tới, vẻ mặt căng thẳng.
“Bruce cậu không cần phải làm vậy đâu. Bọn mình chỉ cần nói chuyện với…”
“Phải làm thôi Lia.”
Bruce ngắt lời cô, ánh mắt cậu rực cháy.
“Cậu ấy làm tổn thương cậu, can thiệp vào trận đấu của cậu dù chính miệng cậu ta đưa ra cái gợi ý thách đấu đó. Và cũng chính…”
Bruce dừng lại, để cho những sức nặng ngôn từ sắp nói lắng xuống.
“Chính cậu ta đã nói cho cậu về vết thương của Grace, về điểm yếu của cô ta.”
Đôi mắt Carter tối sầm lại.
Ra vậy.
Cuối cùng Carter cũng đã hiểu được ý định của Bruce… Cậu ta không phải muốn đấu tập hay cọ xát gì. Cậu ta chỉ đang muốn dồn cậu vào đường cùng, muốn mọi người quay lưng lại với cậu.
Thằng cáo già này tính hết rồi.
Lia bối rối đảo mắt, với tình hình hiện tại thì cô không thể công khai đứng về một bên nào được. Muốn Bruce rút lui lại càng không thể, nhất là khi cậu ta đang hừng hực khí thế như kia.
Lẫn trong đám đông đang xôn xáo ấy lấp ló bóng đáng Grace, cô lọt thỏm vào đó, mặt cúi gằm xuống.
Vậy ra đó là thật.
Chắc chắn không thể là trùng hợp được. Việc Lia biết về vết thương cũ của cô.
Khi thấy biểu cảm thất vọng, đau khổ của Grace, trái tim Carter nhức nhối đến khó chịu.
Cô bị thương.
Bởi chính sự chó má của cậu.
Carter bước đến gần cô, giọng dịu dàng.
“Anh vẫn còn nợ em nhiều quá Grace,”
“D-dạ… Kh-không sao đâu, em hiểu mà.”
Grace trả lời trong khi đánh mắt không nhìn vào cậu.
Cô không trách cứ gì cậu. Trong tình yêu thì ai chả muốn ưu tiên người mình thương cơ chứ. Công bằng mà ha?
Nhưng đối với Carter mọi thứ lại rất khác, tim cậu hẫng đi một nhiệt. Những sự gần gũi mong manh mà cả hai đã xây dựng trong hai ngày qua… Chỉ trong tích tắc đã tan biến đi chẳng còn lại gì… Như thể cả hai đã thành những con người xa lạ nhưng chung kỷ niệm vậy.
“Uây lẹ lên coi.”
Khoảng lặng ấy bị lời nói của Bruce phá vỡ.
“Tâm sự tuổi hồng xong rồi thì đi mà quánh nhau đây này, cvaauj còn chưa được tớ dạy dỗ nữa mà.”
Bruce cầm lấy một thanh gỗ trên tay, miệng nở một nụ cười trơ trẽn.
Carter siết chặt tay lại.
Ưu tiên của cậu bây giờ là đập cho thằng ngáo này một trận. Cậu bước lên sàn đấu, đứng đối diện với con người mình từng gọi là bạn.
“Mày làm đủ trò điên khùng này vì tao làm Lia bị thương nhỉ?”
Đôi mắt Bruce trùng xuống. Hắn không trả lời… Vì nó đã nằm ngay mặt hắn rồi.
Carter gật đầu đầy điềm tĩnh.
“Thế cứ nghĩ rằng sao này tao sẽ còn vả con đó thêm mấy lần nữa đi.”
Cậu bước tới, ánh mắt kiên định.
“Nếu Lia làm tổn thương Grace một lần… Tao sẽ tẩn nó một lần, nếu nó vẫn cố tình làm tiếp, tao không chắc mình sẽ làm gì nhưng kết cục của nó sẽ đéo đẹp đâu.”
Đôi mắt rực đỏ lên đầy giận dử.
“Cậu nói nhăng nói cuội gì vậy? Có nghĩ đến hậu quả trước khi mở miệng chưa vậy?
Carter dừng lại khi chỉ còn cách Bruce vài mét, hai tay chắp ra sau.
“Thằng khùng?”
Cay rồi nhỉ, nếu có cay thì chuyển hóa nó thành sức mạnh ấy.
Cậu nói.
“Đây, váo mà đánh.”
Một nguồn ma lực bỗng bộc phát, chúng dày đặc và áp lực đến ngộp thở. Xung quanh Bruce là một vầng sáng đỏ rực, cây gậy trên tay cậu dâng trào một nguồn sức mạnh khiến cho nó như muốn nứt tướt ra.
“Mày muốn ăn đập của tao chứ gì!?”
Grace đứng sứng người, vị giáo viên hướng dẫn cũng nhíu mày khi nhìn vào nguồn mana ấy.
Mọi chuyện đi quá xa rồi.
“Này, khoan đã!”
Giáo viên hốt hoảng định can thiệp nhưng đã quá muộn.
Bruce vút đến trước mặt cậu, giơ cao nắm đấm lên, mọi phẫn nộ như đang làm rực cháy bản thân hắn.
Carter nghiêng đầu, đưa tay phải lên.
“Quá thất vọng.”
Một câu nói tưởng bình thường nhưng lại áp lực hơn bao tiếng hò hét ngoài kia.
Cú đấm của Bruce chẳng thể xê dịch đi đâu cả.
Bỗng một nguồn sức mạnh vô hình ập xuống người hắn. Một sức mạnh khủng khiếp và vô đối.
Chỉ trong tích tắc, thế giới trong mắt hắn tối sầm lại. Cảm giác như mình đang chết chìm vậy… Như thể bản thân đang bị nhấn chìm bởi một lượng mana khủng khiếp vậy.
Và rồi…
*BÙMMMMM
Thân hình khủng long to cao gần hai mét ấy lao vút như một viên đạn về phía sau, đâm nát bức tường của sàn đấu.
Thân thể hắn lăn lóc ra bãi cỏ, để lại những vệt hằn kéo đài trên đất và một cơ thể tàn tạ.
Tất cả học viện trong sân như chết lặng đi trước những gì mình thấy.
Nhưng chẳng mất bao lâu, Lia và giáo viên cũng định hình lại và chạy về phía Bruce bị hất văng đi.
Còn về phía Carter, đôi mắt cậu hướng về Grace khi cô vẫn đang chưa thể hoàn hồn được những chuyện vừa xảy ra.
“Ờm, hai ta nói chuyện chút được không?”
Grace nhìn cậu, chớp chớp đôi mắt rồi khẽ gật đầu.
3 Bình luận