Toàn Tập

Chương 8: Quá khứ và hiện tại.

Chương 8: Quá khứ và hiện tại.

Karl cảm thấy hôm nay Carter có gì đó rất lạ. 

Cậu không xuất hiện ở buổi tập, bỏ lỡ bữa sáng cùng cả nhóm, đã vậy còn chẳng buồn ngồi cùng mọi người khi vào lớp học.

“Cậu có nghĩ Grace là đã lén bỏ bùa mê thuốc lú gì để làm thần trí cậu ta ra vầy không?”

Người bạn cùng bàn lên tiếng hỏi.

Chàng trai tóc xám khẽ thở dài.

“Lia có bảo Carter đã đọc được suy nghĩ của Grace về chuyện khi xưa mà… Thế nên bây giờ giờ cũng khó mà khẳng định được có phải cô ta đã giở trò gì không nữa.”

Ai ở học viện này đều biết Grace là con người như nào… Cô ta ám ảnh về Carter, lời nói thì độc địa, rồi còn có phần điện loạn.

Cô ta sẵn sàng làm đủ trò chỉ để được Carter chú ý.

Đã có lần, ngay trước buổi lễ định hướng, cô ta đã cố tình ngáng chân Lia, làm cô ngã, khiến bộ váy của cô hỏng bét.

Và tại sao ấy hả? Đơn giản vì lúc đó Carter đang ở bên Lia, nắm lấy tay dìu cô lên bục thôi.

Còn lần khác, cô ta tí thì đã cắt lìa đầu của Lia trong một trận đấu tập. Và vẫn là do Carter nói thích mái tóc màu đen của Lia mà ra cớ sự đó.

Mọi chuyện thực sự rất nực cười. Cô ta chả khác gì một con điên ghen tuông tởm lợn cả.

Chính vì thế, khi Carter bất ngờ quay sang dành trọn sự chú ý cho cô, chẳng lấy làm lạ khi người ta đồn đoán rằng cô đã dùng đến tà thuật để mê hoặc cậu.

“Bruce này.. Cậu có nghĩ tụi mình nên khuyên gì cậu ấy không?”

Karl hỏi nhỏ.

Bruce và Carter là bạn nối khố từ khi cả hai còn rất nhỏ, vậy nên người duy nhất có thể giúp Carter tỉnh ngộ chỉ có mỗi Bruce.

Bruce liếc nhìn cô gái tóc đen đang ngồi ở dãy bàn đầu, rồi lẩm bầm

"Nếu nó giúp Lia cảm thấy khá hơn thì được thôi. Tôi sẽ nói chuyện với cậu ta trong giờ thực hành… Thậm chí là đấm cho cậu ta tỉnh ra nếu cần thiết."

—---------------

Carter đang tận hưởng cuộc sống hơn bao giờ hết. Hồi còn là Kai, trường lớp vốn chẳng mấy khi nằm trong thời gian biểu của cậu. Thức tỉnh năng lực từ năm mười bốn tuổi, đến năm mười sáu thì cày hầm ngục bục mặt như dân chuyên.

Cuộc đời cậu lúc ấy chìm sâu vào những trận chiến không hồi kết, những âm mưu chính trị bẩn thỉu của giới cầm quyền.

Những khi rảnh rỗi, cậu đắm chìm vào game di động, như một cách để chạy trốn vào một thế giới chẳng chút ưu phiền.

Nhưng giờ mọi thứ đã khác đi rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời, cậu được tận hưởng tuổi học trò một cách trọn vẹn.

Và còn… Được ở bên cô gái mà mình vừa mới đem lòng cảm mến.

Thứ tình cảm bắt nguồn từ việc cậu quá thấu hiểu những nỗi đau mà cô phải gánh chịu. Hoặc cũng có thể, cậu chỉ đơn giản là đang nhìn thấy một khía cạnh ở cô mà chẳng một ai khác nhận ra.

Giờ đây cứ một khắc nhìn thời cô, khao khát tình yêu của cậu về cô lại càng cháy bỏng hơn.

“Ừ-ừm…”

Grace thì thầm sang bên cạnh cậu.

“Giáo viên đang nhìn tụi mình đấy ạ…”

Giọng cô nghe có vẻ bồn chồn, nhưng Carter thừa biết đó chỉ là cách cô che đậy đi sự ngượng ngùng của mình. Anh khẽ sát lại, hỏi cô với nụ cười trêu chọc. 

“Muốn anh nhìn đi chỗ khác chừ gì? Trời ạ, nếu là thế thì chỉ cần nói thẳng là được thôi mà.”

Cô nhìn cậu với vẻ bất lực, lẩm bẩm.

“E-em chỉ là không muốn anh bị mắng… Ư… Anh nghe em đi được không?”

Cậu suýt thì bật cười thành tiếng khi nghe cô nói. Trời ạ, sinh vật đáng yêu gì đây. Giọng nói dịu dàng ấy, ánh mắt khẩn khoản ấy… Thế mà có người gọi cô là kẻ lạnh lùng và tãn nhẫn được mới tài ấy nhể?

Cậu cố kìm mình không ôm lấy cô, nói khẽ.

“Thôi được… Vậy nếu ngoài giờ lên lớp thì anh được quyền ngắm em nhỉ?”

Má cô ứng đỏ, rồi sau một lúc im ắng, cô gật đầu.

Chỉ là…

"Cậu Carter, nếu cậu đã buôn chuyện xong rồi thì phiền cậu giải quyết bài này được chứ?" thầy giáo lên tiếng, giọng có chút gắt gỏng.

"Ba trăm mét, thưa thầy," 

Carter thản nhiên đáp lại mà chẳng buồn liếc mắt nhìn lên bảng lấy một cái.

Thầy giáo đứng hình, chết đứng một khắc. Nhìn vào bảng, rồi quay về phía học viên, hằng giọng.

“Ahem… Đúng rồi đấy. Nhớ chú ý vào bài giảng dùm tôi.”

Grace ngoảnh mặt đi, cố gắng che giấu nụ cười đang bối rối của mình, nhưng đối với Carter, nụ cười ấy lại tựa như báu vật, một báu vật vô giá của thế giới. 

Trong một khoảnh khắc, cậu thậm chí đã quên bẵng mất rằng mình vẫn đang ở giữa giờ học.

Sau giờ nghỉ trưa, các học viên bắt buộc phải tham gia các tiết học thể chất. Vì tôn chỉ của học viện là đào tạo nên những thiên tài toàn diện, những người không chỉ uyên bác về lý thuyết mà còn phải tinh thông thực chiến.

Đích đến cuối cùng của đại đa số học viên là trở thành ‘Thanh Trừng Giả’… Những chiến binh dấn thân vào cuộc chiến chống lại quỷ tộc,  những con người dám đứng ra bảo vệ sự tồn vong của nhân loại.

Vậy nên chẳng có học sinh nào dại mà cúp mấy lớp học thực hành này cả.

Hôm nay các học viên sẽ tập trung lại ở Sảnh đối kháng để tiến hành buổi học thực chiến. 

Lớp Alpla hiện có hai mươi sáu học viên, tiêu chí phân cặp đấu cũng dựa vào trình độ kỹ năng của từng học viên trong lớp.

Carter ở hạng 21, nằm trong nhóm thấp nhất lớp.

Grace hạng 1, Lia thì hạng 4.

Nếu phân chia theo thứ hạng thì đối thủ của Carter sẽ nằm ở mức 15 đến 20.

Thế mà buổi thực chiến hôm nay, đối thủ của cậu lại là người đứng hạng 2 của lớp Bruce.

“Để tôi đập cho cậu tỉnh ra nhé Carter.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!