Người ta thường nói bộ mặt thật của một con người sẽ lộ ra vào những khoảnh khắc khủng hoảng nhất.
Nếu đúng là như vậy, thì khuôn mặt mà Shin A-young đang trưng ra lúc này hẳn chính là bản chất thực sự của cô ta.
“...”
Ánh mắt cô sắc lẹm lại, và một cảm xúc gọi là sự bàng hoàng đè lên vẻ mặt tươi tắn thường ngày. Đủ loại cảm xúc đan xen trên gương mặt Shin A-young.
Đây có phải là bộ mặt thật của cô ta không?
Tất nhiên, nó chỉ kéo dài trong thoáng chốc.
Cô ấy đã trở lại với gương mặt thường ngày.
Biểu cảm của Shin A-young quay về trạng thái điềm tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cứ mỗi lần chứng kiến cảnh này, tôi lại thấy thật kinh ngạc.
Dù vậy, đã là con người thì cô ta cũng không thể giấu nổi những giọt mồ hôi lạnh đang lấm tấm trên da. Cô mấp máy môi một lúc rồi mới cẩn thận mở lời.
“...Cậu nghe thấy được bao nhiêu rồi?”
Hóa ra đó là điều cô ta lo lắng.
Tôi nên xin lỗi trước. Dẫu sao thì tôi cũng đã lén lút chứng kiến cảnh tỏ tình của cô ấy mà.
“Tớ không cố ý nghe đâu... nhưng xin lỗi vì đã vô tình bắt gặp cảnh đó nhé.”
“À, không sao, dù sao cũng là ngoài ý muốn thôi.”
— “Á...! Không, chết tiệt... cậu ta nghe thấy hết rồi...!”
Shin A-young Mini gào thét, hai tay ôm lấy đầu.
Hóa ra đây là dáng vẻ của một người khi mặt cắt không còn giọt máu.
— “Nếu chuyện mình chửi thề sau khi từ chối lời tỏ tình bị lộ ra ngoài thì...”
Cảm giác như tôi lại thấy thêm một khía cạnh khác của cô ấy.
Cô nàng này nhạy cảm đến bất ngờ.
Bên trong thì chửi thề thô lỗ nhưng đồng thời lại đang lo lắng về những chuyện nhỏ nhặt. Chửi thề có một lần cũng có phải chuyện gì to tát đâu chứ.
“Nhưng mà... cậu làm gì ở đây thế?”
“Hửm?”
Tôi không khỏi ngập ngừng trước câu hỏi đó.
“...Ờ thì, chuyện là.”
Nếu tôi nói là tôi đang ngồi ăn một mình thì cũng hơi xấu hổ.
— “Có phải cậu ta cố tình theo dõi mình không?”
Cô nàng Mini nheo mắt đầy cảnh giác.
Không, không phải thế đâu. Sẽ rất kỳ quặc nếu bị hiểu lầm chỉ vì chuyện ăn một mình. Tôi đành miễn cưỡng khai ra sự thật.
“...Tớ đang ăn thì...”
Chuyện này đúng là xấu hổ chết đi được.
Shin A-young tỏ rõ vẻ nghi ngờ. Ánh mắt cô quét qua xung quanh.
“Ăn á? Ở đây?”
“Ừ, đây là đồ tớ mua ở cửa hàng tiện lợi trong trường.”
Tôi giơ chiếc burger trong tay ra. Chiếc burger từng nóng hổi nay đã nguội ngắt và xẹp lép.
“...”
Đến lúc đó, sự nghi ngờ trong mắt cô ấy mới tan biến.
“...Seung-ho. Lee Seung-ho đúng không?”
“Đúng rồi.”
Khá ấn tượng khi cô ấy nhớ tên tôi dù đây là lần đầu chúng tôi nói chuyện. Hiện giờ tôi không hề đeo bảng tên trên ngực. Nghĩa là cô ấy đã ghi nhớ hết tên của các bạn cùng lớp rồi.
“...Này.”
Shin A-young mân mê đầu ngón tay. Cô ấy có vẻ đang do dự định nói gì đó. Rồi cô cúi đầu thật thấp.
“...Cậu có thể coi như chưa nhìn thấy gì được không? Nếu cậu làm vậy, tớ sẽ—”
“Được thôi, sao cũng được.”
Có gì to tát đâu chứ? Tôi có thể làm được chừng đó. Chẳng khó khăn gì.
Thực ra, đây thậm chí không phải chuyện đáng để yêu cầu. Đằng nào tôi cũng chẳng định kể với ai.
...Hơn nữa, nếu có thể, tôi thà không dính dáng gì đến cô ta thì hơn.
“...Hả?”
Shin A-young mở to mắt. Cô ấy có vẻ ngạc nhiên vì mọi chuyện lại kết thúc dễ dàng đến thế.
“Thật sao?”
“Ừ.”
Bộ còn gì khác à?
Kính coong— cáng coong—
Đúng lúc đó, tiếng chuông trường vang lên thông báo giờ nghỉ trưa đã kết thúc.
“A.”
Phải rồi. Tôi còn chưa ăn xong cái burger nữa.
“Đến giờ vào học rồi. Đi thôi.”
Tôi vội vàng tống nốt miếng burger vào miệng rồi hướng về phía lớp học.
Lúc đầu tôi đã lo lắng, nhưng...
Chắc là tôi đã xử lý ổn thỏa rồi nhỉ?
...Không, không ổn chút nào.
Có phải là do tôi tưởng tượng không?
Mọi chuyện bắt đầu từ tiết 5, giờ âm nhạc. Tôi bắt đầu cảm thấy có ai đó đang quan sát mình.
Bằng cách nào đó...
Trong giờ nghỉ sau tiết 5, Shin A-young cứ lọt vào tầm mắt tôi với tần suất cao đến mức đáng nghi.
Cảm giác như cô ấy đang bám theo mình vậy.
Tiết 6.
Đến đây thì tôi không còn có thể đổ thừa cho trí tưởng tượng nữa.
Tôi đã cảm nhận được những ánh nhìn đó suốt từ nãy đến giờ.
Khi liếc nhìn lại, tôi thấy Shin A-young đang chằm chằm nhìn mình. Đây chính xác là lý do tại sao tôi không muốn dính dáng đến cô ta. Những người như cô ta hoàn toàn không thể đoán trước được.
Mặc kệ điều đó, giờ học bắt đầu.
“Thầy xin lỗi vì đã giao bài tập nhóm ngay tiết đầu tiên, nhưng giờ các em đã là học sinh năm hai rồi, thầy dự định sẽ thúc đẩy các em mạnh mẽ hơn. Tạm thời, các tiết học sẽ xoay quanh các dự án nhóm.”
Cả lớp thở dài trước tin tức về bài tập ngay ngày đầu. Tôi cũng không ngoại lệ.
“Tuy nhiên, các em có thể tự chọn thành viên, nên hãy tự do lập nhóm đi nhé.”
“Ôi...”
Chuyện này còn tệ hơn nữa. Bài tập nhóm đã đủ mệt rồi, giờ còn phải tự đi tìm thành viên.
Nhìn quanh, tôi thấy những người khác đã bắt đầu tụ tập với những người họ chơi thân. Trong tình huống này chỉ có một việc duy nhất tôi có thể làm.
Cứ gia nhập vào nhóm nào còn dư người thôi.
Tôi từ bỏ việc tìm nhóm và tựa lưng vào ghế.
Vút—
Trong lúc đợi mọi người lập nhóm xong, một bóng đen đổ xuống đầu tôi.
“?”
Khi ngước lên, Shin A-young đang đứng đó. Sao lại là cô ta?
“Cậu có muốn làm chung không?”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhắc lại lời đề nghị đột ngột của cô ấy.
“Ồ, cậu có nhóm rồi à?”
“...Không. Không hẳn.”
“Vậy thì làm cùng đi. Tớ tìm được các thành viên khác rồi chỉ thiếu mỗi cậu thôi.”
Tôi định từ chối, nhưng linh cảm cho thấy nếu gạt bỏ lời đề nghị này thì có thể dẫn đến những rắc rối lớn hơn.
Có phải cô ta định tiếp tục giám sát mình không? Đó là cảm giác tôi nhận thấy từ ánh mắt của cô ấy.
“...Được thôi.”
Để xem chuyện này sẽ đi đến đâu.
Tôi đứng dậy và đi theo cô ấy. Trong lúc đó, ánh mắt đầy phẫn uất của Park Jin-su lướt qua tôi.
“...”
— “Tại sao lại là thằng đó chứ?”
Gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ khó hiểu khi thấy Shin A-young chủ động tiếp cận tôi trước.
...Nghĩ lại thì tất cả là tại cậu đấy, đồ rắc rối.[note91117]
“...”
Nhóm mà tôi tham gia gồm những thành viên mà Shin A-young thường tỏ ra thân thiết.
“Tớ cứ thắc mắc không biết người cuối cùng sẽ là ai.”
Ji Nuri, người từng là lớp phó lớp 2 cùng với Shin A-young năm ngoái.
“Ồ, chào cậu nha~”
Và Lee Sol, người vốn đã nổi tiếng với các hoạt động làm người mẫu.
Điều may mắn là phản ứng của họ khá niềm nở. Bầu không khí tính đến lúc này cũng không quá tệ.
Sau khi các nhóm đã được thành lập xong, giáo viên lên tiếng.
“Vì là ngày đầu tiên nên một số nhóm có lẽ còn thấy gượng gạo. Hãy bắt đầu bằng việc trò chuyện nhẹ nhàng và phân chia nhiệm vụ nhé.”
Nhóm đó chính là nhóm em đây, thưa thầy.
“...”
Ji Nuri nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Shin A-young rồi hỏi.
“...Hai cậu quen nhau từ trước rồi à?”
“Chỉ là tình cờ thôi?”
Câu trả lời đến từ Shin A-young chứ không phải tôi.
Quen nhau từ bao giờ cơ chứ? Tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng quyết định cứ để nó trôi qua. Không cần phải làm phức tạp hóa vấn đề một cách vô ích.
“Bắt đầu phân chia nhiệm vụ thôi. Có ai muốn làm phần nào không?”
Ji Nuri tự nhiên nắm quyền điều phối. Cô ấy có vẻ rất thuần thục với vai trò này, chắc là nhờ kinh nghiệm từ trước.
“Tớ làm gì cũng được, nên các cậu cứ chọn trước đi.”
— “Gì cũng được trừ việc làm PowerPoint.”
Lee Sol chống cằm với vẻ mặt uể oải.
“Tớ cũng sao cũng được.”
— “Tìm tài liệu là dễ nhất... Nhưng cứ để xem tình hình thế nào đã.”
"Tớ cũng vậy."
Sau khi cả Shin A-young cũng nhường, Ji Nuri gõ bút xuống bàn đầy bất lực.
“...Thôi nào, nói cho tớ biết các cậu muốn gì đi. Cứ thế này thì khó quyết định lắm.”
Cô ấy thở dài một hơi rồi quay sang nhìn tôi.
“Lee Seung-ho, còn cậu thì sao?”
Đúng lúc đó.
— “Có lẽ----bởi vì-----bên trong----”
Một luồng âm thanh rè rè đập vào tai tôi.
Ugh.
Gì thế này?
Đó là tiếng nhiễu phát ra từ Mini-Me của Shin A-young. Những tiếng rè rè đang trộn lẫn vào lời nói của cô ấy. Điều này thường xảy ra khi cảm xúc mãnh liệt trào dâng, và hiện tượng đó đang xảy ra với cô ấy ngay lúc này.
Kiểu âm thanh chói tai này thường biểu hiện cho những cảm xúc tiêu cực.
...Cô ta đang lo lắng à? Nhưng vì cái gì chứ?
Thú thực là có hơi khó chịu. Người ta thường phản ứng mạnh đến mức này chỉ vì có người vô tình nghe thấy mình chửi thề một lần sao? Cảm giác như đây là một dạng cưỡng chế tâm lý nào đó vậy.
“...”
...Dù sao thì cứ giải quyết xong cái bài tập nhóm này đã.
“Tớ sẽ làm PowerPoint. Có ai muốn tìm tài liệu không? Nếu không thì chúng ta oẳn tù tì nhé.”
“Tớ! Tớ!”
Lee Sol ngay lập tức giơ tay với vẻ khẩn thiết.
Sau khi kiểm tra ý kiến của những người khác, hai người còn lại có vẻ ổn với bất cứ việc gì.
“Được rồi. Lee Sol tìm tài liệu... Có ai muốn thuyết trình không?”
Ji Nuri đảo mắt nhìn Shin A-young, rồi nhẹ nhàng giơ tay.
“Tớ sẽ thuyết trình.”
“Vậy chỉ còn phần làm báo cáo thôi. Shin A-young, cậu làm nhé?”
“Ừ, được thôi.”
— “Làm thế nào---sẽ--------”
Tiếng nhiễu vẫn tiếp tục. Ánh mắt của Shin A-young vẫn dán chặt vào tôi.
“Tiết học hôm nay đến đây thôi. Bài tập nhóm sẽ phải nộp vào tuần tới nên các em hãy chuẩn bị kỹ.”
Ngay khi tiết học kết thúc, tôi đứng dậy.
“...”
Chuyện này thực sự làm tôi quá tải. Tôi liên tục nghe thấy những tiếng nói xì xào ở phía sau.
— “Lần đầu tiên thấy Shin A-young lảng vảng quanh một đứa con trai đấy.”
— “Cậu ta tên gì ấy nhỉ? Lee... Lee... Lee Seung-hoon?”
“...”
Là Lee Seung-ho.
Nhìn bề ngoài, bọn họ có vẻ không chú ý đến tôi chút nào. Chỉ có tôi biết sự thật là họ chỉ đang không thể hiện nó ra ngoài thôi.
Dù chủ yếu sự chú ý tôi nhận được đều là do Shin A-young.
— “----------------”
Thêm vào đó, tiếng nhiễu liên tục đang làm tôi đau đầu. Nếu cứ để thế này, tôi sẽ là người suy sụp trước mất.
“Phù...”
Tôi quay người lại đối diện với cô ta, người đang đi theo tôi trong khi giả vờ như không phải. Shin A-young đứng thẫn thờ khi tôi tiến lại gần.
“Hửm? Có chuyện gì thế? Cậu có điều gì muốn nói với tớ à?”
Cậu mới là người có chuyện muốn nói đấy.
“Chúng ta nói chuyện một lát được không?”[note91119]
5 Bình luận