Sáng nay, tiếng chuông báo thức không phải là thứ đánh thức tôi dậy.
Thay vào đó, âm thanh đồ đạc vỡ vụn và một tiếng rít chói tai đã đập tan giấc mộng bình yên của tôi. Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà nứt nẻ của phòng mình trong trụ sở hội Crimson Rose, nơi những hạt bụi đang nhảy múa trong luồng sáng đang xuyên qua rèm cửa. Tôi nằm đó một lúc lâu, thực sự, thực sự không muốn ngồi dậy. Cơ thể tôi nặng trĩu, kiệt sức đến từ việc trông chừng lũ 'quái vật' theo đúng nghĩa đen.
“Mạnh nữa lên!”
Tiếng hét vang vọng qua những tấm ván sàn.
Tôi rên rỉ rồi xoa mặt. Hầu hết các Hội trưởng thức dậy để nghe báo cáo về sản lượng hầm ngục hoặc có thể là một tách cà phê mới pha, còn tôi thức dậy bởi âm thanh của một vụ hành hung tội phạm. Tôi ngồi dậy trên mép giường, khớp xương kêu răng rắc. Trở thành Hội trưởng của Crimson Rose nghe thì oai đấy. Nhưng thực tế, nó cơ bản là làm một gã quản ngục cao cấp cho lũ tâm thần.
“Làm ơn! Tôi vẫn còn cảm giác ở chân này!”
Đó là Elara, chắc chắn là Elara rồi.
Tôi đứng dậy, đưa tay vuốt mái tóc bù xù. Hiệp hội gọi tôi là một chuyên gia, nói rằng tôi là người duy nhất đủ tiêu chuẩn để dẫn dắt đội này. Đó là ngôn ngữ ngoại giao của giới cầm quyền để nói rằng: chúng tôi khiếp sợ lũ đàn bà này và cậu là người duy nhất không mất mạng khi bọn họ hưng phấn. Tôi không phải lãnh đạo — tôi là một cai ngục đúng nghĩa.
“Thảm hại.”
Giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm đó thuộc về Valeria.
Tôi vớ lấy chiếc áo sơ mi dưới sàn ám mùi bia cũ. Vừa mặc áo, tôi vừa bước đến cửa rồi khựng lại khi tay đã chạm vào tay nắm, cân nhắc xem có nên khóa trái cửa lại không, hay là trèo ra ngoài cửa sổ rồi bỏ trốn để trở thành một nông dân trồng củ cải ở miền quê nào đó. Nhưng Hiệp hội đã lưu hồ sơ chữ ký ma thuật của tôi, họ sẽ tìm ra tôi thôi. Lúc nào họ chẳng tìm ra.
“Đó thực sự là tất cả những gì cô có thể làm sao, Val?”
Và đó là Seraphina, vẫn như mọi khi, đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi thở dài, một hơi thở dài và sâu như nạo vét tận đáy phổi.
Đến giờ đi làm rồi.
Tôi mở cửa bước ra hành lang, nơi tiếng ồn giờ đây đã lớn hơn.
Tiếng kim loại va vào da thịt, tiếng cười cuồng loạn.
Lại một ngày thứ Ba bình thường tại nơi địa ngục này.
Tôi bước xuống cầu thang.
Phòng sinh hoạt chung trông như thể một cơn cuồng phong vừa tổ chức tiệc tùng bên trong một phòng tra tấn, bàn lật nhào, ghế vỡ vụn, tấm thảm đẹp đẽ tôi mới mua tuần trước đẫm một thứ gì đó trông như máu nhưng mùi lại giống rượu rẻ tiền.
“Nữa đi! Nữa đi!”
Elara đang nằm trên sàn.
Đại Linh mục của chúng tôi, người chịu trách nhiệm giữ mạng cho cả đội trong hầm ngục, hiện đang nằm trên sàn gỗ cứng. Mái tóc vàng của cô ấy rối bù, áo choàng rách ở những chỗ "Nguy hiểm", khuôn mặt đỏ bừng, trông cô ấy như thể đang tận hưởng khoảng thời gian tuyệt vời nhất cuộc đời mình.
“Con lợn nái tởm lợm.”
Valeria đứng ngay phía trên cô ấy.
Nữ Hiệp sĩ bạo dâm sống đúng với biệt danh của mình với bộ giáp đen bóng loáng, đôi mắt đỏ rực sự pha trộn giữa vẻ khó chịu và niềm khoái lạc tàn bạo. Cô ấy giẫm một chiếc ủng bọc thép nặng nề lên bụng Elara, rồi nhấn xuống thật mạnh.
Tiếng va chạm vang dội khắp căn phòng.
Elara phát ra một âm thanh nửa như thét, nửa như rên rỉ, lưng cô ấy uốn cong khỏi mặt sàn, những ngón tay cào cấu vào gỗ.
“Đúng rồi! Đúng rồi! Nghiền nát tôi đi!”
Tôi dừng lại ở chân cầu thang, chỉ đứng nhìn. Cảm giác như đang xem một vụ tai nạn xe hơi ở chế độ quay chậm, ngoại trừ việc những chiếc xe là những phụ nữ nóng bỏng và vụ tai nạn là hành vi vi phạm vài hiệp ước quốc tế.
“Cô ta có vẻ thích đòn đó đấy, Val.”
Seraphina líu lo từ phía bên kia phòng.
Nàng pháp sư nhỏ nhắn đang ngồi trên món đồ nội thất duy nhất còn nguyên vẹn, một chiếc ghế bành lưng cao ở góc phòng, nhâm nhi tách trà, mái tóc bạc lấp lánh. Cô ấy trông như một thiên thần, một thiên thần độc ác, xảo quyệt và yêu thích sự hỗn loạn.
“Hay là thử dùng chuôi kiếm xem?”
Seraphina mỉm cười phía sau vành tách trà.
Valeria gầm gừ, vẻ mặt đầy bực bội. Đối với một kẻ bạo dâm, việc gặp phải một masochist giống như một diễn viên hài kể chuyện cười cho một khán giả điếc vậy, nó làm hỏng sạch cả bầu không khí. Cô ấy rút kiếm ra, tiếng thép rít lên khi cọ sát vào bao kiếm.
“Ta sẽ rửa sạch sự biến thái ra khỏi người ngươi.”
Valeria giơ cao lưỡi kiếm.
Mắt Elara mở to, không phải vì sợ hãi mà là vì mong đợi. Cô ấy run rẩy, lồng ngực phập phồng, đầu lưỡi thò ra liếm môi.
“Chém tôi sâu vào, Valeria! Hãy để tôi cảm nhận được chất thép lạnh lẽo!”
Được rồi, thế là đủ rồi.
“Này.”
Giọng tôi không lớn, nhưng nó ngay lập tức cắt ngang bầu không khí trong phòng.
Mọi người sững lại, thanh kiếm của Valeria lơ lửng trên không trung, Elara ngừng quằn quại, Seraphina dừng lại giữa lúc đang nhấp trà. Tất cả quay lại nhìn tôi trong một sự im lặng đột ngột và nặng nề.
“Chúng ta có thể đừng làm chuyện này trước bữa sáng được không?”
Tôi bước vào giữa phòng, bước qua một chân ghế gãy, lờ đi vũng nước kỳ lạ gần lò sưởi. Tôi nhìn vào đội của mình... nó cơn ác mộng, đồng thời là gánh nặng của tôi.
“Rian.”
Giọng Valeria trầm xuống, đầy nguy hiểm.
“Anh đang cắt ngang đấy.”
“Tôi đang ngăn cô giết chết trị liệu sư của chúng ta... Lần nữa.”
“Cô ta thích thế mà.”
Valeria khinh bỉ.
“Đó không phải là vấn đề. Chúng ta có danh tiếng, Valeria, chúng ta không thể cứ thế mà giết nhau ngay tại sảnh được. Hàng xóm đã phàn nàn về tiếng ồn rồi đấy.”
“Cứ để họ phàn nàn, ta sẽ cắt lưỡi họ.”
“Thấy chưa? Chính cái đó là vấn đề đấy.”
Tôi nhìn xuống Elara.
“Còn cô nữa, đứng dậy đi, giữ lấy chút tự trọng.”
Elara ngước nhìn tôi, đôi mắt mờ dại, một vệt nước dãi chảy xuống cằm. Cô ấy nhìn tôi với sự pha trộn giữa vẻ xấu hổ và khao khát mãnh liệt.
“Hội trưởng… ngài sẽ trừng phạt tôi vì đã hư hỏng chứ?”
“Không.”
“Làm ơn đi mà?”
“Đi tắm đi, Elara.”
Cô ấy bĩu môi rồi chậm chạp bò dậy, nhăn mặt khi các xương sườn của cô ấy có lẽ đang tự nối lại nhờ khả năng hồi phục thụ động. Cô ấy lê bước về phía cầu thang, hơi thở vẫn còn dồn dập.
“Anh chẳng vui tính chút nào, Rian.”
Seraphina gọi với theo.
“Tôi ở đây không phải để làm trò mua vui, tôi ở đây để đảm bảo chúng ta không bị giải tán. Cô có biết tôi đã phải làm bao nhiêu giấy tờ sau vụ rắc rối với các tinh linh lửa tuần trước không?”
“Bọn chúng trông có vẻ đang lạnh mà.” Seraphina nhún vai.
“Cô đã đốt cháy nửa khu rừng đấy.”
“Nó mọc lại rồi mà.”
“Tự nhiên không vận hành như thế!”
Tôi cảm thấy một cơn đau đầu đang ập đến, một cơn đau nhói ngay sau mắt. Tôi cần cà phê, cần một kỳ nghỉ, cần một cuộc đời khác.
“Anh thật yếu đuối, Rian.”
Valeria quay sang phía tôi.
Không khí trong phòng thay đổi, trở nên lạnh lẽo hơn, vẻ đùa cợt đã biến mất. Valeria không nhìn Elara nữa, cô ấy đang nhìn tôi. Đôi mắt đỏ nheo lại, tay nắm chặt thanh kiếm hơn.
“Cô nói cái gì cơ?”
“Anh xuống đây, mắt nhắm mắt mở và mềm yếu, đưa ra mệnh lệnh, hành xử như thể anh kiểm soát được chúng tôi.”
“Tôi là Hội trưởng.”
“Chỉ là cái danh thôi, nhưng liệu anh có sức mạnh để bảo vệ cái danh đó không?”
Lại thế rồi.
Valeria có một nỗi ám ảnh về sự thống trị. Nếu cô ấy không tôn trọng bạn, cô ấy sẽ tìm cách giết bạn. Nếu cô ấy tôn trọng bạn, cô ấy vẫn tìm cách giết bạn nhưng với nhiều tình cảm hơn. Đó là một tình huống tiến thoái lưỡng nan.
“Valeria, cất kiếm đi.”
“Ép ta đi.”
Cô ấy nhếch mép cười, không phải nụ cười thân thiện mà là nụ cười của một con sói đang nhìn một con thỏ đặc biệt chậm chạp.
“Ta đang ngứa ngáy muốn tìm một mục tiêu thực sự đây. Elara quá mềm yếu, quá dễ suy sụp. Còn anh…”
Cô ấy liếm môi.
“Ta tự hỏi anh sẽ phát ra âm thanh gì khi ta xé xác anh ra.”
“Valeria, tôi còn chưa uống cà phê, đừng ép tôi phải làm thế này.”
“Tự vệ đi!”
Cô ấy không đợi câu trả lời.
Valeria lao tới, nhanh đến đáng sợ. Đối với một người bình thường cô ấy sẽ chỉ là một vệt mờ của thép đen. Không khí rít lên khi cô ấy vung kiếm theo một đường vòng cung nhắm thẳng vào cổ tôi, không hề nương tay với khao khát được uống máu.
Tôi không chớp mắt.
Tôi không dùng mana, tôi không có đủ mana để thắp một ngọn nến, nói gì đến việc đỡ một đòn đánh từ một Đại Hiệp sĩ.
Nhưng tôi có thứ khác.
Nhiều năm chiến đấu với những kẻ mạnh hơn, nhanh hơn và điên rồ hơn tôi gấp bội.
Tôi bước sang trái.
Chỉ là một nửa bước chân, một cử động tối thiểu. Lưỡi kiếm rít qua tai tôi, đủ gần để cắt đứt vài sợi tóc. Tôi có thể cảm thấy áp lực gió tạt vào má và có thể ngửi thấy mùi thép.
“Cái gì?”
Mắt Valeria mở to.
Cô ấy bị hụt đà một chút nhưng bấy nhiêu là tất cả những gì tôi cần. Tôi tiến lên, thu hẹp khoảng cách trước khi cô ấy kịp thu chiêu. Tôi đã lọt vào tầm đánh gần của cô ấy, ngay nơi cô ấy sơ hở nhất.
“Quá chậm.”
Tôi chộp lấy cổ tay cô ấy.
Không dùng sức mạnh, chỉ là dùng sự chính xác của bản thân tìm thấy huyệt đạo gần khớp xương và bóp mạnh. Tay cô ấy mở ra theo phản xạ và thanh kiếm rơi xuống sàn với một tiếng leng keng kim loại.
“Ngươi—!”
Cô ấy định lên gối vào bụng tôi.
Quá dễ đoán. Tôi chuyển trọng tâm, móc chân mình vào chân cô ấy và quét.
Valeria đập mạnh xuống sàn.
Trước khi cô ấy kịp lồm cồm bò dậy, tôi đã đè lên người cô ấy, khóa chặt hai cổ tay cô ấy trên đầu bằng một tay, dùng đầu gối ấn mạnh vào đùi cô ấy để giữ chân cô ấy bất động. Tôi cúi xuống, đưa mặt mình chỉ cách mặt cô ấy vài inch, đủ gần để cảm nhận được hơi thở của cô ấy trên da mình.
“Tôi đã bảo rồi, không phải trước bữa sáng.”
Căn phòng lại rơi vào im lặng.
Bụi lắng xuống xung quanh chúng tôi và tôi có thể cảm thấy hơi thở của cô ấy đang dồn dập. Lồng ngực cô ấy phập phồng dưới lớp giáp, mặt đỏ bừng nhưng không còn là vì giận dữ, cũng không phải vì khát máu.
“Rian…” G
iọng cô ấy run rẩy.
Sát khí trong mắt cô ấy biến mất, thay thế bằng một thứ gì đó khác, một thứ gì đó nặng nề, đen tối và mãnh liệt. Cô ấy ngước nhìn tôi, đồng tử giãn ra, đôi môi hơi hé mở. Một tiếng thở dốc khẽ thoát ra.
“Anh thật là… mạnh mẽ.”
Cô ấy cựa quậy dưới thân tôi.
Không phải cố trốn thoát, chỉ là cựa quậy, sự ma sát giữa hai cơ thể là không thể phủ nhận. Tôi có thể cảm thấy hơi nóng tỏa ra từ cô ấy, mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi kim loại nồng hắc của bộ giáp. Nó thật say đắm và nguy hiểm, cực kỳ, cực kỳ nguy hiểm.
“Cô xong chưa?”
Tôi giữ giọng bình thản, không để cô ấy thấy tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực, không để cô ấy thấy rằng việc ở gần cô ấy thế này, việc cô ấy nằm trong tay mình, cũng đã đánh thức một thứ gì đó trong tôi.
“Làm tới bến đi.”
Cô ấy uốn cong lưng.
Hành động đó khiến ngực cô ấy ép sát vào tay tôi. Cô ấy cắn môi, nhìn chằm chằm vào miệng tôi cô ấy muốn tôi làm đau cô ấy, hoặc hôn cô ấy, hoặc cả hai.[note90865] Với Valeria, ranh giới đó rất mờ nhạt, gần như không tồn tại.
“Đứng dậy đi.”
Tôi buông cổ tay cô ấy ra.
Tôi đứng dậy và lùi lại một bước, phủi bụi trên quần. Tôi cần tạo khoảng cách, cả về thể xác lẫn cảm xúc. Nếu tôi ở đó thêm một giây nào nữa, tôi có thể đã làm điều gì đó ngu ngốc, điều gì đó sẽ làm phức tạp thêm mối quan hệ vốn đã rắc rối của chúng tôi.
Valeria nằm đó một lúc.
Cô ấy trông có vẻ thất vọng, đưa tay chạm vào cổ tay nơi tôi vừa giữ. Một nụ cười đầy ma mị lan rộng trên mặt cô ấy khi những ngón tay lần theo những vết hằn trên da.
“Thật thô bạo.”
Cô ấy lẩm bẩm một mình.
“Tôi vào bếp đây.”
Tôi quay lưng lại với họ, quy tắc số một khi đối phó với những kẻ săn mồi là không bao giờ lộ vẻ sợ hãi, quy tắc số hai là không bao giờ để chúng thấy bạn đang run rẩy, quy tắc số ba là luôn phải có chiến lược rút lui.
“Tôi sẽ làm món trứng. Nếu muốn ăn thì dọn dẹp cái đống lộn xộn này đi. Nếu tôi còn thấy một chiếc ghế gãy nào nữa, tôi sẽ trừ lương của các cô.”
“Vâng, thưa ngài.” Elara lí nhí từ trong góc.
“Anh nói sao cũng được, sếp.” Seraphina khúc khích.
“Theo ý ngài… thưa chúa tể của ta.” Valeria thì thầm.
Tôi bước vào bếp.
Tay tôi đang run. Tôi tựa người vào bệ bếp và hít một hơi thật sâu, nhìn vào bình cà phê — vị cứu tinh của tôi, phao cứu sinh của tôi, thứ duy nhất giúp tôi giữ được sự tỉnh táo trong cái bang hội như một gánh xiếc thực thụ này.
Tôi đã sống sót qua buổi sáng.
Nhưng ngày mới chỉ bắt đầu, và ở cái hội này, sống sót qua bữa sáng mới chỉ là phần dễ nhất thôi.
8 Bình luận