LNovel

Chương 3

Chương 3

Đúng là "họa vô đơn chí".

Dù đã trả lời được câu hỏi của cô ấy, nhưng buổi gặp đầu tiên vẫn kết thúc trong sự gượng gạo vì lời khen ngợi thái quá của tôi. Đã thế tôi còn đưa cô ấy vào phòng 305, căn phòng mà cuốn sổ tay đã ghi rõ ràng là đang sửa chữa hoặc dọn dẹp và tuyệt đối không được sắp xếp cho khách.

Làm sao tôi có thể cứu vãn được tình hình sau khi làm tụt điểm thiện cảm thê thảm ngay lần đầu chạm mặt thế này?

Hơn nữa, không giống như những chỉ dẫn trước đó kiểu như "Hãy đeo mặt nạ mắt" hay "Đừng trả lời đúng ý khách" vốn luôn đưa ra cách giải quyết cụ thể, dòng chữ "Tuyệt đối không để cô ta vào phòng 305" lại chẳng có hướng dẫn tiếp theo nào cả. Gợi ý duy nhất chỉ là lời cảnh báo đừng lên tầng đó, nhưng…

Dù sao thì, có vẻ tôi không thể tránh khỏi việc điểm thiện cảm của cô ấy bị giảm thêm.

‘Tiếc thật, nhưng biết làm sao được? Lần tới mình sẽ làm tốt hơn…’

…Không, khoan đã. Tại sao tôi phải đợi đến "lần tới" mới làm tốt hơn?

Sẽ không có vị khách nào đến trong một khoảng thời gian nữa, và tôi có tận hai tiếng đồng hồ rảnh rỗi. Vì chủ cũ có vẻ đã bỏ bê việc dọn dẹp phòng 305, tại sao tôi không lên đó ngay bây giờ, đổi phòng cho cô ấy rồi dọn dẹp nó luôn?

‘Phải, thế mới hợp lý chứ.’ [note90873]

Sau hai lần sụt giảm thiện cảm liên tiếp, việc ngồi yên một chỗ cũng chẳng giải quyết được gì cả. Tôi cần phải hành động để xoay chuyển tình thế. Chắc chắn rồi, sổ tay bảo đừng lên tầng đó, nhưng có lẽ cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu.[note90875]

Trước khi lên tầng ba, tôi mở cuốn sổ tay quản lý để tìm dụng cụ vệ sinh.

3. Dọn dẹp và Quản lý Cơ sở vật chất

└ Dụng cụ vệ sinh và chăn ga dự phòng được để trong tủ kho cạnh thang máy ở mỗi tầng.

└ Mở hộp dụng cụ để lấy chổi, hốt rác, khăn lau và cây lau nhà để dọn dẹp phòng thật kỹ.

└ Chúng tôi khuyên bạn nên giặt khăn và cây lau nhà bằng nước trước khi sử dụng.

└ Nếu trong hộp dụng cụ có bất cứ thứ gì có thể coi là vũ khí, chẳng hạn như một chiếc dùi, hãy quay lại quầy lễ tân ngay lập tức và phát loa thông báo: "Do sự cố nhà vệ sinh bên ngoài phòng, việc ra vào sảnh có thể không thuận tiện, vui lòng tránh đến sảnh chờ."

└ Sau đó, đặt biển "Đang sửa chữa" lên cửa nhà vệ sinh ở sảnh, vào buồng cuối cùng, khóa cửa lại và đợi 15 phút.

3-2

└ Số lượng chăn ga gối đệm được cố định cho mỗi phòng.

└ Mỗi phòng phải có chính xác hai chiếc chăn và hai chiếc gối.

└ Chúng tôi nhấn mạnh: Mỗi phòng phải có chính xác hai chiếc chăn và hai chiếc gối, không có ngoại lệ.

└ Tuy nhiên, phòng 203 là một ngoại lệ. Hãy để năm chiếc chăn trong phòng đó. [note90876]

‘Hừm, phức tạp thật đấy.’

Đúng là sổ tay quản lý, có quá nhiều thứ phải ghi nhớ. Nhưng hiện tại, những chi tiết khác có vẻ chưa khẩn cấp. Tôi nhanh chóng xem lại phần dụng cụ vệ sinh, rời khỏi quầy và đi thang máy lên tầng ba.

Bíp—

Tôi nhấn nút tầng ba, thang máy êm ái đi lên.

— Tầng ba. — Cửa đang mở.

Khi thông báo ngắn gọn vang lên và cánh cửa mở ra, tôi không khỏi nín thở.

‘Ư hự? Cái gì thế này…?’

Một mùi hôi thối nồng nặc, buồn nôn bao trùm hành lang tối tăm. Đó là mùi của thứ gì đó đang phân hủy, bị bỏ mặc trong phòng quá lâu.

‘Chúa ơi, nơi này bao lâu rồi chưa được dọn dẹp vậy…?!’

Chủ cũ có thực sự quan tâm đến việc điều hành cái khách sạn này tử tế không đấy? Phải lười biếng và thảm hại đến mức nào mới để cả một tầng của khách sạn nhỏ trở nên tồi tệ thế này? Rồi còn viết "tuyệt đối không được lên đó" vào sổ tay để hù dọa người ta chắc?

Còn tôi, trong lúc vội vàng, lại đẩy khách lên tầng này mà không kiểm tra chỉ vì thấy ngại ngùng?

‘Điên rồ. Cả chủ cũ lẫn tôi đều là lũ điên.’

Tôi tự sỉ vả mình một lần nữa. Bước ra khỏi thang máy, rồi bước vào tủ kho bên cạnh nơi tìm thấy hộp dụng cụ vệ sinh và chăn ga khô ráo được xếp gọn gàng đúng như sổ tay mô tả.

‘Lấy dụng cụ trước đã.’

Chăn ga có thể đợi, dọn dẹp căn phòng bị bỏ hoang là ưu tiên hàng đầu. Tôi mở hộp dụng cụ theo chỉ dẫn và thu gom những món đồ đã được sắp xếp ngay ngắn.

‘Cây lau nhà đây rồi… khăn và hốt rác nữa… hả? Cái gì đây?’

Trong lúc gom các dụng cụ có tên trong danh sách, tôi phát hiện một con dao bếp sắc lẹm nằm dưới đáy hộp.

‘Ai lại để một thứ nguy hiểm như thế này trong hộp đồ dọn dẹp cơ chứ?’

Chắc chắn là lão chủ cũ, người được lưu tên là "Chủ khác sạn" rồi. Tôi thậm chí chẳng còn thấy ngạc nhiên nữa.

‘Khoan đã, không phải sổ tay có nói gì đó về việc phải làm gì nếu có vũ khí trong hộp đồ sao?’

Một ký ức mơ hồ về dòng chữ được tô đỏ trong cuốn sổ tay chợt lóe lên trong đầu tôi.

Hừm...

Tôi cố gắng nhớ lại, nhưng chẳng nghĩ ra được gì, nên chắc nó cũng không quan trọng lắm đâu. [note90878]

Gạt bỏ ký ức mơ hồ đó sang một bên, tôi cầm lấy con dao và vội vã đi tới phòng 305.

‘Mình không thể để khách ở trong một nơi hôi hám thế này được.’

Đến trước phòng 305 sau khi băng qua hành lang dài, mùi thối rữa càng nồng nặc hơn xộc thẳng vào mũi. Nó tệ đến mức khiến bất cứ ai cũng phải nôn ọe và bỏ chạy. Làm sao một thứ thối rữa có thể bị để lại lâu đến vậy? Tôi không thể ngừng nghĩ rằng chủ cũ không chỉ lười biếng mà còn hoàn toàn bất tài trong việc quản lý khách sạn.

Cốc cốc cốc.

“E hèm, có ai ở đó không?”

Không có phản hồi.

“Tôi là quản lý khách sạn đây. Tôi có thể làm phiền bạn một chút được không?”

Đứng trước phòng 305, tôi gọi lần nữa và giơ tay định gõ thêm phát nữa.

Két…

“…”

Cô khách dễ thương với phần tóc mái che kín mặt từ từ mở cửa và hé nhìn ra ngoài.

“Ồ, chào cô? Ha ha…”

“…”

Tôi cố gắng làm dịu bầu không khí bằng một nụ cười rạng rỡ, nhưng vô ích. Phải rồi, tôi đang đùa ai thế này khi cố gắng phá vỡ tảng băng? Cứ vào thẳng vấn đề và dọn dẹp thôi.

“Tôi nghĩ mình đã đưa nhầm chìa khóa phòng cho cô. Nếu được, tôi có thể đưa chìa khóa phòng khác để cô chuyển sang đó.”

“…”

Sự im lặng vẫn tiếp tục. Ngay cả lời đề nghị đổi phòng của tôi cũng không nhận được phản hồi. Tôi có thể hiểu được nếu cô ấy đang quá bực bội đến mức không muốn trả lời. Nếu tôi là cô ấy, bị kẹt trong căn phòng bẩn thỉu này với một gã quản lý thậm chí còn không biết dọn dẹp mà chỉ biết quăng chìa khóa, liệu tôi có đáp lại tử tế với câu "Giờ tôi sẽ dọn dẹp, phiền cô ra ngoài một chút" không?

“Nếu cô thích phòng này, tôi có thể dọn dẹp rồi đưa lại chìa khóa cho cô nếu cô chịu lánh mặt ra ngoài một lát—”

Dù không phải vì mục đích tăng điểm thiện cảm thì việc dọn dẹp cũng là cần thiết, nên tôi cố gắng nài nỉ lần nữa.

Chộp!!

“Vào… đi?”

Với một giọng nói lạnh lẽo, không chút sinh khí, bàn tay nhợt nhạt của cô ấy phóng ra và siết chặt lấy cổ tay tôi.

“—Anh. Thực sự. Muốn. Vào. Sao?”

“Vâng, nhưng cô có thể buông tay tôi ra trướ—?!”

“Đừng. Hòng. Chạy. Thoát.”

Lạch cạch. Lạch cạch.

“Đừng. Bỏ. Rơi. Tôi. Mà. Chạy.”

Một tay cô ấy giữ chặt sợi xích khóa cửa, trong khi tay kia nhất quyết không buông cổ tay tôi. Từ cái nắm tay ấy, tôi cảm nhận được. Một cảm xúc mãnh liệt tỏa ra từ bàn tay mỏng manh, tái nhợt của cô ấy. Đó là—

‘Cô ấy đang thực sự giận dữ…!!’[note90880]

Sự phẫn nộ. Cơn thịnh nộ của một vị khách bị xếp vào nhầm phòng.

Có lẽ vì đồng cảm với cơn giận của cô ấy, tôi không thể cưỡng lại lực kéo và bước chân vào phòng. Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi phải đối mặt với—

“…Cái gì thế này?”

Tình trạng kinh hoàng của phòng 305.

***

Bên trong phòng 305 là một thảm họa.

Chăn và giường loang lổ những vết dịch cơ thể, không còn màu trắng tinh nữa. Một ngăn kéo và tủ quần áo bằng gỗ vỡ nát, hỏng hóc do một tác động bạo lực nào đó. Một chiếc gối bị ép xẹp hoàn toàn, ruột bông chẳng còn lại gì. Nhà vệ sinh bốc mùi thối rữa và phân hủy. Và những sợi xích rỉ sét cùng dây thừng buộc vào cột giường, mục đích của chúng là gì thì không thể tưởng tượng nổi.

‘Tại sao nơi này vẫn chưa được dọn dẹp?!’

Những lời chửi rủa dành cho tên quản lý cũ dâng lên tận cổ họng, nhưng tôi nuốt ngược vào trong. Chửi rủa một kẻ đã đi rồi chẳng thay đổi được gì.

Khi tôi đang kìm nén sự thất vọng, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

“Anh. Đã. Vào. Rồi?”

Sột soạt.

“…”

Sột soạt.

“Anh. Đã. Vào.”

Tiếng bước chân giẫm lên thứ gì đó dính nhớp đi kèm với giọng nói của cô ấy khi tiến lại gần.

“…Chờ một chút.”

Chóng mặt trước cảnh tượng và tình huống này, tôi đưa ra quyết định.

“Xin lỗi tiểu thư.”

“Anh. Đã—”

Xoẹt.

Nhấc bổng vị khách lên. [note90881]

“Cái—?!”

“Tôi sẽ dọn dẹp nhanh thôi. Tôi vô cùng xin lỗi.”

Xin lỗi, mở cửa và đặt cô ấy ra bên ngoài.

Rầm!!

“Hả—??”[note90882]

Cuối cùng, tôi cầm lấy dụng cụ vệ sinh và đóng cửa lại lần nữa.

Được rồi, phòng 305. Đến giờ dọn dẹp rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hợp cái con %^&^%$%^@ .-.
Hợp cái con %^&^%$%^@ .-.
[Lên trên]
Bro ;-;
Bro ;-;
[Lên trên]
Vừa nhấn mạnh không có ngoại lệ thì giờ lại có (유∀유|||)
Vừa nhấn mạnh không có ngoại lệ thì giờ lại có (유∀유|||)
[Lên trên]
Người ta nói ăn cá giúp thông minh hơn, bro này chắc phải ăn 20 con cá voi mới thông minh lên được ;-;
Người ta nói ăn cá giúp thông minh hơn, bro này chắc phải ăn 20 con cá voi mới thông minh lên được ;-;
[Lên trên]
Hell naw ;-;
Hell naw ;-;
[Lên trên]
WHAT?! bro is gigachad ;-;
WHAT?! bro is gigachad ;-;
[Lên trên]
Hề vl :)))
Hề vl :)))