Ầm Ầm Ầm…!!
Luồng khí tức tưởng chừng đã leo lét lụi tàn của Baek-hyun bỗng chốc bùng nổ mãnh liệt.
Thu vào tầm mắt cảnh tượng đó, con Ly Long khẳng định: Đó chỉ là hồi quang phản chiếu, là 1 sự giãy chết cuối cùng từ một con mồi không biết tự lượng sức mình.
Gàooooo—!!!
Ly Long gầm thét, dốc toàn lực vung chiếc đuôi khổng lồ giáng xuống như 1 ân huệ nhằm nghiền nát chút sức tàn từ con mồi.
Tuy nhiên, đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn găm chặt vào Baek-hyun, không lơ là dù chỉ một khắc.
Hắn đã bị thương khá nặng, chắc chắn không thể di chuyển linh hoạt như trước.
Kể cả khi con mồi trước mắt nó có né được đòn siết của nó, nó cũng sẽ lập tức cắm ngập răng nanh vào cổ họng hắn để kết liễu.
Nó định nhai nát cái thứ sinh vật đáng ghét từ sự tồn tại đến hơi thở kia cho đến khi không còn nhận ra hình dạng, rồi nhổ toẹt ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Vút!!
Thân ảnh Baek-hyun hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Ly Long.
Nhìn thấu ánh mắt đầy sát khí từ con quái vật, Baek-hyun không chút do dự di chuyển ra sau lưng nó.
Trong chớp mắt, hắn đã thoát khỏi góc nhìn của Ly Long và đối mặt với cái lưng hoàn toàn không phòng bị của nó.
Tất nhiên, với tình trạng cơ thể hiện tại, dù nắm bắt được cơ hội ngàn vàng thì hắn cũng không thể gây ra sát thương nào cho Ly Long.
Nhưng hắn định dùng đến con bài tẩy cuối cùng mà mình đã để dành đến tận bây giờ.
Lá bài mạnh nhất đã ngủ yên trong cơ thể hắn kể từ khi xuyên không cùng Thái Dương Thể, nhưng chưa một lần được sử dụng.
Xích Cung Bạch Tiễn Khai Thương Khung (Cung đỏ tên trắng xé toạc thiên thanh )
Cửu Dương Trụy Địa Vạn Vật Sinh (Chín mặt trời rơi xuống, vạn vật hồi sinh)
Vù uuuu…
Bảo vật thuần khiết ngự trong thế giới linh hồn bắt đầu đáp lại tiếng gọi của chủ nhân, lần đầu tiên hiện hình ở chốn nhân gian.
Mười thanh thần kiếm đã từng tiêu diệt 9 mặt trời và vô số Ly Mị Vọng Lượng từ thuở xa xưa.
Thần Binh Xích Cung Bạch Tiễn
O… n… n… g…!!
Chẳng mấy chốc, thứ nằm gọn trong hai tay Baek-hyun đã mang hình dáng của một thanh kiếm được kết tinh từ những quầng sáng trắng xóa.
Xích Cung Bạch Tiễn là bộ 10 thanh kiếm mang quyền năng sát phạt vạn vật.
Hắn chỉ triệu hồi duy nhất 1 thanh trong số đó.
Chỉ chừng đó thôi cũng đủ khiến lượng nội công đang được khuếch đại đến mức gây tẩu hỏa nhập ma qua Trung Đan Điền bị hút sạch như lỗ đen vũ trụ.
Dương khí vốn luôn tràn ngập toàn thân biến mất trong nháy mắt, để lại sự lạnh lẽo trống rỗng trong kinh mạch.
Nguồn sinh lực vô tận tưởng chừng không bao giờ cạn kiệt cũng tan biến như một lời nói dối, thay vào đó là cơn mệt mỏi cực độ đè nặng lên cơ thể.
『Khốn… kiếp, chính vì thế này mà mình mới ghét dùng nó…!!』
Xích Cung Bạch Tiễn vốn dĩ không phải là vũ khí để cầm tay chém giết, mà được tạo ra để điều khiển bằng “Ngự Kiếm Thuật” (Dùng khí điều khiển kiếm).
Nói cách khác, đây là vũ khí dành cho những người đạt đến cảnh giới Huyền Cảnh trở lên.
Và vì tiền đề là Ngự Kiếm Thuật, nên lượng nội công tiêu hao của nó nằm ngoài sức tưởng tượng.
Với trình độ hiện tại, chỉ dùng một thanh thôi cũng ngốn sạch sành sanh nội công, và…
U… u… u… ng…
Thậm chí phải rút cả “Tiên Thiên Chân Khí” ra dùng.
Thứ nội công thuần khiết nhất được ban tặng từ khi mới lọt lòng, không thể so sánh với nội công thông thường tích tụ qua vận khí điều tức.
Đó là nguồn sinh mệnh nguyên thủy nhất, là cái “bình chứa” của nội công… tất cả đều bị tống vào Xích Cung Bạch Tiễn.
Đến lúc này, thanh kiếm trắng tinh khôi mới bừng tỉnh sau giấc ngủ dài.
Kengggg—!!!
Một luồng khí tức rợn người, rực rỡ hơn cả mặt trời đang cháy và đỏ hơn cả máu tươi vừa trào ra, bùng nổ từ thân kiếm trắng toát, bao trùm lấy toàn bộ thanh kiếm.
Thần binh được Đế Khốc — một trong Tam Hoàng Ngũ Đế — món quà này này không chỉ đơn thuần là vũ khí mạnh mẽ.
Ly Mị Vọng Lượng, Ác quỷ, Kim Ô ( Mặt trời), thậm chí cả những Thần tiên thoát tục.
Nó là hiện thân của quyền năng “Phán Xét” mọi vạn vật trên thế gian.
Dù có khoác lên mình bộ giáp cứng rắn đến đâu.
Dù có sở hữu thần thông quảng đại đến mức nào.
Dù là sự tồn tại có đẳng cấp cao quý đến bao nhiêu.
Cũng không thể ngăn cản mũi tên này.
Đó chính là “Quy luật” của thế giới này.
Kécccc!? Kiiiieeeeee—!!!
Cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ lan tỏa, Ly Long muộn màng nhận ra sự hiện diện của mối nguy hiểm và quay cái đầu khổng lồ lại.
Nếu hắn đạt đến Huyền Cảnh… hay tệ nhất là Hóa Cảnh thôi, hắn đã có thể múa kiếm với Xích Cung Bạch Tiễn vừa thức tỉnh này.
Nhưng thú thực, giờ hắn chẳng còn chút sức lực nào.
Điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ chỉ là…
Vụt.
Ném thanh Xích Cung Bạch Tiễn đã kích hoạt đi một cách yếu ớt.
Nhưng chỉ thế là đủ.
Phập—!!!
Thanh kiếm trắng rơi vào miệng Ly Long, dễ dàng xuyên thủng vòm họng và hộp sọ của nó rồi cắm xuống đất.
Uy lực áp đảo không hổ danh là Thần Binh.
Chỉ một đòn duy nhất, cơ thể khổng lồ của Ly Long chết tức tưởi, đổ ập xuống như con rối đứt dây.
Cơ thể Baek-hyun đang lơ lửng trên không nhờ Thương Ưng Thất Thức cũng rơi tự do xuống đất.
Bịch! Bịch!!
Thân hình Baek-hyun đập mạnh lên lớp vảy cứng như đá của Ly Long.
Đau đớn vô cùng, nhưng miệng hắn không thốt nổi tiếng kêu nào.
Chỉ có tiếng rên rỉ yếu ớt khẽ thoát ra.
『Ư… ực…』
Toàn thân nát bấy như miếng giẻ rách, nội công cạn kiệt như cái khăn bị vắt khô, đến cả Tiên Thiên Chân Khí cũng tiêu hao sạch.
Tình trạng cơ thể hiện tại còn sống được đúng là kỳ tích.
Mặt trời luôn rực cháy trong tim đang dần tắt lịm.
Hơi lạnh từ sống lưng lan ra, bóng tối của cái chết đang bao trùm.
Cứ đà này thì chết chắc.
Không cần ai nói, sự thật rõ ràng đó như đang găm thẳng vào não bộ hắn.
『Ha… Mẹ kiếp, tìm có mỗi cái Kỳ ngộ mà khổ sở thế này đây.』
Dù đã hạ được Ly Long, nhưng chiến thắng này quá gượng gạo nên chẳng thấy vui vẻ gì.
Nếu không có Xích Cung Bạch Tiễn, ngay khoảnh khắc dính đòn đầu tiên hắn đã không còn cửa thắng.
Thực tế thì hắn đã thua Ly Long rồi.
『Haizz… Giá mà tỉnh táo hơn chút nữa thì đâu cần dùng đến Tiên Thiên Chân Khí…』
Sự mệt mỏi và bất lực tột cùng đè nặng lên toàn thân.
Mí mắt vốn luôn trĩu nặng mỗi đêm vì buồn ngủ, giờ đây lại nặng nề theo một cách khác.
Buồn ngủ, mệt mỏi, lạnh lẽo, và đau đớn.
Nhưng Baek-hyun vẫn gượng ép tứ chi cử động, bò trườn trên lớp vảy cứng ngắc.
Mỗi khi cọ mặt xuống lớp vảy ngược hướng để tiến lên, da mặt rách nát lại bị cứa đau nhói.
Nhưng có thêm vài vết thương nữa cũng chẳng thay đổi được gì, nên hắn cứ thế lết đi.
Mục tiêu là vùng đầu Ly Long đang bị thủng một lỗ lớn.
Cố sống cố chết bò đến chỗ vết thương, hắn…
Ực, ực, ực.
Không chút do dự vùi đầu vào đó, uống lấy uống để dòng máu đang phun ra từ vết thương.
Máu của con Ly Long vừa chết chứa đầy nội lực mà nó tích lũy lúc sinh thời, hơn nữa còn có tác dụng bồi bổ cực tốt.
Cách làm thì hơi mọi rợ, không phải việc nên làm trong tình huống bình thường, nhưng với tình trạng cạn kiệt nội lực hiện tại, một ngụm máu tanh cũng quý giá vô cùng.
『Ọe… Mình điên thật rồi sao? Sao lại thấy vị như canh tiết thế này…』
Baek-hyun uống máu Ly Long trong vô thức cho đến khi dương khí quay trở lại cơ thể.
Thỉnh thoảng độc tố trong máu Ly Long làm thực quản hắn tê rần, nhưng Mặt Trời đang cháy lại nhanh chóng phân giải chúng.
Máu Ly Long, giờ chỉ còn lại dinh dưỡng và nội lực, nhanh chóng được dạ dày tiêu hóa, trở thành nền tảng phục hồi các vết thương trên cơ thể.
Dương khí dần hồi phục bắt đầu thúc đẩy tốc độ hồi phục, chữa lành lục phủ ngũ tạng và cơ bắp với tốc độ kinh người.
Uống máu một hồi lâu…
Khi máu Ly Long bắt đầu đông lại, Baek-hyun cảm thấy cơ thể đã khá hơn, đủ để đứng dậy và đi lại.
『Ừm… Máu Ly Long cũng không tệ lắm.』
Baek-hyun lau vệt máu trên miệng, bước vào trong miệng Ly Long và bắt đầu lục lọi tìm kiếm thứ gì đó.
Tuy đã thoát chết trong gang tấc, nhưng di chứng của việc sử dụng Tiên Thiên Chân Khí vẫn còn đó.
Tốc độ lan tỏa dương khí chậm hơn hẳn trước kia, nguồn sinh lực gần như vô hạn cũng giảm đi rõ rệt.
Di chứng nghiêm trọng ảnh hưởng đến cả việc tu luyện võ công lẫn sinh hoạt hàng ngày.
Để khắc phục di chứng này, nếu được môn phái dốc toàn lực hỗ trợ thì cũng phải mất vài năm chỉ để tịnh dưỡng.
Đồng nghĩa với việc lãng phí khoảng thời gian vàng ngọc để luyện võ khi còn trẻ.
Tuy nhiên, dù xác suất thấp, nhưng nếu tìm thấy “thứ đó” trong xác Ly Long…
Cạch.
Ngay lúc đó, tay Baek-hyun chạm phải một vật thể tròn trịa nằm giữa vòm họng và cổ họng Ly Long.
Một vật cứng, tròn, kích thước cỡ quả bóng đá.
『! C… Cái này chẳng lẽ là…!!』
Baek-hyun không chần chừ lôi khối đó ra khỏi miệng Ly Long.
Khoảnh khắc nhìn rõ hình hài của nó, hắn lẩm bẩm như người mất hồn.
『Không thể nào… “Như Ý Châu” thực sự tồn tại sao?』
Như Ý Châu.
Hay còn gọi là Như Ý Bảo Châu.
Viên ngọc là nguồn gốc của mọi thần thông mà loài Rồng sở hữu, là bảo vật thiên nhiên không thể so sánh với nội đan của Linh vật tầm thường.
Và cũng là cửa ải cuối cùng mà Ly Long phải vượt qua để hóa Rồng.
Ly Long tu luyện 1000 năm dưới nước, sau đó dồn toàn bộ nội lực tích lũy được để tạo ra Như Ý Châu rồi bay lên trời.
Tu luyện 1000 năm mới khó, chứ việc tạo Như Ý Châu để thăng thiên thì không quá khó, nên hầu hết những con Ly Long thất bại hóa điên đều là những kẻ thậm chí còn chưa thử tạo Như Ý Châu.
Nhưng viên Như Ý Châu từ con Ly Long này, dù chưa hoàn thiện nhưng đã gần như hoàn hảo.
Chỉ là quá trình hình thành bị gián đoạn giữa chừng nên chưa thành Như Ý Châu hoàn chỉnh, nhưng lượng nội lực chứa trong đó thì không thua kém gì hàng thật, là cực phẩm trong các loại cực phẩm.
『Thằng nhóc này… hóa ra cũng đáng thương phết.』
Tu luyện chăm chỉ suốt 1000 năm, sắp sửa hóa Rồng đến nơi rồi, thế quái nào lại thất bại ngay phút chót…
Tại sao một kẻ kiên trì tu luyện suốt 1000 năm lại trượt chân ở cửa ải dễ nhất?
Chắc chắn không phải do sự sắp đặt của vị tiền bối tạo ra nơi này.
Bởi vị tiền bối đó cơ bản cũng là người theo Đạo gia.
Võ nhân Điểm Thương Phái coi trọng sự hài hòa với thiên nhiên sẽ không làm cái trò ngược đãi động vật dã man như bắt nhốt con Ly Long sắp thăng thiên lại.
Hơn nữa, việc Điểm Thương Phái chưa phát hiện ra nó chứng tỏ nó mới thất bại cách đây không lâu…
『Chẳng lẽ… bị kẻ nào đó ngoài Điểm Thương Phái quấy rối?』
Ánh mắt Baek-hyun chợt trở nên sắc bén.
Nghĩ đi nghĩ lại, việc một con Ly Long tu luyện 1000 năm lại thất bại ngay phút chót tại ngọn núi Điểm Thương đầy rẫy đạo sĩ là điều khó chấp nhận.
Nếu như, có những kẻ lạ mặt không rõ lai lịch nhắm vào viên Như Ý Châu 1000 năm tuổi và lén lút xâm nhập núi Điểm Thương để phá đám nó ngay trước khi thăng thiên thì sao?
『Có thể hơi suy diễn, nhưng cũng nên đề phòng khả năng đó.』
Thôi, suy đoán chán ngắt đến đây là đủ.
Dù sao thì với viên Như Ý Châu này, không những phục hồi hoàn toàn Tiên Thiên Chân Khí mà còn có thể giúp hắn mạnh hơn trước rất nhiều.
Hơi xin lỗi con Ly Long vì đã biến thành Ly Mị Vọng Lượng ngay trước ngưỡng cửa thiên đường, nhưng quy luật tự nhiên vốn là cá lớn nuốt cá bé mà.
Việc hắn đoạt lấy Như Ý Châu của nó âu cũng là một phần của dòng chảy tự nhiên thôi.
『Vậy thì, xơi luôn tại đây nào.』
Phải mau chóng hồi phục Tiên Thiên Chân Khí rồi còn đi tìm bí kíp của tiền bối để lại nữa chứ.
Baek-hyun nhìn viên Như Ý Châu tỏa sáng lung linh mà thèm thuồng liếm môi
0 Bình luận