"Thành Phố Ngàn Sao, Quốc Đảo Trên Thuyền, Vườn Treo Không Trung... Đây chính là những thành phố do các tiền bối mà Shaya từng nhắc tới xây dựng sao? Họ trực tiếp thông qua hệ thống để gửi lời mời đến nhóm Trưởng tàu mới vừa vượt qua trạm dừng thứ mười..."
"Chấp nhận lời mời nào thì trạm kế tiếp có thể đến thẳng đó, nghĩa là không cần phải lựa chọn trạm dừng ngẫu nhiên nữa?"
"Thành phố... sẽ trông như thế nào nhỉ?"
Nhìn hàng chục bức thư gửi hàng loạt trong hộp thư, Diệp Thất Ngôn rơi vào trầm tư. Chỉ dựa vào cái tên thì không thể nhận ra thế lực nào mạnh yếu hay tốt xấu. Nếu lựa chọn bừa bãi, biết đâu sẽ gặp phải rắc rối.
Hay là không chấp nhận lời mời nào?
Diệp Thất Ngôn lắc đầu, phủ định ý nghĩ này. Anh cũng chẳng làm việc gì xấu, cây ngay không sợ chết đứng, ngoại trừ lá bài Bất Kính ra thì anh không có xung đột gì với người khác. Có một cơ hội để tìm hiểu thêm về thế giới này, không việc gì phải từ bỏ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nên chọn cái nào thì anh thật sự không quyết định được. Tuy nhiên, anh có thể hỏi.
【 "Chị Shaya, chị có biết sau trạm thứ mười thì nên lựa chọn thế lực nào để dừng chân là tốt nhất không?" 】
Tại một thế giới trạm dừng nào đó.
Shaya đang nhắm mắt thầm cầu nguyện. Nghe thấy tiếng chuông thông báo đặc biệt của hệ thống, cô mở mắt ra.
"Trạm thứ mười? Ơ? Sao giờ mới là trạm thứ mười? Mình nhớ thằng nhóc này đã đến chỗ mình từ nhiều ngày trước rồi mà? Lúc đó chẳng phải cậu ta đã..."
Shaya nghi hoặc nghiêng đầu, trả lời:
【 "Chà, tôi cứ tưởng cậu quên bà chị này rồi chứ. Trạm thứ mười? Cậu đang đùa tôi đấy à, từ lúc cậu rời khỏi chỗ tôi đã năm sáu ngày rồi, sao có thể mới là trạm thứ mười được." 】
【 "Làm sao thế được, không tin chị xem này." 】
Diệp Thất Ngôn gửi ảnh chụp màn hình thư tín qua. Trên đó có ghi rõ ngày tháng.
【 "? Không phải chứ, cậu...?" 】
Thấy Diệp Thất Ngôn không nói dối, Shaya rõ ràng sững sờ một chút.
"Nghĩa là, cậu ta thật sự đã lên cấp 3 ngay từ trạm thứ năm? Hơn nữa còn sở hữu mô-đun, thiết bị cảnh giới và đơn vị lưu trữ cấp độ đó? Đây... đây là cái vận may gì vậy?"
【 "Chị Shaya?" 】
Thấy cô mãi không trả lời, Diệp Thất Ngôn gửi thêm một câu.
【 "Khụ, không có gì, ha ha, tôi chỉ đang xử lý chút rắc rối nhỏ thôi. Chúc mừng cậu nhé, sau khi vượt qua trạm thứ mười, cậu đã chính thức là một Trưởng tàu thực thụ rồi. Về phần lựa chọn, tôi đề xuất Thành Phố Ngàn Sao, đó là thành bang lớn nhất trong thế giới tàu hỏa, ở đó cậu có thể mua được rất nhiều thứ vượt xa tưởng tượng." 】
【 "Tất nhiên, ngoài ra còn một điểm nữa, sắp tới tôi cũng sẽ đến Thành Phố Ngàn Sao một chuyến, lúc đó sẽ tặng cậu chút đồ." 】
【 "Là thứ gì vậy ạ?" 】
【 "Gặp mặt rồi nói sau. Đúng rồi, nếu cậu định đến Thành Phố Ngàn Sao thì cầm lấy thứ này." 】
Ting ting ——
Thông báo thư mới. Một huy hiệu khắc hình Thánh Giả Than Khóc xuất hiện trong tay Diệp Thất Ngôn.
【 "Đến Thành Phố Ngàn Sao, hãy cầm nó tới số 44 phố Nakolo, họ sẽ bảo dưỡng cao cấp miễn phí cho đoàn tàu của cậu một lần." 】
【 "Cảm ơn chị." 】
【 "Không cần khách sáo với tôi làm gì, tôi giúp cậu chỉ vì cậu là người sở hữu lá bài Bất Kính thôi." 】
【 "Tôi biết, nhưng vẫn phải cảm ơn chị." 】
Shaya vắt chéo chân, nhìn tin nhắn Diệp Thất Ngôn gửi tới, khóe miệng khẽ nhếch lên.
【 "Khụ, tôi còn đang bận, còn việc gì nữa không?" 】
Diệp Thất Ngôn do dự một chút.
【 "Có, tôi vừa nhận được một đạo cụ." 】
【 "Đạo cụ? Gửi ảnh chụp xem nào, có gì đặc biệt không?" 】
Diệp Thất Ngôn gửi ảnh chụp phần giới thiệu của bài Ác Ma qua.
【 "?" 】
【 "?" 】
【 "Thứ này cậu lấy đâu ra đấy?" 】
【 "Tình cờ nhặt được thôi, lá bài này có liên quan gì đến bài Bất Kính không?" 】
【 "..." 】
Khóe mắt Shaya giật giật mấy cái. Cô không giữ nổi bình tĩnh mà bóp nát một con búp bê, mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh, thở dài thườn thượt rồi trả lời:
【 "Không có liên quan, đây là một tổ hợp khác. Haiz, vốn định không nói cho cậu sớm như vậy, thôi bỏ đi, dù sao cậu cũng đã qua trạm thứ mười rồi." 】
Sắp xếp lại ngôn từ, Shaya tiếp tục:
【 "Lấy lá bài Bất Kính trong tay cậu làm ví dụ, bản thể của nó là duy nhất, nhưng không có nghĩa là chỉ tồn tại một lá. Cho đến nay theo tôi biết, tính cả của cậu thì có bảy lá bài Bất Kính." 】
【 "Bảy lá bài này được quy về cùng một 'Bài Tự Bất Kính'." 】
【 "Còn lá bài Ác Ma cậu nhặt được là một lá trong 'Bài Tự Ác Ma'. Điểm khác biệt là Bài Tự Ác Ma chỉ tồn tại tổng cộng mười ba lá, đây là con số cố định. Sau khi người sở hữu chết đi, lá bài sẽ ngẫu nhiên trôi dạt vào một thế giới trạm dừng nào đó để hình thành di tích. Thằng nhóc cậu chắc chắn là lấy được trong di tích nào đó đúng không, còn bảo 'nhặt', đi mà lừa quỷ ấy." 】
【 "Hì, đúng là nhặt thật mà, tôi thấy nó chẳng có ai nhận nên tiện tay cầm luôn." 】
Shây câm nín đỡ trán.
【 "Bài Bất Kính, bài Ác Ma, bài Thiên Sứ, bài Át... Còn có một số bài tự tương tự nữa, mỗi lá đều là duy nhất. Ngoại trừ bài Bất Kính ra, số lượng của các bài tự khác đều cố định. Theo một lời đồn không biết từ đâu ra, nếu có thể thu thập toàn bộ các lá bài trong cùng một bài tự, sẽ có những chuyện đặc biệt xảy ra. Ví dụ như sau khi thu thập đủ bài Ác Ma, có thể triệu hồi Ác Ma Diệt Thế gì đó?" 】
【 "Cho đến nay, cực kỳ hiếm người có thể thu thập hoàn chỉnh một bài tự. Đúng rồi, tôi có nghe ngóng được chút tin tức về công ty RUN kia, hình như họ cũng đang thu thập các bài tự, nếu cậu gặp phải họ thì hãy cẩn thận một chút." 】
Bài tự... Diệp Thất Ngôn lôi cả lá bài Bất Kính và bài Ác Ma ra đặt trong lòng bàn tay.
【 "Vậy còn bài Bất Kính? Nếu thu thập đủ thì sẽ thế nào?" 】
【 "Nghĩa đen luôn: bất kính với thần linh." 】
【 "?" 】
Shaya cảm thấy mình nói hơi nhiều, thở dài.
【 "Được rồi, đó không phải chuyện cậu nên lo lắng, huống hồ bài tự của bài Bất Kính đến giờ vẫn không ai biết rốt cuộc có bao nhiêu lá, làm sao có thể có người thu thập hết được. Đừng nghĩ nhiều nữa, cứ đến Thành Phố Ngàn Sao mà nghỉ ngơi đi. Ở đó cậu có thể dừng chân ít nhất ba ngày mà không cần tiếp tục mạo hiểm. Nếu... thôi bỏ đi, đến lúc đó cậu sẽ biết." 】
【 "Cứ vậy nhé, tôi có việc bận rồi." 】
Shaya đóng cửa sổ trò chuyện riêng, tựa lưng vào ghế dài trong giáo đường, hơi thất thần.
"Chị tu nữ ơi, chuẩn bị xong rồi nhé."
Giọng nói của Tina vang lên từ không xa. Con búp bê thiếu nữ đáng yêu nhảy chân sáo đến trước mặt Shaya, nhìn đám búp bê bị cô bóp nát dưới đất mà nghiêng đầu.
"Chị tu nữ lại bắt nạt mọi người rồi, mau sửa lại cho mọi người đi, không là Tina không chơi với chị nữa đâu."
Shaya xoa đầu cô bé, tùy tay lấy ra một lá bài khắc hình thiên sứ vàng sậm rồi vạch một đường vào không trung.
"Chữa lành."
Đám búp bê lập tức khôi phục như cũ.
0 Bình luận