Vol 1: Our Broken World

1.1: Phần Vấn đề

1.1: Phần Vấn đề

Sekai1Img3.webp

Cuốn tiểu thuyết này có chứa yếu tố bạo lực và rùng rợn.

Nhằm tìm đọc một cuốn tiểu thuyết có lời cảnh báo kiểu thế đề trên đai sách, tôi bước vào phòng của em gái mình. Với kích thước vào khoảng tám chiếu rưỡi, đây là một căn phòng rộng hơn nhiều so với kích thước thường thấy ở phòng của một học sinh năm hai cấp ba, song vì tứ bề bài trí giá sách, nên nếu tính cả chiếc giường đôi thì trông như thể căn phòng này chỉ rộng khoảng bốn chiếu. 

Trước nhất thì, vì yếu tố bạo lực thường xuất hiện trong dòng văn học đại chúng hơn là dòng văn học thuần túy, nên tôi đi lục lọi từ giá sách thứ hai ở bên trái trước, nơi chất đầy những cuốn tiểu thuyết kiểu vậy. Tôi đưa mắt nhìn lướt qua từng bìa sách một cũng như là tên của chúng, và sẽ chỉ lấy những cuốn sách có tiêu đề đủ hấp dẫn ra để xem qua. Cá nhân tôi cho rằng, nếu một cuốn sách mà từ tiêu đề đã chán ngắt, vậy nội dung của nó hẳn cũng chẳng đặc sắc gì cho cam. Kể cả sách dịch cũng chẳng phải ngoại lệ, vì chỉ có tác phẩm từ những tay viết tài hoa mới cần đến khối óc tài ba của một biên dịch viên xuất chúng. Một ví dụ tiêu biểu có thể kể đến ở đây là mấy đầu truyện của nhà văn Salinger [note89296]. Và tuy là cũng có nghĩ đến một vài trường hợp tệ hại rồi, song tạm thời tôi sẽ không đề cập đến chúng ở đây đâu. 

Dù sao thì, thật khó để tôi mường tượng ra được tác phẩm của những kẻ đần đến nỗi chẳng thể chăm chút nổi cái tiêu đề, thứ có lẽ là nét đặc trưng tiêu biểu nhất của bất kì cuốn sách nào; và càng không thể tin được rằng những tác phẩm như thế đủ sức để làm rung động trái tim tôi. Ai mà tin nổi cơ chứ? Song, nói đi cũng phải nói lại, chẳng thiếu những tác phẩm mà tác giả dành hết tâm huyết của mình vào việc thiết kế tiêu đề, để rồi phần mã thì đẹp còn phần lõi thì sơ sài và chắp vá. Bởi vậy, thay vì chỉ chăm chăm vào một bên mà bỏ mất bên còn lại, một tác phẩm hay nên là một tác phẩm cân bằng được cả hai yếu tố đấy. 

Tôi hiện đang cố tìm một bộ truyện nào đó có văn phong giống như Thiếu Nam Và Thiếu Nữ [note89297], Giã Từ Vũ Khí [note89298], Ngẫu Hứng [note89299], tám tập của bộ Tam Quốc Chí [note89300], hay vở kịch Thuần Hóa Người Vợ Đanh Đá [note89301], kiểu kiểu vậy. Cơ mà, cuốn Giã Từ Vũ Khí - bộ truyện tôi đã đọc từ hồi cấp hai - sao lại ở khu của mấy cuốn sách giải trí được nhỉ? Khả năng cao con bé Yorutsuki này lại âm thầm thay đổi cách sắp xếp mà không báo trước tôi lấy một tiếng rồi. Xem nào… Khu này gần như toàn sách của nhà xuất bản Iwanami, có phải con bé lại chia theo nhà xuất bản không vậy? Dạo một vòng quanh phòng để xác nhận nội dung chủ đề của từng giá sách, tôi sau đó đi đến kết luận cuối cùng rằng, hóa ra lần này con bé chọn màu của gáy sách làm tiêu chuẩn để sắp xếp lại. Chỉ cần lùi lại một bước là sẽ thấy rõ mồn một luôn. 

Từ kiểu xếp theo thể loại, rồi đến theo nhà xuất bản, theo tác giả, và cả theo tập (tính theo chiều rộng, chiều dài và số trang), việc sắp xếp giá sách của Yorutsuki thật chẳng phải một sở thích đơn thuần nữa, mà giờ đây trông giống một môn nghệ thuật hơn nhiều. Tuy chẳng biết liệu chuyện này có thực sự thú vị hay là không, nhưng theo ý kiến riêng tôi thì hẳn là có. Vì mỗi lần cầm một cuốn sách lên và ngẫm nghĩ xem cái này nên được xếp ở đâu, đó lại là một lần những kí ức về hồi ta đọc chúng ùa về, là một lần những ấn tượng ta có khi đọc chúng trở lại trong tâm trí.

Sau một hồi sục sạo, bút danh của một vị tác giả bỗng lọt vào tầm mắt và khơi gợi sự hiếu kỳ trong tôi. Nằm trên một cuốn sách in theo khổ shinsho chứ không phải kiểu bìa mềm khổ nhỏ, đó là một bút danh khá tệ; nhưng chính sự tệ hại ấy lại là thứ thu hút sự chú ý của tôi (đó có thể là tên thật của tác giả, chỉ là nghe không giống tên mà một người thường hay có lắm). Trái lại, tiêu đề của cuốn sách lại hay đến không ngờ. 

Tôi rút nó ra và kiểm tra phần đai sách. Nằm trên nền đen của đai sách là một dòng chữ màu trắng viết dưới kiểu chữ gothic với nội dung: Án mạng trong một tòa tháp bị khóa chặt! Một di vật của thủ pháp phòng kín cổ điển! Đây dường như là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, một thể loại mà tôi đã từng tưởng rằng chỉ dành cho mấy đứa nhóc hoặc các cụ già; và phải mãi cho đến gần đây, nhờ Yorutsuki thông cho mà tôi mới hay rằng quan điểm ấy của mình đã lỗi thời. Giờ đây, thể loại này đã được nhìn nhận như loại truyện dành cho các cô cậu thiếu niên rồi. Tôi thực ra vẫn bán tín bán nghi lắm, nhưng vì chưa có liều đến mức đi cãi lại một kẻ điên nên tôi chỉ đành ậm ừ cho qua. Thực ra thì, cấp hai thường là khoảng thời gian mà một người say mê nhất với bất cứ thể loại sách truyện nào chứ không chỉ có thể loại trinh thám; nhưng Yorutsuki nhà tôi thì có hơi lạ, khi phải đến tận khi vào cấp ba thì em mới trở thành mọt sách như bây giờ. 

Tôi lật xem trang bìa phụ. Bản in đầu tiên, in xong vào ngày 24 tháng 1, tức ngay gần đây. Tuy có hơi tiếc vì đai sách không có dòng Cuốn tiểu thuyết này có chứa yếu tố bạo lực và rùng rợn, song vì đây là tiểu thuyết trinh thám nên kiểu gì cũng sẽ có mấy yếu tố đó thôi. Nếu đào sâu vào bản chất của thể loại này, không khó để ta thấy được rằng, trinh thám là kiểu tiểu thuyết mà con người trong đó chết nhanh đến kinh hoàng. Đó cũng là cách mà vị tác giả đầu tiên tôi chủ động tìm hiểu khi mình còn là học sinh năm hai tiểu học - Edogawa Ranpo, viết truyện. Ở thời điểm đó, tôi đã nghe theo lời đề xuất rằng “trẻ em thì nên đọc truyện của Ranpo” từ vị giáo viên chủ nhiệm, và kể từ ấy, gu đọc của tôi đã hoàn toàn lệch thành kiểu đó. Tuy rằng, không như Yorutsuki, tôi đã bắt đầu đọc ít hơn kể từ sau khi vào cấp ba (ngay sau lễ khai giảng, tôi đã bán mọi cuốn sách mà mình có cho một cửa hàng sách cũ mà tôi thường ghé thăm, sử dụng chỗ tiền kiếm được để mua một cái bao cát đấm bốc và một chiếc Kawasaki Vulcan đã qua sử dụng, rồi tặng lại cho Yorutsuki chỗ giá sách nay đã trống không của mình); nhưng cho dù thế, mỗi khi chợt thèm đọc, tôi vẫn sẽ chỉ tìm đọc kiểu tiểu thuyết bạo lực và rùng rợn ấy mà thôi. Và cũng bởi vậy mà giờ đây, tôi quyết định lật mở sang những trang kế của cuốn tiểu thuyết này. Ườn người lên chiếc chăn lông phủ trên giường Yorutsuki, tay giữ cuốn truyện theo cách tận dụng hết mức ánh đèn trần, tôi bắt đầu đọc. 

Không phụ sự kỳ vọng của tôi, truyện mở đầu bằng một cảnh cưỡng hiếp không một lời báo trước, đem đến một cảm giác u ám ảm đạm. Song, nó lại nhanh chóng trở nên vô vị chỉ sau khoảng hai mươi trang. Dù khát khao cháy bỏng được đọc một tuyệt phẩm là thứ đã dẫn tôi đến đây, nhưng trớ trêu thay, thứ tôi nhận được lại chỉ là một mớ rác không hơn không kém. Lúc ban đầu thì tôi có đọc từng câu từng chữ với tâm thế đầy hứng khởi thật đấy, nhưng kể từ sau trang thứ 20 thì tôi chỉ còn cố lướt nốt cho xong. Ấy là vì khi đó thì một vụ án mạng cuối cùng đã xảy ra, và “bất ngờ” thay, đó còn là một vụ giết người trong phòng kín. Cơ mà, “nhờ ơn” cái đai sách kia mà tôi đã biết tỏng chuyện đó luôn rồi. Nghe thật chẳng khác nào tôi đã bị tiết lộ tình tiết quan trọng trước cả khi được đọc nhỉ? Cơ mà, với một số người mà khả năng sẽ bị dọa sợ nếu đột nhiên bắt gặp một án mạng phòng kín, hẳn việc được cho biết trước như vậy là vô cùng cần thiết để họ có thể tận hưởng việc đọc hết mình.

Dù sao thì, tại vì sao mà mấy nhân vật trong tiểu thuyết trinh thám lại có thể giết người dễ dàng đến vậy được nhỉ? Chỉ vì mấy lí do chẳng ra đâu vào đâu như “cậu kia phiền thật đấy” hay “mình ghét thằng đó” là họ có thể xuống tay không chút chần chừ, cứ như thể đó chỉ là chuyện thường ngày ở huyện. Ấy là chưa kể đến việc họ có thể lập ra hàng tá kế hoạch khác nhau và tự hào khoe ra sự lệch lạc của mình, như thể giết người là một bộ môn thể thao nào đó vậy. Mấy nhân vật với tâm lí kiểu đó thật chẳng khác gì mấy thí sinh đang cố giải toán, hay thậm chí là mấy nhà cách mạng; nhưng nếu ta đặt câu hỏi rằng thực tế đời sống có tồn tại kiểu người như vậy không, thì câu trả lời hiển nhiên là không rồi. Vì suy cho cùng, không như những tồn tại có thật là nhà cách mạng và các thí sinh, tiểu thuyết trinh thám chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi. Giải toán quả thực là rất tốt cho trí não, và cũng sẽ trở nên cuốn vô cùng một khi ta làm chủ được nó, nhưng giết người thì đâu có vậy đâu, đúng chứ? À không, chờ đã. Ngoài đời thật ra vẫn có hàng tá học sinh cấp ba ghét toán mà, nên nếu áp dụng logic tương tự cho việc giết người, vậy hẳn vẫn sẽ có những trường hợp trở nên xuất sắc và yêu thích việc này thôi.

Sau khoảng 50 phút đọc liền tù tì, tôi cuối cùng cũng đọc đến phần cao trào của truyện. Thủ phạm của vụ án lại là cậu em trai của nạn nhân đầu tiên - một điều mà không ai ngờ tới, và thủ pháp tạo ra phòng kín của cậu cũng thực sự khá độc đáo (hoặc ít nhất, ấy là những gì được viết trong đây). Trước mặt vị thám tử đã vạch trần mình, cậu cuối cùng cũng tiết lộ động cơ gây án trong cơn nức nở liên hồi. Quá khứ qua lời kể của cậu nghe thực có vẻ bất hạnh, khiến tôi thấy cậu cũng có đôi phần đáng thương. Nhưng rồi tôi ngay lập tức bị phản bội bởi những dòng văn tiếp theo, khi vị thám tử kia bắt đầu thuyết giảng cậu trai về nhân tính, về con người. Dẫu cho trước đó đã khẳng định rằng chỉ cần phá án xong là được, rằng cậu có tố chất của thiên tài, nhưng khi dính dáng đến vấn đề đạo đức là tên thám tử này lại thao thao bất tuyệt như thể bản thân là một vị thánh vậy. Hả? Ông nói cái quái gì vậy? Ông không thấy Leonardo đáng thương ư? Chẳng phải hồi chương 7 ông cũng đã đùa giỡn à? Rồi sao giờ ông lại chỉ trích những người đã khuất vậy? Ông có còn là con người không thế? Không cần ông chỉ ra thì cậu ấy cũng thừa hiểu rồi. Đó là hành động có chủ đích, nên đừng dễ dãi với cậu ta quá làm gì! Vả lại, án tử của cậu ta đã được định sẵn từ lúc mà ông vạch trần tội ác của cậu ta rồi, nên làm thế này khác gì đang giết người đâu chứ?

Hành động vạch lá tìm sâu như thế này thật quá sức thiển cận đi, nên đây hẳn là hệ quả từ cảm giác đạo đức có phần quá mức của vị tác giả có bút danh tệ hại kia. Nói cách khác, vì sử dụng một vấn đề nhạy cảm trong xã hội loài người là tội giết người làm chủ đề chính cho tác phẩm của mình nên vị tác giả ấy mới phải viết cho ra ngô ra khoai như thế, chứ trong thực tế thì có khi đến chính ông ta cũng cho rằng cái chết của thằng Mark khốn nạn kia là hoàn toàn xứng đáng ấy chứ. Hừm hừm, thấu hiểu ý đồ của tác giả là bổn phận của độc giả như tôi đây mà. Tôi quả thực là một chàng trai tuyệt vời… nhỉ? Nói gì thì nói, cuốn truyện này chưa thể thoả mãn được cơn khát một thứ gì đó bạo lực và rùng rợn vẫn đang cồn cào trong tâm trí tôi hiện tại. Cảnh cưỡng hiếp ngay đầu truyện dường như chỉ để gây sốc, và dù là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, nhưng trọng tâm của bộ truyện này lại hướng tới bí ẩn, logic và những tình tiết thứ yếu khác; thế nên là, kể cả người ta có tự tin đến mức ngạo mạn rằng đây là cuốn tiểu thuyết đi theo con đường chính thống đi chăng nữa, thì chuyện đó cũng đâu có nghĩa lí gì với mong ước bây giờ của tôi đâu? Bởi vậy, việc tôi thấy buồn ngủ khi mới chỉ đọc được 20 trang đầu hẳn cũng là điều tất nhiên.

Tôi chợt nghe thấy tiếng ai đó đang leo lên cầu thang. Dù mới chỉ một tiếng trôi qua, song có vẻ Yorutsuki đã tắm rửa xong xuôi rồi nhỉ. 

Cánh cửa bật ra không lâu sau đó.

“Ể? Ể, ể, ể… Ểeeee!”

Với chiếc khăn tắm quấn quanh mái tóc ướt như kiểu khăn đội đầu của người Ấn, Yorutsuki bước vào phòng, tay chỉ thẳng vào đứa đang nằm trên giường con bé là tôi đây.

“Yorutsuki đã dặn onii-chan là không được tự tiện vào phòng rồi mà. Truyện cũng thế, ai cho onii-chan tự ý đọc vậy chứ? Cuốn đó ấy, đến Yorutsuki còn chưa đọc nữa là…”

“Hung khí là chuông cửa của một nữ hầu nhé.”

“Đ-Đồ tồi! Tuy là có ngâm hơi lâu, nhưng Yorutsuki vẫn rất muốn được đọc nó mà! Onii-chan à, Yorutsuki đã làm gì mà onii-chan lại nhẫn tâm với Yorutsuki như vậy chứ!?”

“Anh chém đấy. Hây da!”

Nâng thân trên của mình lên bằng một cú gập bụng, tôi chợt nhớ đến lời Byouinzaka từng nói rằng khi con người nằm dài trên một mặt phẳng, thì đa số sẽ cố nâng thân trên của bản thân lên trước tiên. Nhưng vì đó vẫn là một giả thuyết chưa được kiểm chứng xác đáng, nên tôi chỉ có thể coi đó như những lời viện cớ của một hikikomori thôi. 

Đóng cuốn shinsho lại, tôi ném nó cho Yorutsuki.

“Ôi, ôi… Trời đất ơi. Đừng có ném thế… Onii-chan nên trân trọng sách hơn đi. Một người mà đến sách còn chẳng thể đối xử cẩn thận thì làm sao mà trân trọng bạn bè mình được chứ?” 

“Nghe như triết lí của ai đó vậy… Ai vậy nhỉ? Chắc là của một người Nga ha.”

“Hmm… Liệu phải Newton không ta?”

“Ấy là tên một nhà khoa học mà? Ông ta còn chẳng phải người Nga nữa em…”

“Nói gì thì nói, Yorutsuki đồ rằng dù có là nhà khoa học hay triết học, người Anh hay người Nga đi chăng nữa, hết thảy cũng đều trân quý sách vở thôi. Vì với những ai đủ hiểu biết thì sách vở hẳn là thứ cực kì đáng quý mà.”

“Chắc chắn câu đó nằm ở trong tiểu sử của một học giả nào đó rồi. Với cả, tuy đã đọc được phân nửa cuốn Principia [note89302], nhưng anh vẫn không tài nào hình dung được Newton là một người như vậy đâu.”

Và, chẳng biết vô tình hay hữu ý, nhưng dường như Newton cũng không có mấy bạn bè thì phải.

“Nhưng vấn đề ở đây là đợt trước onii-chan đã hứa với Yorutsuki rồi mà… onii-chan nhớ không? Yorutsuki thì có đó. Rằng nếu Yorutsuki đang không có ở đây, onii-chan không được tự ý vào phòng của Yorutsuki, và rằng onii-chan phải gõ cửa 3 lần trước khi vào ấy. Onii-chan có nhớ không vậy?”

“Nhưng em làm gì có thứ gì không được để lộ ra bên ngoài đâu, đúng không Yorutsuki?”

“Có nha.”

“Thật à?”

“Vâng, Yorutsuki có cả tỉ đồ cần được giữ bí mật đó. Với cả, phòng bừa bộn thế này mà để onii-chan thấy được, Yorutsuki cảm thấy có hơi ngại ý…”

“Bừa bộn? Như này ấy hả? Hmm… Thôi cho là vậy đi. Quan trọng hơn, em mới xếp lại giá sách đúng không, Yorutsuki?”

“Ừm… Chỉ cần nhìn là biết mà, onii-chan?”

Nói đoạn, Yorutsuki ngồi xuống ghế nơi bàn học và quay mặt về phía tôi. Dù có nói là không được tự ý vào phòng, nhưng con bé dường như chẳng hề có ý định đuổi tôi đi. Biết ngay mà… chỉ cần tâm trạng con bé không quá tệ thì tôi vẫn sẽ có thể an vị trong đây thôi.

“Đẹp nhỉ? Nhìn nè, nếu đi một vòng từ điểm cuối này… Wheeee qua đây… onii-chan có thấy màu đổi liên tục không? Từ đỏ đến tím, chủ đề ở đây hẳn là cầu vồng á!”

“Cầu vồng à… Kanji của cầu vồng có chứa bộ côn trùng đó nha?[note89303] Mà thôi kệ đi. Có cái là, nhờ ơn em làm vậy mà anh giờ đây chẳng biết tìm mấy cuốn sách kiểu gì nữa rồi. Em có thể kiếm cho anh mấy cuốn kiểu, ờm, có yếu tố bạo lực và rùng rợn trong đó không?”

“Ah, lại nữa rồi… Sao onii-chan không thử đọc thêm nhiều thể loại hơn đi? Hmm, xem nào… hồi trước là Okamoto Kido nhỉ? Cuốn mà sử dụng thủ pháp “điểm mù”[note89304] của Shibusawa Tatsuhiko, onii-chan cũng đọc rồi này. Tiếp theo, hmm… Kunieda Shiro? Cái thời onii-chan còn giữ thì Yorutsuki chưa thể đọc được, nhưng ít nhất thì mấy cuốn hay nhất cũng đang được tái bản rồi. Hmm… Ah, còn Haniya Yutaka nữa! Tên thật của ông tác này nghe chất cực kì, onii-chan có biết không?” 

“Hmm… Mấy bộ từ thời đó thì anh có đọc kha khá rồi, nên nếu được thì em có thể kiếm cho anh mấy bộ thời nay được không? À, nếu có thể thì kiếm mấy bộ nhẹ đô thôi, vì tạm thời thì anh không đọc được mấy bộ quá nặng đô đâu.”

“À, à… Ra là vậy. Yorutsuki hiểu sao onii-chan lại đi đọc mấy bộ thuộc thể loại bí ẩn rồi. Nhưng onii-chan à, cuốn ban nãy là bí ẩn của bí ẩn ẩn giấu trong bí ẩn đó nha.”

“Bí ẩn? Không, anh vừa mới đọc tiểu thuyết trinh thám mà. Tất nhiên thì, suy luận của suy luận đã luận suy ra những suy luận, cơ mà…”

“Thời nay người ta gọi tiểu thuyết trinh thám với tiểu thuyết bí ẩn là một mà… Onii-chan dốt thế!”

Yorutsuki bật cười, cười đến chảy cả nước mắt. Thường thì tôi ghét việc bị ai đó cười vào mặt lắm, nhưng vì “ai đó” ở đây lại là Yorutsuki, nên tôi chẳng để tâm mấy và chỉ ậm ừ “Hmm” để đáp lại.

“Mấy đầu sách mà onii-chan đang muốn kiếm ấy, thời nay chúng không có thiếu đâu… Vì tâm lí và bạo lực là hai yếu tố xuất hiện cực kì nhiều trong dòng tiểu thuyết bí ẩn - giải trí đương đại mà. Cảm giác như thể onii-chan cuối cùng cũng bắt nhịp được với dòng thời gian ấy nhỉ? Hẳn giờ đây, onii-chan sẽ không phải đi lục lọi những tiệm sách cũ hay các mạng lưới giao dịch ngầm nữa rồi… nhưng cảm giác cứ như thể onii-chan bỗng nhiên bị bỏ lại phía sau ấy… Dù sao thì, trả lời đi onii-chan: Bốn anh chị em và bảy anh chị em, onii-chan thích cái nào hơn?”

“Sao cũng được.”

“Vậy thì cả hai nha!”

Nói đoạn, Yorutsuki đứng dậy, rút lấy hai cuốn bìa mềm từ giá sách gần đó và đưa cho tôi. Hai cuốn đều không quá dày, chúng mỏng đến độ tôi có thể đọc xong ngay và luôn cũng được. Sau khi lướt qua đai sách và mặt sau một lượt thì quả thực, cả hai cuốn đều chứa yếu tố bạo lực; nhưng thứ mà tôi để ý nhất lại là sự trẻ trung của hai vị tác giả. Một người năm nay 25, người còn lại thì 27. Mà ngẫm lại thì, tác giả càng trẻ thì tôi càng đỡ phải lo về việc sẽ phải đọc những bài thuyết giáo về đạo đức và nhân tính trong tác phẩm của họ, vì suy cho cùng thì ngông nghênh và bất cần là đặc trưng của thế hệ trẻ mà.

“Hình như… cuốn màu xanh dương kia kể về mấy tên sát nhân điên loạn, còn cuốn màu tím là thể loại kinh dị siêu nhiên thì phải? Cả hai đều đáp ứng cực tốt tiêu chuẩn của thể loại bí ẩn, nội dung cũng khá hấp dẫn, và hiện đều đang bán chạy cực kì. Bảo chúng đang tạo ra một cơn sốt mua hàng cũng chẳng sai… Đến cả lớp Yorutsuki hiện giờ cũng đang có tương đối nhiều người tìm đọc chúng mà.”

“Hừm… “Chuẩn bí ẩn” à? Nghe có vẻ tiềm năng phết nhỉ…”

Yorutsuki là học sinh lớp 2-7, một lớp thuộc nhóm ngành khoa học tự nhiên với tiêu chuẩn tuyển sinh cực khắt khe của một trường công lập. Lớp đó có đến hơn hai phần ba học sinh là nữ. À mà, tôi là học sinh lớp 3-2, và tuy hai đứa đều học cùng một trường, nhưng tôi lại theo học nhóm ngành xã hội nhân văn cơ.

Thế rồi, tôi cất tiếng hỏi Yorutsuki về thắc mắc hồi nãy của mình.

“Nhưng Yorutsuki à, tại sao mấy nhân vật xuất hiện trong kiểu tiểu thuyết này lại có thể giết người một cách dễ dàng như thể chỉ đang làm mấy phép cộng trừ thôi vậy? Kể cả cuốn nãy anh đọc cũng thế… đâu phải họ đang tham gia chiến tranh hay gì đâu? Dù đã khá lâu rồi anh chưa có đọc tiểu thuyết trinh thám, nhưng dù cho động cơ gây án của kẻ thủ ác có hợp lí đến nhường nào, đáng thương ra sao, thì bình thường người ta cũng đâu thể xuống tay vì mấy lí do kiểu vậy được? Em có nghĩ là thay vì chỉ là mấy phép cộng trừ, người ta nên nâng tầm suy nghĩ lên thành mấy phép vi phân tích phân đi không?”

“Ưm… Đó chắc là cách mà chuyện nên diễn ra thôi?”

Gương mặt Yorutsuki lộ vẻ lúng túng, nom dễ thương cực kì. Dù lúc bình thường thì trông con bé vẫn dễ thương thật đấy, nhưng những khi bối rối thì độ dễ thương ấy lại như được nhân lên gấp bội.

“Nhưng vấn đề là, kể cả khi không dùng mấy thứ đáng sợ như các vụ án mạng làm chủ đề chính đi chăng nữa, thì chẳng phải vẫn còn vô vàn các kiểu bí ẩn khác tồn tại trên thế giới này hay sao? Ờm… gì ấy nhỉ? Kiểu, vì bí ẩn được coi như một loại tiểu thuyết riêng biệt như này, vậy dòng tiểu thuyết này nên tập trung vào “bí ẩn” hơn đi chứ?”

“Theo như lịch sử văn học, cuốn tiểu thuyết khai sinh ra dòng tiểu thuyết bí ẩn có tên là “Những Án Mạng Ở Phố Nhà Xác Rue” [note89306], và như cái tên mà nó mang, cuốn sách này có liên quan đến các vụ giết người, mà cụ thể hơn là các vụ án mạng trong phòng kín ấy… Onii-chan có biết mà ha? Poe cũng là tác giả yêu thích của onii-chan còn gì. Và vì vậy mà khi các tay viết sau này cố gắng để bắt chước hoặc lấy cảm hứng từ đó, thể loại này đã thuận đà trở nên phổ biến như giờ, Yorutsuki nghĩ vậy nha.”

“Anh hiểu rồi… Lập luận hay, anh thực sự đã được mở mang tầm mắt đấy.”

“Dù sao thì, kiểu chuyện hư cấu luôn là kiểu sẽ bám theo xu thế mà, nên không lí gì việc chỉ có ‘cộng trừ’ lại không ổn hết ấy… À mà, chuyện của onii-chan làm Yorutsuki chợt nhớ đến cái quan điểm cho rằng vào khoảng thời gian giữa cấp hai và cấp ba, chẳng chóng thì chầy, người nào người nấy cũng sẽ hứng thú với sát nhân hàng loạt, kẻ tâm thần, đao kiếm và súng đạn thôi. Là do những thứ cấm kị ấy cám dỗ con người ta, hay ấy chỉ đơn thuần là niềm vui thú nhất thời nhỉ? Onii-chan cũng có những kí ức y hệt mà, đúng không?”

“Bảo không thì là nói dối mất, nên là ừm… Có lẽ là vậy thật. Có lẽ là tồn tại một thời điểm mà con người ta bị thôi thúc phải thử tiếp xúc với mấy thứ như vậy, dù chỉ là một chút. Kiểu như một giai đoạn nổi loạn hay một thời kỳ nhạy cảm của con người ta ấy. Có vẻ như thứ anh từng thích hồi cấp hai không chỉ là văn học… và, ừm, đó hẳn là lí do vì sao anh lại muốn đọc tiểu thuyết có yếu tố bạo lực đến vậy nhỉ. Hẳn phải trơ trẽn lắm thì con người ta mới than phiền dù có được thứ bản thân đã đòi hỏi ha… Và, mấy đứa trẻ bị thu hút bởi điều xấu xa ấy hử? Chà, ngày xưa ấy, kẻ phá luật là từ dùng để chỉ những con người tự chủ, có cá tính và mạnh mẽ, và chuyện người như thế được ngưỡng mộ thực ra chẳng có gì là lạ lẫm cả; nhưng khi áp vào mấy đứa nhóc thì ấy lại được coi như từ để chỉ mấy đứa trẻ dễ cáu bẳn, hay nếu ta nói theo kiểu của người Pháp thì chúng chỉ là mấy đứa nhóc điên khùng mà thôi… Sau cùng thì, không chỉ có thiếu niên mới thế, mà hết thảy mọi người khi còn trẻ đều ngỡ mình là người sống thực tế, trong khi bản thân thực ra chẳng biết gì về hai chữ thực tại cả. Con người ta lúc ấy hẳn phải yêu những điều phi lý và nực cười lắm, và do đó, họ chỉ có thể cảm nhận thực tế từ những chuyện hư cấu hay những điều cấm kỵ. Chẳng hạn như thảm sát, chiến tranh, cưỡng hiếp, ăn thịt đồng loại, phản bội, tàn phá, cách mạng, khủng bố, và… loạn luân.”

“Í!”

Gò má Yorutsuki chợt ửng hồng, chắc là do nghe được hai từ “cưỡng hiếp” và “loạn luân” kia. Dù là một cô bé có tâm hồn già trước tuổi khi có thể tận hưởng tác phẩm từ Nabokov [note89307] hay Tanizako Junichirou [note89308], nhưng nếu so với kinh nghiệm đọc của mình thì kinh nghiệm sống thực tế của con bé hạn hẹp hơn nhiều lắm. 

“N-Nếu onii-chan nói vậy thì…” Yorutsuki cố gắng đổi chủ đề trong lúc vung vẩy loạn xạ đôi tay ngay trước ngực như để che đi nỗi xấu hổ của bản thân.

“M-Mấy đứa trẻ dễ cáu bẳn ấy, onii-chan cũng từng là một trong số đó còn gì? Onii-chan đã làm cả nhà ta, từ Yorutsuki cho đến những người khác, đều phải chuyển đi mà…”

“Hãy để quá khứ ngủ yên đi em.”

Định bụng dồn ép một Yorutsuki vẫn còn đang bẽn lẽn bằng nhiều từ tục tĩu hơn nữa, nhưng khi ngẫm lại rằng nay mình đã tự ý vào phòng em nó thì tôi lại thôi, vì nếu không thì con bé sẽ dỗi mất. Quyết định rằng sẽ tạm thời tha cho Yorutsuki hôm nay, tôi tiếp lời.

“Một đứa trẻ à… hồi đó anh thực là một đứa trẻ mà.”

“Tất nhiên phải vậy rồi, chứ nếu onii-chan mà làm thế ở cấp ba, đó hẳn sẽ trở thành một vấn đề lớn và onii-chan sẽ chẳng thể tiếp tục học ở đây nữa đâu.”

Với giọng điệu vui vẻ mà không lấy dù chỉ là một chút trách móc trong đó, cứ như thể chỉ đang hoài tưởng lại, Yorutsuki cất lời. Nhìn thấy con bé như thế, lồng ngực tôi chợt thắt lại khi ngẫm lại về những chuyện ngày xưa. 

Hitsuuchi Yorutsuki, năm nay 17 tuổi, là em gái tôi. Vì là anh trai của con bé nên hiển nhiên sẽ có một chút thiên vị, nhưng… sao nhỉ, con bé có vẻ ngoài duyên dáng cực kì. Không ăn mấy nên nom dáng người có hơi mảnh mai xíu, tỉ lệ cơ thể cũng tương đối hài hòa. Nếu lỡ có chạm mắt với đôi mắt to tròn, đen láy của con bé, ta chắc chắn sẽ chẳng thể cưỡng lại được mà bị hút hồn bởi chúng. Mà đấy là còn chưa kể đến suối tóc suôn mềm và óng mượt với độ dài chạm hông nữa (thứ hiện giờ đang bị giấu đi bởi tấm khăn quấn đầu). Tựu trung, con bé thực sự có vẻ đẹp không một góc chết. Và nếu vậy là chưa đủ ấn tượng thì vẫn còn nhiều điều để nói lắm. Thí dụ, điểm của con bé luôn nằm trong nhóm dẫn đầu của cả lớp, và tuy có hơi chật vật một chút, nhưng mặt thể thao của con bé cũng không quá tệ đâu. Túm lại là, nếu để bàn về ưu điểm của cô em gái Hitsuuchi Yorutsuki của tôi thì có nói đến mai cũng không thể hết được.

Nhưng Yorutsuki nhà tôi lại không vì thế mà tự cao tự đại. Tuy khi chỉ có hai anh em tôi thì con bé không có rụt rè đâu, nhưng những khi khác, ví như khi ở lớp hay sinh hoạt câu lạc bộ, thì con bé sẽ luôn xử sự với một thái độ khiêm tốn và thụ động vô cùng. Dễ thương nhưng lại hướng nội, đó là một đặc trưng tưởng chừng chỉ có thể thấy ở nhân vật của những bộ truyện nước ngoài huyễn tưởng, xưa cũ và diễm lệ thôi, nhưng em tôi lại là vậy đấy. 

Chuyện gì cũng có nguyên do của nó cả. Và với Yorutsuki nhà tôi, con bé đã từng bị bắt nạt thậm tệ hồi còn đang học năm hai tiểu học, có thể là do con bé chỉ đơn giản là quá nổi bật so với phần còn lại của lớp. Thực ra thì tôi chưa bao giờ biết được nguyên do thực sự đằng sau sự bắt nạt ấy, nhưng nghiêm túc mà nói, đâu cần phải có lí do thì một người mới bị bắt nạt đâu. Kẻ dị biệt luôn bị cho ra rìa, và con người thì luôn muốn có một vật tế thần. Ưu tú hay thấp kém, khôn ngoan hay đần độn, bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành lí do cho việc bắt nạt một ai đó. Có là người lớn hay trẻ con thì điều đó vẫn luôn đúng, đặc biệt là với người trẻ. Nói chung, dù bằng cách này hay cách khác, lí trí là thứ không thể tồn tại ở đây được. 

Tuy do không liên can trực tiếp nên tôi không có rõ ngọn ngành câu chuyện, nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn, đó là em tôi đã bị bắt nạt tàn nhẫn vô cùng. May mắn làm sao, tôi - hồi đó là học sinh năm ba tiểu học - đã nhanh chóng nhận ra từ sớm, nhưng thế vẫn là chưa đủ để ngăn không cho trái tim Yorutsuki rơi vào trạng thái nửa khép nửa mở như hiện giờ. Không phải do non nớt, Yorutsuki nhà tôi chỉ đơn giản là ngây thơ thôi. 

Dù sao thì, tuy có phần muộn màng, nhưng khi biết rằng em mình bị bắt nạt, tôi liền làm gãy chân trái của Yorutsuki và ép con bé phải đi viện, cốt để cho em gái tôi không cần phải đến trường nữa. Lấp liếm để qua mắt bố mẹ dưới vỏ bọc của một vụ xích mích giữa hai anh em, tôi sau đó moi được thông tin về năm đứa bạn cùng lớp của Yorutsuki đã tham gia vào vụ bắt nạt này từ Yorutsuki. Tất nhiên, chẳng dễ dàng gì để cạy được miệng của một Yorutsuki đang hoàn toàn hoảng loạn cả, nhưng sau một hồi bị tôi đánh vào thân thì con bé đã phải ngoan ngoãn nói hết ra. Từ chỗ thông tin ấy, tôi dành ra ba ngày ba đêm lên kế hoạch, và rồi tự mình tiến hành trừng phạt năm kẻ thủ ác kia. 

Và đó là toàn cảnh câu chuyện về đứa trẻ dễ cáu bẳn mà Yorutsuki mới nói hồi nãy. Tôi khi ấy đã tưởng rằng đó là một tội ác hoàn hảo, thế nhưng chẳng bao lâu sau, sự thật rằng đó chỉ là thủ đoạn nông cạn của một đứa trẻ đã dễ dàng bị phanh phui. Ấy là chưa kể đến chuyện phụ huynh của một đứa trong nhóm kia còn thuộc vào ban chấp hành của đại diện cha mẹ học sinh, khiến chuyện vốn bé lại xé ra to gấp bội. Tuy sau cùng, vì chỉ là hành vi của một đứa trẻ nên vụ việc này không đi xa đến nỗi bị nâng thành một vụ hình sự, nhưng cả gia đình tôi vẫn phải chuyển nhà đi xa hẳn khỏi nơi đó. May mắn làm sao khi ngoài năm đứa kia ra, tôi còn tấn công thêm vài đứa khác nữa, nên ý đồ thật sự của tôi vẫn chưa hề bại lộ với bất kì ai ngoại trừ Yorutsuki; rằng trong mắt mọi người, tôi hẳn chỉ là một đứa trẻ ngu ngốc đang trút giận lên người khác. Chí ít là tôi đã giải thoát được Yorutsuki khỏi việc bị bắt nạt, nên có lẽ kết cục này cũng không tệ đến thế.

Nhưng giờ khi ngẫm lại, tôi mới thấy rằng hành động ngày ấy của mình thực quá đỗi thiển cận đi; rằng chúng chẳng có dù chỉ là một chút ý nghĩa gì ẩn sau cả. Đặc biệt là việc tôi làm gãy chân Yorutsuki để giúp con bé ấy, đó là hành động đần độn nhất mà tôi từng nghĩ ra. Đầu óc tôi ngày đó hẳn chỉ chứa toàn những suy nghĩ về việc đánh đập con bé thôi. Ngay từ đầu, ý tưởng dùng bạo lực để đối phó với vụ bắt nạt vốn bắt nguồn từ một bộ manga tôi từng đọc, và hẳn cũng lẫn thêm cái ý thức công lí non nớt cùng tâm lí thèm khát sự chú ý của một đứa nhóc miệng còn hôi sữa. Nghe thảm hại thật nhỉ? Nếu có cơ hội làm lại, tôi của bây giờ chắc chắn sẽ chọn một cách khác, một phương thức khác khôn ngoan hơn nhiều. 

Song nói đi cũng phải nói lại, đó âu cũng là điều không thể tránh khỏi, vì tôi đã cố hết sức mình vào thời điểm đó rồi. Với bộ óc không mấy nhanh nhạy cùng năng lực vẫn còn đang phát triển, kể cả tôi có chọn phương pháp lí tưởng nhất vào ngày đó, có gì đảm bảo tôi sẽ thành công cơ chứ? Vậy hẳn tôi nên chấp nhận. Có hối hận cũng không có nghĩa lí gì nữa rồi. Việc đã qua thì ta nói gì chẳng được, như mấy vị thám tử trong tiểu thuyết hay nói rằng “Tôi đã biết thủ phạm của vụ án này ngay từ đầu rồi!” và bắt đầu thuyết giảng người ta; nhưng ở thời điểm ban đầu, thứ duy nhất một người nên nghĩ đến chỉ có thể là “Làm thế nào để vượt qua tình cảnh hiện tại đây?” mà thôi.

Kể từ ngày nhà tôi chuyển đến đây, chưa hề có mấy vụ kiểu bắt nạt hay gì xảy ra cả, nhưng tâm trí của Yorutsuki giờ đây đã gần như đóng cửa hoàn toàn và chỉ còn mở ra cho mình tôi. Mặc cho cả thể xác lẫn linh hồn của con bé đã khác xa ngày đó rất nhiều, mặc cho con bé đã trưởng thành đến mức tôi khó lòng nhận ra bóng dáng ngày xưa nữa, chỉ riêng điều đó là không đổi. Không có nghiêm trọng đến mức trở thành bóng ma tâm lý, nhưng hẳn lòng tự trọng và tự tôn của con bé đã hoàn toàn nát vụn kể từ ngày đó. Nếu có dù chỉ là một điều con bé có thể tự hào về bản thân, hẳn con bé sẽ tỏa sáng cực kì, nhưng vấn đề là con bé không nghĩ mình có. Cơ mà, tuy có lẽ tôi đã có thể làm gì đó về tính rụt rè hay khuynh hướng thích đóng vai nạn nhân của Yorutsuki, nhưng thật lòng mà nói, một Yorutsuki ít nói và mờ nhạt như hiện giờ thực ra cũng không tệ lắm.

“... onii-chan có đang nghe không đó?”

Tiếng gọi của Yorutsuki làm tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man mà tôi đang chìm đắm vào nãy giờ. Âu cũng tại Yorutsuki, cứ đem chuyện cũ lên kể làm gì không biết nữa. 

Xốc lại tinh thần, tôi sau đó đứng lên giường và bắt đầu căng duỗi người. Nếu muốn thì đầu ngón tay tôi hoàn toàn có thể chạm đến cả trần nhà đấy.

“Thế thôi,” Tôi cất tiếng. “Anh mượn hai cuốn này nhé. Bao giờ đọc xong anh trả. Ngủ ngon nha.”

“Ể? Onii-chan định đi ngủ luôn á?”

“Không, anh đi tắm đã. Yorutsuki mới là người nên đi ngủ đi.”

“À, à, vâng…”

“Hay là em muốn đi tắm chung với anh?”

“Khồng, khống, không đời nào!”

“Thế thì đi ngủ sớm đi. Gọi em dậy lúc nào cũng là cả một vấn đề luôn ấy… Anh chỉ ước được em chuẩn bị bữa sáng và đợi anh dậy một lần thôi. Mà, ngủ ngon nha.”

“Ah, chờ xíu… onii-chan ơi,”

Tôi bị gọi giật lại ngay lúc chuẩn bị rời phòng.

“Yorutsuki có chuyện muốn nói…”

“...?”

 Trông con bé có vẻ hơi khó xử, kiểu như dù rất muốn được bày tỏ nhưng lại khó lòng nói ra thành lời được. Cảm giác như thể con bé đã cố để căn thời điểm thích hợp nhiều lần nhưng chưa lần nào thành công cả, để rồi khi tôi sắp sửa rời phòng thì con bé bất đắc dĩ phải nói luôn. 

Cố giữ nét mặt bình thản như thể không có gì xảy ra, “Sao vậy?” tôi quay gót lại và hỏi.

“Ừm… ờm… à thì, trước nhất thì, onii-chan có thể làm như mọi khi được không ạ?”

“Được thôi.”

Ngồi về phía cuối giường, tôi giạng rộng hai chân mình ra. Yorutsuki đứng dậy khỏi chiếc ghế xoay, nhoài vào người tôi với phần hông kẹp giữa hai bên đùi tôi, người thì dựa vào phần thân trên của tôi. Vòng tay ôm lấy người em, đặt cằm lên bả vai bên phải của em, tôi sau đó thì thầm vào tai em.

“Thế em có chuyện gì nào?”

“Ừm, chuyện là…”

Cứ mỗi khi thực sự muốn bộc bạch một chuyện gì đó là cách nói chuyện của Yorutsuki lại trở nên trẻ con hơn bình thường, và lần này cũng vậy. Đó là một thói quen từ tận hồi con bé còn tiểu học. Những lúc thế này, con bé sẽ chẳng thể mắt đối mắt với tôi mà nói được, nên tôi thường phải ngồi ra sau và nhẹ nhàng ôm lấy như thế này.

“Hôm nọ, giữa giờ ra chơi, Yorutsuki đã đến thăm khu lớp của các anh chị năm ba.”

“Ừm.”

“Và Yorutsuki đã thấy onii-chan.”

“Hửm? Vậy em đáng ra nên ới anh tiếng chứ?”

“N-Nhưng mà… onii-chan đang nói chuyện với bạn mà. Hai người trò chuyện say sưa lắm ấy, nên Yorutsuki không muốn tự dưng chen ngang làm gì…”

“...”

Ahh, tôi hiểu Yorutsuki đang muốn nói gì rồi. Anh em như thể tay chân mà, nên chỉ cần vậy thôi là hơn cả đủ để tôi thấu suốt vấn đề. 

Và rồi, như thể đã thu đủ dũng khí, Yorutsuki ngước lên nhìn tôi và hỏi.

“Nè. Chị gái đấy là ai thế, onii-chan?

“Ờm… Đợi anh xíu…”

Nếu nhắc đến danh sách những cô nàng mà tôi hay nói chuyện cùng kể từ thời điểm bắt đầu năm học của tôi là tháng Năm đến nay, Byouinzaka sẽ có một vị trí trong đó, nhưng vì em gái tôi mới nói là thấy tôi khi đang đi dạo quanh khu lớp học của năm ba, thế nên tôi có thể loại bỏ trường hợp ấy đi. Và bởi vậy mà chỉ còn lại một khả năng duy nhất, đó là Kotohara. Giờ thì… tôi nên làm gì đây? Ý tưởng đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là giả ngu và bảo rằng mình không biết tên cô ấy, nhưng ý tưởng ấy đã ngay lập tức bị gạt phắt đi. Giờ mà bảo mình không biết tên nghe còn khả nghi gấp bội; hơn nữa, nếu giả ngu thì trông lộ liễu lắm. Vả lại, tôi chẳng ngại giả ngu đâu, nhưng nếu con bé tin là thật thì chết dở mất.

“Kotohara Ririsu, học cùng lớp với anh.”

“Ngay lập tức nhớ ra chị ý là ai, chắc onii-chan thân thiết với chị ta lắm nhỉ?”

“À thì…”

Có vẻ như quyết định của tôi phản tác dụng. À không, cũng không hẳn thế. Thực ra, có nói gì với Yorutsuki hiện tại cũng sẽ phản tác dụng mà thôi, nhưng cũng không thể không nói gì được, vì nếu im ỉm cho qua thì chuyện sẽ còn tệ hơn nữa cho coi. Im lặng chắc chắn sẽ không được tha thứ. Do đó, tôi cần phải phân trần thật cẩn thận mới được.

“Tụi anh không có thân lắm đâu, chỉ là bạn của bạn thôi. Anh từng kể với em một lần rồi mà? Về cậu bạn Hakohiko của anh, chủ tịch Câu lạc bộ Kiếm đạo Mukaezuki Hakohiko ấy. Kotohara là bạn cậu ta chứ không hẳn là bạn anh đâu.”

“Yorutsuki hổng có biết Hakohiko là ai hết!”

Yorutsuki phồng má, nói với tông giọng có phần dỗi hờn. Nhưng ấy lại là tín hiệu tốt cho tôi. Có lẽ việc tôi cố sức giải thích như thế này trông khá là bất thường trong mắt con bé. 

Vỗ nhẹ lên ngực con bé, tôi bảo.

“Dù gì đi nữa, anh cũng chưa có thân với cổ đến mức có thể gọi là bạn đâu. Tụi anh chỉ biết nhau theo kiểu mà thi thoảng anh cho cổ xem bài tập về nhà thôi, chứ hiếm khi hai đứa anh trò chuyện với nhau như em thấy lắm. Em thực sự may mắn đó, Yorutsuki-san à.”

“Onii-chan gọi cô ta là ‘cổ’ ấy hả? Hai người có vẻ thân thiết lắm ha? Cực kì thân là đằng khác nhỉ?”

“Không, không hẳn…”

“Yorutsuki không ưa việc onii-chan nói chuyện với mấy người phụ nữ khác chút nào hết.”

Con bé đã nói ra rồi. Dù cất tiếng bằng chất giọng rụt rè thường ngày, nhưng con bé vẫn nói ra rồi. Vì lần này con bé không nhìn về phía tôi nên tôi không biết nét mặt hiện giờ của em nó như thế nào, nhưng cho dù vậy, tôi vẫn một lần nữa cảm nhận được tim mình thắt lại vì đau. Tôi lại tổn thương Yorutsuki trong vô thức nữa sao? Bây giờ so với những năm tháng tiểu học đã qua kia, chẳng nhẽ không có gì đổi thay sao? Thật sự đấy, tôi là một thằng thất bại. Sao tôi lại chia sẻ bài tập về nhà của mình với một người như Kotohara làm gì kia chứ? Người như cậu ta tốt nhất nên bị giáo viên la rầy thì hơn. Nếu đem việc cậu ta mất mặt giữa lớp lên bàn cân với việc Yorutsuki chìm vào đau khổ, khỏi phải nói cũng biết cái nào tệ hơn cái nào, y hệt như cách ta đem so giá trị của cá Tai với cả tôm vậy [note89309]. Nhưng mà… dù gì chuyện cũng đã xảy ra rồi, và tôi đâu thể làm gì khác được nữa chứ? Tôi chẳng thể hối tiếc, à không, tôi không thể hối tiếc được nữa rồi. Tôi nên nghĩ về tương lai thì hơn. Nghĩ xem làm thế nào để ngay tại đây, ngay bây giờ, ngay khoảng khắc này, tôi có thể xử lí êm xuôi, không làm tổn thương Yorutsuki.

“Ah…”

Con bé đã nghĩ gì về sự im lặng của tôi vậy? Yorutsuki cuống cuồng xin lỗi mà đầu không ngoảnh lại.

“Y-Yorutsuki xin lỗi… Yorutsuki vừa nói điều gì đó nhỏ nhen lắm đúng không?”

“Hơi hơi.”

“Hơi hơi ấy ạ…”

“Quá trớn rồi.”

“Quá trớn ấy ạ!?”

“Di molto.”

“Tiếng Ý luôn rồi!?”

“Nhưng không sao đâu. Anh hiểu mà.”

Nói đoạn, tôi siết vòng tay mình lại chặt hơn, và áp người lại gần Yorutsuki hơn, sát đến mức tôi có thể cảm nhận được hình dáng xương bả vai của con bé. Yorutsuki nhà tôi mảnh mai và trông không có đầy đặn thật đấy, nhưng riêng phần xương kia thì lại có cảm giác mềm đến mức tưởng như có thể tan chảy ra bất cứ lúc nào vậy.

“Chỉ cần Yorutsuki ghét là anh sẽ không làm.”

“... Miệng thì nói thế, nhưng onii-chan vẫn tự ý vào phòng Yorutsuki đấy thôi.”

“Kể cả việc đó, nếu em thấy ghét thì anh sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

“...”

“Anh sẽ chấm dứt quan hệ giữa anh và cô bạn kia.”

“O-Onii-chan không cần làm căng đến thế đâu…”

“Hôn nè.”

Tôi khẽ chạm môi mình lên gò má của Yorutsuki. Và khi con bé đờ người ra vì sốc, tôi buông tay, vòng qua cơ thể mảnh mai của Yorutsuki và xuống giường.

“Thôi, anh đi tắm đây. Nhớ khò cho khô tóc trước khi ngủ nhé.”

“Ah… vâng!”

Với gương mặt cùng đôi tai đỏ lừ, Yorutsuki níu lấy vạt áo tôi. Có chuyện gì vậy nhỉ? Con bé vẫn còn chuyện gì muốn nói sao? Không lẽ không chỉ có Kotohara mà con bé cũng biết về Byouinzaka luôn rồi? Thế thì không ổn tí nào. Tôi không muốn con bé có bất cứ hiểu lầm vô cớ nào về Byouinzaka đâu.

“Sao thế…?”

“Nếu onii-chan chỉ để ý đến giá sách… thì cũng ổn thôi…”

“Ừm?”

“Kể cả onii-chan tự ý vào phòng…”

Phần sau là lời ậm ừ lẩm bẩm của con bé nên tôi chẳng nghe được, nhưng hẳn cũng chẳng cần phải nghe được hết làm gì.  “Cảm ơn em, Yorutsuki,” tôi cầm lấy bàn tay đang níu lấy vạt áo của mình. “Anh chắc chắn sẽ không bao giờ động đến chỗ tiểu thuyết BL quý giá mà em giấu dưới chỗ quần áo trong tủ đâu.”

“H-Hả!?” 

Mặt con bé ngay lập tức tái xanh.

“O-Onii-chan thấy rồi á!? T-Từ khi nào!?”

“Không không, chỗ đó ấn tượng mà. Onii-chan đây cũng có chút hứng thú rồi nha…”

“Đ-Đ-Đồ ngốc! Đồ đáng ghét! Biến ngay đi!”

“Ahaha.”

Tôi rời phòng và đóng cửa.

Nào, giờ đi tắm thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Văn phong của J.D.Salinger nổi bật với sự chân thực, gần gũi thông qua ngôn ngữ đối thoại tự nhiên, giàu tiếng lóng và tâm lý nhân vật sắc sảo
Văn phong của J.D.Salinger nổi bật với sự chân thực, gần gũi thông qua ngôn ngữ đối thoại tự nhiên, giàu tiếng lóng và tâm lý nhân vật sắc sảo
[Lên trên]
TL eng: 少年少女, tên tiểu thuyết đây, cơ mà nó chung chung quá nên không biết đang đề cập đến bộ nào.
TL eng: 少年少女, tên tiểu thuyết đây, cơ mà nó chung chung quá nên không biết đang đề cập đến bộ nào.
[Lên trên]
Giã từ vũ khí (tiếng Anh: A Farewell to Arms) là một tiểu thuyết bán tự truyện của nhà văn Ernest Hemingway viết 1929.
Giã từ vũ khí (tiếng Anh: A Farewell to Arms) là một tiểu thuyết bán tự truyện của nhà văn Ernest Hemingway viết 1929.
[Lên trên]
The Improvisatore, tác phẩm của Hans Christian Andersen, viết 1835
The Improvisatore, tác phẩm của Hans Christian Andersen, viết 1835
[Lên trên]
một sử liệu chính thức và có căn cứ về thời đại Tam Quốc của Trung Quốc từ năm 189 đến năm 280, do Trần Thọ (陳壽) biên soạn vào thế kỉ thứ 3
một sử liệu chính thức và có căn cứ về thời đại Tam Quốc của Trung Quốc từ năm 189 đến năm 280, do Trần Thọ (陳壽) biên soạn vào thế kỉ thứ 3
[Lên trên]
vở hài kịch nổi tiếng của William Shakespeare, sáng tác khoảng 1590-1594
vở hài kịch nổi tiếng của William Shakespeare, sáng tác khoảng 1590-1594
[Lên trên]
Philosophiæ Naturalis Principia Mathematica (tiếng Latinh nghĩa là Các nguyên lý toán học của triết học tự nhiên), thường gọi ngắn gọn là Principia, là tác phẩm gồm 3 tập sách do Sir Isaac Newton viết bằng tiếng Latinh xuất bản lần đầu vào ngày 5 tháng 7 năm 1687
Philosophiæ Naturalis Principia Mathematica (tiếng Latinh nghĩa là Các nguyên lý toán học của triết học tự nhiên), thường gọi ngắn gọn là Principia, là tác phẩm gồm 3 tập sách do Sir Isaac Newton viết bằng tiếng Latinh xuất bản lần đầu vào ngày 5 tháng 7 năm 1687
[Lên trên]
note từ trans eng: 虹 NIJI là cầu vồng, 虫 MUSHI là côn trùng
note từ trans eng: 虹 NIJI là cầu vồng, 虫 MUSHI là côn trùng
[Lên trên]
backdoor trick, không hiểu cái này lắm, ai biết thì chỉ mình với
backdoor trick, không hiểu cái này lắm, ai biết thì chỉ mình với
[Lên trên]
“Những án mạng ở phố nhà xác Rue” (The Murders in the Rue Morgue) là một kiệt tác kinh điển của Edgar Allan Poe. Sách có xuất bản ở Việt Nam, hàng của nhà AZ
“Những án mạng ở phố nhà xác Rue” (The Murders in the Rue Morgue) là một kiệt tác kinh điển của Edgar Allan Poe. Sách có xuất bản ở Việt Nam, hàng của nhà AZ
[Lên trên]
Tác giả của Lolita
Tác giả của Lolita
[Lên trên]
một nhà văn thời kỳ cận-hiện đại Nhật Bản, được đánh giá là tiểu thuyết gia nổi tiếng chỉ đứng sau Natsume Sōseki ở Nhật Bản
một nhà văn thời kỳ cận-hiện đại Nhật Bản, được đánh giá là tiểu thuyết gia nổi tiếng chỉ đứng sau Natsume Sōseki ở Nhật Bản
[Lên trên]
theo eng, Tai là một loại cá cực kì rẻ trong khi tôm thì đắt. Đây là một cách diễn đạt của người Nhật thôi.
theo eng, Tai là một loại cá cực kì rẻ trong khi tôm thì đắt. Đây là một cách diễn đạt của người Nhật thôi.