Web Novel

Chương 11: Lừa Cả Thân Lẫn Tâm Thì Sao?

Chương 11: Lừa Cả Thân Lẫn Tâm Thì Sao?

“…Chẳng qua là cô ta theo đuổi tôi không được, thẹn quá hóa giận thôi.”

Lương Nặc buột miệng bịa một câu.

Ừm, nghĩ kỹ lại thì cũng không hẳn là bịa bừa. Cô luôn có cảm giác Freya từng âm thầm thích mình từ rất lâu trước đây… có lẽ là khi hai người vừa có hôn ước? Sau đó thì không rõ nữa, chỉ biết người phụ nữ ấy lúc nào cũng dùng lỗ mũi để nhìn cô.

Nữ hầu đứng trước mặt nghe vậy thì như bị dọa cho giật mình, chớp mắt mấy cái, rồi đưa tay che miệng.

“Phụt~”

Cô ấy bật cười thành tiếng.

“X-xin lỗi… nhưng mà, cô đúng là hài hước thật đó~”

“......”

Nữ hầu cười khúc khích rồi rời đi.

Kỳ cục đến vậy sao?

Lương Nặc vừa giặt đồ vừa nhìn bóng mình phản chiếu trong chậu nước.

Cũng khá xinh mà. Đại khái là kiểu vừa nhìn đã dễ khiến người ta rung động… với ngoại hình thế này, nói Freya có chút ý với cô cũng xem như hợp lý chứ?

Cô hậm hực vắt khô món đồ cuối cùng. Cũng vừa đúng lúc đến giờ ăn trưa.

Khi Mina tới kiểm tra, thấy Lương Nặc đã hoàn thành công việc, cô ta có hơi ngạc nhiên nhướng mày, nhưng không nói thêm gì, càng không cố tình làm khó.

Lương Nặc được phát một miếng bánh mì đen và một cốc bia nhạt, rồi theo dòng người cầm bát nhỏ xếp hàng múc món hầm trong nồi lớn.

“Á, hôm nay lại có thịt này!”

Có nữ hầu vui vẻ reo lên.

Nhưng Lương Nặc lại thấy hơi buồn nôn, bởi đồ ăn trong nồi lớn của đám người hầu vốn là những mẩu thịt vụn, xương thịt, mỡ thừa và nước canh còn sót lại từ bữa chính của chủ nhân. Hiếm khi nào là đồ tươi. Nghĩ đến chuyện phải ăn lại đồ thừa của người khác, ít nhiều cũng thấy khó chịu.

Nhưng thôi, có được nước thịt đã là quá tốt rồi. Bẩn một chút cũng chẳng sao, ăn vào cũng không chết được. Chỉ là chút nước bọt của người khác thôi mà, có hỏng được gì đâu.

Khi sắp đến lượt Lương Nặc, Nicole đột nhiên xuất hiện ở cửa. Đám nữ hầu đang ríu rít nói chuyện lập tức im bặt, tất cả đều nhìn về phía Nicole.

Nicole không để ý ánh mắt của ai, đi thẳng đến trước mặt Lương Nặc.

Hả?

Trong lòng Lương Nặc dâng lên một dự cảm chẳng lành. Ánh mắt cô rơi vào chiếc bát nhỏ trên tay Nicole. Đến khi Nicole tới gần, cô mới nhìn rõ bên trong là gì, một bát đồ hầm gần như giống hệt trong nồi lớn.

“Cầm lấy.”

Nicole đưa bát đến trước mặt Lương Nặc.

Lương Nặc không vươn tay nhận, cảnh giác quan sát Nicole cùng chiếc bát kia.

“Đây là phu nhân bảo tôi đưa cho cô.” Nicole mím môi. “Nếu cô không muốn ăn thì cứ ăn bánh mì đen với bia nhạt vậy.”

Nói xong, cô ta trực tiếp rút chiếc bát trống trong tay Lương Nặc đi.

“......”

Lương Nặc trầm mặc một lúc.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ, tiếng thì thầm cũng nhỏ hẳn.

Cuối cùng, Lương Nặc vẫn giơ tay, nhận lấy chiếc bát từ tay Nicole.

Hương thơm của nước thịt lan tỏa nơi chóp mũi, khiến khoang miệng của Lương Nặc, người đã rất lâu không ăn đồ mặn, bắt đầu tiết nước bọt. Cô ực một tiếng nuốt khan, nhưng không vội ăn, mà nhìn về phía Nicole.

“Trong này có bỏ thêm gì không?”

Đùa à, tự nhiên mang đến một bát riêng thế này, sao có thể không có vấn đề.

“Không thêm gì cả.” Nicole đẩy gọng kính trên sống mũi. “Chỉ là nước thịt phu nhân ăn thừa, làm riêng cho cô một phần.”

“......”

Ha ha, tôi biết ngay mà. Lương Nặc cạn lời.

Freya đúng là luôn nghĩ ra mấy trò buồn nôn thế này để làm khó cô. Nhưng không sao cả. So với nồi hầm lớn trộn lẫn nước bọt của đủ loại người đàn ông, thì đồ của Freya… hình như vẫn nuốt trôi hơn. Dù sao thì… nghĩ kỹ lại, Freya cũng được xem là một mỹ nhân.

“Được.”

Lương Nặc bưng bát, thản nhiên uống một ngụm nước hầm. Cô cong môi cười với Nicole, rồi ôm bát tìm một góc ngồi xuống, ăn uống như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tất cả những điều đó, Freya đều nhìn thấy.

“Hả?”

Sao cô ta có thể thản nhiên ăn đồ mình đã ăn qua như vậy?

Freya không ngồi yên được nữa, đứng bật dậy trong phòng, bực bội phe phẩy chiếc quạt trong tay.

May mà, chuyện tốt đã đến.

“Phu nhân, tiểu thư Alfred đã về sớm hơn dự kiến.”

Cũng chính là Ann.

Đôi mắt Freya lập tức sáng lên.

“Vậy cô ấy khi nào qua đây? Giờ đã về nhà rồi đúng không? Lập tức cho người đi đón cô ấy đến. Nói rằng… vở kịch hay sắp mở màn, cần nữ chính mau chóng có mặt.”

Freya cười, tiếng cười “khặc khặc khặc”, đúng kiểu của một vai phản diện.

Nicole lặng lẽ lui ra ngoài.

“Mina, cô có thấy dạo này phu nhân… hình như có gì đó không ổn không? Kiểu như…”

Nicole nói đến đây thì ngập ngừng.

“Tinh thần không được bình thường?”

Mina thẳng thắn nói nốt phần sau.

“Phu nhân vốn vẫn luôn như vậy.” Mina đáp.

Mina theo Freya lâu hơn Nicole nhiều, hiểu rõ ả hơn.

“Hễ gặp Lương Nặc là cô ấy sẽ thành ra như thế.”

Cô ta đã quen rồi, thở dài và vỗ nhẹ vai Nicole.

“Rồi cô cũng quen thôi.”

Nicole vẻ mặt đầy khó hiểu.

Khi Ann đến, đã là buổi chiều.

Đó là một người phụ nữ rực rỡ chói mắt, hoàn toàn đối lập với Freya. Freya mang khí chất tao nhã, cao ngạo, đầy vẻ bí ẩn. Nhưng Ann thì khác, tươi sáng, ấm áp. Mái tóc vàng xoăn buông lơi đến thắt lưng, gương mặt còn phảng phất nét trẻ con. Khi cô cười, trông như ánh mặt trời mùa đông.

Thế nhưng, câu đầu tiên cô thốt ra lại vô cùng tà ác.

“Cậu định chơi đùa với nô lệ đó thế nào?”

Ác ý lộ rõ.

Freya cười tủm tỉm, chỉ vào ghế. “Ngồi xuống trước đã, tôi sẽ từ từ nói cho cậu nghe.”

Ann không khách khí, ngồi xuống, chống khuỷu tay lên bàn, đỡ lấy khuôn mặt đáng yêu của mình. Đôi mắt lấp lánh như có sao, không chớp lấy một cái, chăm chú nhìn Freya, chờ đợi lời tiếp theo.

Freya cười đầy thần bí, ghé sát tai Ann và thì thầm.

“Cách khiến một người tuyệt vọng nhất, dĩ nhiên là phải cho họ hy vọng trước đã. Giờ cô ta đang ở đáy cuộc đời, nếu xuất hiện một mặt trời cao quý, cô ta nhất định sẽ cảm thấy được sưởi ấm, được chữa lành… Đến lúc đó, lại nói cho cô ta biết tất cả đều là giả, chỉ là diễn cho vui thôi… cậu nói xem, cô ta có sụp đổ không?”

Mắt Ann sáng lên.

“Nghe hay đấy~ Nhưng cậu cho tôi xem trước cô ta trông thế nào được không? Xấu quá thì tôi không muốn trêu đâu… tôi sẽ thấy buồn nôn mất.”

Freya chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi có một bóng người gầy gò đang phơi quần áo.

“Đó, chính là người kia.”

Ann nheo mắt, áp sát kính, nhìn kỹ mấy giây.

“Wow~ đáng yêu thật đó~”

Ann ôm mặt mình, cười vô cùng hài lòng, rồi đề nghị. “Freya, cậu thấy có nên thêm chút gì nữa không~”

“Thêm gì?”

“Ừm~” Ann dùng ngón tay chạm nhẹ lên môi mình. “Không chỉ lừa trái tim cô ta, tôi còn lừa cả thân thể cô ta nữa, rồi vứt bỏ luôn. Như vậy chẳng phải là đả kích kép sao? Cậu thấy thế nào?”

“......”

“Freya, sao cậu không nói gì vậy?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!