[1-50]

Chương 27: Thân Phận

Chương 27: Thân Phận

Lời Mặc Chỉ Vi như gió đêm thoảng qua.

Có thể trải nghiệm, có thể cảm nhận, nhưng muốn nắm bắt lấy thứ gì đó, lại hai tay trống trơn.

Cổ họng Kỳ An phát ra âm thanh khàn khàn, hắn trầm giọng nói.

"Thực ra ta vẫn luôn không hiểu rõ, tại sao nàng lại thích ta."

"Không có lý do, không có quá trình, giống như một thiết lập trống rỗng, từ khoảnh khắc ta vừa mở mắt ra, nhìn thấy nàng, nàng đã vô điều kiện thích ta, đây là một chuyện rất hoang đường."

"..."

Cơ thể Mặc Chỉ Vi khẽ run, nàng phủ nhận.

"Không phải."

"Cái gì không phải?"

"Không phải không có lý do, không có quá trình."

Thiếu nữ cắn môi: "Chỉ là chàng không nhớ thôi."

"Ta từng nhìn thấy cánh đồng lúa mì chàng đi qua, từng đi theo dấu chân chàng dạo bước trên tuyết, chiêm ngưỡng dáng vẻ ý khí phong phát của chàng, cũng từng thấy dáng vẻ lúc chàng sa cơ lỡ vận..."

"Thậm chí gia nhập Vân Thiên Tứ Cung, cũng là vì chàng, vì chàng ở đây."

"Cái gì mà không có lý do, chỉ là chàng không nhớ, cái gì mà không có quá trình, chỉ là chàng không để ý."

Mặc Chỉ Vi ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe.

"Ta đã nói, chờ đợi là một việc rất có ý nghĩa."

"Cho nên ta mới từng bước đợi đến ngày hôm nay, chỉ dám sở hữu chàng khi chàng sa cơ lỡ vận nhất... là ta thiên chấp cũng được, là chấp niệm của ta cũng được, ta chỉ muốn mãi mãi ở bên chàng, vì thế nguyện ý trả giá tất cả."

Kỳ An im lặng.

Hắn nhận ra, tuy mình không nhớ chuyện quá khứ, nhưng Mặc Chỉ Vi vẫn nhớ.

Hắn tự cho rằng tình yêu Mặc Chỉ Vi dành cho hắn là vô cớ, là hoang đường, nhưng trong mắt thiếu nữ, tình yêu của nàng kéo dài rất lâu, xuyên suốt từ đầu đến cuối, chờ đợi một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

"Chúng ta từng... quen biết?"

"Ta không nói cho chàng biết."

Mặc Chỉ Vi lắc đầu: "Nếu chàng muốn biết, hãy đi hỏi 'Mặc Chỉ Vi' sau khi chàng trùng sinh đi, ta cũng phải để lại cho 'chính mình' một chút cơ hội chứ."

Nàng không muốn nói.

Kỳ An cũng không thể cưỡng cầu, nhưng hắn biết Mặc Chỉ Vi không phải vô duyên vô cớ thích hắn, giữa hai người còn xảy ra câu chuyện khác.

Đúng vậy, thế mới đúng chứ.

Nàng không phải NPC do hệ thống tạo ra, Mặc Chỉ Vi là một người sống sờ sờ, lý ra phải có câu chuyện quá khứ.

"Được."

Kỳ An hứa: "Ta sẽ đi làm quen lại với nàng."

Trên mặt thiếu nữ hiện lên nụ cười rung động lòng người, vành mắt đỏ hoe như tô điểm cho nàng lớp trang điểm đậm, tăng thêm chút phong tình khác biệt cho khuôn mặt lạnh lùng.

Nàng lau nước mắt.

"Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn."

Cảm xúc của thiếu nữ dần bình ổn, nàng dường như đã chấp nhận kết cục không thể thay đổi này, kết cục định sẵn sẽ mất đi Kỳ An, hai mắt khép lại.

"Ta biết chàng muốn biết cái gì, chuyện về Tô Ấu Khanh ta sẽ nói cho chàng."

"Ta và cô ta không thân, những gì ta nói có thể không chi tiết, nếu trong quá trình này, chàng có nghi hoặc gì, có thể đưa ra, ta sẽ không tiếc mọi giá giúp chàng kiểm chứng."

Mặc Chỉ Vi chỉ vào đầu mình.

"Về phần làm sao chỉ dựa vào một mình chàng giải quyết Tô Ấu Khanh, kế hoạch này phải dựa vào bản thân chàng nghĩ rồi, ta hơi ngốc."

"Nàng rất thông minh."

"Ta biết, ta chỉ đang trút bỏ oán khí trong lòng thôi, chẳng lẽ ngay cả hờn dỗi ta cũng không được sao."

Hàng mi Mặc Chỉ Vi run rẩy, phồng má.

"... Được."

Kỳ An phản ứng một lúc mới trả lời.

Hắn có chút kinh ngạc, Mặc Chỉ Vi trước mắt càng sống động hơn, nàng không còn là thiết lập nhân vật đơn điệu nữa, mà sinh ra một luồng hơi người —— nàng vậy mà còn biết hờn dỗi.

Thiếu nữ nằm bò ra bàn, vùi đầu vào cánh tay, khẽ mở miệng nói:

"Tô Ấu Khanh, sinh ra đã bị âm khí xâm nhiễm, chuyện này có lợi có hại, cái lợi là thiên phú tu luyện của cô ta cực cao, thậm chí không cần tu luyện thế nào, cũng có thể sánh bằng tu sĩ khác khổ tu cả đời."

"Cái hại thì càng rõ ràng hơn, linh hồn cô ta chịu sự giày vò của âm khí, cho nên tính cách bạo ngược, cuồng ngạo, trong Vân Thiên Tứ Cung được coi là kiêu ngạo ương ngạnh."

Kỳ An ngừng một chút.

"Tứ Cung các nàng cùi bắp vậy sao, tùy tiện một tu sĩ bị âm khí xâm nhiễm cũng có thể kiêu ngạo ương ngạnh?"

Mặc Chỉ Vi ngẩng đầu lên, chớp mắt.

"Mẫu thân cô ta là Cung chủ Nguyệt Cung."

"Nàng nói tiếp đi..."

Thảo nào, sau khi nhận được đáp án này, Kỳ An trực tiếp thoải mái rồi.

Hóa ra là tiên nhị đại.

"Mẫu thân cô ta tên là Tô Ly Nguyệt, mười năm trước chứng đạo Đại Thừa, trở thành Cung chủ Nguyệt Cung, mà Tô Ấu Khanh là con gái duy nhất của bà ta, cho nên rất dung túng cô ta."

"Chi tiết trong đó ta không rõ lắm."

Mặc Chỉ Vi tiếp tục nói.

"Về phần thực lực tu vi của cô ta, cũng không chênh lệch bao nhiêu với ta, cũng khoảng Nguyên Anh trung kỳ, nhưng ta toàn lực ra tay, chắc là có thể hơn một bậc."

"Nàng lợi hại vậy sao?"

Kỳ An có chút ngạc nhiên hỏi.

"Cũng tàm tạm thôi, đối với tu tiên ta có chút thiên phú, đối với chuyện yêu đương thì hoàn toàn không hiểu."

Mặc Chỉ Vi thở dài, ánh mắt nhìn Kỳ An có chút phức tạp.

Kỳ An cúi đầu, tránh ánh mắt của Mặc Chỉ Vi, đợi động tác liền mạch lưu loát làm xong, mới phản ứng lại ——

Không phải, hắn trốn tránh cái gì, cũng đâu có làm chuyện gì trái lương tâm.

Thế là, hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt Mặc Chỉ Vi.

Lần này đến lượt Mặc Chỉ Vi tránh né, nàng buồn bực mở miệng.

"Nhưng theo lời chàng nói, hôm Nghị hội Tứ Cung, cô ta có thể tùy tiện phá hoại trận pháp của ta, ta chỉ có thể suy đoán một cách thận trọng, cô ta đã nhập ma."

"Nhập ma?" Kỳ An sững sờ, còn có chuyện hắc hóa nữa?

"Ừm, bản thân Tô Ấu Khanh đã bị âm khí xâm nhiễm, vốn dĩ đã có xác suất nhập ma, chỉ là Tô Ly Nguyệt vẫn luôn áp chế ma tính của cô ta."

Đúng là thiên sinh ma hoàn.

Khóe miệng Kỳ An giật giật.

"Ma khí do âm khí hóa thành, đối với trận pháp mà nói, được coi là thiên địch."

Mặc Chỉ Vi nhíu mày.

"Cho nên cô ta mới có thể dễ dàng phá vỡ trận pháp của ta, đương nhiên, trong tình huống này, lại để ta giao đấu với cô ta, thắng bại rất khó nói."

"Ta có thể sẽ thua, không, ta có xác suất rất lớn có thể sẽ thua."

Vậy mà ngay cả Mặc Chỉ Vi cũng không tự tin giải quyết Tô Ấu Khanh đã nhập ma sao?

Kỳ An trầm tư, nói cách khác, giải quyết Tô Ấu Khanh không thể do dự, phải đánh nhanh thắng nhanh trước khi cô ta nhập ma.

Hoặc là, từ bản chất ngăn chặn cô ta nhập ma.

Nếu cô ta không nhập ma, âm khí trong cơ thể chắc là vẫn có thể áp chế, làm việc sẽ không cực đoan như vậy.

Kỳ An khẽ gật đầu, hắn như nhớ ra điều gì, tiếp tục hỏi.

"Vậy nàng có biết ta và Tô Ấu Khanh có quan hệ gì không, nữ nhân biến thái kia tại sao cứ bám lấy ta không buông, thậm chí còn muốn tuẫn tình cùng ta... Ta và cô ta rất thân sao?"

Nghe câu này, ánh mắt Mặc Chỉ Vi lập tức thay đổi.

Thiếu nữ ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà, suy tư xem nên dùng lời nào để trả lời Kỳ An.

Cuối cùng, nàng quyết định ăn ngay nói thật.

"Theo quan sát của ta, trong một năm trước đó, là chàng vẫn luôn vây quanh người ta, tuy không hiểu tại sao chàng lại làm ra hành động đó, nhưng chàng xác thực có chút giống nô bộc của Tô Ấu Khanh."

"Không, hoặc dùng từ khác hình tượng hơn ——"

Mặc Chỉ Vi thở dài.

"Chó săn đàn em bên cạnh đại tiểu thư ác bá."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!