Đêm hôm đó, dinh thự Kanzaki chìm trong tĩnh lặng, im phăng phắc.
Ngay cả khi Sumire xách theo hành lý của mình bước ra từ cửa chính, cũng không có bất cứ một ai làm náo động.
Sau này theo như kể lại, tất cả những điều đó đều là do chỉ thị của Tadayoshi. Hãy để mặc cho Sumire muốn làm gì thì làm – đại khái là như vậy. Không phải là Tadayoshi nghĩ rằng một tiểu thư lớn lên trong nhung lụa như Sumire sẽ sớm than vãn mà quay về nhà. Trái lại, chính Tadayoshi là người hiểu rõ nhất phần bướng bỉnh trong con người của Sumire hơn ai hết. Bởi lẽ, Tadayoshi cũng là một người bướng bỉnh.
Đã là lời căn dặn của Tadayoshi thì đến cả Shigeki và Hinako cũng đều không dám làm khác. Cha mẹ của Sumire trái ngược hẳn với Sumire và Tadayoshi, có phần an phận hơn.
*
* *
- Tôi đã chờ cô.
Ngay khi Sumire vừa bước một bước ra khỏi cổng, một tiếng gọi vang lên.
Đang đứng trên con đường tối tăm đó, là Ayame.
- Fujieda Ayame-san… là cô phải không?
Sumire nói. Chính Sumire cũng có cảm giác rằng người đó đang chờ mình.
- Sumire-san, Đế Quốc Hoa Kích Đoàn hoan nghênh cô.
Ayame mỉm cười rạng rỡ.
Sumire mỉm cười theo, rồi bằng cách nói phù hợp nhất với bản thân mình, cô đáp lại:
- Ayame-san. Vậy thì ta sẽ phá lệ mà gia nhập vào Đế Quốc Hoa Kích Đoàn vì các người vậy.
- Cảm ơn cô!
Hai người họ bắt đầu bước đi, chậm rãi sánh bước cùng nhau.
Đế Quốc Hoa Kích Đoàn là một nơi như thế nào, Sumire còn chưa biết. Cô cũng không biết liệu mình có thể tìm được ý nghĩa gì hay không. Nhưng ít nhất thì cô có cảm giác rằng nơi đó sẽ lấp đầy được nỗi mất mát đã khoét một lỗ hổng sâu trong tim mình.
--------- Hết Màn 1 ---------
(Như vậy là câu chuyện của Sumire đã tạm thời khép lại.
Nhưng nó vẫn còn chưa kết thúc. Đoán vậy, hihi!
Có lẽ ta sẽ còn gặp lại Sumire ở đâu đó trong các phần về nhân vật khác.
Hãy cùng đón xem tiếp nhé!)
0 Bình luận