Webnovel

Chương 1: Trở về nhà (1)

Chương 1: Trở về nhà (1)

“Ngươi sẽ kết hôn.”

Anh đã nghe những lời này khi mới chỉ mười bốn tuổi.

Đó rõ ràng là một cuộc hôn nhân sắp đặt. Trong ký ức của Elric, cha anh, Hoven Portman, đã thốt ra những lời đó với gương mặt không chút cảm xúc.

“Vợ ngươi sẽ là con gái của Lãnh chúa Wyvern. Cô ấy 16 tuổi và vô cùng xinh đẹp. Hơn nữa, đó là một thiếu nữ ngoan ngoãn, có sở thích làm vườn; cô ấy sẽ là người phù hợp với ngươi.”

Khi ấy, Elric không tài nào hiểu nổi lời cha nói. Không chỉ vì mệnh lệnh kết hôn đột ngột khiến cậu bất ngờ, mà trên hết, cậu không hiểu vì sao một tiểu thư quý tộc lại đi lấy một người nhà Portman, vốn xuất thân từ gia đình thương nhân bình thường.

Anh đã gặng hỏi, nhưng cha chưa bao giờ cho anh một lời giải đáp. Mang theo sự tò mò, anh hỏi những người lớn khác, nhưng họ cũng im lặng như nhau.

Cuối cùng, cậu thiếu niên, người còn chưa biết phụ nữ là gì đã bị cuốn đi bởi một dòng chảy mà bản thân không thể kiểm soát và kết hôn với cô.

Rồi ngày hôn lễ cũng đến vào mùa thu, thời điểm trù phú nhất trong năm của vùng đất này. Những sự kiện của ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí Elric, đến mức dù đã hơn một thập kỷ trôi qua, anh vẫn còn nhớ rõ. Khi ấy, thế giới đó đối với anh thật sự xa lạ, gần như không thể hiểu nổi đối với tâm trí non nớt của anh.”

“Tyria Wyvern.”

Đầu tiên là mái tóc vàng óng ả tựa như những cánh đồng lúa mì của lãnh địa Wyvern, tiếp đến là đôi mắt hơi cụp xuống với con ngươi mang sắc xanh như những mầm non, toát lên vẻ dịu dàng. Làn da trắng mịn như bột mì, còn đôi môi đỏ mọng như những trái anh đào được bổ đôi rồi ghép lại với nhau.

Giọng cô hơi khàn, nhưng phát âm rất rõ ràng, nhấn mạnh ở cuối mỗi từ khiến lời nói trở nên dễ hiểu. Dáng đứng thẳng tắp cùng đôi bàn tay khẽ siết lại, đôi bàn tay trông mỏng manh đến mức tưởng chừng sẽ vỡ vụn nếu nắm quá chặt, nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường và toát lên khí chất cao quý.

Nói tóm lại, cô ấy vừa bí ẩn vưà tao nhã. Một cô gái gợi nhắc đến hình ảnh nàng tiên đang say ngủ giữa những nụ hoa.

Có lẽ sẽ có cách diễn đạt tốt hơn về ấn tượng đầu tiên của cậu dành cho cô. Còn về phần cảm xúc cá nhân, đây là lần đầu tiên đứa trẻ tên Elric bắt đầu hối hận về quá khứ, khi cậu đã ngó lơ sách vở và thay vào đó chỉ biết đánh nhau khắp nơi.

“Elric, chào đi.”

“Chào….”

Chỉ có giọng nói lí nhí phát ra. Cậu cảm thấy một sự xấu hổ dâng trào trước việc cô khác biệt với mình đến thế nào, dù cả hai chỉ cách nhau hai tuổi. Cậu có cảm giác như ai đó đã nhét một quả cầu lửa vào trong cơ thể mình, rồi nắm tóc cậu mà giật mạnh.

Mọi thứ thật rối bời, và giữa tất cả những điều đó, một ý nghĩ cứ lẩn quẩn trong đầu cậu. Cậu nhận ra mình hiện đã kết hôn, và sẽ phải gắn bó với người này suốt phần đời còn lại.

Vào lúc đó, cậu không có từ ngữ nào để định nghĩa cái cảm giác kỳ lạ và bồn chồn nơi lồng ngực mình, nhưng giờ nhìn lại, đó chính là những rung động của mối tình đầu.

Đám cưới là một buổi lễ nhỏ, chỉ có gia đình cô dâu và chú rể tham dự mà không có khách mời đặc biệt nào. Cô gái 16 tuổi bước xuống lễ đường trong bộ váy cưới trắng tinh khôi ngày hôm đó đã khai sáng cho cậu khái niệm về phái nữ.

Elric cố mím môi để che giấu sự ngượng ngùng khi muốn bật cười vì một lý do mà chính cậu cũng không hiểu nổi. Khi họ trao nhẫn, cậu không cưỡng lại được nụ cười và phải nhanh chóng kìm nén cảm xúc ấy, khiến gương mặt cậu trở nên nhăn nhó.

Sau khi khoảnh khắc đó trôi qua và chỉ còn lại một mình, bị bủa vây bởi sự tò mò, cậu đã hỏi người quản gia:

“Tại sao cô ấy lại kết hôn với tôi?”

Sự bất an. Có lẽ là vậy. Lỡ như cô ấy không thích cậu và hủy hôn thì sao? Lỡ như cậu không bao giờ được gặp lại cô gái ấy nữa thì sao? Với những ý nghĩ đó, Elric túm lấy cổ áo quản gia và lay mạnh, đòi nghe sự thật, và thế là người quản gia đành miễn cưỡng lên tiếng.

“Đây là một cuộc hôn nhân chính trị.”

Sự thật thật chấn động. Ít nhất là đối với cậu bé Elric Portman 14 tuổi.

“Tử tước Wyvern rất nghèo. Ông ta thậm chí không có đủ tiền để duy trì tước vị quý tộc và đang ngập trong nợ nần. Vì thế, gia chủ đã đề nghị trả hết nợ và cung cấp tài chính cho họ, đổi lại cuộc hôn nhân này. Điều này cho phép gia đình ta gia nhập vào hàng ngũ quý tộc.”

Làm sao một cậu bé có thể hiểu được thỏa thuận phức tạp được tạo ra thông qua các mối quan hệ chằng chịt ấy? Elric, người vốn có tài nắm bắt ngữ cảnh và trọng tâm lời nói, chỉ nhận ra duy nhất một sự thật.

“Vậy, cô ấy bị bán cho tôi sao?”

Người quản gia không trả lời. Ông làm vậy có lẽ để tránh nói ra bất cứ điều gì xúc phạm đến cậu chủ nhỏ, nhưng với Elric, hành động đó giống như khẳng định cho câu hỏi trước đó.

Elric cảm thấy mình như trở thành kẻ ác đứng giữa giao dịch mua bán cô gái. Đó là cảm giác tuyệt vọng và tội lỗi lớn nhất mà cậu từng trải qua trong mười bốn năm cuộc đời. Đối với một cậu bé mơ ước trở thành hiệp sĩ, việc đem cuộc đời một thiếu nữ ra thế chấp là một điều kinh khủng không thể chấp nhận được.

Elric muốn giải thích toàn bộ sự việc với người vợ mới cưới của mình, để xóa tan mọi hiểu lầm. Dù không ai yêu cầu làm vậy, cậu vẫn bước đi vội vã như bị ai đó đuổi theo, hướng về phía phòng của cô dâu.

Nhưng rồi, cậu nghe thấy một âm thanh.

“Hức…”

Một tiếng nức nở khe khẽ vang lên từ sau cánh cửa khép kín. Không thể nhầm lẫn đó là của ai. Giọng nói của cô gái đã chào cậu vẫn còn đọng lại trong tai Elric, gặm nhấm trái tim cậu. Ngay cả tiếng nức nở của cô cũng khàn và rõ ràng. Giờ đây, chính tiếng khóc chứ không phải lời chào ấy đã khắc sâu vào tâm trí Elric như một dấu ấn không thể phai mờ.

Cảm thấy trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, Elric bỏ chạy khỏi nơi đó.

Cậu cố nghĩ xem tại sao cô ấy lại khóc. Có lẽ cô buồn vì bị bán đi. Có lẽ là đau lòng khi phải rời xa gia đình. Có vô số khả năng, nhưng vào lúc đó, Elric lại bị dày vò bởi một giả định khác còn đau đớn hơn.

‘Cô ấy không thích mình!’

Cô ấy có lẽ đang khóc vì không hạnh phúc với người mà mình kết hôn. Cô ấy sẽ phải chịu đựng cả đời khi phải nhìn mặt cậu. Cậu không thể là kẻ ác làm tổn thương cô được. Nỗi sợ rằng mình sẽ bị cô gái ấy ghét bỏ nếu cứ tiếp tục như thế này đã xâm chiếm lấy Elric.

Nghĩ lại thì đó là một ý tưởng nực cười, nhưng đối với Elric khi ấy, đó là một sự kiện trọng đại có thể coi thử thách lớn nhất trong đời anh. Vì vậy, Elric quyết định hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Cậu đi thẳng đến gặp cha mình, và không ngạc nhiên khi ông từ chối.

“Đừng cư xử như trẻ con.”

Với những lời lạnh lùng đó, cha cậu quay lưng bước đi. Elric túm lấy ống quần ông và cầu xin, nhưng vô ích. Đó là cách hành xử của người đàn ông chưa bao giờ nở một nụ cười với Elric. Sau tất cả, Elric là đứa trẻ sinh ra bằng cách tước đi mạng sống của chính mẹ mình.

Elric biết rất rõ cậu là sự tồn tại như thế nào đối với cha. Cậu đã nghe đi nghe lại về việc cha mình đã khóc nhiều đến thế nào trong đám tang của mẹ. Cho đến tận ngày nay, đó vẫn là đề tài bàn tán của đám người hầu.

Khi Elric không chịu bỏ cuộc, cha cậu nói:

“Giờ ngươi đã là quý tộc. Hãy cư xử cho xứng đáng.”

“Nhưng….”

“Hãy lạnh lùng. Đặt lý trí lên trên cảm xúc. Đừng để bất cứ điều gì làm lung lay ý chí của ngươi.”

Cha cậu đã nói rất nhiều vào ngày hôm đó, một điều hiếm thấy. Và mỗi từ ngữ đều thấm đẫm sự lạnh lẽo như băng giá.

“Hãy xứng đáng với những gì ta đã bỏ ra.”

Elric không thể giữ cha lại khi ông quay đi. Đáng lẽ cậu nên trút cơn giận lên cha mình, nhưng cậu đã kìm nén lại. Dường như việc cố gắng cứu vãn một mối quan hệ mà cậu đã từ bỏ từ lâu là vô nghĩa. Thay vì đắm chìm trong oán hận, Elric tập trung vào việc giải cứu cô gái.

Không có sự giúp đỡ của cha, nơi tiếp theo cậu tìm đến là những người hầu trong nhà. Nhưng dĩ nhiên, không một ai giúp cậu. Ai lại đi nghe lời một cậu bé 14 tuổi đòi hủy hôn chứ?

Cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi, nhưng cậu không thể bỏ cuộc. Cuối cùng, Elric đã thực hiện một biện pháp cực đoan.

Cậu bỏ nhà ra đi.

‘Nếu mình biến mất, cuộc hôn nhân sẽ bị hủy bỏ. Cô ấy không cần phải buồn vì mình nữa. Cô có thể trở về với gia đình, và cha sẽ gặp rắc rối lớn.’

Đó là một hành động anh hùng trẻ con, là biểu hiện của một trái tim yếu mềm sợ bị ghét bỏ. Đó cũng là một hình thức trả thù người cha, người đã nói những lời cay nghiệt đến mức để lại những vết sẹo sâu trong tim anh.

‘Mặc kệ ông.’

Với khoảng ba đồng vàng trong túi và một thanh kiếm thép mới có được, món quà sinh nhật lần thứ 13 đeo bên hông, Elric đã kỷ niệm cuộc bỏ trốn của mình bằng một chai rượu vang ngay trong đêm tân hôn. Run rẩy với nỗi sợ và tội lỗi cậu tha thiết hy vọng rằng cô sẽ không ghét mình.

Cậu trốn khỏi lãnh địa và rời khỏi đất nước, quyết tâm né tránh ánh mắt của cha. Chính vào lúc này, khả năng hành động bẩm sinh của cậu đã phát huy tác dụng. Cậu không hề lo lắng về những gì mình sẽ làm ở tương lai. May mắn thay, Elric đã học kiếm thuật và cách điều khiển mana từ một hiệp sĩ. Cậu quyết định rằng mình chỉ cần sống bằng thanh kiếm.

“Hả? Nhóc muốn trở thành lính đánh thuê à?”

Cứ như vậy, cậu trở thành một lính đánh thuê.

“Tên tôi là Kasha.”

Anh từ bỏ cái tên Elric Portman.

Và anh đã sống như thế suốt mười năm. Không phải vì anh vẫn còn suy nghĩ trẻ con muốn cứu cô gái ấy. Những ý nghĩ như vậy đã phai nhạt từ lâu. Điều giữ anh lại chiến trường là nỗi oán hận người cha, người không hề tìm kiếm anh kể từ khi anh bỏ trốn. Anh biết là vô liêm sỉ khi kẻ bỏ đi lại mong chờ được tìm kiếm, nhưng chẳng phải bản tính con người là yêu thương con cái hay sao?

Không thể kiềm chế cơn giận lớn dần trong lòng như cháy rừng, nên cậu dùng nó làm nhiên liệu; thay vì vung kiếm để sống, cậu vung nó để giải tỏa nỗi uất ức trong linh hồn mình. Đến một lúc nào đó, cậu bắt đầu vung kiếm để được chết.

Elric tham chiến mà chẳng màng đến sự an nguy của bản thân, vậy mà anh vẫn sống sót và trở thành nỗi kinh hoàng của kẻ thù. Một lính đánh thuê vung thanh kiếm mà không cần phòng thủ, lang thang khắp nơi tìm chỗ chôn thân.

Đây là câu chuyện về sự ra đời của một trong bảy người mạnh nhất lục địa, Quỷ Kiếm Kasha.

Đây là câu chuyện mà chỉ có Elric mới biết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!