Phiêu Nguyệt và lũ trẻ vùi mình trong lòng đất, tranh thủ kiểm tra tình trạng cơ thể.
Người thường bị chôn sống trong bóng tối ngột ngạt này chắc chắn sẽ phát điên vì sợ hãi, nhưng với lũ trẻ này, bóng tối lại là tấm chăn êm ái nhất.
Chúng thân thuộc với bóng tối hơn cả ánh sáng. Chỉ khi được bóng đêm bao bọc, chúng mới tìm thấy chút cảm giác an toàn mong manh.
Phiêu Nguyệt thậm chí còn ngủ một giấc ngon lành. Nhờ đó, thể trạng hắn đang ở mức tốt nhất.
Trong bóng tối vĩnh cửu này, khái niệm thời gian thường bị lu mờ, nhưng Phiêu Nguyệt vẫn cảm nhận chính xác từng khắc trôi qua.
Hắn tính toán, chưa đầy một ngày đã trôi qua.
‘Đang là ban ngày sao?’
Một thoáng nghi hoặc hiện lên trên gương mặt hắn.
Hôm qua chúng đến đây lúc chập tối. Chưa hết một ngày, vậy tức là bên ngoài đang là giữa trưa. Nếu muốn ám sát, lẽ ra phải hành động ngay trong đêm qua.
Bóng đêm là tấm áo choàng hoàn hảo nhất cho thích khách.
Ám sát giữa ban ngày là hạ sách. Dù Ẩn Thân Thuật có cao siêu đến đâu, việc che giấu hành tung dưới ánh mặt trời cũng khó khăn gấp bội phần so với ban đêm.
‘Vậy là định hành động vào đêm nay ư?’
Cũng có lý.
Việc nằm im trong lòng đất một hai ngày chẳng là gì với lũ trẻ.
Tuy nhiên, một cảm giác bất an mơ hồ cứ len lỏi trong lòng hắn.
Xung quanh quá yên tĩnh.
Không chỉ lũ trẻ, mà cả Tứ Kiếm và đám thích khách áp giải cũng im hơi lặng tiếng.
Yên tĩnh là điều bình thường khi đang ẩn nấp. Nhưng sự yên tĩnh này khiến Phiêu Nguyệt rợn người.
Linh tính mách bảo điềm gở đang đến gần.
Ở trong hang động ngầm, mỗi lần hắn có cảm giác này là y như rằng có người phải chết.
Đúng lúc đó.
Phập!
Một mũi thương xuyên thủng lớp đất, cắm phập xuống ngay chỗ hắn đang nằm.
Phiêu Nguyệt xoay người né được trong gang tấc. Nhưng những đứa khác không may mắn như vậy.
“Hự!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên ngay bên cạnh.
Một đứa trẻ bị mũi thương xuyên táo qua ngực, chết ngay tại chỗ.
Phiêu Nguyệt phá đất lao ra ngoài, hét lớn:
“Có địch tập kích!”
Tiếng hét vừa dứt, lũ trẻ đồng loạt đội đất chui lên. Đập vào mắt chúng là hàng trăm võ nhân trang bị đao thương sáng lòa đang bao vây kín mít ngọn đồi.
“Cái gì thế này?”
“Chuyện gì vậy?”
Lũ trẻ ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một gã võ nhân rút mũi thương cắm dưới đất lên. Xác đứa trẻ xấu số bị kéo theo mũi thương, lủng lẳng giữa không trung.
“Quả nhiên là có thích khách ẩn nấp ở đây.”
Gã vung thương hất văng cái xác ra xa, lẩm bẩm:
“Dám mò đến tận chân Thanh Thành Sơn để làm loạn. Gan to bằng trời thật.”
Gã cầm thương tên là Lưu Chấn Ngọc.
Vốn là đệ tử tục gia [note87520] của phái Thanh Thành, hiện đang là chủ nhân của Chân Tinh Võ Quán(眞星武館).
Lưu Chấn Ngọc chỉ mũi thương vào lũ trẻ, quát lớn:
“Bọn chúng đến để tập kích Thanh Thành phái. Giết sạch không tha một mống!”
“Giết!”
Đám võ nhân đồng loạt gầm lên, lao vào tấn công.
“Sao lại thế này? Tại sao bọn họ……”
“Chạy trước đã! Phá vây rồi tập hợp sau!”
Thấy lũ trẻ còn đang hoang mang, Sở Như Nguyệt lập tức ra lệnh.
Lúc này bọn chúng mới bừng tỉnh, tản ra bốn phía tìm đường thoát thân.
‘Bất lợi quá!’
Phiêu Nguyệt vừa di chuyển vừa quan sát tình hình.
Không thể đếm xuể số lượng kẻ địch. Chỉ riêng những kẻ lộ diện đã hơn trăm người. Những kẻ đang mai phục trong rừng có khi còn đông gấp bội.
Lưu Chấn Ngọc nổi danh với thương pháp, nên đệ tử Chân Tinh Võ Quán cũng toàn dùng thương.
Thương là khắc tinh của thích khách.
Nhưng vấn đề chí mạng hơn cả là nơi ẩn nấp đã bị lộ, chúng hoàn toàn mất đi lợi thế lớn nhất.
Thích khách chỉ mạnh khi nấp trong bóng tối. Bị lôi ra ánh sáng, đánh trực diện giữa ban ngày chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
“Á!”
“Hự!”
Lũ trẻ liên tiếp ngã xuống dưới những mũi thương tàn khốc.
Nhiều đứa chết không nhắm mắt vì quá oan ức.
Đám võ nhân cũng lao vào tấn công Phiêu Nguyệt.
Vút! Vút! Vút!
Những mũi thương đâm tới tấp vào các tử huyệt của hắn từ xa.
Thân pháp Phiêu Nguyệt uốn lượn như một con lươn, luồn lách qua những khe hở hẹp đến khó tin giữa rừng thương, lao thẳng về phía kẻ địch.
“Hả?”
“Cái quái gì?”
Đám võ nhân kinh hãi khi thấy Phiêu Nguyệt lướt qua hàng phòng ngự dễ dàng như vậy.
Rắc!
Phiêu Nguyệt tóm lấy cổ gã gần nhất và vặn mạnh.
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, gã võ nhân đổ gục xuống, chết không kịp ngáp.
“Hắn giết Lục Sơn rồi!”
“Giết nó!”
Đồng bọn điên cuồng vung thương tấn công để trả thù. Nhưng Phiêu Nguyệt đã đạp lên xác tên vừa chết, mượn lực phóng vút vào rừng cây.
Hắn không hơi đâu mà dây dưa ở đây.
Phá vây thoát thân là ưu tiên hàng đầu.
Liếc mắt quan sát, hắn thấy Sở Như Nguyệt và vài đứa khác cũng đã xé toang vòng vây và tẩu thoát.
Phiêu Nguyệt tăng tốc.
“Đuổi theo!”
“Không được để tên nào thoát!”
Kẻ thù không chỉ có người của Chân Tinh Võ Quán. Còn rất nhiều võ nhân sử dụng võ công của các môn phái khác cũng tham gia vây ráp.
Tất cả đều tàn độc, xuống tay không chút lưu tình.
Lũ trẻ liều mạng phá vây, nhưng số kẻ nằm lại vĩnh viễn nhiều hơn số kẻ thoát được.
“T, ta không muốn chết…”
“Chúng ta đã làm gì sai chứ?”
Nước mắt hòa lẫn máu tươi trên gương mặt những đứa trẻ đang hấp hối.
Chúng có tội tình gì đâu?
Ít nhất là từ khi ra khỏi hang động, chúng chưa làm hại ai cả. Tại sao chúng phải chết thảm thế này?
“Lũ chuột nhắt dám nhòm ngó danh môn Thanh Thành. Chỉ riêng tội đó thôi cũng đáng chết vạn lần rồi.”
“Thế gian này không có chỗ dung thân cho giống loài thích khách bẩn thỉu các ngươi!”
Gương mặt đám võ nhân vặn vẹo trong cơn cuồng sát. Chúng coi việc tàn sát bọn trẻ là hành đạo, là lẽ phải.
Phiêu Nguyệt leo tót lên cây.
Hắn chuyền cành thoăn thoắt như một con sóc, bỏ lại đám truy binh phía dưới. Vài kẻ định leo lên đuổi theo nhưng không thể bắt kịp tốc độ của hắn.
‘Phải tìm chỗ an toàn trước đã.’
Vút!
Cuối cùng Phiêu Nguyệt cũng thoát khỏi vòng vây.
Trên người hắn chằng chịt vết thương, máu nhuộm đỏ y phục, nhưng may mắn không có vết thương chí mạng. Hắn cắn răng lờ đi cơn đau thấu xương, tiếp tục bỏ chạy.
Chạy càng xa càng tốt.
Vừa chạy thục mạng, Phiêu Nguyệt vừa suy nghĩ.
‘Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?’
Rõ ràng họ di chuyển rất bí mật.
Suốt chặng đường không hề chạm mặt ai. Không thể có chuyện bị lộ hành tung.
Hắn nhớ lại lời của Lưu Chấn Ngọc.
— Quả nhiên là có lũ chuột nhắt ẩn nấp ở đây.
Hắn nói như thể đã biết trước chắc chắn chúng ở đó.
Nghĩa là có kẻ đã mật báo vị trí của chúng.
Thông tin bị rò rỉ từ trước.
‘Kẻ nào bán đứng chúng ta?’
Ngoài Phiêu Nguyệt, lũ trẻ không ai biết mục tiêu là ai.
Ra ngoài cũng chưa tiếp xúc với người lạ. Lũ trẻ không thể là người để lộ tin tức.
Chỉ còn hai khả năng.
‘Hoặc là Huyết Ảnh Đoàn bán đứng chúng ta. Hoặc là chính kẻ ủy thác đã cố tình rò rỉ thông tin.’
Phiêu Nguyệt cắn chặt môi.
Vút!
Tiếng xé gió sắc lẹm vang lên.
Phiêu Nguyệt theo phản xạ nghiêng người né tránh.
Phập!
Một con phi đao cắm phập vào thân cây ngay chỗ đầu hắn vừa ở đó.
Lại bị tập kích.
“Nó ở đây!”
Kẻ phóng phi đao hét lớn. Lập tức, đám võ nhân lởn vởn gần đó ùa tới như ong vỡ tổ.
“Bắt lấy nó!”
“Diệt cỏ tận gốc!”
Chúng lao vào Phiêu Nguyệt như bầy chó săn khát máu.
Phiêu Nguyệt lại phải bỏ chạy.
Hắn thừa sức đánh trả, nhưng nếu sa lầy vào cuộc chiến lúc này, hắn sẽ bị cầm chân cho đến chết.
Không biết địch đông thế nào, dây dưa là chết.
Phiêu Nguyệt chạy bán sống bán chết.
Tưởng đã cắt đuôi được, nhưng chạy một đoạn lại có kẻ nhảy ra chặn đường.
‘Thiên La Địa Võng (天羅之網) sao?’
Phiêu Nguyệt cười khẩy chua chát.
Chỉ để bắt mấy tên thích khách nhãi nhép mà huy động cả Thiên La Địa Võng. Dù mù tịt về giang hồ, hắn cũng biết chuyện này quá vô lý.
‘Mà khoan, Tứ Kiếm và đám thuộc hạ đâu rồi?’
Giữa vòng vây trùng trùng lớp lớp, Phiêu Nguyệt nhận ra một điều bất thường.
Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Tứ Kiếm hay bất kỳ thích khách nào của Huyết Ảnh Đoàn.
‘Chúng đã rút lui trước khi bị tập kích.’
Chắc chắn chúng đã biết trước vụ việc này. Nên đã cao chạy xa bay, bỏ mặc lũ trẻ làm bia đỡ đạn.
‘Không biết vì lý do gì, nhưng kẻ ủy thác đã đổi ý. Hắn không muốn ám sát nữa. Hắn muốn giết người diệt khẩu! Nếu vụ ám sát thành công hoặc chúng ta bị bắt sống, danh tính của hắn sẽ bị bại lộ. Nên hắn muốn chúng ta chết sạch ở đây!’
Phiêu Nguyệt nghiến răng ken két.
Dù lý do là gì, sự thật là chúng đã bị vứt bỏ như những con tốt thí.
Đừng mong chờ Huyết Ảnh Đoàn đến cứu.
Phải tự mình tìm đường sống.
Phiêu Nguyệt vừa chạy vừa quan sát địa hình.
Hắn đang chạy trên một bình nguyên trống trải, không có chỗ ẩn nấp. Đám võ nhân đã dồn ép hắn vào tử địa này.
Đây là địa hình bất lợi nhất cho thích khách.
Muốn dùng Quy Tức Đại Pháp cũng không có chỗ mà trốn. Nhưng Phiêu Nguyệt không bỏ cuộc.
Không có gì là tuyệt đối.
Trong cái rủi vẫn có cái may.
Tai hắn nghe thấy tiếng nước chảy rì rào.
‘Sông!’
Không chần chừ, Phiêu Nguyệt đổi hướng chạy về phía bờ sông.
Phập!
“Hự!”
Cơ thể Phiêu Nguyệt loạng choạng suýt ngã.
Một mũi tên cắm phập vào vai hắn.
Có kẻ bắn lén.
Phiêu Nguyệt lảo đảo nhưng vẫn cố gượng dậy chạy tiếp.
Không có thời gian để quay lại nhìn xem kẻ nào bắn. Phải chạy, chạy nhanh hơn nữa.
Phập! Phập! Phập!
Những mũi tên liên tiếp cắm xuống đất ngay sát gót chân hắn.
“Chậc!”
Kẻ bắn tên tặc lưỡi tiếc nuối.
Hắn là Chung Lý Sơn, biệt hiệu Quỷ Diện Cung.
Một cao thủ cung thuật hiếm hoi trên giang hồ, có thể bắn trúng đầu một con chim sẻ từ cách xa trăm bước.
Ba đứa trẻ đã bỏ mạng dưới mũi tên của hắn hôm nay.
Cơ hội được săn người công khai thế này không nhiều.
“Mày không thoát được đâu.”
Hắn vận khinh công đuổi theo Phiêu Nguyệt.
Bắn bốn mũi mà chỉ trúng một, lòng tự trọng của hắn bị tổn thương ghê gớm.
Hắn lần theo dấu vết Phiêu Nguyệt để lại.
Cao thủ cung thuật thường cũng là cao thủ khinh công và truy tung.
Việc lần theo dấu vết con mồi bị thương đối với hắn dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa, mũi tên của hắn vẫn còn găm trên vai tên nhãi đó. Máu hắn chảy ròng ròng thế kia.
Dấu vết rành rành ra đó, nếu còn để mất dấu thì hắn nên vứt cái danh hiệu Quỷ Diện Cung đi là vừa.
Hắn vận hành Thanh Hư Ngọc Tâm Công (靑虛玉心功).
Đây là tâm pháp độc môn giúp hắn tối đa hóa mọi giác quan. Với một cung thủ, không gì quý giá hơn thứ này.
Chưa con mồi nào thoát khỏi sự truy đuổi của hắn khi hắn đã vận tâm pháp này.
Hắn tin lần này cũng vậy.
Đúng lúc đó.
Đám võ nhân phía xa bỗng chỉ trỏ về phía hắn và hét lớn.
Khoảng cách quá xa nên hắn không nghe rõ.
‘Cái gì thế?’
Hắn thấy họ đang chỉ tay vào sau lưng mình.
Theo phản xạ, Chung Lý Sơn quay đầu lại nhìn. Mắt hắn trợn ngược vì kinh hãi.
Có một bóng người đang bám ngay sau lưng hắn như một oan hồn.
Đó chính là Phiêu Nguyệt, kẻ mà hắn đang săn đuổi.
“Cái... Ngươi……”
Phập!
Phiêu Nguyệt chọc mạnh ngón tay vào yết hầu hắn.
Ngón tay cứng như thép xuyên qua cổ họng hắn ngọt xớt như xuyên qua miếng đậu phụ.
“Ặc!”
Máu tươi phun ra từ miệng Chung Lý Sơn.
Hắn nhìn Phiêu Nguyệt với ánh mắt không thể tin nổi.
Rõ ràng hắn đang truy sát Phiêu Nguyệt. Rõ ràng hắn đã vận Thanh Hư Ngọc Tâm Công cảnh giới cao nhất. Tại sao? Tại sao tên nhãi này lại có thể vòng ra sau lưng hắn?
“Khục... L... Làm... sao?”
Phiêu Nguyệt không rảnh để giải thích.
Hắn cũng đang mạo hiểm tính mạng để làm điều này.
Hắn đã kết hợp Ẩn Thân Thuật và Quy Tức Đại Pháp trong tích tắc. Một nước đi đầy rủi ro và sơ hở.
Nếu Chung Lý Sơn bình tĩnh hơn một chút, chắc chắn gã đã phát hiện ra. Nhưng gã quá tự tin.
Gã chỉ chăm chăm nhìn vào vệt máu mà Phiêu Nguyệt cố tình để lại để đánh lạc hướng, mà bỏ qua việc quan sát xung quanh. Hắn đã chạy lướt qua chỗ Phiêu Nguyệt ẩn nấp.
Đám người ở xa nhìn thấy rõ mồn một cảnh Phiêu Nguyệt vòng ra sau lưng gã, nhưng gã – kẻ trong cuộc – lại mù tịt.
Cái giá phải trả là mạng sống.
Những kẻ khác có thể tha, nhưng tên cung thủ này bắt buộc phải chết.
Hắn vừa giỏi truy tung vừa thiện xạ. Sự kết hợp đó là án tử đối với Phiêu Nguyệt lúc này.
Để hắn sống, Phiêu Nguyệt chắc chắn sẽ chết. Vì thế hắn buộc phải đánh cược mạng sống để tiêu diệt mối nguy hại lớn nhất này.
Đám võ nhân đang rầm rập lao tới.
Phiêu Nguyệt không chần chừ, quay người nhảy ùm xuống dòng sông cuộn chảy.
0 Bình luận