Web Novel

Chương 25: củaLukatất!

Chương 25: củaLukatất!

Tôi có nên bảo cô ấy không nhỉ?

Về cái vệt đỏ nhỏ xíu trên làn da trắng ngần của cô ấy...

Ban đầu, tôi cứ đinh ninh là cô ấy sẽ tự lau đi trong khi ăn, đó là lý do tôi không nói gì... Nhưng có vẻ tôi đã lầm.

Dù tôi đã kiên nhẫn đợi khoảng ba phút, Doah vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ lau miệng, thế nên tôi quyết định ra tay.

“Doah này.”

Chẳng phải người ta vẫn bảo nếu thấy nóng quá thì tốt nhất là nên rời khỏi nhà bếp sao?

Vì tôi là người duy nhất thấy khó chịu bởi một thứ mà Doah chẳng mảy may bận tâm, nên tốt nhất là tôi nên tự mình giải quyết cho xong.

Dù sao thì tôi cũng đâu có làm gì xấu xa đâu.

“Dạ?”

“Đợi chút.”

Sau khi rút vài tờ khăn giấy, tôi dùng tay lau miệng cho cô ấy.

À! Cảm giác thật là nhẹ nhõm làm sao!

Tôi thấy một luồng hưng phấn chạy dọc sống lưng khi sự thôi thúc khó chịu kia biến mất.

“Xin lỗi nhé. Nó cứ làm anh để ý từ nãy đến giờ.”

Thì, tôi xin lỗi phòng trường hợp mình làm cô ấy phật ý, nhưng chẳng hiểu sao, cô ấy lại...

...Đang lườm tôi ư...? Mà tại sao chứ...?

Doah mím chặt đôi môi như trái anh đào của mình.

“...Em giận đấy à?”

Cô ấy cau mày dữ dội đến mức tôi tưởng mình vừa gây ra một lỗi lầm không thể cứu vãn nổi.

Tuy nhiên, như để chứng minh rằng không phải vậy, Doah chỉ lắc đầu thay cho câu trả lời.

Phù... May quá...

Cô ấy cầm cốc nước lên uống ực một hơi rồi hít một hơi thật sâu.

“Anh ơi.”

“Ơi.”

“Sau này, anh cứ bảo em một tiếng là được.”

Tôi vừa thấy nhẹ nhõm được một giây thì nhận ra mình thực sự đã khiến cô ấy phiền lòng.

“Xin lỗi, xin lỗi nhé. Làm vậy khiến em khó chịu à? Mà em nói đúng, lẽ ra anh nên bảo em tự lau thì hơn.”

“Không. Em không có khó chịu. Chỉ là...”

Cô ấy dùng ngón cái và ngón trỏ day day sống mũi, trông có vẻ khá bối rối.

“Lần sau anh cứ bảo em nhé.”

“Được rồi.”

Cảm giác như vừa bị mắng xong, tôi tự nhủ thôi cứ tập trung chuyên môn ăn uống cho lành, rồi dùng nĩa xiên một miếng dồi.

“Anh ơi.”

Có lẽ đã no rồi nên Doah dùng đũa gẩy gẩy bát bánh gạo cay lúc này chỉ còn trơ lại nước sốt.

“Anh có thích chơi game không?”

“Anh có chứ.”

Chẳng có trò nào là tôi chưa từng chơi qua, từ những game phổ biến mà ai cũng chơi ngoài quán nét cho đến mấy trò gal game[note90558] mà đám otaku hay cuồng.

Và, nếu nói về game gacha, tôi đúng là một tay nạp tiền không ghê tay.

“Anh chơi trò nào nhiều nhất ạ?”

“Ưm...”

Để trả lời câu đó, trước hết tôi phải cân nhắc xem thế nào là ‘chơi nhiều’.

Kiểu như, đó là trò tôi đã chơi trong suốt một thời gian dài, hay là trò tôi thường chơi liền tù tì nhiều giờ đồng hồ mỗi khi ngồi vào máy?

Hay đó là mấy trò gacha tôi cứ rảnh là vào điểm danh để nhận quà miễn phí.

Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ xem nên nói thế nào.

Tôi nhận ra mình chẳng việc gì phải tiết lộ sở thích sâu kín của mình quá mức như vậy.

“Anh hay chơi Liên Minh Huyền Thoại.”

Nói thế này là đủ rồi.

Bởi vì nhìn chung, mấy lựa chọn đại trà thường là phương án an toàn nhất.

Thực tế thì hồi cấp ba tôi cũng hay ra quán nét chơi trò này với đám bạn.

“Anh chơi đường nào thế?”

“Anh hay đi xạ thủ hoặc đi đường trên.”

“Thế thì, lát nữa anh có muốn đánh cặp đường dưới với em không?”

Nghe lời đề nghị của cô ấy, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

Mình... mình sắp được đi chung đường với Luka sao...?

Biết bao nhiêu lần... tôi đã cố gắng làm điều này... tôi xem cô ấy stream, tôi donate cho cô ấy, nhưng chưa bao giờ tôi được chọn...

Tôi, kẻ chưa bao giờ được chọn trong mấy vụ kéo rank, quay số hay bất cứ trò gì khác, lại có được cơ hội như thế này sao...!

Cơ hội đến quá nhanh và quá dễ dàng khiến tôi đứng hình mất vài giây.

“...Anh không muốn ạ?”

Trong khi lòng tôi đang gào thét vì sung sướng, có vẻ Doah lại tưởng tôi đang định từ chối lời đề nghị của cô ấy.

“Không, không có đâu. Chơi chứ! Cứ chơi đi! Anh sẽ gánh em!”

“Thế rank của anh là gì ạ?”

“Anh từng đạt Vàng.”

“Ý anh là giờ anh không còn ở mức Vàng nữa ạ?”

Đời nào tôi có thể nói rằng mình đã tự hạ rank vì muốn được chơi cùng cô ấy, một người chơi ở mức Đồng.

Thật khó để cố tình thua mà không bị khóa tài khoản.

“Giờ anh có thể là Bạc, nhưng anh thề là trình của anh còn ngon hơn khối đứa Vàng bình thường đấy.”

“Ồ. Thế là anh cũng hơi giống em rồi nhỉ?”

Một dấu hỏi chấm to đùng hiện ra trong đầu tôi.

“Em? Giống anh á?”

Này, Luka. Em đang nói cái quái gì thế?

Sao em lại đánh đồng anh với trình độ của em hả?

Phải, Vàng thì cũng chẳng phải rank cao siêu gì cho cam, nhưng cô ấy nói thế thì hơi quá đáng rồi đấy.

“Sao chứ? Anh còn chưa thấy em chơi bao giờ mà.”

Không. Anh thấy rồi. Thấy nhiều là đằng khác.

Em chơi tệ kinh khủng.

Kiểu như, em cứ tốc biến vào tường suốt, sao em lại có thể nói chuyện như thể mình là cao thủ thế hả?

“Trông em thế này thôi chứ em là người chơi hệ đa năng đấy nhé.”

— Phụt.

Cuối cùng, tôi không thể nhịn được cười.

Thú thực là chuyện này nực cười quá mức cho phép.

Cứ như thể cô ấy đang cố dùng lòng bàn tay để che cả bầu trời vậy.

Tất cả thành viên trong Quân Đội Hồng đều biết cô ấy chơi Liên Minh tệ thế nào.

Dù tôi đang giả vờ không biết danh tính của cô ấy, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm.

“...Sao anh lại cười?”

Doah bĩu môi vẻ dỗi hờn.

“Không, không có. Anh có cười đâu.”

“Rõ ràng là anh đang cười mà. Sao lại bảo không?”

Chẳng phải thật bất công khi bắt anh không được cười trong khi chính em là người làm anh buồn cười sao?

“Nhưng em ở rank Đồng mà.”

Tôi đâm cô ấy một nhát bằng sự thật phũ phàng, và con ngươi của cô ấy rung động như thể vừa trúng một đòn chí mạng.

“...Sao anh biết ạ?”

“Em đã nói với Junseok trong buổi họp nhóm đầu tiên của tụi mình còn gì.”

“Ồ. Đúng rồi nhỉ.”

Có vẻ Doah đã quên mất những gì mình từng nói.

Tôi đứng dậy khi chúng tôi đã xử lý xong đống đồ ăn vừa gọi.

“Cô ơi. Cho cháu thanh toán ạ.”

“Anh ơi, để em chuyển khoản trả anh—”

“Không cần đâu. Cứ coi như bù vào tiền đồ uống lúc nãy đi.”

Cứ tính một cốc cà phê dạo này cũng 5.000 won rồi, thì cũng chẳng khác gì một phần tiền ăn cả.

“...Thế có ổn không ạ?”

“Chỉ thêm có 1.000 won thôi mà, cứ coi như đó là học phí hay gì đó đi.”

Khi chúng tôi bước ra ngoài với cái bụng no căng, mặt trời đã lặn tự bao giờ.

“Thời gian trôi nhanh thật đấy.”

“Công nhận ạ.”

Đứng trước con dốc dẫn lên nhà cô ấy.

Doah dừng lại trước một cửa hàng kem tự phục vụ.

“Anh ơi, anh có muốn ăn kem không?”

“Em định khao anh à?”

“Dạ. Vâng ạ.”

Có lẽ cô ấy cảm thấy ngại vì để tôi trả tiền ăn, nên cô ấy sẵn sàng trả lời câu hỏi của tôi.

“Hừm...”

Cửa hàng kem tự phục vụ thì cũng tốt thôi, nhưng vấn đề là ở đây.

Có quá nhiều lựa chọn.

Mặc dù việc nó rẻ hơn nhiều so với cửa hàng tiện lợi là một điều tuyệt vời, nhưng quá nhiều lựa chọn lại là thuốc độc đối với một kẻ mắc bệnh khó lựa chọn như tôi.

Tệ hơn nữa là tôi không phải là người duy nhất gặp phải tình huống khó xử này.

Đứng cạnh tôi, Doah chỉ biết đảo mắt liên tục mà chẳng có dấu hiệu gì là sẽ mở tủ đông ra cả.

“Em có định chọn cái gì không đấy?”

“Còn anh thì sao ạ?”

“Anh đang suy nghĩ.”

“Em cũng thế.”

Vì đã xem đi xem lại mấy đoạn video về sở thích của Luka, tôi biết thừa khẩu vị kem của Doah.

“Hay là ăn cái kem vị sữa kia đi?”

Doah đưa tay ra theo gợi ý của tôi, và tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ mở tủ đông.

“Haiz... Nó ngon thật, nhưng mà... Hừm...”

Bàn tay đang đưa ra lại rút về khi còn chưa chạm tới đích.

“Thôi anh ăn cái này vậy.”

Tôi chộp lấy một cây kem vị dưa lưới rồi đứng trước máy tính tiền.

“Anh ơi, sao anh nhanh thế? Em còn chưa quyết định xong mà.”

Em đang nói cái gì thế? Đằng nào thì em cũng sẽ chọn vị sữa hoặc vị anh đào thôi mà.

「Nói về kem que thì mình thích nhất là vị sữa, nhưng thỉnh thoảng mình cũng ăn vị anh đào.」

「Tại sao á? Chỉ là mình thích thôi mà, mọi người ơi!」

Vì có cả những đoạn clip ngắn về chuyện này, nên tôi gần như đã thuộc lòng tất cả các câu thoại của cô ấy.

“Thế có những lựa chọn nào?”

“Cái vị anh vừa nói với lại vị anh đào ạ.”

“Vậy thì mình oẳn tù tì đi, nếu anh thắng thì ăn vị sữa. Nếu em thắng thì ăn vị anh đào.”

“Nghe hay đấy ạ.”

Doah đan hai tay vào nhau rồi vươn vai.

“Oẳn tù tì!”

Đàn ông là phải luôn ra đấm.

Tôi cực ngầu đưa nắm đấm của mình về phía trước.

“Hay quá!”

Doah, người ra lá, trông có vẻ đang rất vui mừng.

Cô ấy chỉ đang chọn giữa hai hương vị yêu thích của mình thôi mà, sao lại phải vui đến thế nhỉ?

“Hồi nãy mình bảo anh thắng thì ăn vị gì ấy nhỉ?”

Oa, cô ấy thậm chí còn chẳng buồn nhớ nữa cơ à...

“Vị anh đào.”

Nghe câu trả lời của tôi, Doah lấy một cây kem vị anh đào và thanh toán luôn cả phần của tôi một lượt.

“Chẳng mấy chốc mà trời sẽ lạnh đến mức không ăn nổi kem nữa đâu.”

“Vâng.”

Hơn nữa, vì bây giờ đã là tháng Mười, nên kỳ thi giữa kỳ cũng sắp bắt đầu rồi.

Nghĩ đến việc phải đi thi trong khi cảm thấy mình chẳng làm được tích sự gì thật là nản lòng.

Khi chúng tôi đi bộ lên con hẻm, cả hai đã đứng trước cửa nhà Doah.

“Hôm nay em vui lắm ạ.”

Cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.

“Anh cũng thế.”

Đi chơi trung tâm game với Luka.

Đó là một trải nghiệm đặc biệt mà dù bạn có donate bao nhiêu tiền đi chăng nữa cũng không bao giờ có được.

“Lúc nào đó mình lại đi tiếp nhé?”

“Được chứ, cứ gọi anh là được.”

“Vâng, vậy nhé.”

Doah ngượng ngùng giơ bàn tay phải lên.

“Em vào nhà đây. Hẹn gặp anh ở trường nhé?”

“À, ừ, em vào đi. Cố gắng làm tốt bài tập nhóm nhé. Có vấn đề gì thì cứ bảo anh.”

Dĩ nhiên là tôi biết cô ấy sẽ chẳng gặp vấn đề gì rồi. Tôi chỉ nói vậy cho lịch sự thôi.

“Ồ, đúng rồi. Nhân tiện thì, anh ơi.”

Doah, người đang đẩy cửa để vào nhà, bỗng gọi giật tôi lại.

“Tên người dùng Liên Minh Huyền Thoại của anh là gì thế ạ?”

“Của anh là—”

Á, khoan đã. Chết tôi rồi.

Doah nghiêng đầu khi thấy tôi không trả lời câu hỏi của cô ấy.

“Em định kết bạn với anh vì tụi mình sắp chơi Liên Minh cùng nhau mà.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Vấn đề là, tôi không thể nói tên người dùng của mình cho cô ấy một cách thản nhiên như vậy được.

Bởi vì tên người dùng của tôi là...

[củaLukatất]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Gal game (ギャルゲーム), còn được gọi là Bishōjo game (美少女ゲーム), chính là dòng game được sản xuất tại Nhật Bản. Nó thường thu hút nam giới hơn hơn là nữ giới vì người chơi sẽ được tương tác với những nhân vật nữ có ngoại hình hấp dẫn với phong cách anime trong game.
Gal game (ギャルゲーム), còn được gọi là Bishōjo game (美少女ゲーム), chính là dòng game được sản xuất tại Nhật Bản. Nó thường thu hút nam giới hơn hơn là nữ giới vì người chơi sẽ được tương tác với những nhân vật nữ có ngoại hình hấp dẫn với phong cách anime trong game.