Tập 01

Chương 01 : Thiếu nữ tinh tú

Chương 01 : Thiếu nữ tinh tú

Nhưng cô ấy không còn động đậy nữa.

“...Vậy là xong rồi sao? Thứ mà cô tìm kiếm... hy vọng cuối cùng của nhân loại...cô đã kịp nhận lấy nó chưa...”

Ánh sáng chói lòa xuyên qua mí mắt. Tôi bật dậy.

“Nemesis!? Cô ấy đâu rồi!? Sau đó… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...!?”

Tôi nhìn quanh. Những bức tường sáng màu, bàn học, giá sách, chiếc giường nhỏ — mọi thứ đều giống hệt một căn phòng bình thường.

Tôi ngồi trên giường, than thở — rồi một tia hy vọng chợt lóe lên trong ngực.

“Chẳng lẽ... mình được cứu rồi sao?”

“...Hửm?” Giọng tôi nghe có chút khác lạ. Nhưng tôi không để tâm — mà vội quan sát xung quanh. Hoa văn trên tường, kệ sách, cả đống tạp chí về Thiếu nữ tinh tú chất đầy trong góc — tất cả đều quen thuộc. Như thể tôi đang ở trong căn phòng cũ của chính mình... trước khi mọi thứ sụp đổ.

Trên tường, tờ lịch viết rõ: Năm 2045.

Đó... chính xác là hai năm trước khi tôi và Nemesis thất bại.

“Không thể nào... Đùa đấy à...?”

Tôi run rẩy, vội bật máy tính trên bàn lên. Gõ lại mật khẩu cũ — vẫn mở được. Tôi vội vàng lên mạng, lướt hết tin tức, bài viết, lịch sử, tiến bộ khoa học...

Mọi thứ đều đúng như trong ký ức. Thời gian này thật sự là hai năm trước, ngày mà nhân loại diệt vong.

“...Không lẽ mình đã... quay về quá khứ rồi sao!?”

Tôi há hốc, đứng bật dậy. Rồi, theo phản xạ, nhìn vào khung kính cửa sổ.

Và… thứ mà tôi nhìn thấy.

Không phải khuôn mặt thiếu niên mười bốn tuổi ngày xưa.

Mà là — một sinh vật trắng toát, với làn da sáng như sứ, đôi cánh trong suốt mọc ra từ lưng, và một chiếc đuôi trắng lấp lánh ánh kim.

Trong gương, đôi mắt đỏ thẫm của “cô” mở to — cái miệng ngớ ngẩn há ra trong kinh ngạc. Tôi — chính là “cô ấy.”

598f6c6a-3af6-4adb-af96-d64b7010d973.jpg

Sau vài giây chết lặng, tôi hét lên: “Mình… chuyển sinh(Chuyển giới) mà vẫn giữ nguyên hình dạng quái vật à!?”

“Không, không, bình tĩnh nào tôi ơi! Giờ phải làm gì đây!?”

Tôi chạy quanh phòng. Đầu óc rối bời như cháy khét, không nghĩ ra nổi một cách tử tế nào. Thôi thì xác định lại tình hình trước đã.

Tôi ngồi xuống, bật máy tính lên, tìm và đọc lại toàn bộ tư liệu về lịch sử, khoa học, và đặc biệt là — hồ sơ hoạt động của các Thiếu nữ tinh tú. Kết quả: Thế giới này chính là thế giới trước kia — không phải dị giới, cũng không phải dòng thời gian khác.

“Vậy thì...”

Nghĩa là lịch sử đang lặp lại. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, nhân loại sẽ lại bị BIOS tiêu diệt sau hai năm nữa.

Và tôi — người có ký ức đến từ tương lai — mới có thể ngăn chặn điều đó.

Tôi đứng dậy, nhìn vào gương. Trước kia mắt phải tôi thị lực rất kém, gần như không nhìn rõ mọi thứ. còn giờ thì khác — Tôi bây giờ có thể nhìn rõ nét đến ngạc nhiên.

Cũng nhờ thế mà... tôi càng nhìn rõ ngoại hình của mình hơn. Da trắng bệch, móng sắc nhọn, đuôi và cánh mọc từ lưng. Trên con mắt phải đỏ như máu — khắc rõ một ký hiệu: 「Ⅱ」. Một biến thể BIOS.

“Mình phải làm sao đây... Với hình dáng này, ai mà tin lời mình chứ...”

Giờ mà ra đường là sẽ ăn kẹo đồng ngay. Nhưng bỗng — Ký ức cũ ùa về: Đó là hình ảnh Nemesis gục trong vũng máu.

Không. Tôi không muốn lập lại điều đó.

Tôi không muốn nhìn thấy thêm bất kì ‘Thiếu nữ tinh tú’ nào ngã xuống nữa. Không muốn thấy nụ cười ấy vụt tắt.

“...Lần này, tôi nhất định sẽ thay đổi tương lai. Sẽ tạo ra một thế giới nơi mà những người tôi ngưỡng mộ không phải đổ máu nữa.”

Ngày 11 tháng 8 năm 2045 — chính là mốc thời gian định mệnh.

Sự kiện mang tên “Vân Địch Hoàng Tai – Un’dei Kōsai.”

Một hiện tượng hiếm gặp, khi cả hàng nghìn con BIOS hợp thành một bầy đàn khổng lồ, nó tấn công cơ sở trọng yếu của ISV – mang tên “Mặt Trăng Giả.”

“Mặt Trăng Giả” là một pháo đài lớn nhất trên vũ trụ mà nhân loại từng tạo ra, kích thước của nó bằng nửa mặt trăng thật, nơi tập trung lực lượng phòng vệ và nhiều ‘Thiếu nữ tinh tú tinh nhuệ nhất’.

Nhưng ngày hôm đó, “Mặt Trăng Giả” đã sụp đổ. Mất kiểm soát điều khiển động cơ đẩy, nó rời khỏi quỹ đạo và rơi xuống Trái Đất — kết thúc một nền văn minh nhân loại. Nếu tôi muốn cứu thế giới, tôi phải ngăn chặn thảm kịch đó.

“Chỉ còn nửa năm thôi. Mình phải báo cho họ biết – dù bằng cách nào đi chăng nữa.”

Tôi khoác chiếc áo choàng có mũ, giấu đôi cánh và cái đuôi đi, đeo một khẩu trang và kính râm để che khuôn mặt trắng bệch của mình.

Đích đến của tôi là ISV – đó là một tổ chức bảo vệ nhân loại khỏi BIOS. Họ có một học viện đặt trong trạm vũ trụ, muốn đến được đó thì phải bay qua một hòn đảo nhân tạo ở xích đạo rồi mới được phép lên tàu vũ trụ.

Tôi không thể nào đột nhập thẳng vào học viện được, nhưng có một cách khác để có thể đến được đảo trung đông.

Thế là, tôi mua vé máy bay. Tốn cả số tiền tôi từng tiết kiệm mua goods của ‘Thiếu nữ tinh tú.’ thật Đau lòng làm sao, nhưng — nếu là vì Nemesis, nó hoàn toàn đáng giá.

Tôi kéo chiếc vali, tim đập thình thịch. “Có khi nào… mình sẽ lại được gặp một ‘Thiếu nữ tinh tú’ nữa không…” Khi tôi nghĩ vậy, trong lòng đã rạo rực. “Được rồi. Từ bay giờ, hành trình giải cứu thế giới bắt đầu.”

...

“Xin lỗi quý khách, vui lòng tháo khẩu trang và kính râm ra để chúng tôi xác nhận danh tính ạ?”

“Hả? Nó có cần thiết không?”

“Cần đấy ạ. Chúng tôi phải đối chiếu khuôn mặt với hộ chiếu.” Cô nhân viên mỉm cười.

Còn tôi thì đổ mồ hôi lạnh.

Nếu bay giờ tôi tháo ra… thì chắc chắn sẽ lộ tẩy ngay. Da tôi trắng bệch như trong gương, đôi mắt thì lại đỏ rực. Lại còn khắc chữ “Ⅱ.” Tệ hơn nữa, hộ chiếu còn là ảnh tôi hồi còn là con trai mười bốn tuổi, còn hiện tại thì…

“Ờ… tôi tưởng chỉ cần kiểm tra khi nhập cảnh thôi chứ?” 

“Không, cả khi xuất cảnh cũng cần xác nhận danh tính đấy ạ. Có vấn đề gì sao?”

Tuy cô ấy vẫn mỉm cười bình thường, nhưng sau lưng tôi đã xuất hiện vài nhân viên bảo vệ rồi, và họ cũng đang tiến lại gần tôi.

““Ờ... t-tôi, tự nhiên… thấy hơi đau bụng quá! Tôi cần đi vệ sinh một lát!”

“Chờ đã! Có người chạy kìa! Giữ người đó lại!”

Tôi chạy đi.

Chạy – và nhận ra cơ thể này của tôi nhẹ khủng khiếp. Chỉ cần bật nhẹ thôi, tôi đã có thể nhảy cao hơn ba mét. Tôi vượt qua cả đám bảo vệ như một luồng gió, tim thì đập dồn dập.

Cơ thể BIOS này... ít ra nó cũng có ích chứ bộ!

Tôi sắp trốn thoát ra cửa thì — Phía trước, một cô gái đeo khẩu trang, kéo chiếc vali màu xanh, chặn đường đi của tôi. Cô không hề tránh né.

“Cái đồ khả nghi kia. Định làm loạn trong sân bay đấy hả? Ngươi mà làm hỏng chuyến bay của ta là không xong với ta đâu đấy.”

Tôi cố vòng ra sau — nhưng cô ấy đạp tường, nhảy hai bước, xoay người, đè tôi xuống sàn bằng động tác thuần thục không tưởng.

“T-từ từ đã! Tôi không làm gì sai hết!”

“Thế tại sao lại chạy!? Không có dấu gì thì tháo khẩu trang ra đi chứ?”

“Chuyện đó… không được đâu!!”

“Ghê thật… sức mạnh này là sao thế? Một người bình thường không thể mạnh thế được…”

Chúng tôi cố gắng giằng co. Tôi vô tình vung tay đẩy cô ấy ra, tuy không cố ý — nhưng cú đẩy đó mạnh đến mức khiến cô ngã lăn đất.

“Xin lỗi! Tôi không cố! Cô không sao chứ!?”

Cô ấy ngẩng đầu lên, chiếc khẩu trang rơi xuống.

Mái tóc xanh biếc, ánh lên sắc bạc dưới ánh đèn. Đôi mắt trong và cứng rắn, như thể từng nhìn thẳng vào bầu trời đêm.

15daf047-05c0-4b7e-abaa-00ff6ec633ef.jpg

Tôi chết lặng vài giay.

Không thể nhầm lẫn được — Cô gái trước mặt tôi, chính là Nemesis.

Là cô của “quá khứ”, khi còn sống.

Cô ấy nhíu mày, nhìn tôi, giọng đầy khó chịu khi nói: “Cậu đang nhìn cái gì đấy hả? Đồ biến thái.”

“Nemesis…Là cô phải không? Cô cũng quay về thời đại này à…! Tốt quá rồi, được gặp lại cô thêm lần nữa… thật sự tốt quá. Lần này, tôi nhất định sẽ cứu được thế giới này—!”

Nước mắt dâng trào, tôi định lao đến ôm lấy cô.

“Tránh ra, đồ khả nghi!”

Cô ấy sút cú đá thẳng vào ngực. Làm tôi bay ngược ra phía sau.

Cổ chỉ thẳng ngón tay về phía tôi, với ánh mắt cảnh giác như nhìn một sinh vật nguy hiểm.

“Trước hết, cậu là ai. Tôi có quen biết cậu à? Và tại sao lại ăn mặc như thế? Định cosplay quái vật à?”

“À, không, chuyện này có lý do cả—”

Tôi chợt nhận  ra: vì mình đang trùm kín mặt bằng khẩu trang, kính râm và áo choàng nên cô ấy không nhận ra mình cũng phải. Nếu vậy thì… chỉ còn đánh cược nói cho cô ấy biết thôi.

“Nếu tôi cho cô xem, thì sẽ hiểu chứ?”

Tôi hít hơi thật sâu, và gỡ kính, tháo khẩu trang ra, ném luôn chiếc áo choàng xuống. Làn da trắng sáng, đôi cánh trong suốt, và chiếc đuôi như lưỡi kiếm — tất cả điều hiện ra.

“Nhìn đi, là tôi đây mà. Tsutsumi đây. Sau khi chạm vào ‘Tinh Thể Sao’, tôi đã trở thành thế này—”

“—Thiên Dực Giáp, Khởi động.”

“Hả… khoan!?”

Cô gái trước mặt tôi lập tức bao phủ bởi bộ giáp lam ánh sáng bạc, đôi cánh cơ khí mở rộng, không nói một lời, ngọn giáo trong tay cô lao thẳng đến trước mặt tôi như tia chớp.

“Khoan, chờ đ—!”

“Tất cả chú ý, toàn bộ sảnh hành khách! Nơi đây đã trở thành khu nguy hiểm! Xin hãy rời khỏi đây ngay! Tôi, với tư cách ‘Thiếu nữ tinh tú’, sẽ cố chặn con quái vật này lại!”

Giọng cô ấy vang dội khắp đại sảnh, một cách kiên quyết và nghiêm nghị.

Ngay lập tức, cả đám đông xung quanh – những người còn đang đứng xem – đột ngột gào thét lên bỏ chạy ngay lập tức. Còi báo động rú lên, loa khẩn cấp kêu inh ỏi, nhân viên sân bay cuống cuồng sơ tán những người khác.

Chỉ trong phút chốc ngắn ngủi, đại sảnh lớn vắng tanh không một bóng người. Chỉ còn lại hành lý vương vãi khắp nơi — và hai chúng tôi.

Cô ấy vẫn không khỏi rời mắt khỏi tôi, vừa cảnh giác vừa nói nhỏ qua thiết bị liên lạc qua tai nghe: “—Đây là trung úy Soukyuu Stella, báo cáo. tôi đã chạm trán với biến thể BIOS. Cường độ sóng năng lượng: vượt ngưỡng ba trăm đến hai mươi nghìn. Đặc điểm nó mang hình dạng con người, biết nói tiếng người. Có khả năng đây là biến thể chưa từng ghi nhận. Xin yêu cầu chỉ thị: bắt giữ hay tiêu diệt?”

“T… tiêu diệt sao!? Chờ đã nào, nghe tôi nói đã—!”

Cô ấy liếc tôi sắc lẻm. “Không rõ mục đích của ngươi là gì, nhưng ngươi là sinh vật có thể đến được Trái Đất thì không thể xem thường. Các ‘Thiếu nữ tinh tú’ khác sẽ đến sớm thôi. Cho đến lúc đó, ta sẽ không để ai bị ngươi làm hại đâu.”

“Khoan, không phải! Tôi là—”

Nhưng cô không nghe tôi nói và cứ thế lao đến. Tôi chỉ còn biết cố gắng tránh né.

Trong sảnh rộng vắng người, tiếng kim loại va chạm vang vọng. Cô tấn công, tôi né tránh — chỉ có thế.

“Ngươi định trêu ta hả? Cứ tránh mãi, không tính phản công sao!?”

“Không, tôi chỉ muốn giải thích thôi! Tôi là Tsutsumi, tôi không hề muốn đánh nhau với cô!”

“Tsutsumi? Ai là Tsutsumi!?”

Câu nói đó như mũi dao xoáy vào tim. Tôi khựng lại một nhịp — và ngay khi đó, mũi giáo chạm vào thân thể tôi.

Keng!

Âm thanh vang dội. Mũi giáo bật ngược ra như đụng phải thép cứng.

Cô ngạc nhiên, còn tôi thì lặng người: “...Cô không nhớ tôi sao, Nemesis?”

“Nemesis? Ta chẳng biết đó là ai. Tên ta là Soukyuu Stella, thuộc đội Tuyết Hoa, cấp bậc bốn của ‘Thiếu nữ tinh tú’. Và ta không có hứng làm bạn với quái vật.”

“...Cái gì?”

Lúc đó tôi mới hiểu. Tên Nemesis là biệt danh mà cô tự đặt về sau — hai năm sau, trong tương lai kia. Còn giờ, cô ấy hiện tại là Stella, và chưa từng gặp tôi.

Không, chờ đã...

Nếu so về tuổi tác thì, thân hình Nemesis lẽ ra nhỏ nhắn và trẻ con hơn nhiều. Còn Stella trước mặt tôi trông có vẻ trưởng thành hơn nhiều, tầm mười lăm, mười sáu tuổi. Tức là… thời gian không khớp sao. Người này — liệu có phải cô ấy không.

Nhưng gương mặt, ánh mắt, và cả giọng nói ấy… giống hệt. Quá giống để gọi là trùng hợp. lẽ nào, họ là chị em sao? Hoặc một điều gì mà tôi không biết…

Tôi còn đang ngẩn ngơ thì giọng cô ấy vang lên ngay sát bên tai: “Lơ đễnh như vậy thì dễ chết lắm đấy.”

Cô nhặt lại cây giáo, xoay người, đâm thẳng tới.

“Chết tiệt!”

Tôi bật lùi, cảm giác cơ thể nhẹ hẫng đi — rồi chợt nhận ra mình đang bay.

“Cái gì…!? Cái cánh này thật sự dùng được à!?”

Stella nhíu mày một cái. “Hừ, hóa ra không phải đồ trang trí.”

“Có vẻ là vậy! Tôi cũng mới biết thôi!”

Tôi đang lơ lửng giữa không trung khoảng trống khổng lồ của sảnh sân bay, còn cô, với bộ ‘Thiên Dực Giáp’ xanh biếc ánh bạc, lao lên đuổi theo tôi.

Cả hai lướt qua giữa không trung, giáo và đuôi va chạm nhau tóe lửa. Tôi chỉ biết né, không có ý định phản công.

“Cho ta hỏi lại. Ngươi là ai? Mục đích là gì?”

Giọng cô nghiêm, nhưng trong mắt đã có một tia lưỡng lự.

“Tôi biết nghe chẳng đáng tin chút nào, nhưng tôi thật sự chỉ là… một học sinh trung học, và chỉ mới mười bốn tuổi—” 

“Đừng có gạt ta. Cường độ sóng năng lượng của ngươi vượt xa cấp độ đo được. Rõ ràng ngươi là BIOS.”

“Không! Tôi là con người! Hãy tin tôi!”

“Nghe ứa tai thật đấy rồi. Mục đích đến đây là gì?”

“Là để cảnh báo! Nửa năm nữa, ‘Mặt Trăng Giả’ sẽ bị một đàn BIOS tấn công vào trụ sở và sẽ bị phá hủy rồi rơi xuống Trái Đất!

Tôi muốn báo cho ISV để chuẩn bị trước—”

“...Tức là, ngươi muốn tuyên chiến với chúng ta.”

“Không! Không phải!!”

Vô vọng rồi. cô ấy Không tin tôi.

Cô lại lao tới. Tôi né tránh, và… chiếc đuôi của tôi vô tình quệt ngang má cô.

Một vết đỏ hiện ra. Máu ứa ra.

“Chết! Tôi… lỡ làm cô ấy chảy máu mất rồi… Fan kiểu gì mà tệ thế này—”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì nhận ra — mình đã vô tình đè cô xuống nền gạch.

Tim tôi đập loạn xa. Mùi hương của máu và da thịt cô tràn ngập, và trong đầu tôi bắt đầu vang lên thứ tiếng gọi là bản năng: Hãy ăn nó. Uống lấy dòng máu ấy đi.

Cổ họng tôi khô rát, nhịp thở thì rối loạn. Tôi ghì chặt cổ tay cô ấy, cúi gần xuống hơn…

“Ra là thế.” Cô gái bị tôi đè xuống nhoẻn mét cười một cách khinh bỉ, dù đôi mắt ánh lên chút sợ hãi.

“Cuối cùng thì, ngươi cũng chỉ là một con quái vật, lộ bản chất rồi chứ gì. Định ăn ta đúng không, đồ quái vật.”

Tôi — đang làm gì thế này?

Không. Không phải.

Tôi muốn bảo vệ cô ấy. Tôi đã thề sẽ không làm tổn thương cô ấy. Tôi… không muốn phản bội lời thề ấy!

“Không… Không phải như thế này!”

Tôi gào lên, dốc hết sức, nắm tay lại và —

Đấm thẳng vào mặt mình.

“Đồ… ngu!”

Giọng tôi khản đặc.

“Dù có thế nào đi nữa, cũng không được phép làm hại người mình yêu quý… NGHE RÕ CHƯA, ĐỒ NGU!”

Tôi liên tục đấm mạnh vào mặt mình, hết lần này đến lần khác.

Chỉ khi ý nghĩ “muốn hút láy máu “Thiếu nữ tinh tú” ấy biến mất, chỉ vì hành động vừa rồi — Tôi sẽ không bao giờ ngừng lại tôi sẽ không tha thứ cho bản thân chỉ vì hành động ngu xuẩn ấy

Tôi tiếp tục đánh, đến khi trong lòng không còn chút cảm xúc dơ bẩn nào sót lại — cho đến khi cơn thèm khát, cơn đói chấm dứt, và mọi ham muốn trong tôi đều tan biến.

“Vì tôi… sẽ là người cứu các ‘Thiếu nữ tinh tú’ mà!”

Sau hơn hàng chục cú đấm, ý thức tôi tắt lịm.

=

“...Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?”

Trong đại sảnh sân bay quốc tế giờ đã im ắng hoàn toàn, tôi – Soukyuu Stella – khẽ lẩm bẩm.

Không hiểu nổi chuyện vừa xảy ra, một chút cũng không.

Tôi chỉ muốn về Nhật thăm mộ của gia đình, định trở lại học viện sau kỳ nghỉ dài, thì gặp phải một kẻ khả nghi trùm kín người đáng ngờ.

Thứ đó phát ra sóng năng lượng mà chỉ BIOS mới có, nhưng lại trông gần giống như con người — còn biết nói chuyện. Tôi còn tưởng nó không có địch ý, vậy mà nó đột nhiên lao thẳng vào tôi. Rồi... tự đấm chính mình đến mức bất tỉnh.

“Chắc về viết báo cáo sẽ mệt lắm đây.”

Tôi đứng dậy, liếc sang thứ vừa nằm sõng soài xuống dưới sàn.

Một... Thiếu niên?

Không có đôi cánh, không có đuôi trắng. Thật sự chỉ là một thiếu niên tầm mười bốn tuổi, gương mặt hiền lành đến mức khó tin.

Tôi vẫn giữ chặt ngọn giáo trong tay, dè chừng nhìn thật kỹ.

“‘Cứu ‘Thiếu nữ tinh tú’ ư?... Thật là chẳng hiểu gì cả.”

Sau đó, tôi liền giao cậu ta cho đội ứng cứu vừa đến.

=

Hai tháng trôi qua.

“U... u... Ai đó, làm ơn thả tôi ra đi mà...”

[Anh lại khóc nữa hả, Tsutsumi-oniichan?]

Phía bên ngoài song sắt, là một giọng nói trong trẻo vang lên thông qua một con robot mang hình dáng thiếu nữ.

Thực tế là, nó chẳng có mặt – chỉ là một chiếc mũ tròn như mũ bảo hiểm ấy, trên đó hiện lên khuôn mặt bằng ký tự điện tử. Hôm nay là biểu cảm ‘(^o^)’. Rõ ràng là nó đang... chế giễu tôi.

[Hôm nay là ngày thứ sáu mươi tư bị giam cầm đấy. Đến lúc anh nên khai hết ra đi thì hơn, nhỉ?]

“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi! Tôi không phải BIOS mà!”

[Nhưng mà nè nhé, từ người anh rõ ràng phát ra loại sóng năng lượng chỉ dành cho BIOS thôi. dù có nói gì đi chăng nữa, chừng nào chưa hiểu được nguyên nhân, thì em không thể thả anh ra được đâu. Đó là lệnh của Giám đốc nghiên cứu mà.]

Từ sau vụ ở sân bay, tôi đã bị giam trong cơ sở của ISV – Tổ chức Phòng vệ Không gian, trải qua vô số thí nghiệm suốt hai tháng.

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã trở lại hình dạng con người — một cậu học sinh mười bốn tuổi, chỉ khác là đôi mắt vẫn là màu đỏ, nhưng giờ thì tôi có thể nhìn rõ hơn trước, và dĩ nhiên hiện tại không thể biến trở lại hình dạng BIOS.

Tôi tự nguyện hợp tác để họ tin tưởng, nhưng vẫn bị nghi ngờ như một quả bom sinh học sắp nổ.

“Làm ơn, tôi phải ra ngoài sớm, nếu không... Bốn tháng nữa thôi là thảm họa sẽ xảy ra mất...”

[Xin lỗi nhé, Nina-chan này không có quyền thả anh đâu.]

Cô người máy nhỏ nghiêng đầu, biểu cảm ‘(・・?)’.

[Nhưng mà kỳ thật đó. Anh là người bình thường mà có cơ thể kỳ dị quá đi. Bộ thật sự không có manh mối nào thật à?]

“Tôi...” Nếu có manh mối, chỉ có một cái: Tôi đã du hành thời gian từ tương lai. Nhưng khi kể điều đó, họ chỉ phá lên cười và bảo tôi “đừng đùa nữa.”

Rồi tôi chợt nhớ đến thứ khác.

“...Tinh thể Sao.”

[Tinh thể sao?]

“Tôi từng chạm vào thứ đó, rồi bốn mảnh sáng xoay quanh cơ thể tôi... Giống như—”

[(T_T)]

Biểu cảm buồn hiện lên trên màn hình của Nina.

[Ôi trời, chắc anh bị nhốt lâu quá nên bị hoang tưởng rồi. Em xin lỗi, là lỗi của người giám sát đã không trấn an anh tốt hơn.]

“Không phải! Tôi nói thật đấy!”

[Ahahaha!]

Cô cười ngặt nghẽo, ôm bụng rung lên.

[Tsutsumi-oniichan đúng là vui tính quá!]

“Tôi không có ý đùa đâu, nhưng... miễn cô vui là được.”

[Vui à... nhưng mà cũng buồn nữa.]

“Hả? Tại sao vậy?”

[Thật ra, toàn bộ quá trình nghiên cứu anh đã kết thúc rồi. Cấp trên cũng quyết định chuyển anh đi đến nơi khác. Nên hôm nay là ngày cuối em được nói chuyện với anh.]

“…Ra vậy.” Tôi cười nhẹ, nhưng trong lòng thấy trống rỗng.

Dù là bị giam, suốt hai tháng qua tôi và Nina gần như luôn bên nhau. Tôi đã bắt đầu quen với giọng nói đó, với những biểu cảm ngốc nghếch ‘(^_^)’ hay như ‘(¬‿¬)’ này nọ. Còn giờ sắp phải chia tay... cũng thấy khá buồn thật.

[Anh biết không, thời gian qua em đã theo dõi anh suốt — cả lúc ngủ này, lúc tắm, và cả đi vệ sinh nữa đó.]

“Cái gì!? Cô theo dõi tận chỗ đó à!?”

[Ahahaha!]

Tiếng cười của cô lại vang vọng khắp phòng giam. Rồi cô chợt nghiêm giọng, giọng phát ra khẽ run qua loa.

[Tsutsumi-oniichan. Nếu thật sự anh không phải BIOS, thì hãy chứng minh điều đó đi. Chứng minh rằng anh đứng về phía con người. Bởi vì nếu kết quả ngược lại... tốt nhất anh nên chuẩn bị giam cầm vĩnh viễn đi. Tệ nhất... là bị mổ xé ra, rồi tiêu hủy.]

“…”

Đột nhiên những hình ảnh ấy hiện ra, khiến tôi rùng mình một cái.

Mình đã thề là sẽ giúp đỡ các ‘Thiếu nữ tinh tú’, vậy mà giờ lại bị nhốt trong lồng sắt, chỉ biết bất lực nhìn thế giới diệt vong lần nữa sao. Không, tôi sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

Nina hiển thị khuôn mặt ‘(>_<)’.

[Trước khi đi, anh có muốn thứ gì không? Em có thể tặng anh một món quà.]

“…Nếu được, tôi muốn một cuốn tập chí. Loại chuyên mục viết về các ‘Thiếu nữ tinh tú’ ấy.”

‘Chỉ có vậy thôi sao?’

“Ừ. Đôi lúc tôi có sợ hãi, chỉ cần nhìn thấy điều mình yêu quý là cách tốt nhất để trấn tỉnh bản thân mà.”

=

Tôi hiện tại đang bị treo trong chiếc lồng sắt, nâng đỡ dần lên bằng cần cẩu. Sàn thì rung lắc dữ dội, khó mà đứng vững nổi. “Ê làm ơn nhẹ tay chút! Tôi hiện vẫn là con người đấy!”

Cần cẩu chuyển động.

Ánh mặt trời chói lòa sau nhiều tháng bị nhốt trong bóng tối khiến tôi nheo mắt lại — và rồi thứ hiện ra trước mặt tôi là.

“Uaaaaa...! To thật...!”

Một tên lửa khổng lồ, cao hơn trăm mét, đứng sừng sững giữa bệ phóng.

“Đây là... phương tiện sẽ chuyển tôi đi à?”

[Đúng vậy. Mục tiêu: Trạm nghiên cứu không gian phía trên Trái Đất.]

Tôi nghẹn ngào. “Thật sao... Mình sẽ được ra ngoài vũ trụ… Tuyệt quá...”

“Ồn ào quá đi, im lặng!” – một người nhân viên quát.

Tôi cố ngậm miệng lại, nhưng không giấu nổi niềm phấn khích. Có được cơ hội được đặt chân ra ngoài không gian — chính là thứ mà ngay cả nhân loại sợ hãi BIOS, còn chả dám mơ tưởng tới — vậy mà tôi, một kẻ đang bị giam, lại sắp được trải nghiệm nó.

“...Được sống, đúng là đáng mà.”

“Thằng nhóc này có biết mình sắp bị gửi đi đâu không vậy?” – ai đó lẩm bẩm.

Rồi một nhân viên tiến lại, nói khô khốc: “Nghe đây. Mày sẽ được đưa đến trạm nghiên cứu ngoài không gian. Chuyến đi mất khoảng một ngày. Trong tàu có một ‘Thiếu nữ tinh tú’ sẽ giám sát. Tốt nhất là đừng có gây chuyện.”

“Thiếu nữ tinh tú!? Ai thế? Tôi có được phép chụp ảnh chung không!?”

Ngay khi tôi hỏi vậy, một tiếng thở dài vang lên từ phía xa: “Haizz… vẫn ồn ào như thường.”

Tiếng giày gõ nhẹ trên nền bê tông. Tôi ngẩng lên — và tim chợt khựng lại.

Cô gái tóc xanh lam, đôi mắt lạnh lùng – Soukyuu Stella.

“Àh! Lâu rồi không gặp! Cô sẽ đi cùng tôi à?”

“Đi cùng cái đầu cậu! Tôi được bổ nhiệm giám sát cậu, hiểu chưa?” Cô ấy lườm tôi, nhíu mày khó chịu. “Đừng làm chuyện gì kỳ quặc đấy, nghe chưa.”

Tôi cười gượng. “Vâng, thưa ngài giám sát dễ thương.”

“...Hừ, mình thật hối hận vì nhận cái nhiệm vụ này.”

Chúng tôi bước thẳng lên con tàu vũ trụ. Tôi vẫn bị nhốt trong lồng sắt, cố định vào sàn bằng khóa an toàn. Cô ngồi ở khoang điều khiển, không buồn liếc sang.

“Được đi chung tàu với một ‘Thiếu nữ tinh tú’... Đời mình cũng đáng.”

“Đây không phải chuyến du lịch đâu, đồ ngốc.”

Rồi tiếng động cơ gầm lên. Trọng lực dồn nặng lên khắp cơ thể, khiến tôi gần như không thở được. Tên lửa rời khỏi bệ phóng, xuyên qua bầu trời.

Trong khoang gian hẹp, tôi ngẩng nhìn phía trên màn hình hiển thị ở phía xa — ánh sáng xanh trắng của Trái Đất đang dần thu nhỏ lại.

Trái tim tôi khẽ run, vừa sợ hãi, vừa háo hức — vì biết rằng từ giây phút này, câu chuyện giữa tôi và những ‘Thiếu nữ tinh tú’ mới thật sự bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!