Some people feel the rain.
Others just get wet.
-Bob Marley-
===
Thỉnh thoảng khi uống rượu với họ hàng hay mấy đứa bạn từ thời đại học, tôi lại bị hỏi: “Làm thế nào để có thể sáng tác nhạc vậy?". Câu hỏi tưởng chừng như đơn giản ấy lại là điểm chí mạng đối với tôi, nên nhân lúc đã ngà ngà say tôi hay hỏi vặn lại thế này:
“Thế lúc đi nặng thì cậu có thể giải thích mình làm thế nào được không?”
“Kiểu như… ý là chuyện đó… nói chung cứ ngồi rặn là ra thôi chứ sao?
Một câu trả lời đầy dở hơi cho một câu hỏi cũng dở hơi không kém, ấy thế mà lại là một câu trả lời gần đúng.
Nếu bị hỏi dùng nhạc cụ gì để sáng tác, tôi sẽ trả lời là piano. Nhưng nếu họ tưởng tượng ra cảnh tôi ngồi trước cây đàn, rồi gõ phím liên hồi để viết nhạc thì phiền lắm. Phần lớn thời gian được tôi tiêu vào những việc vô nghĩa như nằm ườn trên tấm nệm rồi thẫn thờ nhìn trần nhà. Lâu lâu thì tạt ra cửa hàng tiện lợi mua đi mua lại duy nhất một loại kẹo cao su hoặc đi dạo đến quán ramen gần nhà chỉ để hít đầy hơi nước dùng nồng mùi tonkotsu đến sặc rồi lại quay về...
Để khi sự lãng phí ấy được đẩy đến một mức cực hạn, tôi bất chợt nghe thấy một thứ gì đó. Có khi là một giai điệu bất chợt, có khi là một đoạn riff guitar intro ngẫu hứng hoặc cũng có thể là một vòng hòa thanh hoàn chỉnh… Chính khoảnh khắc ấy, tôi lập tức bám chặt lấy nó không cho nó thoát ra. Vừa phải hành động nhanh chóng để nó không bị vuột mất, vừa phải cẩn trọng để không làm nó đứt đoạn… Và khi đã chắc chắn sẽ không làm mất dấu nó, tôi lôi nó ra ngoài.
Dù cho lý thuyết âm nhạc có phát triển đến đâu, nhạc cụ, thiết bị hay kỹ thuật có tiến bộ đến mức nào đi chăng nữa thì riêng cái điểm mấu chốt bắt đầu này chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải chờ thời điểm. Người Hy Lạp cổ gọi đó là sự khải thị của những nữ thần Muse, còn tôi thì... ví nó như sự bài tiết. Chắc là do sự khác biệt về văn minh thôi… Có lẽ ở Athens ngày xưa không có nhà vệ sinh.
0 Bình luận