Quyển 2: Nữ Tính vĩnh hằng, dẫn lối chúng ta lên cao (Hoàn thành)

Chương 25: Biển lửa

Chương 25: Biển lửa

“…… Khụ khụ!”

Kiarashi Utena mặt mày lấm lem đẩy những mảnh gỗ vụn đè trên người ra, khó khăn lết cơ thể về phía góc tường.

Ngọn lửa bùng phát từ vụ nổ đã bén vào tay áo cô, như con rắn lửa lan nhanh ra cả cánh tay.

Cô dùng hết sức bình sinh cũng chỉ miễn cưỡng xé bỏ lớp vải trước khi ngọn lửa thiêu rụi toàn thân, nhưng dù vậy, da trên cánh tay cô vẫn bị bỏng nhẹ.

“Haizz, biết thế này thì đã chẳng tốn công dưỡng da làm gì.”

Utena cười khổ tự giễu.

Cô đã dự đoán Hebi sẽ không từ thủ đoạn để loại bỏ mình, nhưng không ngờ hắn ta lại chọn cách thức ồn ào nhất, cũng dứt khoát nhất và khó dọn dẹp hậu quả nhất.

Vụ nổ vừa rồi đã biến phòng khách nơi cô đứng thành biển lửa, khói đặc và lửa dữ biến nơi đây thành địa ngục. Nhưng Utena nhìn cánh cửa khép hờ ngay trước mắt, lại không hề có ý định rời khỏi đây.

「Mình còn có thể đi đâu được nữa」

Trở về Kiarashi, tiếp tục những tháng ngày nơm nớp lo sợ?

Đã chịu đủ rồi…

đối với tôi mà nói, thế giới này đâu đâu cũng là địa ngục. Tôi đã sớm không còn đường lui, mọi sự giãy giụa chẳng qua chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.

Vào Saint Thias, gia nhập hội học sinh, cũng chỉ là muốn biết thêm về cuộc sống của người bình thường. Kết quả bên cạnh không phải là một lũ thần kinh thì cũng là những kẻ nhàm chán, đến cuối cùng tôi vẫn không hiểu được ý nghĩa của「tình yêu」.

Bị ép tham gia cuộc「tuyển chọn」của cha, vốn tưởng chỉ cần kiên trì chiến thắng, sẽ nhận được「tình yêu」mà tôi mong mỏi bấy lâu từ cha.

Nhưng kết quả, đó cũng chỉ là ảo tưởng đơn phương của tôi. Gia tộc Kiarashi chưa bao giờ có「tình yêu」, càng không có thứ tôi muốn.

“Cứ thế bị thiêu chết có khi cũng tốt, ít nhất thi thể sẽ không bị người ta đem đi làm mấy chuyện kỳ quái…”

Utena từ từ nhắm mắt lại.

Hôm nay cô chưa từng nghĩ sẽ sống sót rời đi. Cho lui đám nữ hầu, không sắp xếp bất kỳ vệ sĩ nào, ngang nhiên đi dạo phố, chính là để tìm chết. Như vậy…

Tôi cuối cùng cũng có thể giải thoát khỏi「địa ngục」rồi.

Mệt quá.

Bịch, bịch.

Bịch, bịch.

Một chuỗi tiếng động ồn ào liên tiếp quấy rầy sự thanh tịnh cuối cùng của Utena.

“Tôi nói này, cậu rốt cuộc định khiến tôi ghét cậu đến mức nào mới chịu thôi hả?”

Utena khẽ cau mày, oán trách nhìn Lilo đang lục lọi gì đó trong đống đổ nát. Không biết từ lúc, cái tên này đã lén lút lẻn vào từ cánh cửa khép hờ, bước qua người cô đi thẳng vào phòng khách.

“Cư dân cả tòa nhà đều đã được sơ tán, chỉ có cửa nhà này là mở, đương nhiên tôi phải vào rồi.”

Lilo trả lời như thể đó là đáp án hiển nhiên.

“Hóa ra cô chưa chết à?”

Tên này…

Chẳng lẽ vừa nãy bước qua người tôi không phải vì phớt lờ tôi, mà là tưởng tôi chết rồi?

“…… Không phải tôi đã bảo cậu mau về nhà à?”

“Hebi bắn vào chân tôi một phát, đám thuộc hạ của hắn dồn tôi vào trong tòa nhà, tôi hết đường chạy rồi.”

Utena thuận thế nhìn xuống đùi Lilo, phát hiện chỗ đó đang chảy máu.

Rõ ràng bị thương như vậy, mà vẫn có thể bình tĩnh kể lại được…

Cậu ta có thực sự là con người không?

Lilo lục lọi hồi lâu, cuối cùng trước khi bị ngọn lửa đang lan tới thiêu đốt, cậu tìm được một ít gạc sạch và cồn trong đống đổ nát. Ngay sau đó cậu không nói một lời bước tới đoạt lấy khẩu súng lục bên cạnh Utena.

“…… Không có đạn?”

“Tôi sức yếu đến mức bóp cò cũng khó, đương nhiên là không có đạn rồi.”

“Vậy cô mang súng theo làm gì?”

“…… Làm chuyện ngốc nghếch thôi.”

Có lẽ, sâu thẳm trong lòng tô, vẫn ngây thơ cho rằng tên đó sẽ dành cho tôi một chút tình yêu chăng…

Dù chỉ là một chút xíu.

Thấy dự tính thất bại, Lilo cũng không lo được chuyện khác nữa, cậu phải cầm máu ngay lập tức, nếu không trước khi bị lửa thiêu chết cậu sẽ chết vì mất máu quá nhiều.

Hết cách rồi…

Cậu chỉ đành lôi ra một vật bằng sắt đã bị nung đỏ từ trong biển lửa, sau khi xử lý sơ qua vết thương, cậu liền ấn thứ giống như bàn là nung đỏ đó lên vết thương!

Cú này đừng nói là bỏng, e rằng da thịt cũng chín nẫu cả rồi.

Nhưng Lilo vẫn mặt không biến sắc xử lý vết thương, như thể đây không phải lần đầu cậu xử lý vết thương nghiêm trọng như vậy.

Dùng cồn và gạc che vết thương lại, rồi dùng dải vải buộc chặt động mạch đùi, ít nhất trong thời gian ngắn cậu sẽ chưa chết. Nhưng trong mắt Utena, việc này cũng chỉ là trì hoãn cái chết của cậu mà thôi.

“Vô ích thôi, cậu không thoát được đâu…”

Utena cúi đầu vẻ mặt u ám nói.

“Trong số các anh em, Hebi là người giống cha nhất. Hắn làm việc tuyệt đối không chừa đường lui cho người khác. Cậu bị hắn dồn vào tòa chung cư này, chứng tỏ hắn định trừ khử cả cậu luôn, không ra được đâu.”

“…… Tôi chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, không thù không oán với hắn.”

Lilo đi khập khiễng đứng dậy.

“Giữ cậu lại sẽ sinh chuyện rắc rối,「thử thách」cha sắp đặt không cho phép xảy ra sai sót, xử lý sạch sẽ mới là phong cách của Kiarashi. Hoặc có thể… hắn chỉ là đang thù dai việc cậu gọi hắn là「Sushi」thôi, dù sao hắn cũng rất keo kiệt.”

“Lần sau tôi sẽ chú ý.”

Xem ra mình phải sửa cái tật không nhớ nổi tên người khác này thôi. Không ngờ chuyện này lại rước họa sát thân, không, nói đến họa sát thân, Utena mới là sao chổi ấy chứ? Nếu không phải cô ta hẹn mình ra, mình cũng đâu đến nỗi thê thảm thế này?

Ầm!

Lại một tiếng nổ nữa…

Cả tòa nhà rung chuyển, xem ra Hebi định làm tới cùng, ngụy tạo cuộc thảm sát này thành tai nạn.

Nhưng những lời này của Utena không thể làm lung lay quyết tâm muốn trốn thoát của Lilo. Cậu không thể chết ở đây, cứ thế chết đi một cách vô ích. Cậu còn gánh trên vai nỗi hận thù, cơn thịnh nộ ngút trời gần như thiêu đốt cậu, không nơi trút bỏ!

Làm sao tôi có thể kết thúc ở đây…

Để các người nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, sống cuộc sống của người bình thường được!?

Tôi tuyệt đối không cho phép, tuyệt đối không!

Nghĩ đến đây, tứ chi Lilo lại tràn đầy sức mạnh. Cho dù đó là đang tiêu hao tinh lực và sinh mệnh lực của bản thân, nhưng chỉ cần có thể khiến cơ thể cử động, chứ không phải ngồi đây chờ chết một cách vô nghĩa, thì cậu không quan tâm.

“……”

Utena nhìn Lilo vẫn chưa bỏ cuộc, cười khổ đầy vẻ cô đơn.

Nói cái gì mà muốn trở thành người như tôi…

Rõ ràng tôi mới là người nên ghen tị với cậu chứ.

Cậu còn ý niệm muốn sống tiếp, còn muốn tiếp tục vùng vẫy, còn tôi, đã sớm từ bỏ rồi.

Lilo dường như cũng không định cứu Utena ở bên cạnh. Anh hùng cứu mỹ nhân rốt cuộc chỉ là truyện cổ tích, trong tuyệt cảnh thập tử nhất sinh này, cậu lấy đâu ra sức lực cứu thêm một người nữa chứ?

Thế là cậu bước chân hướng ra phía cửa.

Utena cũng không cảm thấy bất ngờ về điều này, dù sao chúng ta cũng chỉ là người dưng nước lã, huống hồ, cậu cũng không phải là người tôi mong chờ.

Đúng vậy.

Cậu không phải người đó.

Màu sắc tuyệt vọng dần dần nhuộm kín nội tâm Utena.

“……”

Đến giờ đi ngủ rồi, Utena.

Ngủ một giấc, sẽ không còn đau khổ nữa.

“Viện trưởng, mau dừng lại đi, ngài đang chảy máu kìa!”

“Vẫn chưa đủ… cho dù… chỉ có mình con… sống sót.”

“Đừng lo cho con nữa, viện trưởng tự mình ra ngoài đi!”

“██, nhớ kỹ, bất kể tương lai xảy ra chuyện gì, cũng xin con nhất định phải nhớ…”

「Đây đều không phải là lỗi của con」

“…… Viện trưởng.”

Lilo rời khỏi căn phòng đang bốc cháy quay đầu thì thầm.

Vẫn là biển lửa không thể nào quên đó, vẫn là sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết.

Rốt cuộc là vì cái gì, tôi mới sống sót một mình từ địa ngục đó?

“……”

Lại một lần nữa…

Lilo quấy rầy sự yên bình trong khoảnh khắc cuối đời của Utena.

“Cô muốn sống tiếp không?”

Lilo đứng từ trên cao nhìn xuống Utena đang co ro một mình trong góc tường.

“……”

“Tôi hỏi cô lần cuối cùng, cô muốn sống tiếp không?”

“…… Sống tiếp hay không thì có ý nghĩa gì?”

Utena nhìn thiếu niên dăm ba lần bảy lượt chọc tức mình, bất lực nói.

Ánh mắt cô trống rỗng và cô độc.

“Dù sao cũng sẽ chẳng có ai đợi tôi ở bên ngoài nữa.”

Lilo lại rơi vào trầm mặc.

Giống hệt như tôi lúc đó…

“Cậu đi đi, không cần lo… Kyaaa! Cậu, cậu làm gì thế!?”

Utena đột nhiên hét lên.

Chỉ thấy Lilo như xách một món hàng, túm lấy cổ áo Utena không nói hai lời cõng cô lên lưng mình. Cậu xé tấm rèm cửa chưa bị cháy xuống, dùng những dải vải dài này vòng qua eo bụng, nách, đùi trong của Utena, buộc chặt hai người vào với nhau!

Trong quá trình này họ gần như đã có sự tiếp xúc cơ thể「thân mật」.

Ít nhất Utena nghĩ như vậy…

Cho nên cô mới phát ra âm thanh như bị tên biến·thái·sàm·sỡ.

“Có người từng nói với tôi…”

Tên biến thái Lilo lại quay đầu nói với vẻ vô cùng nghiêm túc.

“Người thực sự muốn tìm chết, sẽ không nói ra những lời đó. Người có thể nói ra những lời như vậy, chứng tỏ người đó vẫn đang mong chờ điều gì đó.”

Mong chờ…

Có người đến cứu cô ấy.

Cho nên tôi sẽ giúp cô lần này, chỉ một lần này thôi.

“……”

Tuy không biết đây là lý lẽ ngớ ngẩn ai nói cho Lilo, nhưng mà, Utena đang dán chặt vào lưng Lilo rõ ràng đã ngẩn người.

Tôi… vẫn đang mong chờ điều gì sao?

Rõ ràng đã không còn ai yêu tôi nữa, vậy thì, tôi rốt cuộc đang mong chờ điều gì?

Nhìn gáy Lilo, Utena lại nhớ đến người đàn ông trùm mũ đã cứu mình đêm đó.

Tôi của lúc đó…

Là đang mong chờ điều gì chứ?

Tại sao trong khoảng thời gian này tôi cứ bám lấy Lilo mãi thế?

Tôi rốt cuộc…

Nhưng lúc này cô hoàn toàn quên mất một chuyện vô cùng quan trọng.

Chứng「sợ người khác giới」của cô, lúc này lại không hề phát tác…

“Vậy cậu là đến cứu tôi…”

Tuy nhiên Utena còn chưa nói hết câu, Lilo đã trở tay tát cho cô một cái!

Sau một hồi giày vò cộng thêm sức nóng thiêu đốt, cơ thể vốn yếu ớt của Utena đã sớm đến giới hạn, cái tát này của Lilo trực tiếp đánh bật cả máu mũi Utena ra!

!?

“Cậu…”

Utena ôm má đỏ bừng kinh ngạc nói.

Đau quá…

Lilo ra tay hoàn toàn không biết nặng nhẹ.

“Đây là cái giá cô phải trả cho việc lần trước tự ý dùng tư hình với tôi. Về việc đó cô vẫn chưa xin lỗi tôi đâu, tôi là kẻ tiểu nhân có thù tất báo, giờ thì hòa nhau.”

Xung quanh không có đám nữ hầu đè tôi xuống.

Cô lại yếu ớt thế này không thể phản kháng…

Tôi đợi ngày này lâu lắm rồi!

“……”

Utena rơi vào trầm mặc.

“Ngoan ngoãn ở yên đấy đừng cử động lung tung.”

Thắt nút chết trước ngực mình, lần này Lilo và Utena sẽ không thể tách rời nữa, hoặc là cùng trốn thoát, hoặc là… cùng chết.

Vốn tưởng sẽ gặp phải sự phản kháng, nhưng Utena lại bình tĩnh đáp lại.

“…… Ừm.”

Sau lưng Lilo, ở góc chết của tầm nhìn.

Utena không bị Lilo chú ý đang ôm má đau rát, đau đến mức sắp rơi nước mắt, nhưng nửa khuôn mặt dưới của cô…

Lại lộ ra một nụ cười quỷ dị có phần rợn người.

Nụ cười đó… ngay cả bản thân cô…

「Cũng không nhận ra」

“Cậu… có thể thoát ra được không?”

Tòa chung cư này đã có hơn mười chỗ xảy ra vụ nổ dữ dội, cả tòa nhà sắp biến thành biển lửa, nhưng Lilo vẫn mặt không đổi sắc đẩy cửa lao về phía biển lửa đang lan tới.

“Được.”

Nhất định sẽ được…

Bởi vì tôi là…「vong linh」sinh ra từ lửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!