Chiếc đèn chùm thanh lịch rủ xuống từ trần nhà cao vút, cùng những ô cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh khu vườn.
Trên những bức tường sơn trắng trang trí các bức họa tuyệt đẹp, thảm trải sàn với họa tiết tinh xảo được bày biện những bộ bàn ghế, sofa cao cấp cùng ba dãy kệ sách đồ sộ.
Trong căn phòng rộng rãi này… phòng của Tetra Christa Esmeralda, Tam công chúa của vương quốc, vang lên tiếng đối thoại của một nam một nữ.
"Công chúa Tetra, Người đã viết xong bài diễn văn cho đại diện học viên mới chưa ạ?"
"Chẳng phải ta đang đọc sách đây sao?"
"Thì ra là vậy. Thật đáng khâm phục."
"Hừ!"
Tetra quay mặt đi, mái tóc bạc buộc cao nhẹ nhàng đung đưa. Để Leon không lọt vào tầm mắt mình, cô xoay hẳn người sang bên phải.
Cô dựng lên một bức tường vô hình và bắt đầu dán mắt vào cuốn sách một lần nữa.
Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là tới lễ nhập học, và cũng chưa đầy một tuần kể từ khi người hầu cận mới được bổ nhiệm cho nàng công chúa trẻ này.
Thái độ lạnh nhạt đó cũng là chuyện đương nhiên.
Dù Tetra là người muốn giữ khoảng cách nhất trong số những người Leon từng chăm sóc từ trước đến nay, nhưng cậu vẫn có trách nhiệm phải hoàn thành.
"Công chúa Tetra, thần có một thỉnh cầu, Người có thể cho phép thần xem qua bản thảo bài diễn văn đã viết xong không?"
"....Tùy ngươi."
"Xin cảm ơn Người. Vậy thần xin phép."
Ngay khoảnh khắc Leon đưa tay về phía những tờ giấy xếp chồng trên bàn.
Bờ vai mảnh mai của Tetra nhẹ nhàng run lên, đôi mắt màu hổ phách mở to trừng trừng nhìn Leon.
『Chắc là cô ấy tưởng mình định chạm vào người rồi……』 Leon vừa nghĩ vừa kiểm tra xem nội dung bài viết có vấn đề gì không.
"Theo những gì thần thấy thì không có vấn đề gì ạ. Thần tin rằng đây là một nội dung mà Người có thể tự tin trình bày trong ngày hôm đó."
"…Nhanh quá đấy. Kiểm tra kỹ lại chút nữa đi."
"Thần hiểu rồi."
Không biết có phải cô đã hiểu rằng cậu xem là để giúp sửa lỗi hay không, nhưng cô vẫn nhìn Leon bằng ánh mắt không mấy vui vẻ.
Nếu là người hầu cận tiền nhiệm đã gây dựng được lòng tin với Công chúa, chắc hẳn cô sẽ không lộ ra vẻ mặt như vậy.
Thay vào đó, có lẽ cô sẽ làm nũng với một gương mặt dịu dàng hơn.
…Sở dĩ cậu nghĩ vậy là vì đã thực sự tận mắt chứng kiến.
『Ôi chao! Thật là đáng mong đợi quá』, dáng vẻ cô mỉm cười trò chuyện với những người làm, hay 『Cảm ơn ngươi vì từ trước đến nay. Đừng làm việc quá sức nhé』, giọng nói dịu dàng khi cô trò chuyện với người làm vườn.
Leon vừa nghĩ "Hy vọng một ngày nào đó mình cũng được cô ấy tin tưởng", vừa kiểm tra lại bài viết.
"Vâng. Thần đã đọc lại một lần nữa, đúng là không có vấn đề gì. Nội dung thực sự rất tuyệt vời."
"Thật sự không có chút vấn đề nào sao?"
"Vâng. Nếu gượng ép phải nói ra, thì tốt nhất Người nên chuẩn bị sẵn cả một bài dự phòng cho trường hợp xấu."
"…Vậy ngươi thử nêu ví dụ đi. Có thể dùng giấy và bút."
"Cảm ơn Người. Để thần đưa ra ví dụ…… là ở đây, chỗ này, và cả chỗ này nữa."
"Chỗ nào cơ?"
Việc có thể viết một cách trôi chảy và đầy tự tin đều là nhờ vào sự giáo dục nghiêm khắc mà cậu đã nhận được cho tới nay.
Trong khi Leon vừa viết vừa thầm cảm kích, Tetra ghé sát mặt lại để nhìn rõ nội dung.
Lúc đó, dường như đột nhiên để ý thấy ánh nhìn, Tetra ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Leon.
"…"
"…"
Sự im lặng kéo dài trong vài giây.
"...Chật! Gần quá đấy!"
"Ồ…"
Chớp mắt một cái, mặt nàng công chúa đã đỏ bừng lên. Cô há miệng lộ ra chiếc răng khểnh, vươn hai tay đẩy mạnh người Leon ra.
Dĩ nhiên, sức lực của cô rất yếu.
Leon không hề mất thăng bằng mà chỉ lùi lại một bước. Cậu không hề trách cứ, trái lại còn nheo mắt cười.
"A…"
"Haha, Người thực sự rất không thạo trong việc đối phó với nam giới nhỉ."
Dù định giải thích ngay là mình không hề cố ý tiến lại gần, nhưng nhìn vẻ bối rối như thể 『mình có lỗi』 và dáng vẻ cúi đầu đầy hối lỗi của cô, cậu hiểu rằng việc đó là không cần thiết.
"T-Ta cũng đâu có kém trong việc đối phó với nam giới."
"Vậy sao ạ? Nhìn dáng vẻ hiện tại của Người thì thực sự không giống như vậy chút nào."
"Đừng, đừng nhìn ta nữa. Lần tới là ta đánh ngươi đấy."
"Xin Người hãy tha cho thần."
Tetra dùng tay vén mái tóc kiều diễm để che đi khuôn mặt, buông ra những lời đe dọa đáng sợ rồi lại quay mặt đi chỗ khác.
Không phải là 『đấm』 hay 『đá』, mà là lời đe dọa 『đánh ngươi đấy』, đúng là phong cách của một tiểu thư.
"T-Tóm lại là bài mẫu này cứ để ta tham khảo."
"Thần rất mong đợi được thấy dáng vẻ của Người khi phát biểu đại diện."
"Nếu có thời gian nói lời khách sáo thì chi bằng ngươi đi làm việc khác đi."
"Thần không hề có ý đó…"
Dựa vào trạng thái không chút dư dả hiện tại của cô và việc cô còn muốn cậu làm thêm một việc nữa, yêu cầu 『đi làm việc khác』 này gần như là một lời thỉnh cầu.
"Vậy thì, tiếp theo thần sẽ ra vườn chăm sóc hoa, nếu có việc gì xin Người hãy nhắn người hầu báo cho thần nhé."
"Hả? Công việc của người làm vườn cũng do ngươi phụ trách sao?"
"Hình như hôm nay thiếu nhân lực, nếu chỉ là giúp đỡ một tay thì thần nghĩ mình có thể đảm đương được."
"…Ra vậy. Quả không hổ danh là nhân tài được nhà Floria và nhà Mycstea tiến cử."
"Thật không dám ạ. Vậy thầm xin phép cáo lui."
"Ừm."
Thấy Tetra gật đầu, Leon lẳng lặng rời khỏi phòng.
Ở một diễn biến khác, Tetra một mình ở lại trong phòng cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa mới chạm vào người khác phái, rồi áp đôi bàn tay đang nóng bừng lên ngực để quạt cho bớt nóng…
6 Bình luận