Vol 1 - Văn Học Dân Gian

Ch.3 Căn nhà giấu người 2

Ch.3 Căn nhà giấu người 2

Đợi cho trời tối hẳn, Naoya và Takatsuki quay trở lại căn nhà hoang.

Trong màn đêm, ngôi nhà nhìn chẳng khác gì từ phim kinh dị bước ra, Naoya dừng chân trước cổng, vô thức nuốt nước bọt. Như nghe thấy âm thanh đó, Takatsuki quay đầu nhìn cậu, thì thầm.

“Nếu sợ thì em cứ ở đây đợi thầy.”

“…Em không có…sợ.”

Takatsuki khẽ phì cười trước câu trả lời của Naoya. Cảm thấy tức tối, Naoya vượt mặt Takatsuki, đi về phía cổng.

Chiếc cổng kêu lên một tiếng kéttt khi cậu đẩy cổng. Cậu mau chóng giảm lực tay, chậm rãi kéo cổng ra.

Khi Naoya định bước vào cửa chính, Takatsuki vỗ vỗ lên vai cậu. Thầy gợi ý họ nên vòng ra sau vườn để dùng cửa phụ. Họ dẫm lên thảm cỏ mọc um tùm, đi đến sau vườn. Họ áp sát căn nhà trong khi côn trùng mùa thu ríu rít cất tiếng. Cậu vẫn chưa muốn đụng đến cây đèn pin mini đã chuẩn bị sẵn. Cậu không muốn bị hàng xóm phát giác, càng không muốn để thứ sống bên trong phát hiện ra.

Cửa chống mưa ở tầng trệt được đóng kín. Takatsuki khẽ khàng bước lên hiên nhà, đặt tay lên cửa. Cửa chống mưa của căn phòng đầu tiên không mảy may nhúc nhích, nhưng căn bên cạnh thì phát ra âm thanh lộc cộc khi bị đẩy đi. Takatsuki quay đầu lại, Naoya gật đầu với thầy, hai người đặt tay lên cửa, chậm rãi đẩy cửa, hạn chế phát ra âm thanh hết mức có thể.

Khi khe hở đã đủ chỗ cho một người lọt qua, Takatsuki đặt tay lên cửa kính nằm sau cửa chống mưa.

Chiếc cửa êm đềm mở ra.

Takatsuki luồn lách qua khe hở của cửa kính, Naoya cũng đi theo ngay sau.

Nhờ ánh đèn đường từ bên ngoài hắt vào, cậu có thể thấy một chiếc tủ và bàn trang điểm cũ đặt trong căn phòng kiểu Nhật.

Takatsuki đột ngột quỳ xuống ngay chỗ thầy đang đứng, ngó lơ Naoya đứng nhìn thắc mắc, thầy sờ tay lên thảm tatami. Hoá ra thầy đang kiểm tra tình trạng của căn nhà. So với bên ngoài thì bên trong không đến nỗi xuống cấp. Takatsuki gật đầu, thầy cởi đôi giày da của mình ra, Naoya cũng cởi bỏ đôi giày thể thao của mình.

Takatsuki đóng cửa kính và cửa chống mưa lại, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ. Họ khẽ di chuyển trên sàn tatami, tiến về phía cửa ra vào của căn phòng, xem xét tình hình ngoài hành lang.

Bên trong căn nhà im ắng, không cảm nhận được bóng người, đèn cũng không được bật sáng.

Takatsuki lấy đèn pin mini ra, đi dọc hành lang, ngó vào những căn phòng khác. Họ đi vào nhà bếp, dưới ánh sáng của đèn pin, căn phòng trông không cũ lắm. Cuốn lịch trên tường đã được hai năm tuổi, tủ bếp và tủ lạnh cũng còn nguyên. Thứ gì đó thôi thúc Naoya mở tủ lạnh, dù không cắm điện thì vẫn có gì bên trong thì sao. Chẳng hạn như…xác người.

Takatsuki lại vỗ lên vai Naoya.

Nhìn vào góc phòng nơi Takatsuki chỉ tay, cậu thấy giấy gói cơm nắm và chai nước nằm trong túi nilon của cửa hàng tiện lợi bị vứt bừa bãi.

Quả thật có người sống ở đây.

Takatsuki tiến vào sâu bên trong căn nhà. Ở phía trước là phòng khách, vẫn còn TV và bộ sofa. Cậu ngửi thấy một mùi kì lạ thoảng qua đầu mũi. Mùi cây cỏ, ngọt gắt, mùi hương lạ lẫm với cậu.

Đèn pin mini của Takatsuki chỉa về phía cửa kính dẫn ra sân trước, và một điều kì lạ đập vào mắt cậu.

Chiếc cửa bị băng keo bịt kín lại thay vì màn cửa.

Suy nghĩ đầu tiên vụt qua não bộ là “tự tử bằng than”. Không lẽ có ai tự tử ở đây ư? Nhưng họ không tìm thấy xác chết nào, mùi phảng phất cũng không giống mùi than cháy.

Takatsuki chiếu đèn lên thứ thầy đã nhặt được từ dưới gầm sofa.

Một chiếc lá héo úa, hình dạng như bàn tay.

“…Àa.”

Takatsuki thì thầm.

“Hoá ra là vậy.”

“Thầy đang cầm…cái gì thế ạ?”

“Lá cần sa đấy. Ai đó đang trồng cần sa trong đây.”

Takatsuki trả lời Naoya một cách vô cảm.

Naoya sững sờ nhìn chiếc lá trong tay Takatsuki. Chẳng phải cần sa là nguyên liệu trong thuốc gây nghiện ư, việc họ làm có hợp pháp không?

Hiển nhiên là không nên mới phải lén trồng trong nhà hoang rồi.

“Hiện thực buồn chán quá em nhỉ.”

Takatsuki nói.

“Có kẻ xấu nào đó đã để mắt để căn nhà bị bỏ trống này, lén lút trồng cần sa trong đây. Khi trồng cần sa thì phải điều chỉnh lượng ánh sáng phù hợp, nên họ đã bịt kín tất cả để ánh sáng không lọt vào được đó. Nhìn xem.”

Takatsuki nói, một lần nữa hướng ánh đèn đến cánh cửa bị quấn băng dính.

“Thầy nghĩ họ không sống ở đây mà chỉ đôi lúc đến kiểm tra tình hình thôi. Hẳn họ là người đã tung tin đồn ngôi nhà này bị ma ám hòng doạ trẻ con đừng đến gần, nhưng cũng có những người bị tin đồn thu hút như Sayuki-chan…”

“Vậy Sayuki-chan đã…”

“Có lẽ em ấy đã đột nhập ngay lúc bọn người xấu đang ở đây. Khi được tìm thấy, em ấy không tỉnh táo lắm đúng không? Chắc là do bị ép hút cần sa đấy. Sau cùng không biết phải xử lý thế nào nên đành nhét em ấy vào xe để tránh bị phát hiện, rồi thả xuống ở Hachiouji.”

“Nhưng nếu hút cần sa thì khi xét nghiệm phải biết ngay chứ ạ?”

“Nếu đây là Mĩ thì em nói đúng, nhưng khi trẻ thành niên mất tích được tìm thấy, chẳng ai nghĩ đến việc kiểm tra cần sa đâu. Sayuki-chan không bị giết đã là may lắm rồi đấy.”

Lời nói của Takatsuki khiến cậu sợ hãi.

Khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra. Thứ ám ngôi nhà này không phải ma quỷ mà là tội phạm.

“Vậy chúng ta làm gì tiếp ạ?”

“Hừm, họ đã dời thành phẩm của mình đi chỗ khác sau vụ việc của Sayuki-chan rồi. Nếu thế thì khó mà tìm ra danh tính thủ phạm lắm. Nhưng cũng không thể giả vờ chưa thấy gì được, trước mắt cứ liên lạc với Ken-chan đã.”

Nói rồi, Takatsuki lấy điện thoại chụp ảnh chiếc lá trên tay mình. Thầy gửi bức ảnh kèm định vị GPS của ngôi nhà cho Sasakura.

Anh ấy trả lời ngay.

“’Làm gì thế hả đồ ngu.’ Chà… Cậu ấy nổi điên rồi.”

Takatsuki cười gượng trước email của Sasakura.

“Ken-chan bảo cậu ấy sẽ đến đây ngay nên chúng ta ra ngoài th-”

Ngay lúc Takatsuki đang lên tiếng.

Có tiếng xe đậu ngay bên ngoài.

Takatsuki nhanh chóng tắt đèn. Cậu nghe thấy tiếng cửa nghe đóng sầm ngay trước căn nhà. Không lẽ…

Takatsuki quay trở lại căn phòng kiểu Nhật đầu tiên. Thầy khéo léo di chuyển trong tối mà không va phải thứ gì. Hẳn thầy đã ghi nhớ kiến trúc và vị trí nội thất trong nhà ngay thời khắc vừa bước chân vào.

Takatsuki — người đã nhanh chóng trở về vạch xuất phát trong khi Naoya phải lọ mọ tìm đường — ngó qua khe hở đã mở sẵn, thầy nhặt lại giày của mình và Naoya, lùi bước về phía cậu. Thầy nhìn Naoya, khẽ lắc đầu. Có ai đó đang muốn đi vào trong nhà. “Ai đó” chỉ có thể là những người đang trồng cần sa thôi.

Naoya hỏi tính sao đây ạ bằng ánh mắt, Takatsuki dùng đôi mắt sắc bén lia một vòng xung quanh nhà, thầy nắm lấy cánh tay Naoya, kéo cậu ra hành lang. Họ tìm thấy cầu thang, tiến lên vài bước rồi nấp xuống. Giờ cứ trốn sau cầu thang và đợi cho qua chuyện thôi.

Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng cửa chống mưa bị kéo phăng ra, khác với cách thầy trò Naoya làm ban nãy. Hẳn họ đã ra vào căn nhà này suốt đến quen luôn rồi. Theo sau đó là tiếng chân trên sàn tatami, họ đã vô đến bên trong nhà.

Họ cất tiếng trò chuyện.

“…Mày định phóng hoả thật hả? Bọn mình xử lý hết những thứ khả nghi rồi, không có bằng chứng gì sót lại đâu, sao phải làm đến mức ấy?”

“Không được, càng chắc cú tao càng yên tâm. Ai biết con nhỏ đó có hé mồm về chỗ này không. Dù chắc nó quên mất vì bị bắt chơi hàng rồi.”

Giọng nói của hai người đàn ông, họ vẫn còn ở phòng kiểu Nhật.

Nội dung trong đoạn hội thoại của họ đáng sợ quá thể. Họ tính thiêu trụi căn nhà này để tiêu huỷ chứng cứ ư?

Takatsuki nhìn sang Naoya, thầy đặt một ngón tay lên môi ra hiệu cho cậu giữ im lặng. Thầy cầm điện thoại, gửi thêm tin nữa cho Sasakura.

Sau một hồi lâu, hai gã đàn ông di chuyển từ phòng kiểu Nhật đến phòng khách. Nối đuôi tiếng bước chân là tiếng lò xo của ghế sofa kêu kẽo cọt khi họ ngồi lên ghế.

Takatsuki khẽ mang giày vào, Naoya cũng làm theo.

Cửa nhà nằm đối diện cầu thang, muốn trốn thoát thì đi đường đó là nhanh nhất. Cậu trao đổi ánh nhìn với Takatsuki, cả hai gật đầu, họ chậm rãi bước xuống cầu thang, tiến về phía cửa.

Ngay lúc đó.

Tiếng rầm phát ra từ dưới chân Naoya.

Naoya nhăn mặt thôi chết rồi. Hình như cậu vừa đá đổ một xô nước rỗng.

“Ai đó!?”

Một gã đàn ông ló đầu ra từ phòng khách. Trông thấy Naoya và Takatsuki, hắn xông thẳng đến.

“Fukamachi-kun, mở cửa!”

Takatsuki đẩy Naoya về phía cửa chính, thầy vẫn đứng trên hành lang để che chắn cho Naoya.

Naoya xoắn tay nắm cửa nhưng không mở được. Xém tí thì mất bình tĩnh vì hốt hoảng, nhưng may là kịp nhớ ra chắc cửa bị khoá nên cậu hớt hải mở chốt. Trong lúc đó, cậu cảm nhận được gã đàn ông chạy đến đang vung tay lên đánh Takatsuki. Nghe thấy âm thanh đùng của thứ gì đó va vào tường, cậu quay đầu lại, Takatsuki đã khép đối phương vào tường.

“Fukamachi-kun, mau lên!”

Takatsuki la lên.

Naoya vặn tay nắm cửa lần nữa, cửa mở ra, cậu mừng rỡ đẩy cửa thì…cảnh cửa chỉ mở hé ra, kêu lách cách rồi khựng lại. Gì thế này? Naoya nhìn ra ngoài cửa, hoá ra còn vướng dây xích. Naoya vừa rủa mình là đồ ngu, vừa gấp gáp gỡ dây xích. Không ăn thua. Không chỉ vì ngón tay cậu run rẩy gỡ không ra, mà là do dây xích bị ghỉ sét, dính chặt vào.

“Fukamachi-kun!”

“Mở không ra thầy ơi!”

Naoya muốn phát khóc trả lời, Takatsuki tặc lưỡi. Trong lúc đó, một gã đàn ông khác tấn công Takatsuki. Takatsuki dùng một tay ép tên ban đầu vào tường, tay còn lại giơ lên để đỡ cú đấm của gã còn lại. Takatsuki dùng chân hất tên đầu tên xuống đất khiến hắn ngã cái uỵch. Ngay lúc đó tên thứ hai — trông khoẻ mạnh hơn tên đầu tiên — đã nắm được cổ áo của Takatsuki.

Hắn mạnh bạo hất Takatsuki vào tường.

Hắn cứ thế dồn nắm đấm vào bụng Takatsuki. Đầu gối Takatsuki mất đi sức lực.

“…!”

Naoya hét không nên lời, cậu đạp lên tên đầu tiên vẫn đang cố gắng ngồi dậy, đâm đầu vào tên vẫn đang giữ lấy Takatsuki. Bị bất ngờ, gã đánh mất thăng bằng, Takatsuki chộp lấy thời cơ thoát khỏi vòng tay gã. Thầy đấm vào mặt gã đàn ông, im lặng nắm lấy cánh tay Naoya, đẩy cậu lên cầu thang. Cả hai đã chẳng còn đường lui nào khác.

Họ chạy lên cầu thang với Naoya đi trước còn Takatsuki ở phía sau. Nghe thấy tiếng hét của hai gã khiến cậu sợ không dám quay đầu. Trong lúc chân Naoya không ngừng tiến lên tầng hai, tiếng hét giận dữ của hai gã đã biến thành tiếng bất ngờ, và kế đến là tiếng thứ gì lăn long lóc xuống bậc thang. Cậu vô thức quay đầu lại, nhìn thấy Takatsuki đang giơ một chân lên, thầy đã đá văng hai tên muốn đuổi theo họ lên cầu thang.

“Thầy ơi!”

“Mau vào trong phòng!”

Bị thầy mắng, Naoya chạy vào căn phòng ở sâu bên trong nhất, Takatsuki đuổi theo cậu. Giữa tiếng la hét là âm thanh chúng đang chạy lên cầu thang. Naoya đóng cửa phòng lại, tim cậu như muốn nhảy xổ khỏi lồng ngực. Trông thấy Takatsuki đang muốn đẩy kệ sách kế bên để chặn cửa, Naoya cũng giúp một tay. Trước khi hai gã đàn ông kịp đến cửa, họ đã thành công dùng kệ sách chặn cửa. Bọn chúng gõ rầm rầm lên cửa, Naoya và Takatsuki lấy thân mình ép vào cửa để cố thủ bên trong.

“Fukamachi-kun mau ngó ra cửa sổ xem liệu chúng ta có thoát ra được từ-”

Cắt ngang lời thầy là âm thanh lạch phạch.

Cơ thể Takatsuki run lên.

Naoya tuyệt vọng nhìn một vòng căn phòng.

Vô số sắc trắng lọt vào tầm mắt cậu.

Là lông vũ.

Aa, cậu nghe thấy tiếng Takatsuki thở hắt ra.

Hai người họ không kịp kiểm tra tình hình bên trong căn phòng này trước khi bước vào.

Đây chính là căn phòng với cửa sổ bị lỡ. Vô số chim bồ câu xây tổ trong những chiếc kệ đặt phía cửa sổ. Bị kích động, chúng vỗ cánh bay khắp căn phòng khép kín.

Takatsuki ngã khuỵ.

“Thầy ơi!”

Lấy hay tay ôm đầu, Takatsuki rên rỉ. Toàn thân thầy đang run rẩy. Takatsuki đánh mất sức lực, những tên bên ngoài càng hung tợn hơn, Naoya dồn hết sức nặng của mình vào cửa, hét về phía Takatsuki.

“Thầy! Bình tĩnh lại đi thầy!”

“…Dừng lạ… Đừng mà…”

Takatsuki cuộn mình trên sàn, đau khổ la hét.

“Thầy ơi! Thầy Takatsuki!”

“Đừng mà, dừng lại đi… Bỏ tôi ra, đừng mà…!”

“Thầy…thầy ơi!”

Takatsuki cứ lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong khi Naoya gọi với ra thầy.

Takatsuki bỗng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt mở to của thầy như phát ra ánh dạ quang màu xanh, Naoya hốt hoảng.

Lũ chim vẫn bay lạch phạch trong phòng. Ánh đèn đường lọt vào từ cửa shouji chiếu rọi những chiếc lông vũ rơi rụng và Takatsuki đang gục ngã bên dưới chúng.

Nhưng ánh sáng toả ra từ mắt Takatsuki còn mạnh mẽ hơn nhiều.

“Đừng mà…xin hãy dừng lại đi…”

Đôi mắt xanh đang toả sáng đó đổ đầy sự sợ hãi.

“Tôi…tôi không…muốn đi sang bên…đó…”

Takatsuki đột ngột ngã xuống sàn tựa một con rối bị cắt dây. Naoya với lấy thầy theo bản năng, nhưng cảm thấy cánh cửa sau lưng như muốn bung ra, cậu lại dồn lực vào sau lưng.

Sau một khoảng thời gian tưởng chừng như vĩnh hằng, cậu nhận ra phía bên kia cảnh cửa đã trở nên im ắng. Những tên đàn ông chỉ mới nãy còn đập cửa la hét, giờ đã biến đâu mất.

Naoya khẽ lùi khỏi tủ sách, lắng nghe tình hình bên ngoài. Không nghe thấy gì, chắc chúng đã bỏ đi rồi.

Cậu tiếp cận Takatsuki đang bất tỉnh, lay vai thầy. Nhưng thầy đã hoàn toàn bất tỉnh, chẳng mảy may phản ứng. Cậu nhỏ giọng gọi nhưng thầy không có vẻ gì là sẽ tỉnh dậy.

Ngay lúc đó, Naoya ngửi thấy mùi kì lạ.

Khác với mùi trong phòng khách. Đây là mùi khét.

Cậu nhận ra khói trắng đã luồn qua khe hẹp của cánh cửa bị kệ sách che chắn.

Bọn chúng đã nói gì khi mới bước vào căn nhà? Phải rồi, chúng có ý định phóng hoả căn nhà này. Không lẽ chúng làm thật? Hòng xoá sạch chứng cứ cùng Naoya và Takatsuki đang kẹt lại trên tầng hai.

Cậu vội vã dời kệ sách ra khỏi cửa. Không mở được, bên ngoài bị gì đó chặn mất rồi. Naoya tuyệt vọng đập cửa, ai đó nói với cậu đây là mơ đi.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, khói đang bốc lên, chỉ có phòng khách là đang phát cháy nhưng cứ đà này thì lửa sẽ dần lan rộng ra. Tệ rồi đây.

“Thầy ơi! Mau tỉnh dậy đi thầy! Không bỏ chạy là chúng ta sẽ bị thiêu chết đó!”

Cậu cố đánh thức Takatsuki nhưng thầy vẫn cứ nằm đó. Chỉ còn cách cõng thầy chạy nhưng cậu có cố cách mấy, Naoya chỉ đủ sức để dựng thầy dậy. Sức mạnh tiềm ẩn khi gặp nguy hiểm là lời nói láo, cậu không thể nhấc nổi thầy.

Khói càng lúc càng tràn vào căn phòng, nhiệt độ cũng tăng dần lên. Naoya kho khụ khụ. Cậu nhìn xuống gương mặt của Takatsuki đang gối đầu lên đùi mình, cầu nguyện mong thầy tỉnh lẹ lẹ. Song, hàng mi dài lặng ngắt như tờ, không thèm động đậy.

Phải làm sao đây? Mình phải làm gì đây? Sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?

Chẳng ngờ cậu lại bất lực thế này. Nhìn làn khói tràn vào căn phòng và Takatsuki đang bất động, Naoya chỉ biết ước gì có ai đó, ai cũng được đến cứu họ. Làm ơn cứu họ ngay lúc này. Cậu run rẩy lấy điện thoại ra khỏi túi. Nhưng ai mới được? Cậu nên gọi số cứu hoả hay số cảnh sát? Quan trọng nhất là họ đến có kịp không?

Dẫu cậu hay càm ràm thì người cậu tin tưởng nhất lại chính là người đang bất tỉnh trước mắt.

Không khí trở nên ngột ngạt. Naoya lấy khăn tay của mình ra, bịt miệng Takatsuki lại, bản thân cậu thì dụi vào vai mình, cố gắng hít ít khói hết mức có thể. Họ có sống được đến lúc người dân xung quanh gọi giúp đỡ không nhỉ? Cớ sao người được thuê với vai trò “lý trí” là cậu lại không ngăn cản Takatsuki chứ?

Takatsuki vẫn chưa chịu tỉnh.

“Thầy à… Em không có ý định tự tử đôi với thầy ngay lúc này nhé…”

Takatsuki đã dặn nếu có chuyện gì cậu hãy chạy trốn trước.

Nhưng sao cậu làm thế được.

Ngay khoảng khắc đó.

Nghe thấy tiếng xe đậu trước nhà, Naoya hoàn hồn, ngẩng mặt lên.

“Akira! Fukamachi! Hai người đâu rồi!?”

Là tiếng của Sasakura. Anh ấy đã đến rồi.

Naoya hướng về phía cửa sổ, la lên.

“Sasakura-san! Bọn em ở tầng hai, phòng trong cùng!”

Không có tiếng trả lời.

Nhưng, cập lập tức nghe thấy tiếng chân chạy lên cầu thang. Vừa ho Naoya vừa thều thào “Bọn em ở đây,” chỉ mấy giây sau cánh cửa đã kêu cái rầm.

Sasakura mở phăng cửa, bước vào.

“Akira! Fukamachi! Ổn không!?”

Trông thấy bóng hình to lớn, đáng tin ấy, Naoya an tâm xém khóc, trải lời “Bọn em ổn.”

Sasakura dễ dàng cõng Takatsuki ra ngoài dù trước đó Naoya phải chật vật để nâng thầy lên. Ngọn lửa đã lan từ phòng khách ra đến hành lang, nhưng vẫn chưa cháy đến căn phòng kiểu Nhật dẫn ra ngoài.

Họ bước ra ngoài ngay lúc xe cứu hoả và xe cảnh sát vừa đến. Sasakura thẩy Takatsuki xuống hàng ghế sau và đẩy Naoya vào ghế phụ, sau đó anh bước ra ngoài nói gì đó với một viên cảnh sát khác.

Không lâu sau, Sasakura quay lại ngồi vào ghế tài xế.

“…Anh sẽ chở Akira về trước.”

Nói rồi, anh nhanh chóng mở xe. Phía sau lưng, các lính cứu hoả đã bắt đầu dập lửa. Sau một hồi nhìn dòng nước được đổ vào ngôn nhà bừng cháy từ cửa sổ sau xe, Naoya nhìn xuống Takatsuki đang nằm ở hàng ghế sau.

Takatsuki nằm xả lai như cách Sasakura đã thẩy thầy xuống.

“…Ư.”

Naoya đương lên tiếng thì kho hục hục, Sasakura vừa lái xe vừa đưa cho cậu chai nước còn lưng chừng, nhưng cậu vẫn cảm kích nhận lấy. Dòng nước máy lạnh, xoa dịu cổ họng nghẹn khói của cậu.

“…A-Anh ơi.”

Sasakura lườm Naoya khi cậu thử mở miệng lần nữa.

Naoya vẫn tiếp tục dù ánh nhìn bén như dao đó khiến cậu chần chừ.

“A-Anh đến nhanh quá nhỉ.”

“Ờ. Akira vừa nhắn là anh nhảy vào xe liền.”

Giọng nói trầm khàn vốn đã đáng sợ của Sasakura nay còn bị khói kéo trầm xuống thêm.

“Công việc của anh thì sao? Tổ đội của anh có nói gì không?”

“Vừa đúng lúc anh tan ca sắp về. Xe thì phải lấy đỡ của đồng nghiệp, nhưng chắc không sao.”

Ổn thiệt không trời.

Nhìn từ bên ngoài thì chẳng khác gì bình thường nhưng có vẻ đây là xe của cảnh sát ngầm. Bộ đàm liên lạc của cảnh sát không ngớt tiếng. Sasakura lái xe trong im lặng, anh ấy cẩn thận hơn cậu tưởng. Chỉ khi trên đài nhắc đến “Tìm thấy phương tiện mờ ám” anh ấy mới liếc xuống một chút.

“…Nhóc kể anh nghe chuyện gì đã xảy ra đi. Còn lâu lắm mới đến căn hộ[note86209] của Akira.”

Naoya thuật lại những chuyện đã xảy ra cho Sasakura nghe.

Sasakura lắng nghe, không thèm phản ứng lại, chỉ khi cậu nhắc đến cụm “kamikakushi” bàn tay đang cầm vô lăng của anh mới khẽ run lên.

Câu chuyện vừa kết thúc, Sasakura liền thở dài nặng nề.

“…Cái thằng ngu này!”

Nói rồi, anh đấm mạnh vào cửa sổ bên cạnh.

Naoya xin lỗi theo phản xạ.

“E-Em xin lỗi. Em xin lỗi anh nhiều.”

“Anh không nói nhóc. Anh đang nói cái thằng ngu đang bất tỉnh ngu người ở phía sau xe!”

Sasakura gầm gừ, ánh mắt vốn đã hung dữ nay hoá thành chó điên.

Anh tức rối gõ tay lên vô lăng, thở dài thêm lần nữa, nói.

“…Anh sẽ tìm cách bỏ qua tội xâm nhập bất hợp pháp.”

“Mấy chuyện này có hay xảy ra không ạ?”

Nghe Naoya hỏi, Sasakura lại lườm cậu.

“Ừ.”

Đáp lời, anh lại gõ tay lên vô lăng.

Cậu không biết chữ “Ừ” đó là trả lời cho việc anh phải xoá tội xâm nhập bất hợp pháp cho thầy, hay cho việc thầy thường xuyên bất tỉnh, hay cho việc thầy vô tình chạm trán phi vụ bất hợp pháp. Nhưng cậu không hỏi thêm, vì có lẽ câu trả lời là “tất cả những đáp án trên”.

Căn hộ của Takatsuki nằm ở Yoyogi.

Naoya tìm chìa khoá trong túi thầy khi Sasakura lại cõng Takatsuki vẫn còn bất tỉnh trên lưng, mở được cửa, Sasakura tự ý bước vào như đã quá quen.

Căn hộ 2LDK[note86211] được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ. Dù bên trong cũng toàn tủ sách giống văn phòng, nhưng ở trên kệ còn có những tựa sách không liên quan đến nghiên cứu. Nào là sách phong cảnh, tiểu thuyết, khi tìm thấy một tựa sách mình từng đọc, Naoya vừa hạnh phúc vừa bất ngờ.

“…Ở nhà thầy cũng nhiều sách quá nhỉ.”

“Hả?”

Nghe thấy lời thì thầm của Naoya, Sasakura quay đầu lại.

“À, dạ, do thầy chỉ cần nhìn sơ qua sẽ nhớ hết nội dung cũng như ảnh bên trong nên em cứ nghĩ ở nhà thầy sẽ không có cuốn sách nào.”

“Àa. Nó bảo ‘Đọc lại cuốn sách tớ thích thì bao lần vẫn thấy vui,’ dù anh đã bảo ông nhớ hết rồi thì vứt bớt đi, phòng gì toàn sách là sách. Rồi nó nói là, ‘Đọc lại sách cũng như việc được gặp người mình thích vậy đó, bao lần cũng thấy hạnh phúc.’ Còn anh thì không hiểu lắm…”

Sasakura phì cười, xem ra bình thường anh không hay đọc sách lắm.

“Đi lấy cho anh vài cái khăn từ phòng tắm đằng kia đi. Để nó nằm ngủ thế này, tí dậy thấy bẩn giường nó lại càu nhàu cho coi. Thằng này phiền phức mấy vụ như thế lắm.”

Nghe lời Sasakura, cậu trải khăn tắm lên giường và gối. Sasakura cởi áo khoác thầy ra. Chẳng thể tìm thấy hình bóng quý ông thường ngày của Takatsuki trong gương mặt lấm lem tro tàn, mái tóc rối bù.

Naoya nghĩ ít nhiều cũng nên lau mặt cho thầy, nên cậu dùng khăn ướt lau tro dính trên mặt thầy. Takatsuki vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy.

Naoya cảm thấy lo lắng, hỏi Sasakura.

“Thầy có ổn thật không anh? Thầy vẫn chưa chịu tỉnh kìa.”

“Cứ xem nó như nguồn điện bị quá tải đi, kệ nó là nó tỉnh ngay ấy mà.”

“…Thầy đâu phải laptop đâu chứ.”

“Giống nhau cả thôi. Giờ có làm gì nó cũng không tỉnh nên nhóc muốn vẽ lên mặt nó thì có cây bút đằng kia. Thích vẽ thêm lông mũi, viết chữ ‘thịt’[note86210] lên trán hay gì thì tuỳ.”

“E-Em không làm mấy trò đó đâu! Nhưng mà ban nãy thầy bị bọn chúng đánh nên em lo lắm…”

“Bị đánh? Ở đâu cơ?”

“Ở phần bụng ạ… Bị đánh nhiều lắm luôn.”

Sasakura cau mày, nhìn xuống Takatsuki.

“…Không có biểu hiện gì là nó ói mửa nên chắc không sao… Nhưng vẫn cứ kiểm tra cho chắc.”

Nói rồi, anh cởi nút áo thầy ra. Trên bụng thầy có những phần đỏ ửng lên, hẳn là những chỗ bị đánh.

Sasakura khẽ đặt tay lên những vị trí đó.

“Ít nhất chưa bị sốt. Chỉ bấy nhiêu thôi thì vẫn ổn.”

Dứt lời, anh gài lại nút cho thầy nhưng chỉ được nửa chừng thôi.

“Lúc tỉnh nó tự thay đồ nữa mà, không cần gài hết.”

Anh tự thì thầm, mạnh bạo phủ tấm futon lên người Takatsuki. Lý do anh chăm bệnh hời hợt là vì hai người đã chơi quá thân, hay tính cách vốn vậy?

Vì bị phủ lên tuỳ tiện, phần thân trên của Takatsuki vẫn nằm ngoài futon. Mùa này chưa lạnh lắm nhưng Naoya vẫn chỉnh lại futon cho thầy. Phần da lộ khỏi áo trắng nhợt hơn da đàn ông bình thường, khiến những phần ửng đỏ trông đau rát hơn.

Naoya đột nhiên nhớ lại lời Ruiko từng nói.

Phía sau lưng Takatsuki có hai vết sẹo như hai chiếc cánh bị xé toạt.

Nếu cậu lật người vẫn còn bất tỉnh này lại, thì cậu sẽ được kiểm chứng hai vết sẹo ấy.

“…Nhóc tính làm gì?”

Giọng nói của Sasakura khiến cậu bừng tỉnh. Trong vô thức cậu đã đưa tay về phía vai Takatsuki.

Hối hả rút tay về, Naoya trả lời Sasakura.

“E-Em…”

Cậu muốn nói gì đó nhưng đành chịu thua ánh nhìn sắc bén của Sasakura, cậu lại nhìn xuống Takatsuki.

Takatsuki khi ngủ nhìn như một con hình như được điêu khắc điệu nghệ. Cậu có thể nhìn thấy đường nét khôi ngôi trên gương mặt không cảm xúc.

Takatsuki trong ký ức của cậu lúc nào cũng mang nụ cười niềm nở, nên cứ như cậu đang nhìn gương mặt của một người xa lạ vậy.

“…Em…”

Cậu nhớ đến mắt Takatsuki trước khi thầy bất tỉnh.

Sắc xanh dạ quang… Màu của bầu trời đêm.

Cậu nhớ mình đã nghe Takatsuki nói “Đừng mà, tôi không muốn đi sang bên đó.”

Nét mặt thầy như đang sống lại thời khắc đó.

“Sasakura-san… Em hỏi anh câu này được không ạ?”

“Chuyện gì?”

“Thầy đã gặp chuyện gì vậy ạ?”

Câu hỏi vụt khỏi miệng Naoya.

Sasakura nhướng một bên mày.

“Chuyện gì đã khiến thầy thành ra thế này ạ?”

Thêm một ký ức khác ùa về bên trong Naoya.

Trong văn phòng của thầy, trước khi hết hè.

Khi Naoya kể về những chuyện đã xảy ra với bản thân, Takatsuki đã nói thế này.

“Nếu có người ghê tởm em thì hẳn người đó cũng ghê tởm thầy.”

Naoya cứ suy nghĩ mãi về những lời khó hiểu đó.

Cứ như… Thầy muốn bảo hai người họ là “đồng loại” vậy.

Đôi mắt sở hữu bầu trời đêm, trí nhớ tốt đến quái lạ.

Càng nghĩ càng thấy những điểm đó không giống người bình thường.

Giống với đôi tai khác người của Naoya.

Có khi nào Takatsuki cũng…

“…Sao nhóc lại muốn biết?”

Sasakura nói lại những lời đã từng nói với Naoya.

Naoya trả lời.

“Em không biết nữa. Nhưng… Em không hỏi chỉ vì tò mò đâu ạ. Em… Thật sự muốn biết.”

Có phải bước qua lằn ranh thì sao chứ.

Vốn dĩ ngay từ khoảng khắc Naoya kể về bản thân, Takatsuki đã vượt qua ranh giới của Naoya rồi.

Đã vậy thì Naoya vẫn muốn được biết, dù phải với tay sang bên kia ranh giới của Takatsuki.

Cậu muốn được biết con người thật của một Takatsuki lúc nào cũng tươi cười.

Sasakura cúi nhìn Naoya, tặc lưỡi.

Anh cứ thế quay chân rời khỏi căn phòng, Naoya hới hải đuổi theo.

“Sa-Sasakura-san.”

“…Đi theo anh. Cứ kệ Akira đi, chúng ta tìm gì uống thôi.”

Sasakura đẩy Naoya xuống ghế sofa ngoài phòng khác, còn anh thì tiến vào trong bếp.

Anh tự ý lục lọi tủ lạnh như đã quá quen.

“Ầy, cái tủ lạnh gì nhìn buồn ghê. Cái thằng đó chẳng mấy khi chịu nấu ăn… Ui giời có cả mozzarella. Vẫn chưa hết hạn, ăn hết nhà nó luôn đê.”

Vừa tự lầm bầm gì đó, anh vừa lấy ra một khối mozzarella kèm cà chua.

Chẳng bao lâu sau, Sasakura bước ra cùng một dĩa mozzarella cắt miếng kẹp cà chua, rưới dầu olive phía trên. Dù không hay nấu ăn, tủ lạnh thầy vẫn có đủ nguyên liệu để làm món ăn vặt, trông rất ra dáng đàn ông trưởng thành. Dù thường ngày thầy toàn ăn đồ ngọt.

Sasakura còn tự ý lấy một bình rượu từ trên kệ, đổ vào hai ly, rồi khựng tay lại.

“…Fukamachi. Nhóc có phải trẻ vị thành niên không?”

“Dạ phải.”

“Vậy thôi. Trong tủ lạnh có ginger ale đấy, uống cái đó đi.”

Sasakura hất cằm về phía tủ lạnh, ra hiệu cho cậu tự phục vụ. Nhắc mới nhớ người này là cảnh sát, bảo sao không chấp nhận cho cậu uống rượu bia dưới tuổi.

Mở tủ lạnh ra, cậu thấy có chai ginger ale ít ngọt, dù không muốn uống đồ ngọt thì chắc cỡ này vẫn chấp nhận được. Naoya cầm lấy chai ginger ale rồi quay về.

Sasakura đã bắt đầu nhấp rượu.

“…Akỉa đã bị kamikakushi vào năm mười hai tuổi.”

“Ể…”

Naoya tròn mắt, vô thức nhìn về phía phòng ngủ.

“Một đêm nọ, Akira đột ngột biến mất trên tầng hai ở nhà riêng tại Setagaya. Bố mẹ nó thì ngồi ở phòng khách tầng dưới, không có ai ra vào từ cửa chính. Giày dép của nó vẫn còn đủ, trong phòng không có gì bị lấy mất, chỉ có cửa sổ phòng là bị mở toang. Không có chuyện nó bỏ nhà ra đi, nhưng để gọi là bắt cóc thì cũng quá kì lạ đi. Sau một tuần không thấy tăm hơi nó đâu, vụ án đã được điều tra công khai, nhưng vẫn không thấy tung tích gì. Vì tình huống xoay quanh quá kì bí nên báo chí đã gọi vụ án này là ‘kamikakushi’.”

Sasakura dừng lại một nhịp, uống cạn ly rượu đỏ như máu không khác gì nước lã, rồi Sasakura lại rót rượu vào ly.

“Cảnh sát nghĩ đây là một cuộc bắt cóc, nhưng hung thủ không thèm đòi tiền chuộc. Mẹ nó gần phát điên, ba nó thì mỏi mệt. Cuối cùng sau một tháng… Akira cũng được tìm thấy.”

Thầy được phát hiện ở Kyoto. Thầy được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh trong một con hẻm gần Kurama, như vừa bị ai đó vứt bỏ.

“Khi được tìm thấy, Akira không có mang giày, nhưng lòng bàn chân nó lại không dính bụi bẩn. Nên cảnh sát đã nghĩ nó được di chuyển bằng xe rồi vứt lại tại đó. Nhưng lại không tìm được phương tiện nào khả nghi.”

Naoya nghĩ sao nghe cứ quen quen. Vụ án của thầy giống với vụ việc của Sayuki… Và câu chuyện thầy kể trong bài giảng của mình, chuyện về Yasujirou — người bị tengu bắt đi từ Kyoto đến Asakura.

“Còn một điều nữa. Khi được tìm thấy, lưng Akira vẫn đang chảy máu. Hai mảng da bị gỡ bỏ, như có ai khắc hình tam giác kéo dài từ bải vai xuống tận xương hông vậy.”

Chi tiết về vết thương không được công bố cho báo chí. Nhưng gia đình Takatsuki đã rất sốc khi thấy chúng. Đứa con trai bé bỏng của họ phải mang theo vết sẹo đó cả đời.

“Khi lấy lại được nhận thức, Akira không nhớ gì về khoảng thời gian nó mất tích. Nhưng sau đó, nó mắc chứng sợ chim, trí nhớ được cải thiện vượt trôi… Màu mắt nó thì đôi khi lại thay đổi.”

Kết cục, cảnh sát không tìm được manh mối gì về việc Takatsuki biến mất.

Đối với gia đình Takatsuki thì chỉ cần thầy quay về là họ không đòi hỏi gì hơn. Nhưng việc không thể biết có chuyện gì đã xảy ra suốt một tháng thầy mất tích khiến họ bất an. Con người sợ những thứ họ không thể giải thích. Cộng thêm việc người con trai ấy đã thay đổi so với trước khi biến mất, Họ không hiểu vì sao đôi mắt thầy đôi khi đổi sang ánh xanh, vì sao thầy sở hữu trí nhớ dị thường, vì sao thầy lại sợ chim đến mức bất tỉnh.

“Trong họ hàng của nó, có một con mụ tưng tửng. Con mụ đó đã nói với mẹ Akira là ‘Akira đã bị tengu của vùng Kurama bắt đi, ngay trước khi thằng bé biến thành tengu, chúng đã cắt bỏ đôi cánh của nó và trả nó về với nhân giới.’”

“…Thầy từng giảng là Kuruma có truyền thuyết lâu đời về tengu ạ.”

Nếu là bình thường, mẹ thầy hẳn sẽ phủi tay trước những lời vô căn cứ đó.

Song, vào lúc đó, mẹ thầy không biết điều gì đã xảy ra với con trai mình, và tinh thần bị đẩy vào đường cùng.

Nên bà ấy đã tin những lời đó. Rằng con trai mình đã xém bị biến thành tengu.

Tengu có cánh, nên con mình sợ chim, vết sẹo sau lưng là minh chứng cho việc thầy từng bị cắt cánh — là minh chứng có việc thầy xém đã thành sinh vật không phải người.

“Sau đó… Có nhiều chuyện xảy ra, nó không muốn ở nhà nữa. Chuyển ra nước ngoài ở với họ hàng vài năm, trở về Nhật Bản trước khi vào đại học, rồi bắt đầu sống một mình. Bố mẹ của Akira thuộc giới thượng lưu, nên cũng giúp đỡ nó nhiều về mặt tiền bạc… Chỉ tiền bạc thôi.”

Sasakura như phun ra những lời về tình cảnh của Takatsuki lúc ấy.

Naoya nhớ lại gương mặt căng thẳng của bố mẹ mình sau sự việc nọ.

Liệu bố mẹ Takatsuki có nhìn Takatsuki với gương mặt tương tự không? Hay chăng họ từ chối nhìn nhận thầy luôn?

…Liệu họ có nói họ ghê tởm thầy không?

Takatsuki lúc nào cũng mỉm cười, vui vẻ, hoà đồng.

Naoya đã nghĩ thầy phải là người được nuôi nấng trong tình yêu của những người xung quanh, nên mới lớn lên thành người dịu dàng, mỉm cười tươi tắn thế.

Cậu đã không nhận ra sự thật được chôn giấu sau nụ cười ấm áp ấy.

Naoya giữ chặt chai ginger ale trong tay, lắng nghe câu chuyện của Sasakura.

Cậu ước gì giọng của Sasakura sẽ nhiễu sóng.

Đây là lần đầu tiên cậu ước điều đó. Ước gì những gì anh ấy nói là giả dối. Thậm chí là nói quá cũng được. Miễn những gì Sasakura nói không phải sự thật là được.

Nhưng, giọng nói của Sasakura trong vắt đến mức vô tình, khiến Naoya buồn bã.

Sasakura lại uống hết một ly.

“Anh không quan tâm điều gì đã xảy ra trong lúc nó biến mất, nó trở về là anh vui rồi. Dù nó có biến thành tengu, bị UFO bắt cóc thành vật thí nghiệm, thì anh cũng không quan tâm. Nhưng gia đình nó thì khác. Sau khi về nước, Akira thừa sức học luật, kinh tế, y, nhưng cuối cùng nó vẫn tốt nghiệp ngành văn học dân gian, lấy bằng tiến sĩ, chẳng biết từ lúc nào đã trở thành phó giáo sư. Anh nghĩ lý do nó nghiên cứu truyền thuyết đô thị hay truyện ma là vì nó nghĩ chuyện đã xảy ra với mình có liên quan đến siêu nhiên. Nhưng làm gì có chuyện đó. Như chuyện xảy ra hôm nay, cuối cùng hung thủ vẫn là con người thôi. Nó cứ lao đầu vào chốn nguy hiểm thôi. Đây còn chả phải lần đầu nó bị kéo vô những chuyện vi phạm pháp luật. Nhưng… Anh chỉ sợ một lúc nào đó nó sẽ chạm trán ‘hàng thật.’”

Sasakura nói.

“Phạm luật thì sao chứ. Anh là cảnh sát, anh có cách. Nhưng nếu là ma quỷ thật thì anh chỉ đành bó tay.”

“…Vậy là cảnh sát không nhúng tay vào những vụ án siêu nhiên ạ?”

“Không hẳn là không liên quan. Nhưng…khác tổ đội.”

“Tổ đội? Nghĩa là có đội chuyên xử lý những vụ án siêu nhiên ạ?”

“Không phải thông tin công khai, nhưng ừ, có. Có một tên anh không ghi nợ nên anh không muốn dính líu đến bên đó.”

Sasakura nhăn mặt. Naoya không hiểu lắm nhưng chắc đó là một người phiền thoái. Nếu là người ở tổ đội đó thì chắc chắn phải không bình thường rồi.

Naoya uống một ngụm ginger ale nãy giờ quên béng mất. Chai ginger ale đã hết lạnh nên vị ngọt bị tăng lên.

“Anh ơi.”

“Gì?”

“…Cho em uống một ngụm rượu với ạ.”

“Trẻ vị thành niên đừng mơ tưởng nữa. Cơ mà…”

Sasakura bỗng gõ nhẹ lên đầu Naoya.

“Ơ. Khoan, anh làm gì vậy ạ, đồ cảnh sát bạo lực.”

“Nhóc im đi. Đã dễ khóc nhè thì đừng có đòi nghe kể chuyện chứ, ngốc.”

Nói rồi, Sasakura lại gõ nhẹ lên đầu Naoya.

Naoya sụt sịt, trả lời, “Em không có khóc.”

Ngày hôm sau, tin tức đã đăng về câu chuyện xảy ra tại căn nhà bị bỏ hoang. Những hung thủ bỏ trốn đã bị cảnh sát gài bẫy, bắt giữ trong đêm. Việc chúng lén trồng cần sa đã bị phát hiện, chúng bảo “Tự trồng tự hít.”

May là không có tin tức gì về thầy trò họ hay Sayuki. Bản thân em ấy đã không nhớ rồi thì không cần báo chí khoét sâu vết thương nữa.

Vài ngày trôi qua, Naoya quyết định ghé thăm văn phòng của Takatsuki.

Takatsuki quay đầu nhìn Naoya, mỉm cười dịu dàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Chào Fukamachi-kun… Xin lỗi em vì chuyện lúc trước. Thầy để em gặp nguy hiểm rồi.”

Không biết phải đáp lại vẻ mặt hối lỗi của Takatsuki thế nào, Naoya chỉ có thể thì thầm những lời vô nghĩa như “Không sao” và “Không có gì” trong vòm họng.

Ngày hôm đó, Naoya đã rời khỏi căn hộ của Takatsuki trước khi thầy tỉnh giấc. Vì cậu không biết khi nào Takatsuki mới chịu tỉnh, và vì không biết phải đối diện với Takatsuki bằng vẻ mặt nào.

Takatsuki nhìn Naoya, khó xử.

“…Ra vậy. Ken-chan đã kể câu chuyện của thầy cho em rồi nhỉ, Fukamachi-kun.”

Sasakura vẫn chưa cho Takatsuki biết nhưng thầy đã đoán được từ thái độ của Naoya, cười gượng gạo.

Thầy chỉ xuống một chiếc ghế, bảo cậu ngồi đi, Naoya làm theo chỉ thị. Takatsuki pha thức uống cho cả hai, cacao ngọt lịm phần thầy, cà phê đắng của Naoya.

Nhìn bóng lưng pha đồ uống của Takatsuki, Naoya hỏi.

“Thầy nghiên cứu truyền thuyết đô thị và truyện ma để tìm thêm những vụ việc giống thầy ạ?”

Tay Takatsuki khựng lại.

Naoya tiếp tục bắt chuyện với bóng lưng bất động.

“Thầy muốn biết điều gì đã xảy ra với thầy, nên thầy mới thu thập những chuyện kì bí ạ?”

“…Không biết là thứ rất đáng sợ.”

Takatsuki quay lại.

Thầy bước về phía Naoya với hai ly nước trong tay. “Mời em,” thầy đưa ly in hình Phật về phía câu. Takatsuki đưa chiếc ly màu xanh lên miệng, uống một ngụm, mỉm cười. Mùi cacao hoà huyện với mùi cà phê, tan dần vào không khí ngập mùi hiệu sách cũ của văn phòng.

“Thầy không biết liệu mình có bị tengu bắt đi thật không, vì thầy có nhớ gì đâu. Có thể thầy bị tên biến thái nào đó bắt cóc rồi tiêm loại thuốc khiến màu mắt lẫn trí não thầy biến đổi, bị xem như thứ tiêu khiển, cuối cùng hắn lột da lưng thầy. Nếu vậy thì… Có khi da lưng của thầy vẫn đang tồn tại ở đâu trên cõi đời này đấy. Vì nếu thầy là hung thủ thì thầy sẽ giữ gìn chúng thật kĩ.”

Takatsuki nheo mắt như đang hưởng thụ mùi vị của caccao. Chiếc lưỡi đỏ lướt trên mép ly, thầy mỉm cười.

Nụ cười đáng sợ, rợn sóng lưng.

“Nếu là vậy… Nếu da lưng của thầy vẫn còn tồn tại ở đâu đó thì thầy tuyệt đối không thể tha thứ cho hắn. Nghĩ đến việc có ai đó đang mảng da bị cắt từ lưng mình khiến thầy rợn gai óc.”

Takatsuki vừa cười vừa nói, thầy lại nhấp thêm một ngụm cacao.

“Nhìn từ góc độ một thì vụ việc của thầy là hiện tượng siêu nhiên — kamikakushi. Nhìn từ góc độ hai thì thầy là nạn nhân của một vụ bắt cóc. Đa số những chuyện kì bí diễn ra trên thế giới cũng giống vậy đó. Fukamachi-kun ở bên cạnh thầy đủ lâu để nhận ra điều đó rồi nhỉ.”

Đúng vậy. Căn hộ bị ma ám, hai cô gái bị kim nhọn ám, kamikakushi… Tất cả đều do con người đứng sau.

Takatsuki đặt ly của mình xuống một cái cạch. Đặt một tay lên bàn, thầy chống cằm lên cánh tay đó. Đôi mắt màu nâu của thầy nhìn vào khoảng không. Cậu không thể biết được thầy đang nhìn lại quá khứ của mình hay đang nhìn hàng gáy sách phía trước mắt.

“Đằng sau sự sản sinh của những câu chuyện kì bí, thường là những vụ án quá ghê rợn để kể ra. Con người tìm sự bình yên trong việc biến chúng thành truyền thuyết hoặc truyện kể.”

Những chuyện đau lòng ngoài đời thật trở nên dễ chịu hơn thông qua giả tưởng.

Để chúng ta có thể tận hưởng những câu chuyện tách biệt với mình.

Đó là lý do thế giới này tràn ngập những truyền thuyết, những câu chuyện cổ tích.

Phần lớn người sẽ không mảy may quan tâm đến sự thật ẩn sâu trong chúng.

Song…

“Văn học dân gian là ngành học chuyên nghiên cứu sự thật đứng sau sự sản sinh của những truyền thuyết và câu chuyện ấy. Nghĩa là, chúng ta phải tìm hiểu sự thật được chôn giấu trong một câu chuyện. Nếu vậy thì, bằng cách tìm ra chân tướng của những vụ án tương tự, thầy sẽ tìm được sự thật đứng sau vụ việc của mình. Và cả… Những gì đã xảy ra với em nữa, Fukamachi-kun.”

Takatsuki nói.

“Những gì đã xảy ra với mắt thầy, với lưng thầy… Với tai em. Chúng ta không thể quay về như trước. Dù có tìm ra chân tướng thì cũng đã quá trễ để thay đổi được gì. Ít nhất thì có Kenji nghĩ vậy, cậu ấy cũng từng khuyên thầy rồi. Nhưng… Được biết vẫn hơn. Nếu phải lảng tránh sự thật mà sống thì chẳng thà thầy tự móc mắt mình ra.”

Vẫn đang chống cằm, thầy hướng mắt nhìn về phía Naoya.

“Em nghĩ sao, Fukamachi-kun?”

“Nghĩ sao là sao…”

“Em có muốn biết sự thật về lễ hội em tham gia năm mười tuổi không?”

Sự thật đằng sau lễ hội của người chết.

Bốn năm sau đó, đến tận khi bà mất, Naoya vẫn đến thăm nhà bà hằng năm. Nhưng chưa một lần nào cậu được trải nghiệm lại lễ hội đếm ấy, có hỏi bà ngoại hay họ hàng cũng không nhận được thêm thông tin gì. Có lẽ bà cậu biết gì đó, nhưng bà chỉ nói “Cháu không nên biết thì hơn.”

Cậu đã nghĩ mình sẽ không bao giờ biết được sự thật.

Nhưng, nếu như…

Cùng với người này… Cùng với Takatsuki, có lẽ cậu sẽ được biết.

“Thầy sẽ tiếp tục nghiên cứu để tìm được sự thật. Nếu có thể, thầy mong Fukamachi-kun sẽ giúp thầy. Thầy không ép em đâu, em cũng biết chuyện có thể trở nên nguy hiểm mà. Nhưng… Nếu em chịu ở cạnh thầy thì thầy sẽ vui lắm. Có lẽ có những điều chỉ những người đã gặp siêu nhiên thật như chúng ta mới hiểu được.”

Ôi, Naoya nghĩ.

Ôi, quả đúng như lời Ruiko nói.

Có lẽ Takatsuki thật sự là một thiên thần bị đày xuống trần gian.

Lời mời này đâu khác gì lời mời của quỷ dữ đâu. Thầy nói với Naoya — người lẽ ra phải cô độc cả đời — rằng có “đồng loại” của cậu đang ở đây.

Làm gì có ai cưỡng lại được chứ?

Naoya đặt chiếc ly đang cầm trên tay xuống.

Cậu nhìn chiếc ly hình Phật sặc sỡ rồi lại nhìn Takatsuki.

“Nếu được thì… Lần tới em muốn tự đem theo ly riêng ạ.”

“Ế?”

“Em muốn uống cà phê trong ly không in hình Phật ạ.”

Takatsuki hạ tay xuống. Thầy hơi nghiêng người về phía Naoya, nhìn chằm chằm vào cậu.

Nhìn thấy biểu cảm đó, Naoya nghĩ “Cái người này hồi hộp hơn mình nghĩ. Dù ngoài miệng thì giả bộ ‘Thầy không ép em đâu.’

“Em…cũng muốn biết. Những chuyện đã xảy ra với em, và những chuyện đã xảy ra với thầy. Toàn bộ.”

“Fu-Fukamachi-kun!”

Ánh mắt Takatsuki toả sáng. Đây rồi. Nụ cười tựa chú golden retriever. Nụ cười thân thiện, hoà đồng, vui sướng đến mức không thể kìm lòng.

“Vậy thì, Fukamachi-kun này… Ừmmm, vậy thì từ giờ trở đi cũng mong được em giúp đỡ nhé!”

Takatsuki chìa tay phải ra. Naoya nghĩ thói quen xâm phạm không gian riêng của người khác, có dịp là muốn bắt tay bắt chân là từ việc thầy sinh sống ở nước ngoài.

Người Nhật không có văn hoá bắt tay đâu. Nghĩ rồi, Naoya cũng nắm lấy tay Takatsuki.

“Em biết rồi. Mong thầy chiếu cố em.”

Naoya nghĩ thầm trong bụng, cậu sẽ mang theo cái ly cậu từng mua vì trên ly có hình chú chó khiến cậu nhớ đến Leo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Căn hộ ở đây là "mansion - マンション" aka căn hộ cao cấp nhưng hơi dài dòng nên mình dịch rút gọn.
Căn hộ ở đây là "mansion - マンション" aka căn hộ cao cấp nhưng hơi dài dòng nên mình dịch rút gọn.
[Lên trên]
Có lẽ là trò đùa bắt nguồn từ bộ manga "Kinnikuman キン肉マン" khi nhân chính của truyện có nguyên chữ niku - 肉 trên trán.
Có lẽ là trò đùa bắt nguồn từ bộ manga "Kinnikuman キン肉マン" khi nhân chính của truyện có nguyên chữ niku - 肉 trên trán.
[Lên trên]
Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng ăn, một bếp.
Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng ăn, một bếp.