Tập 01: Dệt nên những lời dối trá

Chương 14: Bạch

Chương 14: Bạch

Buổi sáng ngày thường, bệnh viện tương đối yên tĩnh. Vài bệnh nhân mặc đồ bệnh nhân ngồi gần sảnh, thỉnh thoảng có bác sĩ vội vã đi ngang qua.

Đây là lần đầu tiên Lạc Linh bước vào bệnh viện trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, nhưng dù vậy, nơi này vẫn rất quen thuộc đối với cô.

Trong những tháng mắc căn bệnh kỳ lạ ấy, bệnh viện gần như đã trở thành ngôi nhà thứ hai của cô.

“Mình nhớ… người phụ nữ điên kia là bệnh nhân của Lý Thiên Minh, hẳn là ở tầng ba…”

Lạc Linh cẩn thận hồi tưởng. Cô không tiếp xúc nhiều với người phụ nữ điên kia, chỉ biết bà ta cũng là bệnh nhân của Lý Thiên Minh.

Dĩ nhiên, sai khi biết được sự thật, Lạc Linh hiểu rằng người phụ nữ đáng thương ấy… rất có thể chỉ là nguồn dinh dưỡng cho [Đứa Trẻ Của Dòng Sông Lãng Quên].

Nghĩ đến khả năng tệ hơn, có lẽ bà ta đã phát điên nửa chừng vì Lý Thiên Minh dùng con của bà làm quỷ nhi.

Dù thế nào đi nữa, Lý Thiên Minh đã chết, bà ta hẳn cũng có thể được yên nghỉ.

Sau khi vào bệnh viện, Lạc Linh lại thử liên lạc với Kỷ Anh, nhưng vẫn không có hồi âm.

Không rõ là Kỷ Anh đang thử thách cô thông qua [Đứa Trẻ Của Dòng Sông Lãng Quên], hay thực sự bận việc khác, dù sao thì hiện tại cô cũng chỉ có thể một mình đối mặt với [Đứa Trẻ Của Dòng Sông Lãng Quên].

Lạc Linh đi về phía thang máy, thu hút ánh nhìn của vài bệnh nhân. Dáng vẻ một thiếu nữ trẻ tuổi với đường nét nổi bật và mái tóc dài trắng như tuyết thật khó mà không gây chú ý.

Ngay cả bác sĩ và y tá đi ngang qua cũng không khỏi liếc nhìn thêm một lần, ánh mắt dừng lại nơi mái tóc trắng của cô. Màu tóc nhợt nhạt như vậy, hẳn là do bạch tạng chăng?

Tuy nhiên, có lẽ vì môi trường bệnh viện, không mấy ai chủ động tiếp cận. Cô nhanh chóng lên tầng ba và tìm thấy nơi quen thuộc.

Phòng làm việc của Lý Thiên Minh.

Tất nhiên, hiện giờ người trực phòng đã là một bác sĩ khác: một ông lão ngoài sáu mươi, cái đầu hói bóng loáng như minh chứng cho thâm niên hành nghề.

Lạc Linh nhận ra ông, đó là trưởng khoa Lý của khoa Thần kinh.

Trưởng khoa Lý từng có mặt trong những lần khám trước của cô, một ông lão nghiêm nghị nhưng hiền hậu.

Có vẻ sau khi Lý Thiên Minh qua đời, ông tạm thời tiếp quản vị trí này.

Chỉ là… dù Lạc Linh từng tiếp xúc với trưởng khoa Lý nhiều lần, hiện tại ngoại hình cô đã khác, e rằng ông sẽ không nhận ra.

Khi Lạc Linh còn đang suy nghĩ xem nên hỏi về phòng bệnh của người phụ nữ điên thế nào, trưởng khoa Lý đã chú ý đến cô và ngạc nhiên lên tiếng:

“Tiểu cô nương, cháu đi nhầm chỗ rồi. Đây là khoa Thần kinh tầng ba, khoa Da liễu ở tầng năm.”

Lạc Linh sững người. Khoa Da liễu? Cô thì liên quan gì đến khoa Da liễu?

Ngay sau đó, cô nhìn mái tóc trắng dài của mình và lập tức hiểu ra ý của Trưởng khoa Lý.

“Thưa bác sĩ, cháu không bị bạch tạng.” Lạc Linh giơ tay vén tóc ra sau tai, có phần ngượng ngùng. “Cháu đến tìm một người ở khoa Thần kinh…”

“Không phải sao?”

Trưởng khoa Lý cau mày, đặt bút xuống, nghiêm giọng nói: “Tuổi còn nhỏ mà đã nhuộm tóc? Lại còn nhuộm nhiều thế này… Bố mẹ cháu đâu?”

Là một bác sĩ kỳ cựu, giọng điệu của ông mang tính giáo huấn rất tự nhiên, khiến Lạc Linh chỉ có thể cười khổ. Cô không ngờ rắc rối đầu tiên khi ra ngoài một mình với diện mạo mới lại là chuyện này.

“Cha mẹ nào mà vô trách nhiệm thế? Thuốc nhuộm tóc gây hại cho tóc và da đầu trẻ con biết bao, chưa nói đến lượng thuốc cần để nhuộm nhiều như vậy…”

Trưởng khoa Lý lẩm bẩm, đồng thời quan sát mái tóc của Lạc Linh thật kỹ. Dù vẻ mặt nghiêm khắc khiến người ta e ngại, nhưng lời nói lại ẩn chứa sự quan tâm.

“Thưa bác sĩ, đây là tóc tự nhiên, thật sự là như vậy ạ.” Lạc Linh vội nói, rồi do dự một chút mới hỏi. “Cháu đang tìm một bệnh nhân do bác sĩ Lý phụ trách.”

“Bệnh nhân của Thiên Minh?”

Trưởng khoa Lý ngừng lời, lộ vẻ kinh ngạc.

Lạc Linh gật đầu.

“Vâng.”

Trong đôi mắt đã đục mờ của Trưởng khoa Lý thoáng qua một tia buồn bã, nhưng rất nhanh ông lấy lại bình tĩnh. “Bệnh nhân của Thiên Minh hiện giờ đều do tôi tiếp nhận. Cháu đang tìm ai?”

Thấy Lạc Linh không có vẻ là một đứa trẻ được nuông chiều, sắc mặt Trưởng khoa Lý trở nên nghiêm túc hơn.

Có những người vì nhiều nguyên nhân mà trông trẻ hơn tuổi thật. Với tư cách một bác sĩ, ông đã gặp không ít trường hợp như vậy.

“Một… dì, ôm theo một đứa bé.” Lạc Linh cố gắng miêu tả người phụ nữ điên một cách nhẹ nhàng nhất. “Cao khoảng chừng này, tinh thần không ổn định…”

“Hoàng Tú Cần?” Nghe mô tả của Lạc Linh, trưởng khoa Lý lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt kích động. “Cháu là người nhà của bà ấy sao? Con cái? Hay họ hàng?”

Không trách Trưởng khoa Lý phản ứng mạnh như vậy. Người phụ nữ điên ấy đã sống hay nói đúng hơn là lưu lại trong bệnh viện từ năm ngoái đến nay.

Họ không tra ra được bất kỳ thông tin nào về thân phận của bà. Tinh thần lúc tỉnh lúc điên, nhưng dù thế nào bà cũng ôm chặt đứa con đã chết, không chịu buông, mặc cho thi thể dần phân hủy và bốc mùi.

Chủ yếu là vì Lý Thiên Minh, người phụ trách điều trị cho Hoàng Tú Cần, có lòng nhân hậu, sẵn sàng gánh một phần chi phí điều trị, cộng thêm áp lực dư luận, nên bệnh viện mới chăm sóc bà ta suốt thời gian dài như vậy.

Thế nhưng, hơn một năm qua, không ai ở huyện Giang Thành có thể xác định được lai lịch của bà.

Giờ đây, Lý Thiên Minh lại bị giết hại một cách bí ẩn, thi thể bị phanh thây rồi vứt ở một nơi hoang dã, khiến vấn đề nan giải này càng thêm phức tạp.

Nếu tình trạng của bà không đột nhiên cải thiện trong hai ngày gần đây… bệnh viện đã bắt đầu cân nhắc việc áp dụng các biện pháp cưỡng chế cần thiết đối với Hoàng Tú Cần.

Trưởng khoa Lý vốn đang đau đầu không biết xử lý thế nào với người phụ nữ nửa tỉnh nửa điên ấy. nên sự xuất hiện của Lạc Linh quả thực là một bất ngờ đáng mừng.

Nhưng rất nhanh, ông nhận ra vẻ mặt bối rối của Lạc Linh và hiểu rằng mình đã quá thất thố. Ông ho khẽ vài tiếng rồi nói:

“Tiểu cô nương, cháu là người nhà của bệnh nhân sao?”

“Dạ không ạ.”

Lạc Linh lắc đầu.

Biểu cảm đầy hy vọng trên mặt trưởng khoa Lý lập tức tan biến, thay vào đó là vẻ thất vọng.

“Được rồi.”

Ông ổn định lại cảm xúc rồi hỏi: “Vậy cháu có thể nói cho ông biết vì sao lại tìm bà ấy không?”

“Có thể cháu biết bà ấy, nhưng không chắc chắn lắm, nên muốn hỏi thử.” Lạc Linh đáp. Đây là lý do cô đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Không còn sự hậu thuẫn của Lý Thiên Minh, bệnh viện chắc chắn muốn sớm giải quyết gánh nặng này, nên họ sẽ nắm lấy bất kỳ tia hy vọng nào

Huống chi, ai lại có động cơ xấu với một người phụ nữ điên cơ chứ, nhất là khi đối phương còn là một cô gái trẻ trông ngây thơ, vô hại?

“Thật sao?”

Gương mặt trưởng khoa Lý lại sáng lên.

“…Cháu không chắc.”

Trưởng khoa Lý cau mày, suy nghĩ một lúc, cuối cùng thở dài.

“Về nguyên tắc, bệnh viện không cho phép người không phải thân nhân thăm bệnh, nhưng… trường hợp của bà Hoàng thì đặc biệt.

“Thế này đi, cháu để lại thông tin, tôi sẽ nhờ y tá dẫn cháu đến gặp bà ấy, đừng ngạc nhiên như vậy. Thành thật mà nói, bệnh viện cũng hy vọng bà Hoàng có thể… được xuất viện.”

Trưởng khoa Lý xoa xoa sống mũi, có phần lúng túng. “Nếu cháu thực sự quen biết bà ấy hoặc người thân của bà ấy thì tốt quá.”

“Có lẽ vậy.”

Lạc Linh đáp một cách mơ hồ.

Dù đây không phải mục đích chính của cô, nhưng chỉ cần giải quyết được căn nguyên [Đứa Trẻ Của Dòng Sông Lãng Quên] thì mọi chuyện khác tự khắc sẽ đâu vào đó.

Nhìn tờ đơn đăng ký thăm bệnh mà trưởng khoa Lý đưa cho, Lạc Linh do dự giây lát rồi ký tên:

Bạch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!