Tập 01
Question 2 - Buổi học ngoại khóa về Sóng điện siêu cao áp
1 Bình luận - Độ dài: 10,505 từ - Cập nhật:
Học viện Mino là cơ sở chuyên đào tạo Thức giả. Tuy nhiên, mọi hoạt động có liên quan đến việc tùy ý sử dụng Dị năng ở bên trong khuôn viên của ngôi trường này đều bị cấm. Bởi vì nếu xảy ra xung đột năng lực giữa các Thức Giả, thì phòng học và cơ sở vật chất của học viện dễ dàng bị thổi bay một hai cái là không thể tránh khỏi. Vì lý do đó nên những trận đấu tập giữa các học sinh sẽ được tổ chức ở một địa điểm nhất định đã được chuẩn bị trước. Và địa điểm được chọn cho trận đấu sắp xảy ra cũng là một trong số đó, một sân vận động có mái vòm.
Những bức tường bao lấy toàn bộ khuôn viên sân vận động được gia công bằng một kỹ thuật đặc biệt để đảm bảo Dị Năng của các Thức Giả không làm ảnh hưởng đến khu vực ở bên ngoài. Ở chính giữa sân vận động là một sàn đấu với chi chít những vết trầy xước, có lẽ vì đã được sử dụng quá nhiều.
“Đây là thật sao…”
“Gì chứ, vẻ mặt ngạc nhiên đó là sao?”
Đang ngồi trên băng ghế ở bên cạnh sàn đấu không ai khác ngoài Gakuto và Amane. Khi Gakuto lên tiếng hỏi Amane một câu, lập tức cậu nhận lại một ánh nhìn lạnh lẽo:
“Tất nhiên rồi…Tôi chưa bao giờ nghe qua về sàn đấu tập dành cho Thức Giả cả.”
“Trong học viện này, để phân thắng bại với nhau tất nhiên là phải thông qua quyết đấu. Mà cô thật sự ghét chiến đấu đến vậy sao? Trong vụ đó cô đã thể hiện ra một loại sức mạnh kinh hồn cơ mà.”
“Không phải thế, chỉ là…tôi ghét việc phải sử dụng năng lực đó.” Amane ôm đầu, phụng phịu trả lời.
Amane cúi gằm mặt, rồi sau một hồi ủ dột, cuối cùng cô cũng thở ra một cái và ngẩng đầu lên nhìn Gakuto, trong ánh mắt dường như vẫn còn đọng lại một chút cảm giác lạnh lùng khi nãy.
“Tự nhiên chuyện thành ra thế này, hay là chúng ta…không đấu nữa? Tôi để cho cậu thắng cũng được.”
“Giữa ban ngày ban mặt dàn xếp tỷ số à? Xin lỗi nhưng chuyện đó là không thể, cô thử nhìn xem ở đây có bao nhiêu khán giả làm chứng.”
“Haizzzzzzzzzzzz...Thế giới này cũng thật là khắc nghiệt với mình quá đi.” Amane thở dài ôm đầu, mặt buồn thườn thượt.
Vây quanh sàn đấu ở chính giữa sân vận động là khán đài dành cho người đến xem. Lẽ ra vào ngày Thứ Bảy không có tiết học như hôm nay thì không ai đến khu vực này trừ những học sinh chăm chỉ cần địa điểm để tập luyện. Thế nhưng mà khán đài đó hiện nay lại đang chật kín vì có quá nhiều khán giả, chủ yếu là học sinh của học viện, đếm sơ sơ chắc cũng không dưới ba trăm người.
Từ khắp các phương hướng của khán đài liên tục vọng đến những tiếng ồn, khí thế hừng hực này làm người ta liên tưởng đến không khí của một trận đấu bóng chày.
“Nhìn số lượng khán giả kìa, rốt cuộc tại sao họ lại-“
“Kaimori!”
Đột nhiên có một tiếng rống vang lên làm át đi tiếng ồn trong sân vận động. Và rồi sau đó, từ khắp mọi nơi những tiếng hò reo cũng tới tấp vọng đến như được mùa.
“Thể hiện đi! Để xem thực lực của nhà Kaimori đến đâu!”
“Có thật là tiểu thư của gia tộc Kaimori ra quyết đấu không vậy? Đây là lần đầu tiên tôi được diện kiến đó! Thật tuyệt vời!”
“Không biết cô ta có năng lực gì nhỉ, thật là tò mò!”
“...”
Hầu hết những tiếng hò reo đều có cùng một nội dung như thế. Kể cả người ít nghe ngóng người khác nói chuyện như là Gakuto cũng đã bắt đầu hiểu ra sự tình.
“Xem ra tất cả bọn họ đều đến để xem cô thi triển sức mạnh đấy.”
“Kh...” Amane mấp máy môi như định nói gì đó,
“Mấy cái người này cũng thật là, cả cậu nữa...Chả lẽ nhà Kaimori là thứ quý hiếm đến vậy ư?”
“Ừ, quý hiếm thật mà.”
Gakuto thẳng thắn trả lời. Cậu nói không sai, đối với dân chúng phổ thông mà nói thì nhà Kaimori không khác gì những vị thần tiên sống ở trên mây.
Thế nhưng mà, cùng với những tiếng hò reo cổ vũ khích lệ, cũng có không ít những câu khó nghe.
“Cố lên nhé, cái đồ bị đuổi khỏi gia tộc!”
“Hahaha, nếu mà thua ở đây thì tên tuổi nhà Kaimori cũng sẽ bị vấy bẩn đấy.”
Sau tràng cười nhạo đó, kết quả là những tiếng chế giễu cũng vang lên ngày càng nhiều.
Trước những lời lẽ đầy ác ý đó, Amane chỉ khẽ chau mày một cái mà không có phản ứng nào khác, còn Gakuto thì “ồ” lên một cái.
“Hàng hiếm như cô, lẽ nào lại để tâm đến mấy câu cà khịa như thế?”
“Hả? Yên tâm đi. Đối với tôi chúng chẳng khác gì tạp âm cả.” Amane bình thản trả lời.
Trong câu trả lời của Amane chẳng có vẻ gì là nói dối, tinh thần của cô coi vậy mà lại rất kiên cường.
“Vậy mà mỗi khi tôi nói một câu thì cô lại phát hỏa lên được ngay.”
“À, vì cậu đáng ghét ở một trình độ cao hơn nhiều.”
Amane lườm Gakuto, câu này của cô cũng chẳng có vẻ gì là nói dối.
“Ơ kìa…?”
Trong khi hai người đang lời qua tiếng lại thì đột nhiên từ phía sau có một giọng nói run run truyền đến. Cả hai quay lại, phát hiện ra ở đó có một nữ sinh nhìn hơi hơi quen thuộc đang đứng.
Chính là nữ sinh bị quấy nhiễu ở sảnh học viện hôm nay.
Nữ sinh nhìn Gakuto một lượt, trên mặt cô thấp thoáng nở một nụ cười tươi tắn.
“A, đúng là bạn…Chính là người lúc nãy…Này, thành thật cảm ơn bạn rất nhiều.”
Thấy nữ sinh lật đật cúi đầu cảm ơn mình, Gakuto ôn tồn cười nói:
“Không cần phải cảm ơn. Không biết sau hôm nay bạn có nhã hứng bắt cặp với tôi không nhỉ?”
“À, cái đó thì…À mà mình tên là Ukita Komachi.”
“Ồ, một cái tên rất hay. Tên của bạn giống với tên của một võ tướng rất mạnh thời chiến quốc.
“À, có lẽ thế...”
“Mà tại sao bạn lại có mặt ở đây?”
“À, tại sao ấy nhỉ...Đúng rồi, mình quên béng đi mất.”
Komachi đột nhiên ngẩn người ra, rồi sau đó một mạch chạy thẳng lên sàn đấu. Cô đứng đó nhìn quanh các khán đài một vòng, rồi không hiểu từ đâu lôi ra một cái micro và bắt đầu nói:
“A, xin lỗi đã để mọi người phải chờ! Cho phép chúng tôi được tiến hành trận đấu của ngày hôm nay!”
Giọng nói của Komachi vang vọng khắp sân vận động, át đi tiếng hò reo của tất cả khán giả. Lời thông báo của cô làm cho bọn họ càng thêm hưng phấn.
Hóa ra Komachi chính là người dẫn chương trình.
“Xin được giới thiệu...Tôi là Ukita Komachi, thành viên câu lạc bộ báo chí, là người phụ trách dẫn chương trình. Và hôm nay chúng ta còn có một vị trọng tài rất đặc biệt, đó chính là thầy hiệu trưởng!”
Dứt lời, Komachi chỉ tay về một băng ghế ở gần sàn đầu, tại đó chính là Banyu đang ngồi vắt chéo chân rất khoan thai. Ông đưa tay vẫy chào khán giả, trông có vẻ rất nhàn nhã.
Và khâu chuẩn bị cho trận đấu đến đó cũng là đã hoàn thành.
“Vậy thì...Xin mời hai đấu thủ của chúng ta về vị trí xuất phát của mình.”
“Này, cho phép tôi phát hết lực nhé, cũng đừng có mong tôi sẽ nương tay.”
“Hết lực? Ừ thì...hết lực.”
Amane nở một nụ cười khô khốc đáp lại sự hăng hái của Gakuto. Cô không cảm thấy có chút động lực nào để thi đấu cả.
“Tôi cũng không biết nữa...chắc là không thể được...tôi thật sự không muốn đấu.” Amane nói.
“Hở? Cô nghiêm túc một chút đi có được không? Cứ thế này thì kể cả tôi cũng mất hứng.”
Cứ tình hình này thì không thể nào có một trận đấu thật sự ra trò. Một cảm giác sợ sệt nhè nhẹ dâng lên trong đầu Amane, dồn ép cô bước về phía trước. Sau một hồi ngại ngùng và bối rối, cuối cùng hai người cũng miễn cưỡng bước lên sàn đấu.
“Cho phép tôi được giới thiệu về các đấu thủ một chút...Đầu tiên là...lớp Ba năm Nhất, Kaimori Amane!”
Sau lời giới thiệu đó, khắp các khán đài vang lên những tiếng hò reo dữ dội, đây là bằng chứng cho thấy tất cả sự chú ý của những người đến xem đều đổ dồn vào Amane.
“Như mọi người đã biết, cô ấy chính là tiểu thư của nhà Kaimori. Cấp độ Dị Năng là...5!”
“Ồ, quả nhiên là cô sở hữu Dị Năng cấp cao, có điều cách sử dụng thì...”
“...Để tôi yên đi.”
Gakuto nhìn thẳng Amane lên tiếng khen ngợi, thế nhưng cô lại ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.
Dị Năng được chia thành nhiều cấp độ khác nhau, cấp độ đó được xét dựa trên những tiêu chí như uy lực tàn phá, thời gian có hiệu quả, cự ly và cả khả năng ứng dụng nữa. Dựa theo quy chuẩn phân cấp chi tiết được quốc tế quy định, Dị Năng được phân chia thành nhiều cấp bậc.
Một học sinh cấp ba thông thường sẽ có Dị Năng đạt cấp 2 hoặc cấp 3, vì vậy có thể nói Dị Năng cấp 5 như của Amane là rất hiếm.
“Đối thủ của Amane chính là Shindo Gakuto của lớp Một năm Nhất. Cấp độ Dị Năng của cậu ta là…ủa?”
Komachi giới thiệu về Gakuto đến nửa chừng thì bỗng dưng khựng lại, sau đó cô còn trực tiếp chạy đến bên cạnh Banyu và hỏi nhỏ “Thưa thầy, cái này có phải là thật không ạ?” Trong khi chuyện đó đang diễn ra, tiếng xôn xao bắt đầu vang lên từ các khán đài, có lẽ là khán giả đang tra cứu thông tin về Dị Năng của Gakuto. Amane đang đứng ở một bên cũng nhíu mày một cái.
Nhưng rồi Komachi cũng quay lại sàn đấu, cô hắng giọng một cái rồi lên tiếng:
“À vâng…Thành thật xin lỗi mọi người. Trước tiên thì…thầy hiệu trưởng đã cung cấp cho tôi một số thông tin, cụ thể là như sau. Shindo Gakuto, cấp độ Dị Năng của cậu ấy là…”
Trong không khí, dường như có thể cảm nhận rõ rệt sự hồi hộp chờ nghe câu trả lời của khán giả
“Là 1.”
“Hảaa!?”
Không chỉ có Amane, mà đông đảo khán giả cũng đồng loạt kêu lên thất thanh. Chính xác hơn là trong sân vận động lúc này, ngoại trừ Banyu đang tủm tỉm cười ra thì không có ai là không xì xào bàn tán cả.
Gakuto thì vẫn cứ ung dung đứng bất động ở đó, cậu khẽ gật đầu một cái.
“Đúng là cấp độ Dị Năng của tôi là 1, việc đó có vấn đề gì sao?”
“Cấp 1…Tức là uy lực chỉ ở mức miễn cưỡng được chấp nhận là Dị Năng!”
Amane sững sờ kêu lên, giọng nói của cô vang vọng khắp sân vận động.
Dị Năng cấp 1, tức là những năng lực với tính ứng dụng và uy lực vô cùng thấp, ví dụ như phóng ra tia lửa chỉ bằng lửa của một que diêm. Có thể nói những Thức Giả có Dị Năng cấp 1 thì tính ra cũng không khác biệt là mấy so với người bình thường.
“Có đùa không vậy!? Chẳng phải yêu cầu đầu vào tối thiểu của học viện này là Dị Năng cấp 2 hay sao?”
“Với quyền hạn của cha nuôi của tôi thì việc cho tôi nhập học đâu thành vấn đề, phải không hả Ông Già!?”
![]()
“Thằng nhóc này là người quen của ta, cho nên việc du di cho nó nhập học cũng không phải là không thể, ha ha.”
“Như vậy cũng được sao!?”
Banyu cười cười nhìn Gakuto đang làm dấu chữ V với mình, còn Amane thì có vẻ đã á khẩu.
Những người mang Dị Năng cấp 5 như Amane được gọi là “Thiên tài địa bảo” và có nghĩa vụ phải nhập học vào những ngôi trường đào tạo Thức Giả, còn Dị Năng cấp 1 thì đúng là ở vị thế hoàn toàn đối lập.
Khán giả trong sân vận động sửng sốt là chuyện đã đành, cả Komachi cũng gần như trợn tròn mắt, bối rối không biết phải làm thế nào.
“Ừm…Bị nắm thóp rồi. Thôi dù sao cũng cất công đến đây, hay là để tôi tự giới thiệu một chút nhé?”
“Hả? Ơ…À…Cái đó…”
Gakuto mượn micro của Komachi, nhưng cậu chưa nói vội mà nhìn một vòng quanh các khán đài trước, bộ dạng rất thư thái. Thế rồi, giống như nhân vật chính của chương trình, Gakuto ưỡn ngực, giang rộng hai cánh tay và bắt đầu cất tiếng:
“Alo, mọi người có nghe rõ không! Hỡi quần chúng tầm thường, tên của tôi là Shindo Gakuto! Dị Năng của tôi có tên là ‘Học và chỉ học’. Mục đích cao quý của tôi chỉ có một, và nó cực kỳ đơn giản!”
Amane và các khán giả đều ngạc nhiên đến mắt chữ A, mồm chữ O, duy chỉ có Banyu là đang cố gắng nhịn cười nhìn Gakuto độc diễn.
Rồi sau đó Gakuto lôi từ trong túi áo của mình ra một cây bút máy, đó chính là vật bất ly thân Linh Cụ của cậu. Cậu chĩa nó về phía Amane và hét lớn:
“Trở thành Anh hùng chính thức số một! Xin hết!”
Im phăng phắc.
Bỗng dưng, một sự im lặng đến lạnh sống lưng bao trùm lên các khán đài. Mọi người đều nhìn Gakuto chằm chằm, đâu đó dường như còn nghe được cả tiếng nuốt nước bọt. Có cảm giác khoảnh khắc im lặng ấy dài như hàng tiếng đồng hồ, thế rồi đột nhiên nó bị phá vỡ.
Những gì xảy ra tiếp theo giống như một cơn bão ập đến. Hàng loạt tiếng la hét, phỉ báng và những tràng cười khinh bỉ bắt đầu vang lên. Dường như vào lúc đó mọi suy nghĩ ác ý đều được trút lên Gakuto.
“Gì chứ? Dị Năng cấp 1 mà cũng đòi làm Anh hùng, có khoa trương quá không vậy!”
“Không chỉ muốn làm Anh hùng, mà còn muốn là người mạnh nhất...?”
“Hô hô, chỉ bằng vào việc học ư? Chả hiểu thằng này đang nói cái gì!”
Tất cả mọi người đều cho rằng Gakuto đang bốc phét, không một ai tin vào điều cậu nói cả. Thế nhưng cậu đã quá quen với những chuyện vụn vặt như thế này rồi.
“...Ba năm.” Gakuto giơ ba ngón tay lên.
Mấy lời đao to búa lớn rất khó nghe. Lời nói mà không đi cùng với kết quả thì không thể thu phục được lòng người. Gakuto hiểu rõ điều đó nên trong lòng cậu vẫn rất bình thản.
“Hãy cứ chống mắt lên mà xem. Trong thời gian ở học viện này, tôi sẽ chứng minh điều đó với mọi người!”
Cơn ầm ĩ của khán giả bỗng dưng dừng lại, thay vào đó là một bầu không khí cực kỳ phản cảm và lúng túng bao trùm lấy toàn bộ sân vận động.
Việc mọi người có phản ứng như thế cũng là điều dễ hiểu, Gakuto có làm được điều hắn nói hay không thì chưa biết, nhưng cái tên năm Nhất này chắc chắn đang nghiêm túc, không thể nhầm lẫn được. Đến cả Amane cũng đang tròn mắt và há hốc mồm vì sốc, nhưng rồi sau khi im lặng một hồi lâu, cuối cùng cô cũng run run lên tiếng:
“Cậu...cậu đang nói thật ư?”
“Đương nhiên là thật. Chính vì mục đích đó mà tôi mới năn nỉ Ông Già đặc cách cho mình vào học viện này.”
Rồi Gakuto hét lên, như muốn thổi bay sự im lặng đến căng thẳng giữa hai người.
“Tôi sẽ làm được. Bắt đầu từ Dị Năng cấp 1, tôi sẽ đột phá thành kẻ mạnh nhất!”
Dứt lời, cậu nhìn Amane, cười khinh khỉnh nói:
“Nhìn lại cô đi, một người mang Dị Năng cấp 5 vậy mà chỉ nghĩ đến chuyện chạy trốn, đúng là không thể hiểu nổi!”
“...!”
Vai của Amane run run, đó là một lời khiêu khích rõ ràng.
“Ồ? Phản ứng này là sao?”
Gakuto vốn cho rằng cô nàng sẽ lại ngay lập tức phát hỏa và nói gì đó để phản biện mình. Thế nhưng phản ứng của Amane lại trái ngược hoàn toàn so với những gì cậu đã đinh ninh.
Amane cắn chặt môi, hai bàn tay đã nắm chặt đến mức trắng bệch ra vì máu không luân chuyển đến được. Trên gương mặt đang méo xệch của cô là những biểu cảm hết sức phức tạp, tức giận có, đau khổ có… Thật tình mà nói thì chính cô cũng không hiểu ngọn nguồn của những cảm xúc ấy là từ đâu ra, chỉ có một điều chắc chắn, đó là từ bầu không khí hiện tại có thể thấy được rằng chúng sẽ còn phát triển thành những cảm xúc mãnh liệt hơn nữa.
Giống như là…một mặt biển phẳng lặng trước khi cơn bão ập đến vậy.
“Những câu như vậy…không phải để cho một người có Dị Năng cấp 1 như cậu nói ra.”
Cuối cùng thì Amane cũng đã lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ và có phần hòa hoãn. Tuy nhiên giọng nói nhỏ nhẹ đó lại có cảm giác như đã vang đi khắp mọi ngóc ngách của sân vận động.
“Kẻ mạnh nhất ư? Đó cũng không phải một từ mà một người có thể thoải mái nói ra miệng như vậy.”
Khóe miệng của Amane hơi nhếch lên cười, cô nhìn thẳng vào mặt Gakuto nói tiếp:
“Trên đời này chỉ có một nhóm nhỏ người có tư cách mơ đến tầm cao đó. Một là bẩm sinh đã có năng lực cực mạnh, hai là xuất thân từ đại gia tộc, ba là mang trong mình chí lớn…Những phẩm chất đó khiến cho người khác bị lu mờ. Thế giới này tàn khốc như vậy đấy. Dị Năng cấp 1 như cậu thì có những tư cách đó hay không…chẳng lẽ bản thân cậu không biết?”
Nói bấy nhiêu chỉ trong một hơi, thế nhưng Amane vẫn chưa nói xong, cô tiếp tục bồi thêm một gáo nước lạnh nữa.
“Tôi nói những điều này không phải để tổn thương cậu. Nhưng thật lòng thì…tôi khuyên cậu nên từ bỏ ước mơ hão huyền đó trước khi bị thực tại đánh gục đi.”
“Hừm. Không ngờ cô cũng có một mặt này cơ đấy…” Gakuto nói.
Không biết có phải những lời nói bén nhọn của Amane đang thấm vào cậu hay không, chỉ biết sau đó cậu lại giơ ngón trỏ lên và chỉ vào mặt Amane.
“Không phải cô từng nằm mơ thấy mình trở thành kẻ mạnh nhất hay sao…Vậy mà lại đi khuyên người khác từ bỏ ư?”
“C-c-cái đó không liên quan đến cậu!!”
Tiếng la oai oái của Amane vang đến tận trần sân vận động, đó không đơn thuần chỉ là giọng nói, mà còn là năng lượng mạnh mẽ của cậu. Những bức tường chống đỡ mái vòm của sân vận động như thể vừa rung rinh một chút, đâu đó có cả bụi rơi xuống. Dẫu vậy thì đối với Gakuto, tiếng la đó khi vào tai cậu lại chẳng khác gì một lời khẳng địch chắc nịch.
“Vậy sao? Vậy thì hãy nói cho tôi biết, chuyện gì đã khiến cô trở thành một con người bạc nhược như hiện giờ. Phải chăng là một lần nếm trải thất bại?”
“Nếu thế thì để tôi đánh bại cô ở đây và chứng minh cho cô thấy, rằng ước mơ của tôi một lúc nào đó cũng sẽ thành hiện thực!”
“Đã vậy thì...tôi sẽ là người đập nát cái giấc mơ đó.”
Amane nhè nhẹ thở ra một hơi, rồi đưa dạng chân rộng bằng vai. Xung quang cơ thể cô bắt đầu xuất hiện tiếng nổ lốp đốp giống như pháo hoa, mái tóc được buộc gọn gàng cũng bắt đầu rung lên phần phật như lá cờ trong gió.
So với trạng thái vô khí lực như lúc nãy thì Amane bây giờ khác một trời một vực. Nhìn vào có thể đoán được là cô đang thôi thúc nguồn năng lượng dâng tràn trong cơ thể của mình. Khí thế dữ dội ấy làm người ta liên tưởng đến một đao phủ đang chuẩn bị xuống tay kết liễu người khác.
“Lôi Trảm, hiện hình!”
Ngay sau khi Amane hét lên từ ngữ đó, trong bàn tay phải của cô sinh ra một luồng ánh sáng chói mắt, và rồi từ trong luồng sáng đó một thanh kiếm từ từ hiện ra.
Một thanh kiếm lập lòe ánh lân quang trông rất đẹp mắt. Ngày hôm qua Gakuto đã có dịp được nhìn thấy thanh kiếm tương tự, đó chính là Linh Cụ mà Amane dùng để điều khiển tia điện của mình.
Khi thanh kiếm vừa xuất hiện, một cơn gió mạnh bạo cũng theo đó mà quét ngang sàn đấu, làm cho không khí ở đó rung động dữ dội như muốn vỡ ra. Gakuto cũng không chịu được phải kêu lên:
“Này này, vừa vào trận đã xuất toàn lực rồi à. Cô không sợ mình lại mất kiểm soát và trần như nhộng lần nữa ư?”
“Đừng có tào lao!”
Amane quát lên một tiếng bén nhọn, cùng lúc đó những tia điện màu tím cũng bay ra, để lại những vết cháy sém ở trên đồng phục của cô. Thế nhưng Amane không hề để ý đến việc đó, cô chỉ nhìn vào Gakuto ở trước mặt:
“Nếu có thể nướng cái giấc mơ ngu ngốc đó cùng với cậu luôn một thể…có trần truồng thêm lần nữa thì đã sao!”
“A…!? Vậy, vậy thì tôi xin tuyên bố, trận đấu…bắt đầu!” Komachi hoảng hốt thông báo, sau đó vội vã nhảy khỏi sàn đấu. Một tiếng cồng báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên sau đó.
Không khí ở sàn đấu căng như sợi dây đàn, và Amane là người vung kiếm trước.
“Lôi Trảm Khiêu Ba!”
“Hừm. Thật sự là vừa bắt đầu đã dùng chiêu cuối ư? Cô ả đúng là không biết cách che giấu sự tức giận.”
Gakuto không hề mất bình tĩnh, cậu giơ tay phải của mình lên và rồi luồng điện nọ bị hút vào bàn tay ấy một cách triệt để. Đòn tấn công của Amane cứ như vậy mà bị…chặn đứng.
Xẹt xẹt!!
Một tiếng sấm rền điếc tai cùng với những luồng ánh sáng chói mắt và một cơn gió lốc bất thình lình bao phủ sàn đấu. Cơn lốc ấy kéo theo một làn khói bụi mịt mù làm cho khắp các khán đài vang lên những tiếng cảm thán.
“Sao hả? Trò âm thoa hôm qua của cậu không dùng được đâu, vì ánh sáng di chuyển nhanh hơn âm thanh mà.”
“Wow…! Đòn tấn công phủ đầu của đấu thủ Kaimori cứ vậy mà tan thành khói! Uy lực thật khủng khiếp! Không biết đấu thủ Shindo có bị làm sao không?”
Khán giả ở sân vận động dường như tập trung vào diễn biến của trận đấu mà quên luôn cả hò reo. Đúng lúc đó thì giọng bình luận của Komachi vang lên.
Thứ mà Amane vừa phóng ra, là một chiêu công kích bằng Dị Năng cấp 5 hàng thật giá thật. Chỉ bằng vào Dị Năng cấp 1 thì không có khả năng chống cự, chứ đừng nói là chặn đứng. Hẳn là bất kỳ người nào trong sân vận động lúc này cũng đều đồng tình với điều đó, có người còn quay mặt đi chỗ khác vì không muốn phải nhìn thấy một cái tử thi bị cháy đen thui đến biến dạng.
Ấy vậy mà, đống bụi cát trên sàn đấu đã rời đi và để lộ ra một cảnh tượng mà không ai có thể lường trước.
“Chính xác. Ánh sáng đúng là nhanh hơn âm thanh.”
“Hả !?”
Ở bên trong đám khói bụi vừa rồi, chính là Gakuto đang đứng đó, thân thể vẫn còn nguyên vẹn.
“Chính xác hơn thì năng lực của cô là phóng điện, chứ không phải là ánh sáng. Và so với tốc độ của ánh sáng thì điện của cô vẫn còn chậm hơn.”
“Làm, làm, làm thế nào mà…?” Amane lắp bắp.
Mặt của Amane lập tức trở nên tái xanh, cô cảm nhận được bàn tay cầm kiếm của mình đang run lên bần bật. Có lẽ trong đầu Amane đang nghĩ rằng “Cậu ta không thể nào chống đỡ được chiêu đó, rốt cuộc cậu ta đã làm gì?”
“Một…một chuyện không tin được vừa xảy ra. Đấu thủ Shindo vẫn hoàn toàn lành lặn sau đòn đánh vừa rồi của đấu thủ Kaimori!”
Giọng bình luận đầy hưng phấn của MC Komachi vang vọng khắp các khán đài. Trên màn hình lớn của sân vận động cũng đang chiếu hình ảnh của Gakuto. Mọi người chợt im lặng trong một khắc và sau đó thì tiếng hò reo bắt đầu vang lên dữ dội từ khắp mọi phía.
Có thể thấy rõ được là khán giả đang nửa hưng phấn và nửa kinh ngạc trước những gì vừa diễn ra, đồng thời dường như họ cũng có một chút...hoảng sợ vì không hiểu rõ chính xác là chuyện gì đã xảy ra. Không một ai trong sân vận động lúc này lý giải được những gì họ nhìn thấy, kể cả Amane, trên trán của cô đã bắt đầu thấy được những giọt mồ hôi lấm tấm.
“Rốt cuộc là...chuyện gì đã xảy ra? Làm cách nào mà âm thanh của cậu có thể chặn được chiêu đó?”
“Hình như cô hiểu lầm rồi đó. Năng lực của tôi có tên là ‘Học và chỉ học’, chứ tôi có bảo mình sử dụng âm thanh bao giờ?”
Dứt lời, Gakuto giơ cao tay phải của mình lên.
“Tôi đã dùng thứ này...”
Amane và toàn bộ khán giả đều chú ý vào cánh tay đưa lên của Gakuto. Hình ảnh đó cũng được phát trực tiếp lên màn hình lớn của sân vận động, dù không rõ là được thu bằng chiếc camera nào. Chỉ thấy Gakuto đang ưỡn ngực ra chiều rất tự mãn, cậu dõng dạc lên tiếng giải thích:
“Chính là chiếc găng tay cao su này đã vô hiệu hóa hoàn toàn dòng điện của cô!”
“HẢ???”
Vẫn lại là Amane và toàn bộ khán giả trong sân vận động, kể cả Komachi cùng thốt lên một chữ “hả”.
Đúng như lời Gakuto nói, trên tay cậu ta là một chiếc găng tay màu hồng làm bằng chất liệu cao su. Là loại mà người ta thường đeo khi dọn vệ sinh nhà cửa hoặc làm bếp.
Nhìn từ góc độ nào thì đó cũng chỉ là một chiếc găng tay cực kỳ bình thường. Hình ảnh chiếc găng tay đó được phóng to trên màn hình lớn của sân vận động khiến nhiều người ở đó cảm thấy khó tin. Và các khán đài lại một lần nữa rơi vào im lặng như hồn vía vừa bị ai bắt mất, có cảm giác như các khán giả đã quên luôn cách nói chuyện khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
“Hahaha! Tại vì tôi đã sớm biết năng lực của cô là phóng điện nên mới chuẩn bị thứ này.”
Gakuto đắc ý nói toẹt chiến thuật của mình ra, có vẻ như cậu chẳng bận tâm đến sự yên lặng đang bao trùm sân vận động cho lắm.
“Khi nãy tôi đã mua sẵn cái găng tay này ở cửa hàng bán đồ tiện lợi trong học viện. Chỉ có 98 yên cho một cặp găng tay, một cái giá quá hời. Không biết có phải do tiền nào của nấy hay không mà tôi có cảm giác tay mình đã bị bỏng một chút…Mà thôi kệ, cùng lắm tí nữa chườm đá là được.”
Nói rồi cậu giơ bàn tay đang đeo găng lên như muốn cho Amane xem. Ở giữa lòng bàn tay của cậu là một vết ửng đỏ.
“…Ha.” Amane thở hắt ra một hơi.
“Lại có cái chuyện vớ vẩn đến như vậy saooooooooooooooooooo!!”
Amane hét lên, cùng lúc đó từ cơ thể của cô phóng ra một tia sét nữa. Một âm thanh điếc tai vang lên, tia sét đó xuyên thủng mái vòm của sân vận động và phá vỡ đến mấy cái bóng đèn được gắn trên trần nhà.
Những mảnh vỡ lất phất rơi xuống, tàn dư từ tia điện của Amane bay đi khắp nơi khiến cho khán giả ở các khán đài phải kêu lên oai oái.
“Bớt xem thường người khác lại đi! Làm sao cậu có thể làm thế được hả!”
Một lần nữa, Amane lại tạo ra tia điện để tấn công, lần này số lượng tia điện là không dưới mười tia. Trong số những tia điện ấy có vài tia đã phình to đến mức phát nổ và bay loạn đi nhiều hướng, những bộ phận trong sân vận động bị mấy tia điện đánh trúng thì rung lắc dữ dội và vang lên tiếng kẽo kẹt chói tai nghe như những tiếng quỷ khóc vậy.
Sân vận động vốn được xây bằng kỹ thuật đặc thù cho nên dù phải hứng chịu đòn đánh có uy lực mạnh đến thế nào đi nữa thì cũng sẽ không để lọt chúng ra ngoài. Tuy nhiên xét uy lực từ những tia điện của Amane thì có lẽ như cả sân vận động này có đổ sập cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi...
Giữa cảnh tượng kinh khiếp đó, Gakuto vẫn cười hề hề:
“Không thể ư? Cô kết luận như thế là hơi vội đấy.”
Thế rồi cậu chỉnh lại găng tay cho ngay ngắn, và bắt đầu làm một bài thuyết giảng về...vật lý.
“Có một khái niệm gọi là Tỷ lệ cách điện tồn tại trên mỗi đồ vật, và nó có thể được thể hiện bằng con số. Những đồ vật có Tỷ lệ cách điện cao còn được gọi là những Chất cách điện, mà những vật như thế thì trên đời này có rất nhiều.”
Khi Gakuto đang nói thì luồng ánh sáng chói mắt từ những tia điện của Amane đã trờ tới, để lại một cái bóng đậm màu trên mặt đất. Cậu ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có ba tia điện cực lớn đang bổ nhào xuống.
“Mà cao su chính là Chất cách điện!” Gakuto nói, cậu đưa tay phải lên để che chắn.
“Có nghĩa là, cái găng tay bằng cao su này rất khó dẫn điện!”
“Cái gì!?”
Gakuto phạt ngang một cái, động tác giống như đang đập ruồi, mấy tia điện cũng theo đó mà đổi hướng vọt đi loạn xạ, một màn pháo bông màu xanh và trắng nổ lốp bốp sau đó.
“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra !? Làm, làm sao có thể…?”
“Hầy, thật tình mà nói thì lúc bình thường tôi không thể làm được mấy chuyện như thế này đâu.”
Dù cao su là Chất cách điện, nhưng khả năng cách nhiệt của nó lại không thật sự tốt. Dù là găng tay cao su thì sau khi tiếp xúc trực tiếp với một tia điện như vậy cũng sẽ bắt nhiệt rất nhanh chóng, thế nhưng chiếc găng tay mà Gakuto đang sử dụng thì lại không có vẻ gì bất thường cả, có vẻ chuyện đó cũng đã được lo liệu.
Đó chính là năng lực của Gakuto!
“Nhờ có Dị Năng của mình, mà tôi đã vận dụng thành công những kiến thức học thuật của mình trên cả mức cần thiết!”
“Nghĩa là sao chứ!?”
“Nói một cách đơn giản thì…tôi càng học càng mạnh.”
Gakuto nhoẻn miệng cười, cậu tuyên bố một cách tự hào.
“Hoặc nói cách khác thì, học hành chính là thứ năng lực mạnh nhất!”
“Tôi không hiểu cậu đang luyên thuyên cái gì cả!!”
Rầm.
Amane giậm chân lên sàn đấu như một lời cảnh báo đến Gakuto. Cùng lúc đó, xung quanh cơ thể cô xuất hiện pháo hoa, đồng thời nhiều quả cầu điện bằng cỡ quả banh cũng được tạo ra.
“Nhiều thế này thì để xem cậu đỡ bằng cách nào. Lôi Đạn, lên!”
Amane mượn lực từ thanh Lôi Kiếm, sau một cú phất tay của cô, những quả cầu điện đồng loạt được phóng đi. Đống cầu điện đó tạo ra một âm thanh ù ù rất khó chịu, nghe như của một bầy ong khổng lồ đang đập cánh.
Đa số quả cầu điện có vẻ như sẽ đi chệch mục tiêu, thế nhưng dường như Amane cũng không mong đợi gì nhiều, cô chỉ cần vài quả trúng đích mà thôi.
“Hừm. Đúng là số lượng nhiều như thế thì có hơi phiền phức một chút.” Gakuto nói.
Cậu vẫn đứng tại chỗ không hề di chuyển, thay vào đó cậu lại cho tay vào trong túi đồ và bắt đầu lục lọi. Sau một lúc thì Gakuto cũng lôi ra được một thứ gì đó, cậu ném nó về một phía xa.
“Haaaaaaaaaaaa!?”
Đột nhiên có tiếng của Amane vọng đến.
Những quả cầu điện mà cô đã phóng ra đột nhiên lại đổi hướng và bắt đầu đi theo một quỹ đạo hình vòng cung rất bất thường, cuối cùng chúng bay thẳng đến một thanh kim loại hình trụ đang được cắm trên mặt đất chính là thứ mà Gakuto vừa ném ra. Nói thì chậm nhưng thực tế việc đó diễn ra cực nhanh, những quả cầu điện phát nổ sau khi đâm vào thanh kim loại và tạo ra những tia pháo hoa nổ lốp bốp và sau cùng thì chỉ còn những làn khói trắng bốc lên.
“Phù, may mà mình đã dự liệu trước việc này, nên mới gấp rút chế tạo một cái cột thu lôi cầm tay.”
“Lại sử dụng đạo cụ…? Cậu là đồ chơi bẩn!”
“Hừ, cái người gì mà toàn nói những điều kỳ quặc.”
Dứt lời, Gakuto ung dung bước đến lấy lại cột thu lôi đang cắm trên mặt đất. Chiếc cột thu lôi đó có thiết kế có thể gấp gọn được, sau một thao tác đơn giản của Gakuto thì nó đã thu nhỏ lại thành kích cỡ thực tế. Cậu vỗ vỗ nó vào lòng bàn tay kêu bộp bộp vài phát và nở một nụ cười đầy đắc chí với Amane.
“Không phải cô đang cầm kiếm đó sao, thế mà lại đi so đo với thanh sắt quèn của tôi. Câu cô vừa nói nên dành cho cô mới đúng.”
“Ừ thì...đ-đ-đ-đúng là như thế, nhưng mà...!”
“Thành thật là tốt, nhân tiện thì-“
Đúng vào lúc đó thì một tiếng chuông báo hiệu ầm ĩ chợt vang lên trong sân vật động.
“Thời gian của trận đấu còn rất ít!”
Là tiếng thông báo của Komachi.
“Nhân tiện thì chúng ta nên để ý đến thời gian thì hơn.”
“...!”
Amane đột ngột ngẩng đầu lên, hướng cô đang nhìn là chiếc màn hình cỡ lớn của sân vận động đang lập lòe phát sáng, đó là một bảng điện tử với những con số lạnh tanh.
“Chỉ còn...sáu mươi giây!”
Amane nghiến răng nhìn chằm chằm vào bảng điện tử đó. Bàn tay đang cầm kiếm của cô khẽ run, trông như có thể làm rơi thanh kiếm bất cứ lúc nào. Đồng phục của Amane cũng đã cháy sém và bị rách tả tơi nhiều chỗ.
“Thôi được rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên dừng ở đây, đằng nào thì ngay từ đầu cô cũng ghét phải thi đấu mà. Tôi khuyên cô nên đầu hàng đi.”
“Đúng là tôi...không hề muốn đấu, càng không muốn sử dụng Dị Năng.” Amane khẽ gật đầu.
“Thế nhưng mà, tôi sẽ không từ bỏ.”
Amane nói tiếp, tay cô nắm chặt lấy chuôi kiếm.
“Là người khác thì có thể bỏ qua, nhưng nếu là cậu thì...tôi tuyệt đối không thể thua!”
Sau lời tuyên bố sắc bén đó, Amane giơ kiếm lên ngang tầm mắt, vẻ mặt của cô trở nên cực kỳ quả quyết. Cô tung một cước vào mặt đất ở trước mặt.
“Lôi Thương, Hợp nhất!”
Chỉ một khắc sau, cơ thể của Amane đã thật sự hóa thành một luồng sáng. Và rồi ở sau lưng Gakuto chợt vang lên một tiếng nổ như muốn xé thủng màng nhĩ của cậu.
“Là cái gì!?”
Gakuto hốt hoảng quay lại nhìn, một bức tường của sân vận động ở cách cậu khoảng một trăm mét đã bị thủng một lỗ to tướng. Ở phía bên kia đống gạch vụn hiện ra bóng của Amane đang đứng, cô nhẩm tính khoảng cách giữa cái lỗ và Gakuto, cả hai chỉ cách nhau trong gang tấc.
“Quả nhiên là trượt...”
“Đòn vừa rồi...chẳng lẽ dựa trên nguyên lý của Railgun ?”
“Railgun” hay còn gọi là súng điện từ, là loại vũ khí hoạt động nhờ một lực Lorentz được tạo ra bởi dòng điện và từ trường, có khả năng gia tốc cho đầu đạn và bắn chúng đi với vận tốc cựu cao.
Tốc độ của những đầu đạn của Railgun vượt qua cả vận tốc của âm thanh, chỉ cần bắn một miếng kim loại nhỏ cũng có thể dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ của một chiếc xe thiết giáp. Tuy nhiên để đảm bảo được cự ly bay và sức phá hoại của đầu đạn thì cẩn phải chuẩn bị một nguồn điện với công suất cực cao và một bệ phóng kích cỡ lớn.
Chiêu này rất có uy lực, nhưng lại là con dao hai lưỡi. Ấy vậy mà Amane đã sử dụng cơ thể của mình làm đầu đạn để thực hiện nó. Lợi bất cập hại đã đành, nhiệt độ sinh ra do ma sát ở tốc độ cao và sóng sung xích cũng là cả vấn đề. Tuy nhiên, từ những chỗ bị rách trên trang phục của cô vẫn thấy được một làn da trắng ngần không hề bị cháy sém một tí nào. Có cảm giác như Amane còn “khoác” thêm một lớp điện từ lên người nên cô không hề bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ và sóng xung kích.
Để duy trì được Railgun thì cần phải bảo đảm nguồn điện cực lớn, dù Amane sở hữu Dị Năng cấp 5 nhưng việc đó đối với cô vẫn không hề đơn giản chút nào.
“Này này, uy lực cỡ này thì bị đuổi khỏi gia tộc ở chỗ nào cơ chứ…!?” Gakuto thầm kêu trời.
Cậu đã đánh giá thấp Amane, cứ ngỡ rằng cô ấy không có chiêu nào khác ngoài phóng điện, thế mà giờ đây trước mặt cậu lại lòi ra thứ vũ khí bí mật mạnh cỡ đó.
Quả là hảo địch thủ, không ngờ còn có năng lực tiềm tàng như vậy. Gakuto không chịu được phải lên tiếng cảm thán:
“Ồ, thật là bất ngờ!”
Thế nhưng ngay đúng khoảnh khắc đó, Gakuto chợt cảm thấy ở nơi tay phải của mình giống như có một thứ gì đó vừa sượt qua với một tốc độ rất nhanh, gần đến mức nếu vừa rồi cậu đưa tay ra thì đã trúng phải vật đó rồi.
Luồng nhiệt độ cực nóng do không khí ma sát cuốn lấy cơ thể của Gakuto làm cho cậu chao đảo và ngã xuống sàn nhà, tại đó cậu nhìn thấy một vệt dài cháy đen trên mặt đất.
Phía sau lưng Gakuto một lần nữa vang lên một tiếng nổ điếc tai khiến cho tim gan của cậu lạnh hết cả đi, lần này cậu thật sự đã cảm thấy sợ hãi.
“Chết rồi, mắt kính!?”
Cảnh vật trước mắt Gakuto mờ căm đến nỗi ngay cả chuyện xảy ra ở cách một mét trước mặt cậu cũng không thể thấy rõ.
Đòn tấn công vừa rồi đã làm rơi mất cặp mắt kính mà Gakuto luôn đeo. Đối với người bị combo tật khúc xạ: mắt trái cận thị, mắt phải viễn thị và loạn thị ở cả hai mắt như Gakuto thì điều đó quả là thảm họa. Nếu không đeo kính thì ngay cả bàn chân của mình Gakuto cũng không thấy rõ.
Đúng lúc đó thì đột nhiên một trận gió lớn quét qua sàn đấu, lúc này có lẽ Gakuto muốn tìm mắt kính thì cũng đã muộn rồi.
“Tr-trọng tài! Hết giờ rồi! Mau dừng trận đấu đi Ông Già!”
“Làm gì có luật đó nhỉ. Nếu muốn trận đấu ngưng lại thì hãy đầu hàng đi.” Banyu nói.
“À, tôi xin được thông báo thêm là nếu đấu thủ ra khỏi sàn đấu mà không quay trở lại trong vòng mười tiếng đếm thì sẽ bị xử thua!”
Komachi cao giọng thông báo, hết nhìn Gakuto rồi lại nhìn đến các khán giả.
Trong khi tất cả những chuyện đó đang diễn ra, đòn tấn công của Amane vẫn không dừng lại. Tuy nhiên những phát bắn của cô đều đi nhầm địa chỉ, cái thì lệch trước và sau, cái thì lệch trái phải. Từ khắp các phương hướng trong sân vận động liên tục vọng đến những tiếng nổ ầm ầm cực lớn, kèm theo là tiếng la hét của khán giả cũng ngày một lớn hơn. Chưa dừng lại ở đó, ảnh hưởng từ những trận nổ còn mang theo bụi cát dâng lên mù mịt, làm cho sàn đấu lúc này trông chẳng khác gì một bãi chiến trường cả.
Thế rồi Gakuto cảm nhận được một luồng hơi nóng đang từ từ nhích lại gần. Rắc rồi rồi đây, cậu nghĩ. Lấy trọng lượng của một nữ sinh cao trung đang lao đi với tốc độ nhanh hơn tốc độ âm thanh thì không cần tưởng tượng cũng biết được sức phá hoại của nó.
“Đùa chắc! Cứ đà này thì chỉ cần chạm nhẹ là cũng đủ chết rồi!”
Sau đó Gakuto vội vàng cho tay vào túi lục tìm gì đó, rồi cậu lôi ra một cái chai nhựa, và động tác tiếp theo của cậu không có một chút chần chừ nào…
“Ồ, tại sao Gakuto-kun đột nhiên lại…xối nước lên người mình ngay lúc này?”
Một chất lỏng trong suốt chảy từ đầu xuống chân của Gakuto, tạo nên một vũng nước to tướng ở chỗ cậu đứng. Ngay khi Gakuto xối nước lên đầu mình thì một tia sát khí cũng đồng thời xuất hiện trước mặt cậu và lao đến với một tốc độ gần nhanh bằng tốc độ ánh sáng.
Xẹt xẹt xẹt xẹt!!
“Ki-aaaaaaaaa!”
Một chùm ánh sáng nổ ra, kèm theo là một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Cùng lúc đó thì Gakuto cảm nhận được có thứ gì đó vừa rơi phịch xuống trước mặt mình.
“Hự…”
Thứ vừa rơi xuống trước chính là Amane. Cô nằm sóng soài trên đất, có vẻ như vừa ngã chúi vào vào vũng nước ỏ dưới chân của Gakuto, cả cơ thể từ trên xuống dưới đều ướt sũng.
Amane nhìn chòng chọn vào Gakuto, vẻ mặt rất không cam chịu, cô giơ kiếm:
“Grừ...! Thứ nước này là gì, làm thế nào mà...!?”
Vừa dứt lời, vẻ mặt của Amane nhanh chóng chuyển thành kinh ngạc. Cô nhìn thanh kiếm trong tay mình, từ lưỡi kiếm đang có rất nhiều tia lửa nhỏ bắn lên.
“Tại sao...? Tại sao không có điện!?”
“Khặc khặc, là do tôi đã dùng một thứ khắc tinh của những người sử dụng điện...Ồ, tìm ra mắt kính rồi.”
Gakuto nhìn Amane bằng một bên mắt trong lúc cúi xuống nhặt mắt kính lên. May mắn là tròng kính không bị tổn hại nhiều. Cậu nhìn một vòng quanh sàn đấu lúc này đang bị một tầng bụi cát dày đặc xâm chiếm lấy. Đằng sau lớp khói bụi đó, cậu có thể nghe được tiếng xì xào đầy bối rối đến từ các khán giả.
Giữa cảnh hỗn loạn đó, Gakuto vẫn ung dung từ từ chỉnh lại gọng kính, bài giảng của cậu một lần nữa lại bắt đầu.
“Cái chất lỏng mà vừa rồi cô giẫm vào, thực ra chỉ là nước bình thường mà thôi.”
“N-nước?”
“Cô có biết là nước cũng không dẫn điện không hả?”
“Hả? Cậu có bị ấm đầu không vây? Chẳng phải là nước dẫn điện cực tốt hay sao!?”
Amane cao giọng phản bác, cô trợn mắt lên nhìn Gakuto.
“Vì nguyên lý nước truyền điện tốt nên trong game Pokemon mỗi khi hệ Điện tấn công hệ Nước là lại được ‘Super Effective’! Cậu đừng có ăn nói hàm hồ!”
“Này, cách ghi nhớ kiến thức của cô có lệch lạc quá không vậy.”
“Đúng là nước biển và nước máy có khả năng truyền điện rất tốt, đó là vì chúng chứa nhiều muối natri và những chất hữu cơ như xác vi sinh vật. Tuy nhiên...”
Khi nói đến đó, đột nhiên Gakuto ngưng lại và chỉ tay vào vũng nước ở trước mặt cậu.
“Chất lỏng này là nước tinh khiết, không lẫn một chút tạp chất nào cả. Nước tinh khiết không hề dẫn điện, cho nên nó là chất cách điện hoàn hảo. Vì cô giẫm phải nó cho nên dòng điện của cô đã bị ngắt đi hoàn toàn.”
“...Lại nói luyên thuyên toàn những thứ khó hiểu! Được rồi, nếu vậy thì ở cự ly này để xem cậu đỡ như thế nào, Lôi Thương trực diện!”
Amane khuỵu gối đứng dậy, mắt vẫn nhìn thẳng vào Gakuto. Cô siết chặt tay cầm kiếm, một bầu đấu khí từ người dào dạt tỏa ra.
Đúng là ở cự ly gần như thế thì sẽ rất khó chống đỡ nếu bị công kích, thế nhưng Gakuto lại không chú ý đến Amane mà quay mặt đi chỗ khác.
Gakuto lại thọc tay vào cặp, cậu lôi ra một món đồ mà mình đã chuẩn bị sẵn và ném nó về phía Amane đang chuẩn bị lao đến làm cho cô kêu lên một tiếng ui da rất kỳ khôi.
“Tại sao lại là...khăn tắm?”
“Tôi đem theo nó vì đã dự liệu cho cả tình huống này rồi.”
“Nhưng làm sao mà cậu...”
“Ồ, đám khói bụi này sắp tan rồi.”
Gakuto nhìn quanh một vòng, khung cảnh trắng xóa bao trùm lấy hai người đang mờ nhạt đi từng chút một.
“Tôi thì không quan tâm lắm đâu...nhưng cô định để cho đám người đó nhìn thấy bộ dạng của cô bây giờ hả?”
Nghe đến đó, Amane bất giác nhìn xuống cơ thể của mình một cái.
“Ý cậu là g...Áaa!”
Đồng phục của Amane đã biến mất không còn dấu vết, trên người cô bây giờ chỉ còn lại độc nhất một chiếc quần nhỏ cũng đã rách tả tơi. Không biết có phải do Amane tấn công quá hăng và liên tục hay không mà làn da trắng ngần của cô đã hơi chuyển sang màu đỏ hồng. Những giọt nước còn đọng lại trên cơ thể ướt sũng của Amane phản chiếu lại ánh sáng trông như những món trang sức lấp lánh.
Thành thật mà nói thì đó quả là một cảnh tượng dễ gây xúc động. Kể cả Gakuto bình thường đạo mạo ngay lúc này cũng không thể nhịn được mà phải lén nhìn trộm một cái.
Trong cơn hốt hoảng, Amane vội vội vàng vàng trùm cái khăn tắm mà Gakuto đưa cho cô lên và quấn chặt nó quanh người.
![]()
“Đ-dừng có mong tôi nói cảm ơn hay gì cả...!”
“Thôi khỏi, tôi cũng chẳng cần cô cảm ơn đâu.”
Và rồi đám khói bụi cũng tan đi hết, để lộ ra cảnh tượng trên sàn đấu...
“Vì thứ tôi muốn, tôi cũng đã đạt được rồi.”
“Ồ, ĐẤU THỦ AMANE ĐANG BỊ NGÃ!”
Giọng thông báo của MC Komachi vang lên, và các khán đài lại một lần nữa dậy sóng.
“Trận đấu chỉ còn mười giây nữa! Cái tên Shindo đó...hắn thật mạnh...! Cấp 1 thi đấu sòng phẳng với cấp 5, đã vậy hắn còn đánh bại người của nhà Kaimori nữa... Việc này trước đây chưa bao giờ có, thật sự là quá xuất sắc!”
Giọng bàn tán của các khán giả mỗi lúc một lớn, đến khi toàn bộ sân vận động đều trở nên ầm ĩ. Mỗi một người ở trên khán đài đều nhìn chằm chằm vào hai con người ở trên sàn đấu như muốn ăn tươi nuốt sống họ.
“Trận này xem như tôi thắng. Đây là bước đầu tiên trong hành trình trở thành kẻ mạnh nhất!”
“...Đúng là cậu thật sự nghiêm túc.”
Amane nhìn Gakuto, trong ánh mắt của cô vẫn có một vẻ hoài nghi chưa thể tin được cậu ta.
“Thắng được tôi không có nghĩa là từ giờ trở đi trận nào cậu cũng sẽ thắng. Hơn nữa điều gì làm cho cậu tự tin đến như vậy...?”
“Điều đó chẳng phải đã rõ như ban ngày rồi sao!”
Sau đó Gakuto ưỡn ngực ra và giơ một ngón tay chỉ thẳng lên trời.
“Vì năng lực của tôi là khả năng học tập, cũng chính là loại năng lực mạnh nhất!”
Gakuto vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu trận đấu kết thúc cũng vang lên, và kết quả là chiến thắng thuộc về cậu ta.
-o-
Amane đang đứng ở cửa sau của sân vận động, trận đấu giữa cô và Gakuto đã kết thúc được khoảng một tiếng. Chỗ này khá là tối cho nên không có ai ở đó ngoài cô cả, không gian xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Amane đang mặc bộ đồ thể thao sơ cua của mình. Ở trong bộ dạng này thì dù cô có đứng đó khóc thì có lẽ cũng chẳng ai sẽ để ý và phát hiện ra.
Đột nhiên ở phía xa có tiếng người nói chuyện vọng đến, đó là từ hướng hoàn toàn đối lập với Amane, có nghĩa là cửa chính của sân vận động. Giọng nói của nhiều học sinh cùng vang lên làm cho Amane khó nghe rõ được họ đang nói gì, thế nhưng nếu là tâm lý của họ thì cô hoàn toàn có thể đoán ra được.
Đó là kinh ngạc, sốc và cả thất vọng nữa.
Một người nhà Kaimori…mà lại thua cuộc.
Hơn nữa lại là thua một đối thủ có Dị Năng cấp 1. Amane công nhận rằng cô đã hơi chủ quan khi biết đối thủ có Dị Năng cấp 1, thế nhưng cô vẫn dự định tung toàn lực để đối phó với cậu ta.
Nhưng mà như vậy thì cũng tốt. Quả nhiên là mình…không có khả năng làm việc gì ra hồn cả. Bản thân vừa thiếu kinh nghiệm vừa chưa trưởng thành, còn là kẻ bị đuổi khỏi gia tộc…Mình thật đã hết thuốc chữa rồi.
Amane cảm thấy mình nên chấp nhận thực tế đó, thế nhưng trong tim cô vẫn dấy lên một nỗi đau âm ỉ.
Thua là chuyện đương nhiên, thế nhưng tại sao mình vẫn cảm thấy tiếc nuối đến thế.
Amane quyết định là cô sẽ ở đây một lúc nữa đến khi nguôi ngoai.
“Khó coi quá nhỉ, Kaimori.”
“…!?”
Amane ngẩng đầu lên, từ phía ngoài chỗ bóng râm mà cô đang đứng, có ba nam sinh đang đi bộ đến. Khuôn mặt của ba người này trông rất quen, chính là ba gã nam sinh lớp trên mà Amane đã ra tay trừng trị ở trước cổng trường, tên của gã cầm đầu có lẽ là Niou hay gì đó đại loại thế. Có lẽ bọn hắn cũng đã đến xem trận đấu của cô.
Tình huống này thật tồi tệ, Amane tặc lưỡi một cái, cô vội lau đi nước mắt, động tác cực kỳ mạnh bạo.
“Có chuyện gì không...?” Cô lên tiếng hỏi, giọng khàn đặc.
“Sao chứ, bọn này chỉ thắc mắc không biết tiểu thư nhà Kaimori tội nghiệp đang ra sao thôi mà.” Niou nhún nhún vai lên tiếng nói, nụ cười và thái độ hoàn toàn tương phản với lời hỏi thăm của mình.
Rõ ràng là ba gã này muốn tìm Amane để nhạo báng cô.
“Thua một gã cấp 1, đúng là thảm họa nhỉ.”
“Đúng thế...”
Nói xong, Niou khom người xuống liếc nhìn gương mặt của Amane. Cô định quay mặt đi, nhưng khoảng cách giữa cô và hắn là quá gần để làm điều đó.
Vẻ khoái chí lộ rõ trên mặt Niou, hắn tiếp tục tấn công Amane bằng ngôn từ.
“Khoan đã, cô em đã bị đuổi khỏi nhà Kaimori rồi mà nhỉ. Không biết nếu như trận thua nhục nhã này mà lọt ra ngoài thì Bất Bạt Vương, chị của cô em sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ…Chắc là sẽ thấy xấu hổ lắm.”
“…”
Amane bỗng dưng thấy nghèn nghẹn ở cổ họng, gã Niou này nói hoàn toàn đúng.Thấy cô không thể phản bác, tràng cười của hắn càng trở nên dữ tợn hơn.
“Mà nghĩ cũng lạ…cô em làm thế nào mà để thua Dị Năng cấp 1 của cái thằng đầu to mắt cận chỉ biết học đó vậy hả? Sau vụ này nếu là anh thì không dám mang họ Kaimori nữa đâu, cũng không dám đi ra ngoài…”
“…Nếu là người bình thường thì có khi nghỉ học luôn cũng nên.”
“Này Niou, hình như mày nói hơi nhiều rồi đó. Lần này con bé sẽ khóc thật đấy, haha!”
Hai tên nam sinh đi cùng với Niou cũng hùa theo hắn, tiếng cười khả ố của cả ba làm xáo động không gian vốn đang yên tĩnh ở đó. Mỗi một câu nói của ba tên đó đều làm cho vết thương mới hình thành trong lòng Amane thêm sâu sắc.
Dù vậy, Amane vẫn không hề động đậy, cứ như thể cô đang bị tê liệt vậy.
“Hừ hừ…”
Phải chi cứ như lần đụng độ ở cổng trường hôm trước thì tốt, lúc ấy Amane đã có dũng khí để chống lại ba gã nam sinh quấy rối cô. Thế nhưng giờ phút này thì lại khác, không có ai đến giúp đỡ Amane, và cô cũng không thể chạy trốn.
Amane thấy chân mình nặng như đeo chì, cô không thể cử động, trong đầu cô chứa toàn những suy nghĩ yếu nhược, cô ước gì mình có thể đào một cái lỗ ngay dưới chân để nấp vào. Tiếng cười sằng sặc của ba tên nam sinh kia cứ vang lên không ngừng, âm thanh đó như nện thẳng vào trong não của Amane.
Ai đó hãy cứu tôi với!
Amane thầm cầu nguyện.
Và đúng vào lúc đó!
“Ê này!”
Đột nhiên có một giọng nói trầm thấp từ đâu đó vang lên. Tiếng cười hô hố nhức tai của ba nam sinh kia cũng theo đó mà ngưng bặt.
Amane bất giác ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một người lẽ ra không thể nào có mặt ở đây. Cậu ta đang đứng nhìn về phía này, nét mặt đầy nghiêm nghị.
“Lẽ ra tôi chỉ định im lặng quan sát thôi, nhưng mà quả nhiên là không thể nào làm ngơ được.”
Gakuto chỉnh lại gọng kính rồi từ từ bước đến gần đám Amane. Cơn bốc đồng đang sôi sùng sục trong đầu khiến cho mỗi bước chân của cậu trở nên dồn dập hơn. Bàn tay cậu dùng nhiều lực hơn cả mức cần thiết để siết thành nắm đấm.
Gakuto bước đến chen vào giữa Amane đang sững sờ và ba gã nam sinh kia, lúc đó thì hơi thở của cậu mới ổn định lại.
“Cậu...Tại sao lại...?”
“Mấy người có ngon thì nói lại mấy câu vừa nãy đi.”
Gakuto nói, nhìn thẳng vào ba gã nam sinh khóa trên, hoàn toàn không để ý đến Amane ở sau lưng cậu vừa lên tiếng.
“Hả...Gì đây? Chẳng phải mày là cái thằng Level 1 lúc nãy hay sao?”
Niou cười khì nói với Gakuto. Hắn nhìn cậu rồi lại nhìn đến Amane ở sau lưng cậu, mắt nheo lại như đang cố chọc tức hai người.
“Chỉ có một mình mà cũng định chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân hả? Thế nhưng mà chuyện con bé này thua mày là sự thậ-“
“Ai quan tâm chứ!”
“Hả?”
Niou nhăn mặt, và rồi Gakuto giơ ngón trỏ chỉ vào hắn.
“Dám coi thường việc học ư…!? Nếu vậy chắc độ am hiểu của mấy người phải ngang với các bậc thánh hiền rồi nhỉ! Mau hướng về dãy phòng học mà dập đầu tạ lỗi đi quân láo lếu!”
“CÁI GÌ!?”
Tất cả mọi người có mặt ở đó trừ Gakuto đều đồng loạt kêu lên, tất nhiên là không ngoại trừ Amane. Trước vẻ bất ngờ của bọn họ, Gakuto lại chỉ ngoẹo đầu hỏi một câu “Sao thế, bộ có gì không ổn à?”
“Các anh thật sự nghĩ tôi định cứu cô ta à? Làm vậy thì tôi được gì chứ, huống chi cô ta là bại tướng dưới tay tôi, bị sỉ nhục là điều đương nhiên.”
“Cái, cái tên mọt sách chết tiệt này…!”
Amane ở sau lưng Gakuto đã nổi điên, cô tuôn một tràng rủa xả lên người cậu. Có lẽ vì cảm thấy phiền phức nên Gakuto đã xem như không nghe thấy cô ấy. Chỉ có ba tên nam sinh lớp trên đang ngơ ngác không hiểu tại sao lại bị cuốn vào một màn lố bịch này.
Gakuto chỉ vào một chỗ bằng phẳng và láng mịn trên mặt đất, tại đó một hòn sỏi cũng không có. Có vẻ như ý cậu muốn nói đó là vị trí cực kỳ thích hợp để làm động tác dập đầu xin lỗi.
“Nói chung là mau quỳ xuống dập đầu tạ lỗi đi. Những chuyện vừa xảy ra tôi sẽ xem như không nhìn thấy.”
“Hở…Mày định dùng sự tự mãn về học hành đó để đánh bại bọn tao ư?”
“Không may cho mày là về tương quan lực lượng thì ba người bọn tao lại hơn hẳn. Muốn bọn tao quỳ xuống thì hơi ngông cuồng đó.”
“Không ngờ một tên cấp 1 mà cũng lớn gan ra phết...”
Dứt lời, Niou bước lên một bước, từ cơ thể to lớn như tảng đá của hắn tỏa ra một loại áp lực rất mãnh liệt.
“Này thằng nhóc, mày có hiểu vị thế của mình lúc này không hả? Tao sẽ cho cái miệng láo xược của mày biết thế nào là lễ độ.”
![]()
“Haha, câu đó phải để tôi nói mới đúng. Niou Shunichi senpai của lớp Bốn năm ba.”
“Cái gì…”
Niou bất giác nhíu mày khi bị gọi đích danh, vì bảng tên của học sinh chỉ ghi mỗi họ cho nên việc Gakuto biết cả tên đầy đủ của hắn là một chuyện cực kỳ bất ngờ.
Thế nhưng lúc này đối với Niou việc kỳ lạ đó cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến hắn. Thứ công kíc
“Giả dụ như cái hành vi ngang ngược này mà đến tai của Niou Fuyumi, đứa em gái cưng của anh thì sao nhỉ?”
“Cái gì cơ…?”
Một tiếng kêu thảng thốt phát ra từ miệng của Niou. Hắn giật mình lùi lại đằng sau, vẻ mặt thì nhanh chóng chuyển sang tái xanh. Trong mắt của hắn hiện lên một vẻ tối tăm cứ như thể vừa gặp phải quái vật hiện hình vậy, biểu hiện đó đơn giản là sự sợ hãi.
“M-mày… Làm cách nào mà mày biết đến em gái tao hả?”
“Không may cho anh là trí nhớ của tôi thuộc dạng khá tốt. Thực tế là vào ngày nhập học tôi đã ghi nhớ hết tên của toàn bộ học sinh trong trường rồi.”
Gakuto ưỡn ngực ra đáp.
“Niou là một cái tên rất hay. Trùng hợp thay ở khối tiểu học cũng có một học sinh năm ba có cùng cái tên đó, độ tuổi rất phù hợp để làm cô em gái dễ thương của anh. Vừa rồi tôi chỉ giả vờ hỏi để dụ anh, không ngờ lại đoán trúng. À mà tiện thể thì tôi cũng nắm được cả điểm yếu của Sakasaki Yuichi-senpai và Habaki Shiro-senpai luôn rồi.”
“Câm, câm mồm! Mày đừng có nói nhảm…!!”
Hai tên nam sinh còn lại nghe vậy liền biến sắc, gã Niou bước đến xách cổ áo của Gakuto lên.
Amane ở sau lưng cậu khẽ kêu lên.
Chiều cao và hình thể của Niou rất lệch so với Hakuto,
“Ồ, muốn đánh nhau ư? Được thôi. Tôi sẽ không chạy hay bỏ trốn đâu, lại càng không có chuyện tôi đầu hàng.”
“Hả...?”
“Tôi cũng học thuộc cả những trận đấu giao hữu của học viện Mino với những trường khác. Có phải mùa thu năm ngoái anh cũng đã tham gia rồi không?”
Gương mặt của Niou càng lúc càng méo xệch.
1 Bình luận