trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Lời mở đầu.
Ăn một mình nhạt nhẽo quá....... Mà, kỹ năng nấu ăn của mình cũng không tệ đi nhỉ.
Aya nghĩ thầm như vậy trong khi ăn tối một mình.
Gần đây, cô đã quen với việc ăn cơm cùng người hàng xóm, Tsukishiro Mitsuki, nhưng tối nay cô nàng lại ăn tối một mình. Lý do ư? Vì Mitsuki đã có kế hoạch rồi.
"Khoảng chiều tối ngày mai, tớ sẽ đi ăn yakiniku với Akira, nên không cần phải chuẩn bị bữa tối cho tớ đâu......" [note87803]
"Ồ, tớ hiểu rồi. Chúc cậu vui vẻ nhé, Tsukishiro-kun. Nhân tiện, sao cậu lại nói theo kiểu lịch sự vậy?"
"Thì, tớ thấy nói kiểu như 'Tớ không cần ăn tối' quá suồng sã, vì chính Ichinose là người nấu cho tớ ăn mà."
"Tsukishiro-kun toàn lo lắng mấy điều kì lạ thôi."
"Tớ thấy bình thường mà."
Hiện tại, Mitsuki và người bạn Tadokoro Akira có lẽ đang rất vui vẻ thưởng thức món yakiniku.
Yakiniku sao..... Mình cũng muốn ăn thử....
Aya, người luôn cố gắng tiết kiệm hết mức có thể, hiếm khi được ăn những món ăn cao cấp. Vì vậy, dù không tự tin mình có thể ăn nhiều, cô vẫn thèm muốn những món ăn đó.
Thức ăn như mọi khi lại có vị nhạt hơn, không phải do Aya chỉ nấu qua loa, mà là vì không có Mitsuki ăn cùng nên mới buồn chán tới vậy.
Cách đây không lâu, đây vẫn là cuộc sống bình thường của cô ấy.
Nói cho đúng, nhờ Mitsuki, giờ đây cô ấy lại cảm thấy thiếu vắng điều gì đó. Cô nàng đang xem một chương trình dạy nấu ăn trên TV- chương trình mà cô bắt đầu xem thường xuyên hơn vì Mitsuki. Nhưng giờ, nó lại chẳng được thú vị lắm. Aya tắt TV và thở dài.
"......... Chắc mình đi ngủ sớm vậy."
Cô ấy vốn không phải là người hay thức khuya, nhưng kế hoạch của cô rất đơn giản: ăn xong, dọn dẹp, tắm rửa rồi đi ngủ. Bởi vì ngày mai, cô nàng sẽ lại được ăn tối với Mitsuki mà.
Như thể đã đưa ra quyết định, Aya bắt đầu chuẩn bị.
Sau khi rửa bát xong, cô ấy đi tắm để thư giãn. Mùa đông lạnh lẽo đã tới, và việc ngâm mình trong làn nước ấm áp thật dễ chịu làm sao.
Vươn vai, Aya cảm thấy sự mệt mỏi của cả ngày đang tan biến. Sau khi đã ấm người lên, cô nàng bước ra khỏi bồn tắm và thay đồ ngủ.
Khi đang sấy tóc, điện thoại của cô reo lên một tiếng thông báo- điều mà hiếm khi xảy ra. Vì vậy, cô ấy đoán đó là từ Mitsuki, và khi kiểm tra, cô đã đúng.
-Tớ vừa rời ga, lát nữa sẽ về nhà....
...... Có thực sự cần thiết phải nhắn tin cho mình về chuyện đó không vậy?
Aya không có nghĩa vụ phải biết mọi chuyện nhỏ nhặt. Cô ấy không phải người thân của Mitsuki. Chỉ cần cẩn thận khi tham gia giao thông ban đêm và tuân thủ giờ giới nghiêm dành cho học sinh trung học là được. Chỉ cần nhớ hai điều đó, cậu ấy không cần phải báo cáo với cô ấy--
"........ Nói 'về nhà an toàn' chắc là đủ rồi nhỉ."
Cô ấy đã trả lời. Một lát sau, một tin nhắn khác từ Mitsuki đến.
Aya đọc tin nhắn, và một tiếng "Hả?" khẽ thoát ra từ môi cô. Cô nhắm mắt lại một lát và ấn ngón tay lên sống mũi trước khi đọc lại tin nhắn. Nhưng những từ ngữ vẫn không thay đổi, và câu nói của Mitsuki muốn gặp cô một chút khi cậu ấy trở về cũng vậy.
Cậu ấy cần gì sao?
"...... Sao chỉ có vài lời đơn giản, mà....... Tim mình.... Sao lại nóng bừng lên thế này?"
Trở lại thực tại, Aya nghiêng đầu. Cô không hiểu. Tại sao tim cô lại đập mạnh đến vậy? Chỉ là đọc vài dòng chữ thôi mà.
Sau một lúc suy nghĩ, Aya đưa ra câu trả lời.
-Vâng.
◆ ◆ ◆
Một lúc sau, chuông cửa reo. Chỉ khoảng mười phút trôi qua kể từ khi cô ấy trả lời.
Cô ấy không nghĩ mình cần kiểm tra xem đó là ai, nhưng an toàn là trên hết.
"Vâng?"
"Xin lỗi vì tới muộn, là tớ đây.... Cậu ra ngoài được không?"
"Vui lòng chờ một chút."
Aya khoác vội chiếc áo khoác ngoài bộ đồ ngủ rồi mở cửa trước. Không khí lạnh buốt thấu da, khiến cô theo bản năng muốn rụt vai lại. Nhưng mạnh hơn cả là sự hồi hộp từ tin nhắn cậu ấy muốn gặp mình, và tấm lưng nhỏ bé lập tức thẳng lên.
Mitsuki có vẻ hơi ngượng ngùng, gãi má.
"Vậy, có chuyện gì sao?"
"Cái này. Tớ hy vọng là cậu sẽ ăn một nửa, Ichinose."
"......... Một que kem ư?"
Cậu ấy mua nó từ cửa hàng tiện lợi sao?
Từ trong túi xách, Mitsuki lấy ra một que kem hai que. Mắt Aya mở to.
"Sao lại ăn kem que vào lúc trời lạnh thế này?"
"Sau khi ăn yakiniku, tớ đột nhiên thèm ăn thứ gì đó. Vì vậy, tớ đã mua cái này, nghĩ rằng đã lâu rồi mình chưa ăn, nhưng đó là trước khi tớ nhận ra một nửa thôi là đủ cho mình rồi. Lúc đó tớ đã chia tay với Akira rồi, nên tớ chỉ nghĩ đến cậu thôi, Ichinose."
Nói cách khác, Mitsuki có thêm một nửa của cây kem đôi, nên cậu ấy đã gửi cho Aya tin nhắn đầy lo lắng: -Tớ muốn gặp cậu. chỉ vì muốn cô ấy ăn nó.
Nhưng dù sao đi nữa, giờ sự thật đã được phơi bày, tâm trạng của Aya trở nên tồi tệ.
Dù biết Mitsuki không cố tình, nhưng một cảm giác bực bội dâng trào trong lòng cô nàng. Dường như nó sẽ không nguôi ngoai trừ khi cô có thứ gì đó ngọt ngào.
"Nhà cậu có quy định nào cấm ăn đồ ngọt vào giờ muộn thế này không?"
"Cậu thật trơ tráo. Cứ như thể cậu không biết tớ thường dành thời gian như thế nào ở nhà cậu vậy."
"Tờ cũng đoán vậy."
Trước khi bắt đầu tiếp xúc với Mitsuki như thế này, Aya chưa bao giờ có cơ hội ăn đồ ngọt vào đêm khuya, chứ đừng nói đến chuyện nghĩ đến chuyện đó.
Nhưng Aya đã thay đổi kể từ khi Mitsuki thường xuyên mang đồ ngọt và đồ ăn vặt đến cho cô. Cô vẫn không bỏ bê việc giữ gìn vóc dáng. Nhưng cô không muốn để lòng tốt của Mitsuki trở nên vô ích.
Mitsuki đã cố gắng hết sức để mua nó cho cô, nên cô không muốn bỏ qua lòng tốt của cậu ấy.
Mặc dù Mitsuki đã khiến Aya nhận ra mình yêu thích đồ ngọt đến mức nào, nhưng từ nụ cười mỉm của cậu, dường như thể hiện cậu nghĩ cô là một cô gái ăn uống rất buông thả, lại khiến cô bực mình.
"Nếu cậu định đưa cho tớ thì mau lên đi."
"Ừm, đây."
Vào mùa nóng, cô thường thấy những cặp đôi xa lạ vui vẻ chia sẻ những que kem đôi này, nhưng Aya chưa bao giờ có ai để cùng chia sẻ. Cô chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Có lẽ thực ra cô ấy đã ghen tị với những cặp đôi tình tứ đó, và vui vẻ nhận xét rằng điều đó thật tuyệt vời.
Đó là lý do tại sao, dù giờ đây cô đang cầm một que kem còn lạnh hơn trong đôi tay vốn đã lạnh cóng của mình sau khi Mitsuki đưa cho cô, cô vẫn cảm thấy có một sự ấm áp bên trong.
"Bẻ phần đầu, rồi ăn bằng cách mút như này."
"Đừng có coi thường tớ. Tớ cũng biết điều đó chứ."
Cách Mitsuki mình họa như thể muốn nói Aya là một cô nàng rất ngây thơ, và điều đó làm cô càng bực bội hơn.
Aya quay mặt đi và bắt đầu mút que kem. Hương vị có vẻ như là sữa chua trắng. Đây là lần đầu tiên cô ấy thử, nhưng nó nhẹ và ngon, và đúng như dự đoán, khóe miệng cô nàng tự nhiên mà cong lên.
"Nó ngon thật.... Nhưng mà, ăn kem vào thời tiết này thì sẽ khiến cậu lạnh thấu xương đấy."
"Vâng. Chúng ta vào trong nhé?"
"Tớ mặc nhiều lớp quần áo rồi, nên chắc là ổn thôi."
"Tớ hiểu rồi. Có lẽ tớ cũng ổn, dù sao tớ cũng vừa mới tắm xong."
Nói dối đấy, thực ra Aya đang thấy hơi lạnh rồi. Nếu muốn ăn kem que, cô ấy thích ăn trong phòng có sưởi hơn.
Nhưng khao khát được trò chuyện với Mitsuki lâu hơn đã thắng thế. Cô trở nên nói nhiều hơn nhờ Mitsuki, nhưng hôm nay, cô chưa nói chuyện với ai từ lúc tan học đến giờ. Thật quá xấu hổ để thừa nhận điều đó.....
"Món yakiniku thế nào vậy?"
"Ồ! Tớ muốn kể cậu nghe về chuyện đấy. Nó tuyệt vời lắm. Thịt thăn bò, sườn non….... Cả hai đều mềm đến nỗi tớ tưởng như chúng sẽ tan chảy trong miệng vậy."
"Nghe có vẻ như cậu rất hài lòng."
"Ừm."
Đối với Mitsuki, đó là một câu trả lời hiếm hoi, gần như trẻ con, khác hẳn với thái độ thường ngày của cậu, cho Aya thấy cậu thực sự hạnh phúc đến mức nào.
Thế nhưng... Thế nhưng mà...... Nhìn thấy Mitsuki với nụ cười trên môi lại khơi dậy trong cô một cảm giác khó tả.
"Nếu tớ mà có thịt chất lượng cao, tớ cũng có thể nướng nó sao cho mềm đến mức tan chảy trong miệng đó....."
Vừa dứt lời, Aya đã cho que kem vào miệng, như thể muốn tránh ánh mắt tò mò của Mitsuki.
"Sao thế?"
"Không có gì. Tớ chỉ nói là cậu không cần phải đi xa đến tận nhà hàng để ăn yakiniku đâu. Tớ chắc chắn là cậu ăn chưa đủ no so với số tiền đã bỏ ra rồi, Tsukishiro-kun."
"Đừng đánh giá thấp dạ dày của một nam sinh cao trung. Chắc chắn là tớ đã ăn nhiều hơn cậu đấy, Ichinose."
"Việc so sánh với tớ chẳng có ý nghĩa gì cả."
Aya hiểu rất rõ điều đó. Cô cố tình ăn ít hơn để giữ dáng, nhưng ngay cả khi không làm vậy, cô cũng biết dạ dày mình không thể chứa được nhiều.
Hơn nữa, Mitsuki là con trai. Không phải cô ấy phân biệt đối xử, nhưng dù Mitsuki ăn ít đến mức nào, vẫn nhiều hơn sức ăn của cô.
"Thật sự, tớ thấy số tiền bỏ ra không xứng đáng với giá trị thực của nó."
"Hả? Sao cậu lại cố tỏ ra cứng rắn vậy?"
"Chỉ vì vậy thôi."
"Là sao nữa?"
Aya thở dài ngao ngán nhìn Mitsuki- người đang thản nhiên ăn kem.
"Dù sao thì, tớ chỉ đang nói điều gì đó nhàm chán thôi, kiểu như ăn thịt ngon ở nhà sẽ tiết kiệm hơn nếu có thể. Nhưng tớ không biết chi tiết cụ thể được. Tớ cũng chưa từng đến đó bao giờ."
Trong lúc nói, Aya càng lúc càng cảm thấy chán nản với chính mình.
Mỗi khi nói chuyện với Mitsuki, cái miệng nhỏ của cô nàng cứ không thể nhịn được mà nói ra những điều không cần thiết. Ngay cả bây giờ, cô ấy cũng không thực sự muốn làm Mitsuki cảm thấy buồn.
Thế nhưng, những suy nghĩ "Mistuki đã ăn rất ngon ở bên ngoài", "Mình không muốn cậu ấy cười như thế với bất kỳ món ăn nào khác ngoài món của mình". Aya biết, và cô ấy thực sự ghét cái tính cách khó chịu này của mình.
"Ừm, có lẽ cậu nói đúng, Ichinose. Thật lòng mà nói, đó là kiểu nơi mà tớ sẽ không đến trừ khi được mời. Mua thịt loại cao cấp về ăn ở nhà còn rẻ hơn."
"Cậu đâu cần phải đồng ý với tớ đâu."
"Không, tớ thực sự nghĩ vậy. Ý tớ là, dạ dày tớ không đủ lớn để ăn sao cho đáng tiền, và tớ cảm thấy bị lỗ."
Mitsuki vừa vỗ vào bụng mình vừa lẩm bẩm.
"Nhưng chẳng phải đó là một sự mâu thuẫn sao?"
"Không phải vậy. Tớ hiểu ý Ichinose, nhưng cách nghĩ của tớ là: miễn là vui thì không sao, dù nó không phải là một món hời lớn. Việc mỗi người có cách suy nghĩ khác nhau là điều tự nhiên, nên cậu không cần phải cảm thấy những gì mình nói là nhàm chán. Nếu một người không thân thiết mời tớ đi, có lẽ tớ cũng sẽ nghĩ giống cậu và từ chối thôi."
"Vậy cuối cùng thì, đối với cậu, mọi chuyện phụ thuộc vào hoàn cảnh thôi ư, Tsukishiro-kun?"
"Nếu muốn, tớ sẽ đi, nếu không, không bao giờ tớ đi. Đấy là quy tắc tối thượng. Cậu cũng vậy phải không, Ichinose?"
Trước khi bắt đầu giao tiếp với Mitsuki, Aya đã cố tình phá hỏng mọi cơ hội để đi chơi với người khác. May mắn thay, cô ấy thường xuyên được mời đi chơi. Nhưng cô ấy luôn từ chối, hoặc vì cô ấy không quan tâm đến người khác, hoặc vì cô ấy sợ trở thành gánh nặng nếu quá thân thiết với họ.
Nhưng nhờ những lần đi chơi với Mitsuki, người mà cô có thể là chính mình, Aya đã nghĩ rằng việc đi chơi thật vui. Mặc dù điều đó cũng phụ thuộc vào việc cô đi với ai.
"Đúng vậy..... Cậu nói đúng."
Cuối cùng, toàn bộ cuộc trao đổi này đều vô nghĩa. Tất cả những gì xảy ra chỉ là một cảm giác mơ hồ khó tả trỗi dậy, khiến cô nói ra những điều mình không muốn nói, và Mitsuki phải tỏ ra quan tâm đến cô, khiến cô phải thừa nhận lại những điều mình đã biết.
Một cảm giác tội lỗi dâng lên trong Aya.
"Ừm, tớ cũng muốn cậu trải nghiệm xem một bữa tối yakinuku ngon lành sẽ như thế nào, Ichinose ạ."
"Tớ không đi, nên không biết khi nào thì điều đó sẽ xảy ra."
"Dạo này ăn yakiniku một mình hình như đang thịnh hành đây. Hơn nữa, chẳng phải tớ đang ở ngay đây sao?"
"....... Ể?"
"Ý là, nếu Ichinose muốn tìm người đi cùng, tớ luôn sẵn sàng."
Mitsuki vừa nói vừa chỉ vào chính mình.
Vậy có nghĩa là cậu ấy sẽ đi ăn yakiniku cùng mình sao.....?
Aya bối rối, nhưng thấy Mitsuki lảng tránh ánh mắt, trông có vẻ hơi ngượng ngùng, cô chắc chắn đó là ý cậu ấy.
Cô cố gắng trả lời, nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột khiến lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
"Tớ không ép buộc cậu hay gì đâu." Mitsuki nói, như thể đang cố xoa dịu tình hình, không thể chịu đựng được sự im lặng.
"...... Cậu sẽ không thấy lỗ chứ?"
"Cậu sẽ để lỗ sao, Ichinose? Tớ thì không nghĩ vậy đâu."
Nghe có vẻ như Mitsuki hoàn toàn tin chắc rằng cậu ấy sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ nếu đi ăn yakiniku với Aya. Việc cậu ấy nói điều đó mà không chút do dự chứng tỏ đó là sự thật. Aya cảm thấy má mình nóng lên.
Với một đứa con gái nhàm chán như mình sao......?
Để làm dịu đôi má nóng bừng, Aya nhét hết phần kem que còn lại vào miệng cùng một lúc. Cái lạnh cũng xua tan đi cảm giác khó chịu đang mắc kẹt trong lồng ngực cô.
"Vậy thì hãy chắc chắn rằng cậu cũng sẽ không để lỗ."
Cô ngước nhìn và đưa ra yêu cầu của mình với Mitsuki.
Đáp lại, khóe môi Mitsuki cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
"Được rồi, tớ sẽ cố gắng hết sức để cậu thích nó, Ichinose. Thật ra, tớ nghĩ cậu sẽ bị thuyết phục ngay khi nếm thử."
"Nó ngon tới vậy sao?"
"Ừ, còn nhiều món khác, nhưng thịt là thứ tớ muốn cậu thử nhất."
"Còn những món khác nữa sao?"
"Ừm, khaoi tây chiên, salad, mì lạnh. À, họ cũng có cả kem nữa."
"Heeh~"
Vừa trả lời, Aya vừa nghĩ thầm: Thật vậy sao? Và cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ.
"Cậu ăn kem để làm mới vị giác trong khi ăn thịt sao?"
"Ừm, vị vani dịu nhẹ, khá ngon."
"Vậy là cậu đã ăn kem ở nhà hàng, rồi trên đường về lại muốn ăn kem nữa nên đã mua thêm phải không?"
Cậu ấy ăn nhiều kem vậy, mong là Tsukishiro-kun không bị đau bụng....
Một tiếng "À" nhỏ khẽ phát ra từ miệng Mitsuki, khiến Aya tỏ ra tò mò.
"Tớ thấy muốn ăn nên không sao cả, phải không?"
"Vừa nãy cậu im lặng một lúc, cậu đang giấu điều gì sao?"
"Không....."
"Nói dối, Tsukishiro-kun, cậu đã nói "À" phải không? Khi nói vậy, tức là cậu đang giấu điều gì đó."
"Ý cậu là gì khi nói tớ 'làm điều gì đó'?"
"Có phải cậu đang có âm mưu nào không?"
Nghĩ lại thì, mọi chuyện đã kỳ lạ ngay từ đầu.
Mitsuki đến để chia sẻ que kem đôi, nhưng đó không phải là thứ bạn nhất thiết phải ăn hết sau khi mở. Có thể cho vào tủ đông và ăn sau khi nào muốn. Không cần thiết phải cố gắng chia sẻ với cô ấy.
Aya thận trọng lùi lại một bước khỏi Mitsuki.
"Không, không. Ý tớ là không phải là tôi không có âm mưu gì…... Nhưng không phải như cậu nghĩ đâu."
"Thấy chưa, tớ biết ngay mà. Cậu đang có âm mưu, đúng chứ?"
Dù cô có thân thiết với Mitsuki đến đâu, cô cũng không thể chấp nhận nếu cậu yêu cầu cô làm điều gì kỳ lạ. Tốt hơn hết vẫn là nên cảnh giác.
"Cậu biết đấy, là về chuyện đó."
"Chuyện đó?"
Aya nheo mắt nhìn Mitsuki đang do dự, lòng nghi ngờ càng dâng cao.
"Ừm, tớ chỉ nghĩ nếu lấy kem làm cái cớ thì có thể nói chuyện được với Ichinose thôi."
".............. Vậy là cậu mua kem này chỉ để nói chuyện với tớ thôi à?"
Mitsuki gật đầu, vẻ mặt đầy xấu hổ.
"Cậu muốn nói chuyện với tớ....... À, có phải cậu muốn nói với tớ rằng món thịt ngon đến thế nào phải không? Cậu có thể nói với tớ vào ngay mai mà?"
Với vẻ vừa nhẹ nhõm vừa bực bội, Mitsuki thở dài, và Aya nghiêng đầu.
"Thật đấy, Ichinose, cậu 'đặc biệt' thật đấy."
"Sao cậu lại có thái độ như vậy chứ? Hay là, cậu còn điều gì khác muốn nói sao?"
Cảm thấy như mình đang bị trêu chọc, Aya phồng má lên.
"Không có gì, chỉ là hôm nay tớ chưa được nói chuyện với cậu, nên là cảm thấy hơi thiếu thiếu....."
"......... Chỉ vậy thôi sao? Thật sự chỉ có thế thôi ư?"
"Ừ, đúng, có vấn đề gì sao?"
Sau khi nói điều đó với giọng điệu khinh thường, Mitsuki cố gắng mút hết phần kem que còn lại. Aya rõ ràng đã nhận thấy chút ửng đỏ trên má cậu.
Rõ ràng, Mitsuki thực sự chỉ muốn nói chuyện. Cô không biết tại sao, nhưng thái độ hiện tại của cậu ấy đã nói lên điều đó.
Aya bật cười lớn. Không hiểu sao, cô cảm thấy thật tuyệt vời. Đã khuya rồi, nếu tiếng cười của cô vang vọng xuống hành lang thì sẽ làm phiền hàng xóm mất, nhưng có vẻ như cô nàng không thể nhịn được nữa.
"Đừng có cười lớn vậy chứ......"
"--Hahaha....... Cậu ngốc nghếch đến bất ngờ đấy, Tsukishiro-kun? Cậu không cần phải mua kem đâu mà, nếu muốn nói chuyện thì chỉ cần gọi điện cho tớ thôi mà."
"Tớ chỉ là thấy thật sai trái khi bắt cậu phải ở bên cạnh tớ trong khi chẳng có lý do gì cả, Ichinose."
"Cậu ngốc nghếch thật đấy, khi lo lắng về chuyện như thế. Vậy nên, nếu cậu vẫn muốn nói chuyện, tớ sẽ lắng nghe tất cả những gì cậu muốn nói. Nào, cứ nói đi."
"Ồ, giờ thì lại dùng giọng bề trên với tớ đấy à."
"Tớ đã ở lại bầu bạn với cậu rồi còn gì, Tsukishiro-kun?"
Với nụ cười không hề tắt, cô dùng ngón trỏ chọc vào cánh tay của Mitsuki.
"....... Đúng là 'Hắc Thánh nữ' rồi."
Họ đã hứa với nhau sẽ đi ăn yakiniku.
Cô ấy đã được chứng kiến Mitsuki trong trạng thái xấu hổ.
Thế là quá đủ vui rồi.
"Coi đây--"
"Hừ..... Chẳng sao."
"Tớ giờ đã quen với cái biệt danh đó rồi, đừng hòng trêu chọc được tớ."
"Vậy là không ai có thể ngăn cản cậu nữa rồi, phải không?"
"Fufunn~"
Khi cô nàng ưỡn ngực ra vẻ tự hào, Mitsuki bắt đầu cười lớn.
Aya chẳng hiểu sao cậu ấy lại cười như vậy, những điều đó cũng không khó chịu.
Ước gì những khoảnh khắc như thế này có thể kéo dài mãi mãi......
Khoảng thời gian thoải mái nhưng đầy ý nghĩa bên Mitsuki thật sự rất thú vị, tới nỗi Aya không thể không nghĩ vậy--
6 Bình luận