Toàn văn
Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện.
2 Bình luận - Độ dài: 5,197 từ - Cập nhật:
"0.061%."
Buổi sáng của tôi luôn bắt đầu bằng việc khởi động chiếc máy tính có hình dáng kính đeo và kiểm tra một dự đoán tương lai cụ thể.
"Chà, mình đoán đó là hiển nhiên."
Gần đây, tôi chưa từng thấy con số này vượt quá 1%.
"Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện."
Đó là điều kiện dự đoán tương lai tôi đã thiết lập.
Đã 15 năm kể từ khi việc dự đoán tương lai trên máy tính tại nhà trở nên dễ dàng chỉ bằng cách nhập các điều kiện. Giống như mọi người sử dụng nó cho nhiều mục đích khác nhau, tôi cũng không ngoại lệ.
Cuộc hôn nhân của tôi với vợ tôi thường được người ta gọi là cuộc hôn nhân chính trị.
Cha cô ấy—bây giờ là cha vợ tôi—đã ép tôi thực hiện cuộc hôn nhân chính trị này để đổi lấy việc hỗ trợ tài chính cho công ty do ông tôi điều hành. Lý do duy nhất để ông chọn tôi, một người đàn ông bình thường không có khả năng gì đặc biệt, là vì cô ấy thích ảnh của tôi, dù cả hai chưa từng gặp mặt.
"Anh không nghĩ mình có thể yêu em, nhưng nếu em thấy ổn với chuyện đó…"
Tôi đã nói vậy với cô ấy 10 năm trước. Và rồi chúng tôi kết hôn.
Không phải tôi có người yêu. Cũng không phải cô ấy không hấp dẫn. Công ty của ông tôi đã được cứu khỏi bờ vực phá sản, và tôi trở thành chủ tịch tiếp theo của công ty cha vợ. Mọi thứ đều hoàn hảo. Chí ít là từ góc độ xã hội, nhìn chung thì có vẻ là vậy.
Nhưng tôi không thể nhìn nhận theo cách đó.
Có lẽ vì cái suy nghĩ bị tiền mua chuộc đè nặng trong lòng, nên tôi đã âm thầm oán giận cô ấy.
Nếu không thích, tôi đã có thể lắc đầu từ chối. Nhưng trong tình cảnh đó, tôi không còn lựa chọn nào khác. Công ty của ông tôi đang trên bờ vực phá sản, chỉ còn vài ngày nữa là mọi thứ sẽ kết thúc. Và nếu việc phá sản trở thành hiện thực, tôi chắc chắn rằng ông tôi, một người cứng đầu và đầy trách nhiệm, sẽ không ngần ngại đánh đổi mạng sống để lấy tiền bạc.
Khi được thông báo rằng tôi có thể cứu cả mạng sống của ông và khoản nợ khổng lồ chỉ bằng cách đồng ý, tôi đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.
"Anh có thể sẽ giết em và chiếm hết khối tài sản khổng lồ mà em thừa kế. Em ổn với điều đó chứ?"
Đó là những lời tôi đã buông ra một cách hờ hững với cô ấy khi chúng tôi vừa kết hôn. Cô ấy có vẻ ngạc nhiên trong thoáng chốc, rồi mỉm cười và gật đầu.
"Không sao cả. Em chỉ cần khiến anh phải lòng trước khi điều đó xảy ra là được, nhỉ?"
Cô ấy nói đầy thách thức, trông hệt như một chiến binh quả cảm, và tôi đã sững sờ trong một khắc.
Ngay ngày hôm ấy, tôi nhập "Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện" vào chiếc máy tính có hình dáng kính đeo của mình.
Sau khi trả lời vài câu hỏi đơn giản, thiết bị đã đánh giá chính xác tình hình và tính toán xác suất.
Con số đầu tiên xuất hiện là "38.235%."
Tôi sốc bởi con số cao đến bất ngờ. Gần 40% ư?! Tôi nghĩ vậy, nhưng rồi tôi nhớ ra—bắt đầu từ ngày mai, vợ tôi sẽ đi du lịch.
Cô ấy sẽ đi chuyến đi này một mình.
Làm cho cô ấy có vẻ như đã đi du lịch rồi giết cô ấy... điều đó thực sự là một lựa chọn khả thi.
"Anh có nên vờ như em đang đi du lịch rồi giết em không? Hình như có khoảng 40% cơ hội thành công đấy."
"Em hiểu rồi. Cố gắng lên nhé. Em nên mua quà lưu niệm gì đây?"
Cái cách cô ấy nói thản nhiên như vậy làm tôi buồn cười.
"Em nghĩ anh không thể giết em à?" Tôi hỏi.
"Không," cô ấy đáp lại bằng ánh mắt quả quyết. "Nếu em chết, điều đó chỉ có nghĩa là em đã không đủ nỗ lực để dừng anh lại."
Sau khi tiễn cô ấy, tôi đã thực hiện một dự đoán khác về tương lai.
"Xác suất tôi sẽ yêu vợ sau 6 tháng."
"0.001%."
Điều đó hợp lý, và tôi chấp nhận nó mà không thắc mắc gì thêm.
Tôi có thể thấy cô ấy thú vị, nhưng sự thật vẫn là tôi chẳng có bất cứ tình cảm tích cực nào đối với cô ấy.
Và tôi nghi ngờ điều đó sẽ thay đổi chỉ sau 6 tháng.
Vài ngày sau, khi cô ấy trở về từ chuyến đi, tôi đã nói với cô ấy về điều đó.
Tôi có chút phấn khích và mong chờ phản ứng của cô ấy.
Nhưng tất cả những gì cô ấy nói chỉ là, "Em hiểu rồi."
Thú thực thì, tôi cảm thấy thất vọng.
"Anh cứ tưởng là em không ghét anh."
Vì cô ấy đã chọn tôi làm chồng nên tôi cho rằng, dù không yêu tôi thì cô ấy cũng phải có chút hảo cảm với mình.
Nhưng cô ấy chỉ hờ hững đáp lại, như thể chẳng hề bận tâm.
Tôi không mong cô ấy khóc, nhưng tôi muốn thấy cô ấy thất vọng.
"...Em có thể hỏi lần tới anh định sẽ giết em bằng cách nào không?"
"Hả?"
"Trước khi em đi du lịch, anh đã nói, 'Anh có nên vờ như em đang đi du lịch rồi giết em không?', em đã chờ anh đấy, anh biết không. Nếu anh đến, thì đó chắc chắn sẽ là một tuần trăng mật đáng nhớ."
"Em muốn bị giết à?"
"Nếu có thể, em muốn được anh yêu hơn."
Tôi nghĩ cô ấy là một người phụ nữ khó hiểu.
Ngay trước mặt cô ấy, tôi bật chiếc máy tính hình kính của mình lên và chạy một dự đoán tương lai.
"Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện."
"12.253%."
Cứ mười lần thì tôi có thể thoát tội được một lần.
Một xác suất có thể nói là khá cao.
Nếu ban đêm chỉ có hai chúng tôi ở trong phòng, tôi đoán con số sẽ dao động quanh mức này. Tôi ghi nhớ điều đó.
"Bây giờ nó khoảng 12%. Anh nghĩ là mình sẽ không làm đâu. Nếu định giết em, anh sẽ làm như thể em chưa từng trở về sau chuyến đi và vứt xác em ở đâu đó gần đường. Mọi người sẽ cho rằng em bị tấn công bởi một kẻ nào đó."
"Nếu là như vậy thì công viên gần chỗ đấy sẽ tốt hơn nhiều. Nơi đó nổi tiếng là có nhiều kẻ khả nghi lảng vảng mà."
"...Anh không hiểu em đang nghĩ gì nữa."
"Em chỉ đơn giản là làm mọi thứ để được anh yêu thôi."
Tôi liếc nhìn cô ấy một cái sắc lẹm, nhưng cô ấy chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cho tôi một chiếc hộp được gói gém cẩn thận, nói rằng đó là quà lưu niệm.
"Anh vứt nó nhé."
"Nó là của anh rồi, nên anh muốn làm gì cũng được."
Muốn trả đũa cô ấy bằng cách đó, tôi mạnh tay ném chiếc hộp vào thùng rác.
Vì cảm thấy tự mãn, tôi đã nhìn về phía cô ấy—chỉ để hối hận ngay sau đó.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào chiếc hộp bị vứt với đôi lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt thoáng chút buồn bã.
Không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó, tôi vội vàng rút lui về căn phòng được chỉ định của mình.
Dù đã kết hôn, tất nhiên là chúng tôi vẫn có phòng riêng.
Tôi không hề có ý định chạm vào cô ấy, và tôi cho rằng cô ấy cũng cảm thấy như vậy về tôi.
Nửa năm trôi qua trong thói quen ảm đạm.
Mỗi sáng, trước khi ra khỏi giường, tôi đều kiểm tra "Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện."
Sau đó tôi mới dậy, mặc quần áo rồi đi đến phòng khách.
"Sáng nay là 15%."
"Ồ, vậy thì hôm nay em có thể thư giãn được rồi nhỉ?"
"Ai mà biết được? Biết đâu anh lại bỏ thuốc độc vào cà phê của em."
"Dù cho em vừa mới pha nó?"
"Có thể anh đã tẩm thuốc từ hôm qua."
"Vậy thì chúng ta sẽ chết cùng nhau. Đây, phần của anh."
"Xin chân thành cảm tạ em."
Tất nhiên là không có độc. Tôi cầm cốc và ngồi xuống.
Sau đó, tôi ăn bữa sáng mà cô ấy đã chuẩn bị, đây là thói quen thường ngày của chúng tôi.
Có những ngày, chúng tôi hầu như không nói gì nhiều hơn thế này.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi bắt đầu tìm thấy một sự thoải mái nhất định trong đó.
Tôi thích cách chúng tôi không can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Việc có bữa sáng và bữa tối xuất hiện trước mặt tôi mà không cần tốn sức cũng rất hấp dẫn.
Nhưng đó là điều khác biệt so với tình yêu.
Nếu có ai hỏi, "Cậu có yêu cô ấy không?" thì câu trả lời chắc chắn vẫn sẽ là KHÔNG.
Và cứ như thế, 2 năm trôi qua.
Là một cặp vợ chồng, chúng tôi có thể đã đổ vỡ, nhưng với tư cách là một gia đình, tôi lại cảm thấy chúng tôi cuối cùng cũng có thể sinh hoạt bình thường.
Rồi đến một lần, cô ấy đột nhiên nói với tôi rằng muốn đi hẹn hò.
"Anh không muốn."
"Nhưng em muốn. Hôm nay chúng ta sẽ đi thủy cung!"
"Anh không yêu em. Anh thậm chí còn không thích em."
"Nhưng em yêu anh."
Thì? Tôi nghĩ.
Tại sao cô ấy lại nghĩ chúng tôi có thể bất ngờ cư xử như một cặp đôi bình thường vậy?
Bực mình, tôi im lặng nhìn chằm chằm đối phương.
Cô ấy chỉ mỉm cười, bình tĩnh và điềm đạm.
"Anh chắc chứ? Anh định bỏ phí cơ hội này à?"
"Em đang nói gì vậy?"
"Nếu bây giờ anh chấp nhận lời mời của em, biết đâu anh lại giết được em."
"Anh không chỉ muốn giết em, Anh còn muốn làm điều đó mà không bị phát hiện. Nếu anh bị phát hiện thì mọi thứ còn nghĩa lý gì nữa."
"Chuẩn rồi! Anh có nhớ xác suất sáng nay không?"
"Là... khoảng 5.7%?"
"Đúng vậy, dạo này nó đang giảm xuống phải không? Anh thấy ổn với điều đó à? Nếu anh đi chơi với em, biết đâu xác suất lại tăng lên ở một nơi nào đó! Nếu em bị đâm sau lưng giữa đám đông, và không có bằng chứng nào chứng minh anh là thủ phạm, thì anh sẽ chẳng thể bị bắt đâu. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần phải đến nơi đông người."
"Trông em có vẻ vui khi nói về việc bị giết."
"Hôm nay em muốn có một tâm trạng vui vẻ mà. Đừng lo, em sẽ giơ lưng cho anh."
"Để bị đâm hả?"
"Ồ, anh có thể ôm em nếu muốn."
Tôi mỉm cười, hòa theo tiếng cười của cô ấy. Cuối cùng, một phần cũng vì bị ép, chúng tôi đã có buổi hẹn hò đầu tiên. Gần ba năm kể từ khi chúng tôi kết hôn.
Nếu phải chọn giữa việc tôi có vui hay không, tôi chắc chắn sẽ nói là vui. Đã lâu lắm rồi tôi mới đến thủy cung, và có lẽ tôi đã tỏ ra quá háo hức so với tuổi của mình. Tôi thậm chí còn không có thời gian để kiểm tra xác suất bởi trái tim tôi tràn ngập niềm vui vào ngày hôm đó. Tôi nhớ mình đã cảm thấy biết ơn cô ấy, người đang mỉm cười bên cạnh tôi vào khoảnh khắc đó.
Đến tối, chúng tôi quyết định ăn tối tại nhà như thường lệ. Nhìn qua bàn ăn đầy những món tôi thích, cuối cùng tôi cũng nhìn vào lịch.
"Là sinh nhật anh hả?"
"Ồ, anh quên à. Em định sẽ tổ chức nó hằng năm mà."
Giờ nhớ lại, có lẽ đã có một ngày nào đó trong năm, tôi được ăn một bữa ăn thịnh soạn hơn một chút cùng với những món mình thích. Tôi không nghĩ gì nhiều vào thời điểm đó, và tự hỏi đó là ý thích nhất thời gì, nhưng bây giờ tôi mới nhận ra đó là vì sinh nhật tôi.
"Anh sẽ không cảm ơn đâu."
"Anh đã nói rồi, với em vậy là đủ."
"Anh không có ý định tổ chức sinh nhật cho em."
"Đây chỉ là điều em muốn làm thôi, nên anh đừng bận tâm."
"..."
"Cảm ơn vì đã được sinh ra."
"Không có gì."
Bây giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra đó là do bản thân xấu hổ, nhưng vào thời điểm đó, tôi đã bối rối và chỉ nghĩ, "Người phụ nữ này có ổn không?"
Sau đó, thái độ của tôi vẫn không thay đổi, và thái độ của cô ấy cũng vậy.
Nhưng chúng tôi bắt đầu đi chơi cùng nhau khoảng một lần mỗi tháng.
Tôi, để giết cô ấy. Cô ấy, để hẹn hò với tôi.
Nếu bạn hỏi tôi có thực sự có ý định giết cô ấy không, thì tôi chỉ có thể trả lời rằng ngay từ đầu tôi đã không có ý định đó.
Đúng là tôi không có tình cảm với cô ấy, và đã có lúc tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu cô ấy chết, nhưng rủi ro khi giết cô ấy quá cao, kẻ hèn nhát như tôi không thể xem xét nó như là một lựa chọn.
Nó tình cờ lại là chủ đề hoàn hảo để trò chuyện với cô ấy, người hiện tại là vợ tôi.
Có lẽ cô ấy biết điều đó. Cô ấy biết, và sẽ nhắc đến nó trong cuộc trò chuyện. Và khi đã hiểu rõ những điều đó, tôi sẽ cùng cô ấy diễn trò.
Tại sao à? Tôi có một ý tưởng mơ hồ, nhưng tôi nhanh chóng gạt nó đi. Dù sao thì, giờ đã quá muộn rồi.
Thêm 2 năm nữa trôi qua, và chúng tôi đã kết hôn được 5 năm.
"Hôm nay là 2.564%. Tệ thật. Nó thấp quá."
"Em thì thấy nhẹ cả người, vì sự bình yên của em có thể được tiếp tục."
"Em chẳng thay đổi gì cả. Em là hiện thân của sự bình yên."
"Cũng không hẳn. Cá hôm nay bị nấu quá lửa, cháy hết rồi."
"Phần của anh có vẻ ổn mà."
"Là do em đã vội làm lại phần khác cho anh đó. Nhìn này, cháy đen luôn rồi."
Cô ấy nói trong khi chỉ vào con cá của mình với nụ cười gượng gạo. Tôi đổi đĩa của mình với cô ấy rồi bắt đầu ăn sáng.
"Anh chắc chứ? Phần của anh cháy hết rồi."
"Còn em thì sao? Có thể anh đã bỏ độc vào đĩa cá đó đấy."
"Nếu là thuốc độc từ anh, thì em rất muốn thử."
"Vậy thì cứ tự nhiên."
"Chúc ngon miệng."
Trong khi ăn sáng như thường lệ, tôi liếc nhìn đồng hồ. Ngoài thời gian ra thì ngày tháng cũng được hiển thị rõ ràng.
5 năm đã trôi qua.
Thú thực, tôi nghĩ đã đến lúc rồi.
Khi ngồi ăn sáng đối diện với cô ấy, tôi chạy dự đoán tương lai như thường lệ. Tôi thở dài khi nhìn vào những con số phản chiếu trong tròng kính.
'1.524%'
Đúng như dự đoán. Thấp. Con số tôi nói với cô ấy khi nãy cao hơn con số này 1%. Xác suất tôi thấy sáng nay là '1.564%!'
Nhân tiện thì 1% công thêm kia chỉ là một hành động bướng bỉnh nhỏ nhen mà thôi.
Tôi đã từng trò chuyện với một người bạn am hiểu về hệ thống dự đoán tương lai này, kể cho anh ấy nghe về những dự đoán của tôi và cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi lo lắng về xác suất ngày càng giảm dần trong những dự đoán tương lai.
Anh ấy đã nhìn tôi với vẻ khó tin, rồi nhẹ nhàng giải thích.
Theo anh ấy, "Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện" được tính toán bắt đầu từ việc liệu người thiết lập điều kiện có chọn "giết" hay không. Nói cách khác, việc xác suất giảm dần qua các năm có lẽ là để phản ánh sự thay đổi trong cảm xúc của tôi.
Thật nực cười. Sau khi nghĩ vậy, tôi bỗng cảm thấy bối rối và tự hỏi bản thân phải làm gì nếu điều đó là sự thật.
Tại sao vậy? Tôi đã nói quá nhiều điều tàn nhẫn với cô ấy, đối xử với cô ấy như không khí, lờ đi các ngày kỷ niệm, và chỉ thụ động chấp nhận những gì cô ấy dành cho tôi.
5 năm. 5 NĂM ĐẤY.
Bây giờ, làm sao anh có thể dùng bộ mặt này để nói với em rằng anh trân trọng em?
Sau cùng, anh vẫn tiếp tục chọn những ngày bản thân chỉ biết chấp nhận tình cảm của em một cách thụ động.
Nhưng giờ, đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi. Đây là thời điểm thích hợp. Anh không biết liệu mình có yêu em không, nhưng anh chắc chắn rằng anh quan tâm đến em. Anh muốn được nói điều đó với em.
Hôm nay là ngày em đến với thế giới này.
Tôi ăn xong bữa sáng, sau đó chuẩn bị đi làm như thường lệ. Cô ấy tiễn tôi ra cửa cũng như thường lệ. Tôi khẽ hé môi, và với giọng nói như có thể tan biến bất cứ lúc nào, tôi nói:
"Anh đi nhé."
"…Vâng. Chúc anh một ngày tốt lành."
Khi cô ấy cười với vẻ mặt như sắp khóc, tôi lại cảm thấy hạnh phúc đến lạ, vậy nên tôi nói "Anh đi nhé." một lần nữa. Tôi nói rõ ràng hơn trước, nhưng vì cô ấy trông như sắp khóc nên tôi đã vội vã rời khỏi nhà.
Vỏn vẹn ba từ "Anh đi nhé." mà tôi chưa từng nói trước đây, chỉ vì tôi không muốn coi nơi này là nhà. Nhìn thấy cô ấy hạnh phúc như vậy khiến tôi hối hận vì đã không nói sớm hơn khi đi về phía văn phòng.
Tôi sẽ làm mọi thứ đúng đắn trở lại.
Tôi đã thực sự đã nghĩ vậy. Tôi sẽ mua cho cô ấy một bó hoa. Bánh kem đã được đặt. Tôi sẽ tổ chức tất cả những ngày mà trước đây tôi đã không thể làm một cách đàng hoàng. Tôi không biết món quà nào sẽ khiến cô ấy hạnh phúc, vì vậy tôi dự định sẽ đi mua sắm cùng cô ấy. Tôi sẽ bắt đầu từ đó. Tôi không biết gì về sở thích của cô ấy. Cô ấy biết mọi sở thích của tôi, mặc dù tôi chưa bao giờ nói ra. Thật xấu hổ. Nhưng, bây giờ tôi sẽ tìm hiểu cô ấy. Chúng tôi còn rất nhiều thời gian. Chúng tôi đã kết hôn.
Hôm nay là lần đầu tiên tôi nhận ra thời gian làm việc thực sự dài đến nhường nào.
Sau khi chào khách hàng, tôi định sẽ về thẳng nhà, nên tôi đã ghé qua tiệm hoa trên đường về. Vì không biết cô ấy thích hoa màu gì, tôi đã chọn hoa hồng cổ điển và nhờ họ gói lại. Khi họ hỏi tôi muốn bao nhiêu, tôi đã nói bừa 100 bông, và hóa ra đó là một lượng hoa khổng lồ. Ngay cả khi giảm xuống còn 70, đó vẫn là một bó rất lớn, vì họ nói với tôi đó là tất cả những gì họ đã chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Khi tôi nhận bó hoa hồng, nó đập vào mặt tôi, và làm chiếc kính của tôi rơi xuống đất. Cú rơi đã kích hoạt hệ thống dự đoán tương lai từ lịch sử sáng nay.
'25.283%'
Tôi mở to mắt trước con số hiển thị trên kính. Tôi vội vàng đeo kính lại, và tôi có thể thấy các con số thay đổi theo từng giây.
'32.154%'
'38.259%'
'42.985%'
Các con số tăng lên chóng mặt, và cuối cùng, chúng đã vượt qua 50%.
'Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện: 52.385%'
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy điều đó, tôi lập tức chạy ra ngoài.
Nhớ lại lời người bạn đã nói khi tôi từng hỏi ý kiến anh ấy về cuộc hôn nhân của chúng tôi.
"Nếu một lúc nào đó cậu thực sự muốn trân trọng vợ mình, và xác suất của cảm giác đó vượt quá 50%, vậy thì hãy cẩn thận. Bất kể điều cậu muốn là gì, nó cũng có nghĩa là cậu đang ở trong một tình huống mà mọi chuyện đều có thể xảy ra."
Tôi hỏi anh ấy nói vậy là có ý gì, nhưng người bạn ấy chỉ cười và nói, "Ai biết?"
Một tình huống mà mọi chuyện đều có thể xảy ra? Điều đó có nghĩa là gì? Vừa nghĩ, tôi vừa hướng chân về nhà. Trong đầu tôi hiện ra khuôn mặt của cô ấy, và một luồng mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.
Tôi đi qua khu mua sắm và dừng lại trước một cửa hàng điện tử. Đó là lúc tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ấy trên bản tin.
'Tai nạn giao thông, xe ben, va chạm, tình trạng nguy kịch.'
Tôi tuyệt vọng cố hiểu những thông tin đang tràn vào. Cuối cùng, ảnh của cô ấy lại được hiển thị. Đó là lúc tôi khuỵu gối.
Tôi không nhớ rõ những gì xảy ra sau đó. Xuyên qua tiếng chuông điện thoại inh ỏi, tôi nghe thấy cha vợ đang hét lên điều gì đó, nhưng nó không lọt vào tai tôi.
Cô ấy đang ngủ. Trên giường bệnh, được bao quanh bởi máy móc.
Những lớp băng dày đặc đến đau lòng, nhưng tôi không thể rời mắt khỏi khuôn mặt đang ngủ của cô ấy, bởi nó quá xinh đẹp.
"Chúc mừng sinh nhật."
Đó là những lời đầu tiên tôi nói ra, và sau đó—
"Anh thực sự xin lỗi… vì tất cả."
Thứ tiếp theo thốt ra là một lời xin lỗi.
May mắn thay, trong phòng chỉ có hai chúng tôi, và trong khi ngồi bên cạnh cô ấy, tôi lại dự đoán tương lai.
"Xác suất tôi có thể giết vợ mà không bị phát hiện: 99.274%."
Tôi nghĩ, "Có lẽ đúng là như vậy." Không có chỗ cho cảm xúc xen vào; nếu tôi nhấn bất kỳ nút nào phía trước, cô ấy sẽ chết. Nếu muốn tội lỗi ấy thuộc về mình, tôi chỉ cần lặng lẽ bóp cổ cô ấy là xong.
Điều mà bạn tôi đã nói trước đây, "Phép tính xác suất bắt đầu từ việc liệu người thiết lập nó có thực sự chọn 'giết' hay không," là đúng. Nói cách khác, đó là sự do dự. Liệu người đó có do dự và dừng lại trước khi thực hiện hành động giết người hay không.
Bây giờ, cô ấy là người có thể chết trước khi tôi kịp do dự. Ngay cả khi tôi chỉ cố gắng làm điều đó một chút, cô ấy cũng sẽ chết.
"Này, xác suất hôm nay là 0%. Nó không chỉ thấp, mà còn là một vấn đề lớn."
Tôi nói điều đó với cô ấy như thường lệ. Bởi vì xác suất là 0%. Con số hiển thị trên mắt kính là "99.358%," nhưng tôi muốn cô ấy sống, nên xác suất là 0%. Không đời nào tôi giết cô ấy.
"Hôm nay bình yên của em đã được đảm bảo rồi. Đừng ngủ nướng nữa, chúng mình cùng đến công viên ăn trưa nhé. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng anh thực sự yêu món tamagoyaki ngọt mà em làm. Gà rán em làm cũng rất ngon. Anh luôn lẳng lặng ăn bữa trưa mà em đã vất vả chuẩn bị. Dù vậy, vì em cười rất hạnh phúc nên anh lại tự nhủ như thế là đã ổn."
Tôi nhẹ nhàng vuốt má cô ấy, nơi đang bắt đầu lạnh đi, như thể muốn sưởi ấm cho nó. Tôi thầm hy vọng sắc đỏ như thường lệ sẽ xuất hiện ở nơi đó.
"Đến hôm nay anh mới biết, hoá ra em luôn muốn nghe anh nói 'Anh đi nhé.' với em. Anh chưa bao giờ nói ra chỉ vì lòng tự tôn kỳ quặc của mình, dù nơi đó từ lâu đã trở thành nhà của anh. Anh đã làm em khóc phải không? Anh tự hỏi, liệu lúc anh không có ở đó, em có khóc không, anh ngạo mạn quá rồi chăng? Anh sẽ không để em khóc nữa. Thật đấy. Anh thề."
Tiếng nấc nghẹn ngào âm ỉ trong cổ họng. Cơn đau nhói làm cay mũi tôi, và tôi không thể kìm được nước mắt.
"Anh thực sự xin lỗi. Cảm ơn em vì đã chờ anh suốt thời gian qua. Ngay cả bây giờ, anh vẫn muốn được nghe thấy giọng của em. Muốn lắm."
Nắm chặt tay cô ấy đến mức nó gần như tái đi, tôi bật khóc. Tôi không chắc bản thân có bày tỏ cảm xúc một cách trọn vẹn hay không. Nhưng tôi cảm thấy chí ít cũng phải nói điều này.
"Anh yêu em. Về với anh đi, Yuri-san…"
Vào ngày kỷ niệm 6 năm ngày cưới, chúng tôi đã trải qua nó trong phòng bệnh.
Ngày kỷ niệm của chúng tôi và sinh nhật Yuri gần nhau, và sắp tròn một năm kể từ khi cô ấy nằm liệt giường. Yuri đã rơi vào trạng thái mà người ta thường gọi là thực vật. Tôi không muốn dùng một thuật ngữ đáng ghê tởm như trạng thái thực vật để miêu tả về cô ấy, nhưng khi phải giải thích về tình trạng của cô ấy, tôi buộc phải sử dụng nó. Khi tôi nói với cô ấy rằng mình cần cải thiện vốn từ vựng của mình trong lĩnh vực này, tôi cảm thấy nụ cười của cô ấy ngày hôm nay thậm chí còn đẹp hơn bình thường.
Mỗi ngày tôi đều thay hoa trong phòng, giống như Yuri đã luôn làm cho tôi, và tôi nói với cô ấy về những điều tầm thường. Tôi lau người cho cô ấy, và nếu thời tiết đẹp, tôi sẽ mở cửa sổ để chúng tôi cùng nhau tắm nắng. Các bữa ăn vẫn còn dang dở, và tôi đang cố gắng hết sức, quyết tâm để cô ấy có thể ăn ngay khi vừa tỉnh dậy.
"Này, Yuri, xác suất hôm nay là 0%. Hôm nay bình yên của em vẫn được đảm bảo."
"96.783%"
Thấy xác suất chỉ giảm 3% trong một năm, tôi khẽ mỉm cười. Không sao cả, anh vẫn có thể đợi. Anh có thể đợi mãi mãi. Vậy nên em cứ thong thả mà quay về.
Hôm nọ, bác sĩ có nói với anh, "Xin hãy cân nhắc khả năng ngừng hỗ trợ sự sống." Ông ấy nói cơ hội hồi phục là rất mong manh. Trong cơn giận anh đã đấm ông ấy, nhưng bây giờ anh thực sự hối hận rồi. Nên là Yuri à, khi em tỉnh dậy, xin đừng giận anh nhé.
6 tháng sau, cha vợ dường như đã bỏ cuộc.
Nhưng anh thì chưa. Anh đã gồng mình kìm nén mong muốn bỏ cuộc, tuyệt vọng nói chuyện với em, dù cho em không đáp lời.
Và bây giờ, 6 tháng nữa trôi qua, chúng tôi đã kết hôn được bảy năm.
Trong khi nhìn Yuri, người vẫn không đáp lời, tôi nghĩ về 5 năm tôi đã không đáp lại cô ấy.
Cảm giác khi phải đối mặt với tôi, người không bao giờ đáp lại, là như thế này sao...? Tôi đã khiến Yuri phải trải qua sự trống trải này sao?
Dù hôm nay là sinh nhật cô ấy, mọi thứ trước mắt tôi vẫn cứ nhòe đi, và tôi chẳng thể làm gì cả. Không lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi nói với Yuri.
"Chúc mừng sinh nhật. Anh đã mua bó hoa hồng mà lúc đó anh chưa thể tặng cho em. Lần này là một trăm bông hoa. Thật tuyệt phải không? Chúng ta sẽ đi mua quà cho em khi em thức dậy. Bảy lần, em có thể ước bất cứ điều gì em muốn. Anh không biết em muốn gì, nên lần tới hãy nói cho anh biết nhé."
"Này, xác suất hôm nay cũng là 0%. Sao em vẫn nằm đó?"
"92.693%"
"Màu sắc yêu thích của em là gì? Em có những sở thích gì?"
"85.696%"
"Em đã làm gì khi anh không ở bên? Em thích loài hoa nào?"
"68.258%"
"Lần tới cho anh xem ảnh hồi nhỏ của em nhé. Em tốt nghiệp trường cấp ba nào vậy?"
"51.258%"
Tôi nói đến đó và chợt nhận ra. Tôi đã không để ý các con số đang giảm dần. Chúng cứ tiếp tục giảm. Nhịp tim tôi tăng theo tỷ lệ nghịch, nó tăng nhanh chóng.
Không thể nào, không thể nào, không thể nào.
"32.258%"
"20.258%"
"12.258%"
"3.178%"
"0.001%"
"Chào buổi sáng. Hôm nay em cũng ngủ nướng quá nhỉ."
Đằng sau chiếc mặt nạ oxy, đôi môi có hình dáng xinh đẹp của cô ấy khẽ mỉm cười. Đôi mắt to tròn phản chiếu bóng hình tôi và hơi dao động.
"Chào buổi sáng, Masahiro-san."
Dù không có âm thanh nào được phát ra, tôi vẫn bật khóc trước từng nét chuyển động của đôi môi ấy.
Và tôi vẫn tiếp tục duy trì thói quen đó.
"0.061%."
Đó là kết quả của ngày hôm nay.
Tôi rời khỏi giường và vuốt ve Yuri đang nằm bên cạnh. Sau đó, từ sâu trong lòng cô ấy, một sinh linh bé bỏng bắt đầu cất tiếng khóc đầy sức sống.
2 Bình luận