Stitches

Stitch 01: Khuôn mặt

Stitch 01: Khuôn mặt

09.png

CÂU CHUYỆN NÀY XẢY RA KHOẢNG HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC.

Vợ chồng anh A quyết định từ bỏ cuộc sống thành phố và dọn đến một hòn đảo hẻo lánh. anh A lớn lên ở nông thôn, và thành phố thiếu vắng màu xanh của cây cỏ cùng sự lạnh nhạt của con người chưa bao giờ phù hợp với anh.

Vì vậy, khi tìm việc mới, anh đã nhắm đến một hòn đảo được thiên nhiên ưu đãi, nơi mà cư dân thực sự quen biết nhau. Anh biết rằng mình không bao giờ muốn trở lại thành phố, nên anh đã mua một mảnh đất trên hòn đảo này và xây một ngôi nhà cho hai vợ chồng mình.

10.jpg

Một ngày nọ, anh thức dậy thì thấy mặt trời đã lên cao. Bình thường vợ anh sẽ đánh thức anh dậy ăn sáng, nhưng vì lý do nào đó, hôm ấy cô ấy lại không làm vậy.

Chuyện gì thế nhỉ? Cô ấy bị ốm sao? Anh tự hỏi, và lo lắng nhìn chiếc nệm futon bên cạnh mình.

Nhưng không chỉ cô ấy không ngủ bên cạnh mình, mà chiếc futon của cô ấy cũng không còn ở đó. Nó đã được gấp gọn gàng và cất trong tủ.

Cảm thấy có gì đó lạ lùng, anh ngồi dậy và đi ra phòng khách, cuối cùng cũng tìm thấy vợ mình, đang ngồi trên ghế với ánh mắt xa xăm. Anh quay sang bàn và thấy bữa sáng đã được dọn sẵn, chỉ chờ anh ăn cùng.

Cho rằng chắc hẳn đã có chuyện gì đó đã xảy ra, nhưng khi anh hỏi, cô ấy thậm chí còn không nhúc nhích.

Bấy giờ anh trở nên vô cùng lo lắng, vừa vội vàng nắm lấy vai cô ấy và lay nhẹ vừa nhìn chằm chằm vào mặt cô. Vẻ mặt cô ấy lúc này rất khác thường.

“Em yêu, em có sao không?”, anh hỏi, càng lúc càng lo lắng.

Bỗng, cô ấy đột ngột đứng dậy. 

“Đi theo ta”, một giọng nói khàn khàn, trầm đục như của một người đàn ông ra lệnh cho anh.

Anh A há hốc mồm kinh ngạc khi vợ anh sải bước ra cửa trước và đi ra ngoài. Anh vội vàng chạy theo cô, nhưng lại giật mình khi thấy đôi dép của mình không còn ở chỗ cũ trong lối ra vào. Thay vào đó là đôi dép nhỏ hơn của vợ anh.

Tại sao cô ấy lại không mang dép của mình chứ?

Bàn chân anh quá lớn so với đôi dép của cô ấy, nên anh bèn lấy một đôi giày thể thao từ tủ giày và xỏ vào.

Xoạt! 

Một trong những sợi dây giày của anh đứt toạc ra.

Cảm giác rằng đây không phải là điềm lành, nhưng anh lo lắng hơn về việc theo dấu vợ mình. Và thế là anh mở tủ giày một lần nữa, vớ đại một đôi ủng, rồi vội vã đuổi theo cô ấy.

Cuối cùng, cô ấy cũng dừng lại ở một nghĩa địa phía sau ngôi đền cổ cách không quá xa nhà họ. Nhưng vì họ đã chuyển đến hòn đảo này từ đất liền, và các ngôi đền thường phục vụ cùng một gia đình qua nhiều thế hệ, nên vợ chồng anh A chưa bao giờ có bất kỳ mối liên hệ nào với ngôi đền này. Họ thậm chí còn chưa từng đến đây trước đó.

Trong tất cả mọi nơi, thứ ma quỷ gì đã khiến cô ấy đến đây? 

Ngay khi anh vừa định cất tiếng hỏi, vợ anh bỗng đột ngột ngã gục trên con đường nhỏ giữa các ngôi mộ.

Anh vội vàng chạy bế cô ấy lên, và đi thẳng vào ngôi đền để tìm kiếm giúp đỡ. Với sự giúp đỡ của vị sư trụ trì, anh đưa cô vào trong và đặt cô nằm trên một chiếc futon. 

Sau đó….

Anh bỗng nhận thấy một cục u bằng quả bóng golf ở ngay trên cổ cô ấy.

11.png

Không thể nào!

Cục u trông giống như một khuôn mặt một người đàn ông. Anh A có thể thấy một chỗ lồi lên trông giống như mũi, những hố hõm ở hai bên có thể là mắt, và thậm chí một vết sưng mờ nhạt giống môi ở bên dưới.

Cái quái gì thế này? Khi anh đưa tay ra chạm vào khối u hình mặt người, nó bỗng di chuyển ra xa khỏi tay anh, rồi chạy về phía vai vợ anh.

Chuyện quái gì đang xảy ra đây?!

Anh há hốc mồm kinh ngạc, từ khóe mắt, anh thấy vị sư trụ trì đang nhìn chằm chằm vào khối u hình mặt người.

“Hai người đã chọn một nơi khá đặc biệt để xây nhà rồi, có phải không?”, ông thở dài. 

“Đã nhiều năm rồi ta mới lại thấy chuyện như thế này.”

Ông rời khỏi căn phòng phòng và trở lại ngay sau đó với một cây bút lông và nghiên mực.

“Haiz, ít nhất ta có thể khiến nó không làm chuyện ác”, ông nói, rồi ra lệnh cho anh A cởi quần áo của người vợ đang bất tỉnh ra.

“Tại sao ông lại…?” anh A bối rối, luống cuống trước yêu cầu đột ngột của vị sư.

“Nhìn cô ấy đi!”, vị trụ trì quát.

Anh A quay lại nhìn vợ mình, ngay cả qua quần áo, anh cũng có thể thấy có một thứ gì đó đang quấn quanh cơ thể cô ấy. Vị trụ trì đã nói đúng, họ không thể cứ để cô ấy như vậy được. Anh liền nhanh chóng cởi quần áo của vợ mình ra.

Khi cô ấy đã hoàn toàn khỏa thân, vị sư lấy bút ra và bắt đầu viết câu kinh Phật truyền thống【Nam Mô A Di Đà Phật】bằng hán tự dày đặc trên mọi phần da thịt lộ ra của cô, từ đầu xuống đến tận đầu gối.

Khối u mặt người cau mày, rồi di chuyển ra sau lưng vợ anh, biến mất khỏi tầm nhìn.

13.jpg

Khi vị sư trụ trì đã phủ mực đen lên phía trước của cô A, ông liền lật người cô ấy lại và bắt đầu viết dòng kinh trên lưng cô, những hàng hán tự ngay ngắn di chuyển, bắt đầu từ gáy cô ấy. Khối u có khuôn mặt đàn ông liên tục bị đẩy xuống về phía chân cô. Cuối cùng, khi nó bị đẩy về phía sau khoeo chân, khối u đột ngột biến mất.

Sau khi vị sư trụ trì xong việc, cô A lúc này trông giống hệt『Hoichi cụt tai』, người hát rong mù trong truyện cổ tích cũng được viết kinh Phật lên người để bảo vệ trước ma quỷ.

Khi anh A hỏi liệu vợ mình có ổn không, vị trụ trì nhăn mặt và lắc đầu.

“Chưa xong đâu, tất cả những gì ta làm chỉ là phong ấn cái ác ở bên trong. Bây giờ anh hãy mặc quần áo cho vợ, ta sẽ gọi taxi và bảo tài xế nơi mọi người phải đến”.

Anh A vừa mới mặc quần áo cho vợ xong thì một chiếc ô tô đã đỗ trước ngôi đền. Anh đặt vợ mình vào ghế sau và ngồi cạnh cô ấy.

Chẳng mấy chốc, chiếc taxi dừng lại ở ngôi đền cổ nhất trên đảo. Và dường như vị sư ở ngôi đền đã gọi điện trước – vị trụ trì của ngôi đền này đang đợi họ dưới cổng Torii màu đỏ.

Anh A gần như không thể suy nghĩ được gì, anh quá choáng váng trước sự vô lý của mọi thứ đang diễn ra. Tuy nhiên, anh vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng vị trụ trì ngôi đền đã hành động nhanh chóng và chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, chứng tỏ đây không thể là lần đầu tiên ông ấy đối phó với những chuyện như thế này.

Vị sư trụ trì ngôi đền ngồi vào taxi và hỏi:“Mọi người sống ở đâu?”

Hoàn toàn mất phương hướng, anh A nói địa chỉ của mình cho người đàn ông, và tài xế lại khởi động xe, như thể tất cả chuyện này đã trở nên quá quen thuộc.

Ngay khi họ vừa về đến nhà, vị trụ trì để cô A ở trong xe và gần như kéo anh A vào nhà. Ông đi qua mọi căn phòng, cẩn thận kiểm tra từng chi tiết, rồi đứng sững lại khi họ đến phòng khách.

“Aha! Vậy ra chính là chỗ này?”, rồi ông bắt đầu niệm một bài kinh nghi lễ.

………

Khi mọi chuyện đã xong xuôi, ông gật đầu hài lòng.

“Bây giờ cô ấy sẽ ổn thôi”.

“Ahh!”

Anh A nghe thấy tiếng vợ mình kêu lên ngạc nhiên ở cửa trước.

Rõ ràng, cô ấy không nhớ ra bất cứ điều gì đã xảy ra vào ngày hôm đó.

                       

------Stitch 1/HẾT------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!