Đường đường là Thánh nữ mà lại bị bắt cóc đem đi làm hầu gái.

Chương 2

Chương 2

02

Xin lỗi, tôi là con trai.

Xin lỗi, tôi đã lừa dối các tín đồ.

Xin lỗi! Tôi không chỉ lừa dối Teresse, mà còn lừa dối tất cả các chị em của mình.

Tôi không dám tưởng tượng, nếu một ngày thân phận của tôi bị vạch trần, các tín đồ sẽ đối xử với tôi ra sao? Các chị em của tôi sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nào đây?

Rõ ràng là con trai, lại giả làm con gái để hòa nhập với họ, dù có ôm đầu ngồi co ro tự vệ thế nào đi nữa thì cũng vô ích, thể nào cũng bị mắng là biến thái cho xem?

Oa, mình là biến thái sao?

Nếu tôi giải thích rằng chính tôi cũng mới biết chuyện này ba tháng trước, liệu có ai tin tôi không?

Nhưng tôi nói thật mà!

Ba tháng trước, lúc Tổng giám mục sắp qua đời đã tìm tôi nói chuyện, ngài ấy bảo tôi rằng — Thánh nữ giáng trần từ thiên đàng, được Thánh Quang thai nghén và nuôi dưỡng, thực chất lại là một cậu con trai, hơn nữa còn được Giáo hội âm thầm nuôi nấng cho đến tận hôm nay!?

Ban đầu tôi không tin — Sao có thể chứ? Chẳng lẽ tôi không phải là con gái sao?

— "Đó là vì từ nhỏ con đã được nuôi dạy như một bé gái."

Rồi nội dung di ngôn của ngài ấy chính là nói cho tôi biết sự khác biệt giữa con trai và con gái rốt cuộc nằm ở đâu.

Sau đó tôi sụp đổ, còn khóc vì chuyện này một thời gian dài.

Toàn thể Giáo hội, ngay cả Teresse cũng tưởng tôi khóc lâu như vậy là vì Tổng giám mục qua đời.

Đương nhiên cũng có một phần vì lý do đó, nhưng... oa~~! Tôi vẫn để tâm đến giới tính thật của mình lắm chứ!

Thánh nữ sao có thể là con trai chứ!!

Quả là chuyện xưa nay chưa từng thấy.

Đến giờ tôi vẫn không quên được lời Tổng giám mục quả quyết chỉ vào tôi trước lúc lâm chung — "Lời tiên tri của Thánh Quang không thể sai, con chính là Thánh nữ."

Hơn nữa, cuối cùng ngài còn dặn tôi nhất định phải giữ kín bí mật này. Nếu không, một khi bị vạch trần, không chỉ hình tượng Thánh nữ sụp đổ, mà ngay cả uy tín của Giáo hội cũng sẽ tiêu tan.

Đó sẽ là một thảm họa ở cấp độ hủy diệt thế giới.

Tóm lại mọi chuyện là như thế.

Đã ba tháng trôi qua, đến giờ tôi vẫn không biết phải ăn nói với các chị em của mình thế nào.

Chẳng phải vì cảm thấy áy náy khi lừa dối Teresse sao. Nên tôi mới chấp nhận đề nghị đóng giả hầu gái để nằm vùng bên cạnh Người Xuyên Không.

Giả gái suốt mười lăm năm còn không bị phát hiện, chắc hẳn việc đóng giả hầu gái cũng sẽ dễ như trở bàn tay thôi nhỉ?

Nói ra thật xấu hổ.

Cảm giác càng ngày càng lún sâu trên con đường biến thái...

Lúc này, tôi đang trốn trong phòng ngủ, đã thay xong bộ đồ hầu gái mà Teresse chuẩn bị cho tôi.

Cùng là trang phục nữ, nhưng bộ giáo phục màu trắng vì mặc quen rồi nên không thấy gì, ngược lại mặc đồ hầu gái vào lại thấy xấu hổ thật sự...

Tôi ngắm nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của mình trong gương.

Thân hình mảnh khảnh, mái tóc trắng mềm mại xõa trên vai, ngũ quan thì tôi tự tin không thua kém gì Teresse. Tóm lại rõ ràng là một cô gái mà!

Tôi chỉ vừa liếc một cái đã xấu hổ đến mức phải quay đi.

Quả nhiên vẫn chưa thể thích ứng nhanh được. Dù là tôi của ba tháng trước, lần đầu mặc đồ hầu gái chắc cũng sẽ thấy ngượng ngùng nhỉ? Huống chi, bây giờ tôi đã biết mình thực ra là con trai...

Tôi có hơi khớp, không biết có thể hoàn thành nhiệm vụ được không nữa.

— Đúng lúc này, Teresse gõ cửa: “Keffel à, ta vào được không?”

ec23ef84-c204-4831-b335-92dbc9422886.jpg

Tôi giật nảy mình như kẻ có tật giật mình. Rõ ràng đã thay đồ xong rồi mà vẫn chột dạ giật mình.

Tôi tự nhủ lòng, bình tĩnh! Bình tĩnh! Dù là trước mặt Teresse cũng không được để lộ sơ hở.

Tôi giả vờ như không có chuyện gì, mở cửa phòng ra, Teresse liền lao vào ôm chầm lấy tôi! Hình tượng tao nhã cũng bị ném lên chín tầng mây rồi.

Bị cô ấy ôm như vậy, tôi thấy căng thẳng quá...

Trước đây dù thân mật đến đâu cũng chẳng thấy có gì. Nhưng bây giờ tôi đã biết nam nữ khác biệt...

“Keffel à, em mặc đồ hầu gái trông đáng yêu lắm đó.”

“Đâu, đâu có...”

Tôi đỏ mặt, chỉ mình tôi mới biết câu nói này có sức công phá lớn đến mức nào, cứ như thể cô ấy đang nói — Cậu là con trai mà mặc đồ hầu gái trông cũng đáng yêu lắm đó!

Rồi hai tay cô ấy cứ di chuyển, di chuyển, và dừng lại ngay trước ngực tôi. Mặt tôi đỏ bừng, vừa muốn thoát ra lại chẳng dám động đậy.

“Nhưng mà hình như... hơi phẳng thì phải?”

“Nữ vương Bệ hạ, xin cô đừng như vậy... tôi sẽ khó xử lắm.” Tôi yếu ớt nói, thật lòng cảm thấy bất lực. Tôi mà mọc được ngực thật thì đúng là phép màu của Thánh Quang rồi.

Tôi vừa nói gì ấy nhỉ, đây chính là bộ mặt không ai biết đến của cô ấy lúc riêng tư. Ai mà tưởng tượng được Nữ vương của một nước lại đi làm cái chuyện sàm sỡ ngực đáng xấu hổ như vậy chứ?

“Vẫn chưa phát triển hết à?”

“Tôi mới mười lăm tuổi thôi mà...! Chư-chưa có cũng là bình thường thôi!”

Miệng thì nói vậy, nhưng tôi lại liếc nhìn bộ ngực nhấp nhô của cô ấy. Từ khi biết mình là con trai, tôi đã hiểu sâu sắc rằng mình đã thua ngay từ vạch xuất phát rồi.

“Có cần miếng độn ngực không?”

“Không cần đâu...!”

Trời ạ, miếng độn ngực gì đó tha cho tôi đi.

Vả lại, nhiệm vụ lần này của tôi là dùng tư tưởng của Thánh nữ để dẫn dắt Dũng giả đi đúng đường, chứ đâu cần dựa vào mấy thứ đó để thêm dầu vào lửa.

“Cô yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Dù rất ngượng ngùng, nhưng tôi vẫn kiên quyết đảm bảo với cô ấy.

“Làm khó em rồi, em gái ngoan của ta.”

Cô ấy ôm tôi, nhẹ nhàng hôn lên má tôi một cái.

Tôi không dám nghĩ, nếu bị cô ấy biết tôi không phải em gái, mà là một tên biến thái giả gái, liệu cô ấy có ghê tởm tôi không?

“Nếu, ta nói là nếu, an toàn của em gặp nguy hiểm, phải lập tức dừng nhiệm vụ lại, hiểu chưa?”

Cô ấy vừa dặn dò vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới trong bộ đồ hầu gái, lẽ nào tôi ăn mặc thế này trông không an toàn lắm sao...?

Nhưng cô ấy hoàn toàn không cần phải lo lắng, vì tôi là con trai mà!

Dù có gặp nguy hiểm, chỉ cần tôi tiết lộ thân phận con trai của mình, tin rằng đối phương dù có điên cuồng đến đâu cũng sẽ dừng tay thôi nhỉ?

Nhưng như vậy thì thân phận thật của tôi sẽ bị bại lộ, nên tốt nhất là tránh để chuyện đó xảy ra.

Tôi thầm nhủ lòng, nhất định phải che giấu cho kỹ! Tuyệt đối không được để lộ!

Ngay sau đó, dưới sự hộ tống của Teresse, tôi bước ra khỏi phòng ngủ, đi qua phòng khách. Khi các kỵ sĩ mở toang cánh cửa lớn, tôi tiến về phía xe ngựa trong ánh mắt của vạn người...

Dù thân là Thánh nữ, từ nhỏ tôi đã quen với việc xuất hiện ở các nơi công cộng và bị mọi người vây xem, nhưng bị nhìn chằm chằm khi đang mặc đồ hầu gái thì đây là lần đầu tiên đấy!

Nhất là sau khi biết mình là con trai, lại càng xấu hổ hơn...

Mãi mới đi hết đoạn đường, tôi vội trốn vào trong xe ngựa mới thở phào nhẹ nhõm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!