Bước sang tháng Năm, dù đã hơn 11 rưỡi đêm, nhưng tiết trời bên ngoài vẫn còn chút hơi ấm.
Tôi vốn không ưa mùa hè sắp đến cho lắm, nhưng riêng chuyện có thể uống bia ngon thì lại thấy vui vui.
“Hàaa! Hôm nay cũng ngon hết sảy nhỉー”
Mùa hè năm nay, có khi rủ cô bạn nhậu này đi uống ở mấy quán bia ngoài trời cũng hay.
…Nhưng mà em ấy lại không thích bia. Không biết ở đấy có phục vụ cocktail cà chua hay red eye không nhỉ?
“……”
Khi nhìn thấy nhà ga ở đằng xa, bước chân của Serizawa bỗng chậm lại.
“Hửm, em sao thế?”
“À, không… kiểu như…em thấy vẫn hơi thiếu thiếu ấy”
Đúng vậy nhỉ, có lẽ vì hôm nay tám chuyện nhiều quá nên bọn tôi uống ít hơn mọi khi.
“Thực ra anh cũng vậy”
Hoặc là do mấy tuần nay toàn đi uống thả ga nên tửu lượng của hai đứa tăng lên rồi cũng nên.
Nhưng giờ mà chuyển sang quán kế làm tăng hai thì hơi muộn.
Nếu lỡ trễ chuyến cuối rồi phải bắt taxi thì coi như cũng bay mất vài buổi nhậu luôn.
“Vậy hay là… chỗ kia đi?”
Serizawa chỉ tay về phía trước. Là một cửa hàng tiện lợi.
À, ra ý em ấy là mua rượu rồi ngồi đâu đó uống tiếp.
“Cũng được đấy”
Tôi nở một nụ cười gian, Serizawa cũng cười lại y chang.
“Rồi, đi thôi nào~!”
Serizawa bước đi đầy hớn hở, hệt như lúc bước vào quán hồi nãy vậy.
Và rồi 5 phút sau. Bọn tôi đã đến một công viên gần tòa thị chính Tokyo. Cả hai ngồi xuống một chiếc ghế dài, lấy những lon rượu từ túi nilon ra.
Tôi chọn lon Tanrei Green Label. Nó có vị thanh khiết và sảng khoái kiểu bia truyền thống, đã thế lại còn giảm 70% lượng đường nữa. Điều này khiến nó trở thành một lựa chọn mà tôi khá là ưng.
“Còn Serizawa thì sao?”
“Em thì….cái này!”
Em ấy đầy tự mãn lấy ra một lon chuhai có hình những miếng chanh cắt lát to tướng.
Là Strong Zero hương chanh.
“Cái này em muốn uống thử lâu rồi ấy~”
Nói đến Strong Zero là người ta nghĩ ngay đến nồng độ cồn 9%, một thứ đồ uống thậm chí được gắn mác là “dành cho con dân nghiện rượu”. Nồng độ cồn cao nhưng lại dễ uống, cũng vì thế mà rất được giới trẻ ưa chuộng nếu muốn uống thay rượu bình thường.
“Lại còn là loại lon lớn à. Em uống hết nổi không đấy?”
“Nếu không hết thì em sẽ đưa cho anh, Tanemura-senpai”
Đừng có coi anh là bộ phận xử lý rượu thừa như chuyện hiển nhiên vậy chứ.
Tạm gác chuyện đó, hai đứa bọn tôi bật nắp lon và cụng vào nhau.
““Cạn lon!””
Khà!!! Lâu lắm rồi mới uống lại cái vị Green Label này, đúng là đã thật. Hậu vị nhẹ, lại không bị nặng bụng, quả là rất hợp để đi uống tăng hai như thế này. Dù vừa nốc sạch mấy ly bia ở quán izakaya, nhưng tôi vẫn có thể uống trôi như thể chưa có gì.
Mồi nhắm lần này là trứng ngâm tương. Vị đậm đà này quả rất hợp với mùi vị sảng khoái của bia. Thêm nữa là ăn bằng tăm xiên cũng tiện.
Tôi liếc sang bên trái, thấy Serizawa đang mạnh tay tu Strong Zero. Đến nỗi nhỏ giọt lăn xuống từ khóe môi em ấy.
“…Phùuu!”
Serizawa lau miệng bằng mu bàn tay, mặt đầy thỏa mãn.
“Cái này uống đã thật đấy anh ơi. Tuy có đến 9% cồn nhưng mà vị chanh lại rất rõ, dễ uống khủng khiếp luôn á”
“Đừng nghiện quá là được……”
Nếu “ngôi sao kỳ vọng của phòng kinh doanh” mà thành một nhỏ bợm rượu thì đúng là vấn đề nghiêm trọng đấy, không đùa được.
Cứ uống một ngụm Strong Zero rồi nhấp lấy một xiên trứng như thế khéo Serizawa cũng sắp xử xong cái lon dài đấy rồi. Đương lúc tôi đang định nâng tốc độ của mình lên để uống theo kịp một chút thì…
“Em uống thêm một lon nữa được không? …Yuu-senpai”
“À, vẫn còn kịp chuyến tàu cuối mà nên em cứ… hả?”
Serizawa cúi gằm mặt xuống, tai thì đỏ bừng hết lên.
“…Em vừa gọi anh bằng tên…?”
Không chỉ tai, mà giờ má cũng nhuộm đỏ luôn rồi. Dù đang là ban đêm tối mù, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ vẻ mặt của Serizawa đang xấu hổ đến mức nào.
“T–tại vì! Bạn bè được cả tháng rồi mà vẫn gọi nhau bằng họ thì…chẳng phải là xa cách quá sao!”
“Ờ thì… dù sao cũng là quan hệ tiền bối–hậu bối trong công ty…”
“Bộ phận của em khác, bộ phận anh khác! Có phải anh dạy dỗ gì em đâu!”
Câu đó hơi đau lòng đấy.
Serizawa mở thêm một lon Strong Zero khác. Lần này là hương bưởi.
“…Đừng nói là em cố ý chọn Strong Zero vì em muốn lấy can đảm đấy nhé?”
Có vẻ là trúng tim đen rồi, Serizawa bắt đầu lắp bắp như cá thiếu nước.
“K–không phải chỉ vì thế đâu! Em thật sự muốn uống thêm với anh nữa mà!”
Không biết em ấy có ý thức được rằng càng nói chỉ tổ khiến bản thân lúc tỉnh rượu muốn độn thổ vì xấu hổ không, cơ mà đến tôi cũng bắt đầu thấy ngượng rồi đó.
Serizawa khom người lại, liếc nhìn tôi.
“Với lại, lúc nãy…lúc đang đi bộ, anh cũng gọi tên em còn gì…”
“…Em nghe được hả”
“Đi ngay cạnh nhau mà, đương nhiên là em nghe thấy chứ! Tất cả đều tại anh đấy! Em tính đổi cách xưng hô chậm rãi từng bước cơ màaa! A mồ!!!”
Có vẻ người sai là tôi rồi.
“Vậy thì lại nào. Anh phải nói trước đó”
Haru chìa tay ra với ánh mắt đầy giận dữ tỏ ý thách thức.
Sẽ còn ngượng hơn nếu cứ cố trốn tránh. Tôi hắng giọng cái nhẹ, quay sang em ấy.
“…Haru”
“…Hehe”
Nụ cười toe toét của Serizawa…à không của Haru ấm áp cứ như gió xuân thật vậy.
“Yuu-senpai”
“…Ừ”
“Yuu-senpai”
“Sao đấy”
“Yuu-senpa~~i!”
“Anh sai rồi. Ngượng quá, tha cho anh đi”
“Ehehe~ Yuu-senpai~! Yuu-senpa~~i!!!”
Em ấy cứ lặp đi lặp lại ngay bên tai như thế khiến cả người tôi bắt đầu trở nên ngứa ngáy. Mình đang làm cái quái gì ngay giữa công viên lúc nửa đêm vậy chứ.
Điều đáng xấu hổ nhất là…tôi đã vui khi được em ấy gọi bằng tên.
Và chính việc bị em ấy nhìn thấu điều đó lại càng khiến tôi đỏ mặt hơn.
Đã vây từ đêm nay, ngay lúc này. Tôi nhất định sẽ không bao giờ buông lời vô ý lung tung nữa.
Còn về chuyện chuyến tàu cuối thì… đành chịu vậy, haizz tôi lỡ mất rồi. Haru thì tôi gọi taxi đưa em ấy về nhà hộ.
1 Bình luận