Quyển 1: Vì Đây Là Lời Ước Hẹn Giữa Ta Và Người

Chương 23: Làng Stat

Chương 23: Làng Stat

Tuy đã tìm thấy ngôi làng, nhưng Lanafette không vội vã đi vào ngay.

Cô cố tình đi đường vòng, tiến vào làng từ hướng ngược lại với khu rừng, giả vờ như một pháp sư bị thu hút bởi sự kiện sao băng rơi.

Tất nhiên, bộ dạng phong trần mệt mỏi cũng đã được cô dùng thủy hệ ma pháp gột rửa sạch sẽ trước khi đặt chân vào làng.

Vừa bước vào làng, Lanafette đã cảm thấy một bầu không khí có phần hoang lương.

Nói sao nhỉ, diện tích ngôi làng tuy không nhỏ, nhưng nhà cửa lại rất thưa thớt. Tổng cộng chỉ có khoảng hai mươi nóc nhà nằm rải rác khắp nơi, người dân đi lại cũng lác đác.

Đối với một thế giới có nền văn minh chưa phát triển như thế này, việc nhà cửa trong làng cũ kỹ là chuyện bình thường, nhưng sự thiếu vắng sinh khí ở nơi đây vẫn khiến Lanafette không khỏi cau mày.

Trên đường đi vào làng, Lanafette cố gắng tỏ ra không quá nổi bật, nhưng điều đó rõ ràng là bất khả thi.

Dung mạo của Phù Thủy có thể nói là ân điển của Ma Thần. Dù không đẹp đến mức nghẹt thở như Rosetta, nhưng ngay khi Lanafette bước vào làng, cô đã thu hút mọi ánh nhìn kinh ngạc và ngưỡng mộ của những người bắt gặp.

Về điều này, Lanafette cũng rất bất lực.

Nhưng biết làm sao được, chẳng lẽ lại bịt mặt kín mít? Làm vậy chẳng khác nào nói cho người ta biết mình rất đáng ngờ sao?

Đã vậy thì họ muốn nhìn cứ để họ nhìn, miễn là không có ý đồ xấu xa gì với cô là được.

Thực ra Lanafette đã lo xa quá rồi.

Những người dân này đều là người bình thường. Dù choáng ngợp trước nhan sắc của Lanafette, nhưng khi nhìn thấy bộ trang phục pháp sư và cây pháp trượng cao bằng người trong tay cô, họ chẳng dám có ý đồ bất chính nào.

Bởi ở thế giới này, pháp sư thường xuất thân từ quý tộc. Mà kể cả không phải quý tộc đi nữa, thực lực của họ cũng không phải thứ mà đám dân đen này có thể trêu chọc được.

Hỏi thăm đường đến nhà trưởng làng từ một bác gái đang cho gia cầm ăn trong sân, Lanafette đi thẳng về phía trung tâm ngôi làng.

Đã đến một thế giới đậm chất Fantasy thế này, việc đầu tiên khi đến "thôn tân thủ" tất nhiên là phải đi tìm trưởng làng rồi, biết đâu lại nhận được nhiệm vụ tân thủ nào đó thì sao.

Không phải Lanafette muốn chơi game RPG phiên bản đời thực, mà là đến tận bây giờ cô mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng.

…Cô không có tiền.

Đúng vậy, đến thế giới này, Lanafette thực sự chỉ mang theo vài lọ thuốc trị thương và cây pháp trượng "cùi bắp" này thôi, trên người tuyệt nhiên không có lấy một đồng xu cạo gió.

Người ta bắt đầu game ít nhất cũng được cho vài trăm vàng vốn khởi nghiệp, còn cô thì hay rồi, nghèo rớt mồng tơi.

Ngôi làng nhỏ này không có nhà trọ, mà muốn xin tá túc nhà dân cũng đâu có miễn phí. Thế nên Lanafette tính đến hỏi trưởng làng xem sao, dù không có nhiệm vụ kiếm tiền thì bán mấy lọ thuốc trị thương trong tay chắc cũng được chút đỉnh.

Nghĩ đến đây, Lanafette lại bắt đầu hối hận.

“Biết thế đã mang nhiều đồ xuống một chút, ít nhất bán đi cũng có vốn lận lưng kha khá. Chẳng biết mấy lọ thuốc này bán được bao nhiêu tiền nữa.”

Vừa đi vừa nghĩ, cuối cùng cô cũng đến trước nhà trưởng làng. Thực ra cũng rất dễ nhận ra, căn nhà lớn nhất nằm ở trung tâm làng chính là tư dinh của trưởng làng, rất đúng với thiết lập của game RPG.

Tuy nhiên, Lanafette không dám vào ngay, bởi vì có một đội lính vũ trang đầy đủ đang đứng trước cửa nhà trưởng làng, dường như đang cảnh giới xung quanh.

Hiện tại Lanafette chẳng muốn dây dưa với đám người nhà nước này chút nào. Lỡ họ bắt cô xuất trình giấy tờ tùy thân thì bao công sức trốn chui trốn lủi ba ngày qua coi như đổ sông đổ bể.

Thế là cô đành nấp sau một gốc cây cách đó khá xa, cẩn thận quan sát tình hình.

Mãi một lúc lâu sau, một người đàn ông mặc giáp trụ viền vàng điểm xuyết bạc sáng loáng, nhìn qua là biết cấp chỉ huy, vẻ mặt hống hách bước ra từ nhà trưởng làng, dẫn theo đội lính rời đi.

Đi cùng với vị chỉ huy hống hách kia là một ông lão chống gậy, lưng đã còng rạp xuống, bước đi run rẩy. Nhưng đối mặt với tên chỉ huy kia, ông lão vẫn phải cười nịnh nọt, tiễn họ đi khuất.

Chỉ đến khi đám lính đi xa, ông lão mới thở dài một hơi.

Nếu đoán không lầm thì đây chính là trưởng làng, dù sao trông ông ấy cũng rất có dáng dấp của NPC trưởng làng trong game.

Mục tiêu đã xuất hiện, Lanafette cũng không trốn nữa, bước ra từ sau gốc cây tiến đến sau lưng trưởng làng.

“Ông là trưởng làng của ngôi làng này phải không?”

Ông lão vốn định quay vào nhà, nghe thấy tiếng nói phía sau liền quay lại.

Đôi mắt đục ngầu quan sát Lanafette một lượt. Dù ngạc nhiên trước dung mạo của đối phương, nhưng bộ trang phục pháp sư kia cũng khiến ông vội vàng tỏ thái độ cung kính trở lại.

“Ái chà! Hóa ra là pháp sư đại nhân. Lão già này chính là Normal, trưởng làng của làng Stat này. Không biết pháp sư đại nhân tìm lão già này có việc gì không?”

Lanafette không ngờ đối phương lại cung kính với mình như vậy, thầm nghĩ bộ đồ nghề này cũng có chút tác dụng đấy chứ.

Trong lòng cô thoáng trào dâng chút cảm kích đối với Rosetta, tất nhiên cũng chỉ thoáng qua trong tích tắc rồi tan biến ngay.

“Trưởng làng không cần khách sáo. Tôi tên là Lanafette, chỉ là một lữ khách đi ngang qua đây thôi. Đang du ngoạn ở thị trấn gần đây thì tình cờ nghe nói nơi này có kỳ tích giáng lâm nên ghé qua xem náo nhiệt chút.”

Vừa tuôn ra kịch bản thân phận đã soạn sẵn trong đầu, Lanafette vừa để ý thái độ của trưởng làng. Nếu đối phương không tin thì phiền phức to.

“Ra là vậy. Thế thì pháp sư đại nhân có thể đi thẳng vào rừng luôn. Mấy ngày nay đã có không ít mạo hiểm giả vào đó rồi, bên trong cũng có thương nhân bán nhu yếu phẩm, ngài không cần lo về vấn đề lương thực đâu.”

Trưởng làng không hề nghi ngờ thân phận mà Lanafette bịa ra. Bởi mấy ngày nay đã có rất nhiều người mộ danh mà đến hỏi ông về chuyện này rồi.

Có mạo hiểm giả tuân lệnh quý tộc địa phương, có binh lính do Hoàng đế phái tới, và tất nhiên cũng có cả những kẻ đầu cơ trục lợi muốn tìm kiếm kỳ tích để phát tài.

Do lượng người quá đông, thậm chí còn thu hút cả thương nhân vào rừng bán vật tư và lều trại. Nhưng cũng chính vì thế mà ngôi làng gần rừng nhất này lại chẳng được hưởng chút lợi lộc nào từ sự kiện kỳ tích rơi xuống để phát triển du lịch.

Rừng Gershke chỉ có dã thú chứ không có ma vật quá nguy hiểm, nên những người đó hoàn toàn có thể yên tâm cắm trại trong rừng, chỉ cần rắc ít thuốc đuổi côn trùng quanh lều là được.

Họ đều đến vì kỳ tích rơi xuống nơi này, lỡ như rời khỏi rừng nghỉ ngơi mà bị người khác giành mất tiên cơ thì sao?

Không phải là không có ai thuê trọ trong làng, nhưng rất ít, chỉ lác đác vài hộ dân có khách thuê.

Thấy trưởng làng không có ý định nói thêm gì với mình, Lanafette vội vàng giải thích:

“Không, tôi chỉ đến xem náo nhiệt thôi chứ không định vào rừng. Tôi tìm trưởng làng chủ yếu là muốn hỏi, ừm thì…”

Nói đến đây, Lanafette gãi gãi má, có chút ngại ngùng:

“Có ủy thác nào cho tôi không? Hôm qua lúc cắm trại ngoài trời, hành lý của tôi không biết bị thú hoang hay trộm cắp tha mất rồi, giờ tôi không một xu dính túi, muốn kiếm chút tiền để xin tá túc tại đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!