Đêm xuống, giữa trung tâm thành phố.
Tôi đứng trên đỉnh của một ngọn tháp cao hàng trăm mét, dán mắt nhìn xuống sân thượng của một tòa nhà nọ.
Ở đó, hai thiếu nữ, Luna và Christina đang nói chuyện, và khuôn mặt của Luna đang nhuốm màu tuyệt vọng.
“……”
Tôi cứ đăm đăm quan sát cảnh tượng đó mà không đưa ra bất kỳ lời bình phẩm nào.
Thế này nhé, khi xem một tác phẩm tàm tạm, bạn có thể vừa xem vừa vui vẻ cười đùa cùng bạn bè, nhưng khi đứng trước một tuyệt tác điện ảnh choáng ngợp, bạn sẽ câm nín và dồn toàn bộ giác quan để tận hưởng nó, đúng không? Cảm giác của tôi lúc này cũng tương tự như vậy đấy.
Và rồi phân cảnh cũng đi đến lúc cao trào.
Christina đẩy Luna ngã xuống khỏi tòa nhà.
Ngay khoảnh khắc đó, Christina bừng tỉnh.
“Không…… sai rồi! Tại sao chứ…… Luna!”
Gương mặt cô ấy tràn ngập sự tuyệt vọng cùng niềm hối hận tột cùng, dẫu biết rằng chẳng thể với tới được nữa nhưng cô vẫn liều mạng vươn tay ra.
Aaah…… tuyệt quá……!
Sự tĩnh lặng của màn đêm, những cơn gió vờn quanh dễ chịu…… cùng với vẻ mặt đau khổ tuyệt vọng của hai Ma pháp Thiếu nữ…… Đêm nay, tâm trạng của tôi đang thăng hoa ở mức cao nhất.
Lẽ ra tôi nên mang theo nguyên vẹn cảm xúc bềnh bồng này về nhà, nằm êm ái trong chăn và từ từ nhấm nháp dư âm của nó mới phải…… nhưng mà, việc đó đành để sau khi xong xuôi công việc vậy.
Để cô ấy chết thì phiền lắm…… tôi vẫn cần cô ấy sống để cho tôi tận hưởng thêm sự thống khổ này nữa.
『……Thời gian tận hưởng đã kết thúc rồi chứ?』
“Ờ, cảm ơn nhé. Vì đã giữ im lặng nãy giờ.”
『Ta đã quá quen với cái nết của cậu rồi…… Quan trọng hơn, ta cảm nhận được ma lực của Ma Tộc từ cô gái kia…… Hơn nữa, với phản ứng đó thì chính là Thất Ma Đế.』
“Phải, có lẽ là Selek của Thất Ma Đế đấy.”
『Ra vậy, xem chừng sẽ thú vị đây.』
“Với hai ta thì dư sức thôi, cộng sự à.”
『Đúng thế, để chúng ta cho chúng biết rằng chúng còn chẳng xứng đáng chạm đến gót chân của chúng ta.』
Tôi tạo ra một chiếc mặt nạ từ chướng khí rồi đeo nó lên.
“……Đi thôi.”
Từ ngọn tháp, tôi lao về phía Luna đang rơi tự do với một tốc độ vượt quá cả âm thanh.
◇
“Kufufu, nào, chúng ta bắt đầu chứ?”
Ngay khi Selek vừa khẽ cử động ngón tay, chớp lấy khoảnh khắc đó, Omega liền xoay mình nhẹ nhàng lách qua như đang né tránh thứ gì đó với biên độ chuyển động nhỏ nhất.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những sợi tơ thép ánh lên sắc đen trong màn đêm xé toạc khoảng không gian nơi chúng tôi vừa đứng chỉ tích tắc trước đó.
“Hô, nhạy bén lắm...”
“Tơ thép à... Thú vị đấy...”
“Kufufu, đây chỉ là chút sở thích cá nhân của tôi thôi... Trên những sợi tơ này có tẩm kịch độc, nên một khi đã chạm vào thì e rằng dù là ngài cũng khó lòng bảo vệ được cô gái đó đấy.”
“Nếu chúng trúng được ta.”
“Hô... Chỉ là đùa vui thôi, nhưng có lẽ tôi nên nghiêm túc hơn một chút nhỉ.”
Lần này, mười ngón tay của hắn liên tục múa lượn, kéo theo vô số nhát chém bằng tơ thép đan chéo vào nhau như vũ bão, lao thẳng về phía Omega.
Thế nhưng, không một đòn nào có thể chạm đến anh. Dẫu đang ôm chặt lấy tôi, Omega vẫn lướt đi với những nhịp di chuyển nhẹ tựa lông hồng, né tránh tất cả chỉ bằng những động tác tối giản nhất.
(T-Tuyệt quá...!)
Nằm gọn trong vòng tay của Omega, trái tim tôi cứ thế đập rộn rã không ngừng.
Rõ ràng chúng tôi đang bị bủa vây bởi những đòn tấn công chết người chỉ bằng một cú sượt qua, vậy mà khi được anh ôm lấy, tôi lại tin chắc chắn rằng vòng tay này chính là nơi an toàn và bình yên nhất trên thế giới ngay lúc này.
Nhưng Omega còn phải vướng bận bảo vệ tôi nữa, thế nên———
“Omega, nếu em làm vướng chân anh thì hãy thả em xuống đi!”
“Hừm, chẳng phải ta đã nói rồi sao. Cô nhẹ tựa như đôi cánh thiên thần vậy. Chút trọng lượng này làm sao cản trở được ta.”
Câu nói ấy càng khiến trái tim tôi đập loạn nhịp, thình thịch vội vã đến mức ồn ào.
……Trời ạ…… Cứ thế này thì anh ấy sẽ nhận ra mất thôi……
Nỗi xấu hổ vì sợ Omega nghe thấy tiếng tim đập thình thịch khiến hai má tôi đỏ bừng lên.
“Kufufu, vừa né đòn của tôi vừa thảnh thơi trò chuyện vui vẻ... Ngài có vẻ dư dả thời gian quá nhỉ!”
Ngay lập tức, những sợi tơ thép đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới tử thần phong tỏa mọi lối thoát quanh chúng tôi.
“Nào, ngài định tính sao đây, Omega? Không còn đường lùi nữa đâu.”
“Hừ, nực cười. Không có thì tự mở đường là xong.”
Đối mặt với vòng vây tơ thép đang siết chặt, Omega chỉ vung tay chém xuống. Đám tơ mỏng manh ấy lập tức bị xé toạc một cách dễ dàng.
“Kufufu, quả không hổ danh là Omega... Ngài còn làm tôi bất ngờ hơn những gì tôi mong đợi. Trận chiến này chắc chắn sẽ rất thú vị đây.”
“Vẫn muốn tiếp tục chứ?”
“Tất nhiên rồi, bởi vì tôi luôn mong ngóng được giao đấu với ngài mà. Nhưng, tôi cũng không thể chểnh mảng công việc của mình được...”
Ngay khi Selek vừa dứt lời, không gian phía sau lưng hắn bỗng nứt ra thành một khoảng hắc ám. Từ vùng hư không ấy, ma tộc ùn ùn kéo tới. Tổng cộng có năm tên ma tộc đã lộ diện.
Dù sức mạnh của chúng chẳng thể sánh bằng Selek, nhưng từng tên một đều tỏa ra luồng ma lực mạnh mẽ đến đáng sợ.
“Những kẻ đứng đây đều là Thượng cấp Ma tộc có danh xưng. Chuyện san bằng cả khu đô thị này, tôi sẽ giao lại cho bọn chúng. Giờ ngài tính sao, Omega? Đối đầu với tôi, hay là đánh với năm tên Thượng cấp Ma tộc này?”
“……”
Không một lời đáp trả, Omega chậm rãi đáp xuống tầng thượng của tòa nhà rồi dịu dàng đặt tôi xuống.
Một chút luyến tiếc xẹt qua, thâm tâm tôi vẫn muốn được cuộn tròn trong vòng tay anh thêm một chút nữa. Nhưng rồi tôi tự nhủ lòng mình phải mạnh mẽ, không được phép trở thành gánh nặng cho Omega.
Ngay sau đó, Omega ghé sát vào tôi, cất giọng trầm mặc vang vọng tựa như âm thanh phát ra từ chốn thâm uyên.
“……Trông cậy vào cô đấy.”
Bỏ lại câu nói ấy vào khoảnh khắc lướt qua nhau, Omega sải bước tiến thẳng về phía Selek.
“Đối thủ của ngươi sẽ là ta.”
“Kufufu, tôi biết ngay ngài sẽ chọn vậy mà, Omega. Hãy cùng tận hưởng một trận chiến thật vui vẻ nhé.”
Mình…… phải đối đầu với năm tên này sao……
Trong quá khứ, chúng tôi đã không biết bao nhiêu lần nếm mùi thất bại trước những tên Thượng cấp Ma tộc này. Nói thật thì, tôi đang rất sợ hãi…… Thế nhưng, Omega đã nhận phần nguy hiểm nhất về mình——kẻ mang danh vị Thất Ma Đế.
Vậy thì mình cũng phải……!
“Vâng…… Cứ giao cho em……!”
Tôi hướng ánh mắt về phía tấm lưng rộng lớn của anh và dõng dạc đáp lời.
Tôi tuyệt đối sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh ấy!
1 Bình luận