Vol 1

Chương 2: Thử Thách Đen (1)

Chương 2: Thử Thách Đen (1)

Anh mơ thấy mình bị thiêu đốt bởi những ngọn lửa dữ dội.

Khi tỉnh dậy, mồ hôi từ trán đã thấm ướt cả hai gò má.

Hay, đó thật ra là nước mắt?

Anh vô thức đưa tay phải lên lau mặt.

Đây là phòng chờ của bệnh viện. Giữa không gian nhạc nhẹ, những y tá thoang thoảng mùi khử trùng xuất hiện từ một hướng rồi biến mất ở hướng khác, số của anh vẫn chưa xuất hiện trên màn hình điện tử.

“Có thể mất vài tiếng đồng hồ.”

Ông lão ngồi cạnh anh nói.

Tuy nhiên, anh chỉ đáp vài câu xã giao. Nếu bắt đầu một cuộc trò chuyện nghiêm túc với ông lão, chắc sẽ mất cả buổi. Anh quay mặt tránh ông, giả vờ nghịch điện thoại.

“Cậu đang phục hồi chức năng à? Không dễ đâu.”

Ông lão vẫn tiếp tục nói chuyện với anh.

“Không, tôi đến đây lấy thuốc vì đau chân thôi…”

Anh nói khẽ, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, rõ ràng thể hiện rằng không muốn nói chuyện với ông lão.

“Tiền thuốc không phải ít đâu, phải không? Hỗ trợ của chính phủ cũng không nhiều. Chẳng đủ bù cho chi phí chữa trị vết thương của cậu đâu.”

Ông lão nói với giọng nhẹ nhàng.

Anh ngẩng mặt lên, nhìn ông lão.

Chiếc mũ felt của ông lão đội thấp, bộ comple trông rất đắt giá. Một vết sẹo đứng cũ nằm bên phải miệng ông. Khi ông mỉm cười, vết sẹo biến dạng.

“Ông là ai?” Anh đáp với giọng sắc bén. “Sao ông biết về tôi? Ông là nhà báo à?”

“Tôi là một bên thứ ba thiện chí.” Vết sẹo trên mặt ông lão co lại khi ông cười.

“Tôi là người đồng cảm và cộng hưởng với cậu.”

“À đúng rồi, một nhà truyền giáo, hử? Đi tìm người khác đi. Tôi mệt mỏi với mấy kẻ lừa gạt kẻ yếu như các ông lắm rồi.”

“Không, chúng tôi chẳng liên quan gì đến tôn giáo cả. Tất nhiên, chúng tôi cũng không phải từ truyền thông.”

“Vậy ông là ai!?”

Cuối cùng anh hét lên.

“Chúng tôi là tổ chức này.”

Ông lão đưa ra một tấm danh thiếp màu đen.

0fe56247-0d3d-42ec-85dd-1288ca9e2b17.jpg

“Ủy Ban Cứu Trợ Nạn Nhân Tội Phạm…?”

“Đúng vậy. Và chúng tôi không hề liên quan đến chính phủ. Chúng tôi là một tổ chức phi lợi nhuận độc lập. Mong cậu có thể hiểu.”

“Cái kiểu giống giáo phái, đúng không? Các ông tự nhận là lớp trị liệu nhóm hay hội thảo chăm sóc, tiếp cận người ta bằng vẻ quan tâm, rồi thu tiền trái phép dưới danh nghĩa học phí. Xin lỗi ông, phải đi tìm những người dễ dãi hơn để lừa rồi.”

Anh nói một cách khinh bỉ rồi định đứng lên rời khỏi ghế.

Lúc này—

“Cậu không muốn trả thù sao?”

Tiếng thì thầm của ông lão vang vào tai.

“Ông nói gì?”

Anh không thể nhịn, đứng sững lại và quay người.

“Chúng tôi rất quan tâm đến độ sâu của bóng tối trong con người cậu. Và quả thật, trong cậu tồn tại một bóng tối sâu thẳm và phong phú.” Ông lão chạm vào vành mũ như thể điều chỉnh vị trí, nhưng đôi mắt vẫn ẩn hiện trong bóng tối. “Cậu đang sống một cuộc đời khó mà gọi là hạnh phúc, nhưng trước đây, cậu không phải lo lắng về sinh kế. Cậu sống một cuộc sống rất bình thường, không gây rắc rối cho người khác, có một công việc tử tế, và được một số người yêu quý. Thế nhưng, năm năm trước, một tội ác đã xảy ra. Nó cướp đi tất cả mọi thứ trong đời cậu, một cách thô bạo, phi lý, và không để lại gì… Cậu có làm gì sai không? Không, cậu vô tội, ít nhất là không làm gì để khiến đời mình hoàn toàn sụp đổ.”

Giọng nói của ông lão khiến trái tim anh rung động. Không thể tin nổi, giọng nói ấy gần như trùng khớp với tiếng nói nội tâm của chính anh.

“Những gì chúng tôi cung cấp không phải là bất kỳ phương pháp điều trị vật lý nào. Chúng tôi để việc đó cho những người dễ dàng hơn. Chúng tôi giúp người khác lấy lại những cuộc sống đã mất. Tổ chức của chúng tôi có thể trả lại tất cả những gì đã bị cướp đi.”

“Trả lại… chính cuộc đời của tôi?”

“Cậu có quyền đó… không, đó là nghĩa vụ. Cũng là vì những người đã chết bởi tội ác đáng ghét đó.”

Ông lão biểu hiện một thái độ phi thường với giọng tự tin, đủ để làm bừng sáng tinh thần u sầu của anh. Lời nói của ông khiến anh cảm thấy mình là “nhân vật chính bị tước đoạt”.

Đèn sân khấu vẫn chưa tắt.

Hơn nữa, nó không tồn tại để soi sáng người khác, mà để soi sáng chính tương lai của anh…

Nhưng anh chỉ cười mỉa và gạt bỏ ảo tưởng đó sang một bên.

“Sau ngày hôm đó, đã có nhiều người đến và đi bên tôi. Cảnh sát, công tố viên, luật sư, bác sĩ, nhân viên bán bảo hiểm… Nhưng vẫn không ai cứu được tôi. Và bây giờ, tôi lại thu hút những kẻ thứ ba thiện chí, tôi chán ngấy điều này. Nếu phải cảm ơn ai, tôi sẽ cảm ơn các bác sĩ, ít nhất họ đã cho tôi đứng vững trong thế giới này lần nữa, nhưng chỉ có thế thôi, tôi chỉ là một xác sống lê lết… Niềm hy vọng từng tồn tại trong trái tim tôi, đã chết vào ngày đó.”

Anh quay lưng lại với ông lão và rời khỏi ghế.

“Tôi sẽ đợi cậu ở công viên bên ngoài. Nếu quan tâm đến ‘sự cứu giúp’ của chúng tôi, xin mời ghé qua.”

Giọng ông lão vang lên từ phía sau, và bóng dáng ông biến mất theo hướng cửa hàng nhỏ.

Việc anh dính líu đến tội ác đó đơn giản chỉ là kết quả của sự xui xẻo.

Năm năm trước, gần nhà anh, liên tiếp xảy ra các vụ hỏa hoạn. Camera an ninh xung quanh không ghi lại được tội phạm, và hành vi phạm tội khó nhận diện đã khiến cả khu phố rơi vào hoảng loạn.

Những vụ phóng hỏa tiếp tục kéo dài nhiều ngày, ban đầu chỉ là những đám cháy nhỏ, nhưng một đêm nọ, bỗng trở thành một đám cháy lớn. Có lẽ không khí khô hanh là một trong những nguyên nhân. Hai căn nhà dân bị thiêu rụi hoàn toàn, trong đó có ngôi nhà gia đình anh sinh sống. Anh, vợ và cậu con trai hai tuổi đều bị bỏng nặng, nhưng cuối cùng chỉ có anh được cứu sống.

Sau đó vẫn xảy ra một số vụ phóng hỏa khác, nhưng dưới sự chỉ đạo của một thám tử nào đó, các vụ án được giải quyết nhanh chóng. Các địa điểm phóng hỏa được nối thành các đường tạo thành một hình sao, đó là tiêu điểm của vị thám tử. Ở trung tâm của ngôi sao đó, có một nhà chiêm tinh sống bằng nghề bói toán.

Vị thám tử lập tức đến nhà nhà chiêm tinh để điều tra, nhưng người đàn ông đã bị thiêu chết.

Ông ta còn để lại một bức thư tuyệt mệnh bên cạnh với nội dung khó hiểu: “Tôi đã phóng hỏa để chỉnh lại quỹ đạo các vì sao”. Vụ án kết thúc với cái chết của nghi phạm.

Anh đã bối rối khi nghe được sự thật ấy. Thanh kiếm được mài giũa bằng đá mài của thù hận lẽ ra một ngày nào đó sẽ đâm vào kẻ tội phạm. Ban đầu, anh đã định như thế, nhưng rồi lại nghe rằng kẻ ấy nay đã không còn tồn tại, khiến cơn giận trong anh trở nên vô nghĩa. Anh không còn nơi để trút giận, cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp lại vợ và con đã khuất.

Năm năm sau đó, thể trạng anh dần hồi phục, nhưng trái tim thì đã chết. Anh mất việc, chỉ còn sống lay lắt nhờ tiền bồi thường của nhà nước. Anh nghĩ rằng quãng đời thừa thãi này rồi sẽ cứ thế trôi qua, chẳng còn liên quan gì đến những từ như “mục đích”...

Cho đến khi nghe thấy từ “báo thù” mà ông lão vừa nói.

Nó như một tia sáng lóe lên giữa màn đêm.

Trước đó, chưa từng có ai mang đến cho anh thứ ánh sáng ấy. Rốt cuộc, chẳng ai hiểu được vực sâu bóng tối trong lòng anh sâu đến nhường nào. Bởi điều anh khát khao không phải là xua tan bóng tối đó, mà là tìm được một dấu hiệu dẫn đường giữa vực thẳm đen ngòm này.

***

“Tôi biết cậu sẽ đến.”

Ông lão nói, vết sẹo ở khóe miệng méo mó khi ông mỉm cười.

Trong công viên ban ngày, những bà mẹ trẻ đang đẩy xe nôi, những cậu bé cùng nhau chơi bóng. Tiếng cười vui vang khắp nơi. Ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu xuống băng ghế, hòa quyện với hình ảnh ông lão ngồi đó như một phần của cảnh vật.

“Vì tôi nghĩ chỉ nghe thôi cũng không tổn hại gì đâu.”

Anh ngồi xuống bên cạnh ông lão và nói.

“Đúng vậy. Khác với luật sư hay nhà trị liệu, chúng tôi không thu phí chỉ vì trò chuyện.”

“Vậy các người là ai?”

“Chúng tôi là tổ chức cung cấp cứu trợ cho những nạn nhân bị vướng vào những tội ác đáng tiếc.”

“Đừng vòng vo nữa. Thực ra là gì? Các người sẽ giúp tôi bằng cách thực hiện việc báo thù thay cho tôi đúng không?”

“Ừm, đây là một hiểu lầm. Như tôi đã nói trước đó, mục đích của chúng tôi là mang lại sự cứu rỗi cho cậu. Nếu cậu còn hoài nghi về khái niệm này, tôi khuyên cậu nên suy nghĩ lại ngay bây giờ.”

“Ông nói vòng vo quá, ông lão à. Vậy các người có thể làm gì cho tôi?”

Chúng tôi sẽ nói cho cậu biết ai mới là thủ phạm thật sự. Thủ phạm trong vụ án đã đẩy cậu tới cảnh đời hiện tại—”

“Hả? Thủ phạm thật sự?”

Một từ ngữ khó tin thoáng hiện.

Anh thậm chí chưa từng nghĩ tới điều này.

Chẳng phải vụ phóng hỏa đã do nhà chiêm tinh không còn tỉnh táo mà gây ra sao?

“Kẻ đó là ai!? Kẻ thật sự là ai!?”

“Khoan đã, làm ơn chờ một chút.” Ông lão giơ tay ngăn anh lại. “Nếu cậu muốn tôi nói cho biết, có một điều kiện.”

Đây rồi…

Anh nâng cao cảnh giác.

Có phải điều kiện này chỉ đơn thuần là tiền chăng?

“Điều kiện là gì?”

“Với kẻ thủ phạm thật sự đó, chúng tôi muốn cậu trả thù chúng.”

“Trả thù...?”

“Đúng vậy. Cậu phải trả thù thủ phạm thật sự và khiến chúng chết.”

“Ý ông là tôi phải giết chúng sao?”

“Đúng.”

Cuộc trò chuyện đẫm máu như vậy diễn ra ở một góc công viên yên tĩnh và thanh bình. Không ai nghe lén họ.

“Ông lão, chắc tổ chức của ông đã điều tra tôi rất kỹ. Trong trường hợp này, hẳn ông hiểu mà, đúng không? Không có cách nào tôi từ chối đề nghị này được.”

“Lời cậu nói làm tôi yên tâm lắm.”

Ông lão gật đầu mạnh.

“Vậy mau nói đi, thủ phạm thật sự là ai?”

“Trước hết, chúng tôi phải khiến cậu hiểu rõ ý định của mình đã.”

Có vẻ như cuộc nói vòng vo sẽ còn phải kéo dài một lúc.

—Quả thật, anh không thể hiểu được lý do tại sao tổ chức bí ẩn này lại khuyến khích anh đi trả thù.

“Trả thù, chúng tôi gọi nó là ‘sự cứu rỗi’. Tức là, ‘sự cứu rỗi’ cho cậu và không ai khác ngoài chính cậu phải thực hiện hành động này. Đừng hiểu lầm điều đó. Cậu đồng ý chứ?”

“Vậy là tôi phải tự mình giết chúng, đúng không? Tất nhiên, đó vốn là kế hoạch của tôi ngay từ đầu.”

“Vậy tiếp tục. Có ba yếu tố thiết yếu của ‘sự cứu rỗi’, cậu có biết chúng là gì không?”

Giọng nói ngân nga của ông lão khiến anh cảm thấy bồn chồn, nhưng anh vẫn kiên nhẫn trả lời lời người lạ.

“Ai mà biết được? Tôi còn mới chuyện này, nếu ông nói cho tôi biết thì tốt quá.”

“Dĩ nhiên. Yếu tố đầu tiên là ‘quyết tâm’. Về điểm này, chúng tôi có thể nói rằng cậu đã có nó, đúng chứ?”

“Đúng.”

“Điều kế tiếp không thể thiếu là ‘tiền’. Ở thế gian này, dù làm gì cũng cần tiền. Đặc biệt khi muốn làm việc lớn như vậy, cậu sẽ cần rất nhiều tiền. Cậu có đủ không?”

“Không may là, tôi không có.”

“Rất tốt, để theo đuổi ‘sự cứu rỗi’ của cậu, chúng tôi sẵn sàng cung cấp kinh phí. Về khoản tiền, không có giới hạn cụ thể nào được đặt ra.”

“Cung cấp tiền mà không có giới hạn?”

Mọi thứ càng lúc càng đáng ngờ.

“Và yêu cầu thứ ba, đó là ‘kỹ thuật’. Để giết một người, cần những phương pháp thích hợp. Cậu hiểu chứ? Hầu hết mọi người, trong đó có cậu, đều là dân thường, nhưng chúng tôi có thể cung cấp cho cậu ‘kỹ thuật’ cho phép giết mục tiêu mà không bị phát hiện. Sử dụng ‘kỹ thuật’ này, cậu có thể thực hiện một vụ án hoàn hảo.”

“Cẩn thận thật.”

“Ngoại trừ—” Ông lão tạm dừng, như sắp nói điều gì quan trọng.

“Về ‘kỹ thuật’ thì có một khoản phí.”

“Gì cơ?”

“Ý là cậu phải mua ‘kỹ thuật’ từ chúng tôi.”

“Hah! Quả như tôi đoán, các người vẫn muốn moi tiền kẻ yếu.” Anh trông không vừa lòng và định đứng dậy. “Hoá ra chuyện này không phức tạp lắm... Chỉ là lừa đảo!”

“Bình tĩnh một chút đi. Như tôi đã nói lúc nãy, chúng tôi sẽ cung cấp cho cậu kinh phí không giới hạn. Cậu có thể dùng kinh phí này để mua ‘kỹ thuật’.”

“...Ý ông là gì?”

“Nói cách khác, khi thực hiện ‘sự cứu rỗi’, cậu không phải trả tiền từ túi mình chút nào cả.”

“Tôi không hiểu. Nếu vậy, thì chi phí cho ‘kỹ thuật’ để làm gì?”

“Đây là điểm quan trọng nhất của ‘sự cứu rỗi’. ‘Sự cứu rỗi’ là sự lật ngược vĩ đại cả cuộc đời cậu... Nó phải thật kịch tính. Không thể so sánh với những thứ trong tiểu thuyết hay phim tài liệu.”

“Ông muốn nói gì?”

“Ý tôi muốn nói là có những người đang mong chờ sự lật ngược vĩ đại của cậu. Nhân tiện, cậu có thích đánh cược ngựa không? Tiếc rằng trong hồ sơ của cậu không có ghi sở thích cờ bạc. Tôi nghĩ cậu khó mà hiểu được những người đam mê đánh cược ngựa trông như thế nào. Có nhiều người trên đời này xúc động rơi lệ vì cách những con ngựa phi về nhất. Cũng giống vậy, có những người hứng thú với quá trình những kẻ báo thù chạy nước rút về mục tiêu của một tội ác hoàn hảo; điều đó có thể khiến họ cảm thấy giải trí.”

“Gì... ông đang nói gì...?”

“Nghĩa là... Có những kẻ tử tế đã chán tất cả các thú vui trên đời. Niềm vui cuối cùng họ tìm thấy chính là sự lật ngược vĩ đại do những người như cậu, những kẻ có một bóng tối trong lòng, thực hiện ‘sự cứu rỗi’.”

Lời nói của ông lão khiến anh choáng váng.

Anh cảm thấy như mình đã bước vào một thế giới không nên bước vào.

Có lẽ anh đã hiểu ý ông lão nói, nhưng thật sự có chuyện như vậy sao...

“Ý các người là sẽ lấy việc trả thù của tôi làm trò chơi sao?”

“Nói ngắn gọn thì cũng gần như vậy.” Ông lão hạ giọng cười khẽ. “Thu hút nhà tài trợ bằng cách cung cấp nội dung chất lượng cao... Nhận tiền từ nhà tài trợ rồi cung cấp nội dung hoàn chỉnh hơn... ‘sự cứu rỗi’ của chúng tôi được xây dựng theo cách đó.”

“Nghĩa là, phía sau lưng các người có mấy gã rảnh rỗi và thừa tiền quá chăng?”

“Như cậu thấy đấy. Sự thật đó chỉ giải thích nguồn tiền mà thôi. Rốt cuộc, mục đích của chúng tôi là mang lại ‘sự cứu rỗi’ cho cậu. Chúng tôi cùng chung mối quan tâm với các nhà đầu tư, chỉ có vậy. Và, những tay lớn trong nhiều lĩnh vực rất quan tâm tới ‘sự cứu rỗi’.”

Chuyện đó có thật sao?

Có lẽ thứ gọi là ‘sự cứu rỗi’ mà ông lão nhắc tới chỉ mang tính bề mặt, thực chất họ chỉ xem hành động trả thù như một thứ giải trí.

Tuy nhiên, đối với anh, điều đó không quan trọng. Mục đích của việc giết thủ phạm thật sự chỉ là một quá trình. Đây chỉ là một thử thách với mục tiêu cuối cùng là lấy lại cuộc sống của anh.

“Liệu có máy quay theo tôi suốt ngày đêm như mấy chương trình tư liệu không?”

“Không, sẽ không có cameraman đi theo cậu. Tôi sẽ giải thích quy tắc về chuyện đó sau.”

“Hiểu rồi, vậy mau nói cho tôi biết thủ phạm thật sự là ai đi.”

“Tôi vẫn chưa giải thích xong.”

“Còn gì nữa?”

Anh không nhịn được mà thốt ra một tiếng không hài lòng.

“Tôi chưa nói một điểm rất quan trọng. Cậu sẽ được cấp kinh phí và được giao nhiệm vụ giết mục tiêu, nhưng chỉ có vậy thì quá rỗng tuếch. Ví dụ, nếu mục tiêu đang đi bộ vào ban đêm, và cậu lợi dụng điều đó tiếp cận từ phía sau, rồi giết họ bằng một vật cùn, việc đó đúng là trả thù, nhưng chắc chắn sẽ không gọi là ‘sự cứu rỗi’.”

“Ý ông là gì?”

“Sự cứu rỗi là thứ phải trải qua thử thách. Chỉ qua những thử thách khó khăn thì ‘sự cứu rỗi’ đích thực mới xuất hiện.”

“Gì cơ?”

“Để tôi cụ thể hơn.” Ông lão chỉnh lại tư thế ngồi và quay sang anh. “Như tôi đã nói lúc nãy, cậu cần mua ‘kỹ thuật’ mà chúng tôi sẽ cung cấp. Giả sử coi nó như những lá bài. Chúng tôi có vài lá bài rất thích hợp cho một vụ án hoàn hảo. Những lá bài, như vũ khí giết người, lá bài chỉ định địa điểm gây án, lá bài về cách tạo ra một tội ác bất khả… Tùy theo hiệu quả và tính hữu dụng của những lá bài này, chúng tôi đặt ra các mức giá khác nhau cho chúng. Rồi cậu mua những lá bài này, và thiết kế một ‘bộ bài’ để tiến hành ‘sự cứu rỗi’.”

“Tôi chưa hiểu lắm ông nói gì…”

“Tôi sẽ lấy vụ 'sự cứu rỗi’ trước đây làm ví dụ tham khảo. Trong trường hợp đó, người tìm cách trả thù đã mua ‘ngôi trường’ từ chúng tôi như một lá bài địa điểm. Ngoài ra, hắn còn mua một ‘gậy kim loại’ làm lá bài vũ khí, ‘phòng khóa kín’ đóng vai trò là ‘kỹ thuật’ né tránh nghi ngờ.”

“‘Phòng khóa kín’? Có thể mua thứ kiểu này sao?”

“Vâng, không có gì mà không thể mua nếu bỏ tiền ra. Nhân tiện, trong vụ đó, chi phí cho ‘ngôi trường’ là 40 triệu, chi phí cho ‘gậy kim loại’ là 3 triệu, còn ‘phòng khóa kín’ là 100 triệu, vậy tổng cộng là 143 triệu. Đơn vị tiền tệ đều là yên.”

“Chờ đã, giá cả không đúng rồi, sao ‘gậy kim loại’ lại tới tận 3 triệu yên cơ chứ. Loại đó ở cửa hàng thể thao nào cũng có, mua chưa tới 10.000 yên.”

“Vũ khí giết người chúng tôi cung cấp có giá trị như vậy, xin hãy nghĩ theo cách này. Cậu có biết một vũ khí mua ở cửa hàng thể thao bất kỳ sẽ nhanh chóng lộ tung tích của cậu không? Hình dáng, mẫu mã, cửa hàng bán, còn có camera an ninh trong cửa hàng… tất cả thông tin đó sẽ vạch trần cậu. Tuy nhiên, vũ khí giết người mà chúng tôi chuẩn bị thì không gặp những vấn đề đó.”

“À… tôi hiểu rồi.”

“Được rồi, điểm tiếp theo rất quan trọng. Về thử thách tôi vừa nói… chúng tôi cho cậu cơ hội trả thù, đồng thời, chúng tôi cũng sẽ triệu tập một thám tử để truy bắt cậu.”

“Một thám tử…?”

“Đúng vậy. Tùy theo tổng chi phí của ‘bộ bài’, chúng tôi sẽ lựa chọn một thám tử. Số tiền cậu bỏ ra cho ‘bộ bài’ càng lớn, mức độ thẩm quyền của thám tử được triệu tập càng cao. Ngược lại, cậu có thể hạ thấp chi phí, và khi đó trình độ của thám tử sẽ thấp hơn, nhưng các lá bài dùng để tạo nên vụ án hoàn hảo có thể sẽ không đủ.”

“Sao vậy, nghĩa là tôi phải để các người triệu tập người đi truy lùng mình ư?”

“Đúng. Chúng tôi cho rằng chỉ trên cơ sở hành xử công bằng thì mới có thể có được ‘sự cứu rỗi’ đích thực. Cậu chỉ có thể nhận được ‘sự cứu rỗi’ thuần khiết và thỏa mãn nếu đối mặt với một thám tử trong một thử thách. Nếu cậu không thể đồng ý với ý tưởng này, điều đó có nghĩa là giữa cậu và chúng tôi có sự bất đồng rõ rệt, và khi ấy chúng tôi sẽ báo cáo lên cấp trên rằng thỏa thuận này đã bị hủy bỏ.”

“Tôi không quan tâm các người nghĩ gì... nhưng tôi cũng nghĩ rằng nếu dùng thủ đoạn hèn hạ, dù có đạt mục tiêu thì cũng sẽ không có cảm giác được cứu rỗi.” Anh nhún vai. “Về cơ bản, tôi phải hoàn thành việc báo thù một cách công bằng, đúng không?”

“Đúng vậy, tôi thực sự không đặt nhầm kỳ vọng vào cậu. Điều này cũng có nghĩa rằng, điều chúng tôi thực sự muốn đạt được không phải là cậu thành công trong việc báo thù, mà là cậu vượt qua được thử thách do thám tử. Cậu hiểu chứ?”

“Ừ.”

“Tuyệt! Hãy cùng xem lại các bước. Trước hết, cậu dùng kinh phí của chúng tôi để mua ‘kỹ thuật’ của chúng tôi. Rồi cậu dùng nội dung đã mua để lập kế hoạch như một ‘bộ bài’ và bước vào giai đoạn thực hiện. Thêm vào đó, nội dung của ‘bộ bài’ đã soạn sẽ được gửi cho thám tử được chọn dưới dạng một bức thư thách thức.”

“Này, đợi đã. Thư thách thức? Các người định báo trước tội ác sắp xảy ra cho thám tử sao? Điều đó nghe có vẻ cực kỳ bất lợi cho tôi.”

“Chúng tôi chỉ mong cuộc thử thách được tiến hành một cách công bằng nhất có thể. Rốt cuộc đây cũng là một cuộc thi. Điều quan trọng nhất là thiết kế một ‘bộ bài’ với những hoàn cảnh ấy trong đầu.” Vết sẹo trên mặt ông lão nhăn lại. “Thám tử chỉ được thông báo trước mỗi ‘bộ bài’ cậu soạn. Tất nhiên, tên và nơi cư trú hiện tại của cậu sẽ không được ghi.”

Dù thế, tình hình vẫn khá bất lợi, phải không?

Nên cố gắng kiểm soát chi phí của ‘kỹ thuật’ do ‘bộ bài’ quyết định để hạ bậc thám tử chăng?

Hay nên tiêu tiền mạnh tay và dùng kỹ thuật để tạo ra vụ án hoàn hảo...

“Tiếp theo, một con chip nhỏ được gắn trên phong bì của bức thư thách thức, và một tín hiệu điện sẽ phát ra ngay khoảnh khắc phong bì được mở. Ngay khi thám tử mở phong bì, tín hiệu bắt đầu sẽ được gửi. Điều kiện chiến thắng của cậu là giết mục tiêu, và không bị thám tử phát hiện trong vòng 168 giờ. Khoảnh khắc hết hạn, ‘sự cứu rỗi’ của cậu hoàn tất. Lúc đó, tùy theo số tiền cậu đã chi cho ‘bộ bài’, chúng tôi sẽ hoàn trả tương ứng cho cậu. Và sau đó, chúng tôi sẽ kích hoạt quy trình bảo hộ để đảm bảo cậu không bị truy tìm như một tội phạm. Nếu cậu muốn, cậu thậm chí có thể xóa sạch quá khứ và bắt đầu cuộc sống mới từ con số không.”

“Chuyện này... thực sự làm được sao?”

Đây là điểm quan trọng nhất đối với anh.

Bắt đầu cuộc sống mới từ con số không.

Nếu điều đó thực sự có thể...

Làm được.

Chỉ cần câu nói ấy thôi cũng đủ.

“Nếu tôi thua, chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Đỡ nên nghĩ về chuyện nếu thua sẽ ra sao. Nhưng tôi cũng không thể không nói cho cậu biết, vì như vậy sẽ không công bằng. Nói vậy, đại khái cũng như cậu tưởng tượng. Trước hết, điều kiện thất bại. Nếu thám tử chỉ ra cậu là kẻ phạm tội trong vòng 168 giờ kể từ lúc họ mở phong bì, cậu sẽ thất bại và mối quan hệ giữa cậu và chúng tôi sẽ cắt đứt hoàn toàn. Cậu sẽ bị cảnh sát bắt giam như một tội phạm bình thường, và sẽ không có sự trợ giúp nào từ chúng tôi. Hơn nữa, dù cậu có khai báo với cảnh sát về tình hình của chúng tôi thì cũng chẳng có kết quả gì. Xin hãy hiểu điều này.”

“Vậy tức là thua thì chẳng có hậu quả gì lớn hơn nữa sao.”

“Chính chúng tôi đem đến ‘sự cứu rỗi’. Dù ‘sự cứu rỗi’ của chúng tôi hoàn hảo, tiếc là vẫn có những người không thể nhận được nó. Những người ấy thường không đủ tinh thần để đón nhận ‘sự cứu rỗi’.”

“Còn hình phạt nào khác không?”

“Về khoản chi phí của ‘bộ bài’ mà cậu đã tiêu, cậu phải hoàn trả cho chúng tôi số tiền tương ứng.”

“Haha, ra là vậy. Nhưng tôi không có khả năng. Dù các người có bán cho tôi thì tôi cũng không thể trả được.”

“Trong trường hợp này, chúng tôi sẽ bắt cậu mua trước nhiều loại bảo hiểm, và người thụ hưởng sẽ là những người do chúng tôi sắp xếp.”

“Ý ông là nếu tôi thất bại, tôi sẽ phải chết trước khi bị cảnh sát bắt?”

“Đúng, nhưng chỉ khi cậu không thể trả được khoản tiền đó.”

“Ông biết là tôi không có khả năng trả khoản tiền ấy rồi.”

“Chúng tôi sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để thu hồi số tiền cậu đã tiêu.” Vẻ mặt ông lão không hề thay đổi. “Nếu cậu muốn tránh tình huống đó, cậu phải thắng được thám tử.”

“Còn luật lệ nào khác tôi phải chú ý không? Hãy nói cho tôi.”

“Đây là điều quan trọng nhất... Không được giết thám tử. Ngoài mục tiêu, cậu có thể giết bao nhiêu người tùy thích, nhưng với thám tử mà chúng tôi triệu tập, cậu phải để họ sống. Chỉ cần thám tử chết trong vòng 168 giờ quy định, cậu sẽ bị coi là thất bại.”

“Ngay cả khi họ chết vì tai nạn?”

“Vâng, về cơ bản là gây hại tới thám tử cũng bị cấm.”

“Khắt khe thật.”

“Một trò chơi mà không có đối thủ thì chẳng có giá trị để xem, đúng không?”

Loại bỏ thám tử đang cản đường ngay từ đầu sẽ không hiệu quả. Rốt cuộc, tổ chức muốn thấy anh thi đấu với thám tử.

“Còn những chi tiết khác của luật, tôi sẽ cho cậu biết khi phiên thử thách của cậu được chốt.”

Ông lão lại quay mặt về phía anh.

“Thử thách công bằng để lấy lại cuộc sống của cậu, chúng tôi gọi nó là ‘Thử Thách Đen’. Chỉ cần cậu đánh bại được thám tử, cậu sẽ có một tương lai mới. Cậu thấy thế nào?”

Câu trả lời cho câu hỏi này phần nào đã được định thôi.

‘Tôi sẽ nói cho cậu biết ai mới là thủ phạm thật sự.’ 

Điều đó ngăn anh phẩy tay cho qua mọi chuyện.

Nếu người đã khiến anh khổ sở đến thế vẫn còn sống mà không bị trừng phạt, thì không thể để y sống yên, và y chỉ có thể xin lỗi bằng cái chết.

“Nếu tôi không nói đồng ý, các người sẽ không cho tôi biết sự thật về vụ phóng hỏa cách đây năm năm chứ?”

“Đúng vậy.”

Đây là mồi câu.

Có lẽ đó là mồi để dụ anh vào trò chơi, nhưng mồi câu này thật sự rất hấp dẫn. Với anh, kẻ chẳng còn gì ngoài một thân xác rỗng tuếch, mồi câu này hầu như có thể gọi là sự cứu rỗi.

Nếu lúc này anh từ chối người lạ, có lẽ anh sẽ hối hận suốt đời. Chắc chắn anh sẽ tiếp tục tự trách mình vì đã không nhận lời thử thách và chỉ sống một đời vô nghĩa.

Nếu vậy, thì anh nên đơn giản là...

Thử đi chứ?

Còn hơn là sống như một xác chết.

9df560bf-23da-44df-b1ee-69fc1da760de.jpg

“Tôi thích ánh mắt của cậu.” Vai ông khẽ co rồi ông cười khẽ. “Tiếp theo... Dù tôi không biết liệu có hữu ích cho cậu hay không, nhưng để tôi nói luôn dữ liệu của chúng tôi. Trong những ‘Thử Thách Đen’ chúng tôi đã tổ chức đến nay; tỉ lệ chiến thắng của thám tử là 28%. Chỉ 28%. Nói cách khác, trong số những người dùng ‘kỹ thuật’ của chúng tôi để trả thù, gần 70% đã hoàn thành một vụ án hoàn hảo.”

“Con số đó có thật không?”

“Họ là thám tử, nhưng cấp bậc của họ không phải lúc nào cũng phản ánh đúng năng lực. Có người thậm chí nhận thư thách đấu mà không hiểu bản chất vụ án, nên họ ngủ quên. Nhưng này, đó là những trường hợp cực kỳ may mắn...”

Với tỉ lệ thất bại 30%, liệu tôi sẽ trúng số?

Làm sao điều đó có thể?

Tôi sẽ rút thăm, đó sẽ là chiến thắng của tôi.

“Có vẻ như cậu đã quyết định rồi, nhưng chúng tôi sẽ chờ một đêm. Nếu sau đêm trăng này cậu vẫn chưa mất ý chí thử thách, thì sáng mai đến đây lúc 10 giờ. Cậu nghĩ mình làm được chứ?”

“Tôi nghĩ cậu cũng hiểu là không được tiết lộ chuyện này cho ai. Không chỉ cảnh sát, ngay cả người quen, nếu cậu nói với bất kỳ ai, chúng tôi sẽ không xuất hiện nữa trước mặt cậu.”

“Tôi biết.”

“Vậy hẹn gặp lại.”

d0ac9a78-849a-4e6a-937a-a41a019bdde8.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!