Web Novel

Chương 84 - Trận Đấu Giao Hữu (7)

Chương 84 - Trận Đấu Giao Hữu (7)

Thời gian trôi nhanh như chớp, chẳng mấy chốc đã đến ngày diễn ra trận đấu giao hữu.

Và hôm nay, là ngày ngay trước thềm trận đấu.

Tôi đang ngồi trong lớp ‘Nhập môn Quyền năng học’.

Đây là môn học bắt buộc dành cho toàn bộ học viên năm nhất của Gaon.

Vị giáo sư phụ trách là một nhân vật đã ‘rửa tay gác kiếm’, từng là giáo quan riêng cho hội trưởng của guild đứng đầu.

Dù kinh nghiệm thực chiến đầy mình, ông lại là người coi trọng việc định hướng phát triển cho học viên hơn là bản thân trận đấu.

Với vẻ mặt vô cảm thường thấy, ông nắn nót viết ba từ lên bảng.

Ý chí, kinh nghiệm, lựa chọn.

Sau đó, vị giáo sư đặt viên phấn xuống rồi cất giọng điềm tĩnh.

“… Vậy nên, sự trưởng thành của một anh hùng, hay việc mở rộng quyền năng, không phải là thứ có thể đạt được chỉ bằng cách để thời gian trôi đi hay lặp đi lặp lại các trận thực chiến một cách vô nghĩa.”

Ông từ từ khoanh tròn từng từ một trên bảng.

“Tất cả những kết quả đó, suy cho cùng, đều phụ thuộc vào con đường mà các em tự mình lựa chọn. Một con đường không do ai ép buộc, mà do chính bản thân các em quyết định.

Tùy vào định hướng rèn luyện và ý chí của mỗi người, quyền năng được khai mở sẽ đáp lại các em dưới những hình thức hoàn toàn khác nhau.”

Lớp học chìm trong im lặng trong giây lát.

Có người khe khẽ gật đầu, có người lại dừng bút để suy ngẫm về những lời vừa rồi.

Tôi cũng không phải ngoại lệ.

Trên lập trường của một người phải dẫn dắt sự phát triển của các nhân vật chính, đây quả là một bài giảng đáng nghe.

Hơn nữa, với tư cách là người cần khai mở quyền năng Mảnh Vỡ Hài Hòa thứ hai, tôi càng phải khắc cốt ghi tâm.

Dù đây là những nội dung tôi đã biết từ trước, nhưng nghe lại thế này vẫn cảm thấy thật khác lạ.

Đúng là một bài giảng xuất sắc.

‘Cảm giác là lạ thật.’

Cái cảnh một người có uy tín lại đang giải thích vanh vách về những thiết lập do chính tay mình tạo ra.

Cũng thú vị phết.

“Buổi học hôm nay kết thúc tại đây.”

Sự im lặng bị phá vỡ bởi câu nói của giáo sư.

Ngay lập tức, các học viên đồng loạt đứng dậy.

Mà khoan, nãy giờ cứ luôn miệng quyền năng, quyền năng.

‘Giờ thì sao ta.’

Tôi bỗng tò mò về hệ thống của những người xung quanh mình.

Từ trước đến giờ, tôi toàn dựa vào những gì mình biết sẵn để phỏng đoán là chính.

Yoon Chaeha là trường hợp ngoại lệ.

Vì gần đây tôi đã được trực tiếp xem qua.

Giờ nghĩ lại thì chuyện đó cũng hiếm có thật.

Cũng vì lúc đó cuống quá nên tôi mới đột ngột hỏi vậy, chứ bình thường tôi chẳng bao giờ mặt dày đến thế.

Việc cô ấy vui vẻ đồng ý cũng là điều đáng trân trọng.

Việc công khai hệ thống cho người khác xem mang một ý nghĩa rất lớn.

Nếu rơi vào tay kẻ xấu, nó có thể trở thành điểm yếu chí mạng và tiềm ẩn vô số hiểm nguy.

Thực tế, chuyện này còn từng được đưa lên cả bản tin.

Ngay cả những cặp vợ chồng anh hùng hàng đầu cũng cố gắng không chia sẻ hệ thống cho đối phương.

Điều đó có nghĩa là dù tin tưởng và yêu thương nhau đến mấy, hệ thống vẫn là một ngoại lệ.

Cứ hiểu nôm na rằng việc đó giống như phơi bày hết ruột gan của một anh hùng ra vậy.

Đó là một vấn đề nhạy cảm và cần phải thận trọng đến thế.

Vì vậy, sau hôm đó, tôi đã tìm thời gian riêng để xin lỗi Yoon Chaeha một cách tử tế.

Nghe xong, cô ấy chỉ nhìn tôi một lúc rồi quay đi, đáp.

- Không sao đâu….

May mà Yoon Chaeha cũng thoáng tính.

Tôi sắp xếp lại dòng suy nghĩ rồi quay đầu sang trái.

“Oaaa….”

Cheon Yeoul ngáp một cái thật dài rồi vươn vai.

Trông cô ấy rõ là mới ngủ dậy.

Cô ấy nhún vai, duỗi người, rồi khẽ mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt của tôi.

“Good morning.”

“Good morning cái gì mà good morning.”

Tôi ngay lập tức tặng cho cô ấy một cú búng trán trừng phạt.

Cốc!

“Ớ!”

Cheon Yeoul nhắm tịt mắt lại, hai tay xoa xoa vầng trán.

“Đến môn này mà còn không nghe thì cậu định nghe môn nào nữa hả.”

Cứ nhìn Kang Ahrin với Yu Hana ngồi đằng trước mà xem. Suốt cả buổi, họ không muốn bỏ sót một lời nào của giáo sư.

Thái độ của một học viên gương mẫu được thể hiện ngay từ những buổi học thường ngày như thế này đây.

Cheon Yeoul chỉ khúc khích cười, tay vẫn xoa trán.

Rồi tôi quay đầu sang phải.

“…….”

Yoon Chaeha.

Cô nàng vẫn đang gục mặt xuống bàn, không một chút nhúc nhích.

Rõ ràng tôi đã dặn cả hai đứa là ít nhất cũng phải nghe bài giảng của vị giáo sư này.

“…”

Mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều.

Chẳng biết là cô ấy không hay biết buổi học đã kết thúc, hay chỉ đơn giản là muốn ngủ nướng thêm.

“Đồ cứng đầu.”

Cheon Yeoul lạnh lùng lẩm bẩm bên cạnh. Mà người vừa nói cũng có hơn gì ai đâu.

“Haizz.”

Thôi được rồi, con bé này thì….

Cứ coi như những thứ cần mở rộng ở giai đoạn một cô ấy đã làm xong cả rồi đi.

Dù vậy, ngứa mắt thì vẫn cứ ngứa mắt.

Tôi cầm ly cà phê đá trước mặt lên.

Những giọt nước đọng trên thành cốc làm đầu ngón tay tôi lạnh buốt.

Rồi từ từ.

Soạt.

Tôi dùng bàn tay lạnh ngắt ấy khẽ áp vào gáy của Yoon Chaeha.

“Oái!”

Cô ấy bật dậy khỏi ghế như lò xo.

Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của cô nàng, tôi thản nhiên nhấp một ngụm cà phê.

“Dậy rồi à?”

“… Bực mình thật.”

Yoon Chaeha khẽ cau mày, tay xoa xoa gáy, trông vẫn còn ngái ngủ.

Gương mặt lấp ló sau mái tóc rối bù vừa có vẻ bối rối, vừa có chút hờn dỗi.

Đúng lúc đó.

“Đi thôi, Haein.”

Một giọng nói vui vẻ vang lên từ phía xa.

Yu Hana cười toe toét, vẫy tay rồi tiến lại gần.

Vì ngày mai là trận đấu giao hữu, nên hôm nay sẽ công bố nhiệm vụ đồng đội.

Tôi và Yoon Chaeha đứng dậy, đi theo đội trưởng Yu Hana về phía giảng đường.

Lối đi đến giảng đường hôm nay đông hơn hẳn mọi khi.

Những bộ đồng phục mang màu sắc khác lạ, kết hợp giữa màu đỏ và vàng rực rỡ, tương phản với huy hiệu màu xanh của Gaon.

Đó là vì các học viên của Kallos đã đến từ hôm qua.

Dù ngày mai sẽ là đối thủ không đội trời chung, nhưng bây giờ chỉ là những màn thăm dò đầy ngượng ngùng.

“Đông người ghê nhỉ?”

“Ồn ào thật.”

Yu Hana khẽ lẩm bẩm rồi ngoảnh mặt đi, còn Yoon Chaeha thì càu nhàu.

Giữa lúc ấy, lối vào giảng đường đã hiện ra trước mắt.

Khi chúng tôi bước vào trong, chiếc máy chiếu treo trên trần nhà bắt đầu hoạt động cùng với ánh đèn rực rỡ.

Chúng tôi ngồi vào chỗ và chờ đợi. Khu vực đối diện của giảng đường, nơi thường ngày luôn trống trải, giờ đã chật kín học viên của Kallos.

Vị giáo sư cầm micro, sau vài lời chào hỏi ngắn gọn và dăm ba câu dặn dò, đã đi thẳng vào vấn đề chính. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về màn hình lớn phía sau bục giảng.

“Từ bây giờ, tôi sẽ công bố nhiệm vụ cho trận đấu đồng đội của giải giao hữu sẽ diễn ra vào ngày mai.”

Màn hình thay đổi, một dòng tiêu đề lớn xuất hiện.

[ Nhiệm vụ đồng đội giải giao hữu: Hộ Vệ Di Tích Cổ ]

Một di tích đổ nát thấm đẫm sương xanh hiện lên làm nền.

Và bên dưới, nội dung cốt lõi của nhiệm vụ lần này bắt đầu hiện ra một cách ngắn gọn.

Nội dung rất đơn giản. Mỗi đội sẽ được giao một cứ điểm.

Sẽ có tổng cộng 10 đợt quái vật xuất hiện lần lượt và tất cả các đội sẽ đồng thời đối đầu với cùng loại kẻ địch.

Đội nào tiêu diệt toàn bộ các đợt quái vật sớm nhất sẽ nhận được điểm chiến thắng theo thứ hạng.

Đây là cấu trúc được tạo ra dựa trên mô hình thảm họa ma vật mà tôi đã ngăn chặn một năm trước.

Mấu chốt là phải trụ vững một cách ổn định qua 10 đợt tấn công, đồng thời kết liễu chúng nhanh đến mức nào.

Cảm nhận được ánh mắt cứ nhìn mình chằm chằm từ ghế bên cạnh, tôi quay lại thì thấy Yoon Sanghyuk đang nhìn mình với vẻ mặt sến súa.

“Trông cậy cả vào cậu đấy.”

“Ôi ghê quá.”

Tôi bật cười khẩy đáp lại.

Thực ra đây cũng không phải là một nhiệm vụ quá khó.

Dù sao thì phần chính vẫn là trận đấu cá nhân mà.

Giáo sư gõ nhẹ vào micro một lần, rồi nhìn lại màn hình và nói.

“Và tiếp theo, tôi sẽ công bố sơ đồ thi đấu cho trận đấu cá nhân của giải giao hữu.”

Màn hình lại tối đi, rồi một sơ đồ giải đấu theo thể thức loại trực tiếp hiện ra.

Tên của từng người bắt đầu được xếp vào, tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người.

Yoon Chaeha.

Tên của cô ấy đã xuất hiện.

‘Cũng thuận lợi đấy chứ.’

Vòng 1 khá dễ thở. Nói thẳng ra là một đối thủ mà muốn thua còn khó hơn thắng.

Tôi dò tiếp đến vòng 2, vòng 3, cũng không có cái tên nào đáng gờm.

Tuy nhiên, ở nhánh đấu đối diện.

Ju Seojun cũng tương tự.

Nếu không có biến cố gì lớn, Yoon Chaeha và Ju Seojun sẽ chạm trán nhau trong trận chung kết.

Tôi quay sang Yoon Chaeha ngồi bên cạnh.

“Có người nhờ tôi chuyển lời.”

“Gì cơ?”

“Rằng cậu ấy đã khác xưa rất nhiều. Bảo cậu cứ biết thế.”

“Vậy à?”

Yoon Chaeha ngơ ngác nhìn vào khoảng không, rồi quay sang nhìn tôi.

Và rồi, khóe môi cô ấy khẽ nhếch lên.

“Tôi cũng vậy mà.”

Giọng nói trầm lắng, nhưng chứa đầy sự tự tin.

Sau khi xác nhận xong sơ đồ thi đấu cá nhân, chúng tôi đứng dậy.

Đội Yu Hana, tổng cộng 8 người, lần lượt tập trung trước giảng đường.

“Dù sao thì, ngày mai chúng ta hãy cố gắng hết sức nhé.”

Kim Daehyun, người thường ngày điềm tĩnh, bất ngờ lên tiếng với vẻ mặt phấn khích.

Trước lời nói đó, ai nấy đều gật đầu theo cách riêng của mình.

Ngay lúc ấy.

Ting! Ting ting ting ting!!

Đồng hồ của Yu Hana đột nhiên réo lên những tiếng thông báo điên cuồng.

“Gì vậy…?”

Trong lúc cô ấy cau mày nhìn vào màn hình đồng hồ.

Đôi mắt cô ấy mở to và đôi môi run rẩy.

“Chờ đã, tôi đi trước đây! Haein! Mai gặp lại!”

Dứt lời, Yu Hana cứ thế chạy đi mất.

Cứ thế mà không một lần ngoảnh lại.

‘Có chuyện gì vậy?’

Tôi thầm nghĩ.

Chuyện gì có thể khiến Yu Hana đột nhiên hành động như vậy chứ….

“Gì thế…?”

Một người trong đội lẩm bẩm, thì một người khác đang kiểm tra đồng hồ vội vàng la lên.

“Mọi người, xem cái này đi!”

Những ánh mắt đổ dồn về phía màn hình đồng hồ nhỏ bé.

Ở đó, một bản tin nóng vừa được cập nhật hiện lên.

[TIN NÓNG] [‘Thanh Vân Kiếm Đế’ Yu Mujin kết thúc bế quan… Tuyên bố trở lại tiền tuyến sau 5 năm.] [note86222]

Trong thoáng chốc, xung quanh trở nên tĩnh lặng.

À, ra là chuyện này.

Cha của Yu Hana.

Gia chủ của gia tộc Yu.

Yu Mujin đã trở lại.

Đến lúc này, tôi mới hiểu tại sao Yu Hana lại kinh ngạc và chạy đi như vậy.

Sự trở về sau tận 5 năm.

Và đối với cô ấy, đó là người thân duy nhất.

***

Dinh thự của gia chủ gia tộc Yu, nơi không ai được phép tự do ra vào.

Hôm nay, sau một thời gian dài, lại có rất nhiều người với vẻ mặt rạng rỡ qua lại nơi cổng chính.

Gia chủ gia tộc Yu, Yu Mujin.

Hôm nay là ngày cuộc bế quan dài đằng đẵng của ông chính thức kết thúc.

“Gia tộc Yu sắp phất lên rồi….”

“Cheongpungdae sẽ lại… trở thành số một.”

Cửa nhà đông như trẩy hội.

Giữa những người đang hân hoan và các đệ tử của Cheongpungdae.

Yu Hana vẫn lặng lẽ, nhưng đầy đường hoàng sải bước.

“Chúc mừng tiểu thư!”

Yu Hana đáp lại những lời chúc mừng tới tấp bằng một nụ cười.

Vừa gật đầu vừa vẫy tay, cô ấy khẽ hỏi.

“Gia chủ, ngài đang ở đâu ạ?”

Một người hầu chỉ tay về phía ngôi nhà ngói lớn nhất.

Yu Hana lại lặng lẽ gật đầu, rồi bước về phía cánh cửa đó.

Cạch.

Cô cẩn thận mở cánh cửa khổng lồ.

Bên trong căn phòng, một luồng khí trong lành bao trùm lấy cô.

Một người đàn ông đang ngồi ngay ngắn, quay lưng về phía này. Sự uy nghiêm toát ra ngay cả từ phía sau lưng.

“Con đến rồi à.”

Giọng nói trầm và sâu của Yu Mujin khiến Yu Hana phải hít một hơi thật sâu.

Một cảm xúc nào đó dâng trào từ sâu trong lồng ngực.

Nhưng cô đã kìm nén nó lại.

“Đã 5 năm rồi, con gái của ta.”

Không.

Đối với cô, đó không chỉ đơn thuần là 5 năm.

Yu Hana từ từ quỳ xuống, cúi đầu thật sâu.

Cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy, cô cất lời.

“Tiểu nữ của gia tộc Yu, xin ra mắt Gia chủ. Đã… rất lâu rồi ạ, thưa Gia chủ.”

“… Con đã lớn nhiều rồi. Con gái của ta.”

Yu Mujin từ từ quay lại, nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.

Vui mừng. Cay đắng. Tội lỗi.

Tất cả những cảm xúc đó lặng lẽ hiện lên trên khuôn mặt ông.

Trên tay ông là những bức ảnh ghi lại cuộc sống học đường của Yu Hana trong thời gian ông bế quan và vài bài báo.

Một sự thật mà ai cũng biết.

Ông là một người cha cuồng con gái.

Quyết định bỏ lại đứa con gái bé bỏng một mình để tự khóa cửa bế quan hẳn là một quyết định đau đớn như nuốt máu.

Ánh mắt của ông từ từ lướt khắp người Yu Hana.

Luồng khí toát ra từ cô không chỉ đơn thuần là kiếm thuật của gia tộc Yu.

Một luồng khí khác biệt, nhưng lại hòa quyện một cách hài hòa với kiếm thuật của gia tộc, một luồng khí độc đáo, đã hình thành bên trong cô.

Và bên cạnh đó là thanh kiếm trong vỏ kiếm màu đỏ.

Chỉ cần nhìn qua cũng thấy khí tức của nó không hề tầm thường.

Cô đã thoát khỏi cái bóng của gia tộc và đang bước đi trên con đường của riêng mình.

Yu Mujin nheo mắt lại.

Ông tò mò.

Làm thế nào mà con bé có thể trưởng thành một cách vững chãi đến vậy.

Con bé đã đồng hành cùng những ai để bước đi trên con đường này.

Tuy nhiên, Yu Mujin.

Điều mà ông, với tư cách là một người cha, tò mò nhất lúc này lại không phải là chuyện đó.

“… Con gái.”

Ông run rẩy giơ tấm ảnh đang cầm trên tay lên.

“Nhưng mà, thằng nhóc này là ai?”

Đầu ngón tay run rẩy chỉ vào một chàng trai tuấn tú đang chụp ảnh cùng Yu Hana.

Nhìn vào bức ảnh, không ngoa khi nói rằng cậu trai đó đã đồng hành cùng con gái ông trong một nửa, à không, phần lớn cuộc sống học đường của cô.

Chàng trai đó đã hòa vào cuộc sống của con gái ông một cách vô cùng tự nhiên.

Yu Hana khẽ ngẩng đầu theo hướng ngón tay của cha mình.

Nhìn vào bức ảnh, một nụ cười dịu dàng bất chợt nở trên môi cô.

Nhưng nụ cười chỉ thoáng qua, cô lại cúi đầu thật sâu.

Trong sự im lặng đến nghẹt thở, cô gọi một cái tên.

“Jung Haein.”

Một nhịp thở gấp gáp.

Và nối tiếp sau đó là một giọng nói đầy quả quyết.

“Là người đàn ông mà con nguyện thờ làm phu quân, phụng sự cả đời.”

Ngay khi câu nói đó kết thúc.

Hơi thở của Yu Mujin như ngừng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
청운검제 (Cheong-un-geom-je/靑雲劍帝)- Thanh Vân Kiếm Đế
청운검제 (Cheong-un-geom-je/靑雲劍帝)- Thanh Vân Kiếm Đế