Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký K...
Katena- Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?
- Chương 0: Tựa
- Chương 1: Vì miếng ăn
- Chương 2: Tâm linh tương thông
- Chương 3: Hồ ly thay áo
- Chương 4: Cặp đôi bên đường
- Chương 5: Lần đầu diễn xuất
- Chương 6: Vén một lọn tóc, hay là ôm một cái?
- Chương 7: Một khắc xao lòng
- Chương 8: Một lạnh, một nóng
- Chương 9: Khúc gỗ ngàn năm
- Chương 10: Hối hận theo đuổi chồng
- Chương 11: Thư tình!
- Chương 12: “Sư phụ và Thánh Chủ bỏ trốn cùng nhau ư?!”
- Chương 13: Cùng chung một phòng
- Chương 14: Một người đẩy, một người ngã.
- Chương 15: Vấn đề thân phận
- Chương 16: Học dùng máy tính
- Chương 17: Lịch sử truy cập
- Chương 18: Người phụ nữ tràn ngập vẻ kỳ ám
- Chương 19: Rốt cuộc hắn đã học những gì?
- Chương 20: Chắc là mỹ nhân kế… nhỉ?
- Chương 21: Giữ đồ ăn kỹ lắm!
- Chương 22: Muốn trở về không?
- Chương 23: Nữ chính cằn cỗi
- Chương 24: Bạn gái bá đạo, Tuyết Nhược Dao
- Chương 25: Trà xanh
- Chương 26: Tiểu hồ ly, trong cơn thịnh nộ tột cùng...
- Chương 27: Nhân tâm trăm vẻ
- Chương 28: Chuyện cũ năm xưa
- Chương 29: Giả cũng thành thật, thật cũng thành giả
- Chương 30: Nàng hồ ly kiêu hãnh
- Chương 31: Chải tóc thay y
- Chương 32: Lãnh diện nhu tình
- Chương 33: Người dùng WeChat mới
- Chương 34: Cảnh diễn chính thức đầu tiên
- Chương 35: Trà xanh cút khỏi hồ ly ta
- Chương 36: Bữa tiệc tối
- Chương 37: Xuyên không và thế hệ thứ hai
- Chương 38: Hồ ly chuốc rượu
- Chương 39: Túy Hồ
- Chương 40: Chị Châu tâm lý?
- Chương 41: Chỉ là một mái nhà
- Chương 42: Chung gối
- Chương 43: Dưới một vầng trăng khác
- Chương 44 & 45: Người mượn oai hồ ly
- Chương 46: Thối hoắc
- Chương 47: Mưu kế ngàn lớp của tiểu hồ ly
- Chương 48: Thánh Chủ Thiên Đạo Cốc đã thu hồi một tin nhắn
- Chương 49: Công dân nhiệt tình
- Chương 50: Thần Chết đến rồi!
- Chương 51: Thần Chết đi rồi
- Chương 52: Hôn ước?!!!
- Chương 53: Nhà ma
- Chương 54: Ma dọa người, hồ ly dọa ma
- Chương 55: Tiểu hồ ly chưa từng cảm thấy nắm đấm của mình lại cứng như bây giờ
- Chương 56: Ăn một cây kem
- Chương 57: Hồ tao
- Chương 58: Hồ ly lông vàng
- Chương 59: Gia đình ba người trong tương lai
- Chương 60: Có thay đổi, nhưng không hoàn toàn
- Chương 61: Chỉ một đêm nay thôi đấy nhé!
- Chương 62: Thảm! Đồ đệ! Thảm!
- Chương 63: Sư phụ... tốt của ta
- Chương 64: Đồ đệ ngốc, mẫu thân lại ngây ngô
- Chương 65: Thu đi đông tới! Năm triệu!
- Chương 66: Game, quả là một thứ hay ho.
- Chương 67: Về rồi hẵng nói
- Chương 68: Ngôi làng nhỏ nơi thâm sơn
- Chương 69: Trò chuyện xuyên server
- Chương 70: Tưởng khai mà chưa khai
- Chương 71: Tượng đá của Lạc Lam
- Chương 72: Tượng đá của Tuyết Nhược Dao
- Chương 73: Rũ bỏ thân phận
- Chương 74: Nói không nên lời
- Chương 75: Tăm sự của phái mạnh
- Chương 76: Ngâm suối nước nóng
- Chương 77? Trò chuyện
- Chương 78: “Giới thiệu một chút, đây là chồng ta.”
- Chương 79: Chúc ngủ ngon
- Chương 80: Nguyệt Linh Lung cảm thấy tâm mệt
- Chương 81: Thông gia gặp mặt
- Chương 82: Bung lụa rồi
- Chương 83: Sự thật luôn làm người ta tổn thương
- Chương 84: Hai bà mẹ này, quả là một cặp Ngọa Long Phượng Sồ
- Chương 85: Amen
- Chương 86: Tuyết Nhược Dao phiên bản váy cưới
- Chương 87: Giống chị em
- Chương 88: Cố tình NG
- Chương 89: Mượn dao phạt gỗ
- Chương 90: Trải nghiệm trước hôn nhân
- Chương 91: Nụ hôn lướt qua trong nhà vệ sinh nam
- Chương 92: Đáng đời bị đá
- Chương 93: Tiểu Hồ Ly uống trà
- Chương 94: Tiểu Hồ Ly nổi giận
- Chương 95: Lấy độc trị độc
- Chương 96: Hệ nhị phân
- Chương 97: Cô y tá đáng thương
- Chương 98: Chúng ta cùng biến thành khúc gỗ đi!
- Tâm sự của tác giả
- Chương 99: Hồ Ly Đáng Yêu
- Chương 100: Lại đây, Đường phu nhân dạy cho
- Chương 101: Gối ôm hai lớp
- Chương 102: Gối ôm hai lớp số hai
- Chương 103: Diễn tập cầu hôn
- Chương 104: Kim ngọc lương duyên của cặp đôi oan gia
- Chương 105: Thánh Chủ cũng có ngày bị moi lời
- Chương 106: Làm thuyền trưởng cho cặp đôi Tiên Ma thật chẳng dễ dàng!
- Chương 107: Người một nhà
- Chương 108: Lạc Lam và những bối rối khi yêu
- Chương 109: Ước nguyện
- Chương 110: Lòng thành ắt linh
- Chương 111: Sở thích của tu sĩ thật khó hiểu
- Chương 112: Thế này mà ngươi cũng bẻ lái được à?
- Chương 113: Tim ở đâu?
- Chương 114: Đợi thêm một lát nữa
- Chương 115: Mẹ Hồ Tinh Tinh
- Chương 116: Thiên Vực Cảnh
- Chương 117: Ta là một kẻ vô dụng
- Chương 118: Gọi người tới
- Chương 119: Khác biệt một trời một vực
- Chương 120: Đến rồi, đến rồi! Họ đến rồi!
- Chương 121: Q&A
- Chương 122: Sáu thành
- Chương 123: Chiếc quần bông to sụ họa tiết hoa đỏ lá xanh
- Chương 124: Khúc gỗ nhà hắn, bốc cháy rồi!
- Chương 125: Lời nói đùa
- Chương 126: Trả lời tin nhắn riêng
- Chương 127: Vẫn là quen như vậy hơn
- Chương 128: Một ly nhiều sữa, một ly không đường
- Chương 129: Âm Dương Quy Thuộc
- Chương 130: Tiếng lóng giang hồ
- Chương 131: Cạn ly
- Chương 132: Hơi say
- Chương 133: Tự mình đa tình
- Chương 134: Áo khoác ấm áp và vòng tay bạc
- Chương 135: Mẹ của ngươi
- Chương 136: Cái gọi là “Thiên vận”
- Chương 137: Ta là mẹ vợ đây!
- Chương 138: R.I.P
- Chương 139: Ngôi nhà thứ hai
- Chương 140: Mị khí
- Chương 141: Thể dục buổi sáng
- Chương 142: Tiếng nói chung của những người mẹ
- Chương 143: Ăn miếng trả miếng
- Chương 144: Quan niệm kim tiền
- Chương 145: Nhẫn đắt quá đi
- Chương 146: Kết hôn đắt quá đi!
- Chương 147: Chiêm thuật và Vé số
- Chương 148: Bình bình đạm đạm
- Chương 149: Vui quá hóa buồn
- Chương 150: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 151: Cơn thịnh nộ của hồ ly
- Chương 152: Hồ ly giận dỗi
- Chương 153: Ngươi thấy rồi sao?
- Chương 154: Hồ ly ra dáng vợ hiền
- Chương 155: Cọ lưng
- Chương 156: Cái đuôi của nương
- Chương 157: Tin tức củ hành
- Chương 158: Bà xã để so kiếm, tuyệt vời biết bao!
- Chương 159: Lời tỏ tình ảo
- Chương 160: Một Năm Định Chung Thân
- Chương 161: Xem lại phim mình đóng, cảm giác sẽ ra sao?
- Chương 162: Ngươi ngủ ngoài phòng khách!
- Chương 163: Của hồi môn của học trò
- Chương 164: Hai tội danh
- Chương 165: Vẫy vùng một cõi
- Chương 166: Thế nào mới gọi là vợ chồng già?
- Chương 167: Tâm sự
- Chương 168: Cái gọi là trở về cát bụi
- Chương 169: Lời chúc phúc vượt ngàn dặm
- Chương 170: Bí mật con số 648
- Chương 171: Hàng xóm mới
- Chương 172: Khúc gỗ biến mất rồi
- Chương 173: Lão Già Đời và Ma Mới
- Chương 174: Khốn kiếp, cuối cùng ngươi cũng chịu nói ra rồi phải không?!
- Chương 175: Không so sánh, không đau thương
- Chương 176: Tắm uyên ương
- Chương 177: Đêm nay, anh đã hóa thành ánh sáng.
- Chương 178: Lạc Lam phiên bản T-600
- Chương 179: Phụ, Tử, Mẫu
- Chương 180: Tài sản của vợ
- Chương 181: Kế sách vẹn cả đôi đường
- Chương 182: Cái gọi là kẻ mang thiên vận
- Chương 183: Tri kỷ và thê tử, chỉ cách một ngọc đinh đinh
- Chương 184: Sính lễ
- Chương 185: Người mẹ tuyệt vời
- Chương 186: Khe hở Giới Vực
- Chương 187: Lối ra
- Chương 188: Cuộc gọi lừa đảo
- Chương 189: Bao lâu cũng không đủ
- Chương 190: Phu thê hay Đế hậu?
- Chương 191: Chốn bình yên
- Chương 192: Lạc Nguyên Sơ
- Chương 193: 'Bò' tẩm bột khô
- Chương 194: Chuyện vui nhân đôi
- Chương 195: Thay chồng tắm gội
- Chương 196: Không thể trông mặt mà bắt hình dong
- Chương 197: Công hay thụ?
- Chương 198: Lật trời rồi!
- Chương 199: Chẳng ai chịu nhường một bước
- Chương 200: Tiếng thét như heo bị chọc tiết
- Chương 201: Những trò cãi cọ vặt vãnh
- Chương 202: Hải quy
- Chương 203: Em gái
- Chương 204: Đồ đệ nhỏ đến từ châu Phi
- Chương 205: Chích thuốc
- Chương 206: Chuyện ngày xưa
- Chương 207: Bất giác đã sinh con
- Chương 208: Nhập Linh Cảnh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tập 1: Hôm Nay Tiên Ma Đăng Ký Kết Hôn Chưa?
Chương 31: Chải tóc thay y
1 Bình luận - Độ dài: 1,699 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 31: Chải tóc thay y
“A, tôi tự thay được rồi.”
Sau khi kéo Lạc Lam vào phòng ngủ, Đường Lị liền vội vàng muốn giúp anh cởi đồ.
Chẳng biết là vì vui hay vì sao, dù Lạc Lam đã nói nhiều lần là để tự anh làm, nhưng Đường Lị vẫn cứ nhất quyết muốn giúp.
“Không sao đâu, dì giúp cậu.” Đường Lị cười, giúp anh tháo khóa thắt lưng của bộ cổ trang, rồi nói: “Mà này Tiểu Lạc, lúc ở... Cổ Lan, cậu là thiếu gia đúng không? Vậy chắc phải có nha hoàn hầu hạ thân cận chứ nhỉ.”
“À... cũng có thể nói là vậy, trong cốc có đệ tử giúp tôi lo liệu một vài việc vặt và dọn dẹp đồ đạc.”
“Vậy thì không đúng rồi, cậu cứ coi dì là một bà nha hoàn già, hầu hạ cậu thiếu gia đây mặc quần áo, không được sao?”
“Hít... Thế này không hay lắm đâu.” Lạc Lam hít một hơi, yếu ớt nói: “Đường phu nhân, dì đâu phải người hầu, hơn nữa tôi cũng không có thói quen để người khác hầu hạ mặc đồ.”
“Chuyện... chuyện này...”
Cảm thấy lý do này không thuyết phục được nữa, Đường Lị có chút thất vọng thở dài, ngập ngừng một lát rồi đột nhiên nói: “Dì thấy bộ đồ này của cậu mặc vào cũng phức tạp lắm, thật sự không cần giúp sao?”
“Không cần đâu, tôi quen rồi.”
Thấy Lạc Lam nhất quyết không chịu, Đường Lị lại vội vàng đi đến bên giường, giới thiệu cho anh từng món quần áo đang trải trên đó.
“Vậy cậu có biết mặc mấy bộ này không? Đây là áo thun mặc bên trong, coi như đồ lót. Rồi đây là áo khoác thể thao, nếu lạnh thì khoác bên ngoài. Còn đây là quần jean, lúc mặc thì phải luồn thắt lưng qua mấy cái đỉa quần này.”
Thấy bà như vậy, Lạc Lam bất giác cười khổ, nói: “Đường phu nhân, thật sự không sao đâu, tôi tự mặc được rồi. Hơn nữa nam nữ hữu biệt, dì cũng là người đã có chồng... thật sự không tiện lắm.”
“Cậu đã mấy nghìn tuổi rồi.” Đường Lị nhíu mày, nói: “Còn sợ dì nhìn à?”
“Cũng không phải sợ dì nhìn, chủ yếu là tôi thấy không hay cho dì thôi.”
“Không sao đâu, như cậu nói đó, dì kết hôn rồi mà.” Đường Lị bướng bỉnh bước tới, “Dì giúp cậu thay.”
Thế là, Lạc Lam cũng đành chịu thua.
Để bà giúp anh gỡ mấy cái nút thắt sau lưng bộ cổ trang.
Lúc này, Tuyết Nhược Dao bước vào phòng. Thấy hai người dường như không để ý đến mình, cô khựng lại một chút, mím môi, cố nặn ra một nụ cười cứng đờ rồi giơ tay gõ lên cánh cửa bên cạnh.
Cốc cốc...
Ngay lập tức, Lạc Lam và Đường Lị cùng quay đầu lại.
Khi nhìn thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí của Tuyết Nhược Dao, cả hai gần như cùng lúc sợ đến ngửa người ra sau ba mươi độ.
Đường Lị nuốt nước bọt, tim như vọt lên tận cổ họng.
Mình có làm gì đâu nhỉ?
Nhưng nghĩ lại thì, hình như người xưa có vẻ rất bảo thủ.
Tiểu Lạc là chồng của cô ấy, chẳng lẽ vì mình thấy cậu ấy cởi trần nên cô ấy tức giận sao?
Bà vội buông quần áo của Lạc Lam ra, cúi đầu đi vòng qua Tuyết Nhược Dao để vào bếp bưng thức ăn.
Nhìn Đường Lị cứ thế khom người đi lướt qua, còn cúi đầu chào mình, nụ cười cứng đờ mà Tuyết Nhược Dao cố tình nặn ra ban nãy cũng biến mất.
Cô lặng lẽ thở dài một hơi.
“Phù...”
Lúc này, Lạc Lam thấy cô như vậy, khó hiểu hỏi: “Sao thế? Dì Đường chỉ giúp ta thay bộ đồ thôi mà, sao ngươi trông như muốn giết người ta đến nơi vậy, ai chọc giận ngươi à?”
“Không ai chọc giận ta cả.” Tuyết Nhược Dao dời mắt đi, nói: “Ta đang cười.”
“Cười?”
“Thử cười một chút, ngươi nói đó, ta cười lên trông đẹp hơn.”
“… …”
Trong phút chốc, Lạc Lam ngây người, hai hàng lông mày từ từ nhướng lên, ba nếp nhăn xuất hiện trên trán.
Sau đó...
“Khụ...”
Anh bất giác ho một tiếng, lắc đầu cười khổ, nói: “Hóa ra vẻ mặt đó của ngươi là đang cười à?”
“… …”
“Ta thấy, vẻ mặt đó của ngươi giống như sắp ăn thịt người đến nơi.” Lạc Lam chống cằm nghĩ ngợi, nhớ lại ghi chép về “Tuyết Linh Hồ” trong sách, rồi nói: “Ta nhớ Tuyết Linh Hồ các ngươi là loài ăn tạp thì phải? Hình như cũng ăn thịt người thật, vị thế nào?”
Tuyết Nhược Dao lườm anh một cái: “Chưa ăn bao giờ.”
Lạc Lam lắc đầu, rồi cởi nốt chiếc áo trong màu trắng còn lại trên người, nhanh nhẹn mặc chiếc áo thun mà Đường Lị đã mua vào.
Tuy ban nãy Đường Lị nói không biết size, nhưng giờ anh mặc vào lại vừa như in.
Cơ bắp trên người không bị lộ ra, nhưng cũng không quá rộng đến mức áo che cả mông.
Tuyết Nhược Dao lúc này đi đến sau lưng anh, giơ tay giật nhẹ lọn tóc đuôi ngựa của anh.
“A…”
“Ngươi có muốn cắt tóc không?”
“Hửm?”
“Hôm nay trên phố ngươi cũng thấy rồi, đàn ông ở thế giới này đều cắt tóc rất ngắn.”
“Đây là phong tục của nơi này à?” Lạc Lam nghe vậy khựng lại một chút, rồi lắc đầu: “Thôi, tóc tai là do cha mẹ ban cho. Tuy ta không sao cả, nhưng sau này về mà để cha mẹ ta thấy, họ chắc chắn sẽ lôi chày sắt trong kho ra cho xem.”
“… …”
“Với lại, hôm nay ta thấy trên phố cũng có đàn ông buộc tóc đuôi ngựa mà, ta để tóc cũng không sao đâu nhỉ? Lại còn dễ nhận diện nữa.”
“Vậy…” Tuyết Nhược Dao ngập ngừng một lát, hỏi: “Có cần ta chải tóc giúp ngươi không?”
“Ngươi bằng lòng chải sao?”
“Không ghét.”
“Vậy ngươi chải đi.”
Lạc Lam nhún vai, thấy trong phòng của Đường Lị có sẵn gương trang điểm, bèn kéo ghế ra ngồi xuống, giơ tay tháo chiếc vòng vàng dùng để buộc tóc đuôi ngựa ra.
Mái tóc đen nhánh lập tức xõa tung.
Lạc Lam khẽ đưa tay hất lọn tóc mai trước ngực ra sau, rồi quay đầu qua lại trước gương.
“Gương này soi rõ thật đấy.”
“Ừm... ở Cổ Lan ta cũng có một chiếc gương như thế này, là đồ đệ của ta nói cho ta cách làm.”
Tuyết Nhược Dao cầm chiếc lược của Đường Lị trên bàn trang điểm, đi đến sau lưng Lạc Lam.
“Làm thế nào?”
“Dùng một tấm sắt, quét lên một lớp dung dịch bạc được hòa tan bằng đan sa, cuối cùng dùng lưu ly ép chặt lại là được.”
“Hửm? Bên trong là thủy ngân à.”
“Ừm, rõ hơn gương đồng, mà nhìn cũng không bị vàng vàng.”
Tuyết Nhược Dao thản nhiên nói, tay trái nhẹ nhàng nâng mái tóc dày của Lạc Lam lên, dùng lòng bàn tay cảm nhận hơi ấm nhè nhẹ từ mái tóc, bất giác mím môi cười.
Lạc Lam nhìn nụ cười dịu dàng của cô phản chiếu trong gương, bất giác từ từ thở phào một hơi.
“Ngươi cười như thế này mới đúng là cười chứ, ban nãy đúng là dọa người chết khiếp.”
“… …” Tuyết Nhược Dao ngẩng đầu nhìn mình trong gương, “Vậy sao?”
“Giờ lại không cười nữa rồi.”
“… Không cười nổi.”
“Ồ…”
Lạc Lam nhìn mình và Tuyết Nhược Dao trong gương, im lặng một lát, dường như nghĩ đến điều gì đó, anh đột nhiên nhếch môi cười.
“Đây là lần đầu tiên ta để người khác ngoài mẹ ta chạm vào tóc mình, không ngờ người đó lại là con hồ ly nhà ngươi.”
“Ừm.”
“Nếu để đệ tử Thiên Đạo Cốc thấy được, chắc chắn trong cốc bây giờ loạn hết cả lên rồi.” Lạc Lam thở dài, nói: “Sau đó mấy kẻ lòng dạ khó lường kia sẽ bắt đầu đồn thổi mấy thứ như ‘A a a... Tiên Minh Thánh Chủ là gian tế do Ma tu phái tới!!’, ‘Tiên Minh Thánh Chủ là kẻ phản bội, hắn và Tông Chủ Đoạn Hồn Tông là đạo lữ đó!!’ này nọ.”
“Kẻ nào dám nói, giết là được.”
“Ta lại không phải ngươi.”
“… Cũng phải.”
“Mà nói mới nhớ…” Lạc Lam chống cằm nghĩ ngợi, nói: “Nhìn thế này, chúng ta hoàn toàn không giống đạo lữ chút nào.”
“Không giống đạo lữ?” Tuyết Nhược Dao dừng lược, lại một lần nữa ngẩng đầu nhìn vào gương.
Cô thấy cũng xứng đôi lắm mà.
Phu nhân thay áo chải tóc cho phu quân, còn gì tuyệt hơn.
Lạc Lam cười nói: “Giống thiếu gia với tiểu nha hoàn hơn.”
“… …”
Rẹt...
“A a a...!!” Lạc Lam hét thảm, “Chỗ tóc rối ngươi nhẹ tay một chút đi chứ!!”
Tuyết Nhược Dao lạnh lùng lườm anh một cái, rồi cắm thẳng chiếc lược trong tay lên đầu anh, quay người đi ra ngoài.
“Chải chán rồi, tự đi mà chải.”
“… …”
Nhìn Tuyết Nhược Dao đi thẳng không ngoảnh đầu lại, Lạc Lam thở dài một hơi.
“Đúng là đồ hẹp hòi, nhưng cũng tốt, có thể thay quần rồi.”
“Thay quần?” Tuyết Nhược Dao vừa đi khỏi dường như đã nghe thấy, đột nhiên lại thò đầu từ sau khung cửa vào, “Ta giúp ngươi.”
“Hít... Thay cái quần thôi, ngươi giúp cái quái gì chứ!”
Lạc Lam đứng dậy đi tới cửa, dùng sức đóng sầm cửa lại.
Tuyết Nhược Dao ở ngoài cửa bất giác ngửa đầu ra sau, bĩu môi lẩm bẩm một câu: “Đúng là đồ hẹp hòi, ta có phải chưa thấy bao giờ đâu.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận